Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 80: Lương Duyên Tấn Tần
Chương 80
Nước trong nồi sôi ùng ục, từng hạt gạo tròn mẩy nở bung đặc sệt, hương gạo ngọt bay tỏa khắp căn bếp. Qua một lúc lâu rồi mà Lộ Chi Dao vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh.
“Lộ Chi Dao, Lộ Chi Dao?”
Lý Nhược Thủy ôm eo gọi mấy tiếng thì mới lôi được y thoát khỏi mớ suy tư.
“Anh vừa nghĩ gì thế?”
Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, lần đầu tiên cho cô một câu trả lời chẳng mấy chính xác.
“Ta vẫn chưa nghĩ xong, để lát nữa nói với em, được không?”
Lộ Chi Dao xưa nay luôn để tâm đến lời cô nói, dù ban nãy Lý Nhược Thủy đã giải thích một hồi nhưng y vẫn cho rằng cô muốn thành thân với y.
Những quan niệm đã hằn sâu bao năm đâu dễ thay đổi, y cần cho mình chút thời gian để thích ứng. Hơn nữa, y hoàn toàn chẳng biết gì về chuyện thành thân, có lẽ nên đi học hỏi thêm. Không biết trong hoàng thành có quán trà nào kể chuyện loại này không.
“Thành thân nghĩa là hai người sẽ mãi ở bên nhau à?”
Lộ Chi Dao khuấy nồi cháo trắng, từ từ cho rau cắt sẵn vào nồi.
“Phải. Nhưng thật ra thành thân không phải là điều bắt buộc. Nếu hai người thật lòng yêu nhau, vậy dẫu không thành thân thì họ vẫn có thể mãi ở bên nhau.”
Lộ Chi Dao nghe tới đây thì như chợt hiểu ra, y tiện tay vén mấy sợi tóc đen rơi trước ngực ra sau, giọng điệu nghe khá vui.
“Thế thì chẳng phải thành thân là một kiểu giam cầm cấm cửa khác sao?”
“Có thể nói như thế.” Lý Nhược Thủy gật đầu, cố diễn đạt bằng cách y dễ hiểu nhất.
“Chúng khá giống nhau, nhưng cũng có xíu xíu khác biệt. Giam cầm cấm cửa là giam giữ thân thể, còn thành thân là giam giữ tâm hồn. Nhưng giam giữ của thành thân là tự nguyện, đôi khi còn có thể mang đến tự do. Nói chung còn tùy người.”
Câu nói ấy như đã đúng vào cách nghĩ của Lộ Chi Dao, cuối cùng y cũng hiểu ý nghĩa của thành thân theo cách riêng của mình. Thành thân nghĩa là cô sẽ luôn ở bên cạnh y, mà đối với cô thì đó là sự tự nguyện.
… Cô tự nguyện ở bên y, bằng lòng ở bên y mãi mãi.
Chỉ qua vài lời cảm thán ngắn ngủi của Lý Nhược Thủy mà Lộ Chi Dao đã ngầm đưa ra kết luận cho riêng mình: Nếu cô muốn kiểu giam cầm cấm cửa ấy, y nên thỏa mãn cho cô.
Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, khóe môi bất giác cong lên.
“Được, ta đồng ý.”
Lý Nhược Thủy: ???
Hình như nãy giờ cô đâu có nói lời cầu xin nào đâu nhỉ?
“Cháo chín rồi.”
Tâm trạng của Lộ Chi Dao hôm nay tốt vô cùng, chân mày đáy mắt tràn ngập ý cười, đến cả khi hai người ngồi đối diện nhau ăn cháo thì nụ cười ấy cũng chẳng phai đi xíu nào.
Cả ngày hôm nay họ không ra khỏi cửa. Dù là khi đu xích đu, ngủ trưa hay ăn tối, chỉ cần cô quay đầu lại, vậy nhất định sẽ thấy nụ cười của y.
… Lý Nhược Thủy thật sự bắt đầu lo không biết cơ mặt y có bị chuột rút hay không.
Tình trạng đó kéo dài cho đến tận lúc sắp đi ngủ, Lý Nhược Thủy rốt cuộc không nhịn nổi nữa liền hôn y một cái. Lộ Chi Dao lúc này mới chịu kết thúc trạng thái kỳ quái của mình.
Nhưng dường như tối nay y lại càng nhiệt tình hơn, đôi mắt cũng thêm phần ướt át.
*
“Có vẻ hôm nay tâm trạng anh Lộ rất tốt nhỉ.”
Giang Niên khoanh tay, nghiêng đầu quan sát Lộ Chi Dao rồi lại liếc sang Lý Nhược Thủy, trong mắt viết rõ ba chữ “tôi hiểu mà”.
Tình cảm vốn là thứ làm dịu lòng người, giá anh ta và Lục Phi Nguyệt cũng được như thế thì tốt biết bao.
“Anh ta đã như vậy cả một thời gian rồi, mặc kệ đi.”
Lý Nhược Thủy nhìn dòng người qua lại trước phủ công chúa, rồi lại nhìn đôi tay trống không của mình, đột nhiên cô có cảm giác như vừa mua được vé ở chợ đen để vào dự tiệc vậy.
“Hôm nay công chúa có đến không? Chúng ta với công chúa cũng chẳng thân thiết gì, lỡ mà gặp nhau thì cũng hơi ngượng nhỉ?”
Không thân nhưng cũng chẳng hẳn là xa lạ, tóm lại là kiểu “quen biết” đến mức Lộ Chi Dao từng đâm nàng ấy một nhát vào vai.
Khi họ ra ngoài thì khắp phố đã treo đầy kim bảng, rất nhiều thị vệ đang tuần tra khắp nơi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa họ sẽ tra đến Bạch phủ.
Quả nhiên nơi an toàn nhất hiện tại là phủ công chúa.
Lục Phi Nguyệt khẽ mỉm cười đưa tay vỗ vai Lý Nhược Thủy, sau đó kéo cô đi vào trong.
“Nghe nói công chúa đã qua cơn nguy kịch rồi, nhưng nàng ấy vốn sống trong hoàng cung, phủ công chúa này chỉ là nơi bày biện, hiếm khi nàng ấy lui tới lắm. Vả lại hôm nay chỉ là buổi yến tiệc mời quần thần cùng vui, dẫu công chúa có đến thì cũng chỉ xuất hiện lấy lệ rồi rời đi ngay. Có lẽ chúng ta chỉ có thể nhìn công chúa từ xa thôi.”
Lục Phi Nguyệt nói nhiều như vậy chủ yếu để giúp Lý Nhược Thủy bớt căng thẳng. Huống hồ, An Dương công chúa đang dưỡng thương, chắc sẽ không đến.
Mấy người họ hòa vào dòng người, nộp thiếp mời, ghi danh xong xuôi mới chính thức bước vào phủ công chúa.
Nghe đồn, An Dương công chúa là người dịu dàng, điềm đạm, yêu thích thi thư, ngoài ra nàng ấy còn rất yêu thích những thoại bản1 được lưu truyền khắp dân gian. Nàng ấy cũng rất có lòng nhân ái, thường ngày thích ra ngoài thành phát cháo cứu tế. Nói về lòng thiện, danh tiếng của công chúa trong hoàng thành có thể sánh ngang với Ngự Phong sơn trang. Chỉ tiếc, thân thể công chúa yếu ớt, vừa gặp gió đã ho, đi mười bước thì thở gấp chín lần, khiến bách tính ai nấy đều thở dài tiếc thương người tốt thường chẳng sống lâu.
Phủ công chúa rất lớn, mái son ngói biếc, tầng lầu san sát nối liền. Đặc biệt nhất là hệ thống kênh nhỏ chằng chịt rộng chừng nửa thước, thông suốt khắp nơi bên trong phủ. Nhờ vậy mà khách ở bất cứ đâu cũng có thể nhìn thấy những chú cá vàng đang bơi lượn. Được nuôi lâu ngày nên lũ cá chẳng còn sợ người nữa, thậm chí còn thích bơi đến chỗ đông người để đòi ăn.
“Con cá này biết bơi lại gần nữa chứ.” Lý Nhược Thủy ngồi xổm bên bờ kênh nhìn mấy con cá vàng ngốc nghếch đang phun bong bóng trong nước. Cô vui vẻ bóp vụn bánh ngọt rồi rắc xuống cho chúng ăn.
Cô quay đầu sang trái thì thấy Lộ Chi Dao đang hơi ngây ngẩn ngồi trên ghế đá, chẳng biết đang nghĩ gì.
“Muốn thử chọc cá không?”
“Chắc chúng không muốn để ta lại gần đâu.” Không tiếp tục chủ đề đó, Lộ Chi Dao trầm ngâm một lát rồi lên tiếng hỏi.
“Ta nhớ mang máng là Tết phải ăn cá, vậy thành thân thì ăn gì?”
“Thành thân à?” Lý Nhược Thủy vừa cho cá ăn vừa ngẫm nghĩ.
“Thành thân thì cũng không nhất định phải ăn món gì, nhưng sẽ có phát kẹo mừng. Anh quên rồi sao? Khi đó anh còn đòi tôi cho anh khá nhiều đấy.”
Một câu nói đơn giản, nhưng lại khẽ khơi dậy ký ức của y về ngày Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh thành thân.
Y đúng là đã ăn kẹo mừng của họ.
Nụ cười như gió xuân thoáng cứng lại trên môi, Lộ Chi Dao dường như vẫn còn nhớ rõ vị ngọt lịm lại ê răng ấy. Không chỉ vị kẹo, mà cả tiếng trống, tiếng pháo hôm đó cũng vang dội bên tai, và còn có cả những lời xì xào xung quanh khen họ là một đôi đứng đôi vừa lứa.
Đưa sính lễ, nâng kiệu hoa, cõng vào phòng, phát kẹo mừng, vào động phòng…
Y nhớ rõ rành rẽ cả quá trình, không sót một chi tiết nào.
Trái tim y dần siết lại. Thực ra những ký ức ẩn sâu ấy cũng chỉ mới là chuyện không lâu trước đây, nhưng giờ bị kéo ra nghiền ngẫm thì y lại chẳng còn mang tâm trạng như khi xưa nữa.
Càng nghĩ, càng thấy khác lạ. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lộ Chi Dao bắt đầu hối hận vì khi đó đã không rút kiếm chém Trịnh Ngôn Thanh một nhát. Y khẽ thở dài, trong đầu lại vang lên câu nói từng nghe đâu đó: Họa không trừ, hậu họa ắt sẽ khôn lường.
“Chúng vừa ăn vừa phun bong bóng, trông chẳng thông minh chút nào.”
Lộ Chi Dao nghiêng tai lắng nghe tiếng Lý Nhược Thủy đùa nghịch với đàn cá vàng, giọng nói của cô chất chứa ý cười, khiến tâm trạng vốn hơi hỗn loạn của y cũng dần bình ổn lại. May mà tất cả chỉ là chuyện đã qua, Trịnh Ngôn Thanh là kẻ giỏi lừa gạt, y phải cẩn thận trông chừng Lý Nhược Thủy, tránh để cô lại bị Trịnh Ngôn Thanh lừa nữa.
Đang mải suy nghĩ, y bỗng bị vẩy mấy giọt nước lạnh lên mặt, chẳng cần nghĩ cũng biết là ai làm.
“Em đang đùa với cá vàng cơ mà, sao lại lôi cả ta vào rồi?”
Nói thì nói thế, ai nghe cũng thấy là đang trách móc, nhưng nếu nhìn vẻ mặt Lộ Chi Dao lúc này thì sẽ biết ngay đó chẳng phải oán giận, mà là niềm vui giấu kín trong lòng.
Niềm vui vì cô đã hướng sự chú ý về phía mình.
“Anh ngồi đây cúi đầu không nói tiếng nào, trông ủ rũ như cây héo khô, tất nhiên tôi phải tưới nước cho anh rồi.”
Ban đầu Lý Nhược Thủy chỉ định gọi Lộ Chi Dao đến cùng chơi cá, nhưng khi quay lại thì cô thấy y cúi đầu như chìm trong hồi ức. Chẳng biết y nghĩ đến gì mà chợt cười tươi hơn, cả người thoáng nhuốm vẻ phấn khích.
Trạng thái này cô quá quen thuộc, không biết lại có ai sắp gặp xui xẻo nên cô vội vàng cắt ngang dòng suy tưởng của y.
“Muốn chơi với cá không?”
Lý Nhược Thủy lau đi những giọt nước phản chiếu ánh nắng trên mặt y, kéo y lại gần mép kênh.
Lộ Chi Dao cũng chẳng từ chối. Khi y ngồi xuống cạnh cô, vạt áo chạm vào làn nước trong kênh rồi theo dòng lững lờ trôi.
Đàn cá vàng vốn đang chen chúc nhau giành mảnh bánh bỗng dừng lại chốc lát, sau đó tức khắc tản ra bốn phía, chỉ để lại một chuỗi bong bóng lộn xộn.
Lý Nhược Thủy: ???
Huyền học gì thế?
“Vạt áo chạm vào nước thôi mà, sao cá lại chạy hết rồi…”
Nghe cô nói thì Lộ Chi Dao hiểu ngay sự tình. Y mím môi khẽ cười, cảm thấy chắc là mình vừa phá hỏng hứng thú của cô.
Y cụp mắt đưa tay sờ dọc mép kênh định kéo vạt áo của mình lên, động tác hơi vội. Nhưng khi nghe thấy lời cô nói, bàn tay ấy lại khựng lại giữa chừng.
“Mùa hè sắp đến rồi, ngủ chung với anh chắc chắn sẽ không bị muỗi đốt.”
Khoảnh khắc đó, trong mắt Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao chẳng khác nào dầu thơm chống muỗi phiên bản người, một cây hương muỗi sống tỏa sáng rực rỡ giữa ngày mùa hè.
Lộ Chi Dao khẽ khép hàng mi, khóe mắt cong lên, Lý Nhược Thủy vẫn là Lý Nhược Thủy, sao có thể chê y phiền chứ.
Lý Nhược Thủy hoàn toàn không biết mình vừa ghi thêm điểm, cô đang chăm chú nhìn xuống dòng kênh.
Đàn cá vàng vốn đã tản ra bốn phía bơi đi được một đoạn, giờ lại chầm chậm quay về, bắt đầu rỉa mấy miếng bánh nổi trên mặt nước. Thế nhưng, chỉ cần vạt áo của y khẽ lay động thì chúng lại hoảng hốt tản ra như gặp kẻ thù. Cứ thế, chúng lập đi lập lại mấy lần, đến mức cổ của Lý Nhược Thủy cũng mỏi vì cứ quay theo chúng mãi.
… Truyền thuyết “trí nhớ bảy giây” là đây sao?
“Nhanh lên, nhân lúc chúng quên mất sự tồn tại của anh thì mau chạm thử đi.”
Lý Nhược Thủy vội vàng giải thích với Lộ Chi Dao, rồi kéo tay y đưa xuống nước.
Lộ Chi Dao là người “khuyết tật” nặng về mặt thường thức, ngay cả loài như cá vàng mà hôm nay y mới biết đến, chứ đừng nói là từng chạm qua.
Đôi mắt không thể nhìn thấy, nên đôi tay chính là “đôi mắt khác” của y, giúp y vẽ nên thế giới. Lý Nhược Thủy muốn mượn cơ hội này để y “nhìn thấy” thêm nhiều điều hơn.
“Nhất định tôi phải để anh cảm nhận được dáng vẻ của cá vàng.”
Lộ Chi Dao khẽ cười, để mặc cô đặt bàn tay lên mu bàn tay mình, hai người cùng từ từ đưa tay vào làn nước mát.
“Ta nhớ có câu thế này, dưa chín ép không ngọt.”
Lộ Chi Dao chậm rãi nói, dẫu bản thân y không mấy đồng ý với câu này, nhưng lúc này lại thấy nó thật hợp tình hợp cảnh.
Tiếng nước róc rách, tiếng người ồn ào vọng lại từ xa. Khúc tre dẫn nước bên bờ kênh khẽ gõ “cộc” vào miệng thùng gỗ, đánh thức Lý Nhược Thủy đang mải bắt cá. Cô quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, ánh sáng phản chiếu từ dòng nước hắt lên gương mặt y, mỹ lệ lại như thực như ảo.
“Em nói đúng.” Lộ Chi Dao như chợt ngộ ra điều gì, khóe mắt đuôi mày ánh lên ý cười.
…
Hình như cô lại tự đào hố chôn mình rồi.
Đúng bảy giây sau, đàn cá vàng lại vẫy tít đuôi bơi quay về. Nhưng Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao sớm đã phục kích tại chỗ, chờ đúng thời điểm, cô lập tức kéo tay y ra. Nhanh là thế, song cuối cùng hai người cũng chỉ chạm được thoáng qua đàn cá vàng.
“Nhỏ vậy sao?”
Cá vàng trượt khỏi đầu ngón tay y, chiếc đuôi mảnh khẽ quét qua mu bàn tay, cảm giác không thể nắm giữ ấy thật giống với Lý Nhược Thủy.
Thấy y bắt đầu hứng thú, Lý Nhược Thủy lại càng muốn y thân thiết hơn với động vật hơn nữa.
“Anh đợi nhé, tôi đi lấy thêm ít bánh! Lát nữa chúng nhất định sẽ bơi về phía anh.”
Tiếng chuông be bé xa dần đi, Lộ Chi Dao không hề vội, sợi lắc chân ấy cho y cảm giác yên tâm đến lạ.
Chỉ cần còn nghe được tiếng, nghĩa là cô vẫn ở đó.
Khi Lý Nhược Thủy rời đi, xung quanh dường như cũng lặng xuống. Lộ Chi Dao ngồi bên bờ kênh, cúi đầu “nhìn” xuống mặt nước. Những gợn sóng nhỏ phản chiếu trong mắt y như tô điểm thêm tầng sắc linh động.
Gió xuân lay nhẹ, hương hoa thoảng bay, bên tai vang lên tiếng vỗ cánh nhẹ nhàng.
Lộ Chi Dao mỉm cười, khẽ giơ tay kẹp lấy con bướm đang bay lượn bên tai. Đôi mắt y cong cong nom cực kỳ ấm áp dịu dàng.
Y và cánh bướm bên y còn đẹp hơn tất cả hoa cỏ trong khu vườn này.
“Ân nhân…”
Tiếng gọi khe khẽ vang lên. Nụ cười của Lộ Chi Dao dần biến mất, y nghiêng đầu “nhìn” về hướng đó.
Sóng nước trong mắt y khẽ lay động, ánh lên sức sống dạt dào. Giây phút khi mở đôi mắt ấy, y như bước ra từ trong tranh, lặng lẽ ngồi bên bờ nước, khiến người ta không khỏi muốn tiến lại gần.
An Dương công chúa không ngờ hôm nay mình thực sự có thể gặp lại y.
Có lẽ, đây chính là cái gọi là “định mệnh” chăng. Bọn họ quả thật có duyên, nên mới có thể gặp gỡ hết lần này đến lần khác.
Khi nàng thấy ân nhân quay đầu nhìn mình, ánh mắt vốn dịu dàng của y lại khẽ cong lên. Như thể cả bầu trời bừng sáng, sắc hoa sau lưng y cũng chẳng sánh nổi nửa phần sắc ấy, ngay cả không khí dường như cũng thoang thoảng vị ngọt ngào.
Nàng thấy y khẽ cất tiếng.
“Đi chậm thôi, cơ thể em vẫn chưa hồi phục hẳn đâu.”
Chú thích:
- Còn gọi là bình thoại, một hình thức trong thể loại văn học giảng xướng tồn tại từ khoảng thế kỷ 11 đến thế kỷ 18 ở Trung Quốc. ↩
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 80: Lương Duyên Tấn Tần
10.0/10 từ 22 lượt.
