Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 71

Chương 71


Trong hoàng thành có một cơ quan chuyên xử lý các vụ trọng án, đại án khó giải, gọi là Tuần Án Ti.


Mười mấy năm trước, nơi này chỉ có đàn ông đảm nhiệm, nhưng theo sự phát triển của triều đại, rất nhiều nữ tử mang chí hướng cũng lần lượt gia nhập.


Lục Phi Nguyệt chính là một trong số đó.


Lúc này, chị đang vội bước ra khỏi Tuần Án Ti, tay cầm ô giấy dầu, sống lưng thẳng tắp, tay nắm thanh kiếm mạ vàng. Dung nhan lạnh lùng, sắc sảo ấy lại pha thêm chút khí khái anh hùng. Trước đó, chị đến Thương Châu vốn để tìm chứng cứ chứng minh nhà họ Trịnh thông đồng với quan viên triều đình làm ăn buôn bán, nhưng lại tình cờ phát hiện được một loạt thư từ liên quan đến vụ bắt cóc. Những bức thư này có dính líu đến không ít quan lại trong triều, hơn nữa còn kèm theo sổ sách mua bán chi tiết. Việc hệ trọng như vậy, chị không dám lơ là, nên chỉ đành lập tức quay về Tuần Án Ti để báo cho sư phụ. Song không biết Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao có còn bị kẹt lại ở Thương Châu không, nhưng nếu có Lộ Chi Dao ở đó thì hẳn là họ đã thoát nạn rồi.


“Phi Nguyệt! Phi Nguyệt!” Tiếng gọi quen thuộc vang lên giữa màn mưa. Lục Phi Nguyệt quay đầu nhìn thì thấy Thôi Minh Hạo đang cúi đầu lao tới, người hơi khom, ướt sũng hơn nửa, và còn ôm theo gì đó trong lòng.


Chị khẽ nhíu mày rồi bước nhanh đến nghiêng ô sang che cho hắn một nửa, sau đó nghi hoặc nhìn: “Cậu về từ bao giờ thế?”


Thôi Minh Hạo ngẩng đầu, dùng tay áo lau qua mặt. Hắn bật cười nhìn Lục Phi Nguyệt, trên má hằn rõ lúm đồng tiền: “Sáng nay mình mới về, còn mang được ít thứ hay ho. Ban đầu định đến nhà tìm cậu, không ngờ cậu lại ở đây.”


Lục Phi Nguyệt cụp mắt nhìn góc bìa sách xanh lam lộ ra ở trong ngực anh ta: “Là thứ này sao?”


“Đúng rồi!” Thôi Minh Hạo vội vàng lấy cuốn sổ ra rồi nâng lên như dâng báu vật.


Ban đầu Lục Phi Nguyệt chỉ lơ đãng liếc qua, nhưng khi lật đến trang đầu, chị lại trừng to mắt, giọng cũng cao hẳn lên: “Sổ sách này… cậu lấy ở đâu ra?!”


“Chuyện nói ra thì dài lắm. Trước đó mình bị lừa, lạc vào sào huyệt của bọn cướp, tưởng đâu phen này mất mạng rồi. Ai ngờ lại gặp hai người, một người trong đó chỉ vung vài nhát kiếm đã quét sạch cả ổ cướp!” Thôi Minh Hạo nói đến đây thì hưng phấn vô cùng, tay chân vung vẩy minh họa, song vẫn chẳng thể tái hiện được một phần uy phong của Lộ Chi Dao.


“Vài nhát kiếm đã dẹp được cả ổ cướp ư?” Lục Phi Nguyệt nhíu mày. Dẫu câu chuyện nghe thật khó tin, nhưng trong đầu chị chợt thoáng hiện lên một bóng dáng trắng muốt.


“Cũng hơi hơi phóng đại, thật ra cũng tốn không ít sức. Nhưng mình nói thật, mình còn muốn bái anh ta làm sư phụ kìa… Cuốn sổ này là do bọn cướp đánh rơi sau khi bị anh ta tiêu diệt cả ổ đấy.” Thôi Minh Hạo vừa nói vừa nhìn chị, giọng điệu như định tranh công.


“Cậu chắc cũng biết họ, một người họ Lộ, một người họ Lý. Mình đã đưa họ về hoàng thành rồi.”


Vẻ mặt nghiêm nghị của Lục Phi Nguyệt dần dịu lại, nở nụ cười nhè nhẹ: “Vậy là họ thật sự bình an.”


Thôi Minh Hạo quan sát nét mặt cô, khóe môi cũng bất giác nhếch lên: “Cậu có muốn đi gặp họ không? Mình biết họ đang ở đâu.”


Lục Phi Nguyệt do dự một lát rồi thu lại nụ cười, lắc đầu: “Giờ chưa được. Mình còn phải đi lập án trước đã.”


Trước đây, trong tay chị chỉ có thư từ và sổ sách của nhà họ Trịnh, nên chỉ có thể lập án điều tra việc nhà họ Trịnh cấu kết cùng quan lại triều đình. Nhưng nay với cuốn sổ này trong tay, chị đã có bằng chứng để xác lập một vụ án bắt cóc riêng biệt. Như vậy, chị có thể đường đường chính chính điều tra triệt để kỹ viện trong hoàng thành cùng những gia quyến khả nghi của các đại thần.


“Vậy thì mình đi cùng cậu.” Thôi Minh Hạo cầm lấy ô, định đi cùng chị. Nhưng thật hiếm thấy, Lục Phi Nguyệt thoáng liếc nhìn, ánh mắt ấy có vẻ hơi áy náy.


“Mình, đã hẹn người khác rồi, sợ phải đi cùng người ấy, xin lỗi.”



Thôi Minh Hạo hơi khựng lại, sau đó lại nở nụ cười rồi vẫy tay với chị: “Không sao, vừa hay mình cũng định về nhà thay bộ quần áo khác, mặc bộ này ra sợ sẽ bị cảm lạnh.”


Hắn đứng dưới tấm biển Tuần Án Ti nhìn bóng dáng Lục Phi Nguyệt hối hả rời đi, rồi khẽ thở dài.


*


“Phù.” Lý Nhược Thủy quấn mình trong chăn, mắt tròn xoe như đồng tiền.


Không thể mở miệng nên cô chỉ đành thở dài trong lòng, nằm cả buổi sáng rồi, cơ bắp toàn thân cứng hết luôn. Không biết Lộ Chi Dao đi gặp Bạch Khinh Khinh thế nào, chỉ mong Bạch Khinh Khinh có thể giữ vững, đừng nhượng bộ.


Lộ Chi Dao còn nghĩ luôn cả chất liệu làm xiêng xích cho cô rồi, nếu lần này không né được, chắc chắn trăm phần trăm là bị giam. Không được, cô không thể đặt tất cả trứng vào một rổ, phải bắt đầu tính xem lúc bị giam thì nên ứng xử với y như thế nào. Nhưng hình như dù tính toán ra sao thì mọi thứ vẫn cứ lạ lắm.


“Quan khách, hai vị đã dậy chưa? Có cần thay nước không ạ?”


Tiếng gõ cửa kéo suy nghĩ của Lý Nhược Thủy trở về thực tại, trái tim cô như nhảy lên tận cổ họng, sợ giây sau hắn sẽ đẩy cửa vào thay nước.


Nhà trọ trong hoàng thành chẳng thoải mái, đỉnh màn không có hoa văn, chăn không mềm lắm, mà tiểu nhị lại hay gõ cửa phòng.


Cứ khoảng một khắc lại gõ một lần, lần nào cũng như muốn xông vào phòng, song rồi lại bỏ dở.


Giống như đao phủ giơ dao chém đầu, nhưng bao lần giơ lên cao nhưng lưỡi dao vẫn chẳng thể hạ xuống.


“Quan khách, quan khách, hai vị đã về, có cần thay nước không ạ?” Tiếng tiểu nhị nhỏ đi, như quay lưng lại nói.


“Thay nước? Ngươi vào chưa?”


Giọng nói trong trẻo của Lộ Chi Dao vang lên ngoài cửa, Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng thở phào.


“Chưa, trước tôi chỉ thấy công tử ra ngoài mà chẳng biết cô nương ấy còn ở đó không nên không vào.”


“Ngươi vất vả rồi, lát nữa chúng ta đi ăn trưa thì ngươi vào cũng được.”


Lộ Chi Dao nói xong thì mỉm cười rạng rỡ mở cửa, bước chậm rãi về phía Lý Nhược Thủy.


Nhìn nụ cười trên mặt y, trái tim Lý Nhược Thủy khẽ giật thót, có lẽ kiếp sau cô thật sự sẽ bị nhốt trong căn phòng nhỏ này rồi.


Theo từng bước chân đi vào phòng của Lộ Chi Dao, tiếng đàn Không Hầu xa xa lại lần nữa vang lên, cơ bắp căng cứng của Lý Nhược Thủy bỗng chốc thả lỏng.


Giành lại quyền kiểm soát cơ thể, cô chẳng kịp suy nghĩ nhiều, cứ thế bật dậy ngồi thẳng.


“Tôi thấy Tô Châu không ổn chút nào, nơi đó mùa hè ẩm ướt, oi bức vô cùng. Chúng ta nên tìm một chỗ khác đi, bởi dẫu sao đó cũng là nơi tôi phải sống nửa đời còn lại mà.”



Lộ Chi Dao hơi nhướng mày, mò mẫm lấy bộ đồ ngoài mới mua sáng nay ra, định thay bộ cũ đã ướt vạt áo.


Nhìn thấy động tác của y, Lý Nhược Thủy lập tức quấn chặt chăn, xoay lưng lại.


“Cứ từ từ mà tính. Phía bắc hay nam tôi đều thấy được, nhưng cụ thể chỗ nào thì phải chọn kỹ hơn.”


Tiếng quần áo rơi xuống đất vang lên sau lưng, Lộ Chi Dao bật cười khẽ.


“Nếu muốn bàn bạc thì được thôi, nhưng em có chắc mình có lợi thế gì để thương lượng không?”


Lý Nhược Thủy nghĩ một lúc, rồi nhận ra mình thật sự chẳng có gì trong tay.


“Anh nghĩ tôi có gì chứ?”


“Cái này.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Lý Nhược Thủy nghe vậy thì quay người lại, thấy y vén tóc ra sau tai, ngón tay chỉ vào chỗ giữa cổ và vai mình.


? Lý Nhược Thủy tò mò, quấn chăn bước xuống giường, chân trần chạy đến trước mặt y.


Ở chỗ y chỉ có hai hàng vết sẹo mờ màu hồng nhạt, nếu không nhìn kỹ thì chẳng thể nhận ra. Lý Nhược Thủy cúi sát nhìn hồi lâu, rồi như sực nhớ ra điều gì, bỗng trợn tròn mắt.


“Chẳng lẽ… cái này là vết cắn của tôi?”


Cô vẫn nhớ lúc ở Thương Châu đúng là có cắn y một cái. Nhưng qua bao lâu thế rồi sao mà vẫn còn vết thế?


Lộ Chi Dao cười nhẹ, tóc mái lòa xòa che mắt, hàng mi rũ xuống đổ bóng mờ, trông như đang hồi tưởng điều gì.


“Là vết cắn của em. Đây là lần đầu tiên em làm ta bị thương, còn nhớ không?”


Không hiểu sao trong đầu Lý Nhược Thủy chợt hiện lên mấy đoạn ngôn tình sếp tổng kiểu “để lại dấu vết của em trên người anh”. Nếu xấu hổ có trọng lượng, thì giờ cô đã bị đè bẹp dưới đất rồi.


“Thế sao nó vẫn còn…?”


“Ta đã bôi thuốc.” Lộ Chi Dao đưa tay khẽ vuốt lên chỗ đó, nửa khuôn mặt bị tóc che khuất ánh lên vẻ thỏa mãn pha chút mê luyến, “May mà khi ấy ta đã bôi thuốc, nếu không thì giờ chẳng còn dấu nữa rồi.”


Lý Nhược Thủy trừng mắt, bắt được điểm mấu chốt: “Chẳng lẽ lúc đó anh đã cố tình muốn giữ lại vết cắn này?”


Sớm thế sao? Lúc đó hình như cô vẫn còn đang sợ y chết khiếp mà?


“Thứ này khiến ta rất vui, sao lại không giữ lại chứ?”



Dù đã bôi thuốc, song y vẫn chẳng thể ngăn nó liền lại. Sau này tuy vết thương không còn đau nữa, nhưng y vẫn luôn thích chỗ đó.


“Em cắn ta thêm lần nữa đi, rồi chúng ta sẽ lại bàn xem muốn sống ở đâu, được không?”


… Tình thế đã thế này rồi thì cô còn có lựa chọn nào khác sao?


“Rạch lại vết thương cũ rất đau đấy, anh chắc chứ?”


Vẻ mặt Lộ Chi Dao dịu lại, toàn thân dường như đã bắt đầu hưng phấn.


“Cầu còn không được.”


Lý Nhược Thủy thật không hiểu nổi cái kiểu kh*** c*m b**n th** của y rốt cuộc kỳ quái đến mức nào, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn cắn xuống. Từ đầu cô đã biết Lộ Chi Dao không phải người bình thường, nên giờ dù có thấy lạ, song cũng chẳng còn thấy kinh ngạc hay khó hiểu.


Dù sao thì Lộ Chi Dao làm gì cũng không lạ.


“Tôi cắn rồi.” Cô cắn sâu thêm vào dấu vết màu hồng nhạt kia, đến khi nó chuyển thành màu đỏ sậm mới chịu buông ra.


Da y trắng như ngọc, tựa như một pho tượng được tạc từ thứ ngọc thượng hạng. Chỉ là cô đã để lại hai vệt hằn đậm nét trên pho tượng ấy thôi.


Nhìn vết cắn kia, trong lòng Lý Nhược Thủy chợt dâng lên một cảm giác ngứa ngáy khó tả, như thể cô thật sự vừa đóng ấn rằng người đàn ông này là vật sở hữu của cô.


Từ từ, ý nghĩ này quá nguy hiểm! Chẳng lẽ cô bị Lộ Chi Dao đồng hoá rồi sao?!


Lý Nhược Thủy lập tức lùi một bước, quấn chặt chăn rồi vòng ra sau bình phong.


“Tôi mặc quần áo trước, anh…” Cô thò đầu ra nhìn Lộ Chi Dao đang cười khẽ.


“Anh cứ việc phấn khích đi, nhưng đừng quên chuyện nhốt ở đâu vẫn còn phải bàn lại đấy.”


Vừa mặc y phục, cô vừa cố chỉnh lại niềm đam mê càng ngày cành kỳ lạ của mình. Bị Lộ Chi Dao đối xử như thế mãi, dường như cô cũng bắt đầu thích cảm giác ấy.


Tội lỗi, tội lỗi quá.


Ngồi sau bình phong thành tâm hối cải một lúc, Lý Nhược Thủy bỗng sực nhớ ra điều gì. Bây giờ cô có thể tự kiểm soát cơ thể mà không cần uống thuốc giải, há chẳng phải chứng tỏ trận đấu lần này là Bạch Khinh Khinh đã thắng sao?


Mặc xong áo váy, buộc dây lưng gọn gàng, Lý Nhược Thủy nghiêng người ra sau bình phong nhìn y.


“Anh định đi đâu để lấy thuốc cho Bạch Khinh Khinh vậy?”


“Hoàng cung.” Lộ Chi Dao khẽ đáp một tiếng, nhưng bàn tay y lại chẳng chút dịu dàng, cứ thế ấn mạnh xuống vết cắn kia đến mức ép ra máu.



Như nhận ra ánh nhìn của Lý Nhược Thủy, y mỉm cười giải thích: “Bôi thuốc nhân lúc nó còn chảy máu thì vết thương này sẽ không bao giờ lành hẳn nữa.”



Không thể phủ nhận, chẳng ai ghét nổi cái cảm giác đặc biệt chỉ thuộc về riêng mình. Cảm giác ấy rất dễ chịu, nhưng không thể dùng cách làm tổn thương người khác để có nó được.


Lý Nhược Thủy khẽ thở dài, chẳng biết làm sao để kéo y ra khỏi thứ “yêu bằng nỗi đau” trong tiềm thức kia.


“Tối nay ta sẽ vào hoàng cung lấy thuốc giải. Em ở đây đợi ta, được chứ?”


Sau khi bôi thuốc xong, như thể trút được một gánh nặng trong lòng, Lộ Chi Dao đứng dậy rồi đưa tay về phía cô.


“Giờ thì đi ăn thôi, tiện thể bàn xem em muốn định cư ở đâu.”


“…” Nỗi khổ trong lòng, biết tỏ cùng ai.


Lý Nhược Thủy bước tới nắm lấy tay y, lần nữa nhấn mạnh: “Tôi sẽ không đi đâu cả.”


*


Màn đêm buông xuống, cơn mưa rả rích cả ngày ở hoàng thành cuối cùng cũng dừng lại. Phố xá loang nước đọng, soi bóng vầng trăng sáng treo cao. Một bàn chân giẫm qua làm ánh trăng trong nước vụn vỡ, loang ra thành gợn sóng.


Lộ Chi Dao lần theo lộ trình Bạch Khinh Khinh chỉ, đến nơi thì quay người lại, phía sau chính là bức tường cao vút của hoàng cung.


Y nhớ lời bà ta dặn: Đi thêm năm bước về bên trái, sẽ gặp một cây đa có thể mượn sức trèo lên.


Y bước qua vũng nước, dịch trái năm bước rồi đưa tay sờ thử, quả nhiên chạm vào lớp vỏ cây sần sùi. Lộ trình bà ta ghi chú cực kỳ chi tiết, toàn là hướng đi và số bước, đến mức cả y cũng có thể dễ dàng vào cung. Xem ra trước đó bà ta đã cử kha khá người đến đây.


Nhưng tất cả điều đó chẳng liên quan gì đến y cả.


Lộ Chi Dao đặt chân lên tường thành, con rối gỗ treo trên chuôi kiếm đang mỉm cười, chắp tay xoay vòng. Lộ Chi Dao cố tình khẽ lay thanh kiếm khiến con rối cũng lắc lư theo, trông y có vẻ hơi thất thần.


“Phải làm một cái xích đu mới được, không thì sau này em ấy ở nhà biết chơi gì đây…”


Lời cảm thán ấy tan vào gió đêm ẩm lạnh, quanh bức tường ngoài cây đa đang rũ nước mưa thì chẳng còn dấu vết nào nữa.


Y men theo con đường Bạch Khinh Khinh chỉ dẫn, tiến vào khoảng sân nhỏ trong cung điện. Nghe tiếng bước chân, bên ngoài điện vẫn còn vài người đi lại.


Lộ Chi Dao phất tay b*n r* mấy cây ngân châm, đợi đến khi người bên ngoài gục ngã hết thì y mới chậm rãi bước ra.


Ánh trăng lạnh lẽo kéo dài bóng y trên bậc đá, rồi phủ lên cánh cửa gỗ. Y đang định đẩy cửa vào, thì lại chợt nghe thấy tiếng nước nở khẽ khàng vọng ra từ bên trong.


“Cứu tôi với…”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 71
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...