Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 85

Chương 85


Mưa rơi tí tách bên song cửa, gió mát ùa về quét nóng xa, vòm nhỏ hé ra làn ẩm nhẹ, vườn hoa thấp thoáng trong mưa nhòa.


Cửa sổ hé mở một nửa, hơi ẩm tràn vào, để lộ mảnh sân trước phủ mờ trong màn mưa mỏng.


Đúng là Bạch Khinh Khinh tuy chẳng ra gì, nhưng lại rất có mắt thẩm mỹ, con trai sinh ra cũng khôi ngô lắm, mỗi tội hơi mạnh tay quá.


Lý Nhược Thủy nằm sấp bên bệ cửa sổ, mái tóc dài xõa xuống sau lưng. Cô cúi đầu nhìn Lộ Chi Dao đang vùi mặt trên bụng mình mà thấy mệt mỏi vô cùng.


Sáng nay vừa tỉnh dậy lại là cảm giác ngạt thở quen thuộc, cô vùng vẫy thoát được ra, nhưng mới ngồi dậy được nửa chừng thì eo lại bị kéo xuống nên đành dựa vào cửa sổ ngắm mưa.


Tối qua cô ngồi ngắm một lát rồi ngủ quên mất, chẳng rõ được ôm lên giường lúc nào. Nhưng cô có thể chắc chắn rằng Lộ Chi Dao ngủ muộn hơn mình rất nhiều.


Mà y ngủ say thế này thì đúng là hiếm thấy.


Lý Nhược Thủy chống cằm lắng nghe tiếng mưa, cụp mắt nhìn y. Cô khẽ hít vào, siết bụng lại, để tạo ra một khoảng trống cho y thở.


Cô thật sự sợ y ngạt thở chết.


Vừa mới thoáng rời đi mà Lộ Chi Dao đã khẽ động đầu ngón tay, mày hơi nhíu lại, cánh tay vòng quanh eo cô siết chặt rồi áp sát hơn.


Lần này không phải dán vào bụng, mà hình như còn có xu hướng đi lên.


Lý Nhược Thủy vô thức đặt tay lên đầu y. Lộ Chi Dao thoáng khựng, hàng mày đang nhíu tức khắc giãn ra, hẳn là đã tỉnh. Y ôm lấy eo Lý Nhược Thủy ngồi dậy, tựa trán lên vai cô, dáng vẻ lười nhác thường ngày hiếm thấy.


“Sao hôm nay dậy sớm thế?”


Giọng y hơi khàn, nửa người gần như dựa cả vào Lý Nhược Thủy, hơi thở đều đặn men dần lên bên cổ cô.


“Cũng chẳng sớm gì. Hôm nay định đi chọn lễ phục và trang sức cơ mà? Giờ mưa thế này thì còn đi không?”


Lộ Chi Dao không vội trả lời, chỉ tiến sát lại gần rồi dừng lại, đôi môi mỏng gần như chạm tới cổ cô, chỉ còn một khoảng rất nhỏ.


Lý Nhược Thủy vẫn tựa vào bệ cửa, chống cằm. Thấy y sắp lại gần thì cô bất giác ngẩng đầu, để lộ bên cổ phải mịn màng…


Chỉ sau khi cô nghiêng cổ như thế thì y mới cúi đầu, khẽ ngậm lấy chỗ đó.


Giống như một con chó đã được thuần phục, chỉ chờ chủ nhân ra lệnh.


“Đi hay không?”


Mặc kệ cảm giác ngưa ngứa bên cổ, cô mỉm cười, đưa tay chọc nhẹ vào eo y.


Cánh tay đang ôm phía sau cô lập tức siết chặt, Lộ Chi Dao khẽ rùng mình rồi mới lưu luyến buông ra, ngẩng đầu mỉm cười nhìn cô.


“Đi chứ. Ngày mai nhất định phải thành thân. Sau khi thành thân, chúng ta sẽ đến Tô Châu, ở đó chỉ có hai chúng ta thôi.”


“Được, chỉ có hai ta thì chỉ có hai ta.” Lý Nhược Thủy rút chiếc gương nhỏ dưới gối ra soi nghiêng, quả nhiên thấy một dấu hôn khá lớn.


“Phải xõa tóc xuống che mới được.”


“Sao thế?”


Lý Nhược Thủy đặt gương xuống, cố ý trêu y.


“Chỗ này có một vệt đỏ to lắm kìa.”


Lộ Chi Dao giật mình, vẻ mặt hơi mơ màng: “Ta có cắn đâu, sao lại có vết thương?”



Y khép hờ mắt, hàng mi dài rủ xuống, trong mắt thật sự phản chiếu bóng cô nghiêng cổ. Nhưng thực tế thì ánh mắt ấy lại ‘nhìn’ về phía bệ cửa sổ.


“Chỗ nào cũng vậy, nên lần sau không được hôn chỗ này nữa.”


Hàng mày lúc nào cũng như vương nét dịu dàng giờ lại nhíu lại, Lộ Chi Dao tựa gặp phải một vấn đề nan giải, bình thường dù có một chọi mười thì cũng chẳng thấy y như thế.


“Ta thích động mạch của em, nếu…”


Còn chưa nói hết mã đã nghe thấy tiếng cô nín cười, Lộ Chi Dao giãn mày, khóe môi cũng cong lên.


“Em lại lừa ta…” Y mím môi cười khẽ rồi nói tiếng: “Có đau thật không?”


“Có để lại dấu, nhưng không đau, nãy là trêu thôi mà.”


Lý Nhược Thủy nhẹ cười đứng dậy, tiếng chuông lanh lảnh theo bước cô tới đầu giường. Cô cúi người lấy áo váy.


“Hơn nữa chàng nói rồi mà, đau là yêu, vậy là chàng yêu em đúng không?”


Lộ Chi Dao im lặng, thật sự là y nghĩ như vậy, và cũng mong cô có thể đối với mình như thế. Nhưng y không muốn áp điều đó lên cô.


Lý Nhược Thủy vẫn nên là Lý Nhược Thủy, không nên trở nên giống y.


“Nhưng nếu em cũng thích thì ta…”


Y thở dài, vẻ mặt vừa dịu dàng vừa bất lực, đầu ngón tay v**t v* chậm rãi để tỏ nỗi bối rối lúc này.


Quả thật Lý Nhược Thủy đã đặt ra một vấn đề nan giải.


Y chắc chắn không dám làm gì, nhưng cũng không thể để người khác làm… chỉ cô tự làm thôi.


Lộ Chi Dao dịu dàng song cũng đầy tiếc nuối nói ra kết luận ấy với cô, còn Lý Nhược Thủy đang buộc áo váy thì cười không ngớt, dây thắt lỏng lẻo rủ xuống trước ngực.


“Trời đất ơi sao mà chàng dễ thương thế!”


Có lẽ vì mối quan hệ đã khác nên Lý Nhược Thủy giờ nhìn y qua “bộ lọc” khá dày, dáng vẻ tàn nhẫn tàn nhẫn trước kia của y bị cô quên hẳn. Thậm chí cô còn đưa tay v**t v* khuôn mặt y, đôi mắt long lanh ánh lên ngập tràn niềm vui.


*


“Họ có ở nhà không?” Lục Phi Nguyệt gõ cửa nhưng mãi chẳng có ai đáp, bên trong lặng thinh không một tiếng.


“Để tôi đi xem.”


Giang Niên quay người trèo lên tường nhà Bạch phủ, nhưng vừa đặt chân lên đã bị mũi tên chả biết từ đâu phóng đến buộc phải lùi lại.


Lục Phi Nguyệt thấy vậy thì tưởng Bạch phủ xảy ra biến cố gì, liền cùng Giang Niên trèo tường lần nữa để vào.


Vừa bước vào, tức khắc có người mặc trang phục thị vệ lao tới. Lục Phi Nguyệt lập tức rút kiếm ứng phó, nhưng đối phương khi nhìn thấy kiếm và lệnh bài của chị liền dừng lại.


“Hóa ra là người Tuần Án Ti, các người đến đây làm gì?”


Lục Phi Nguyệt thoáng sững lại, nhìn khắp một lượt thì hiểu ngay. Đây đều là thị vệ trong cung, chắc là đến canh gác công chúa.


“Chúng tôi đến tìm Lý Nhược Thủy.”


Giang Niên đứng trước Lục Phi Nguyệt, nói rõ lý do.


“Đi thẳng, rẽ phải, đừng lại gần phòng ngủ bên trái.”


Nói xong, họ lại trở về vị trí canh gác chứ không quan tâm đến hướng đi của hai người nữa.



Cổng sân bên đó đóng chặt như không đón tiếp khách tới thăm, nhưng ngay khe cửa lại có một mầm non nhỏ xanh mơn mởn, tràn đầy sức sống.


Lục Phi Nguyệt gõ một lúc thì bên trong mới có giọng nói trong trẻo vang lên, nghe khá vui vẻ, khiến cả mưa như cũng rộn rã hơn.


“Tới ngay đây!”


Tiếng nước bắn dưới chân tiến gần, cánh cửa gỗ được mở ra kêu cót két, mầm non bên khe cửa rung nhẹ, Lý Nhược Thủy mặc áo váy màu xanh lam ló người ra…


Và cả Lộ Chi Dao đứng dưới mái hiên không xa.


Dẫu y không nhìn thấy nên chẳng thể gây sức ép bằng ánh mắt, song y chỉ cần đứng đó mỉm cười thì cũng đã tạo cảm giác áp lực rất lớn rồi.


Giang Niên nhìn Lộ Chi Dao, không khỏi thầm nhủ trong lòng: Trước đây chưa bao giờ có cảm giác này, nhưng sao giờ cứ thấy nụ cười của anh Lộ khang khác nhỉ.


Lục Phi Nguyệt nhìn trang phục của Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao thì hơi nghi hoặc.


“Hai người định ra ngoài à?”


“Đúng vậy.” Lý Nhược Thủy cười vui vẻ: “Ngày mai bọn em sẽ thành hôn, hôm nay định ra ngoài chọn trang sức và lễ phục.”


Trên trời thi thoảng có tiếng sấm nho nhỏ rền vang, song vẫn thua xa tiếng kinh ngạc dâng trào trong lòng Lục Phi Nguyệt và Giang Niên.


Nhất là Giang Niên. Anh ta và Lục Phi Nguyệt còn chưa nắm tay nhau, vậy mà hai người này đã sắp thành hôn rồi?! Rốt cuộc anh ta bỏ lỡ bước nào thế, giờ đi học lại với Lý Nhược Thủy còn kịp không?


Lục Phi Nguyệt vốn luôn lạnh lùng, nhưng lúc này cũng khá bàng hoàng, chị ngơ ngác nhìn Lý Nhược Thủy.


“Thường thì thành hôn là chuyện theo ý cha mẹ, theo lời mai mối, hai người…”


“Bây giờ em không còn cha mẹ, chàng cũng vậy, nên bọn em tự quyết là được.”


Lý Nhược Thủy nói rất nhẹ nhàng, như cực kỳ hài lòng và cũng đầy mong chờ với mối quan hệ này.


Lục Phi Nguyệt còn định nói thêm gì đó, nhưng Giang Niên thấy Lộ Chi Dao tiến lại gần liền bịt miệng chị, kéo chị lùi về phía sau.


“Không đi à?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


“Đi chứ, chị Lục, hai người có muốn đi cùng không?”


Thấy Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đồng loạt gật đầu, Lý Nhược Thủy mỉm cười rồi che nửa ô cho Lộ Chi Dao để chắn bớt cơn mưa nhẹ.


Hai người tiến lên phía trước, còn Lục Phi Nguyệt và Giang Niên vốn chưa từng tiếp xúc như vậy thì đỏ mặt, tức khắc tách ra mỗi người cầm ô đi riêng, vẻ mặt cực kỳ bối rối.


*


Hoàng thành gần phương nam, cứ đến mùa này là trời thường hay mưa.


Mưa tí tách rơi trên đường đá, nước văng thành bông tạo gợn hoa, từng vũng nhỏ đọng ngay lòng phố, lấp lánh phản chiếu góc trời nhô.


Dải mây xám lững lờ trôi trên mặt vũng nước, rồi chẳng bao lâu sau mặt nước lại in bóng bốn người.


Hai đôi, một trước một sau, cùng đi về cửa hàng may mặc cạnh vũng nước.


Cửa hàng này khá có tiếng trong hoàng thành, lành nghề, hầu hết thợ thêu giỏi đều làm việc ở đây. Chủ tiệm là một người phụ nữ có con mắt tinh tường, đang tính toán trên bàn tính. Khi thấy bốn người bước vào, bà ấy nhìn từ trên xuống dưới họ một lượt, sau đó tiến thẳng về phía Lý Nhược Thủy.


“Cô nương muốn mua váy áo à?”


Lý Nhược Thủy khẽ dừng bước rồi gật đầu. Cô ngước mắt nhìn qua trang trí trong tiệm, rồi nói.


“Chúng tôi muốn xem trước đã.”



Nói thật, trăm lượng bạc lần trước được thưởng cô đã tiêu gần hết, nếu mua thêm ở đây e rằng hơi quá sức.


Chủ tiệm gật đầu, không níu kéo: “Vậy tôi không làm phiền nữa, cần gì cứ gọi tôi nhé.”


Lý Nhược Thủy quay sang nhìn người duy nhất vốn là dân bản xứ Hoàng thành, Lục Phi Nguyệt.


“Chị Lục, váy áo ở đây thế nào?”


Lục Phi Nguyệt ôm kiếm nhìn quanh một vòng, vẻ mặt nghiêm túc: “Chị chưa từng đến đây mua quần áo, nhưng nghe nói là tốt.”


Đừng tiêu quá khả năng của mình, đây không phải là hèn nhát, mà là lý trí.


Vì thế, Lý Nhược Thủy định lấy lý “tạm xem trước” rồi rút lui.


“Có lễ phục cưới không ạ?”


Lộ Chi Dao bước tới một bước rồi nhẹ nhàng mỉm cười. Nụ cười dịu dàng ấy lại lần nữa lừa được chủ tiệm.


“Có chứ, hóa ra hai vị sắp thành hôn à. Ở đây chúng tôi có đủ loại lễ phục cưới đấy.”


Chủ tiệm nhìn vào mắt Lộ Chi Dao, rồi chuyển ánh nhìn sang Lý Nhược Thủy.


“Cô nương, cô chứ chọn một mẫu mình thích nhé.”


Lý Nhược Thủy mỉm cười, kéo Lộ Chi Diêu ra một bên rồi vỗ vai y, chuẩn bị phổ cập cho y cách tiết kiệm tiền.


Lộ Chi Dao hơi cúi người nghe cô nói, Lục Phi Nguyệt và những người khác chỉ nhìn thấy góc nghiêng gương mặt cùng hàng mi dài như cánh bướm của y.


Sau vài lời lẩm bẩm của Lý Nhược Thủy, hàng mi y rung nhẹ, khóe môi cong lên chẳng kiềm chế được, dường như vui sướng vô cùng.


“Có chứ, em cứ chọn thoải mái, đây là sính lễ nên đương nhiên ta chi trả.”


Như nghe giọng điệu nghi hoặc của Lý Nhược Thủy, y nói xong liền lấy một con ấn bằng ngón tay cái từ trong túi áo ra.


“Ta để hết tiền ở trong cửa hiệu tài chính tư nhân, dùng con ấn này là có thể rút ra được.”


Con ấn cũng được làm bằng bạch ngọc, mặt dưới không khắc tên mà là những hoa văn phức tạp hướng lạ kỳ.


“Ta không biết viết chữ, nên lấy hoa văn thay thế.”


Sợi dây bạc Lộ Chi Dao từng dùng để khống chế cô nay lại được y luồn qua chiếc lỗi trên con ấn, biến con ấn thành dạng mặt dây chuyền.


“Cái này cũng là sính lễ, nhưng bây giờ chưa thể đưa cho em, phải cùng với thư cầu hôn mới được.”


Y khẽ cười, rồi đẩy cô tiến lên một chút.


“Chọn gì mà em thích là được.”


“Thật sao? Vậy em đi chọn đây.”


Lộ Chi Dao mỉm cười, nhưng trước mắt y là hư vô, y chỉ nghe thấy tiếng chuông từ khi cô bước đi. Y chưa bao giờ cảm thấy việc mình mù có gì là xấu, bởi sinh ra đã là người mù, chẳng thấy ánh sáng từ lúc lọt lòng. Những gì người khác gọi là màu sắc hay kiểu dáng thì với y nó rất lạ, còn hư vô mới là điều bình thường. Y không quan tâm và cũng chẳng tự chuốc phiền; y cũng hơi hiếu kỳ không biếu màu máu đỏ là như thế nào, song chung quy vẫn chỉ dừng lại ở mức tò mò. Nhưng lúc này, y lại có nỗi tiếc nuối khó nói, thậm chí muốn xé bỏ lớp hư vô ấy.


Người kể chuyện vẫn thường nói váy cưới là bộ trang phục đẹp nhất, đỏ như máu, và sắc màu rực rỡ ấy hệt như tình yêu cuồng nhiệt của đôi lứa.


Không biết đẹp đến mức nào nhỉ?


Y dường như chẳng có khái niệm gì về cái đẹp cả.


Lộ Chi Dao yên lặng đứng đó, ngón tay khẽ v**t v* con rối gỗ treo trên chuôi kiếm, chầm chậm lướt qua từng đường nét trên hàng mày đôi mắt của cô.



Nghe giọng cô, hẳn là đang rất vui. Có lẽ cô cũng đang mong chờ được ký kết khế ước “mãi mãi bên nhau” này chăng?


“Thế em đi thử bộ này nhé.”


Lời vừa dứt, tiếng chuông lại vang lên liên hồi, rồi dừng lại ở cách đó không xa.


Bà chủ cửa hàng ngập ngừng nhìn bộ váy cưới trong tay Lý Nhược Thủy, rồi lại liếc sang nụ cười ôn hòa như gió xuân của Lộ Chi Dao, song cuối cùng vẫn im lặng.


Bộ váy cưới ấy đã bị bỏ lại rất lâu rồi, chẳng ai chọn đến, sao cô nương ấy lại chọn nó?


Giang Niên và Lục Phi Nguyệt cũng nhìn về hướng để bộ lễ phục cưới, rồi không hẹn mà cùng liếc nhau, sau đó hơi lúng túng bước lại gần Lộ Chi Dao.


Trong tiệm còn vài vị khách khác. Tấm rèm ở khu thử đồ khác bị vén lên, một cô gái bước ra.


Có lẽ vì áo váy không vừa, tà váy chỉ chạm đến bắp chân, nên mọi người đều đổ dồn trông về phía cô ấy.


Người đàn ông đi cùng lập tức bước lên đẩy mạnh cô ấy trở vào, nói khá to tiếng.


“Ngắn đến thế mà cũng mặc ra ngoài, nàng định làm gì hả…”


Giang Niên cau mày, tỏ rõ vẻ không ưa cách hành xử thô lỗ đó. Anh ta trừng hắn một cái rồi quay lại.


“Anh Lộ, nếu Lý Nhược Thủy cũng mặc váy ngắn đến bắp chân thì anh sẽ làm sao?”


Lộ Chi Dao lùi ra một bước, rồi mỉm cười ôn hòa đáp.


“Chỉ cần em ấy thích, vậy mặc gì cũng được.”


Giang Niên khá ngạc nhiên. Anh ta vốn tưởng Lộ Chi Dao là người chiếm hữu mạnh mẽ lắm, bởi dọc đường đến đây đều có ý ngầm tách họ ra mà.


“Nhưng nếu người khác cứ nhìn chằm chằm vào Nhược Thủy thì sao?”


“Thì có liên quan gì đến em ấy đâu.” Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu về phía anh ta, nụ cười rất đỗi dịu dàng: “Moi mắt người muốn nhìn ra là xong.”


“… Không hổ là anh Lộ, nói đúng trọng tâm liền.”


Đúng lúc ấy tiếng chuông lại vang lên trong tiệm, không đến mức ồn ào, nhưng cũng chẳng thể gọi là yên tĩnh. Tấm rèm bị vén lên, Lý Nhược Thủy bước ra, toàn thân lấp lánh ánh bạc.


Bộ váy cưới trên người cô vô cùng đẹp, duy chỉ có một khuyết điểm, đó là chỗ nào cũng treo chuông nhỏ. Những chiếc chuông ấy to bằng hạt đậu nành, từng cái đung đưa trên tà váy và ống tay áo, chẳng cần cô cử động, chỉ gió thổi khẽ thôi cũng ngân vang leng keng.


Với người khác thì hơi ồn ào, nhưng với Lộ Chi Dao, đó lại là thứ dẫn đường giữa thế giới hư vô.


Người ta dựa vào màu sắc để nhận ra tân nương giữa đám đông, còn y, chỉ cần đôi tai là đủ.


“Lộ Chi Dao, mau nhìn bộ này đi, đẹp lắm!”


Người mang những thanh âm reo vang ấy chạy đến trước mặt y, tựa phá tan ranh giới giữa hiện thực và hư không, khiến y thật sự nhìn thấy được.


“Ừ, rất đẹp.”


Lý Nhược Thủy cong mắt cười, chẳng bận tâm ánh mắt những người xung quanh, vui vẻ nhìn bộ váy cưới của mình rồi quả quyết nói.


“Lấy bộ này nhé. May thật, vừa đến đã tìm được ngay.”


Bà chủ thấy bộ váy cưới bị ế bấy lâu cuối cùng cũng có người mua thì đương nhiên mừng rỡ vô cùng, vội vàng dẫn Lý Nhược Thủy đi đo lại số đo để xem có cần chỉnh sửa gì không.


Lục Phi Nguyệt sững người một lát rồi cũng hiểu ra dụng ý của Lý Nhược Thủy, ý định khuyên can ban nãy tức khắc tan biến.


Mỗi người trong tiệm lại có một biểu cảm, chỉ riêng Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười, bàn tay nắm con rối gỗ siết chặt lại.


Bởi lẽ gặp được cô trong cuộc đời này, thế há chẳng phải y cũng là một kẻ may mắn sao?


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 85
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...