Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 68
Chương 68
Buổi sớm mù sương, phong cảnh trên sông lại càng thêm mờ ảo. Cánh buồm lướt đi trong làn sương mỏng, thân thuyền đôi lúc bị sóng đánh khẽ một cái, chòng chành rồi lại chậm rãi tiến về phía trước.
Trên boong, ngoài các thuyền viên đang ăn sáng thì còn có rất nhiều hành khách ra ngoài hít thở không khí. Sau ba ngày liền ngồi thuyền, lại thêm cơn gió lớn tối qua, nên nhiều người dù không say sóng nhưng lúc này cũng thấy đầu óc lâng lâng.
Ví dụ như hai bóng người đang cúi gằm ở mũi thuyền chẳng hạn.
Đứng ở đầu thuyền đón gió, cảm giác nôn nao choáng váng của Lý Nhược Thủy tức khắc dịu đi rất nhiều: “Tối qua lắc lư kinh khủng quá, choáng hết cả đầu óc, sáng nay dậy tôi còn suýt ngã nhào xuống đất.”
Cũng may chỉ là “suýt nữa”, bởi ngay lúc sắp ngã, cô lại tiện tay túm được Lộ Chi Dao đang đứng cạnh giường. Mà khi ấy y cũng đang choáng váng chẳng kém, thế là cả hai cùng ngã sõng soài.
Lộ Chi Dao thì ngã thẳng xuống đất, còn cô lại đập đầu vào trán y, chỗ thái dương sưng u lên một cục. Chung quy lại cũng chẳng khá hơn đập đầu xuống sàn là bao.
Lý Nhược Thủy và Thôi Minh Hạo đứng sóng vai ở đầu thuyền, cau mày cắn mận chua. Nhưng đúng là chua thật, vừa ăn một quả cô đã chịu hết nổi. Cô l**m môi, xoa xoa chỗ sưng trên trán rồi quay sang nhìn Thôi Minh Hạo xui xẻo bên cạnh: “Thôi công tử, anh gấp gáp trở về hoàng thành như thế là để đưa đồ cho chị Lục à?”
Hai người cũng đã thẳng thắn trò chuyện với nhau từ mấy hôm trước, Thôi Minh Hạo giờ cũng biết rõ mối quan hệ giữa họ và Lục Phi Nguyệt.
“Cũng không hẳn. Lần này tôi về là để dự tiệc sinh nhật của An Dương công chúa, rồi tiện, tiện thể mang đồ cho cậu ấy thôi.” Thôi Minh Hạo mặt đỏ tai hồng, không dám nhìn cô, chỉ cúi đầu ngắm mặt sông đang cuộn sóng.
Tiệc sinh nhật của An Dương công chúa ư? Hóa ra cốt truyện nguyên tác đã tiến đến đoạn này rồi sao?
Tên xui xẻo Thôi Minh Hạo này chính là người bày tỏ tình cảm trong buổi yến tiệc đó, rồi bị Lục Phi Nguyệt tặng cho một cái mác “bạn tốt” to đùng. Cô vẫn nhớ rất rõ, để chứng minh tình cảm của mình, tên xui xẻo này còn định đánh bại Giang Niên, thậm chí học vài chiêu từ Lộ Chi Dao. Nhưng kết cục, vẫn là thua thảm hại.
Thôi Minh Hạo không chỉ bị đả kích tinh thần, mà còn nhận luôn câu thoại kinh điển: “Mình chỉ xem cậu như anh trai.”
Lý Nhược Thủy hơi tiếc nuối lắc đầu, nhìn hắn như nhìn con rồi nhét cho một quả mận: “Ăn chua một chút đi, chứ về hoàng thành rồi e là còn khó chịu hơn cả quả này.”
Thôi Minh Hạo: ?
Dù chẳng hiểu cô có ý gì, nhưng hắn biết ăn chua ít ra cũng khiến người ta dễ chịu hơn.
“Đa tạ.” Hắn cắn một miếng, nét mặt nhăn nhó chẳng khác cô là bao.
“Thôi công tử, gần đây trong hoàng thành có tổ chức nào liên quan đến buôn người không?” Lý Nhược Thủy chuyển chủ đề, định thăm dò tình hình bên hoàng thành.
Thôi Minh Hạo nghe thế thì thở dài, giọng điệu lẫn theo chút bất lực: “Chắc chắn là có, chỉ là tạm thời chúng tôi vẫn chưa tra ra được.”
Ở nơi như hoàng thành, nếu một tấm biển rơi xuống đập trúng mười người, thì năm kẻ là quan lớn, bốn kẻ là thương nhân giàu có, chỉ còn một kẻ là dân thường chẳng đáng thương tiếc. Giới thương nhân thì khỏi nói, người thực sự biết giữ mình rất ít, đa phần đều là kẻ vợ cả vợ lẽ đầy nhà. Lai lịch của những nữ nhân quanh họ đủ loại, nhưng ai nấy đều nói mình “tự nguyện” tiến vào hoàng thành. Dù có muốn điều tra thì cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Còn về quan lại, bề ngoài thì không thấy manh mối gì, nhưng chuyện ngầm bên trong ai mà biết được. Dẫu sao đây cũng là hoàng thành, nơi chẳng bao giờ thiếu những cuộc mua bán quyền lực và sắc dục.
Lý Nhược Thủy nhìn làn sương mờ trên mặt sông, ngẫm nghĩ một lát rồi quay đầu hỏi: “Nếu có người tìm ra và tố cáo tổ chức đó, thì có được thưởng không?”
Thôi Minh Hạo ngẩn ra một lúc, sau đó lắc đầu, ánh mắt nhìn cô có phần khó tả: “Chuyện này chúng tôi cũng mới biết, nên chưa có khoản thưởng nào… Nhưng Lý cô nương đúng là đã chỉ cho chúng tôi một hướng tốt.”
Trước đây họ từng phát hiện trong hoàng thành có nhiều nữ nhân lai lịch khả nghi, nhưng lúc ấy vẫn chưa nhận ra có một tổ chức buôn người khác thường đứng sau. Những người đó đều khăng khăng nói mình tự nguyện gả vào hoàng thành. Loại phụ nữ như vậy quá nhiều, họ chẳng thể tra xét từng người một, có lẽ treo thưởng thật sự là một ý kiến hay.
“Vậy thì các anh mau treo thưởng đi.” Không biết tố cáo Bạch Khinh Khinh sẽ được bao nhiêu tiền, nhưng dù sao cũng là một nhân vật cốt cán, chắc phần thưởng cũng chẳng ít.
Lý Nhược Thủy nằm úp người trên mũi thuyền, vừa ăn mận vừa lơ đãng nghĩ đến một câu nói.
Chắc phải tế nguyên cả họ mới được “trời thương” như này quá.
“Thế còn anh Lộ đâu?” Thôi Minh Hạo đưa mắt nhìn quanh, hơi lấy làm lạ.
Tuy quen biết chưa lâu, nhưng mấy ngày qua hắn gần như chưa từng thấy hai người kia tách nhau ra.
“Anh ta bị tôi làm ngất từ sáng, giờ chắc vẫn đang nghỉ.” Lý Nhược Thủy vừa nói xong thì bỗng nhớ ra điều gì, vội xoay người chạy về phía khoang thuyền: “Không được, tôi phải về xem thử. Nếu anh ta tỉnh dậy mà không thấy tôi thì người gặp họa sẽ là anh đó.”
“Hả?”
Thôi Minh Hạo nhìn theo bóng dáng màu vàng nhạt dần biến mất trong làn sương, nhất thời ngơ ngác.
Tại sao người gặp họa lại là hắn chứ?
*
Khi Lý Nhược Thủy trở lại phòng, Lộ Chi Dao đang ngồi trên giường nghỉ ngơi. Có vẻ y vừa mới tỉnh, còn đang cố trấn tĩnh sau “cú đập trời giáng” buổi sáng.
“Anh không sao chứ?” Cô hơi chột dạ. Rõ ràng là trán cô sưng, mà sao lại có cảm giác Lộ Chi Dao còn thảm hơn.
“Không sao.” Lộ Chi Dao khẽ cười, để mặc cô đặt tay lên đầu mình, còn y thì thò tay xuống dưới gối mò mẫm gì đó, “Dạo gần đây ta có sửa lại con rối đôi chút, em xem thử xem có giống em không?”
Y lấy một con búp bê nhỏ từ dưới gối ra, giơ lên lắc lắc trước mặt cô. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Con rối này tuy kích thước nhỏ hơn trước một cỡ, nhưng tỉ lệ cân đối, ngũ quan sinh động, chế tác tinh xảo vô cùng. Lý Nhược Thủy nhận lấy rồi chăm chú quan sát. Nhìn vào dáng vẻ và cách ăn mặc, con rối này rõ ràng là phiên bản thu nhỏ của cô. Khóe miệng nó khẽ cong lên, nụ cười rạng rỡ dễ mến, hai tay chắp lại theo kiểu ôm quyền chúc mừng, bộ áo váy trên người cũng được khắc vô cùng tỉ mỉ. Giống hệt như cô mỗi dịp Tết, cười tươi nói “Cung hỉ phát tài”.
Điều duy nhất chưa hoàn hảo, là “phiên bản rối” của cô lại đang nhắm mắt.
“Sao anh khắc nó giống linh vật thế?” Lý Nhược Thủy lật qua lật lại xem kỹ, càng nhìn càng thấy giống y như thật, như thể Lộ Chi Dao thật sự đã nhìn cô rất kỹ mới có thể khắc chuẩn xác đến vậy. Chẳng lẽ chỉ sờ qua một lần mà đã nhớ được gương mặt cô sao?
Nếu bắt cô phải đánh giá, thì có lẽ chỉ có con mèo thần tài trong tiệm mới có thể sánh được với độ “vui tươi” của con rối này.
“Linh vật à?” Lộ Chi Dao nhắc lại, rồi khẽ cười. Khi nhận lại con rối, vẻ mặt y tươi sáng hẳn lên: “Từ này quả thật rất hợp.”
Y cầm thanh kiếm mảnh đặt cạnh gối, cúi đầu tháo tua kiếm xuống. Sau đó như thể làm ảo thuật, y rút từ trong tay áo ra một con rối khác.
“Lý Nhược Thủy bản nhỏ” kia mặt mày rạng rỡ, hai tay ôm quyền, trên đỉnh đầu buộc một sợi dây đen, bị Lộ Chi Dao xách lên buộc vào chuôi kiếm, biến thành tua rua mới treo ở đó.
Lộ Chi Dao hai tay đưa thanh kiếm đến trước mặt cô hệt như dâng báu vật, trong ánh mắt dịu dàng còn ẩn chứa chút chờ mong.
“Tôi thấy không cần thiết đâu.”
Chỉ nghĩ đến cảnh sau này Lộ Chi Dao nổi điên giết người, thanh kiếm tung hoành khắp nơi lại treo lủng lẳng một con rối mang gương mặt cô cười híp mắt, chắp tay chào như chiêu tài thì đúng là cực kỳ xấu hổ.
Lý Nhược Thủy định giật lấy con rối đang đung đưa kia, nhưng lại vô tình đá phải thứ gì đó dưới gầm giường. Mấy tiếng lộc cộc vang lên, mấy con búp bê nhỏ lăn ra từ trong túi vải.
Nhìn quanh một vòng, khắp sàn toàn là “cô” đang chắp tay cười ngốc nghếch, Lý Nhược Thủy nổi cả da gà. Cô chưa bao giờ phải đối diện với nhiều phiên bản của chính mình như thế này, thoạt nhìn còn hơi rợn người.
“Anh làm mấy cái này từ khi nào đấy?”
Cô nhớ rõ y chỉ nói là sửa lại một con, nhưng nhìn tình hình hiện tại, e rằng mấy con rối y mang từ quán trọ trước đây đều bị đem ra “tân trang” hết rồi.
Lộ Chi Dao mỉm cười, nhẹ nhàng đặt thanh kiếm trở lại gối. Lý Nhược Thủy dám chắc thanh kiếm này chưa từng được y đối xử dịu dàng như vậy bao giờ.
“Em thông minh như thế, sao không thử đoán xem?” Y mỉm cười, nét mặt thả lỏng đầy thoải mái.
“Không cần đoán cũng biết. Vài ngày nay anh cứ bám lấy tôi, thời gian duy nhất tách ra chính là buổi tối nghỉ ngơi…” Nói đến đây, cô chợt nhíu chặt mày.
“Mấy đêm nay anh không ngủ đấy à?”
“Có ngủ chứ.” Lộ Chi Dao cong môi cười, rồi khẽ thở dài: “Chỉ là thời gian hơi ngắn thôi.”
Ngắn đến mức chỉ bằng thời gian uống vài chén trà.
Từ trước đến nay y vốn ngủ rất nông, chỉ một tiếng gió lay cỏ động cũng đủ khiến y tỉnh giấc, nhưng cũng chưa bao giờ đến mức một đêm chỉ chợp mắt được một lát. Có lẽ chứng mất ngủ này bắt đầu từ mấy ngày gần đây, trùng hợp chính là mấy ngày ấy y không còn ngủ chung với Lý Nhược Thủy. Mỗi khi tỉnh giấc, y lại không sao ngủ lại được, cũng chẳng có việc gì khác để làm nên đành tựa bên giường cô làm búp bê.
“Vậy anh phải chú ý nghỉ ngơi đi. Hôm nay chúng ta sẽ đến hoàng thành rồi, biết đâu Bạch Khinh Khinh đang phục sẵn ở đó cũng nên.” Lý Nhược Thủy cầm lấy thanh kiếm, đùa nghịch con rối nhỏ đang làm tua kiếm.
“Không sao, ta sẽ bảo vệ em.”
Bàn tay đang vung con rối của Lý Nhược Thủy khựng lại, cô quay đầu nhìn y.
Từ lần bị rơi xuống vách núi là cô đã biết điều đó rồi, nhưng không ngờ y lại nói thẳng ra. Dù cách “bảo vệ” của y đôi khi có hơi cực đoan, song bảo không cảm động là dối lòng.
Cô ngượng ngùng cúi đầu, nụ cười trên môi mang theo chút dịu dàng mà chính cô cũng không nhận ra: “Tôi cũng sẽ… Ơ, đây là gì thế?”
Con rối nhỏ được treo lên bằng một sợi dây đen buộc trên đầu, nhưng sao càng nhìn sợ dây ấy lại càng thấy quen quen nhỉ.
“Đây là tóc của tôi à?”
Hình như là y đã cắt một nhúm nhỏ rồi tết thành một bím mảnh để buộc lên đầu con rối, sợi tóc mềm mượt ánh lên sắc óng nhẹ.
“Phải.” Lộ Chi Dao mỉm cười gật đầu, nâng niu khẽ v**t v* đầu con rối.
“Trước giờ vẫn chưa thể làm được con rối hoàn chỉnh giống em, nên vẫn thấy tiếc. Hơn nữa trong tóc ẩn chứa linh hồn của con người, vì thế ta muốn giữ lại một ít bên mình.”
Ra vậy. Chết thật, cô thế mà lại thấy Lộ Chi Dao nói khá có lý.
“Nếu anh muốn, tôi có thể cắt thêm cho anh.”
Lộ Chi Dao sững lại một thoáng rồi cúi đầu bật cười, hàng mi khẽ run: “Em vẫn như trước kia.”
Y vốn nghĩ, với thân phận hiện giờ, Lý Nhược Thủy hoàn toàn có quyền thu lại những thứ thuộc về mình, mà y cũng sẽ không phản kháng.
Nhưng cô không làm vậy.
Lý Nhược Thủy dường như cũng hiểu ý y, cô mỉm cười ngồi xuống bên cạnh: “Thật ra anh cũng chẳng thay đổi gì. Với lại, chỉ cắt tóc thôi mà, miễn đừng nhổ tận gốc là được.”
Trong bầu không khí nhẹ nhàng ấy, cánh cửa khoang thuyền vang lên tiếng gõ, giọng của Thôi Minh Hạo truyền từ ngoài vào.
“Lý cô nương, sắp tới hoàng thành rồi.”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 68
10.0/10 từ 22 lượt.
