Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 86

Chương 86


Trời mờ mịt sắc tro phai, hạt mưa rơi mãi nào ai gọi về.


Buổi sáng, hai người đã chọn xong y phục tân hôn rồi mua thêm trâm bạc, đến trưa thì bắt đầu trang hoàng lại Bạch phủ.


Hành lang quấn đầy lụa đỏ, dưới mái hiên treo đèn lồng, hoa trong sân cũng được buộc thêm dây đỏ, không khí tưng bừng ngày cưới ngập tràn khắp nơi, duy chỉ có thời tiết là chẳng mấy thuận lòng người.


Mưa giăng đầy trời, trong không khí như ẩn chứa cảm giác bức bối chẳng lời tỏ ra, nhìn thôi cũng khiến lòng người chẳng yên.


“Không biết mai mưa có tạnh được không.”


Giang Niên khoanh tay đứng dưới hành lang, thở dài nhìn những dải lụa đỏ lay động trong mưa.


“Mưa hay không có gì khác biệt, hai người đó vốn chẳng bận tâm.”


Trong khoảng sân giữa làn mưa mờ ảo có một chiếc đình nho nhỏ, Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao đang ngồi cùng nhau, bầu không khí rất hòa hợp, hoàn toàn không bị cơn mưa ảnh hưởng.


Tiệc cưới ngày mai của họ hẳn sẽ không có cha mẹ, không có họ hàng bạn bè, chỉ có trời đất làm chứng.


“Cô nói xem, chúng ta có được tham dự hôn lễ ngày mai không?”


Giang Niên rất muốn tham dự, nhưng mười phần thì tám, chín phần Lộ Chi Dao sẽ không đồng ý, còn Lý Nhược Thủy thì không biết có cho phép hay không.


“Cái gì?! Hôn lễ á?”


Giọng nói hơi run rẩy, ngữ điệu đầy kinh ngạc, theo sau đó là một tràng ho khan dồn dập như thể muốn ho hết nỗi sửng sốt trong lòng ra ngoài.


Lục Phi Nguyệt quay người lại, ôm đao cúi mình hành lễ.


“Công chúa.”


An Dương tối qua ngủ hơi muộn, nàng hoàn toàn không ngờ mình vừa tỉnh dậy mà sân nhà đã giăng kín lụa đỏ, dán đầy chữ “hỷ”.


Mấy hôm trước Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao còn hiếm khi ở cạnh nhau, nên nàng vẫn nghi ngờ tình cảm của họ, ai ngờ hôm nay lại sắp thành thân luôn rồi.


Nàng chau mày nhìn hai người trong đình, rồi hồi tưởng lại mấy thoại bản mình từng đọc. Ngẫm hết rồi mà nàng vẫn chẳng thấy có quyển nào lại diễn biến kỳ lạ đến thế.


“Thế này sao có thể gọi là thành thân được, đơn sơ quá…”


An Dương càng ho dữ dội hơn. Hai người ấy đúng là sắp thành thân, nhưng khung cảnh này khiến nàng chẳng thể vừa lòng.


Nó khác xa tưởng tượng của nàng, hoàn toàn không xứng với họ.


“Ta phải về cung lấy ít đồ.”


An Dương không buồn đáp lời thắc mắc của Lục Phi Nguyệt và Giang Niên, cứ thế quay người rời khỏi Bạch phủ, bước chân nhanh hơn hẳn thường ngày.


*


Trong đình có một chiếc bàn đá vuông vức, trên bàn đặt một chiếc hộp gỗ đỏ. Chiếc hộp không lớn song bên trong chứa khá nhiều vật, toàn là những thứ Lộ Chi Dao tích góp suốt bao năm qua, coi như là những mảnh ký ức của y.


Giờ đây, đó cũng là một trong những sính lễ mà y dành tặng cô.



“Cái này là gì thế?”


Lý Nhược Thủy lấy một con gà gỗ nhỏ từ trong hộp ra, chừng bằng nửa quả trứng gà. Dưới con gà có treo một sợi dây trông đã hơi cũ.


“Đồ chơi đấy.”


Lộ Chi Dao khẽ nhắm mắt, mỉm cười dịu dàng. Y lần theo sợi dây bên dưới con gà rồi bất ngờ kéo mạnh một cái.


“Cục, cục, cục, …”


Tiếng ma sát giữa dây và gỗ vang lên, nghe giống tiếng gà nhưng không phải tiếng gáy hay tiếng cục ta cục tác bình thường, mà là kiểu âm thanh như bị bóp cổ phát ra. Chẳng thể nói là dễ nghe, chỉ có thể nói là: Tốt nhất đừng chơi vào ban đêm, kẻo dễ gặp ác mộng.


Lộ Chi Dao mím môi cười, rồi lại kéo thêm vài lần nữa. Khóe miệng chẳng chịu nghe lời cứ cong lên, cuối cùng y bật cười thành tiếng.


“Đây là món đồ chơi ta mua khi còn nhỏ, gọi là ‘gà cục cục’. Hồi đó chẳng mấy ai chịu mua, nhưng ta lại thấy nó thú vị.”


Lý Nhược Thủy nhìn con gà gỗ đã bong tróc lớp sơn, rồi lại nhìn nụ cười thoải mái của Lộ Chi Dao, khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu.


“Con gà này tróc sơn rồi, sau này có thời gian thì sơn lại nhé.”


Lộ Chi Dao buông sợi dây, rồi đưa tay khẽ móc lấy ngón tay cô: “Nó có màu gì vậy?”


Lý Nhược Thủy ngẫm chốc lát rồi đáp: “Đủ màu cả, hình như sơn không đẹp rồi sơn thêm, không đều lắm.”


“Vậy à.” Lộ Chi Dao gật đầu, dùng tay kia đặt con gà trở lại trong hộp.


“Lúc đó ông chủ bảo nó là màu vàng nhạt nên ta mới chọn, hóa ra nó không chỉ có một màu.”


Con “gà cục cục” lăn mấy vòng trong hộp, cuối cùng nghiêng sang một góc, sợi dây dài thì rủ ra ngoài, trông thật tội nghiệp.


Lý Nhược Thủy khẽ vỗ mu bàn tay y rồi dựng con gà lại.


“Vậy lần sau chúng ta sơn lại cho nó màu vàng nhạt là được rồi… Em xem thử còn gì nữa nào.”


Đồ trong hộp để linh tinh hết cả, lại hơi cũ kỹ, nhưng Lý Nhược Thủy lại vô cùng hứng thú. Đây đều là quá khứ của y, là một Lộ Chi Dao mà cô chưa biết. Dù từng bước vào những mảnh ký ức ấy, song cô cũng chỉ thấy được dáng vẻ y khi đó, biết được đôi chút về y mà thôi.


“Còn cái này… là gì vậy?”


Lý Nhược Thủy lật đến đáy hộp thì thấy một đôi khuyên tai bằng lông vũ đỏ. Có lẽ vì đã để quá lâu nên những sợi lông đã bị đè xòe ra.


Thứ này cô biết, đó là đôi khuyên mà Lộ Chi Dao từng đeo khi còn theo sư phụ, cô vẫn nhớ khi ấy y còn buộc tóc thành hai búi nhỏ.


Lý Nhược Thủy đặt đôi khuyên vào tay Lộ Chi Dao, y đưa tay khẽ chạm rồi mỉm cười.


“Đây là đôi khuyên ta đeo hồi nhỏ, làm từ lông đuôi của gà ác trắng, hình như khá quý hiếm. Nếu em thích thì cứ lấy đi.”


Lý Nhược Thủy nghe vậy liền nắm được điểm bất thường.


“Gà lông trắng, sao lông đuôi lại đỏ?”


“Đó chính là chỗ quý hiếm của nó.” Lộ Chi Dao mỉm cười “nhìn” cô, “Khi đó chính tay ta nhổ lấy.”


Y khẽ giãn mày, như đang chìm trong hồi ức.



“Sư phụ ta bảo nơi đó có loài gà ác trắng quý nhất, mà kỳ lạ là trong đó có một con mọc ra hai sợi lông đuôi đỏ. Bà ấy nói ta vừa hay có lỗ tai, nên bảo ta mang nó về. Sau đó, hai sợi lông đỏ ấy được làm thành đôi khuyên này.”


“Sư phụ chàng cũng là người rảnh rỗi thật đấy nhỉ? Còn nghĩ đến chuyện làm khuyên tai cho chàng nữa cơ à?”


Lý Nhược Thủy xoay đôi lông vũ đỏ trong tay rồi nhìn ngắm một lúc, sau đó cẩn thận đặt trở lại hộp. Sao cô nhớ sư phụ của Lộ Chi Dao là người có khuynh hướng rối loạn lưỡng cực rất nghiêm trọng, thường quát mắng y mà nhỉ? Lại có lúc rảnh rang thế á?


“Vậy con gà đó đâu rồi?”


“Sư phụ ta ăn mất rồi. Hình như bà ăn rất vội, không biết vì sao cứ vừa ăn vừa khóc. Chắc là do không ngon, nhưng ta thấy vậy lại thú vị.”


“…”


Lý Nhược Thủy khựng lại, môi vừa mở ra rồi lại khép lại. Thôi, vẫn nên không nói cho y biết lý do thì hơn.


“Còn cái này thì sao?”


Cô hứng thú lấy ra một con rối gỗ có ngũ quan lệch lạc, tỉ lệ cơ thể cũng kỳ dị, eo dài chân ngắn, đầu to thân nhỏ.


Lộ Chi Dao sờ qua, trên mặt thoáng vẻ hoài niệm.


“Đây là con rối đầu tiên ta tự làm. Ta rất thích nó, nhưng hình như nó dọa người khác sợ.”


“… Đúng là bị dọa sợ thật.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Ngoài mấy món đồ chơi cũ kỹ và những con rối xấu giật mình ra, thì cô còn thấy trong hộp còn có vài vật quen thuộc.


Vì tất cả những thứ đó đều liên quan đến cô.


Bỏ qua tờ lệnh truy nã có thưởng dành riêng và lọn tóc mà cô từng cắt tặng y đi, nhưng ai có thể giải thích cho cô biết, vì sao sợi dây buộc tóc mà lần trước cô làm đứt cũng nằm ở đây cùng với cả chiếc khăn tay cô không định dùng nữa không?


Lý Nhược Thủy khựng lại rồi mở chiếc khăn tay ra, thứ bị che khuất bên dưới chính là mấy con rối gỗ. Không con nào ngoại lệ, tất cả đều được tạc theo dáng dấp của cô.


“…”


Không ngờ có ngày cô lại bị chính dáng vẻ mình dọa giật mình như thế.


Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn Lộ Chi Dao đang mỉm cười rạng rỡ, kìm nén tiếng thốt lên rồi đậy nắp hộp lại.


Đây là sở thích của y, hơn nữa những thứ y giữ lại cũng đều là đồ cô không cần, cô nên tôn trọng mới phải.


“… Coi như xem xong rồi, em rất thích sính lễ này.”


Lộ Chi Dao lấy con ấn bằng bạch ngọc từ trong ngực ra, chậm rãi lần tìm rồi đeo lên cổ cô.


“Còn cái này nữa.”


Lý Nhược Thủy khựng lại, đưa tay cầm con ấn nhỏ ấy lên xem. Con ấn này là tín vật của Lộ Chi Dao, ngoài chút ngân lượng mang theo bên người ra thì tiền của y hầu hết đều gửi trong cửa hiệu tài chính tư nhân.


Sáng nay khi rút tiền đi mua đồ, cô đã hỏi qua con số đại khái… Chỉ có thể nói, giá mà y nhận để làm nhiệm vụ thật sự khá cao.


“Con ấn này và chiếc hộp kia là tất cả những gì ta có. Chúng cùng với cả bản thân ta đều là sính lễ. Em thấy vậy được không?”


Lộ Chi Dao thu lại nụ cười, hơi siết chặt tay cô.



Còn y, chỉ có một chiếc hộp cũ kỹ và một con ấn nho nhỏ.


“Được chứ, những thứ này là quá đủ rồi.”


Lý Nhược Thủy nhìn chiếc hộp, khóe mắt cong cong, trong đôi mắt ánh lên những tia sáng long lanh.


Đó là quá khứ và hiện tại của Lộ Chi Dao, y giao tất cả cho cô, như vậy sao có thể nói là không đủ.


Lý Nhược Thủy nghĩ đến đây thì không kìm được khẽ cười, tiếng cười làm dải lụa trước ngực cũng khẽ rung theo.


“Sao lại có cảm giác như là em cưới chàng, còn chàng thì dâng chính mình cho em thế nhỉ.”


Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười, thần sắc thư thái, chút dịu dàng ấy bỗng trở nên chân thật hơn đôi phần.


“Nếu em thấy vui, vậy thì cứ xem như em cưới ta. Chỉ cần chúng ta ở bên nhau thì cưới hay gả có khác gì đâu.”


Với y, thành thân chẳng qua chỉ là quá trình được ở bên Lý Nhược Thủy, điều duy nhất y quan tâm chỉ là được ở cùng cô.


Nếu cô vui, thì dù y có mặc đồ tân nương cũng chẳng sao.


“Ta đi viết thư cầu hôn đây, mai thành thân sẽ đưa cho em.”


Lộ Chi Dao đứng dậy, đón lấy chiếc ô Lý Nhược Thủy đưa rồi theo lối cũ quay trở lại phòng.


Làn mưa mờ giăng phủ lên bóng áo trắng ấy, từng giọt nước từ vành ô rơi xuống nhảy tung tăng trên những bông hoa ven con đường đá, hệt như tâm trạng của y lúc này.


Vừa hân hoan vừa mong đợi, hai từ vốn chẳng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời y, song giờ đây lại đều được gửi gắm vào ngày mai.


Ngày mai, họ sẽ có thể trở thành vật sở hữu của nhau.


*


“Nhược Thủy, bọn chị có thể hỏi em một chuyện không?”


Thấy Lộ Chi Dao rời đi, Lục Phi Nguyệt và Giang Niên mới bước vào đình.


Lý Nhược Thủy đặt chiếc hộp gỗ xuống, khẽ gật đầu với họ: “Được chứ ạ, chị cứ hỏi đi.”


“Cổ độc trong người em được giải thế nào vậy?”


Lý Nhược Thủy ngẩn ra một lúc, rồi chỉ về phía phòng: “Lộ Chi Dao giải giúp em đấy, chỉ một đêm là xong.”


Giang Niên xen vào: “Cô còn nhớ cách giải không?”


“Là dùng kim bạc châm vào huyệt đạo, rồi vận nội lực đẩy độc ra. Hình như đầu tiên là châm ở huyệt khí hải…”


Ký ức mập mờ đêm đó chợt ùa về, Lý Nhược Thủy bất giác đỏ tai, phải cố kìm khóe môi sắp cong lên của mình xuống.


“Sau đó em không còn tập trung, nên cũng chẳng nhớ nữa.” Cô ngẩng lên nhìn hai người, “Chẳng lẽ trong số các chị có ai trúng cổ rồi sao?”


Lục Phi Nguyệt khẽ gật đầu, giữa hàng mày thấp thoáng nét ưu sầu.


“Những cô gái bị bắt đến hoàng thành đều trúng cổ cả. Có lẽ chỉ khi giải được nó thì họ mới có thể yên tâm mà nói ra manh mối.”



“Vậy thì đi hỏi Lộ Chi Dao đi, chàng ấy biết mà.”


Chưa đợi Lục Phi Nguyệt và Giang Niên kịp phản ứng, Lý Nhược Thủy đã ôm hộp chạy vào phòng. Chẳng bao lâu sau, cô ló đầu ra vẫy gọi bọn họ.


“Chị Lục, hai người còn đứng đó làm gì, mau vào đi!”


Lúc này, hai người đã hiểu rõ phần nào sự đáng sợ của Lộ Chi Dao là Lục Phi Nguyệt và Giang Niên chỉ im lặng không nói gì.


Khi họ bước vào phòng ngủ, đầu tiên đập vào mắt chính là tờ giấy Tuyên Thành trải trên bàn. Trên giấy đã có mấy chữ, từ xa nhìn không rõ lắm, nhưng lại gần thì vẫn có thể nhận ra hình dáng chữ.


Người cầm bút không phải là Lý Nhược Thủy, mà là Lộ Chi Dao đang khép hàng mi.


“Anh Lộ siêu phàm thật đấy!” Giang Niên há hốc miệng ghé lại nhìn mấy lần, “Chữ này viết ra trông ổn lắm.”


Anh ta kinh ngạc thật, nhưng lời nói ra lại nghe như hơi giễu cợt, làm Lục Phi Nguyệt nghe mà không nhịn được huých cho cái cùi chỏ.


Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười, đôi mắt cong cong.


“Loại cổ mà hai người nói không cùng một loại với cổ trong người Lý Nhược Thủy, giải ra cũng chẳng khó.”


Y nói cách giải cổ, đáy mắt đuôi mày đều vương ý cười, ai cũng nhận ra y đang rất vui.


Nhân lúc Lộ Chi Dao đang vui vẻ, Giang Niên thuận miệng hỏi.


“Bọn tôi có thể đến tiệc cưới ngày mai của hai người không?”


Lộ Chi Dao chỉ cười chứ không trả lời, cứ lặng lẽ mỉm cười thế thôi.


Dù y không lên tiếng nhưng Giang Niên đã đọc ra được ẩn ý trong đó. Như thể y đang hỏi ngược lại bọn họ: Hai người nghĩ sao?


“Được thôi.”


Giang Niên mỉm cười cất quyển sổ ghi lại phương pháp giải cổ vào trong ngực.


“Ngày mai bọn tôi vẫn sẽ đến. Nhưng bọn tôi không quấy rầy đâu, đứng từ xa nhìn là được rồi.”


Lộ Chi Dao tiếp tục cầm bút luyện chữ, nét mặt rất dịu dàng: “Đừng hiểu lầm ý tôi, có thể đến.”


Không chỉ Giang Niên và Lục Phi Nguyệt, ngay cả Lý Nhược Thủy cũng tròn mắt kinh ngạc. Cô vốn cũng muốn họ đến chứng kiến, nhưng trước đó chính miệng cô nói là nên chỉ có hai người, đâm ra giờ khó mà đổi ý.


Thế mà Lộ Chi Dao lại tự mình đồng ý.


“Những ngày qua tôi có học hỏi đôi chút, nghe nói thành thân cần có lời chúc phúc của người thân bạn bè. Tôi thì không để tâm, nhưng mong các người có thể chúc phúc cho Lý Nhược Thủy.”


Lộ Chi Giao trò chuyện với ông chủ tiệm khắc chữ khá nhiều nên cũng biết được kha khá phong tục cưới hỏi trong hoàng thành. Thậm chí y còn đến miếu Nguyệt Lão cầu một tấm thẻ cầu duyên, rồi dùng sợi chỉ đỏ quấn chặt hai tấm thẻ vào nhau sau đó treo l*n đ*nh cây ngân hạnh.


“Tôi cũng đã xin cả nước để chúc phúc rồi, đến khi ấy chỉ phiền các người giúp tôi vẩy xuống là được.”


Ba người Lý Nhược Thủy: ???


Giữa ánh mắt đầy nghi hoặc của mọi người, Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười luyện chữ, từng nét bút đều đã đạt đến trình độ hoàn hảo tuyệt đẹp.


Đến khi tiếng gà gáy của buổi sớm hôm sau vang lên, thì y cũng vừa hay hoàn thành thư cầu hôn.


Tới ngày thành thân rồi.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 86
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...