Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 81
Chương 81
Cứu rỗi là như thế nào?
Là kéo một kẻ đáng thương lỡ bước vào con đường sai lầm quay trở lại chính đạo, rồi dành cho họ sự quan tâm. Đó là việc mà An Dương đã yêu thích nhất từ thuở nhỏ, là tình tiết thường xuất hiện trong những thoại bản nàng từng đọc, và cũng là khát khao tình yêu của nàng.
Đêm đó, khi lần đầu tiên gặp vị công tử áo trắng kia thì nàng đã biết người ấy có vấn đề. Dù là gương mặt lạnh tanh khi giết người, hay là khi thản nhiên nhìn nàng gặp nạn mà chẳng cứu, tất cả đều chứng tỏ y đã sa lầy trong vũng bùn cuộc đời. Nàng muốn kéo y ra, muốn dẫn y trở lại chính đạo, để thế giới của y được phủ đầy sắc màu.
Vì thế, khi y quay lại tìm nàng để báo thù, nàng chẳng lấy làm lạ.
Khắp phố lớn ngõ nhỏ treo đầy kim bảng có vẽ hình y, và những người như y dĩ nhiên sẽ tưởng mình bị truy nã. Bởi vậy nàng đã đứng đó chờ. Nhưng An Dương lại chẳng ngờ y ra tay dứt khoát đến vậy, suýt nữa đã lấy được mạng nàng.
Nhưng điều đó cũng chẳng sao. Trong thoại bản có viết nam nữ chính luôn gặp nhau trong hiểm cảnh, tuy nhiên đó chỉ là thử thách ban đầu, cuối cùng họ vẫn sẽ đến được với nhau. Song, phải đến hôm nay thì An Dương mới lần đầu tiên thấy rõ dung mạo hoàn chỉnh của Lộ Chi Dao.
Mặt mày như họa, áo trắng hơn tuyết, nụ cười trên môi tựa làn gió xuân dịu dàng ấm áp nhất, đôi mắt ánh lên làn sóng nước, vừa diễm lệ vừa hiền hòa. Y như người bước ra từ trong tranh, được ánh nắng rạng ngời, muôn hoa khoe sắc và cánh bướm chập chờn làm nền mà xuất hiện trước mắt nàng.
Thì ra là nàng đã hiểu lầm. Thấy y mở mắt nhìn về phía này, hẳn là y có thể nhìn thấy, chẳng trách tìm mãi mà chẳng được.
Nghe giọng nói kia, rõ ràng y vẫn còn nhớ nàng.
“Ân nhân…”
“Eo vẫn hơi tê nhưng thận hết đau rồi, anh nhỏ giọng thôi.” Giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau, kèm theo đó là vài tiếng chuông lanh lảnh, phá tan sự yên tĩnh nơi đây mà chẳng hề đường đột.
Hương dành dành nhàn nhạt thoảng qua, tà váy vàng nhạt dưới ánh mặt trời nhẹ tỏa rạng, ánh lên chút sắc kim rực rỡ. Sắc vàng ấy chạy đến bên sắc tuyết kia, tựa như như ánh dương buổi sớm rải xuống đỉnh tuyết trắng.
Thiếu nữ búi qua loa mái tóc đen, trông rất đơn giản. Dải lụa màu phấn sen rủ xuống trước ngực bị cô khẽ gạt sang một bên. Thiếu nữ khẽ kéo vạt váy vàng nhạt, để lộ nửa cẳng chân trắng mịn cùng chiếc lắc chân. Tay áo cũng bị cô xắn cao, như chẳng hề để tâm đến ánh nhìn quanh mình.
Nhưng thứ thu hút nhất vẫn là đôi mắt kia. Đôi mắt ấy trong veo, tràn đầy sức sống, tựa đóa hoa nghênh xuân đầu tiên nở rộ của ngày xuân.
“Tôi hỏi rồi, cá ở đây vẫn thích ăn thức ăn cá nên tôi xin một nắm nhỏ. Lúc đó anh chỉ cần rải nhẹ là chúng nhất định sẽ bơi lên.”
Lý Nhược Thủy nhét nắm thức ăn cá vào tay trái Lộ Chi Dao rồi lặng lẽ nắm lấy tay phải y, che đi miếng băng trên mu bàn tay.
Cô ghé sát vào tai y, liếc nhìn ra phía sau.
“Có người đang nhìn chúng ta, có lẽ đang nghi ngờ anh. Cứ giả vờ ở đây nghịch nước đã, đợi họ đi rồi hẵng nói tiếp.”
Ban đầu Lý Nhược Thủy chỉ định lấy thức ăn cá, nhưng khi quay đầu lại thì đột nhiên thấy có hai người đứng gần Lộ Chi Dao. Thế là cô không dám chần chừ, liền cầm lấy thức ăn rồi vội chạy đến.
Lộ Chi Dao mím môi không nói, nghiêng tai nghe thấy tiếng thở nhẹ của cô, hàng mi khẽ rũ xuống, y chậm rãi cúi đầu.
Lộ Chi Dao chẳng mấy bận tâm đến những kẻ khả nghi kia, lúc này y chỉ còn nghe thấy tiếng thở hơi gấp gáp của cô.
Chỉ tiếc là hành động còn chưa đi được nửa chừng thì đã bị cô ngăn lại. Những ngón tay mát lạnh đặt lên môi y, còn khẽ vuốt nhẹ qua.
“Anh làm gì thế… Gây chú ý quá rồi đấy, về rồi hẵng hôn.”
Giọng nói của Lý Nhược Thủy khi thì thầm không còn trong trẻo như thường ngày, nhưng lại mang một nét riêng khác. Chẳng hạn như khi âm cuối hạ xuống quá thấp, cô sẽ không giữ được giọng khiến chữ cuối luôn khẽ run.
Y chợt nhớ đến giọng cô sau khi hôn. Lúc ấy cô sẽ dỗ y rồi nói rằng “không làm nữa đâu”, âm điệu cũng hệt như thế này. Hơn nữa, dẫu chỉ thoáng chạm môi thôi, nhưng y vẫn khao khát có.
Đôi môi mỏng hơi hé ra, in lên đầu ngón tay cô một dấu răng nhàn nhạt. Rồi đầu lưỡi từ bên trong khẽ vươn ra l**m nhẹ đầu ngón tay ấy như một lời lấy lòng, và cũng như là xin lỗi.
Lộ Chi Dao không hề chạm vào cô, chỉ hơi cúi người xuống khẽ chạm đầu ngón vào chiếc chuông bạc. Nhưng sau khi cắn một cái thì y lại chẳng còn động tác nào khác.
Đó là bản năng, là giới hạn duy nhất mà một người thiếu hiểu biết như y có thể làm được.
Lý Nhược Thủy thoáng sững người, rồi sau khi hoàn hồn thì cô lặng lẽ rút tay lại, thầm lắc đầu. Sao cô phải căng thẳng chứ, y có hiểu gì đâu. Cô lại liếc nhìn về phía sau, chủ tớ hai người kia vẫn còn đứng đó, chỉ là ánh mắt nhìn cô của cô nương phía trước bỗng trở nên kỳ lạ.
Nếu phải dùng lời để miêu tả, thì có lẽ là hai chữ “nóng rực”.
Giống như một con chó đói lâu ngày nhìn thấy chiếc bánh bao vỏ mỏng nhân nhiều, hai mắt sáng rực, chỉ chực chờ nhào tới cắn một miếng.
Lý Nhược Thủy: ???
Cô thật kỳ quái.
Chẳng bận tâm thêm, Lý Nhược Thủy quay lại nhìn con kênh nhỏ trước mặt. Những con cá vàng ánh đỏ bơi lượn trong đó như đang chờ thức ăn trên mặt nước.
“Giờ cá đang đi kiếm ăn, không sao cả, không ai tới lấy thức ăn cá thì chúng ta có lợi thế lớn rồi.”
Lý Nhược Thủy vỗ vai Lộ Chi Dao rồi nghiêm túc nhìn xuống dòng nước. Cô không định chờ cá tự bơi lại, mà định tự tay bắt lấy hai con.
Hôm nay hai bé cá vàng nào đụng trúng hai “kẻ ác” bọn họ thì xem như số không tốt vậy.
Dòng kênh tuy hẹp nhưng cũng đủ sâu, đâm ra bắt cá vàng cũng khá khó khăn. Lý Nhược Thủy quỳ một gối xuống, rắc nắm thức ăn trong tay lên mặt nước, rồi lấy tay áo nhẹ lau mấy hạt mồ hôi lấm tấm trên đầu mũi.
Sức hấp dẫn của thức ăn cho cá quả nhiên vượt xa bánh ngọt, chẳng bao lâu sau đã có mấy con cá nhỏ bơi về phía này. Cùng lúc đó còn có một chuỗi bong bóng nổi lên, lách tách vỡ trên mặt nước, tiếng vang khẽ truyền vào tai Lộ Chi Dao.
Ánh nắng xuyên thấu mặt nước, in bóng lên phiến đá, mấy con cá vàng lắc lư chiếc đầu nhỏ tranh nhau ăn chỗ thức ăn duy nhất trong dòng nước, vui đến nỗi phun ra từng chuỗi bong bóng li ti.
Trong số đó có một con cá vàng nhỏ dài chừng bằng ngón út mới ăn được hai miếng đã bị ai đó vớt lên.
“Bắt được rồi! Lộ Chi Dao, mau hứng tay ra!”
Lộ Chi Dao cụp mắt khẽ cười, hai tay chắp lại đưa ra phía trước, khóe môi cong lên mang theo chút thành kính như thể đang cầu Phật. Nhưng khi đưa hai tay đến trước mặt cô thì y lại khẽ mở ra hai bên, hệt đang đón nhận món quà Phật ban.
“Đón cho chắc nhé.”
Bàn tay tựa ngọc khẽ mở, những đường chỉ tay đan xen rối rắm. Một con cá vàng ánh đỏ rơi vào lòng bàn tay ấy, quẫy đuôi bơi lượn bên trong. Nước thoát qua các kẽ ngón tay rất nhanh, Lý Nhược Thủy liên tục đổ thêm nước vào, mong con cá có thể bơi trong tay y thêm một lúc nữa.
“Thế nào, cảm giác ra sao?”
Thấy động tác của Lộ Chi Dao hơi gượng gạo, Lý Nhược Thủy không nhịn được bật cười rồi đưa tay xoa nhẹ vai y.
“Anh chỉ cần giữ tay yên thôi, sao cứng đờ ra thế?”
Lộ Chi Dao nghe thấy tiếng cười của cô thì cũng thả lỏng người, chuyên tâm cảm nhận chuyển động của con cá nhỏ.
Đúng là đáng yêu thật. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Nhị vị còn cần thêm thức ăn cho cá không?” Giọng nữ nhẹ nhàng đột ngột vang lên bên cạnh, Lý Nhược Thủy theo phản xạ che lấy tay phải của Lộ Chi Dao, quay đầu nhìn sang.
Là người vẫn luôn đứng không xa quan sát họ nãy giờ. Đôi môi nàng ấy trắng bệch, mày liễu, mắt to, từng cử chỉ đều thoáng vẻ yếu đuối.
Lộ Chi Dao khẽ nghiêng đầu, cố gắng nhớ xem nàng ấy là ai.
“Không cần đâu, bọn tôi còn đủ thức ăn.”
Lý Nhược Thủy mỉm cười thân thiện, nhưng dáng đứng nghiêng người của cô lại giống như đang che chở cho Lộ Chi Dao.
“Ta thấy cô nương trông rất quen, có vẻ hợp ý ta lắm, chẳng hay có thể kết bạn được chăng?”
Nhìn khuôn mặt yếu ớt kia, Lý Nhược Thủy khẽ nhướn mày. Cô vốn nghĩ người này là nhắm vào Lộ Chi Dao, dù gì trước đó cũng đã nhìn mặt y rất lâu rồi, không ngờ lại quay sang bắt chuyện với cô.
“Tôi…”
“Không được.”
Lộ Chi Dao nâng con cá vàng trong tay, sắc mặt dịu dàng. Ánh mắt y “nhìn” về phía nàng dẫu không có tiêu điểm, song lại như phủ một làn sương mờ.
An Dương mím môi, rồi vẫn quay sang nhìn Lý Nhược Thủy.
“Cô nương, cô thấy được chứ?”
Vừa dứt lời, nàng liền che miệng ho khan hồi thật lâu, đến mức trán lấm tấm mồ hôi, vành mắt hoe đỏ. Trông như thể nếu đối phương không đồng ý thì nàng sẽ cứ ho mãi không thôi.
Nhưng Lý Nhược Thủy chẳng bị lay động, chỉ kiên nhẫn đợi An Dương ho xong mới lên tiếng.
“Tôi có thể hỏi lý do không?”
An Dương đảo mắt nhìn quanh, dù có khá nhiều người nhìn về phía này nhưng chẳng ai dám tùy tiện đến gần.
“Hai người… là quan hệ kia sao?”
An Dương không trả lời câu hỏi của Lý Nhược Thủy, mà hỏi lại điều nàng thật sự muốn biết nhất.
“Đúng vậy.”
Nghe câu trả lời dứt khoát của Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao khẽ cong môi bật cười khẽ.
“Quả nhiên là thế.” An Dương gật đầu, cảm thấy câu trả lời thẳng thắn và chắc nịch ấy thật hiếm có, song lại vừa hợp với ý nàng.
“Chính vì hai người là mối quan hệ đó, nên ta mới muốn làm bạn với cô.”
Lý Nhược Thủy: ???
*
“Công chúa An Dương sao lại đột nhiên đi về phía Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao thế kia? Không xảy ra chuyện gì chứ?” Giang Niên đứng từ xa nhìn qua, hơi cau mày.
“Không rõ nữa. Nếu anh Giang đã lo lắng như vậy thì sao không qua xem thử đi? Tôi ở đây chờ Phi Nguyệt là được.” Thôi Minh Hạo cố gắng giữ dáng vẻ tao nhã vốn có, nhưng khi nhìn thấy Giang Niên thì hàng lông mày vẫn khẽ nhíu lại.
Nghĩ đến việc hắn và Lục Phi Nguyệt lớn lên cùng nhau, cùng luyện công, cùng học hành, cùng trải qua bao hiểm nguy và bao ngày tháng vui vẻ. Vốn tưởng rằng họ sẽ cứ thế mà hạnh phúc bên nhau, nào ngờ giữa đường lại xuất hiện một Giang Niên.
Thôi Minh Hạo nghĩ đến đây thì không cười nổi nữa, chỉ buồn bã nhìn theo bóng lưng của Lục Phi Nguyệt.
“Tôi ở đây nhìn là được rồi, không cần qua đó đâu.”
“Tôi nghe ngóng được tin, ngày mai Trần lão gia kinh doanh tơ lụa sẽ rời hoàng thành để bàn chuyện làm ăn. Ngày mai chúng ta sẽ đi tìm nàng ta.”
Lục Phi Nguyệt vừa nói vừa ôm thanh đao bước lại gần, nét mặt vẫn bình thản như mọi khi.
Lần trước, khi lấy thân phận người ngoài để điều tra, họ từng tiếp xúc với một nữ tử ở trong biệt viện nhà họ Trần tỏ ý muốn tiết lộ chuyện mình bị bán đi. Nhân dịp buổi yến hội này, chị đã dò được rõ lộ trình của người nhà Trần phủ để chuẩn bị triển khai kế hoạch tiếp cận nàng ta.
Giang Niên nhíu mày, tỏ vẻ không đồng tình.
“Ngày mai phải đi thật à? Những người từng tỏ ý muốn hợp tác với chúng ta đều đang bị giám sát, nếu chúng ta mạo muội đến, rất có thể sẽ rơi vào bẫy.”
Lục Phi Nguyệt khẽ lắc đầu, giữ nguyên quan điểm của mình.
“Chính vì họ bắt đầu có động tĩnh nên chúng ta càng phải nhanh lấy được manh mối. Nhân lúc cô nương kia chưa bị giám sát chặt mới có thể hỏi ra điều gì đó. Đêm mai là cơ hội tốt nhất.”
“Tôi vẫn cho rằng không nên đi.” Giang Niên cũng cứng rắn không kém, anh ta không muốn để Lục Phi Nguyệt gặp nguy hiểm.
Khi mấy người vẫn đang giằng co, cánh cổng lớn của phủ đột nhiên mở ra, một người phụ nữ mặc đồ xám bước vào.
Người phụ nữ cài một cây trâm ngọc trai đơn giản, mặc áo váy màu ngọc lam, nở nụ cười nhè nhẹ, trông vô cùng hiền hòa.
“Từ phu nhân đến rồi!”
Khách khứa trong tiệc đồng loạt tỏ ra phấn khích, thậm chí còn kích động hơn lúc công chúa An Dương xuất hiện.
Từ phu nhân mỉm cười chào hỏi từng người, cởi mở và gần gũi. Ngoại trừ vài hậu bối ít gặp thì dường như phu nhân quen biết hầu hết mọi người trong tiệc.
“Bà ấy chính là chủ nhân của Ngự Phong sơn trang à? Trông tinh thần tốt thật, chẳng giống người từng trải qua biến cố gì ghê gớm cả.”
Không muốn để không khí trở nên căng thẳng, Giang Niên chủ động chuyển đề tài.
Lục Phi Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt dõi theo người phụ nữ đang là tâm điểm của bữa tiệc.
“Bà ấy đúng là chẳng tầm thường. Suốt tám năm liền phát cháo cứu tế, làm nhiều việc thiện, còn bỏ bạc ra cứu đói. Sư phụ tôi cũng rất kính trọng bà ấy.”
Giang Niên nhướng mày, ra vẻ tò mò: “Trên đời thật sự còn kẻ ngốc chịu hy sinh không toan tính thế à?”
Ánh mắt Lục Phi Nguyệt chợt sắc như dao, chị xoay người thúc cùi chỏ vào anh ta: “Bản thân làm không được thì đừng cho rằng người khác cũng thế.”
Thôi Minh Hạo nhìn cảnh hai người nhỏ to trêu chọc nhau thì lòng càng thêm chua xót. Hắn khẽ cười tự giễu rồi quay sang phía Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao, nhưng hiện tại chỗ ấy đã chẳng còn ai nữa.
“Khoan đã, Lý cô nương và anh Lộ đâu rồi?”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 81
10.0/10 từ 22 lượt.
