Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 69: Cầu Mà Chẳng Được
Chương 69
Mưa bụi lất phất giữa không gian mờ tối, bến đò buổi sớm tựa như ẩn mình sau lớp sương mỏng, từ xa nhìn lại chỉ thấy lờ mờ vài đường nét. Vài thợ thuyền đang thả neo trên boong, tốc độ con thuyền dần chậm lại, bóng dáng những thợ khuân vác trên bến cũng hiện rõ hơn. Tường thành hoàng cung sừng sững giữa màn mưa mờ ảo, cổ kính mà uy nghiêm, chẳng biết đã tồn tại qua bao nhiêu năm tháng.
“Cuối cùng cũng đến rồi. Lý cô nương, hai người định đi đâu tiếp đây?” Thôi Minh Hạo đeo hành lý, ôm chặt sổ sách trong tay xuống thuyền, quay đầu nhìn về phía Lý Nhược Thủy và người đi cùng.
“Chắc là vào thành, rồi…” Lý Nhược Thủy dừng lại một thoáng, “Đi ăn sáng trước đã.”
Hoàng thành không hề nhỏ nên chẳng thể đi tìm Bạch Khinh Khinh ngay được. Mà quan trọng hơn là, cô vẫn chưa nghĩ ra cách từ chối “bị giam cầm” kia.
“Tôi phải về Tuần Án Ti báo cáo trước, Phi Nguyệt cũng ở đó. Nếu cô muốn gặp cậu ấy thì dùng cái này là được.” Thôi Minh Hạo tháo tấm thẻ bên hông đưa cho cô, nở nụ cười tỏa nắng, lúm đồng tiền trên má càng thêm rõ: “Tất nhiên, nếu cô muốn đến tìm tôi để báo cáo tổ chức buôn người kia, tôi có thể giúp cô xin một khoản tiền thưởng.”
Lý Nhược Thủy kinh ngạc nhận lấy tấm thẻ gỗ: “Đa tạ. Nếu có tin tức gì, tôi sẽ báo cho các anh.”
Thôi Minh Hạo gật đầu, liếc nhìn bọn họ đầy ẩn ý rồi mỉm cười vẫy tay chào và quay người rời khỏi bến đò.
Lý Nhược Thủy giương ô giấy, cùng Lộ Chi Dao sánh vai bước về phía cổng thành.
“Có cần tôi mua thêm cho anh một cây gậy dò đường không?” Lộ Chi Dao đón lấy chiếc ô trong tay cô, còn cô khẽ vịn vào cánh tay y, giúp y xác định hướng đi.
“Không cần.” Lộ Chi Dao nói xong thì ngừng lại một chút, rồi mỉm cười: “Thôi vẫn cần đấy. Sau mua một cái đi, dù sao em ở nhà, ta cũng phải ra ngoài mua đồ ăn.”
Lý Nhược Thủy gật đầu rồi hùa theo để dò hỏi: “Nếu không bị nhốt, thật ra chúng ta có thể cùng ra ngoài chơi mà.”
Lộ Chi Dao dừng bước, hơi cúi người xuống. Y cúi gần đến mức Lý Nhược Thủy có thể thấy rõ những giọt mưa li ti đọng trên hàng mi y.
“Ta biết em rất thông minh, nhưng đừng thử thăm dò gì cả. Em đã đồng ý với ta rồi mà, đúng không?”
Đó là câu trả lời cô buộc phải đưa ra. Lý Nhược Thủy dĩ nhiên không dám nói thật, chỉ biết mím môi oán thầm trong lòng. Nếu ở thời hiện đại, cô bị nhốt trong nhà, còn y ra ngoài kiếm tiền thì chẳng còn gọi là “nhốt” nữa đâu, mà gọi là mặc kệ đời ta đi hưởng hạnh phúc đấy. Nhưng đây không phải hiện đại, và cô còn có nhiệm vụ chinh phục phải hoàn thành.
Thật ra, việc bị “nhốt” đúng là có thể tăng tần suất tiếp xúc và độ thân mật giữa hai người. Nhưng cái gì cũng có hai mặt. Khi bị nhốt, quyền chủ động trong mọi tương tác đều nằm trong tay Lộ Chi Dao, mà tâm tư y lại khó đoán, để mọi thứ quá bị động sẽ rất bất lợi cho cô.
Nghĩ đến đây, Lý Nhược Thủy khẽ thở dài một hơi, chỉ biết than thầm: Chinh phục lòng người đúng là chuyện tiến thoái lưỡng nan mà.
Lộ Chi Dao dường như không nghe thấy tiếng thở dài ấy, y đưa tay khẽ chạm vào cánh tay cô, chỗ ống tay áo đã hơi ẩm ướt.
Cơn mưa này dày mà dai dẳng quá đỗi, chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đã khiến hạt mưa phiêu tán khắp nơi. Dù chiếc ô giấy dầu có thể che được đầu, nhưng những chỗ khác vẫn coi như ướt hết.
“Có muốn đi mua một chiếc áo choàng không?” Hàng mi của y nhìn nghiêng cong rất đẹp, vương vài hạt sương li ti, trong làn mưa mờ ảo ấy lại càng trở nên trong trẻo mà quyến rũ. Nom hệt như đóa quỳnh trắng bên hông y.
Ma xui quỷ khiến thế nào Lý Nhược Thủy lại khẽ đưa tay lau đi giọt sương đọng trên hàng mi ấy. Cảm giác nhột nhẹ khiến y khẽ run mi, cười nói: “Đúng là nên mua thật, em sắp bị mưa vùi lấp mất rồi.”
Nhận ra hành động vừa rồi của mình, Lý Nhược Thủy vội chuyển tay lên tóc y như muốn che giấu, rồi bắt đầu lau đi những giọt nước đọng lại trên đó.
Hai người cứ thế đứng giữa làn mưa bụi, con đường lát đá dưới chân đã sớm ướt đẫm, chiếc ô giấy dầu màu vàng nhạt chỉ che được chút mưa bay, thế nhưng chính cảnh tượng ấy lại thu hút ánh nhìn bao người qua lại. Dù là trong hoàng thành song cũng hiếm khi thấy trên đường phố có đôi nào thân mật như vậy. Trông thì có vẻ cô gái đang chủ động, nhưng chẳng ai hay người đàn ông khẽ cúi người ấy đã sớm mong chờ cái chạm khẽ của cô.
Lý Nhược Thủy giúp y lau tóc, nhưng được một nửa thì lại bật cười: “Lạ thật, trên đầu anh lại nở hoa luôn rồi này.”
Một bông hoa lê trắng muốt vướng trên đỉnh đầu y. Biết Lộ Chi Dao không thể nhìn thấy, Lý Nhược Thủy liền đặt bông hoa vào tay y. Đóa hoa ấy không có cảm giác mềm mại của hoa tươi, mà là một bông lê được hong khô và bảo quản cẩn thận. Nhưng nay đã là tháng Năm, mùa hoa lê đã qua từ lâu, vậy bông hoa này từ đâu mà có?
Khi cô vừa định nhìn quanh thì Lộ Chi Dao đã khẽ ngăn lại. Y tùy ý cài bông lê lên tai Lý Nhược Thủy, dò dẫm chỉnh vị trí rồi cúi đầu, đôi môi mỏng ửng đỏ khẽ tiến gần như sắp chạm vào môi cô.
“Hai vị, gia chủ nhà tôi đang phát cháo miễn phí, hai vị có muốn qua uống một bát cho ấm không?” Ông lão ở bên cạnh lên tiếng, ngăn lại động tác của Lộ Chi Dao.
Y không quay đầu mà chỉ hơi dừng lại, như thể chờ đối phương nói xong rồi sẽ tiếp tục.
Trải qua bao tình huống thế rồi, nên lần này Lý Nhược Thủy cũng chỉ thấy hơi ngượng chứ không đến mức xấu hổ. Cô thấy mình nên học hỏi Lộ Chi Dao ở phương diện chẳng bận tâm đến ánh nhìn người khác của y nhiều hơn.
“Gia chủ nhà ông?” Lý Nhược Thủy nghiêng người nhìn từ bên cạnh Lộ Chi Dao, thấy bọn họ dựng một căn lều ngay phía sau.
Dưới mái lều bày rất nhiều bàn gỗ và mấy chiếc bếp lớn, kha khá đầu bếp đang nấu cháo, trên bàn gỗ chỉ lác đác vài người ngồi.
“Cô nương, nhà tôi là Ngự Phong sơn trang, cô cứ yên tâm, chúng tôi không thu tiền, cũng chẳng có mục đích gì khác đâu.” Ông lão tóc bạc phơ, chống gậy đứng đó, chân phải hơi khập khiễng.
“Chỉ là nhìn hai vị có vẻ rất tình cảm làm tôi lại nhớ đến vài chuyện vui ngày trước, nên muốn mời hai vị qua uống bát cháo.” Ông lão trông hiền lành lại phúc hậu, chẳng có vẻ gì là gian trá, nhưng Lý Nhược Thủy lại ngại ngùng không muốn đi ăn chực.
“Cảm ơn ông, nhưng bọn cháu đang vội vào thành, nên xin phép không qua nữa ạ.”
Ông lão vừa cười vừa thở dài, song vẫn gật đầu, nghiêng người tránh đường cho họ, trông khá bất đắc dĩ.
“Vậy thì, có duyên ắt sẽ gặp lại.”
“Có duyên ắt gặp lại.” Lý Nhược Thủy khẽ gật đầu với ông lão rồi kéo Lộ Chi Dao rời đi.
Dạo này Lộ Chi Dao quá quấn người, hở ra là muốn hôn, cứ như chỉ mong được dính lấy cô cả ngày không rời. Thế nhưng y lại chưa bao giờ chủ động thật sự, hoặc là lặng lẽ tiến lại gần chờ cô hôn, hoặc là thẳng thắn nói ra, năn nỉ cô hôn y.
Người này biết “nhử” thật. Lần nào nghĩ lại thì cô cũng thấy mình mới là người chủ động, chẳng khác nào kẻ bỉ ổi nóng lòng muốn ngay cả.
Hai người, mỗi người ôm một tâm trạng riêng, cùng bước qua cổng thành. Cuối cùng họ cũng thấy được diện mạo thực sự của hoàng thành.
Những ngôi nhà trong thành phần lớn đều là loại tường đỏ ngói đen; các con phố lát đá bằng phẳng, cửa tiệm san sát, hàng hóa đủ loại, tiệm nào trông cũng giàu sụ. So với hoàng thành, Thương Châu dù giàu có cũng vẫn kém một chút.
Có lẽ vì giờ vẫn còn sớm, lại thêm mưa phùn lất phất nên không nhiều cửa hàng mở cửa, người đi đường cũng thưa thớt. Lý Nhược Thủy đảo mắt nhìn quanh mà thấy mỗi một tiệm may còn mở, thế là bèn dắt Lộ Chi Dao đi vào đó.
Vừa bước qua cửa, chủ tiệm đã niềm nở đón tiếp, rồi thoăn thắt lấy hai chiếc áo choàng từ trên giá xuống.
“Hai vị chắc mới đến hoàng thành phải không? Dạo này đúng độ mùa mưa, mua một chiếc áo choàng lụa là hợp nhất đấy, chống mưa lại mau khô.”
Lý Nhược Thủy bị chặn lời. Cô nhận lấy áo choàng sờ thử, đúng là chất vải rất tốt.
Nhưng…
“Ông chủ, có loại nào hợp với anh ấy không?”
Tuy khi rời Thương Châu họ có mang theo hành lý, nhưng vì mang theo cả túi to đựng mấy con rối gỗ nữa nên Lộ Chi Dao đã bỏ luôn cả quần áo của mình ở lại.
“Có, có, có chứ!” Chủ tiệm vội đáp, rồi nhanh chóng lấy thêm mấy bộ áo khoác dài đến.
“Công tử tuấn tú thế này, mặc gì cũng đẹp, thử xem mấy bộ này có vừa không?”
Những chiếc áo choàng dài này chẳng đơn điệu một màu trắng như cái Lộ Chi Dao hay mặc, họa tiết và màu sắc phong phú, trông tươi tắn hẳn lên.
“Áo ngoài của anh ướt hết rồi, thử xem sao đi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lộ Chi Dao vẫn nở nụ cười, nhưng rõ ràng khá lúng túng, dường như đang suy nghĩ không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
“Thay áo khoác ngoài đi, để tôi xem có đẹp không.” Lý Nhược Thủy vừa nói vừa cười rồi đặt chiếc áo dài vào tay y.
Lộ Chi Dao dường như hiểu ý của cô, cụp mắt khẽ cười. Những hạt mưa nhỏ li ti khiến y trông mờ ảo tựa tiên, lại càng đẹp trai hơn nữa.
Nhìn y, Lý Nhược Thủy bỗng nhớ đến một câu nói: Người có tình yêu thường rạng rỡ hơn hẳn, ngay cả cảm xúc và tâm tính cũng trở nên hiền hòa đến lạ. Chỉ không biết, cô có khiến y cũng được “tưới tắm” bởi tình cảm ấy hay chưa…
Hả? Lý Nhược Thủy khựng lại, lập tức gạt câu nói ẩn ý ấy ra khỏi đầu.
“Cô nương, lúc ở ngoài thành hai người có uống cháo không?”
Thấy vẻ mặt ông chủ hơi kỳ lạ, Lý Nhược Thủy nghiêng người hỏi: “Sao vậy, cháo đó có vấn đề à?”
Ông chủ trừng mắt, xua tay lia lịa: “Cô đừng hiểu lầm, chắc chắn cháo đó không thể có vấn đề. Ngự Phong sơn trang năm nào cũng dựng lều phát cháo cứu tế từ tháng Ba đến tháng Năm, tiếng lành vang xa, mười năm nay chưa từng gián đoạn.”
“Đáng nể vậy sao?” Lý Nhược Thủy hơi tò tò mò, người giàu nào lại có thể kiên trì làm việc thiện suốt mười năm như thế?
“Cô chưa nghe nói đến Ngự Phong sơn trang à?” Thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, ông chủ hơi kinh ngạc. Không ngờ trên giang hồ lại có người không biết đến cái tên ấy.
“Chưa từng.” Tất cả hiểu biết của Lý Nhược Thủy đều đến từ nguyên tác. Có lẽ trong truyện từng nhắc đến sơn trang này, nhưng cô thật sự không nhớ nổi.
“Tưởng cô là người trong giang hồ?” Ông chủ liếc nhìn bộ áo váy Lý Nhược Thủy đang mặc cùng thanh kiếm trông chẳng khác gì sắt vụn trên tay cô, rồi lại đưa mắt sang Lộ Chi Dao.
Người này vừa nhìn đã biết là cao thủ, hẳn phải biết đến Ngự Phong sơn trang.
Ông chủ lần nữa lên tiếng để tìm kiếm chút đồng cảm: “Công tử trông phong thái khác thường, dáng dấp cường tráng, chắc hẳn biết đến chứ?”
“Không biết.” Lộ Chi Dao thờ ơ đáp, y mặc áo choàng lên rồi nhẹ nhàng vỗ lên vai Lý Nhược Thủy, ý muốn nghe câu trả lời đó từ cô.
“Đẹp lắm!”
Chiếc áo Lộ Chi Dao đang mặc chẳng còn là màu trắng thuần giống như trước, mà là nền trắng điểm hoa văn đen. Sắc đen nhạt ấy khiến khí chất dịu dàng vốn có của y thêm chút bí ẩn, quả thực rất đẹp.
Lộ Chi Dao thả lỏng vai, nhếch môi nở nụ cười. Lý Nhược Thủy tạm quên mất chuyện Ngự Phong sơn trang, vỗ tay như hải cẩu vỗ bụng, nở nụ cười ngốc nghếch mà chính cô cũng không nhận ra. Có lẽ đây chính là niềm vui khi “trang điểm cho búp bê” nhỉ. Ngày nhỏ cô chẳng hề hiểu nó có gì vui, nhưng bây giờ cô lại thấy vô cùng thích thú.
“Thử thêm cái này nữa xem…”
Lộ Chi Dao mỉm cười đón lấy bộ y phục cô đưa, trong đầu lại chợi văng vẳng lời của cô kỹ nữ ở Thương Châu: Hy vọng ánh mắt của nàng ấy chỉ dừng trên người mình.
Phải, nếu muốn trong mắt đối phương chỉ có mình, tất nhiên phải chăm chút cho vẻ ngoài này thật tốt.
May mà cô để tâm đến dung mạo, nhờ thế y mới biết phải làm sao để không ngừng thu hút sự chú ý của cô. Nhưng mà “đẹp vì người mình yêu”, liệu cô cũng sẽ nghĩ như thế không?
Lộ Chi Dao bình thản mở mắt, trước mắt y vẫn chỉ là một mảnh hư vô, chẳng có gì cả. Y có thể cảm nhận được Lý Nhược Thủy đang ở ngay bên cạnh, song lại không thấy được dáng vẻ hiện giờ của cô, ngay cả nét mặt cũng không sao tưởng tượng nổi.
Y đưa tay sờ lên con rối gỗ treo trên kiếm. Cô từng nói nó rất giống cô, nhưng thực ra y vẫn chẳng biết cô trông thế nào. Y chỉ có thể cảm nhận được chiều dài và phương hướng, biết từng đường nét trên khuôn mặt cô chỗ nào lõm, chỗ nào nhô, trên con rối nên dài bao nhiêu, lớn cỡ nào, nhưng lại chẳng thể kết nối những điều đó lại với nhau.
Y không thể vẽ lại dáng vẻ của cô trong đầu. Bởi trong tâm trí y, chỉ có khoảng không vô tận.
Y là một kẻ mù, có một ngày nào đó Lý Nhược Thủy sẽ chán ghét y chăng?
“Hôm nay tôi bao hết! Mua hết luôn!” Phần thưởng từ hệ thống lần trước vẫn còn chưa dùng hết, Lý Nhược Thủy khí thế ngút trời, cứ như muốn bao trọn cả cửa hàng may này.
Ông chủ cười đến mức miệng không khép lại được, vừa khen Lộ Chi Dao tuấn tú, vừa khen Lý Nhược Thủy biết thương người, chẳng thấy mình khen không ổn ở đâu cả.
“Giờ chúng ta đi tìm chỗ nghỉ, tắm nước nóng một cái đã.” Lý Nhược Thủy mỉm cười khoác áo cho mình và Lộ Chi Dao, sau đó mang theo một túi lớn quần áo đi sang quán trọ đối diện.
Phòng trong quán trọ rất rộng, bên trong có hai chiếc giường, một trái một phải, mỗi bên đều treo rèm lụa, giữa là bàn ăn và chậu cây cảnh. Khoảng cách như này thì đúng là một gian mà còn hơn cả hai. Lý Nhược Thủy hài lòng vô cùng, ít ra buổi sáng cô không còn bị chen phải tỉnh giấc nữa rồi.
“Đợi tiểu nhị mang nước tới nhé, anh tắm trước đi. Nếu vết thương không cần thay thuốc thì khỏi băng lại cũng được.” Lý Nhược Thủy đi tới đi lui trong phòng, thích thú ngắm nghía từng món đồ bài trí. Cô giống như một chú chim sẻ nhỏ vừa kêu ríu rít vừa nhảy nhót không ngừng, thanh âm lanh lảnh trong trẻo.
Hai người vừa vào không bao lâu thì bên ngoài liền đổ mưa nhỏ. Tiếng mưa tí tách rơi trên mái ngói và đường lát đá, màn mưa tựa chuỗi ngọc buông xuống trước cửa sổ, thỉnh thoảng có những đóa bọt nước vỡ tung trên bậu cửa sổ.
Nhìn ra ngoài, toàn bộ hoàng thành chìm trong màn mưa, là một vẻ đẹp khác hẳn cơn mưa khi nãy. Lý Nhược Thủy đứng bên khung cửa ngắm cảnh sắc ấy, thấy lòng mình cũng khoáng đạt hơn hẳn.
Thế gian này quả thật rất đẹp, dù là ngày mưa hay ngày nắng cũng đều đẹp cả.
Cô quay đầu nhìn Lộ Chi Dao đang ngồi thẫn thờ bên giường, sau đó tháo chuỗi hạt đưa đến lắc nhẹ bên tai y.
“Nghe đi, có giống tiếng mưa không?” Cô ghé rất gần, giọng nói mang theo ý cười, thanh âm dịu dàng truyền vào tai y.
Lý Nhược Thủy không biết lúc này Lộ Chi Dao đang nghĩ gì, nên chỉ đơn thuần muốn để y cùng cảm nhận niềm vui của mình.
Nghe thấy thanh âm, phản ứng đầu tiên của Lộ Chi Dao là mỉm cười, nhưng ngay sau đó y lại nhận lấy chuỗi hạt rồi quấn lại lên cổ tay cô: “Đừng tháo ra, em đã hứa với ta rồi mà.”
Lý Nhược Thủy nhìn chuỗi hạt trên cổ tay mà bỗng thấy hơi bất an. Cách y quấn quýt đúng là hơi khác thường, dường như chỉ cần xa cô một khắc thôi là y cũng sẽ bứt rứt không yên.
“Quan khách, nước tới rồi ạ.” Tiểu nhị gõ cửa, đợi cô lên tiếng đáp mới đẩy cửa bước vào.
Người mang nước không hề liếc ngang liếc dọc, làm đúng nhiệm vụ đổ nước vào bồn rồi lần lượt rời đi.
Lý Nhược Thủy đóng hết cửa sổ xung quanh, khi quay người lại thì Lộ Chi Dao đã để áo choàng trượt xuống tới khuỷu tay, chỉ còn lại lớp băng quấn chặt.
Cô liếc nhìn, khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Trước đây khi chơi game, cô vốn đã thích kiểu “trang phục rách rưới sau trận chiến”, dù chẳng đứng đăn cho lắm nhưng cảm giác mong manh dễ vỡ ấy lại khiến người ta rung động. Lý Nhược Thủy bước tới tháo từng vòng băng, từng lớp từng lớp, làn da trắng ngần dần lộ ra, những vết trầy xước cũng chỉ còn sắc đỏ nhạt. Cô khẽ chạm ngón tay sờ thử vài cái, xác nhận rằng đã đóng vảy, rồi mới đỡ y đến bên bồn tắm.
“Không cần tôi giúp lau người nữa đâu, anh có thể xuống nước rồi.”
Cô vừa quay lưng định đi, thì y đã nắm lấy tay áo cô.
“Giờ được chưa?” Giọng Lộ Chi Dao nhẹ nhàng, mềm mại, từng từ như đang dụ dỗ người ta: “Đã mấy ngày rồi chúng ta chưa hôn nhau. Em thích ta cơ mà? Giờ không có ai cả… không muốn hôn một cái ư?”
Hơi nước trong bồn tắm bốc lên mờ mịt khiến cả người Lý Nhược Thủy cũng nóng bừng. Giống như miếng mồi ngon béo ngậy rơi ngay trước mặt, biết rõ là đang bị dụ, nhưng cô vẫn cắn câu.
Lộ Chi Dao không chỉ nói, mà còn đan tay phải vào những ngón tay cô. Băng vải trên người y tuột xuống, rơi trên người cô tựa như muốn cuốn cả cô vào thân thể.
“Tại sao lần nào cũng là tôi chủ động?” Trong bầu không khí ẩm ướt và mập mờ ấy, Lý Nhược Thủy hỏi ra thắc mắc giấu bấy lâu.
“Vì như vậy ta thấy lòng mình dễ chịu hơn. Hơn nữa, đó chẳng phải là bằng chứng em thích ta sao?”
Phải, phải, phải! Cô thừa nhận mình mắc câu rồi.
Con cá mang tên Lý Nhược Thủy cắn câu cái rộp, vui vẻ ăn lấy miếng mồi.
Theo tưởng tượng ban đầu của Lý Nhược Thủy, lẽ ra cô phải từ từ chậm rãi “nếm” món ngon mỹ vị này. Nhưng cô đã đánh giá thấp đối phương. Nhìn thì có vẻ y đang yếu ớt tựa vào thành thùng, để mặc cô đè xuống, thế mà hơi thở của “con mồi” lại dài hơn cô, khiến cô dần thấy như mình sắp thiếu không khí. Lý Nhược Thủy không cam lòng, rõ ràng là “con mồi” cầu xin cô ăn, sao đến cuối cùng lại giống như chính cô mới là kẻ bị nuốt chửng.
Dù có nghẹt thở đi nữa thì cô cũng phải giữ lấy lòng tự tôn của kẻ ở thế thượng phong.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Lý Nhược Thủy dần mềm nhũn cả tay chân, lúc này Lộ Chi Dao mới chịu buông cô ra.
Trong phòng vẫn mờ mịt hơi nước, khiến không khí càng thêm ẩm ướt và oi bức.
Lộ Chi Dao thả cô ra rồi không nhịn được bật cười, đến cuối cùng tiếng cười ấy dường như chẳng thể khống chế nổi. Y vừa cười vừa tựa đầu lên vai cô, lớp băng trên người đã bung gần hết, để lộ đóa hoa quỳnh trắng trên thắt lưng.
Lý Nhược Thủy chợt hoàn hồn, vừa cố điều chỉnh nhịp thở vừa rụt cánh tay ban nãy vô thức đặt lên hông y. Tội lỗi quá trời đất ơi, lần này cô động tay luôn rồi kìa.
“Anh cười cái gì?” Lý Nhược Thủy đã thở đều lại, nhưng Lộ Chi Dao vẫn đang cười, từng hồi run nhẹ khi cười còn truyền sang cả người cô.
“Người khác cũng như vậy sao?” Lộ Chi Dao ngẩng đầu lên, vẫn mở mắt, khóe mắt hơi ửng đỏ, vương chút nước ướt nhẹ.
“Giống cái gì?” Lý Nhược Thủy ngơ ngác.
“Ví dụ như, suýt ngạt thở ấy? Em cũng thích như vậy sao? Thế chúng ta đúng là có cùng sở thích đấy.” Lộ Chi Dao lần theo tóc mai cô, vén lọn tóc ướt ra sau tai.
Lý Nhược Thủy không đáp, chỉ hừ khẽ một tiếng rồi cúi đầu hôn xuống lần nữa. Cô không còn thuận theo thói quen của Lộ Chi Dao, y còn nhiều điều chưa biết, cần phải “dạy” thêm chút.
Giữa lúc Lộ Chi Dao đang chìm trong men nồng của nụ hôn, Lý Nhược Thủy chợt lên tiếng: “Anh có thể xem xét lại chuyện giam cầm không?”
Không phải cô nhân lúc người ta yếu đuối để ra tay, đây gọi là chiến lược.
Lộ Chi Dao mơ màng mở mắt, đôi con ngươi mờ sương như phủ một tầng mưa, trông ướt át đến lạ. Y ôm lấy eo cô, khóe mắt đỏ hồng, nom rất ngu ngơ.
“Không được.”
“…” Nhìn thì như chẳng thông minh lắm, mà từ chối thì nhanh vô cùng.
Tiếng mưa bên ngoài rơi lộp bộp như chuỗi ngọc rơi trên khay, nghe thật êm tai. Nhưng giữa tiếng mưa bỗng xen lẫn một khúc Không Hầu trầm bổng. Chỉ trong thoáng chốc, Lý Nhược Thủy đang còn vui vẻ bỗng mất đi hoàn toàn quyền điều khiển cơ thể.
Cô mềm oặt ngã lên người Lộ Chi Dao, đôi mắt vô hồn, song bàn tay lại vô cùng “tự nhiên” đặt ngay trên hông y.
Lộ Chi Dao ôm lấy Lý Nhược Thủy đang mềm nhũn, ngẩn ra một lúc rồi bế cô dậy. Y chạm tay lên áo trên người cô, dáng vẻ như sắp cởi áo bước vào bồn tắm cùng nhau.
Lý Nhược Thủy, chỉ còn có thể đảo tròn con ngươi: ???
Đậu mé! Cái quái gì thế?! Mau dừng lại ngay!
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 69: Cầu Mà Chẳng Được
10.0/10 từ 22 lượt.
