Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 73
Chương 73
“Nghe nói công chúa An Dương đã đến tuổi cập kê rồi, sao vẫn còn ở trong cung vậy?”
Dù sống dưới chân thiên tử, song dân chúng cũng khó mà kiềm chế bản tính ưa hóng chuyện, ai nấy đều thì thầm bàn tán.
“Là vì công chúa từ nhỏ đã yếu ớt, mắc bệnh tim, lại từng liều mình che chở cho hoàng thượng thoát nạn nên vẫn luôn được giữ lại trong cung để dưỡng bệnh, quanh năm dùng thuốc tốt để bồi bổ thân thể.”
Nghe đến đây thì Lý Nhược Thủy chợt thấy có xíu ấn tượng.
Hình như thật sự có đoạn tình tiết như thế, chỉ là khi đó công chúa đem lòng yêu nam chính phóng khoáng tự do là Giang Niên, còn bây giờ, hẳn nàng sẽ không để mắt đến Lộ Chi Dao đâu nhỉ? Dù sao y chỉ là nam phụ, mà tính cách và cách hành xử của y khác Giang Niên một trời một vực, công chúa sao có thể quay sang thích y được?
“Người anh cứu đêm qua là nữ tử à?”
Lý Nhược Thủy ghé sát lại bên Lộ Chi Dao. Dường như tâm trạng y đang rất tốt, ăn được hơn nửa bát mì cơ đấy.
“Phải.” Lộ Chi Dao đặt đũa xuống, nụ cười vốn ôn hòa giờ lại mang theo chút đắc ý.
“Lần trước em nói ta nên học hỏi em nhiều hơn. Tình huống tối qua, nếu là em gặp thì chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, nên ta tiện tay giúp cô ta.”
Tuy y chẳng thấy chuyện ấy có gì thú vị, nhưng nếu làm thế có thể khiến Lý Nhược Thủy vui lòng thì y vẫn sẵn sàng làm.
Lộ Chi Dao chờ một lúc nhưng chẳng nghe thấy lời khen nào của Lý Nhược Thủy, chỉ có một khoảng lặng lạ lùng.
“Không khen ta sao?”
Y không nhìn thấy nên vẫn luôn dựa vào nhịp tim, hơi thở, giọng nói và động tác của Lý Nhược Thủy để cảm nhận cảm xúc của cô. Mà mỗi khi cô im lặng, y buộc phải lắng nghe kỹ hơn.
Khi Lộ Chi Dao đang lặng người tập trung, đột nhiên một cánh tay vòng qua vai y, ép y cúi thấp xuống.
Hơi thở ấm nóng kề bên tai, giọng nói vốn trong trẻo giờ lại hạ thấp, y nghe mà tai ngứa ngáy không thôi.
“Xong rồi, công chúa để ý anh rồi, chúng ta sắp bị cuốn vào cuộc tình tức anh ách rồi.”
“… Ý em là gì?” Sự chú ý của Lộ Chi Dao lúc này đang đặt hết lên người cô, nào còn tâm trí đi suy nghĩ cái gọi là “tức anh ách” hay “xong rồi” là thế nào.
Y chẳng hiểu nổi, người chạm cái là mềm như cô trước kia làm sao có thể chịu đựng không bị y b*p ch*t cơ chứ.
Lý Nhược Thủy khựng lại, thấy giọng Lộ Chi Dao có vẻ hơi mơ màng, bèn quyết định đổi sang một câu chuyện quen thuộc hơn để giải thích.
“Anh nghe chuyện Lương Chúc rồi chứ? Tôi là Lương Sơn Bá, anh là Chúc Anh Đài, còn công chúa chính là Mã Văn Tài, và công chúa muốn cưới anh.”
Lý Nhược Thủy nhìn tấm kim bảng tìm người kia, vừa che nửa khuôn mặt y, vừa mường tượng tương lai.
“Công chúa bắt anh vào cung, dĩ nhiên tôi sẽ không chịu, thế là lại đuổi theo anh. Trong cuộc giằng co ấy, chúng ta chạy, nàng ấy đuổi, cả hai có mà chạy đằng trời.”
Cô đang say sưa dệt nên câu chuyện huy hoàng cho tương lai của họ, đến mức hai người đã đi ra phố mà cô vẫn còn tiếp tục.
“… Sau đó tôi thăng quan tiến chức, từ kẻ dân đen phố chợ một bước lên mây, hả hê vả mặt công chúa, cuối cùng ôm được người đẹp về tay.”
Lý Nhược Thủy đã nghĩ sẵn cả tuyến đường “vả mặt” của mình, cảm giác nhập vai quá mạnh, và ngay lúc này, cô chính là nữ chính trung tâm. Giờ chỉ còn thiếu mỗi việc Lộ Chi Dao bị mang đi thôi.
Người qua kẻ lại trên phố, Lộ Chi Dao đội một chiếc mũ trùm che mặt màu trắng, thu hút không ít ánh nhìn của người đi đường. Chỉ nhìn dáng đi thôi cũng đủ biết dung mạo người này rất đẹp.
Lý Nhược Thủy nói liên hồi bao nhiêu chuyện, Lộ Chi Dao cũng coi như đang nghe kể truyện, hiện giờ y chỉ có một câu hỏi.
“Ý em là, đêm qua người đó sẽ gây trở ngại cho chúng ta sao?”
Qua lớp mũ trùm, Lý Nhược Thủy không nhìn thấy biểu cảm của y, nhưng không cần đoán cũng biết chắc chắn y đang mỉm cười.
Cô gật đầu, rút lui khỏi dòng tưởng tượng vừa rồi, sau đó nở nụ cười và liếc nhìn những sạp hàng xung quanh.
“Không hẳn là gây trở ngại, nhưng có lẽ là thích anh rồi.”
“Em làm sao vậy?”
Lộ Chi Dao dừng bước rồi cúi xuống gần cô. Gió nhẹ cuốn một góc mũ trùm, để lộ đôi môi hơi ửng đỏ của y.
“Giọng điệu của em khác lạ, không vui sao? Tại sao?”
Lý Nhược Thủy không lùi lại, mặc cho y tiến lại gần. Cô nhìn thẳng vào Lộ Chi Dao rồi dứt khoát kéo mũ trùm lên, cũng tiến sát vào.
Đối diện với gương mặt gần trong gang tấc, cô mấp máy đôi môi vài lần, rồi quyết định nói thật: “Vì năng lực của tôi không đủ, nhỡ công chúa thật sự xuất hiện, tôi đấu không lại nàng ấy.”
Đây là lời thật lòng của cô.
Nếu Lộ Chi Dao bị đưa vào cung, cô sao tiếp tục chinh phục được đây?
Dĩ nhiên, đằng sau lý do bề ngoài đó còn ẩn chứa chút ghen tuông trong lòng cô, và chính cô cũng cảm nhận được vị chua chua ấy.
Lộ Chi Dao thoáng sửng sốt, dường như hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó y đã hiểu ngay ý nghĩa ẩn sau lời cô.
“Em quên rồi sao, ta đã nói rồi, không ai có thể cản trở chúng ta.”
Y đặt tay lên gò má Lý Nhược Thủy, hàng mi nhẹ run, trong đôi mắt hé mở thoáng ánh sáng lấp lánh.
“Sao em vẫn chưa khen ta, ta học không tốt sao?”
Đầu gối như trúng một mũi tên, Lý Nhược Thủy hít một hơi, l**m môi: “Anh làm rất tốt… Nhưng không cần thiết phải chuyện gì cũng học theo tôi. Nếu việc này khiến anh không vui, anh không cần làm đâu.”
Con người ai cũng có ý chí riêng, dù ý chí của y hơi lộn xộn thì cô cũng không muốn Lộ Chi Dao phải gượng ép bản thân khi ở bên cô.
Lộ Chi Dao âu yếm véo lên tai cô, giọng nói mang theo chút vui vẻ chân thành.
“Em lúc nào cũng biết nói những lời khiến ta vui.”
Trong khoảng không gian mà chiếc mũ trùm tạo ra, y dừng chính xác trước đôi môi cô, dáng vẻ muốn hôn vừa thành kính lại vừa kiềm chế.
Lộ Chi Dao vốn luôn như vậy, rất ít chủ động, dường như mỗi khi y chủ động thì Lý Nhược Thủy lại thấy ghét y.
Cô thở dài, hôn nhẹ như chuồn chuồn chạm nước.
Hiện tại tâm trạng cô không ổn, cần phải điều chỉnh, cô không muốn trút cảm xúc lên Lộ Chi Dao nhưng khi rời đi vẫn không kìm nổi cắn nhẹ một cái.
“Mạnh hơn chút.”
Y thích thú theo sát, nhưng bị Lý Nhược Thủy chặn lại.
“… Anh nên mừng vì tôi không phải dạng b**n th** thích tra tấn người khác.” Nói xong, cô chẳng màng đến tiếng thở dài tiếc nuối của y mà lui ra ngoài.
Chiếc mũ trùm mở ra một nửa rồi lại che kín, khiến người đi đường quanh đó đứng lại nhìn cũng thấy tò mò.
Lý Nhược Thủy bắt gặp ánh mắt họ thì thoáng sững lại, rồi quay đầu kéo Lộ Chi Dao bước nhanh đi.
Trời ơi, vừa nãy cô làm gì vậy chứ!
*
“Hai vị, mời vào.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
A Đào đứng ở cửa, cứ như biết hai người sẽ tới nên đã đứng ở đó chờ từ sớm.
Lý Nhược Thủy vừa thoát khỏi bầu không khí ngượng ngùng liền dẫn Lộ Chi Dao bước vào, và cũng không quên quan sát xung quanh. Nơi này trồng đầy hoa cỏ, hành lang uốn lượn, mang phong cách của Bạch Khinh Khinh. Khi nghĩ đến lát nữa phải giải cổ trùng, Lý Nhược Thủy tức khắc quẳng hết xíu ý nghĩ ghen tuông ban nãy ra khỏi đầu.
Cô vẫn chưa nghĩ ra cách nào để chứng minh với Lộ Chi Dao rằng mình sẽ không bỏ đi. Đây không chỉ là chuyện giam cầm, mà còn là vướng mắc trong lòng y, chỉ khi tháo gỡ được thì mối quan hệ của họ mới tiến thêm một bước.
Haizz, rắc rối quá!
Cô liếc nhìn xung quanh, nơi này không hề treo chuông gió, chỉ có những cụm hoa dày đặc, chồng chất lên nhau, nở rộ cực kỳ rực rỡ.
… Đợi đã, chuông gió?
Lý Nhược Thủy thoáng khựng bước, một hình ảnh chợt lóe lên trong đầu, mắt cô dần mở to, khóe môi cũng cong lên.
“Sao vậy?” Lộ Chi Dao dừng bước, dường như cũng nghĩ ra điều gì, rồi lên tiếng: “Là thấy hoa mình thích rồi à?”
Y có thể cảm nhận được Lý Nhược Thủy thích những khu vườn đầy hoa, nhưng y chưa từng hỏi cô thích loại hoa nào và hiện tại là cơ hội thích hợp.
“Không phải.” Lý Nhược Thủy quay sang nhìn y, ánh mắt long lanh: “Tôi nghĩ ra cách rồi, tôi không cần phải bị nhốt cấm cửa nữa!”
“Cấm cửa?” Lộ Chi Dao hiểu ngay ý cô nói, nét mặt y dịu đi, đuôi mắt cũng vương ý cười, nom ấm áp hơn cả ánh nắng ngoài sân.
Sao có thể là cấm cửa trong phòng được chứ? Y sẽ tạo cho cô một khu vườn mà cô yêu thích nhất, để cô muốn ở lại quanh năm suốt tháng, chẳng muốn rời đi.
“Em nghĩ ra cách gì rồi sao?”
“Việc này không thể nói, lát nữa anh sẽ biết.”
Cô vỗ nhẹ vai y làm mái tóc đen rũ xuống của y cũng rung theo, Lộ Chi Dao mỉm cười gật đầu.
Cô không nói, y cũng chẳng hỏi, trước đây đã hứa thì sẽ không thất hẹn.
“Vậy em muốn móc cài tơ tằm hay dây bạc mảnh? Cái này cần chuẩn bị trước để đề phòng bất trắc.”
“…” Lý Nhược Thủy hơi sững lại: “Tơ tằm đi, dù mảnh đến mấy thì dây bạc vẫn có trọng lượng mà.”
Lộ Chi Dao cong mắt mỉm cười, nụ cười ấy tựa như gió xuân, ai nhìn thấy cũng bất giác buông bỏ phòng bị, chìm đắm trong vẻ đẹp này.
A Đào đi phía trước: ? Hình như cô ta vừa nghe được chuyện gì nghiêm trọng thì phải? Nhưng nhìn vẻ mặt của hai người rất thoải mái, hòa hợp, chẳng giống như cô ta nghĩ.
A Đào chăm chú nhìn góc nghiêng của Lộ Chi Dao, rồi lại thấy họ nói về chuyện bị giam giữ. Trong phủ, bất cứ ai từng gặp Lộ Chi Dao thì đều hiểu y chính là con của hai người đó. Dẫu chưa từng nói thẳng, dẫu cách họ tương tác trông như người xa lạ, dẫu Lộ Chi Dao bất ngờ xuất hiện, nhưng gương mặt thì không thể nói dối.
Ai cũng rõ rành rành chuyện Bạch Khinh Khinh đã khiến Sở Tuyên thành ra như bây giờ, A Đào hoàn toàn không nghi ngờ lời đối thoại vừa rồi có nhầm lẫn.
Lý cô nương này, e rằng sẽ đi vào vết xe đổ của Sở Tuyên rồi.
A Đào nhìn Lý Nhược Thủy cười tít mắt mà thầm thở dài.
“Là ở đây, phu nhân đang ở trong đợi hai vị.” A Đào nhìn hai người bằng ánh mắt thương tiếc rồi quay đi.
Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi rồi mới đẩy cửa bước vào. Dù sao thì đối mặt với Bạch Khinh Khinh, cô sợ mình không kìm được lại vung thêm cú nữa, mà nếu làm hỏng chuyện thì rắc rối to.
Hai người vừa bước vào phòng đã bị khung cảnh rực rỡ gấm hoa bên trong làm kinh ngạc. Đâu đâu cũng có bình hoa, trông hệt như một khu vườn nhỏ.
“Các người đến rồi à?” Bạch Khinh Khinh ngồi bên giường, đang dùng khăn lau mồ hôi cho Sở Tuyên ngủ trên giường.
Lần này bà ta không búi tóc, chỉ đơn giản buông xõa ra sau lưng, mất đi chút cảm giác khó đoán nhưng lại thêm mấy phần dịu dàng gần gũi.
“Lý cô nương thật phóng khoáng. Lần trước vô cớ đánh ta một quyền, ta ngu dốt nên đến giờ vẫn chưa hiểu nguyên do. Cô có thể nói cho ta biết được chăng?”
“Không.” Lý Nhược Thủy dứt khoát từ chối, thậm chí còn cảm thấy mình vẫn có thể cho thêm một quyền nữa.
Bạch Khinh Khinh mỉm cười không hỏi thêm, ánh mắt chuyển sang Lộ Chi Dao: “Mang thuốc đến chưa?”
Ba người ngồi xuống bên bàn, Lộ Chi Dao lấy viên thuốc ra đặt lên mặt bàn: “Bao giờ giải cổ trùng cho em ấy?”
Bạch Khinh Khinh cầm viên thuốc lên kiểm tra, xác nhận đúng là Lãnh Hương Hoàn xong liền đứng dậy đi về phía giường.
“Chàng ấy uống xong không sao, ta tự nhiên sẽ giúp Lý cô nương giải cổ trùng.”
Bạch Khinh Khinh khẽ gọi Sở Tuyên dậy. Trong ánh mắt ngơ ngác còn phảng phất nét ngây dại của ông ta, bà ta cho ông ta uống thứ thuốc đã pha sẵn cùng viên dược.
Một lát sau, Sở Tuyên vốn tưởng sẽ ổn bỗng run rẩy dữ dội, mắt co giật, tròng trắng trợn ngược, không sao dừng lại được.
Bạch Khinh Khinh hoảng hốt, vội nhét khăn tay vào miệng Sở Tuyên rồi nâng tay ông ta bắt mạch.
“Khinh Khinh… đau quá…” Giọng ông ta đứt quãng, tay siết chặt váy Bạch Khinh Khinh đến nỗi chiếc váy như bị vò nát.
“Không sao đâu, em sẽ cứu chàng.” Bạch Khinh Khinh cởi áo Sở Tuyên ra để châm cứu, tay run rẩy liên tục, hốc mắt cũng đỏ hoe, trông chẳng khác gì một cô gái bình thường đang liều mạng cứu người mình yêu.
Bạch Khinh Khinh vốn chẳng giỏi y thuật, ngay cả thuật nuôi cổ cũng là vì muốn khống chế Sở Tuyên mà học dở chừng. Giờ bà ta chỉ có thể tạm thời ngăn cơn co giật của ông ta, giúp ông ta qua cơn nguy kịch, nhưng không thể tìm ra nguyên nhân.
“Rốt cuộc là sai ở đâu…”
Giọt mồ hôi li ti đọng trên chóp mũi, Bạch Khinh Khinh đặt Sở Tuyên đang say giấc nằm ngay ngắn lại, rồi quay người định bước ra ngoài. Nhưng một thanh kiếm có vân khắc tinh xảo đã chặn ngang đường đi của bà ta.
“Đưa thuốc cho bà rồi, giải trùng đi.”
Lộ Chi Dao nhẹ cong mắt, vẻ mặt ung dung tựa như chỉ đang đánh cờ, tán gẫu cùng người khác. Nhưng lưỡi kiếm trong tay đã kề sát cổ Bạch Khinh Khinh, kéo ra một vệt đỏ mảnh như sợi tơ.
“Ta đã nói rồi, chàng ấy không sao thì tự nhiên ta sẽ giải cổ cho Lý cô nương.”
Lộ Chi Dao khẽ bật cười, rồi nụ cười ấy dần biến mất, hàng mày cũng hơi hạ xuống.
“Chết rồi thì tự nhiên là không sao cả.” Y xoay người bước đến bên giường, đâm kiếm xuống chẳng hề do dự. Song ngay khi mũi kiếm sắp chạm vào người, nó lại dừng khựng lại.
Tiếng chuông lạ vang lên trong phòng, theo sau là một tiếng rên khẽ lọt vào tai. Lộ Chi Dao lập tức xoay cổ tay, rút kiếm về.
Tia sáng thoáng vụt qua, chiếc chuông trong tay Bạch Khinh Khinh bị ghim mạnh lên tường. Lưỡi kiếm rạch qua mu bàn tay bà ta, để lại một vết máu dài.
“Cái chuông này hỏng rồi thì ta còn cái khác. Chờ khi Sở lang khỏe lại, ta tự khắc sẽ giải cổ cho cô ta. Nếu không tin, cứ ở lại phủ ta mà chờ.”
Bạch Khinh Khinh cụp mắt liếc Lý Nhược Thủy một cái, rồi xoay người ra cửa: “Giam chặt con chó điên này lại.”
Lý Nhược Thủy ôm bụng quỳ rạp xuống đất, mồ hôi trên trán lớn như hạt đậu. Cô biết mình rất dễ ảnh hưởng đến Lộ Chi Dao, nên không dám kêu đau, chỉ cắn răng chịu đựng.
Lộ Chi Dao bước đến bên cô, vạt áo khẽ lay động, đầu ngón tay cũng run lên, rõ ràng trạng thái không ổn.
“Đau không?” Y ngồi xổm xuống trước mặt cô, tay đặt lên bụng cô.
“Một chút thôi, còn chẳng bằng lúc anh bóp cổ tôi khi trước.” Cô cố gượng pha trò, nhưng âm cuối run rẩy vẫn để lộ cảm giác của cô.
“Bà ta nói bậy đấy. Anh không phải chó, anh chính là anh.”
Lộ Chi Dao im lặng thật lâu. Lý Nhược Thủy bỗng vươn tay đặt lên vai y, giữ lại cánh tay đang run rẩy.
“Tôi muốn nghỉ một lát, anh ở lại với tôi nhé.”
“… Được.”
Lý Nhược Thủy không biết lúc này y đang nghĩ gì, chỉ biết mình phải giữ y lại. Dù sao đây cũng là địa bàn của Bạch Khinh Khinh, không thể hành động hấp tấp được.
Lộ Chi Dao cúi người cõng Lý Nhược Thủy đang co rúm lên lưng, chậm rãi đứng dậy. Khi đi ra cửa, y còn tiện tay rút lại thanh kiếm của mình.
A Đào đứng không xa trông thấy hai người bước ra thì sững sờ, vội vàng chạy đến.
“Lý cô nương, cô…”
“Không sao, chỉ hơi khó chịu một chút thôi.” Lý Nhược Thủy cố nở nụ cười, “Có thể tìm cho bọn tôi một gian phòng nghỉ được không?”
“Được, mời đi theo nô tỳ.”
Sau giây ngạc nhiên ngắn ngủi, A Đào liền quay người dẫn đường. Cô ta rất hiểu trạng thái của Lý Nhược Thủy, đó là cơn đau do trùng cổ bị kích phát, như kim đâm thẳng vào tim.
Nhưng mà…
Khi nhìn sang Lộ Chi Dao mặt không biểu cảm, A Đào lại thầm đổi ý.
Hình như, y không giống với Bạch Khinh Khinh.
A Đào liếc nhìn Lý Nhược Thủy đang cau mày chịu đựng cơn đau, trong lòng dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 73
10.0/10 từ 22 lượt.
