Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 70
Chương 70
Tháng Năm, khi xuân qua hè tới, thì cũng là mùa mưa ở hoàng thành. Mưa lớn kéo dài nhiều ngày, hạt mưa lộp bộp đập lên khung cửa, bọt nước bắn tung bị ngăn lại ngoài hiên. So với những giọt mưa ẩm lành lạnh thì làn hơi nước trong phòng lại dịu dàng mập mờ hơn nhiều.
Lộ Chi Dao đưa tay thử nhiệt độ nước, sau đó đặt tay lên áo của Lý Nhược Thủy.
Cô mặc không nhiều, lớp áo ngoài chỉ là một lớp lụa mỏng, sớm đã bị mưa sương trong ngày thấm ướt cả rồi.
“Đáng ra phải để em tự tắm, nhưng giờ em không cử động được. Nếu không giữ ấm cho cơ thể thì rất dễ bị cảm lạnh đấy.” Lộ Chi Dao khẽ chạm ngón tay lên bên cổ cô, rồi men theo đó lần xuống dải buộc trước ngực.
Y chỉ khẽ kéo một cái, chiếc váy mỏng màu vàng nhạt liền trượt xuống, tựa như ánh nắng rơi đầy mặt đất.
Lý Nhược Thủy mặc y phục trước mặt y không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng than ngắn thở dài mấy câu nào là rườm rà, khó buộc. Nhưng cũng nhờ những lời than ấy, nếu không, e là y đã chẳng biết phải tháo thế nào, đến lúc đó chỉ có thể xé ra thôi.
Lộ Chi Dao làm theo ký ức giúp cô cởi từng lớp áo, động tác tuần tự từ từ, chẳng hề hấp tấp, mà cũng chẳng vụng về. Y không nhìn thấy nên đương nhiên cũng chẳng có chấn động thị giác nào cả. Chỉ là mỗi khi chạm tay vào cơ thể cô, thì y lại thoáng ngập ngừng.
Trong lòng y tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, còn trong căn phòng này, chỉ có Lý Nhược Thủy là thấy xấu hổ. Cô ngơ ngác, ánh mắt đờ đẫn hệt như một con chó bị bỏ rơi. Lúc này ngoài cảm giác lúng túng ra thì cô chẳng còn cảm giác gì khác.
Quả thật tóc cô hơi ướt, áo váy cũng thấm nước mưa, trong tình cảnh này đúng là nên ngâm mình trong nước nóng. Nhưng chắc chắn không phải kiểu ngâm như thế này!
“Cởi xong rồi.” Lộ Chi Dao tháo nốt dải buộc cuối cùng trên áo, bế cô đặt vào thùng tắm, còn mình thì đứng bên ngoài.
“Nghe nói y phục bên trong không thể để đàn ông cởi, vậy thì để vậy đi.” Y dứt khoát thu tay lại, dường như chẳng có xíu lưu luyến nào với cơ thể cô.
Lý Nhược Thủy cụp mắt nhìn lớp áo lót cuối cùng trên người, bất giác thở phào nhẹ nhõm. Không biết ai đã nói điều đó với y, nhưng cô thật lòng muốn cảm ơn người ấy. Và cô càng cảm ơn Lộ Chi Dao hơn, vì ít nhất y biết nghe lời.
Chiếc thùng tắm này kích cỡ vừa vặn, dù cô không thể cử động nhưng cũng chẳng sợ trượt xuống bị chìm. Sau khi chỉnh lại tư thế cho cô, Lộ Chi Dao kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh, vừa tầm đối diện với cô.
Y ghét sát lên thành thùng, đôi mắt khẽ cong, khóe môi nhếch lên nở nụ cười dịu dàng. Tay trái y đặt nhẹ lên vai cô để giữ thăng bằng, tay phải múc từng gáo nước rồi từ từ đổ lên người cô, trông chẳng khác gì đang tưới hoa.
Lý Nhược Thủy: “…” Thế cuối cùng cô căng thẳng cái quái gì? Người này bảo tắm là tắm đúng nghĩa, hoàn toàn không có xíu hành động thừa thãi nào.
Mà công nhận so với khi cô tự tắm thì cảnh này còn trong sáng hơn nhiều.
“Có cần cho thêm ít cánh hoa không?” Đang múc nước được nửa chừng, Lộ Chi Dao bỗng nhớ ra điều gì rồi mỉm cười hỏi.
Lúc trước y nghe kể chuyện ở quán trà, hình như nhân vật chính nào khi tắm cũng rải cánh hoa. Thế Lý Nhược Thủy cũng nên có chứ.
“Xem kìa, ta lại quên mất là giờ em không nói được.” Tiếng nước róc rách vang lên, làn hơi nước lượn lờ phủ lên hàng mi y, khiến nụ cười ấy cũng trở nên dịu ướt.
“Đợi đến khi em toát chút mồ hôi thì có thể ra được rồi. Khi đó ta sẽ đi tìm bọn họ, lấy được thuốc giải xong, ta sẽ đưa em đến Tô Châu.”
Từng gáo rồi lại từng gáo, nước trượt dọc từ vai xuống cổ cô rồi chảy ngược lại vào thùng tắm. Gợn sóng lan ra khiến nụ cười phản chiếu trong làn nước của y trở nên méo mó.
“Hình như em không thích xiềng xích thì phải. Vừa hay ở Tô Châu có loại tơ tằm đặc biệt, có thể bện thành khóa tơ, khi buộc vào cổ tay sẽ không để lại vết bầm, mà lại khó thoát ra được. Em thấy thế nào?”
Cô chẳng thấy thế nào cả, giam cầm thì miễn đi.
“Lần trước đến nhà của Bạch Khinh Khinh, có vẻ em rất thích nơi đó. Em thích hoa ở đó à? Em có muốn ta trồng thêm vài khóm trong sân không?” Lộ Chi Dao khẽ dịch lại gần hơn, giờ múc nước cũng gáo múc gáo không.
Lý Nhược Thủy không thể đáp, nhưng y biết cô đang lắng nghe. Tình cảnh này lại hóa ra thuận tiện, y có thể thoải mái nói ra những điều trong lòng mà chẳng sợ phải nghe thấy lời cự tuyệt hay từ chối.
“Em có thích xích đu không? Ta biết làm đấy. Có cần kết thêm ít hoa lên không?”
Lộ Chi Dao rời khỏi ghế, dứt khoát nghiêng người đến gần cô hơn. Ống tay áo trắng muốt rơi vào nước, theo làn sóng nhẹ mà nổi lên rồi lại chìm xuống.
“Em muốn một ngôi nhà thế nào, bây giờ cứ nghĩ trước đi, sau này nói với ta cũng được, được chứ?” Giọng y nhẹ đi, bàn tay từ vai cổ chuyển xuống môi cô.
“Trước khi ta đi lấy thuốc giải thì thưởng cho ta một chút đi.” Lộ Chi Dao cúi đầu xuống, khẽ khàng đặt lên đó một nụ hôn thăm dò.
Thật ra y không hề bình tĩnh như vẻ ngoài, trong lòng y đang dâng lên một cơn bức bối khó hiểu, hệt như có thứ gì đó thôi thúc phải làm một điều gì đó. Nhưng y không biết làm sao, nên chỉ có thể mượn nụ hôn để giải tỏa.
Trong lúc môi lưỡi quấn quýt, y đưa tay chạm lên thái dương cô rồi khẽ xoa nơi đó. Ở đó có cục nhỏ sưng ụ, chính là chỗ cô va trên thuyền sáng nay.
“Đau không?” Y lẩm lẩm hỏi rồi bật cười khẽ, bàn tay xoa nhẹ ấy cũng bất giác thêm chút lực.
Lộ Chi Dao khẽ dựa trán mình vào trán cô, khẽ thở dài. Y thật sự chẳng muốn rời xa cô dù chỉ một khắc.
Lý Nhược Thủy: … Không hiểu sao cô lại thấy người này hơi yếu mềm. Nhưng mà bám dai quá rồi đấy! Với mức độ bám này, hình như cô thấy được cả cảnh mình bị giam cầm luôn rồi.
Úi úi úi, không đâu, chắc chắn không có giam cầm nào hết.
“Được rồi, ra khỏi bồn tắm thôi.” Lộ Chi Dao lưu luyến buông Lý Nhược Thủy ra, bế cô đã đỏ bừng từ đầu đến chân ra khỏi thùng tắm, lau khô rồi đặt lên giường.
Động tác liền mạch như nước chảy mây trôi, cứ như thể y đã làm việc này vô số lần rồi vậy. Lộ Chi Dao kéo chăn lên đắp cho cô, mỉm cười đứng dậy.
“Em ở đây đợi ta, trưa ta sẽ về.” Như thể đang diễn tập giam cầm, Lộ Chi Dao cầm chiếc ô giấy dầu bước ra ngoài, còn Lý Nhược Thủy thì nằm yên bất động trên giường.
Tôi khổ quá mà. Lý Nhược Thủy nhìn ra phía cửa, trong lòng thầm gọi mong y nghe thấy mà quay lại. Không phải vì cảm thấy bị nhốt là điều sỉ nhục, mà là cô chỉ muốn y giúp cởi cái áo lót ướt sũng này ra thôi.
Đúng thật là một kiểu tra tấn khác.
Cánh cửa đóng chặt bỗng bị đẩy mở lần nữa, Lý Nhược Thủy đảo mắt nhìn về phía đó, Lộ Chi Dao quay lại rồi.
“Suýt nữa quên, em vẫn đang mặc đồ ướt.”
??? Lý Nhược Thủy trừng to mắt nhìn y, thấy hơi kỳ lạ.
Lộ Chi Dao ngồi xuống bên giường, đưa bàn tay lên rồi thoáng dừng lại, sau đó mới đặt lên sau cổ cô. Y nhớ rõ chỗ này có buộc dây nhỏ, trước đó từng chạm thấy rồi.
Quả nhiên y đã tìm được. Y tháo nút thắt rồi nhẹ nhàng gỡ xuống chiếc áo lót thêu uyên ương trắng.
“Ngủ một giấc đi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Cửa phòng khép lại, để lại Lý Nhược Thủy đỏ bừng mặt, tim đập nhanh không kiểm soát.
*
Hoàng thành đang mưa lớn, trên phố người qua lại thưa thớt, những kẻ vừa mới đặt chân tới nơi đây còn chưa kịp cảm nhận sự phồn hoa của chốn này. Lộ Chi Dao cầm ô giấy dầu đi dọc con đường lát đá. Tiếng đàn Không Hầu trước đó nhất định là của Bạch Khinh Khinh, bà ta hẳn đã biết họ đến ngay từ lúc họ bước qua cổng thành.
Y và Lý Nhược Thủy đã nán lại thôn Đào Hoa khá lâu, vậy mà Bạch Khinh Khinh vẫn chưa lấy được thuốc giải, có lẽ nơi đó thật sự khó vào.
Nhưng thì sao chứ? Y chỉ muốn mau chóng kết thúc chuyện ở đây, rồi đưa Lý Nhược Thủy đến Tô Châu mà thôi.
Những giọt nước tung tóe, vạt áo chỗ chân y lại ướt sũng. Y chưa đi được bao xa thì đã có người bước ra đón: “Lộ công tử, xin mời theo nô tỳ.”
Nghe giọng thì hẳn là a hoàn bên cạnh Bạch Khinh Khinh. Lộ Chi Dao khẽ nhướng mày, thong thả bước theo phía sau. Chỉ là lát nữa gặp Sở Tuyên, e rằng đành phải để ông ta chịu thiệt một kiếm thôi.
A Đào dẫn y đi quẹo bảy, tám lần, cuối cùng đến trước một khoảng sân nhà nho nhỏ không mấy nổi bật trong kinh thành, trên tấm biển treo trước cổng cũng khắc hai chữ “Bạch phủ”. Lộ Chi Dao theo cô ta bước vào, thoáng ngửi thấy mùi hoa xen lẫn mùi đất ẩm. Y dừng bước, mỉm cười “nhìn” về phía a hoàn kia.
“Những khóm hoa này là do ngươi chăm sao?”
A Đào hơi sững người, vội dừng lại rồi gật đầu đáp: “Vâng, công tử. Tất cả là do phu nhân trồng, còn bọn nô tỳ phụ trách chăm sóc ạ.”
Lộ Chi Dao khẽ cong môi, ngón tay vuốt nhẹ con rối gỗ buộc ở chuôi kiếm: “Có thể nói cho ta biết cách chăm chúng được không?”
“Đương, đương nhiên là được ạ.” A Đào gật đầu lia lịa, vừa đi vừa ấp úng nói với y về cách trồng hoa, mãi đến khi đến gần gian nhà của Bạch Khinh Khinh thì mới dừng lại.
“Công tử, mời vào.” A Đào không đi theo nữa. Đợi y bước hẳn vào trong, cô ta khép cửa lại rồi quay đi lo việc khác.
“Lộ công tử, mời ngồi.” Giọng nói kia vẫn quen thuộc như trước. Lộ Chi Dao bình thản gật đầu, mỉm cười rồi ngồi xuống bên bàn.
Hai mẹ con rõ ràng đã nhận ra nhau nhưng lại giả vờ như chẳng biết, họ ngồi đối diện, mỗi người đều giấu trong lòng một mối tâm tư riêng.
“Đã đến hoàng thành rồi, vậy Lộ công tử hẳn nên thực hiện giao ước giữa chúng ta chứ?” Bạch Khinh Khinh mỉm cười rót trà cho y, chẳng hề nhắc đến chuyện đã để mặc bọn họ rơi xuống vực.
“Hình như ta chưa từng lập giao ước nào với bà.” Lộ Chi Dao đứng dậy, đôi mắt cong cong có năm sáu phần giống Bạch Khinh Khinh, “Nếu bà không có thuốc giải cổ trùng, thế ta đành phải đến gặp người đầu óc không được tỉnh táo kia nói chuyện thôi.”
Bạch Khinh Khinh hiểu ngay hàm ý trong lời nói ấy, nụ cười trên mặt chợt tắt, bà ta nhìn chằm chằm y. Lúc này Bạch Khinh Khinh mới để lộ ra vẻ sắc bén nên có.
“Lộ công tử, ta khuyên cậu đừng làm những chuyện dư thừa. Khi cậu lấy được thuốc giải, ta đương nhiên sẽ giải cổ cho cô ta.” Bà ta nhìn y một lượt, khí thế dần thu lại, khóe môi cong lên nở nụ cười dịu dàng.
“Chàng đang ở trong phủ, ta quả thực không cản được cậu. Nhưng cậu nên biết, so với việc nhẫn nhịn chịu đựng, ta thà để hai bên cùng thiệt còn hơn.”
Hai người đối diện đứng yên, bầu không khí chợt lặng đi.
Nếu Lộ Chi Dao giết Sở Tuyên, vậy chỉ có hai kết cục: Một là Bạch Khinh Khinh khuất phục, buộc phải giải cổ cho Lý Nhược Thủy; hai là bà ta chẳng còn gì để mất, kéo Lý Nhược Thủy làm kẻ chịu thay. Đây tựa một canh bạc lấy con người làm tiền cược, ai để tâm hơn thì người đó sẽ là kẻ thua cuộc.
“Thuốc giải ở đâu?” Lộ Chi Dao nhíu mày, vẻ dịu dàng thường ngày cũng nhuốm chút khó chịu.
Dù khả năng Bạch Khinh Khinh chẳng còn gì để mất chỉ có một phần mười, song y vẫn không muốn đánh cược.
Bạch Khinh Khinh nghe y nói vậy thì mới thả lỏng vai, nét mặt lại trở về bình tĩnh như trước: “Ta biết mà, Lộ công tử là người trọng tình trọng nghĩa. Thế thì ta sẽ nói rõ về loại thuốc này.”
Bà ta ngồi trở về chỗ cũ, dáng điệu ung dung, bắt đầu pha trà.
“Thuốc đó được cất trong điện An Thái của hoàng cung, to cỡ hạt ngọc, mặt ngoài trơn bóng, có mùi hương lạ, không giống viên dược thông thường.” Bà ta nhìn Lộ Chi Dao từ trên xuống, thấy y mím môi, thỉnh thoảng nghe mà thất thần.
Cái dáng vẻ ôm hết tình ý trong lòng ấy y hệt như bà năm đó. Bà ta biết mà, A Sở đúng là giống bà ta thật.
“Trước đây ta đã cho người vào cung lấy thuốc, song đều thất bại. Nhưng ta đã nắm rõ đường đi rồi, cậu có thể đi thẳng theo đó mà vào.”
Hai người trong phòng đang bàn chuyện vào cung, thì bên ngoài có bóng người thoáng qua.
Người ấy tóc chải gọn gàng, nhưng y phục lại khá kỳ quái, chỗ khô chỗ ướt, lấm lem bùn đất, như thể vừa lăn lộn trong bùn giữa trời mưa. Ông ta đột ngột xông vào phòng, lăn một vòng trên đất rồi đứng dậy, nước dãi theo khóe miệng chảy xuống.
“Khinh Khinh, Khinh Khinh!” Người đó ngẩng đầu lên, chính là Sở Tuyên. Ông ta nhào vào lòng bà ta như chim non tìm về tổ.
Bạch Khinh Khinh dường như chẳng để ý đến bùn đất trên người Sở Tuyên, chỉ lấy khăn tay lau sạch mặt và tay, rồi chăm chú nhìn ông ta: “Hôm nay chàng chưa uống thuốc à?”
Bà ta vươn tay bắt mạch, nét mặt thoáng hiện nỗi lo âu. Bà ta biết thường ngày Sở Tuyên vẫn giả ngốc, nhưng khi bệnh phát thì đúng là chẳng khác gì người đần độn, chỉ là trước nay ông ta rất hiếm khi phát bệnh thôi. Nhưng dường như chuyện Lộ Chi Dao rơi xuống vực lần trước đã k*ch th*ch ông ta, khiến bệnh tình nặng thêm, giờ phần lớn thời gian trong ngày đều như điên. Nên cũng chính vì thế mà bà ta mới vội vã như vậy.
Sở Tuyên quay đầu nhìn về phía Lộ Chi Dao, ánh mắt mờ mịt, rồi bất chợt bật cười, khóe mắt hằn lên những nếp nhăn mảnh như tơ.
“Đây là con của chúng ta! Khinh Khinh, nó là con của chúng ta!”
Bạch Khinh Khinh liếc qua biểu cảm của Lộ Chi Dao, rồi trấn an nhẹ vỗ lên lưng Sở Tuyên.
“Lộ công tử, hôm nay chuyện nói đến đây thôi, mong công tử sớm hoàn thành việc này. Còn về Lý cô nương, đêm nay ta sẽ để cô ta khôi phục trở lại.”
Lời đã nói đến đó, ngụ ý chính là muốn y rời đi.
“Hy vọng bà giữ đúng lời hứa, lấy được thuốc rồi thì giải cổ cho em ấy.”
Lộ Chi Dao không nán lại thêm, y mỉm cười nhẹ rồi quay người rời khỏi căn phòng.
“Khinh Khinh, sao nó lại đi rồi? Con của chúng ta định đi đâu vậy?”
“Chàng lại nhớ nhầm rồi, chúng ta nào có con.”
“Thật sao?”
…
“Có thể tiếp tục nói cho ta nghe chuyện chăm hoa được không?”
A Đào quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, chợt như sực nhớ điều gì: “Đương nhiên ạ, khi nãy nô tỳ đang nói đến loài hoa mà nữ tử thường yêu thích. Thực ra chuyện này còn phải đi hỏi người đó mới biết rõ.”
Mưa rơi lộp bộp quanh nhà, hạt to như đậu rớt hòa cánh hoa, đóa hoa run nhẹ nghiêng ra, tiếng mưa văng vẳng ngân xa khắp vùng. Thỉnh thoảng có vài khóm hoa bị táp gãy xối vào trong đất, nhưng cũng có vài đóa vẫn kiên cường đứng vững giữa màn mưa, cô độc mà mạnh mẽ tiếp tục sinh trưởng.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 70
10.0/10 từ 22 lượt.
