Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 74
Chương 74
Lúc nhỏ, Lộ Chi Dao bị giam trong tường sân, rất hiếm khi được ra ngoài, nhưng thật ra y không hề tức giận. Đối với đủ kiểu hành vi của Bạch Khinh Khinh, người hầu trong phủ có nhiều lời đồn đoán, nhưng y chẳng bận tâm.
Ngào nào y cũng chỉ thức dậy rồi lại ngủ, thỉnh thoảng “thấy” Bạch Khinh Khinh phát điên, thỉnh thoảng nghe người cha kế chưa từng gặp mặt ở ngoài gào khóc thảm thiết, hỏi Bạch Khinh Khinh vì sao không yêu ông ta.
Mọi thứ đều bình thường đến lạ, mà cũng cực kỳ tẻ nhạt.
Như trong vũng nước đọng tù, âm thầm thối rữa quanh bu chẳng người, rêu giăng khắp chốn xanh tươi, lặng lờ chìm xuống dưới dòng đáy sâu.
Mỗi ngày y chẳng có việc gì để làm, chỉ ngồi trong sân ngước nhìn bầu trời rồi tự hỏi ngoài kia có điều gì thú vị chăng. Lòng y vẫn phẳng lặng như vũng nước chết ấy, đến cả gió cũng chẳng khơi nổi một gợn sóng.
Bạch Khinh Khinh rất thích dẫn y đi lễ Phật, chuyện này lại khiến y thấy đôi phần thú vị: Người như bà ta mà lại tin vào Phật ư?
Bà ta vào gian thời Phật không để cầu nhân sinh, cũng chẳng hỏi nhân quả, mà chỉ liên tục khấn xin cha y quay về, quay về để yêu bà ta. Điều ấy khiến Lộ Chi Dao thuở nhỏ coi gian thời Phật là điện nhân duyên, coi chư thần chư Phật đều là người trông coi nhân duyên. Và cũng từ đó, trong lòng đứa trẻ ấy, hai chữ “tình yêu” bị xếp chung với “cầm thú” lẫn “kẻ ngu”.
Tình yêu chẳng qua chỉ là thứ khiến con người méo mó bản tính, sa vào thống khổ. Một khi có được, chỉ càng chìm sâu vào cái vô vị cho đến chết.
Ví như mẹ của y chẳng hạn.
Y không hiểu vì sao bà lại đau khổ đến thế. Nếu đã muốn đến vậy, mang người ấy về nhốt lại chẳng phải xong sao? Dù sao bà ta vốn là người như thế mà. Thế nhưng bà ta lại sợ cha y khổ sở, sợ bản tính của mình sẽ dọa ông bỏ đi lần nữa?
Y thấy chuyện ấy thật buồn cười, Bạch Khinh Khinh mà cũng có một mặt như vậy sao.
Khi ấy y chẳng hiểu thế nào là sợ, ngay cả cái chết cũng chẳng khiến y e ngại nửa phần. Ngược lại, y còn mong chờ điều chưa biết mà cái chết mang đến hơn.
Vì chưa biết, nghĩa là thú vị.
Dẫu sau này trưởng thành thì y vẫn luôn nghĩ như thế: giết chóc, đau đớn, … Tất cả đều là nguồn vui, là những biến hóa duy nhất trong cuộc sống tù đọng của y. Cùng lắm là cái chết thôi, hai chữ “sợ hãi” chưa từng tồn tại trong thế giới của Lộ Chi Dao.
Nhưng bây giờ, hình như nó đã xuất hiện. Tâm trí y rối loạn, hàng mi khẽ run, chẳng dám tin bản thân khi ấy lại thoáng sinh ra chút ý nghĩ muốn lùi bước.
Có người đang đau đớn, nhưng không hề mang lại kh*** c*m như tưởng tượng, chỉ còn nỗi hoảng loạn vô tận.
Nếu khi đó Bạch Khinh Khinh không khiến cô đau, mà là lấy đi tính mạng cô, có lẽ y đã chẳng kịp cứu.
… Thật phiền phức.
Lộ Chi Dao khẽ hé mắt, hàng mi rũ xuống, nụ cười nhạt vương trên khóe môi, nhưng trong lòng lại tràn ngập bực bội vô cớ.
Tại sao cứ có những kẻ chẳng liên quan xen vào giữa họ? Giết hết đi chẳng phải xong sao.
“Đứng ngây ra làm gì, ngồi xuống đi.” Lý Nhược Thủy vươn tay kéo lấy tay áo Lộ Chi Dao, chẳng dùng nhiều sức mà đã kéo được y ngồi xuống bên cạnh.
Y cúi người quỳ ngồi bên giường, trong đôi mắt mờ sương phản chiếu dáng vẻ Lý Nhược Thủy cau mày chịu đựng cơn đau. Nhưng hình ảnh ấy, lại chẳng chạm được đến lòng y.
“Đau không?” Lộ Chi Dao lần mò chạm lên trán Lý Nhược Thủy, y cảm nhận được lớp mồ hôi mịn rịn ra.
“Vẫn ổn.” Lý Nhược Thủy co người trên giường, liên tục hít thở sâu, vẫn còn cố quan sát nét mặt của y.
Rất bình tĩnh, nhưng nụ cười lại hơi khác lạ, như thể đang có thứ gì đó giằng co.
“Cái ‘cách khiến người yên lòng’ mà tôi nói, thật ra là muốn tặng anh một món quà. Anh nhất định sẽ thích đấy. Muốn đoán thử xem là gì không?” Giọng cô khàn khàn. Lý Nhược Thủy cố tình đổi chủ đề, mong kéo Lộ Chi Dao ra khỏi trạng thái kỳ lạ ấy.
Nghe cô nói, Lộ Chi Dao tức khắc dồn sự chú ý về phía cô, bắt đầu nghiêm túc.
Nhưng nghĩ mãi cũng chẳng ra, bởi y chưa từng nhận được món quà nào, nên đương nhiên cũng chẳng biết thứ gì có thể gọi là quà.
“Không đoán được.” Y khẽ nói rồi nằm rạp xuống bên cạnh Lý Nhược Thủy. Chỉ có như thế thì tâm trí hỗn loạn của y mới dần lắng lại.
Lý Nhược Thủy ngáp một cái, trở mình nằm ngửa, cố khiến phần bụng đang co rút bớt đau.
“Mệt quá, tôi buồn ngủ lắm.”
Trước đó cô vẫn mãi gồng mình chịu đựng cơn đau, thần kinh căng như dây đàn, cơ bắp cũng cứng đờ; giờ bỗng được thả lỏng, cơn buồn ngủ như sóng lớn tràn tới, trùm kín tâm trí.
“Vậy em ngủ trước đi, ta ra ngoài làm chút việc, quay lại nhanh thôi. Khi em tỉnh dậy, nhất định sẽ thấy ta.” Lộ Chi Dao kéo chăn đắp cho cô, rồi cầm thanh kiếm mảnh bên cạnh đi ra ngoài.
Con búp bê trên chuôi kiếm chắp tay cười ngây ngô với Lý Nhược Thủy, lắc lư mấy cái rồi khuất sau cánh cửa.
“Ban đầu còn định chịu đựng, chẳng ngờ lại đau đến mức này.”
Lý Nhược Thủy khẽ cười khổ, ngoảnh nhìn cánh cửa gỗ đã khép kín.
“Cũng chẳng ngờ anh lại giận đến mức ấy.”
*
Trí nhớ của Lộ Chi Dao vốn rất tốt, con đường chỉ cần đi một lần là không thể quên. Bao nhiêu bước thì rẽ, bao nhiêu bước thì đến nơi, y đều nắm rõ trong lòng.
Bởi thế, y tới được căn phòng của Sở Tuyên, rồi chậm rãi bước đến bên giường.
Trước kia Bạch Khinh Khinh thường coi y là Sở Tuyên nên nói với y không ít lời, đâm ra y cũng khá “quen thuộc” với người cha trên danh nghĩa này.
Sở Tuyên dung mạo tuấn tú, tính tình hiền lành, nhưng lại yếu đuối mà cũng chẳng mấy thông tuệ. Bởi thế mà ông ta mới bị Bạch Khinh Khinh nắm trong tay suốt từng ấy năm, và cũng chính bởi thế mà khi y sáu tuổi bị đuổi khỏi nhà, người đàn ông ấy lại chẳng thốt nổi một lời.
Hai người hiếm khi gặp mặt, từ khi y có ký ức thì Bạch Khinh Khinh đã luôn miệt mài tìm kiếm Sở Tuyên. Vì thế đối với Lộ Chi Dao mà nói, Sở Tuyên chỉ là một ký hiệu. Một ký hiệu không đại diện cho “phụ thân”, mà là một nhân vật trong câu chuyện chưa từng gặp qua, tựa như đôi tình nhân Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài mà y nghe kể sau này vậy.
Mũi kiếm chuẩn xác hạ xuống bên cổ Sở Tuyên, vừa chạm vào đã rạch ra một vệt máu mảnh. Từng giọt máu men theo lưỡi kiếm rơi xuống, bóng người phản chiếu trên thân kiếm bị cắt lìa.
Nhưng chỉ chạm khẽ một cái, y đã rút kiếm về.
Giờ chưa phải lúc. Đợi khi độc trùng trong người cô được giải, người này và Bạch Khinh Khinh chỉ có thể lấy cái chết để mua vui cho cô.
Không biết trút giận lên hai kẻ này, liệu cô có thấy dễ chịu hơn không. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lộ Chi Dao bước ra khỏi Bạch phủ, ánh nắng ban mai trên đỉnh đầu chiếu rọi, y chậm rãi tiến về trung tâm hoàng thành. Ở đó, cũng có một kẻ cản đường họ. Nhân lúc cô còn say ngủ, dọn sạch hết mọi phiền toái; khi cô tỉnh dậy, thế giới này sẽ lại trở nên tốt đẹp. Có lẽ đó cũng có thể gọi là “món quà” chăng?
Ý nghĩ ấy khiến tâm trạng Lộ Chi Dao dịu lại, y giãn mày, lại nở nụ cười quen thuộc như xưa.
Lúc này, trên khắp các bảng cáo thị trong hoàng thành đều dán đầy chân dung của y, rất nhiều tuần bổ1 đứng dọc hai bên đường, cẩn thận quan sát từng người qua lại.
Sau biến cố ám sát đêm qua, số tuần bổ trong hoàng thành rõ ràng tăng lên nhiều, song nhiệm vụ chính của họ dường như không phải truy lùng kẻ khả nghi, mà là đối chiếu từng người với bức họa.
Mục tiêu của họ là người mù, còn với người đội mũ che mặt, bước đi vội vã như Lộ Chi Dao thì họ chỉ liếc nhìn sơ sơ.
Lộ Chi Dao vốn nghĩ sau chuyện tối qua, lính canh trong cung hẳn sẽ được tăng cường. Nhưng khi y men theo con đường dẫn vào hoàng cung, số lính gác chẳng những không nhiều thêm, mà ngược lại còn thưa thớt đi không ít.
Y khựng bước, thoáng nghi ngờ có bẫy, song cũng chẳng bận tâm. Càng nhiều người thì chỉ càng thỏa mãn cơn khát giết chóc của y mà thôi.
Y quen đường quen nẻo đi theo con đường ấy, cuối cùng dừng chân trong điện An Thái. Nơi đó yên tĩnh đến lạ, chẳng thấy một bóng người.
Lộ Chi Dao đẩy cửa bước vào, vừa qua ngưỡng cửa liền dừng lại, nghiêng đầu về phía trái. Ở chỗ y không thể nhìn thấy, công chúa đang ngồi bên bàn, ánh mắt sáng trong nhìn thẳng vào y.
“Ta biết ngay hôm nay ngươi sẽ đến. Ngươi lấy thuốc là để cứu người đúng không?”
Nàng cụp mi, khẽ mím môi nở nụ cười ngượng ngùng, rồi đặt bốn lọ thuốc lên bàn.
“Lấy mỗi Lãnh Hương Hoàn thì sao đủ? Thuốc này phải dùng cả bốn loại cùng nhau, ngươi cứ mang hết đi đi, ta vẫn còn nhiều.”
“Ta đến để giết ngươi đấy.”
Vẻ mặt y rất dịu dàng, tựa như ánh nắng xuyên qua khung cửa, sáng trong mà nhẹ dịu. Nhưng thanh kiếm trong tay y lại lóe sáng lấp lánh, toát ra ác ý sâu ngút đáy.
Lộ Chi Dao không muốn mất thời gian thêm nữa, bèn rút dao nhỏ, phóng thẳng vào ngực công chúa.
Con dao bay bị chặn lại giữ chừng, người ẩn trên xà trần cuối cùng cũng lộ diện, hóa ra là thị vệ luôn kề bên An Dương công chúa.
Đêm qua là sơ suất của bọn họ, dù hôm nay công chúa cố gắng kêu họ ra chỗ khác thì họ cũng không thể thật sự rời đi.
Vừa thấy mấy vị thị vệ, An Dương công chúa hoảng hốt, vội quay sang Lộ Chi Dao vẫy tay giải thích: “Ta không gọi họ tới, đây không phải bẫy… Mọi người cẩn thận chút, hắn bất đắc dĩ lầm đường lạc lối thôi, ta vẫn có thể khuyên hắn hồi tâm chuyển ý.”
Công chúa còn chưa trải đời, lần đầu gặp người như Lộ Chi Dao nên tưởng mình gặp phải chú cừu non lạc trong truyện, muốn giúp chỉ đường. Nhưng nàng không biết, Lộ Chi Dao không phải cừu non, và cũng chẳng hề lạc lối.
Lộ Chi Dao hiểu rõ người này là vật cản giữa y và Lý Nhược Thủy, người này muốn làm Mã Văn Tài, muốn xen ngang vào giữa họ.
Trên xà nhà có năm người ẩn nấp, nhưng trước bước chân và kiếm pháp quỷ dị của Lộ Chi Dao, họ chỉ còn biết thua chạy.
“Công chúa chạy mau đi, chúng nô tài không kìm cự được lâu nữa đâu!”
“Hắn sẽ không hại ta, trước kia hắn đã cứu ta, chúng ta cho hắn thêm chút thời gian…”
Một thị vệ rút lui khỏi vòng chiến, lập tức đưa An Dương công chúa lao ra cửa sổ trốn thoát, đồng thời bắn pháo hoa gọi đồng đội ở gần đó.
Lộ Chi Dao chẳng ham chiến, lập tức rượt theo. Rồi y lại ném một con dao nhỏ khác trúng gót chân một thị vệ.
Tốc độ của người chạy phía trước chậm lại, Lộ Chi Dao lần theo tiếng động đáp xuống, thuận tay rút con dao găm kẹp ở bên chân rồi cong môi rồi đâm thẳng xuống.
Động tác gọn ghẽ, dứt khoát, chẳng hề thương xót.
Do bị thị vệ ngăn cản nên con dao găm chỉ làm xước phần bắp tay công chúa, Lộ Chi Dao thở dài tiếc nuối rồi rút dao ra, chuẩn bị đâm tiếp.
Những kẻ muốn chia cắt bọn họ, tất cả đều nên xuống địa ngục mà hối cải.
Đợi đến khi cô tỉnh dậy, thế giới tươi đẹp sẽ không còn ai ngăn cản nữa; đợi cô tỉnh lại, cô sẽ không còn u sầu như buổi sáng nay nữa.
Tất cả mọi chuyện, hết thảy đều là lỗi của những kẻ dám cản trở bọn họ.
Bọn họ đều đáng chết.
“A!…”
Tiếng thét chói tai vang vọng khắp điện An Thái, máu tươi lập tức nhuộm đỏ bộ xiêm y lộng lẫy, chảy xuống lớp cỏ xanh dưới thân, nuôi dưỡng sinh linh nơi đây.
Thị vệ vừa kịp chạy tới ném quả cầu gai ra quấn chặt lấy cánh tay phải của y, kéo giật mạnh.
Những chiếc răng sắt sắc bén cắt rách mu bàn tay Lộ Chi Dao, để lại ba vệt máu.
Đám người tức khắc vây kín y, sẵn sàng chờ địch. Rất nhiều người dán chặt mắt lên đầu y, muốn nhìn rõ khuôn mặt ẩn dưới lớp mũ che.
An Dương công chúa bị dao găm ghim vào vai đau suýt ngất, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, yếu ớt ra lệnh.
“Thả hắn đi…”
Đám thị vệ đồng loạt quay đầu nhìn nàng, vẻ mặt đầy bối rối. Nhưng Lộ Chi Dao chẳng hề có lòng trắc ẩn, cũng không biết đặt mình vào vị trí người khác. Trong đầu y giờ chỉ có một ý nghĩ, đó là giết “Mã Văn Tài” này.
Y lại giơ kiếm tiến lên. Thị vệ vốn cản chẳng nổi, chỉ có thể lấy số đông mà cầm chân y chốc lát.
Đến khi Lộ Chi Dao phá vòng vây, áp sát trước mặt An Dương thì con rối gỗ bật lên từ chuôi kiếm va thẳng vào giữa trán, khiến y tỉnh táo lại đôi chút.
Y vừa nói, khi Lý Nhược Thủy tỉnh dậy, cô sẽ nhìn thấy y.
Mũi kiếm dừng lại ngay trước mắt công chúa, chỉ cách con ngươi của nàng chưa đến một li.
“Lần sau ta sẽ đến lấy mạng ngươi.”
Lúc đến không ai cản nổi, lúc đi cũng chẳng ai dám ngăn. Đám thị vệ cầm đao như đối diện dã thú, chỉ dám chĩa vũ khí về phía y mà không ai dám tiến lên.
Dù sao công chúa đã hạ lệnh, họ cũng chẳng cần góp mạng mình vào.
Mọi người chỉ biết trơ mắt nhìn Lộ Chi Dao rời đi. Sau một thoáng im lặng, cả đám mới vội vã xoay người chạy đi truyền thái y.
An Dương công chúa vốn thân thể yếu ớt, nếu lần này chẳng may không cầm cự được, bọn họ e phải gánh tội lớn.
Hoàng cung đang trải qua một cơn kiếp nạn, mà kẻ gây nên nó giờ lại đang đi giữa phố xá, khẽ ngửi mùi hương ngọt của bánh kẹo lan trong không khí.
Lý Nhược Thủy từng nói, ăn đồ ngọt có thể làm dịu cơn đau, y phải mua một ít mới được. May mà lúc đến, y đã tính sẵn thời gian ghé mua rồi.
Như vậy, khi cô tỉnh dậy chẳng những có bánh ngọt để ăn, có y ở bên, mà còn có thể nghe tin vị công chúa kia đang bệnh nặng hấp hối.
Chú thích:
- Chức quan tuỳ tùng của tổng đốc, tuần phủ thời Thanh ở Trung Quốc ↩
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 74
10.0/10 từ 22 lượt.
