Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 72
Chương 72
Màn êm lụa mỏng phất phơ, ánh đèn lay động nên thơ trữ tình.
Cửa nẻo bốn bề khép kín ngăn làn trăng lạnh ngoài kia, và cũng cuốn chặt mùi hương lạ trong phòng. Tiếng “cứu tôi” như ảo giác, nhỏ như tiếng muỗi vo ve, chỉ vẳng lên một lần rồi im bặt.
Lộ Chi Dao hơi nhướn mày, lập tức mở cửa bước vào.
Ánh trăng lạnh lẽo kéo dài bóng y vào tận trong, chiếu sáng một mảng nhỏ. Y nhắm mắt bước vào, rồi quay lại khép cửa. Trong phòng dường như chìm vào tĩnh lặng.
Ở góc giường mà Lộ Chi Dao không nhìn thấy, một kẻ mặc đồ đen đang lặng lẽ ngồi đó, hắn chăm chăm nhìn Lộ Chi Dao, tay bịt miệng chủ nhân cung điện.
Lộ Chi Dao đóng cửa xong thì thoáng khựng lại, rồi quay đầu “nhìn” về chỗ đó, giọng điệu ôn hòa.
“Ở đây mùi nồng quá, ta phân biệt mùi hơi kém. Xin hỏi, Lãnh Hương Hoàn ở đâu?”
Vừa dứt lời, ánh sáng lạnh lẽo thoáng lóe lên, một thanh kiếm ngắn dài chừng một thước tức khắc bổ về phía Lộ Chi Dao. Thế tấn công mạnh mẽ, nhanh gọn, người thường chắc chẳng kịp trở tay. Nhưng Lộ Chi Dao rõ ràng không phải người thường. Một tay y khẽ chạm vào mũi như bị mùi hương nồng nặc làm ngứa, tay kia đã giơ kiếm đỡ lấy đòn tấn công của đối phương.
“Mùi hương này khó chịu thật đấy.” Lộ Chi Dao hất văng kiếm đối phương, xoay người đạp kẻ đó xuống đất. Một tay y nắm lại để dưới mũi, che đi khóe môi đang cong lên.
Khi nụ cười biến mất, nửa khuôn mặt trên của y sẽ chỉ còn lại nét ôn hòa, lạnh lùng pha và hờ hững. Dường như y giẫm gì dưới chân cũng vẫn vậy, dù là đầu người, côn trùng thường thấy hay một đoá hoa, thì trong mắt y chẳng có gì khác biệt.
Lộ Chi Dao hơi khom người, giọng điệu ôn hòa: “Làm ơn có thể nói cho ta biết Lãnh Hương Hoàn ở đâu không?”
“Cút, ông đây tới ‘hái hoa’, thơm thối gì mặc kệ!”
Sức nặng dồn chặt lên sống lưng người kia, hắn đau nhức vô cùng, giọng cũng gắt gỏng hơn.
“Hái hoa? Dù trong phòng toàn hương nồng say mê thế này thì cũng đừng đổ hết lên đầu kẻ hái hoa chứ.”
Lộ Chi Dao mỉm cười, vươn tay chạm vào thanh ngắn kiếm bên cạnh.
“Nhưng mà, lâu rồi ít nghe người chửi ta như này. Cùng là chửi, sao mấy người không chửi hay như em ấy nhỉ?”
Thanh kiếm rơi xuống, vừa hay đâm vào sau lưng kẻ mặc đồ đen. Lộ Chi Dao thuần thục bịt miệng hắn, chờ tiếng kêu đau qua đi.
Dù bên ngoài mọi người đã bất tỉnh, song y vẫn phải cẩn thận, càng làm xong sớm càng sớm đưa được Lý Nhược Thủy rời đi.
Ấn người này xuống đất, Lộ Chi Dao đưa tay móc một chiếc hộp gỗ ở trong ngực hắn ra, bên trong có vài viên thuốc.
“Lần sau trộm thuốc thì nhớ nhét bông vào, không thì tiếng vang lớn lắm.”
Y cầm chiếc hộp gỗ lên ngửi thử, nhưng quanh chóp mũi chỉ toàn mùi hương say mê hoặc ấy. Bạch Khinh Khinh cũng chưa từng thấy qua thứ này, chỉ nói nó to cỡ hạt ngọc trai, ngửi có mùi khác thường. Nhưng giờ y chẳng phân biệt nổi.
Đã không phân biệt được thì mang hết đi vậy.
Lộ Chi Dao phiền lòng khẽ thở dài, rồi nhấc chân rời khỏi chỗ kẻ mặc đồ đen, để mặc hắn nằm co giật trên đất.
“Cứu tôi với…” Giọng điệu vừa dịu dàng vừa nhỏ nhẹ, hơi thở mong manh, tựa đám lau sậy phất phơ bên hồ chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể làm gãy.
Nữ tử bị cởi nửa áo, hơi thở dồn dập, môi tái nhợt, nhưng hai gò má lại đỏ lên khác thường. Không chỉ giống như trúng dược, mà còn như phát bệnh. Nàng nhìn người đàn ông đang đi về phía mình với ánh mắt đầy hy vọng, cố gắng nhìn rõ khuôn mặt y. Nhưng vì ban nãy khóc nên giờ chỉ thấy được dáng nét mơ hồ.
Trong truyện, nữ chính lúc gặp nạn thường sẽ có anh hùng đến cứu, người ấy tuấn mỹ, lễ độ, tài mạo song toàn.
Vậy lần này, nàng cũng gặp được người như thế sao?
Có lẽ vì trong tiềm thức cho rằng mình được y cứu, cộng thêm đầu óc đang mơ hồ, chẳng hiểu sao nàng lại tự gắn cho Lộ Chi Dao một vầng hào quang mặc cho lúc này y đang bận rộn lục tìm đồ đạc.
Bước qua vệt máu trên đất, Lộ Chi Dao thong thả nhét thuốc vào hộp gỗ.
Y lần mò kiểm tra rất nhiều hộp, cũng chẳng buồn xác nhận xem có đúng là Lãnh Hương Hoàn hay không, chỉ cần hình dạng gần giống là bỏ hết vào hộp.
Kẻ áo đen đã không còn giãy giụa, mắt mở trừng trừng, dường như vẫn chưa tin nổi mình đã chết.
“Công tử, có thể giúp ta không…” Nàng lại yếu ớt cất lời, chờ y đến cứu: “Ta phát bệnh rồi, cần thuốc ở ngăn tủ dưới tay trái công tử.”
Nàng ôm ngực, hơi thở ngày càng gấp gáp, chân mày nhíu chặt, giọng run rẩy phơi bày nỗi đau.
Nếu Lý Nhược Thủy có mặt ở đây, nhất định cô sẽ lay mạnh cho nàng tỉnh lại. Nửa đêm rồi, người dám vào tận tẩm cung nàng thì sao có thể là người tốt?
Vị công tử có vẻ ôn hòa kia khẽ nhướn mày, dường như nghe được lời nàng, liền mò mẫm về bên trái rồi mở tủ ra.
“Ở đáy tủ, phải gõ ba cái.”
Lộ Chi Dao làm theo, tấm ván gỗ dưới đáy bật mở, ở đó có vài lọ thuốc nhỏ.
“Công tử, nếu ngài muốn lấy Lãnh Hương Hoàn thì cứ cầm đi, ở trong lọ màu đỏ ấy. Nhưng ngài có thể pha thuốc giúp ta không? Trong đó có bốn lọ, mỗi lọ lấy một viên đưa tôi là được.” Nàng cúi gằm, mồ hôi lạnh ròng ròng, ngay cả hương mê quái dị trong phòng cũng chẳng đủ khiến cơ thể nàng ấm lên.
“Lọ đỏ, là cái này sao?” Lộ Chi Dao lên tiếng, cầm bừa một lọ giơ lên cho nàng thấy.
Lúc này nàng mới nhìn rõ khuôn mặt y, ánh mắt rơi lên đôi mắt khép hờ, trong lòng bỗng dâng chút thương xót.
Thì ra là một người mù.
“Không phải, là lọ thứ hai bên tay trái ngài.”
“À, ở đây à. Đa tạ.”
Lộ Chi Dao đổ một viên thuốc ra, đặt chiếc hộp gỗ xuống bên cạnh rồi quay người định rời đi.
“Công tử, có thể, đưa thuốc cho ta không…” Nàng níu chặt cổ áo, thở hổn hển, tim đau đến mức như muốn vỡ ra, nước mắt cứ thấm ướt cả chăn.
Lộ Chi Dao cong môi mỉm cười, bỏ viên thuốc ấy vào túi tiền bên hông.
“Coi như chúng ta hòa nhau rồi nha.”
Theo cách hiểu của y, y đã giúp nàng trừ được kẻ định làm nhục nàng và nàng cũng đã chỉ chỗ thuốc, đôi bên từ đây chẳng còn nợ nhau gì cả. Chuyện bệnh tật của nàng thì liên quan gì tới y chứ?
“Tạm biệt.” Lộ Chi Dao mỉm cười khẽ, lễ phép gật đầu với nàng rồi bước qua xác người trên mặt đất định đi.
Người trên giường đau đến mức co quắp lại, bên tai chỉ còn tiếng ong ong, hoàn toàn không nghe rõ y nói gì. Nàng chỉ một lòng tin rằng y sẽ mang thuốc đến cho mình, bởi dẫu sao y cũng đã cứu nàng.
Tiếng mở cửa phòng vang lên, lát sau có người nâng cằm nàng lên rồi đưa bốn viên thuốc vào miệng nàng. Nàng nghiến răng mở mắt, nhưng chỉ thấy mái tóc đen phủ xõa cùng nụ cười nhẹ nhàng như gió xuân trên khóe môi y.
Y khẽ mấp máy môi, dường như đang nói gì đó. Nhưng nàng đau đến mức nghe không rõ, có lẽ là an ủi chăng.
Người ấy rời đi, trong phòng chẳng còn thấy bóng dáng y nữa. Thuốc bắt đầu ngấm, nàng chìm vào giấc ngủ. Câu nói mà nàng không kịp nghe đã tan biến, chỉ có nhành mặc lan nơi góc phòng là biết.
… Dù hơi tẻ nhạt, nhưng cứu cô hình như lại được lòng em ấy.
*
Sáng hôm sau.
Lý Nhược Thủy đang trong mơ lại một lần nữa tỉnh dậy vì cảm giác bị đè. Cô quay nhìn người đang nằm chồng lên vai mình rồi thở dài một tiếng. Cô từng tưởng có hai cái giường trong phòng thì có thể tránh được ngày tháng như này, nào ngờ y lại mò đến nằm bên.
Nhưng điều khiến cô khó chịu không phải vì chật chội, mà là vì cô đã quen với cảm giác bị siết chặt này rồi.
Khả năng thích nghi của con người thật đáng sợ.
Lý Nhược Thủy cố rút tay ra, rồi vỗ nhẹ lên người y.
“Dậy đi, sắp nghẹt chết rồi này.”
Lộ Chi Dao hơi nhấc tay, không siết chặt cô nữa, nhưng mái tóc đen dài của y lại thuận thế trượt xuống, phủ lên nửa người trên của cô. Lý Nhược Thủy trông chẳng khác nào kẻ khốn khổ bị yêu quái quấn lấy, đến cả tóc của y cũng không chịu buông tha cô.
Vốn dĩ tối qua cô định chờ y về, nhưng mệt quá không trụ nổi nên ngủ thiếp đi. Chẳng biết Lộ Chi Dao có lấy được Lãnh Hương Hoàn hay chưa, nếu thật sự lấy được, vậy cô phải làm sao để ngăn y giam mình đây?
Lý Nhược Thủy vân vê mấy sợi tóc dài trên tay, đầu óc lại bắt đầu vận hành.
Lộ Chi Dao làm vậy chỉ vì sợ cô rời bỏ y. Mà muốn giải quyết tận gốc vấn đề thì chỉ có cách khiến y tin rằng cô sẽ không đi đâu cả.
Nhưng phải làm thế nào đây? Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Ép y vào tường, rồi đỏ mắt nói “Mạng tôi là của anh” à?
Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn nửa khuôn mặt nghiêng của Lộ Chi Dao, lập tức gạt phăng ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Cô mà dám nói thế thì y chắc chắn sẽ đưa đao cho cô rồi bảo cô giao mạng ra mất.
Sao chuyện thể hiện lòng trung thành lại khó đến thế chứ!
“Haiz…” Một tiếng thở dài thật dài thoát ra đánh thức Lộ Chi Dao đang giả vờ ngủ. Y bật cười khẽ rồi nghiêng người, ép cô giữa tường và lồng ngực mình.
“Sao thế, còn có chuyện gì khiến em bối rối à?”
Lộ Chi Dao ngẩng đầu, mấy sợi tóc rối rơi xuống trước trán, khẽ chạm vào mi mắt, y liền gạt sang một bên.
“Nói với ta đi, đừng tự làm khổ bản thân.”
Lạy trời, chính anh đấy! Ngoài anh ra thì chẳng còn ai khiến tôi đau đầu thế đâu!
“Không sao, để tôi nghĩ thêm.” Lý Nhược Thủy thấm thía từ chối, tay vẫn vô thức xoắn lấy tóc y.
Lộ Chi Dao chống nửa người dậy rồi ôm cô vào lòng, gương mặt dưới ánh sáng càng trắng ngần hơn. Y rút tóc ra khỏi tay cô rồi thay bằng ngón tay mình, nhẹ vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay cô.
“Ta nguyện làm thanh kiếm của em, em có thể lợi dụng ta, muốn ta đi giết ai cũng được, không cần báo đáp.”
Lý Nhược Thủy trừng mắt chăm chú nhìn y, xác nhận y không bị đánh tráo, vẫn là tên điên mọi ngày.
“… Nếu người khiến tôi phiền lòng là anh thì sao?”
Lời vừa buột miệng, cô vội vàng chữa lại: “Tất nhiên tôi không có ý đó, tôi sẽ không…”
“Cũng giết luôn.” Lộ Chi Dao khẽ mỉm cười, ngón tay lướt dọc phác họa lại gương mặt cô.
“Nếu em muốn lấy mạng ta để chứng minh tình yêu như câu chuyện của người kể chuyện, vậy ta sẽ tự dâng cho em.”
Lý Nhược Thủy nhìn tường rồi lại nhìn Lộ Chi Dao, không ngờ cảnh tượng “mạng anh là của em” lại xảy ra đột ngột như thế. Nhưng sao y lại nói ra với vẻ hèn mọn đến vậy?
“Tôi không cần mạng của anh, tôi chỉ muốn anh bỏ cái chuyện giam tôi lại thôi.” Lý Nhược Thủy dứt khoát nói thẳng, không muốn vòng vo nữa.
“Anh không thấy bị nhốt lại giống như một con mèo hay con chó sao? Không tự do, mà nhỡ một ngày anh không mang gì về, thế há phải phải tôi sẽ chết đói à?” Lý Nhược Thủy bắt đầu than thở, cố gắng đánh thức chút lương tâm trong y. Dẫu có đặt mình vào thì có ai lại thật sự thấy bị nhốt là chuyện tốt đẹp đâu?
“… Làm sao bây giờ, em nói vậy lại khiến ta càng mong chờ hơn.”
Lý Nhược Thủy nghe vậy thì quay người nằm thẳng. Cô quên mất một điều: Người này hoàn toàn không có lương tâm.
“Muốn nuốt lời à? Nhưng em đã hứa với ta rồi.” Lộ Chi Dao chậm rãi cúi xuống, vô tình tựa đầu lên ngực cô.
Y dừng lại một lúc, rồi ngẩng đầu lên: “Chỗ này mềm thật.”
Thấy sự tò mò của y trỗi dậy, tay sắp chạm tới, Lý Nhược Thủy lập tức lùi lại rồi chặn tay y.
“Quân tử động khẩu, không động thủ!”
Lộ Chi Dao ngập ngừng rồi rút tay lại, sau đó cong môi, cúi xuống dùng môi chạm nhẹ.
Lạy trời!! Thế này còn làm người ta mơ tưởng xa xăm hơn là dùng tay đấy!
“Cất sự tò mò đó đi!” Lý Nhược Thủy vỗ vai y, cố ngả người ra sau. Nhưng eo bị y giữ chặt, khó mà rời khỏi.
Lộ Chi Dao ngẩng đầu, tay khẽ ve vuốt gò má cô.
“Nếu thật sự không thích, thì hãy cho ta một lý do, một lý do khiến em không thể rời xa ta.”
Lý Nhược Thủy nghẹn lời, giờ cô thật sự không biết nói sao.
“Đợi khi em giải cổ trùng xong, chúng ta sẽ ở đây thêm vài ngày, em có thể thuyết phục ta.”
“Đây là nhượng bộ cuối cùng của ta, không thì chỉ còn cách giết ta thôi. Đồng ý chứ?”
Y gục đầu lên vai và cổ Lý Nhược Thủy, tiếng thở nhẹ thoảng qua cổ cô, vẻ mặt dịu dàng lại pha chút bất lực.
“Được, đã nói thế rồi nhá!” Chỉ cần có cơ hội, cô sẽ tìm cách giải quyết mọi chuyện.
Lý Nhược Thủy ngồi dậy, bộ áo váy hồng nhạt xếp chồng trên giường như trải một lớp cánh hoa.
“Anh đợi đó, tôi nhất định sẽ tìm cách mang hạnh phúc đến cho anh!”
Nói xong câu cực kỳ dị hợm ấy, Lý Nhược Thủy kéo Lộ Chi Dao đang cúi đầu cười không sao kiềm chế nổi lên.
“Đừng cười nữa, đi ăn sáng thôi.”
Ánh mắt Lộ Chi Dao dịu dàng, y đưa tay ra với cô, đôi mắt không có tiêu cự cong lên, khóe môi còn giữ lại nụ cười.
Lý Nhược Thủy thấy vậy thì nắm tay kéo y đứng dậy. Dù chưa có kế hoạch gì, song cô lại thấy tự tin lạ thường.
“Đi thôi, ăn xong sẽ đi tìm Bạch Khinh Khinh.”
*
“Nghe tin chưa, tối qua công chúa An Dương bị ám sát, nhưng may mà được cứu, Hoàng thượng đang treo thưởng tìm người đó.”
“Đương nhiên rồi, nghe nói là một nam tử, biết đâu còn có thể làm phò mã nữa chứ.”
“Nghĩ gì thế, Công chúa An Dương có địa vị ra sao, liệu có thật sự tìm được kẻ nào dám vào cung ban đêm không?”
…
Lý Nhược Thủy vừa ăn vừa liếc sang bên cạnh, ghét sát lại thì thầm với Lộ Chi Dao.
“Cái kiểu tình tiết này tôi quá quen, đoán là hai người sẽ bắt đầu mối tình đầy khổ đau bởi gia tộc và địa vị, chắc sẽ còn kéo dài lâu lắm.”
Ví dụ như nhân vật Lục Phi Nguyệt và Giang Niên trong nguyên tác, mâu thuẫn của hai người họ phải kéo dài đến cả vài trăm chương mới xong.
Lộ Chi Dao hơi nhướn mày, hồi tưởng lại những ngày học ở quán trà rồi cũng cúi sát lại, đầu chạm đầu cô.
“Nhưng kể chuyện thường bảo, cuối cùng họ sẽ hạnh phúc bên nhau.”
Lý Nhược Thủy gắp thức ăn cho y rồi nhìn y một cái, không kìm nổi tính hóng hớt của mình.
“Tối qua anh không vào cung sao, có gặp cảnh ám sát đó không?”
Lộ Chi Dao nhớ lại, hình như y thật sự không gặp người đặc biệt nào. Còn hai người kia, y chẳng nhớ nhiều, chỉ nhớ một người xưng là kẻ hái hoa, một người bệnh nặng.
“Không, tối qua ta lấy thuốc rồi đi luôn.” Nói đến đây, Lộ Chi Dao chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt ánh lên niềm vui, nụ cười dịu dàng pha chút ý muốn kể công.
“Em thường bảo ta phải học theo em mà, tối qua ta tiện tay cứu được một người, em vui không?”
“Thật sao?” Lý Nhược Thủy mỉm cười, hài lòng gật đầu.
“Đỉnh đấy…”
Nhìn thấy chủ quán dán một bức chân dung lên bảng thông báo trong quán, nụ cười cô lập tức đông cứng trên môi
Treo thưởng ba trăm lượng tìm người, và dù bức chân dung không hoàn toàn giống, nhưng Lý Nhược Thủy vẫn nhận ra đó là Lộ Chi Dao.
Trong bức chân dung, y nhắm mắt.
Liên tưởng đến những lời y vừa nói, Lý Nhược Thủy chợt nảy ra một phỏng đoán táo bạo.
Có lẽ, cô đang hóng hớt tin của chính mình rồi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 72
10.0/10 từ 22 lượt.
