Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 79

Chương 79


Cơn mưa rả rích suốt đêm, hàng cây ngoài cửa sổ như vừa được gột rửa, xanh mướt mà tràn đầy sức sống.


Vài chú chim sẻ nâu ríu rít bay đến đậu trên cành, muốn mổ mấy con sâu nhỏ vừa ló ra hít thở sau cơn mưa.


Nhưng số chẳng may, một đồng bạc vụn được b*n r* từ dưới khung cửa sổ, va mạnh vào thân cây làm lũ chim vừa đáp xuống lại kêu loạn rồi vội vã bay đi.


Kẻ chẳng có duyên với loài vật tên Lộ Chi Dao lúc ấy đang nửa nằm nửa ngồi, khẽ mỉm cười nhìn ra ngoài cửa sổ. Còn Lý Nhược Thủy đang gối đầu ngủ say mà chẳng yên giấc bên cạnh y.


Muốn trừ hết cổ trùng trong người thì chỉ có thể theo thứ tự châm kim phong bế mạch huyệt, rồi dùng nội lực dồn ép chúng đến chỗ chết, chờ chúng tự diệt. Cách này tuy đau, nhưng ôn hòa không hại thân thể, mỗi tội tốn rất nhiều thời gian.


Mà khó chịu nhất là không thể nằm ngửa, đến nằm nghiêng cũng ép trúng mạch nên chỉ có thể nằm sấp.


Đêm qua, Lý Nhược Thủy cứ thấy tức ngực mãi không sao ngủ được, cuối cùng Lộ Chi Dao đành làm gối cho cô, cho cô nằm sấp trên người mình, san bớt phần áp lực.


Y còn phải giúp cô xoa bóp huyệt vị để giảm bớt những cơn đau thỉnh thoảng kéo đến.


Lý Nhược Thủy thấy áy náy vô cùng, nhưng Lộ Chi Dao lại rất vui. Cảm giác bị đè suốt một đêm thật dễ chịu, dẫu là trong giấc ngủ cũng có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô. Nhưng bây giờ có việc cần làm, nên y đành tạm rời khỏi “cảnh đẹp mê hoặc” này.


Y đưa những ngón tay tái nhợt lên chạm khẽ đôi môi khép chặt của cô rồi cúi đầu, mái tóc đen buông xuống che gần nửa khuôn mặt.


Qua những sợi tóc rơi lòa xòa, có thể thấy y rút tay về, sau đó chậm rãi đặt ngón tay ấy lên môi mình.


Như thế, chính là Lý Nhược Thủy đã hôn y.


“Đợi ta. Báo thù cho em xong, ta sẽ trở về.”


Hôm qua đúng là y đã hứa sẽ thả Bạch Khinh Khinh đi, nhưng chẳng lẽ cứ thế bỏ qua nỗi đau mà Lý Nhược Thủy phải chịu sao?


Không thể nào.


Lộ Chi Dao cong môi nở nụ cười dịu như nước xuân, ấm như nắng sớm, ai thấy cũng phải mềm lòng trước nét ôn hòa ấy.


Y khoác tạm áo khoác, cầm kiếm, rồi khẽ khàng bước ra ngoài.


Cánh hoa rơi rụng lả tả trong khoảng sân nhỏ trồng đầy hoa cỏ, nhưng cũng có rất nhiều bông sau cơn mưa lại càng kiêu hãnh vươn mình, nở rộ rực rỡ hơn.


Y giẫm đôi giày trắng lên bùn lẫn cánh hoa, chậm rãi bước đến cổng. Ở đó có mấy đầy tớ đang khiêng hành lý, bọn họ chuẩn bị rời khỏi hoàng thành.


Sở Tuyên chẳng còn nhớ được gì đang đứng ở một bên. Khi xoay người thấy Lộ Chi Dao đi ra, ông ta tức khắc nở nụ cười rạng rỡ.


“Con trai à, cha với mẹ con sắp về quê rồi. Con với con dâu nếu rảnh thì về thăm chúng ta nhé, hoặc bây giờ đi cùng cũng được?”


Giọng điệu bình thản như thường, tràn đầy sức sống, chẳng còn chút gì giống Sở Tuyên trước kia.


Lộ Chi Dao đang mỉm cười cầm kiếm: ?



Nếu Lý Nhược Thủy ở đây, cô nhất định sẽ hít mạnh một hơi rồi rút sổ ra, nghiêm túc học hỏi Sở Tuyên: Gọi y là “con trai”, gọi Bạch Khinh Khinh là “mẹ con”, nói y đã thành thân, bảo y về quê thăm cha mẹ, và mời y đi cùng…


Một câu nói có thể chạm đúng năm điểm giới hạn của Lộ Chi Dao, dù là Lý Nhược Thủy cố tình làm thì cũng chẳng thể nào vừa gọn ghẽ vừa chính xác đến thế.


Lộ Chi Dao khẽ nhướn mày thở ra một hơi. Y khẽ động ngón tay, lưỡi kiếm mảnh đã rời vỏ một tấc.


“Bạch Khinh Khinh đâu?” Đêm qua hắn đã đủ thỏa mãn nên sáng nay cũng không muốn nhuốm máu quá sớm, giết Sở Tuyên thôi là đủ.


“Sao con không gọi là mẹ?” Sở Tuyên nhíu mày, vẻ mặt kia có đến năm phần giống Lộ Chi Dao, nhưng nom thì cởi mở hơn nhiều.


Lộ Chi Dao chẳng buồn đáp. Y chỉ thấy Sở Tuyên sau khi mất trí nhớ lại càng khiến người ta bực bội hơn.


Nhưng chẳng cần đoán cũng biết hẳn là Bạch Khinh Khinh đã nói với ông ta rằng họ là một gia đình đầm ấm và tràn đầy yêu thương.


Lộ Chi Dao không muốn tham gia trò chơi như này, bởi y thấy cực kỳ tẻ nhạt.


“Sở lang, sao chàng còn chưa vào? Sáng sớm thế này chớ cản chuyện tốt của hai đứa nó nhé.”


Bạch Khinh Khinh vén rèm xe lên, để lộ gương mặt tươi tắn như hoa xuân, lại ngây thơ đơn thuần, tựa thiếu nữ vừa mới bước chân vào đời.


“Là ta không đúng.”


Sở Tuyên lắc đầu cười khẽ, định quay người trở lại xe ngựa. Nhưng ngay giây sau, Lộ Chi Dao đã lướt qua ông ta, bay thẳng về phía Bạch Khinh Khinh.


Thanh kiếm mảnh bật khỏi vỏ, vút đi như sấm sét, đâm thẳng vào trong xe ngựa. Tiếng hét kinh hãi vang lên.


Dáng vẻ nhếch môi nở nụ cười nhạt của Lộ Chi Dao phản chiếu trong mắt Bạch Khinh Khinh. Bà ta vội vàng tránh né, nhưng trong không gian xe chật hẹp thì chung quy vẫn bị thương.


Một vệt máu dài từ vai trái kéo xuống tận eo phải, chảy dọc cả lưng. Chẳng bao lâu, áo váy của bà ta đã thấm đẫm một màu đỏ thẫm.


Bạch Khinh Khinh cắn chặt răng, song vẫn ngẩng đầu mỉm cười nhìn Lộ Chi Dao. Bà ta từng toàn tâm tính toán để tạo ra một “Sở Tuyên” khác, song lại quên mất con người trước mắt này.


Y cũng có thù tất bảo hệt như bà ta, vậy sao có thể dễ dàng buông tha? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tính cách và cách làm ấy thật chẳng hổ là đứa con của Bạch Khinh Khinh.


Bà ta tựa người vào vách xe nhìn Lộ Chi Dao, đôi môi tái nhợt run rẩy, nhưng trong ánh mắt lại chất chứa chút từ ái.


“A Sở ngoan của mẹ, mẹ sẽ chờ đến ngày con giống như mẹ của hiện tại.”


Gió thổi rèm lay, nhiều người đều trông thấy cảnh tượng ấy. Bên ngoài xe chợt hỗn loạn, có kẻ vội tìm thuốc, có kẻ vội rút kiếm xông lên.


Nhưng người kinh ngạc nhất lại là Sở Tuyên. Ông ta nhớ Bạch Khinh Khinh từng nói họ là một gia đình yêu thương nhau nhất trên đời.


Gia đình họ thật vậy sao?


Sở Tuyên nhìn Lộ Chi Dao nhẹ nhàng hất máu trên mũi kiếm, song trên mặt vẫn nở nụ cười, dường như hoàn toàn không để tâm đến tất cả hành động vừa rồi của mình.


Tựa như đã hoàn thành một tâm nguyện nào đó, sắc mặt Lộ Chi Dao dịu hẳn. Y chẳng buồn để ý đến những kẻ đang giương kiếm chĩa vào mình, chỉ lững thững bước qua vũng nước trên đất, chậm rãi đi về phía Sở Tuyên. Sở Tuyên tưởng y sẽ nói gì đó, nào ngờ Lộ Chi Dao chỉ lướt ngang qua ông ta, chẳng quay đầu lại, thẳng bước vào Bạch phủ.



“Sở lang.” Bạch Khinh Khinh được A Đào đỡ, khẽ ló người ra khỏi xe. Môi bà ta tái nhợt, cả người run rẩy, yếu ớt như những bông hoa trong sân vừa bị gió mưa quật qua.


Nhưng Sở Tuyên lại mơ hồ cảm thấy, Bạch Khinh Khinh không hẳn là người ông ta đang thấy lúc này. Tuy trong đầu còn đầy nghi hoặc, song cơ thể ông ta đã đi trước ý chí, bước tới đỡ lấy bà ta.


“Sở lang, chàng còn nhớ chuyện em nói với chàng tối qua không? Nhà chúng ta tuy đầm ấm, nhưng giữa em và A Sở vẫn còn đôi chút hiểu lầm, để em từ từ nói cho chàng nghe…”


Bạch Khinh Khinh ngăn đám người mặc đồ đang rút kiếm, kéo Sở Tuyên cùng vào trong xe ngựa.


Rèm xe buông xuống, chia thế giới trong và ngoài xe thành hai nửa: một hư, một thực.


*


Ngực như bị đè nén, nặng trĩu, khó chịu vô cùng.


Trong cơn mơ màng, Lý Nhược Thủy cố gắng trở mình thì bị ai đó nắm lấy tay, bị ép quay lại vị trí cũ. Cô hé mắt nhìn xuống thì thấy Lộ Chi Dao đang cong môi, hình như đã tỉnh dậy từ lâu. Còn chưa kịp nói gì song cô chợt thấy ngực đau nhói, có gì đó sắp trào ra ngoài.


Lý Nhược Thủy vội cúi người ra mép giường, kéo chiếc bô đồng dưới gầm ra ôm chặt rồi nôn ra một ngụm máu.


Chắc như này cũng nên được ghi vào danh sách “lần đầu tiên” của cô rồi.


Máu đen sẫm dính trên khóe môi, giây phút nôn được ra thì cơ thể cô lập tức nhẹ bẫng, cảm giác như tảng đá lớn đè trên ngực suốt bao ngày cuối cùng cũng được dời đi.


Nhưng còn chưa kịp mừng, Lý Nhược Thủy đã vội vã vỗ vỗ Lộ Chi Dao dưới thân, giọng khản đặc.


“Mau rút kim ra đi!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Lộ Chi Dao khẽ bật cười rồi ngồi dậy theo tư thế Lý Nhược Thủy đang nằm úp lên người mình, sau đó vòng tay đỡ cô vào lòng, để cô thuận thế ôm lấy vai y.


“Nhịn một chút.” Y tựa cằm lên vai Lý Nhược Thủy, giọng nói ấm áp hệt như con gió xuân vừa nhẹ lướt qua, xoa dịu cơn đau đang cuộn trong ngực cô.


“Đau, đau quá!”


Khoảnh khắc cây kim được rút ra, các cơ xung quanh đó co rút dữ dội, xoắn chặt lại với nhau, cơn đau ập đến chẳng thể kìm nén.


Lý Nhược Thủy vốn là người giỏi chịu đau, nhưng trước mặt Lộ Chi Dao, cô lại chẳng muốn nhẫn nhịn.


“Ta sẽ nhẹ tay hơn, nếu đau quá thì cắn ta đi… Dấu răng kia chắc sắp lành rồi.”


So với lúc châm kim thì rút kim còn đau hơn. Lộ Chi Dao chỉ có thể vừa xoa huyệt ở bên eo cô để bớt đau, vừa nhanh tay rút kim, mong cô bớt khó chịu.


Đến khi rút hết toàn bộ kim thì người Lý Nhược Thủy đã ướt đẫm mồ hôi, còn vết cắn trên vai y thì càng hằn sâu thêm.


Lộ Chi Dao khẽ thở ra một hơi, khóe môi cong lên, hai má hơi ửng đỏ, giọng nói cũng khẽ run.


“… Đỡ hơn chút nào chưa?”


Lý Nhược Thủy mồ hôi đầm đìa: “… Tạm tạm thôi.”



Thật ra, y nên hỏi chính bản thân mình câu đó thì hơn.


Thu dọn xong, Lý Nhược Thủy định xuống giường thì ngay lúc đứng dậy, cô lại chợt khom người rồi đưa tay ôm lấy thắt lưng.


“Lưng hơi đau, chắc là do nằm sấp lâu quá.”


Lộ Chi Dao lần mò chạm lên vết cắn trên vai, sau đó kéo lại vạt áo đang trượt xuống rồi mỉm cười nói: “Không phải lưng, là chỗ thận đấy.”


Lý Nhược Thủy lập tức trừng to mắt: “Cái gì cơ!”


Câu quảng cáo quen thuộc vụt hiện lên trong đầu, cô lại nhớ đến chuyện đêm qua. Nhưng rõ ràng bọn họ chỉ mới hôn thôi, mà thận hư thì liên quan gì đến cô chứ!


“Thận vốn đảm nhiệm việc đào thải độc tố, nhưng lần này độc tính quá mạnh nên mới đau thế, qua vài hôm sẽ khỏi.” Lộ Chi Dao vừa cười vừa đứng dậy, đỡ cô bước ra ngoài cứ như thể cô suy thận đến mức đi chẳng nổi vậy.


“Vừa giải độc xong nên giờ phải ăn chút gì để bù lại sức.”


Lý Nhược Thủy chẳng bao giờ ngờ được rằng, có một ngày mình lại được một người mù đỡ đi.


Nhìn sân nhà vắng tanh, Lý Nhược Thủy lại càng không ngờ, sẽ có lúc chính mình dạy một người mù nấu ăn.


“Hay là để tôi làm đi, tuy lưng hơi đau nhưng vẫn đứng được mà.” Nhìn Lộ Chi Dao đang lần mò nhóm lửa, cô bỗng thấy áy náy cực kỳ.


“Không sao, ta phải học thôi, sau này còn nấu cho em ăn nữa chứ.”


Khi làm nhiệm vụ, Lộ Chi Dao từng nghe người ta nói chuyện rằng, muốn giữ được một người thì trước tiên phải giữ được dạ dày của họ. Khi ấy y vẫn chưa hiểu câu đó có ý gì, nhưng hình như dạo này lĩnh lội được đôi chút rồi.


“Em thích ăn gì nhất?” Lộ Chi Dao châm lửa đốt rơm khô rồi chậm rãi cho củi vào, nhưng toàn bộ sự chú ý lại đặt lên hết lên người cô.


Thật ra y vẫn chưa hiểu cô nhiều lắm. Lý Nhược Thủy thường ngày chẳng mấy khi bộc lộ sở thích gì, điều duy nhất y biết là cô rất thích ăn.


“Tôi thích ăn cay.”


“Từ nhỏ đã vậy sao?” Lộ Chi Dao bình thản hỏi.


“Đúng rồi.” Lý Nhược Thủy ôm thắt lưng, bắt đầu nhớ lại quãng thời thơ ấu.


“Quê tôi ai cũng thích ăn cay, nhất là tôi với mẹ. Bà ấy ăn món gì cũng phải cho ớt vào, có là rau luộc thì cũng phải pha một bát nước ớt để chấm.”


Tính ra, Lý Nhược Thủy đã lâu lắm rồi không gặp lại mẹ. Cô không biết giờ sức khỏe bà ra sao, người nhà có đang lo lắng cho cô không.


Rồi Lý Nhược Thủy nhìn sang Lộ Chi Dao, cảm giác băn khoăn quen thuộc lại dâng lên trong lòng. Còn Lộ Chi Dao thì khẽ mím môi, hẳn đã đoán cô là người đất Thục.


Lý Nhược Thủy chưa bao giờ kể với Lộ Chi Dao về thân thế của mình, mà không nói thì y cũng chẳng hỏi. Nhưng y mơ hồ cảm thấy, thân phận của cô chắc chắn không đơn giản. Chẳng hạn như giấc mơ cô từng nói lúc cá cực với y, hay giấc mộng điềm báo chiếc lắc chân, tất cả những điều ấy đều không thể chỉ là trùng hợp.


Nhưng mấy thứ đó chẳng quan trọng. Dẫu cô có là yêu tinh trên núi hay yêu quái hóa thành nhưng chỉ cần là cô thì y đều có thể chấp nhận.


Lý Nhược Thủy không biết rằng, hình tượng của mình ở trong lòng Lộ Chi Dao lúc này đã gần như trở thành “yêu tinh”, chỉ là tạm thời y vẫn chưa đoán ra nguyên hình của cô là loài gì thôi.



Bữa sáng hôm nay bắt đầu thật đơn giản, một nồi cháo rau.


Chỉ cần Lộ Chi Dao muốn làm, Lý Nhược Thủy sẽ không ngăn cản. Y có thể luyện võ đến trình độ như hiện nay vậy dĩ nhiên cũng có đủ năng lực hoàn thành những việc khác, thậm chí có thể làm tốt hơn nữa.


Vả lại, cuộc sống của y trước nay cũng quá đỗi đơn điệu, nên cô vẫn luôn mong muốn y có thể thử trải nghiệm nhiều điều mới mẻ hơn.


Lộ Chi Dao cẩn thận nhóm lửa, Lý Nhược Thủy không giục song vẫn chú ý đến từng động tác của y, sợ y bị bỏng.


Trong ánh sáng dịu ấm của buổi sớm mai, Lý Nhược Thủy thỉnh thoảng nhắc y đôi câu. Không bao lâu sau, ngọn lửa đã từ từ cháy lên.


“Cháy rồi! Cháy rồi! Anh cừ thật đấy!”


Nghe giọng nói trong trẻo ấy, Lộ Chi Dao hơi sững lại, rồi khóe môi chẳng kìm được mà cong lên. Y nghiêng đầu “nhìn” về phía Lý Nhược Thủy, nét mặt ôn hòa, cũng khẽ đùa lại một câu.


“Là do sư phụ dạy giỏi đó.”


Khói bụi múa lượn giữa những vệt nắng dài rọi xuống, ngọn lửa bùng mạnh dần, làn sương trắng cũng dần cuộn lên, chầm chậm lan tỏa khắp căn bếp.


Lộ Chi Dao đứng giữa ánh sớm và màn sương, thoạt nhìn mờ ảo như chẳng phải người thật.


… Rõ ràng chỉ là đang nấu cơm thôi, vậy mà nhờ khuôn mặt ấy mà cả khung cảnh lại đẹp hơn hẳn, thật là thần kỳ.


“Nước sôi rồi, bỏ gạo vào đi, đừng đứng gần hơi nước quá.”


Thấy y an toàn đổ gạo vào nồi, Lý Nhược Thủy khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Cô nhìn quanh một lượt, bỗng bật cười: “Trông chúng ta chẳng khác nào đôi vợ chồng đã sống cùng nhau bao năm cả.”


Lộ Chi Dao đứng yên tại chỗ, hơi nghi hoặc quay về phía cô. Nhưng khi nghe đến hai chữ vợ chồng, y lại chợt nhíu mày: “Vợ chồng không phải như vậy.”


Lý Nhược Thủy lắc đầu nhìn y, rồi bắt đầu nhớ về ba mẹ mình.


“Những cặp vợ chồng bình thường nào cũng như thế, họ tôn trọng lẫn nhau, yêu thương lẫn nhau, cùng nhau đi hết cuộc đời; họ ở bên nhau tự thuở trẻ trung đến khi răng long đầu bạc.”


“… Vậy sao.” Lộ Chi Dao cụp mắt nở nụ cười, nhưng vẻ mặt mơ màng mờ mịt.


Cụm từ “cùng nhau đi hết cuộc đời” như một viên đá nhỏ rơi xuống lòng y, khẽ gợn lên từng gợn sóng. Nếu cuộc sống bình dị như hiện tại chính là kết quả của chuyện thành thân, thì… có lẽ đây là điều y hằng mong muốn.


“Em nói vậy, là muốn thành thân với ta sao?”


Lý Nhược Thủy hoang mang chớp mắt, tưởng mình lời mình khiến y khó chịu nên vội vàng giải thích.


“Không phải, tôi chỉ cảm khái thôi. Vả lại dẫu không thành thân thì vẫn có thể sống như vậy mà, thành thân hay không đâu quan trọng.”


Lộ Chi Dao không đáp, khóe môi vẫn khẽ cong, nhưng Lý Nhược Thủy biết y đã chìm vào dòng suy nghĩ.


Không sợ trời, không sợ đất, chỉ sợ nhất là Lộ Chi Dao im lặng.


Lý Nhược Thủy ôm eo rồi cũng bắt đầu suy nghĩ, chẳng biết lần này tâm trí y lại bay đi đến phương nào nữa.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 79
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...