Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 76
Chương 76
Thị vệ bắt đầu tiến hành lục soát rải rác khắp nơi để tìm kiếm thích khách, hôm nay còn đang rà quanh hoàng thành, e là ngày mai có thể tra tới khu vực này rồi.
Nhưng họ ở hoàng thành chỉ quen biết Bạch Khinh Khinh, hơn nữa còn phải giải cổ trùng nên tạm thời không thể rời đi.
Một khi bị bắt, không chừng sẽ bị xử tử ngay, cho dù Lộ Chi Dao có xuất sắc đến đâu thì cũng chẳng thể địch lại nhiều người đến thế.
Vì vậy, chỉ có yến tiệc của công chúa mới là nơi an toàn nhất.
Lý Nhược Thủy nhẹ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn gỗ, cố gắng kiềm chế cảm xúc căng thẳng của mình, vờ như chỉ là tò mò mà hỏi Thôi Minh Hạo.
“Có vẽ ra không? Có phải người đó râu ria xồm xoàm, cao to thô kệch, nom không đẹp lắm đúng không?”
Lộ Chi Dao đang nhai miếng bánh ngọt thì thoáng khựng lại, khóe môi cong cong hơi chùng xuống, bỗng thấy miếng bánh trong miệng chẳng còn vị gì nữa.
Thôi Minh Hạo hồi tưởng lại tờ cáo thị, rồi lắc đầu.
“Trên đó không nói rõ, chắc người đó có che mặt, không nhìn rõ được dung mạo. Nhưng tay hắn bị quả chùy có gắn răng sói làm bị thương, có ba vết rạch, trong thời gian ngắn chắc khó mà lành lại.”
“Thì ra là vậy.”
Lý Nhược Thủy gật đầu rồi cúi xuống uống trà, nhân tiện liếc qua đôi tay của Lộ Chi Dao. Thế nhưng cô lại chẳng thấy dấu vết nào như lời kể.
Lạ thế nhỉ?
Chẳng lẽ cô đoán sai, vụ ám sát công chúa không hề liên quan đến Lộ Chi Dao?
“Được, vậy cứ quyết định như thế nhé.” Lục Phi Nguyệt giãn mày, mỉm cười nhìn về phía Lý Nhược Thủy.
“Sáng sớm ngày kia bọn chị sẽ đến đón hai người. Chị biết em thích ăn, yến tiệc lần này có nhiều món hiếm lắm, nhất định em sẽ được ăn thỏa thích!”
Nỗi lo canh cánh trong lòng mấy ngày nay cuối cùng cũng được gỡ bỏ, Lục Phi Nguyệt vui hơn hẳn. Chị trò chuyện thêm vài câu với Lý Nhược Thủy rồi mới rời đi tiếp tục điều tra.
Thấy ba người kia vừa khuất bóng, Lý Nhược Thủy lập tức đóng cửa, xoay người chạy nhanh đến bên cạnh Lộ Chi Dao.
“Sáng nay công chúa bị ám sát là do anh làm hả?” Vừa hỏi, cô vừa lật qua lật lại xem tay y, nhưng chẳng thấy vết thương nào cả.
Ngoại trừ mu bàn tay phải trắng bệch bất thường.
“Không ăn nữa à? Muốn thử miếng bánh sữa này không? Ta vừa nếm rồi, không ngấy đâu.”
Lộ Chi Dao mím môi cười, khéo léo lấy một miếng bánh sữa trắng ngần từ trong hộp gỗ ra rồi đưa đến trước mặt cô. Vẻ mặt y cực kỳ dịu dàng, cứ như thể chuyện ám sát kia chẳng đáng bận tâm bằng việc cô ăn ngon hay không.
Nhưng Lý Nhược Thủy dĩ nhiên không mắc bẫy đánh lạc hướng của y.
Cô liếc Lộ Chi Dao, tiện tay nâng cổ tay của y lên rồi ngậm lấy miếng bánh sữa ấy.
Cô vừa phồng má nhai vừa nhìn chằm chằm vào mu bàn tay phải của y, hỏi tiếp.
“Là anh phải không?”
Lộ Chi Dao cong mắt, khẽ động đầu ngón tay, dường như nơi đó vẫn còn vương lại chút mềm mại từ đôi môi cô, khiến tim người ta khẽ run lên. Y mặc cho cô nâng tay phải mình, tay trái lại lấy thêm một miếng bánh sữa, cuối cùng dừng lại bên khóe môi cô.
Ánh nắng từ khung cửa sổ xiên vào, nhẹ nhàng vẽ quanh thân hình y một viền sáng ấm áp. Tia sáng trượt qua hàng mi cong, cuối cùng rơi vào đôi mắt đang chậm rãi mở ra. Tựa như sương sớm bị ánh dương xua đi, trong đôi mắt như lưu ly ấy phản chiếu những tia sáng lấp lánh lay động.
Lộ Chi Dao mở mắt, hàng mi dài phủ bóng khiến cả khuôn mặt càng thêm dịu dàng, cuốn hút.
“Lâu lắm rồi chưa thấy mèo, em nghĩ trong hoàng thành có không?”
???
Cứ nói thẳng ra là lại bị điên là được rồi mà? Cô đâu còn là Lý Nhược Thủy vừa xấu hổ vừa chẳng nỡ từ chối y của trước kia nữa? Cô bây giờ đã khác rồi.
Ánh mắt của Lý Nhược Thủy như ánh lên ý cười, cô đứng dậy ghé sát vào tai y rồi hét lớn.
“Gừ!”
Lộ Chi Dao thoáng sững người.
“Khi mèo vồ mồi, nó sẽ kêu như thế đó. Tôi học cho anh nghe rồi đấy, giờ chịu nói cho tôi biết chưa?”
Sau khoảng lặng ngắn ngủi, trong phòng chợt có tiếng cười trong trẻo mà vui vẻ nhè nhẹ. Lộ Chi Dao cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống khẽ run, chẳng cần nhìn kỹ cũng biết y đang rất vui.
Những hạt bụi nhỏ trong cột sáng trôi nổi chẳng ngưng, tựa như bị bầu không khí ấy lay động, nhẹ nhàng nhảy múa trong không trung.
Lý Nhược Thủy không hiểu y cười gì, cô còn tưởng y sẽ bảo cô diễn lại lần nữa, không ngờ lại vui đến thế.
“Vui rồi nhé, vậy giờ chịu nói thật cho tôi biết chưa?”
Lộ Chi Dao ngẩng đầu, khóe mắt đuôi mày vương theo ý cười, trông đầy sức sống.
“Sáng nay đúng là ta đến để giết cô ta. Chỉ tiếc không đâm trúng tim, mũi kiếm chỉ xuyên qua bả vai mà thôi.”
“…” Lý Nhược Thủy khó khăn nuốt miếng bánh sữa, cố gắng tiêu hóa tin động trời ấy cùng với miếng bánh sữa trong miệng.
“Vậy còn vết thương trên tay anh thì sao?”
Lộ Chi Dao không đáp mà chỉ mỉm cười, y nhẹ tung miếng bánh sữa trong tay, trong đôi mắt trong suốt như lưu ly phản chiếu hình bóng cô.
Lý Nhược Thủy hiểu ngay ý Lộ Chi Dao, cúi xuống ngậm lấy miếng bánh ấy. Dẫu sao thì hôn cũng đã hôn rồi, cho y đút ăn một miếng thì có sao đâu.
Lộ Chi Dao khẽ vuốt đầu ngón tay rồi nở nụ cười nhẹ, vẻ mặt như đang tận hưởng dư vị gì đó rất khoan khoái.
“Dĩ nhiên vết thương ở trên tay.” Y đặt bàn tay trái lên mu bàn tay phải của mình, rồi cứ thế ấn mạnh xuống như đó chẳng phải là tay của chính y.
Chẳng bao lâu, từng giọt máu đỏ sẫm từ từ rịn ra, men theo mu bàn tay nhỏ xuống từng giọt. Thứ phủ bên trên bị máu loang dần, sắc trắng hòa cùng đỏ, biến thành một lớp bột nhão hồng nhạt.
“Đây là thứ ta vẫn hay dùng, che giấu vết thương rất tiện, chỉ là không thể che quá lâu.”
Da y vốn đã trắng bệch, khi nãy nhìn chỉ thấy hơi lạ, không ngờ lại là do che phủ đi.
“Anh bít vết thương như này dễ nhiễm trùng lắm đấy.” Lý Nhược Thủy nhíu mày, xoay người lấy thuốc mỡ và rượu thuốc trong tủ ra: “Mau xử lý đi.”
Rượu thuốc vàng nhạt rửa trôi lớp bột nhão trên tay, để lộ ra ba vết thương kéo dài từ cổ tay đến ngón út, trông cực kỳ ghê. Máu từ mệng vết thương vừa được giải phóng đua nhau trào ra, chảy dọc cổ tay đến đầu ngón, được ánh nắng vẽ lên một đường viền vàng óng rồi nhỏ xuống vạt áo.
“Anh cũng giỏi thật đấy, bị thương thế này mà vẫn giấu kỹ, chẳng để ai phát hiện ra chút gì.”
Lý Nhược Thủy vừa lẩm bẩm vừa bôi thuốc cho y.
Lộ Chi Dao khẽ nhếch môi mỉm cười: “Đau, nhưng cũng chẳng đau.”
Về thể xác thì đúng là đau thật, nhưng trong lòng y lại thấy rất vui. Hai cảm giác trái ngược, mà bên vui sướng vẫn lấn át hơn nhiều. Hiểu được ẩn ý trong lời y, Lý Nhược Thủy mỉm cười rồi mạnh tay thêm chút.
Nghe y thoải mái khẽ rên, cô không nhịn được mà nhỏ giọng mắng: “b**n th**.”
Cô rất thành thạo chuyện xử lý vết thương, hơn nữa Lộ Chi Dao lại là người không sợ đau nên làm cũng khá nhanh.
“Xong rồi, anh nắm tay thử xem có chặt quá không.”
Giọng cô nhẹ nhàng, chẳng còn cái mệt mỏi yếu ớt của buổi sáng, cô lại quay trở về là Lý Nhược Thủy giọng nói trong trẻo, rành rọt như trước.
Lộ Chi Dao cụp mắt, khẽ sờ lớp băng quấn quanh tay rồi gật đầu.
“Ổn lắm.”
“Thế thì được rồi.”
Giọng cô từ bên trái chuyển sang bên phải, mùi bánh sữa thoang thoảng lại gần, hơi thở ấm áp phả lên bên má y.
“Dải buộc tóc của anh lỏng rồi, để tôi buộc lại cho.”
Hàng mi y khẽ run, h*m m**n ôm lấy cô lại dâng trào theo nhịp cô tiến sát, réo gọi trên từng tấc da tấc thịt. Y vốn là người chẳng thích chạm vào ai, vậy mà từ khi ở bên cô, dường như lúc nào y cũng muốn gần gũi.
Chẳng phải ai dính vào tình ái cũng đều như thế sao?
Liệu sau này cô sẽ còn tự tay chữa thương cho y như thế này nữa không? Liệu cô thật sự sẽ mãi ở bên y sao?
Nỗi bất an trong lòng chỉ có thể tạm lắng xuống chỉ khi y xác nhận được rằng cô vẫn đang ở đâu đó.
“Anh nghỉ ngơi trước đi, tôi ra ngoài mua ít đồ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thủy giúp Lộ Chi Dao buộc chặt dải buộc tóc, còn chưa kịp rời đi thì cổ tay đã bị y khẽ nắm lấy.
“Ta cũng đi.”
“Tôi ra ngoài để làm quà cho anh mà.” Lý Nhược Thủy kéo y ngồi xuống mép giường.
“Hơn nữa tay anh bị thương rồi, nếu ra ngoài rất dễ bị để ý. Anh nghỉ đi, tôi nhất định sẽ về trước khi trời tối, tôi thề đấy!”
Lộ Chi Dao bình thản ngồi bên giường, khóe môi hơi cong. Một lát sau, y mới buông tay.
“Được.”
Ít nhất bây giờ y vẫn còn chút giá trị trong mắt cô, cô sẽ không bỏ đi ngay lúc này.
Lý Nhược Thủy thấy vậy thì hơi mỉm cười, trong đôi mắt như có gợn sóng thu, nom cực kỳ xinh đẹp.
“Anh giữ chữ tín thế, thì tôi cũng nên học theo mới phải. Hay là mình móc ngoéo đi?”
“Móc ngoéo?”
Lộ Chi Dao cau mày, hơi nghi hoặc: “Là gì vậy?”
Lý Nhược Thủy đưa tay ra, móc lấy ngón út bên phải của y rồi nhẹ nhàng lắc trong không trung.
“Móc ngoéo hứa nhé, đã ngoéo rồi thì không được đổi ý. Nếu hôm nay tôi không quay về thì tôi sẽ xuống địa ngục.”
Lộ Chi Dao cũng lắc theo, y hơi nhướng mày, rồi lần nữa nở nụ cười như đã hiểu được ý cô.
“Là em hứa đấy, móc nghoéo rồi thì không được nuốt lời. Nếu hôm nay em không quay lại, ta sẽ đích thân tiễn em xuống địa ngục.”
“Được thôi.”
Lý Nhược Thủy đáp rất dứt khoát, sau đó kéo tay y ấn đóng dấu: “Đóng dấu rồi, coi như giao ước thành công.”
“Là em cùng ta lập lời ước này, vậy em hẳn phải biết…”
“Tôi biết chứ, ai thất hứa với anh thì kết cục đều thảm cả.”
Lý Nhược Thủy vỗ nhẹ vai Lộ Chi Dao, cầm túi tiền bước ra cửa: “Tối tôi mua đồ ăn ngon về cho anh.”
Tiếng cửa đóng lại khẽ vang, Lộ Chi Dao vẫn giữ nguyên tư thế ấy rồi giơ tay lên khẽ lắc trong không trung, ánh mắt cong cong.
“Đây là lời hứa do chính em nói ra đấy.”
Ngay khi y còn đang chìm trong dư vị kỳ lạ ấy, thì bên ngoài chợt có tiếng chậu hoa vỡ tan.
Lộ Chi Dao tức khắc ngừng cười rồi ngẩng đầu nhìn về phía đó, nhưng không có ý định đứng dậy.
“Lão gia, à không, công tử, ngài đừng ném nữa…”
Lại một chậu hoa bị đập mạnh vào khung cửa, “choang”, đất ẩm tung ra bắn lên dính khắp mặt cửa, che mất quá nửa ánh sáng lọt vào.
Lộ Chi Dao tuy không nhìn thấy cảnh tượng ấy, song y có thể ngửi được mùi đất tanh nồng đó.
Tâm trạng vốn đang tốt chợt nhạt đi vài phần, y khẽ thở dài, chậm rãi bước tới mở cửa. Vật nặng lao thẳng tới, y giơ tay đón gọn. Lộ Chi Dao xóc lên thử, lại là một chậu hoa.
“Có thể sang làm ầm ở chỗ khác không?”
*
Trước cổng một tòa phủ đệ trang nghiêm trong hoàng thành, một cỗ xe ngựa vừa dừng lại.
Chiếc xe đến rất gấp, người đánh xe kéo cương thật mạnh, xe còn chưa dừng hẳn mà người bên trong đã mở cửa, nhảy xuống đất.
Người ấy chính là Bạch Khinh Khinh.
Bà ta nắm vạt váy, trên mặt đã chẳng còn nụ cười thường ngày mà thay vào đó là vẻ u tối giăng kín, khiến ai nhìn cũng phải lạnh sống lưng.
Bọn đầy tớ đứng trước phủ nhìn thấy bà ta, nhưng chẳng ai dám ngăn lại, chỉ vội chạy vào trong thông báo trước. Khi Bạch Khinh Khinh bước vào sảnh tiếp khách, ở đó đã có một người phụ nữ mặc đồ trắng đang pha trà.
Người ấy ngước mắt nhìn Bạch Khinh Khinh, rồi lại cúi đầu tiếp tục tráng lá trà.
“Bạch tiểu thư giá lâm, thật vinh hạnh quá.”
Trên gương mặt người phụ nữ chẳng có lấy một nét cười, động tác pha trà tuy thuần thục, nhưng lại khiến người ta có cảm giác vô hồn như một con rối gỗ.
“Không cần vòng vo đâu, tôi có điều muốn hỏi bà. Bà nói Lãnh Hương Hoàn có thể trị chứng cuồng loạn thỉnh thoảng phát tác của Sở Tuyên, vì sao tôi cho chàng uống rồi mà chàng lại đau đớn khắp người, không sao gượng dậy nổi!”
Người đối diện lúc này mới khẽ cong môi, nụ cười rất nhẹ, nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng nhận ra.
“Quả nhiên chuyện An Dương công chúa mấy ngày nay có dính dáng đến tiểu thư. Tiểu thư đúng là đáng nể, dám sai người đi lấy thuốc.”
Bạch Khinh Khinh nhìn chằm chằm người phụ nữ ấy, đầu óc cũng dần tỉnh táo. Rồi bà ta ngồi xuống, trông chẳng hề bối rối hoảng loạn tẹo nào.
“Bà nên hiểu rõ, là bà cầu xin tôi giúp. Tốt nhất nên nói rõ chuyện thuốc men, nếu không đừng trách tôi quên tình cũ.”
“Tình cũ?” Người phụ nữ kia ngước mắt nhìn bà ta rồi đổ nước pha trà đầu tiên đi, sau đó mới bắt đầu pha thật sự.
“Vì bản thân mình mà Bạch tiểu thư đây có thể hạ cổ với chính phu quân, bất cẩn khiến hắn ngu dại, lại ruồng rẫy đứa con thơ của mình. Với họ mà tiểu thư còn chẳng có ‘tình cũ’, huống chi là một người ngoài như ta?”
Người phụ nữ đẩy chén trà vừa pha đến trước mặt Bạch Khinh Khinh, cũng chẳng buồn quan tâm đối phương có uống hay không, cứ thế tự mình nâng chén nhấp một ngụm.
“Lãnh Hương Hoàn là bí dược trong cung, vốn dĩ có công hiệu như thế, ta không hại tiểu thư nên lương tâm ta chẳng thẹn. Tiểu thư không nghi ngờ thuốc của chính mình có vấn đề, lại còn tới gây chuyện với ta sao?”
Bạch Khinh Khinh nhìn người phụ nữ, nét mặt thoáng giãn ra rồi lại khôi phục nụ cười quen thuộc.
“Nguồn gốc thuốc chắc chắn không có vấn đề, điểm ấy tôi không nghi ngờ. Đã thế, xem ra phu nhân không còn cần tôi giúp nữa rồi.”
Bà ta đứng dậy, cụp mắt nhìn người đang ung dung uống trà trước mặt: “Đã vậy thì, cáo từ.”
“Chẳng lẽ Bạch tiểu thư định đến Hình Bộ nói gì đó sao?”
Bạch Khinh Khinh khẽ mỉm cười, ánh mắt ngây thơ tựa thiếu nữ chưa từng trải sự đời: “Trên đời này, đòn chí mạng nhất chính là “giết người, diệt tâm”. Tôi sao lại tự mình đi được chứ? Tôi có chuẩn bị cho phu nhân một món quà lớn kia rồi.”
Nhìn bóng lưng Bạch Khinh Khinh rời đi, người phụ nữ gọi người hầu đến.
“Lộ Chi Dao thế nào rồi? Thực sự là rơi xuống vực chết rồi chứ?”
“Vâng, thưa phu nhân.”
Tiếng rót trà chợt dừng lại, người phụ nữ quay đầu nhìn người hầu: “Gần đây trong hoàng thành có thấy tung tích của hắn không?”
“Không có ạ.”
Khi nghe đến Lộ Chi Dao, vẻ mặt vốn chẳng biểu cảm của người nọ thoáng lay động, ánh mắt lập tức trở nên sắc sảo hơn hẳn.
“Đặt tên gì không đặt, cứ phải là Lộ Chi Dao, chỉ nghe thôi đã thấy tởm. Dạo này tra kỹ vào, ta không tin hắn rơi xuống vực mà thật sự chết được.”
Bạch Khinh Khinh vội vã bước ra khỏi cổng phủ, chẳng ngoái đầu nhìn lại. Bà ta chưa từng cầu xin ai và cũng không cho phép bản thân phải cầu xin người khác, nhưng khi ra khỏi cổng, vẻ mặt bà ta vẫn nặng nề.
Dù Lãnh Hương Hoàn có vấn đề, song không đến mức nguy hiểm tính mạng, chỉ e là khó mà hồi phục được.
Khi một người đã mất đi ký ức xưa, liệu hắn còn là chính hắn không? Không còn ký ức quá khứ, ngoài cái tên “Sở Tuyên” chỉ còn trơ trọi như một cái vỏ rỗng, bên trong ông ta còn bao nhiêu phần là “Sở Tuyên” nữa đây?
Bao năm nay bà ta tìm cách cứu chữa chỉ để mong lấy lại một Sở Tuyên trọn vẹn. Thế nhưng vòng vo mãi, cuối cùng vẫn trở về điểm khởi đầu.
Xe ngựa quay về chầm chậm bước, gió lay rèm mỏng hé dung nhan, đôi mắt hoang mang nhìn xa vắng, dõi bóng nơi nào mãi miên man.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 76
10.0/10 từ 22 lượt.
