Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 75
Chương 75
Những đám mây đen cuồn cuộn dày đặc phía chân trời, xa xa như đang ùn ùn kéo đến. Phía hoàng thành tuy vẫn sáng rực ánh mặt trời, nhưng giữa ranh giới sáng tối ấy, lại dấy lên một vẻ âm u như cơn giông trước lúc mưa nguồn.
Ba người Lục Phi Nguyệt, Thôi Minh Hạo và Giang Niên đi dọc con phố, tay cầm danh sách, lần lượt tra xét từng nhà, tìm kiếm những nữ tử khả nghi vào kinh trong năm nay.
Hôm qua sau khi xin được lệnh khám xét, họ chạy khắp nơi tra hỏi, nhưng ai nấy đều nói mình tự nguyện đến hoàng thành, khiến họ khó mà tìm ra manh mối đột phá.
“Trần phủ?” Lục Phi Nguyệt nhìn đôi sư tử đá trước cổng và tấm biển treo phía trên, chẳng buồn để ý đến hai người đi cùng vốn im lặng suốt dọc đường, một mình bước lên gõ cửa.
Hoàng thành là nơi tập trung phú thương khắp thiên hạ, đến cả chiếc vòng cửa của căn biệt viện bình thường cũng được làm tinh xảo, quý giá, lấp lánh ánh bạc dưới nắng.
“Đến đây, đến đây…” Bên trong vọng ra giọng đáp hơi gấp gáp, theo sau là tiếng bước chân lại gần. Cánh cửa được mở ra, một a hoàn búi tóc song kế ló đầu ra ngoài.
Cô ta nhìn ba người trước cửa, cẩn thận đánh giá một lượt rồi hỏi: “Các vị là ai? Có việc gì không?”
Lục Phi Nguyệt liếc nhìn a hoàn, rút lệnh khám xét viết tay và lệnh bài thân phận ra giơ lên cho cô ta xem qua.
“Dạo gần đây có nhiều người từ ngoài vào hoàng thành, nên cần phải đăng ký để phòng ngừa kẻ gian trà trộn. Chúng tôi có thể vào được không?”
A hoàn ấy thoáng nghi hoặc nhìn ba người, song thấy lệnh khám xét viết tay và lệnh bài đều thật, nên không thể từ chối.
“Chủ nhân nhà nô tỳ còn đang ngủ, nhưng nô tỳ biết rõ tình hình, đại nhân hỏi nô tỳ là được.”
Lục Phi Nguyệt không gật đầu, chỉ nhìn cô ta bằng ánh mắt lạnh lẽo, khiến người ta không khỏi thấy áp lực.
“… Nô tỳ đi bẩm lại với chủ nhân.” A hoàn cúi đầu khép cửa, trông như khá uất ức. Một lúc sau, cô ta lại chạy ra mở cửa.
“Chủ nhân nô tỳ nói được, mời các vị vào.”
Lục Phi Nguyệt khẽ gật đầu, ôm thanh đao mạ vàng bước vào trong, Giang Niên và Thôi Minh Hạo đi theo phía sau.
Bên trong khu biệt viện này chẳng xa hoa như vẻ ngoài, bày biện đơn sơ, ngoài bàn ghế ra chẳng có gì khác. Đây không phải phủ chính của nhà họ Trần, mà chỉ là một biệt viện phụ.
Lục Phi Nguyệt nhìn về phía người phụ nữ ngồi bên bàn, nàng ta ăn mặc giản dị, môi mím chặt, như là tỏ rõ sự bất mãn với sự xuất hiện của bọn họ. Sau lưng nàng ta là một hàng đầy tớ, dẫn đầu chính là a hoàn vừa rồi mở cửa. Họ đứng phía sau người phụ nữ ấy, dáng vẻ không giống bảo vệ, mà là đang giám sát hơn.
Thái độ đối địch ấy không khiến Lục Phi Nguyệt ngạc nhiên, trái lại càng chứng thực suy đoán của chị. Giống như những cô gái khác trước đó, nàng ta cũng là kẻ bị giam giữ trong biệt viện này.
“Cô nương, đừng căng thẳng. Chúng tôi chỉ kiểm tra theo lệ thôi. Xin cho biết họ tên, quê quán, nói được thời gian và lý do vào hoàng thành thì càng tốt.”
Lục Phi Nguyệt lấy giấy bút ra, sẵn sàng ghi lại lời khai của nàng ta.
“Tôi tên là Từ Oánh Oánh, người trấn Danh Khúc, Vân Châu. Tháng hai năm nay tôi vào hoàng thành là để… làm thiếp cho nhà họ Trần.”
Ánh mắt Lục Phi Nguyệt khẽ lóe, nhưng vẫn cẩn thận ghi chép từng chữ nàng ta nói ra.
“Được rồi, cảm ơn cô nương đã phối hợp.”
Khi Lục Phi Nguyệt đứng dậy chuẩn bị rời đi, người phụ nữ kia bỗng lên tiếng nhắc lại: “Hình như vừa nãy đại nhân viết sai rồi, là trấn Danh Khúc nhé, lần sau đừng lại đến hỏi tôi đó là nơi nào.”
Lục Phi Nguyệt ngẩng đầu nhìn nàng ta, lặng im chốc lát rồi gật đầu.
“Tôi biết, tôi từng đến đó du ngoạn rồi, đó là một trấn nhỏ rất đẹp.”
Nghe chị nói vậy thì người phụ nữ kia mới khẽ gật đầu, rồi được a hoàn lúc nãy đỡ vào trong phòng.
Ba người cùng bước ra khỏi biệt viện, chiếc vòng cửa vẫn lấp lánh ánh bạc, đôi sư tử đá trước cổng vẫn oai vệ nằm phục như trước.
“Bên ngoài thì trang trí đạo mạo trang nghiêm, bên trong lại bẩn thỉu cùng cực.” Lục Phi Nguyệt khoanh tròn tên “Trần phủ” trên danh sách, mày nhíu chặt.
“Phi Nguyệt, mình nhớ Vân Châu nằm ở phương Bắc, còn trấn Danh Khúc lại thuộc vùng Tần Hoài cơ mà?”
Thôi Minh Hạo bước tới, cũng đánh dấu vào danh sách của mình, nhưng vẫn hơi không hiểu.
“Còn phải nghĩ à? Rõ ràng là nàng ta bịa, là đang cầu cứu chúng ta đấy.” Giang Niên chen đến bên cạnh Lục Phi Nguyệt, chắn ngang tầm nhìn của Thôi Minh Hạo.
“Phi Nguyệt, sao thằng bạn thuở nhỏ của cô ngốc thế? Hai người lớn lên cùng nhau thật à?”
Nụ cười lúm đồng tiền của Thôi Minh Hạo vụt tắt, hắn nhếch môi cười lạnh, rồi vòng sang phía bên kia của Lục Phi Nguyệt.
“Phi Nguyệt, sao cậu lại đi với tên tặc tử đó? Không sợ hắn dạy hư à?”
“…”
Lục Phi Nguyệt nhìn hai người họ một cái, khẽ thở dài rồi quay lưng bỏ đi. Chị vốn định tự mình điều tra, nhưng chẳng hiểu sao hai người này lại cứ bám theo nên mới thành ra như bây giờ. Nếu phải chọn một người đồng hành phá án, chị thà chọn Lý Nhược Thủy còn hơn.
Lý Nhược Thủy lanh lợi, biết ứng biến, đầu óc nhanh nhạy, lại có thể gọi bảo Lộ Chi Dao, đi cùng cô hiệu quả hơn hai người này gấp bội.
Nói đến mới nhớ, chị từng nghĩ sẽ học võ từ Lộ Chi Dao, nhưng sau khi thấy cách y dạy Lý Nhược Thủy luyện võ thì lại thôi. Dù sao giữa chị và Lộ Chi Dao chẳng có quan hệ gì, nói chuyện chẳng được mấy câu, miễn cưỡng mà nói còn chẳng tính là bạn bè.
Đáng tiếc thật, biết đâu sau khi Lý Nhược Thủy học xong, còn có thể chỉ dạy lại cho chị thì sao.
“Anh Lộ?”
Giọng của Giang Niên vang lên bên tai khiến Lục Phi Nguyệt thoáng giật mình, bước chân hơi khựng lại.
Chị ngẩng đầu nhìn lên thì thấy giữa con đường phía trước, có một người đầu đội mũ trùm, thân mặc áo choàng tay hẹp màu trắng điểm hoa văn đen đang đứng đó.
Người ấy đứng nghiêng, không biết đang suy nghĩ điều gì. Dáng hình trông khá giống Lộ Chi Dao, nhưng nhìn y phục thì lại không chắc lắm.
Lục Phi Nguyệt nhìn kỹ một hồi, vẫn hơi do dự: “Anh sao nhìn ra được thế?”
Giang Niên nhếch môi cười, đắc ý chỉ vào mắt mình: “Làm nghề như bọn tôi thì phải tinh mắt mới được. Cô xem đi, cái chuôi kiếm lộ ra bên hông anh ta kìa.”
Người kia đứng nghiêng với bọn họ, thanh kiếm bị che khuất gần hết, nhưng con rối gỗ nhỏ treo trên đó lại vừa hay lộ ra.
Lục Phi Nguyệt và Thôi Minh Hạo cùng tiến lại gần nhìn rõ hơn, rồi nhận ra con rối đáng yêu ấy chính là mô phỏng dáng vẻ Lý Nhược Thủy.
Không hiểu sao cả ba người đều đồng loạt sinh ra một cảm giác thần kỳ kiểu “quả nhiên là vậy”. Thứ này xuất hiện bên cạnh Lộ Chi Dao chẳng những không kỳ quái, mà còn rất hợp với y.
Khi Lục Phi Nguyệt còn đang do dự có nên lên tiếng chào hỏi hay không, thì Giang Niên đã nhanh chân tiến đến cạnh Lộ Chi Dao, ngay cả Thôi Minh Hạo cũng theo sau.
“…” Lục Phi Nguyệt thật sự không biết nói gì.
Chẳng lẽ bọn họ không nhận ra sao? Không có Lý Nhược Thủy ở đây, việc Lộ Chi Dao có thể giao tiếp bình thường hay không vẫn còn là vấn đề đấy.
“Anh Lộ, sao anh lại đứng giữa đường thế, coi chừng xe ngựa qua lại va phải đó.” Giang Niên vỗ vai y như một người anh em thân thiết, rồi kéo y dịch sang lề đường.
Lộ Chi Dao đi được hai bước theo lực kéo, rồi khẽ nhấc mũ trùm lên, để lộ khuôn mặt quen thuộc cùng nụ cười dịu dàng.
“Xin lỗi, e là các ngươi nhận nhầm người rồi.”
“À, thì ra là anh à…”
Vẻ mặt “ngộ ra” của Lộ Chi Dao khiến Giang Niên như bị sét đánh trúng. Anh ta còn tưởng bọ họ cũng coi như từng vào sinh ra tử cơ mà, sao giờ nhìn dáng vẻ ấy lại cứ có cảm giác hình như Lộ Chi Dao chẳng quen biết anh ta chút nào thế?!
Lục Phi Nguyệt hiểu rõ tình hình, lại lần nữa lộ ra vẻ mặt “quả nhiên là vậy”. Chị ôm đao đứng bên cạnh, không định tự chuốc vạ vào thân.
“Anh Lộ, anh không nhớ tôi thật sao?”
“Tôi nhớ rồi.”
Lộ Chi Dao mỉm cười ôn hòa: “Hồi đó tôi và Lý Nhược Thủy giúp hai người điều tra vụ án, nên em ấy mới bị hạ cổ trùng.”
“…” Giang Niên rụt tay lại, bất giác lùi nửa bước, thấy như có một mũi tên đâm thẳng vào đầu gối mình.
Đúng là chuyện này là lỗi của bọn họ, nhưng gương mặt dịu hòa của Lộ Chi Dao lúc này lại khiến người ta thấy rợn người.
Thấy Giang Niên đã bị dọa lui, Thôi Minh Hạo lại tiến lên. Trong lòng hắn thì Lộ Chi Dao sớm đã là nhân vật thần thánh rồi.
“Anh Lộ, sao anh lại đứng đây? Còn đội cả mũ trùm nữa?”
Lộ Chi Dao rõ ràng khựng lại vài giây, môi hơi mím, sau khi nhớ ra đối phương là ai mới lên tiếng: “Tôi đến đây mua đồ.”
Vốn là định mua ít bánh ngọt, nhưng y không ngờ phố này lại có nhiều tiệm bánh đến vậy, đứng đây ngửi thôi mà đã ngửi được năm, sáu loại khác nhau, làm y không biết nên mua tiệm nào.
“Xin hỏi, mấy người có biết cửa hàng nào làm bánh không quá ngọt không?”
Thôi Minh Hạo: ???
“Bánh ngọt thì tất nhiên phải có đường, sao lại có loại không ngọt được?”
Lộ Chi Dao khẽ giãn mày, khóe mắt vương nét cười, ngón tay buông thõng bên hông khẽ động khiến con rối gỗ nhỏ lắc lư theo.
“Đúng là hơi lạ thật, nhưng Lý Nhược Thủy ăn bánh lại thích loại không quá ngọt.”
Thôi Minh Hạo gật đầu như chợt hiểu ra, tưởng rằng Lộ Chi Dao định tặng quà cho Lý Nhược Thủy.
“Là muốn tặng Lý cô nương à? Hay là tặng cô ấy một quyển thơ hoặc thoại bản đi, vừa dễ giữ lại, vừa có thể đọc cùng nhau.”
Lộ Chi Dao mỉm cười khẽ lắc đầu: “Em ấy bị thương rồi, cần ăn chút đồ ngọt. Ta tự nghĩ xem nên mua gì vậy.”
Nói xong, y chậm rãi bước vào tiệm bánh đầu tiên.
“Bị thương sao?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Giang Niên và Lục Phi Nguyệt liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu. Dù xét về tình hay lý thì họ đều nên đến thăm và xin lỗi. Hai người cùng rẽ vào tiệm bên cạnh, định mua chút quà tạ lỗi.
Chớp mắt cái chỉ còn lại một mình Thôi Minh Hạo đứng trên phố, hắn nhìn trái nhìn phải, rồi lấy hết can đảm đi theo sau Lục Phi Nguyệt.
*
Cứ thế, mấy người mang theo nào là túi lớn túi nhỏ, cùng Lộ Chi Dao trở về Bạch phủ.
Quả nhiên đúng như Lục Phi Nguyệt đã nghĩ, suốt dọc đường đi, Lộ Chi Dao không chủ động nói với họ lấy một câu. Nghĩ kỹ hơn, có lẽ trong lòng y còn thấy bọn họ đã làm phiền đến y và Lý Nhược Thủy cũng nên.
… Chắc là không đâu nhỉ?
Nhưng Lục Phi Nguyệt không biết rằng, Lộ Chi Dao lại cực đoan hơn chị tưởng rất nhiều.
Với tư cách là “kẻ đầu sỏ” dẫn đến việc Lý Nhược Thủy bị hạ cổ, vốn dĩ cả chị và Giang Niên đều nằm trong danh sách ám sát của y. Song vì cân nhắc đến yếu tố Lý Nhược Thủy nên y mới tạm thời gạch tên hai người khỏi danh sách ấy, thậm chí còn đồng ý cho họ đến thăm.
Nghe nói có người đến thăm thì tinh thần sẽ phấn chấn hơn, cơ thể cũng dễ hồi phục.
Dĩ nhiên, đó chỉ là “nghe nói”, còn y thì chẳng mấy tin, vì đối với y chẳng có tác dụng gì. Nhưng với Lý Nhược Thủy, lại chưa chắc.
Còn việc có giết hai người kia hay không, thì cứ để xem sao đã.
Lục Phi Nguyệt hoàn toàn không biết Lộ Chi Dao đang nghĩ gì trong đầu, chị chỉ quay đầu quan sát xung quanh, xem thử Bạch phủ vốn ít ai nghe đến này rốt cuộc ra sao.
Trong sân trồng rất nhiều hoa, đúng độ tháng Năm đang giao mùa xuân hạ, có thể nói là rực rỡ gấm hoa.
Chị khá có cảm tình với cách bài trí ấy, chỉ làbầu không khí lại khá kỳ lạ. Nơi này quá trống trải, vừa trống vừa tĩnh lặng.
Cả nhóm người nối đuôi nhau tiến về phòng của Lý Nhược Thủy.
Khi Lộ Chi Dao đẩy cửa bước vào, mọi người đều rất biết điều không nhìn theo và cũng chẳng ai bước cùng, chỉ đứng chờ ngoài cửa đợi.
“Em tỉnh rồi à?” Vẻ mặt Lộ Chi Dao dịu lại, y xách đồ bước đến bên giường.
Lý Nhược Thủy đang nằm trên giường đọc thoại bản: ???
“Thứ anh xách trong tay là bánh ngọt sao?”
Cô nhìn sáu chiếc hộp gỗ trong tay y, mỗi hộp đều được niêm phong bằng tờ giấy đỏ, đúng kiểu gói bánh điển hình.
“Ăn đồ ngọt có thể giảm đau.” Lộ Chi Dao vừa nói vừa ngồi xuống bậc kê chân cạnh giường, cẩn thận bày từng hộp ra trước mặt cô: “Ban đầu ta chỉ định mua ít bánh thôi, nhưng không ngờ có đến hơn chục loại khác nhau. Ta chọn mãi không được, nên mua hết.”
Sáu hộp ấy đến từ sáu tiệm bánh khác nhau, trong mỗi hộp lại là các loại bánh đủ hình dáng, hương vị. Vừa mở nắp, mùi ngọt ngào lập tức lan tỏa khắp phòng.
“… Tôi không ăn hết nhiều thế đâu.”
Lý Nhược Thủy nhìn đống bánh ngọt, trong thoáng chốc không biết phải làm gì, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên.
Được đối xử chân thành, ai mà chẳng thấy vui cơ chứ.
“Giờ còn đau không?” Lộ Chi Dao ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng, vai cổ thả lỏng, đuôi mắt hơi cong, trông y lúc này đã bớt đi vẻ âm trầm u ám của buổi sáng.
“Tôi rất cừ mà, không còn đau lâu rồi.”
Lý Nhược Thủy cúi người xuống xem mấy hộp bánh, dải lụa buộc trước ngực bị cô gạt sang một bên, vừa khéo rơi xuống lòng bàn tay của Lộ Chi Dao, gợi lên một cảm giác ngưa ngứa mơ hồ.
“Cái gì đây?” Lý Nhược Thủy vừa nhìn bánh vừa liếc qua tay áo của y, ở đó lấm tấm vài vệt máu, chìm trong hoa văn phức tạp, nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện.
Lộ Chi Dao không nhìn thấy nên cô nắm tay y đưa đến chỗ đó. Máu đã khô, sờ lên có cảm giác hơi thô ráp.
“À, đó là máu của người khác.”
Y nhẹ nhàng đáp lại, rồi đẩy hộp bánh đến trước mặt cô: “Ăn một miếng chứ?”
Lý Nhược Thủy nhìn vết máu, sau đó khẽ thở dài. Sáng nay y nổi giận đến thế, rất có thể là đi nhận lệnh thưởng làm nhiệm vụ rồi.
Cô chọn một miếng bánh hạnh nhân bỏ vào miệng, rồi định lấy thêm một miếng ngọt hơn cho y.
“Khụ khụ khụ! Sao không nói sớm!”
Thế mà hai người lại để người ta đứng chờ ngoài cửa lâu như vậy!
Lý Nhược Thủy đặt bánh xuống, nhanh tay buộc chặt lại dải lụa lỏng trước ngực rồi hấp tấp chỉnh lại tóc, xốc váy bước xuống giường.
Khi cô chạy đến cửa, ba người kia vừa khéo quay đầu lại.
Trên đường đến, Giang Niên đã hỏi Lộ Chi Dao, là vì trùng cổ phát tác nên Lý Nhược Thủy mới đau đến mức như ngất đi như thế.
Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đều thấy áy náy, khó chịu, đến khi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của cô thì cảm xúc ấy càng dâng đến đỉnh điểm.
Hai người đầy hối lỗi nhìn cô, nhưng lại được cô mỉm cười đón vào.
“Chị Lục, lâu rồi không gặp.” Ánh mắt Lục Phi Nguyệt dịu lại, sự sắc bén thường ngày tan đi, chỉ còn niềm vui khi gặp lại bạn.
“Xin lỗi, hại em trúng cổ rồi.”
Lý Nhược Thủy xua tay, rót cho mỗi người một chén trà.
“Là do em lựa chọn, hậu quả em cũng nên tự gánh. Hai người có ép em đâu, không liên quan gì đến hai người cả.” Thật ra cô làm tất cả những việc này đều là vì chính mình, vì muốn chinh phục Lộ Chi Dao mà thôi.
Lục Phi Nguyệt mím môi, cầm chén trà khẽ rồi xoay trong tay, thầm tính toán cách bù đắp. Nhưng nghĩ mãi mà chị cũng chẳng nghĩ ra Lý Nhược Thủy còn thiếu thứ gì.
“Hai người đến hoàng thành chắc chưa đi chơi được gì nhỉ? Hay là hai hôm nữa cùng bọn chị dự tiệc sinh nhật của An Dương công chúa đi?”
“Chuyện này…” Lý Nhược Thủy liếc nhìn Lộ Chi Dao, chẳng phải như vậy là tự mình dâng người ta lên cho công chúa chọn làm phò mã sao?
“Yên tâm đi, mỗi người đều có thể mang theo một thân nhân, không phạm quy đâu.”
“Nhưng cũng chưa chắc là ngày kia đã tổ chức được.” Giang Niên khoanh tay đứng bên cạnh, nhớ lại tin tức thấy trên đường.
“Sáng nay triều đình đã dán kim bảng, nói rằng công chúa lại bị ám sát. Tiệc mừng sinh nhật này có thể không tổ chức đúng hạn đâu.”
“Cái gì!” Lý Nhược Thủy trừng to mắt, chén trà trong tay nghiêng hẳn làm đổ khá nhiều nước.
Chẳng hiểu vì sao trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh vệt máu trên tay áo Lộ Chi Dao.
Không phải thật như cô nghĩ chứ?
“Xem theo cáo thị, e là trong vài ngày tới sẽ phong tỏa thành để tra xét.” Thôi Minh Hạo kịp thời bổ sung thêm một câu.
“Tiệc mừng sinh nhật sẽ không bị hủy đâu.” Lục Phi Nguyệt vỗ vai Lý Nhược Thủy, an ủi cô.
“Yến tiệc này mời khá nhiều người nên giờ đã chẳng còn là tiệc sinh nhật riêng của công chúa nữa, cho dù nàng ấy không xuất hiện suốt buổi cũng chẳng sao. Bởi vậy em chỉ cần đi ăn uống vui chơi cùng bọn chị là được, được chứ?”
Lý Nhược Thủy im lặng chốc lát rồi khẽ gật đầu.
“Bọn em đi.”
Cô quay đầu nhìn Lộ Chi Dao vẫn dịu dàng nhưng chẳng nói gì, trong đầu chỉ có năm chữ.
Âm thầm làm chuyện lớn.
Có đánh chết thì cô cũng không ngờ, chỉ ngủ một giấc thôi mà khi tỉnh dậy trời đất đã đảo lộn.
Người vốn là ứng cử phò mã, giờ lại trở thành tội phạm truy nã.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 75
10.0/10 từ 22 lượt.
