Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 78

Chương 78


Mưa tuôn ào ạt ngoài hiên, hoa rơi lá rụng cuốn triền nước trôi. Cánh hoa ướt đẫm chất đôi, mưa trong rửa phiến đá trôi rêu mờ, trời trên nặng trĩu âm u, xích đu còn đó một người ngồi yên.


Trái tim Lý Nhược Thủy chợt hẫng lại một nhịp, rồi cô ngẩng đầu nhìn trời.


Thực ra nghĩ kỹ lại, khi thề cô nói sẽ về trước hoàng hôn hôm nay, còn lúc móc tay lại nói nhất định hôm nay sẽ về. Tuy hơi bắt bẻ câu chữ, nhưng chắc cũng không đến mức thất hẹn…


Dù có tính là thất hẹn hay không, thì tình trạng của Lộ Chi Dao lúc này cũng tệ thật. Trước khi kịp suy nghĩ thêm, cô đã bước tới bên xích đu.


“Sao anh lại ngồi ở đây?”


Chiếc ô giấy dầu màu vàng sậm che trên đầu hai người, những giọt mưa rơi tí tách từ mép ô xuống, tiếng vang lộp bộp, dồn dập mà gấp gáp. Trong không gian yên tĩnh hiện tại, âm thanh ấy lại trở nên ồn ào khác thường.


Lộ Chi Dao chỉ nghiêng đầu về phía cô, mái tóc đen ướt đẫm hơi xoăn lại, giọt mưa dày đặc rơi từ hàng mi xuống trông chẳng khác gì giọt lệ.


Nghĩ đến mới thấy, dường như cô chỉ từng thấy y khóc đúng một lần là khi họ hôn nhau lần đầu trong quán trọ, còn lại y luôn mỉm cười. Kể cả bây giờ dù trông như sắp khóc, nhưng nụ cười kia vẫn dịu dàng như trước.


“Em về rồi à?” Lộ Chi Dao kiên trì lặp lại câu ấy, nói xong thì lặng lẽ đợi cô đáp.


“Tôi nói sẽ về rồi mà, còn móc tay hứa hẳn hoi. Nếu không về, chắc bị anh đuổi giết mất.”


Lý Nhược Thủy nói rất nhẹ nhàng, rồi còn cố ý đùa cợt để phá tan bầu không khí nặng nề này.


“Em biết rõ ta sẽ không giết em.” Lộ Chi Dao khẽ chạm mũi chân, chiếc xích đu lại bắt đầu đong đưa.


“Ta chỉ giết kẻ dám mang em đi thôi… Ta đang đu xích đu.”


Giải thích rõ ý mình xong, y mới lên tiếng đáp lại câu mà Lý Nhược Thủy hỏi ban nãy.


Tiếng “kẽo kẹt” vang lên từng nhịp, những cánh hoa dưới chân y đã sớm bị y nghiền nát thành bùn hoa.


Lý Nhược Thủy nhìn dáng vẻ y tựa vào xích đu thì khẽ cong môi cười, rồi đưa tay nắm lấy sợi dây bên cạnh.


“Lâu rồi tôi chưa ngồi xích đu, cho tôi cùng đu nhé?”


Tiếng kẽo kẹt ngừng lại, Lộ Chi Dao ngẩng đầu “nhìn” cô. Ánh mắt mông lung chẳng có tiêu cự, nhưng trong biểu cảm lại thoáng hiện vẻ kinh ngạc.


Rồi sau phút ngạc nhiên ấy, y lại mỉm cười và khẽ thở dài, tựa như than thở, lại như mừng vui.


“Trên đời sao lại có người như anh chứ.”


Lý Nhược Thủy hiểu ý Lộ Chi Dao. Cô khẽ xoay người, vén váy ngồi xuống nửa còn lại của chiếc xích đu, cùng y đu đưa giữa làn mưa.


Hai người ngồi cùng nhau, bầu trời u ám dường như cũng trở nên dịu đi, ngay cả cơn mưa này cũng hóa thành một nét lãng mạn ấm áp. Khung cảnh quá đỗi quen thuộc ấy khiến Lý Nhược Thủy bật cười khẽ.


“Anh còn nhớ lần trước chúng ta đu xích đu trong mưa ở nhà họ Trịnh không? Khi ấy anh còn ghen với Trịnh Ngôn Thanh cơ mà.”


Chiếc xích đu chậm rãi đưa tới lui, Lộ Chi Dao chỉ cảm thấy đôi vai căng cứng bấy lâu cuối cùng cũng dần thả lỏng.



Lý Nhược Thủy không rời đi, cô vẫn ở lại bên y giữa cơn mưa. Bạch Khinh Khinh đúng là dối trá.


“Đừng nhắc đến Trịnh Ngôn Thanh, được không?” Trong khung cảnh hiện tại, y không muốn nhớ đến một người chẳng đáng để nhắc tới.


Lý Nhược Thủy chăm chú nhìn Lộ Chi Dao, thấy y đã thả lỏng vai, mặt mày dịu lại thì cô mới nhẹ nhõm thở ra, trái tim treo ngược cũng hạ xuống.


Trạng thái vừa nãy của y như một kẻ đang chênh vênh bên mép vực, chỉ cần cô lỡ buông một lời nhẹ bẫng thôi cũng đủ khiến y rơi xuống.


“Không căng thẳng nữa chứ?” Lý Nhược Thủy đưa tay xoa nhẹ giữa chân mày Lộ Chi Dao, rồi khẽ vén tay áo lau những giọt mưa đang rơi xuống mí mắt giúp y.


Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run, vài lọn tóc ướt dính vào bên cổ và xương quai xanh, quấn quýt thành những đường hoa văn lạ lẫm.


Tóc đen, da trắng, môi đỏ, cả người y tựa như bức tranh thủy mặc chỉ có ba sắc đen trắng đỏ, mà điểm đỏ kia chính là nét chấm phá rực rỡ nhất.


Có lẽ là tiếng mưa tí tách làm xao động tâm trí, cũng có lẽ vì dáng vẻ kia quá yếu ớt đáng thương, hoặc đơn giản chỉ là cảm xúc tự nhiên dâng lên…


Lý Nhược Thủy nghiêng chiếc ô về phía phải, tay khẽ đặt lên ghế xích đu đang đung đưa, rồi cúi xuống chạm vào nét son duy nhất trong bức họa ấy.


Tiếng “kẽo kẹt” vẫn vang lên, vạt áo vàng nhạt và trắng chồng lên nhau trên nền đất, cọ nhẹ theo nhịp đung đưa.


Những giọt mưa lớn nện lên mặt ô khiến khung sườn tre giữa hai người khẽ rung, tiếng lộp bộp cứ vang mãi không ngừng, nhưng cũng chẳng át đi được thở khẽ khàng giữa họ.


Lý Nhược Thủy đưa bàn tay lau những giọt nước dính trên người giúp Lộ Chi Dao, rồi khẽ chuyển lên lưng. Cô cố gắng tránh không chạm vào eo, sau đó lại trượt dần xuống, chạm vào kẽ tay y.


Nụ hôn này nhiều hơn là sự an ủi, là sự giải thoát khi hai người bị nhau thu hút, là tiếng vọng đồng điệu giữa hai linh hồn.


Lý Nhược Thủy không muốn phủ nhận rằng, trong nụ hôn ấy, kẻ đắm chìm không chỉ có Lộ Chi Dao. Y luôn bị động chờ cô chủ động, dù đã nhiều lần như thế, dẫu động tác của y vẫn vụng về, nhưng cảm xúc đáp lại thì mãnh liệt hơn cô gấp bội.


Điều đó khiến Lý Nhược Thủy chợt nhớ tới một câu: Ăn khế trả vàng.


Cô trao cho Lộ Chi Dao một quả khế, còn y lại trả cho cô cả túi vàng.


Lý Nhược Thủy chẳng chịu nổi nữa, cô buông y ra rồi bật cười thành tiếng. Bàn tay đang đan chặt cùng tay y cũng khẽ run lên theo nụ cười đó.


Lộ Chi Dao l**m nhẹ đôi môi càng thêm đỏ thắm, vẻ mặt thoáng chút không hài lòng, nhưng khi nghe tiếng cô cười thì vẻ mặt lại dịu xuống.


“Cười gì vậy?” Giọng y trầm khàn, xen lẫn cả chút bất lực.


“Không cười gì cả.” Lý Nhược Thủy che ô, mỉm cười híp mắt nhìn Lộ Chi Dao. Dẫu ánh mắt y chẳng thể đối diện với cô, nhưng cô vẫn chăm chú nhìn y.


“Chỉ là thấy anh rất tốt, cực kỳ tốt thôi.”


Câu nói này chẳng khác nào “Anh thật đẹp”, rất hữu ích với Lộ Chi Dao.


Y vén mấy sợi tóc ướt dính trên trán, để lộ vầng trán nhẵn mịn cùng hàng mày như vẽ, còn mong cô tiếp tục khen ngợi dung mạo mình.


“Anh tốt như vậy thì tất nhiên phải có món quà xứng đáng nhất rồi.”


Lý Nhược Thủy đan tay trái vào tay y, kẹp chiếc ô giữa cổ để rảnh tay phải lấy ra một chiếc hộp gỗ.



“Anh mở ra xem đi, đoán thử bên trong là gì?”


Một chiếc hộp nhỏ vừa lòng bàn tay được đặt vào tay Lộ Chi Dao, bên ngoài không chạm khắc cầu kỳ, chỉ là một chiếc hộp gỗ đơn giản.


Lộ Chi Dao đặt hộp giữa hai người, mở nắp bằng một tay, s* s**ng đồ bên bên trong rồi lấy nó ra.


Leng keng…


Âm thanh vui tai của chiếc chuông hòa cùng tiếng mưa rơi, sợi xích nhỏ lạnh buốt rơi nhẹ lên tay, mấy chiếc chuông tròn nho nhỏ bị gió thổi rung lên rồi lại rơi xuống. Âm thanh quen thuộc ấy đưa y trở về một giấc mộng lạ kỳ. Trong giấc chiêm bao ấy có hương vải chín, có tiếng chuông ngân, và có cả cô đang thân mật ngồi trên đùi y.


“Đây là lắc chân.”


Chuỗi bạc lạnh buốt trong tay bỗng trở nên nóng rực, nóng đến mức y khẽ co đầu ngón tay, nóng đến mức y mím môi, hàng mi cụp xuống run nhẹ.


Lý Nhược Thủy mở to mắt, đầy ngạc nhiên: “Sao anh biết? Người ta toàn đoán là vòng tay mà?”


Giọng điệu của y chẳng có xíu do dự, chắc chắn như thể đã từng nhìn thấy vật này.


Bề ngoài thì Lý Nhược Thủy chỉ khẽ thở dài, nhưng đầu ngón chân lại khẽ đung đưa trên đất, đẩy chiếc xích đu nhẹ nhàng đong đưa.


“Tưởng anh sẽ đoán là vòng tay, như vậy tôi còn có thể cho anh một bất ngờ nữa.”


“Vừa nãy ta đùa thôi, ta đoán là vòng tay.” Lộ Chi Dao mỉm cười sửa lời, nhưng tay vẫn nắm chặt lấy chiếc lắc chân ấy. Chiếc chuông nhỏ trên đó ngân lên leng keng, trong trẻo như có cơn gió lùa vào lay động, êm dịu mà lanh lảnh.


Lý Nhược Thủy: “…”


Y đâu cần phải hùa theo cô đến vậy. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


“Đây chính là cách của tôi. Anh lúc nào cũng ở bên tôi, lại còn thêm lắc chân trói chặt, thế khác gì giam tôi trong phòng kín đâu chứ?” Giọng Lý Nhược Thủy nghe như rất thoải mái, nhưng trong lòng cô vẫn hơi thấp thỏm. Bởi chính cô cũng thấy cách nói ấy như là đầu cơ trục lợi.


“Khóa này là tôi nhờ bác thợ rèn làm, một khi đã gài vào thì vĩnh viễn không thể tháo ra… Anh không thích sao?”


Dĩ nhiên là y thích rồi. Lộ Chi Dao mân mê sợi xích bạc trong tay, khó mà diễn tả được cảm xúc của mình, như thể trái tim muốn bật ra khỏi lồng ngực vậy.


Y thường hồi tưởng lại giấc mộng ấy vào những đêm khuya, và trong lòng luôn có một thắc mắc: Vì sao “Lộ Chi Dao” trong mộng lại may mắn đến thế? Vì sao người kia có thể vì cô mà đeo lên một sợi xích, còn y thì đến một nụ hôn cũng chẳng cầu được?


Y chẳng đòi hỏi gì nhiều, dù cô có coi y như một con chó mà buộc dây xích cũng tốt, chỉ cần đó là thứ có thể nối y và cô lại với nhau thì thế nào cũng được.


Giờ thì y cũng đã có rồi.


“… Được không?” Lý Nhược Thủy nhìn Lộ Chi Dao rồi khẽ thở dài, đưa tay lau giọt nước trên trán nhỏ xuống từ mái tóc ướt của y.


“Được.”


Sợi xích của cô thì đeo ở cổ chân, còn sợi xích của Lộ Chi Dao lại khóa chặt trong tim.


Lý Nhược Thủy lại lần nữa dao động. Cô nghiêng đầu nhìn về mây mưa phía chân trời, khẽ thở dài thườn thượt. Cô đã đặt cược cả bản thân vào đây rồi, mà tiến độ “chinh phục” vẫn chưa đến ba phần tư.


Chẳng lẽ vì không thể đưa cô về nhà nên Hệ thống HE mới bịa ra cái gọi là chinh phục ấy sao?



*


“Chuẩn bị xong chưa?”


Lý Nhược Thủy nhìn sang Lộ Chi Dao vừa tắm và mặc y phục xong. Giờ y đang ngồi ngay ngắn trên mép giường, chờ cô bước tới.


Y chỉ khoác một chiếc áo dùng đi ngủ đơn giản, mái tóc đen xõa xuống sau lưng, cổ áo mở ra để lộ xương quai xanh cùng nốt ruồi nhỏ ngay trên đó.


Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, rồi lại cởi chiếc váy vừa thay ra. Làn váy lụa trắng trượt xuống chân, chỉ còn lại lớp y phục mỏng bên trong, trên mặt cô ánh lên chút ngượng ngùng.


“Anh nhất định phải nhẹ tay đấy.”


Lộ Chi Dao gật đầu, lấy một bộ ngân châm ở bên cạnh, ngồi sang một bên để chừa chỗ cho cô.


“Yên tâm đi… Có lẽ đến lúc đó sẽ hơi k*ch th*ch chút, nhưng ta sẽ không làm em bị thương.”


Từ khi biết việc giải cổ trùng phải dùng kim châm thì cảm giác vui vẻ lúc đầu của Lý Nhược Thủy biến mất tăm.


Sống tới chừng này rồi, nhưng cô chưa bị châm kim bao giờ.


Lý Nhược Thủy nằm sấp xuống giường như sẵn sàng hy sinh vì nghĩa. Đường cong cơ thể cô mềm mại, làn da mịn màng ánh lên như ngọc dưới ánh nến. Nhưng dù cảnh tượng có ám muội đến mức như sắp tóe lửa, thì với Lộ Chi Dao, cũng chẳng có gì khác biệt.


Thế giới của y vẫn là một mảnh hư vô, thậm chí ngay cả sắc đen cũng không tồn tại.


Cảm nhận được Lý Nhược Thủy đã nằm xuống, Lộ Chi Dao đưa ngón trỏ ra chạm khẽ vào điểm lõm trên xương sống của cô.


“Cơ thể mỗi người khác nhau, muốn xác định đúng huyệt đạo của em thì ta phải làm quen trước một lượt, được không?”


“Được.” Lý Nhược Thủy thở phào nhẹ nhõm, thấy may vì khổ đau vẫn chưa ập đến.


Nhưng rất nhanh sau, cô không thể cười nổi nữa.


“Lấy cột sống làm điểm bắt đầu, đi xuống eo là huyệt khí hải…” Đầu ngón tay y men theo sống lưng trượt xuống, cảm giác ngứa ngáy ấy chẳng khác nào có mấy con kiến bò dọc trên xương. Nhưng cô lại không thể gãi, đành khẽ động vai để bớt cơn ngứa.


Tội lỗi quá, Lộ Chi Dao rõ ràng chẳng hiểu gì, vậy mà cô lại lấy y làm trung tâm để tưởng tượng vu vơ trong đầu.


Lý Nhược Thủy không ngừng nhắc nhở bản thân: Đây là đang giải cổ trùng chứ không phải chuyện khác, không được để mấy suy nghĩ lạ lùng ấy chen vào lúc này.


Cô hít sâu một hơi, định quay đầu nhìn ra ngoài để phân tán sự chú ý. Nhưng tấm màn tầng tầng lớp lớp rủ xuống che hết tầm nhìn, vây lấy họ trong một khoảng trời nhỏ bé.


Y vẫn di chuyển đầu ngón tay sau lưng cô, đến khi cô dần quen với cảm giác ngứa ngáy ấy thì Lộ Chi Dao bỗng dừng lại.


“Sao vậy?” Lý Nhược Thủy quay đầu hỏi, lại hiếm thấy y đang thất thần như giờ.


“Ngứa quá.” Y buột miệng nói ra làm cô nghe mà chẳng hiểu sao


“Người bị chạm nãy giờ là tôi mà, anh ngứa cái gì?”


Lộ Chi Dao khẽ lắc đầu, bên môi vẫn là nụ cười quen thuộc, nhưng lại đưa tay đấm nhẹ vào ngực mình.



“Không biết nữa, chỉ thấy trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi, mà lại không gãi được… Hay là, lát nữa em cũng châm kim cho ta đi?”


Lý Nhược Thủy hiểu những rung động trong lòng đó của Lộ Chi Dao thành hứng thú, y muốn nếm thử cái “kh*** c*m xen trong đau đớn” mà cô đem lại.


Lý Nhược Thuỷ: “… Tôi từ chối.”


“Tiếc thật.” Lộ Chi Dao cong môi cười, rồi mới đưa sự chú ý trở lại việc châm cứu.


Xác định huyệt vị xong, Lộ Chi Dao lấy túi châm ra rồi rút mấy cái. Y cúi người xuống cạnh cô, mái tóc đen rũ xuống như lại buông thêm một lớp màn ngăn nữa.


“Bắt đầu nhé, nếu đau thì cắn ta, đừng cố chịu.”


Lời vừa dứt, y đã đưa tay trái đến bên môi cô, những ngón tay thon dài ấy chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta muốn cắn thử một cái.


Kim bạc xuyên vào đúng vị trí ban đầu ngón tay y chạm tới, lúc đầu còn đỡ, nhưng số kim càng nhiều thì cảm giác đau nhức càng dữ dội.


“Shh…” Lý Nhược Thủy hít mạnh, vùi đầu vào chăn, há miệng cắn xuống.


“Cắn ta đi.”


Y đặt những ngón tay tái nhợt lên môi cô, khẽ ấn nhẹ xuống đôi môi mềm.


Lý Nhược Thủy buộc phải buông tấm chăn ra, hé miệng cắn lên tay của Lộ Chi Dao.


Cơn đau trong cô thoáng chốc đã truyền đến đầu ngón tay y, mang theo niềm kh*** c*m tột cùng. Lộ Chi Dao bất giác dừng tay đang châm kim, lặng lẽ cảm nhận tất cả những gì đến từ cô. Dù là vô tình hay không, nhưng y không chỉ đang chịu đau, mà còn đang cùng cô gánh lấy nỗi đau ấy như thể cả hai đã hòa làm một. Nhận thức ấy khiến y chìm đắm, không cách nào thoát ra được.


Trong cảm giác khoái lạc kéo dài ấy, Lộ Chi Dao gắng gượng hoàn thành nốt quá trình trị liệu.


Y cúi người nằm xuống bên cạnh Lý Nhược Thủy, trán đã thấm ướt mồ hôi mỏng, hơi thở dồn dập, nét mặt vương theo chút mê đắm mơ hồ.


Thật khó để người ta không hiểu lầm cảnh tượng này.


Rõ ràng người bị châm cứu là cô, nhưng vẻ mặt Lộ Chi Dao lại cứ như vừa trải qua một hành trình cảm xúc phức tạp đi từ đau đớn đến khoái lạc.


Lý Nhược Thủy được Lộ Chi Dao hai má ửng hồng đỡ ngồi dậy bên mép giường. Cô không dám cử động, chỉ ngồi thẳng người, lưng cứng đờ.


“Muốn ép trục cổ trùng ra thì phải ngồi thế này.” Y ngồi xuống sàn, áo trên người hơi xộc xệch, một lọn tóc dài trượt từ cổ xuống ẩn hiện giữa lớp áo, trở thành nét đen duy nhất giữa một mảng trắng phau.


Lộ Chi Dao thò tay xuống gối lấy chiếc hộp gỗ, sau đó lại lấy lắc chân ra.


“Đeo cái này trước đi.” Y nắm cẳng chân của Lý Nhược Thủy, chậm rãi trượt xuống đến mắt cá, rồi cẩn thận khóa chiếc lắc bạc leng keng lại.


Trong lòng y như có thứ gì đó rơi xuống, Lộ Chi Dao cúi đầu tựa trán vào đầu gối cô, khẽ thở dài.


“Vì em đã làm được, nên như đã hứa, ta sẽ không nhốt em lại nữa.”


Lý Nhược Thủy cụp mắt nhìn Lộ Chi Dao ngồi bên chân mình, trong lòng ngổn ngang trăm mối.


Rõ ràng người bị trói buộc là cô, bị khóa lại cũng là cô, nhưng chính khoảnh khắc này, người yếu đuối nhất lại là người đang quỳ nơi đó.


Tiếng mưa rơi rả rích ngoài hiên đã xóa nhòa tất cả, ánh đèn vàng trong phòng bao lấy hai người giữa không gian mờ ảo. Từ xa nhìn lại, y như một tín đồ đang quỳ bên chân Phật, thành tâm cầu xin chút thương xót từ vị thần Phật của mình.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 78
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...