Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 67

Chương 67


Từ Thương Châu đến Hoàng Thành đi đường thủy là nhanh nhất, chỉ mất ba ngày.


Song suốt ngày đầu tiên ấy, Lý Nhược Thủy vẫn chưa bước ra khỏi khoang thuyền. Cô ngồi trong góc, lặng lẽ đối diện với đống búp bê kia hồi lâu, lòng buồn bã thê thương. Hóa ra cảm giác làm một kẻ hề là như thế này sao? Nếu giờ đang ở trên đất liền, chắc cô đã lên núi ở cùng khỉ luôn rồi. Muốn chữa khỏi chứng “ngại ngùng” của bản thân, vậy chỉ có cách đối diện trực tiếp thôi.


Lý Nhược Thủy nắm lấy mấy con rối gỗ rồi đứng dậy, quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, ánh mắt lấp lánh, gò má hơi ửng đỏ: “Hay là… chúng ta làm lại chỗ rối gỗ này đi… Anh sao thế?”


Thấy Lộ Chi Dao nhíu mày, tay che ngực, đến cười gượng cũng chẳng cười nổi, Lý Nhược Thủy lập tức đặt rối gỗ sang bên, rồi bước tới xem tình hình. Trông y chẳng khác gì mấy nhân vật bị nội thương trong phim truyền hình, chẳng lẽ hôm qua lúc đánh nhau y đã trúng chiêu nhưng vẫn giấu cô tới giờ?


Ngay khi Lý Nhược Thủy vừa đến gần, Lộ Chi Dao liền nắm lấy tay cô rồi nhếch môi gượng cười, yếu ớt lắc đầu.


“Không biết, chỉ thấy hơi choáng.”


Choáng?


Bên ngoài khoang, sóng nước rì rầm vỗ mạn, tiếng ào ào dội lên không dứt. Con thuyền dưới chân khẽ chòng chành theo nhịp sóng, biên độ chẳng lớn, nhưng đủ khiến người ta cảm nhận rõ sự lên xuống của nó.


“…” Lý Nhược Thủy cứ ngập ngừng mãi, rồi thử bóp nhẹ bàn tay yếu ớt kia của y: “Anh từng đi thuyền bao giờ chưa?”


“Đi rồi.” Lộ Chi Dao dừng lại một thoáng, “Nhưng loại có khoang như thế này thì là lần đầu.”


Thế là rõ rồi.


Cô như vừa nắm được nhược điểm của Lộ Chi Dao.


Kẻ chẳng sợ chết, điên cuồng, thiên tài võ thuật trong truyện, lại say sóng. Nếu có ai muốn hẹn quyết đấu với y, thế chỉ cần chọn chiến trường là một con thuyền thế này, vậy đã nắm chắc sáu, bảy phần thắng rồi.


“Chắc anh bị say sóng đấy.” Chẳng trách phản ứng của y lúc được cô dẫn đi lên thuyền lại lạ đến thế. Khi biết trong thuyền còn có phòng riêng, y còn hơi ngạc nhiên. Thế này Lộ Chi Dao tin tưởng cô quá rồi nhỉ, tình hình còn chưa nắm rõ mà đã theo cô lên thuyền.


Lý Nhược Thủy khẽ thở dài, nhẹ nhàng xoa cổ y, cố giúp y thả lỏng để cảm giác chòng chành bớt đi phần nào. Cô chưa từng gặp người say sóng, cũng chẳng biết làm vậy có giúp y dễ chịu hơn không.


“Đỡ hơn chút nào chưa?”


Lộ Chi Dao khẽ đáp một tiếng rồi cúi đầu tựa vào vai cô, hai tay ôm lấy eo cô, mái tóc dài của y rủ xuống che khuất nửa thân cô.


“Đỡ hơn rồi.” Mọi căng thẳng trong người như tan biến khi chạm vào cô, một cảm giác bình yên không lời âm thầm dâng lên trong tim. Y chẳng biết đó có phải là sự quyến luyến hay không, y chỉ biết rằng bản thân rất muốn đắm mình trong vòng tay ấy mãi thôi.


Trong lòng Lộ Chi Dao, tầm quan trọng của cái ôm chỉ đứng sau nụ hôn. Vì vậy, y đã quyết định sau khi dựng xong căn nhà cho Lý Nhược Thủy, mỗi ngày ngoài hôn ra thì nhất định phải thêm một cái ôm, rồi mới bắt đầu một ngày mới.


“Vừa nãy em nói gì?” Có lẽ vì bị chòng chành say quá nên giọng nói của Lộ Chi Dao kéo dài hơn bình thường, nghe như ẩn chứa chút thư thái lạ kỳ.


“Vừa nãy à?” Lý Nhược Thủy nghĩ một lát rồi đáp, “Là tôi hỏi anh bị sao thôi.”



“Không phải cái đó, em còn nói chuyện mấy con rối gỗ.”


Trước đó y bỗng thấy đầu óc quay cuồng, ngực nghẹn lại, hơi thở nặng nề, giữa cơn lênh đênh chỉ thấy vô cùng khó chịu. Tâm trí vốn đặt hết lên người Lý Nhược Thủy cũng vì thế mà tản đi đôi chút, chỉ nghe được mấy chữ “rối gỗ” trong lời cô nói.


“À cái đó à… Nếu anh thật sự thích, thì sửa lại hình dáng mấy con rối cũng được. Tôi thấy chúng thì hơi khó chịu thôi.” Lý Nhược Thủy nói lắp ba lắp bắp, cứ cảm thấy câu này không nên do mình nói ra.


Dẫu sao mấy con rối gỗ ấy là do Lộ Chi Dao tốn bao công sức làm nên, dù y có nói rằng đó là làm theo hình dáng của cô, thì cô vẫn chẳng có quyền gì yêu cầu y thay đổi cả. Huống chi giờ cô nghe sao cũng thấy lời mình vừa thốt ra ấy hơi nũng nịu. Bởi suy cho cùng thì chỉ những người có mối quan hệ thật đặc biệt mới có thể vô cớ đưa ra yêu cầu với đối phương như thế.


“Anh không nhất định phải nghe tôi đâu, dù sao cũng là do anh làm ra, không nói ra thì cũng chẳng ai biết là theo mẫu tôi…”


“Vậy thì sửa đi.” Lộ Chi Dao tựa vào vai cô, khóe môi khẽ cong lên: “Không giống em thì sẽ chẳng còn đáng yêu nữa, tất nhiên phải sửa lại.”


Y thân mật v**t v* cổ tay cô, rồi thử luồn ngón tay mình xuống dưới chuỗi tràng hạt, cảm nhận sợi dây ấy đang buộc chặt hai người vào nhau. Cổ tay cô gái mảnh mai, còn chuỗi hạt của y tuy dài nhưng khi quấn đến cuối cùng chỉ còn nửa vòng, không thể luồn hết vào, lại hơi lỏng. Khoảng trống ấy vừa đủ cho y luồn tay vào.


Vốn còn thấy khó chịu, nhưng lúc này Lộ Chi Dao đã hài lòng. Y nghiêng đầu hôn nhẹ lên cổ cô, rồi ngẩng lên “nhìn” cô: “Tối nay sửa.”


“…” Lý Nhược Thủy hơi cạn lời. Cô đưa tay ra kéo đầu y, để y đối diện với mình: “Anh choáng đến nỗi chẳng biết đông tây nam bắc nữa rồi, nghỉ chút đi rồi hãy làm.”


Có vẻ như cô đã đoán sai. Nếu lúc này Lộ Chi Dao có đánh nhau với ai trên thuyền, e là đối phương chắc thắng trăm phần trăm.


Haizz, bí mật này tuyệt đối không thể để người khác biết.


*


Gió mát lồng lộng thổi qua boong thuyền. Vì là sông trong đất liền nên không hề vướng mùi tanh của biển, chỉ còn lại một thứ mát lành khó gọi thành tên. Ánh hoàng hôn trên trời tỏa rực, từng tầng mây nối nhau bừng cháy trong sắc đỏ, đẹp đến mức chỉ cần ngước nhìn thôi cũng thấy lòng nhẹ bẫng, khoan khoái lạ thường.


“Anh không ăn gì thật đấy à?” Lý Nhược Thủy vừa hóng gió vừa cắn chiếc bánh nướng, quay sang nhìn Lộ Chi Dao đang uể oải ngồi bên cạnh.


Trông y còn héo hơn cả một đóa hoa bị sương đêm làm tàn, không đến mức nôn nao nhưng ngực nặng, đầu choáng, cả người mềm oặt không còn sức. Trong tay Lộ Chi Dao là con búp bê gỗ, giữa những ngón tay là sợi chỉ bạc mảnh, y đang chỉnh lại hình dáng của nó.


Tuy y vẫn cúi đầu, nhưng đôi tay lại khéo léo thành thạo, chỉ là động tác chậm hơn bình thường, làm một lúc lại phải nghỉ một chốc.


“Hoàng hôn hôm nay đẹp thật.” Lý Nhược Thủy ngồi khoanh trân trên boong thuyền, vừa ăn bánh vừa tận hưởng cảm giác thư thái hiếm có này.


Nghĩ lại từ khi xuyên vào truyện đến giờ, cô hoặc là đang bận nghĩ cách chinh phục Lộ Chi Dao, hoặc mải theo mạch chính của cốt truyện, hầu như chưa từng được thảnh thơi như vậy. Giờ phút này, cô lại có cảm giác hạnh phúc như người đi làm được nghỉ phép, nằm dài ở nhà chẳng phải lo nghĩ gì.


Lộ Chi Dao dừng tay, hơi nghi hoặc: “Hoàng hôn là gì?”


“Là khi mây trắng bị ánh mặt trời nhuộm thành màu đỏ, rất đẹp.” Lý Nhược Thủy chưa bao giờ vì y không nhìn thấy mà tỏ ra lúng túng hay né tránh. Y hỏi thì cô đáp, chẳng có xíu thương hại hay ngập ngừng kỳ lạ nào.


“Vậy màu đỏ là gì?”


Làn gió lùa vào vạt áo y, thổi tung ống tay lên tận khuỷu, để lộ lớp băng trắng quấn bên trong. Vết thương thật ra đã gần lành, chẳng cần phải băng nữa, nhưng y vẫn cố chấp nói rằng mình chưa khỏi. Lý Nhược Thủy cũng chỉ biết mặc kệ, để y muốn sao thì làm vậy.



Nghe câu hỏi ấy, cô ăn nốt miếng bánh cuối cùng, hai má phồng lên, bật cười một cái.


“Bốp”, cô bất ngờ đập mạnh vào phần tay lộ ra của Lộ Chi Dao, chẳng nương tay chút nào. Có lẽ lớp da dưới băng đã đỏ lên rồi.


“Cảm nhận được không? Cái cảm giác nóng rát, nhức nhối ấy. Đó chính là màu đỏ.”


Cách này với người khác thì có lẽ quá kỳ quặc và buồn cười, nhưng với Lộ Chi Dao thì dường như lại rất hiệu quả. Y hơi nhướn mày, đưa tay sờ lên chỗ vừa bị đánh, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười.


“Hoàng hôn em nhìn thấy cũng vậy sao?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


“Không hẳn.” Lý Nhược Thủy đặt tay lên mu bàn tay y, cho y chút hơi ấm đã bị gió cuốn đi.


“Lạnh và nóng, cái nóng này cũng là màu đỏ, là sự ấm áp. Hoàng hôn tôi thấy chính là như thế.”


“Ra là vậy.” Lộ Chi Dao ngẩng đầu nhìn lên, từ từ mở mắt, ánh nhìn mờ mịt không tiêu cự.


“Hình như ta cũng thấy rồi, em đánh thêm cái nữa đi.”


Lý Nhược Thủy im lặng vài giây, lặng lẽ rút tay mình lại: “Anh là muốn tôi đánh, hay muốn xem hoàng hôn?”


Chín phần mười là muốn cô ra tay, chuyện này cô nhận ra lâu rồi. Lộ Chi Dao lại chẳng thấy ngượng ngùng khi bị cô vạch trần, y khẽ vuốt con búp bê đang sửa dở trong tay, trong lòng dâng lên sự bình yên chưa từng có. Nhưng thứ bình yên này không hề tẻ nhạt, trái lại, nó khiến y thấy thú vị vô cùng.


Trên boong thuyền không chỉ có hai người họ, mà còn khá nhiều người khác ra hóng gió. Người thì đứng, kẻ thì ngồi, rải rác khắp nơi. Lý Nhược Thủy nhìn sang bên trái, thấy một đôi vợ chồng đang cúi đầu nói chuyện gì đó. Ánh mắt cô dừng lại trên vật trong tay họ, rồi lập tức đứng dậy.


“Em đi đâu?”


Lộ Chi Dao lập tức nâm lấy tay cô, mái tóc đen bị gió thổi bay quệt vào sườn mặt y.


“Tôi đi tìm cho anh chút đồ thôi.” Lý Nhược Thủy vỗ nhẹ tay y, “Tôi không đi xa đâu.”


Nghe vậy, Lộ Chi Dao mới chịu buông tay, nhưng vẫn đứng lên, rõ ràng là đang theo dõi từng cử động của cô. Lý Nhược Thủy bất lực liếc y một cái rồi dắt y đi cùng. Người thì còn chẳng đứng vững, bám theo làm gì chứ?


Cô dắt y đến trước mặt đôi vợ chồng kia, mỉm cười hỏi: “Xin hỏi, hai người có thể bán mấy quả mận này cho chúng tôi không? Anh ấy bị say sóng.”


Người vợ nhìn hai người rồi vội gật đầu: “Được chứ, tôi hết nghén rồi, mấy quả này chỉ ăn cho đỡ thèm thôi.”


Lý Nhược Thủy nhận lấy gói mận chua nho nhỏ, rút ít bạc từ túi ra đưa cho họ: “Đa tạ.”


Lấy được mận, Lý Nhược Thủy chẳng để tâm đến tiếng thì thầm của đôi vợ chồng sau lưng, cứ thế kéo Lộ Chi Dao trở lại chỗ cũ: “Bị say xe ăn đồ chua sẽ đỡ hơn, say sóng chắc cũng vậy. Anh thử ăn xem.”


Cô đưa cho y một quả mận còn hơi xanh, rồi cũng cầm một quả khác cắn thử. Mận tháng Năm vẫn còn chưa chín hẳn, huống chi đây lại là loại người ta mua riêng cho phụ nữ mang thai, vị càng thêm chua gắt. Vừa cắn một miếng mà cô đã chua nhăn nhó mặt mày rồi.


Lộ Chi Dao vốn không kén ăn, cũng bỏ quả mận vào miệng. Quả nhiên cơn choáng váng giảm đi đôi chút, đầu óc cũng tỉnh táo hơn. Mới đỡ hơn xíu, y lại nảy ra một thắc mắc.



“Vừa nãy, cô ấy nói ‘nghén’ là gì?”


Lý Nhược Thủy vẫn nhăn mặt, cố nuốt nốt nửa quả mận còn lại, cảm giác như răng sắp mềm ra đến nơi. Cô cau mày, lấy tay che miệng đáp: “Phần lớn phụ nữ mang thai đều bị buồn nôn, đó gọi là ‘nghén’.”


Nụ cười thường trực trên môi Lộ Chi Dao dần biến mất: “Vậy chẳng phải em cũng sẽ như thế sao?”


??? Lộ Chi Dao lại đang nghĩ cái quái gì thế?


“Chúng ta đã ngủ cùng nhau lâu như vậy, nếu bây giờ… Ưm.”


Lý Nhược Thủy vội đưa tay bịt miệng y. Ngoái đầu thấy bao ánh mắt xung quanh đều hướng về phía mình, cô gượng cười rồi nhỏ giọng giải thích: “Nhỏ tiếng thôi! Chúng ta không thể mà.”


“Tại sao?” Đôi môi của Lộ Chi Dao khẽ cọ vào lòng bàn tay cô. Mềm mại, ngưa ngứa khiến cô không chịu nổi, đành phải buông tay ra.


“Chúng ta chỉ ngủ chung một giường thôi, có gì đâu.” Lý Nhược Thủy lại cầm một quả mận nhét vào miệng y: “Anh hiểu y thuật mà? Sao không biết chuyện này?”


Đây vốn là một nghi vấn trong lòng Lý Nhược Thủy đã lâu, nhưng câu hỏi lại hơi kỳ quặc, mãi đến bây giờ cô mới tìm được cơ hội nói ra.


“Ta chỉ hiểu về độc dược, còn những bệnh thông thường thì không biết chữa.” Lộ Chi Dao nuốt mận, nghiêng người lại gần cô: “Thế thì càng tốt, sẽ chẳng ai đến quấy rầy chúng ta nữa.”


Lý Nhược Thủy lặng lẽ lùi lại một chút, ngạc nhiên nhìn y: “Tôi còn tưởng anh sẽ nói muốn dùng đứa trẻ để trói buộc tôi cơ…”


“Thế thì có ích gì.” Y chống tay bên người cô, cúi đầu tựa nhẹ vào vai cô, giọng rất nhẹ: “Chẳng phải ta chính là đứa trẻ sinh ra để trói buộc người khác sao?”


Lý Nhược Thủy im lặng quay đầu sang, một lúc sau mới khẽ nói: “Khi anh sinh ra, anh đã là một cá thể độc lập, anh có cuộc đời của riêng mình. Đừng vì bà ta mà gán cho bản thân những thứ kỳ lạ.”


Lộ Chi Dao khẽ cười, tay vẫn tiếp tục làm con rối gỗ, giọng nhẹ hẫng.


“Xem ra, những gì em biết quả thật không ít.”


… Người này đúng là biết cách “thả câu” rồi. Thôi kệ, dù sao y cũng sẽ không truy hỏi thêm.


Ráng chiều nơi cuối trời dần đậm sắc. Lý Nhược Thủy chống tay ra sau, ngước nhìn bầu trời, nhàn nhã khẽ đung đưa chân. Lộ Chi Dao ngồi bên, vừa ăn mận vừa chuyên tâm làm búp bê gỗ. Dẫu chẳng có tiếng trò chuyện nhưng bầu không khí giữa họ lại tựa làn gió mát trên mặt hồ, vô hình vô dạng, khiến lòng người khoan khoái dễ chịu lạ thường.


Một lúc sau, khi gió hồ đã dịu bớt, Lý Nhược Thủy nghiêng đầu nhìn con rối trong tay y. Hình dáng nó đã dần hoàn thiện, đôi mày vốn khắc lệch lạc nay được y tỉa gọt thành dáng lá liễu thanh tú, đôi mắt cũng được nới rộng hơn.


Quả thật rất giống cô. Dưới lưỡi dao găm và sợi chỉ bạc, gương mặt cô dần được khắc họa rõ nét. Lộ Chi Dao phủi lớp vụn gỗ, lắc con rối gỗ trước mặt cô.


“Đẹp không?”


Đẹp thì có đẹp, nhưng mà…


“Đây là con đầu nhỏ à?”



Vì sửa quá nhiều nên y phải gọt bỏ kha khá gỗ, khiến cái đầu nhỏ đi gần một nửa. Đầu nhỏ thân to, tỉ lệ còn lố hơn cả “Bố Đầu Nhỏ”.


“Con Đầu Nhỏ?” Lộ Chi Dao bàn tay chạm nhẹ đầy thân mật, giọng nói mang theo ý cười: “Đây là Cô Bé Đầu Nhỏ.”



“Anh có muốn biết một đàn ong dày đặc trông như thế nào không?” Lý Nhược Thủy lại ghé sát tai hắn thì thầm, dường như chẳng bận tâm chút nào đến câu trêu chọc khi nãy.


“Không muốn biết.”


“Vậy anh đứng dậy thử xem.”


Lộ Chi Dao vốn đang ngồi khoanh chân tựa vào Lý Nhược Thủy, nghe vậy liền đứng dậy. Đột nhiên y cảm giác như cả chân phải nổ tung, tê buốt khó chịu.


“Cho anh dựa vào tôi suốt thế, có tê không hả!” Lý Nhược Thủy bật cười ha hả, rồi xoay người chạy vào khoang thuyền.


Lộ Chi Dao sững lại một lúc, rồi đôi mày dần giãn ra, ánh mắt cũng trở nên dịu hơn. Y khẽ v**t v* con búp bê gỗ trong tay, giọng nói mang theo ý cười.


“Hóa ra đàn ong bay loạn là như thế này à.”


*


Mỗi gian trong khoang thuyền đều có hai chiếc giường hẹp, chật đến mức không thể nằm chung, nên Lộ Chi Dao đành tiếc nuối tách phòng với Lý Nhược Thủy.


Ngọn đèn dầu trong khoang thuyền chẳng sáng mấy, chỉ hắt ra chút ánh mờ, đủ soi được dáng nét trong khoang.


Sóng nước nhịp nhàng vỗ vào mạn thuyền, dấy lên những âm thanh trầm bổng đầy tiết tấu. Nhưng lọt vào khoang thuyền, vang lên cùng tiếng sóng ấy, còn xen lẫn một thứ “sóng” khác lạ đến từ khoang bên cạnh.


Lý Nhược Thủy vốn biết khoang thuyền như này cách âm sẽ không tốt, nhưng không ngờ lại tệ đến thế, âm thanh kia rõ ràng đến mức cứ như đang xảy ra ngay sát bên cạnh vậy. Cô trừng mắt nhìn trần, hoàn toàn không buồn ngủ, nghĩ mai gặp người phòng bên chắc mình sẽ ngượng chết mất.


“Vẫn chưa ngủ sao?” Giọng Lộ Chi Dao vang lên trong bóng tối, chẳng mang chút ám muội nào, chỉ đơn thuần là đang hỏi.


“Sắp ngủ rồi.” Lý Nhược Thủy trả lời qua loa, rồi giơ tay nhìn sợi tơ bạc quấn trên cổ tay. Đó là thứ Lộ Chi Dao buộc cho cô để yên tâm, đầu kia của sợi tơ đang nằm trên cổ tay y.


“Sẽ nhanh thôi.” Y kéo nhẹ sợi tơ, cất tiếng trấn an: “Lúc trước ta đi làm nhiệm vụ cũng thường nghe những âm thanh kỳ lạ kiểu này, chắc là đang hành hình, họ thường không chịu nổi quá lâu đâu.”


“…” Ai cứu cái mạng này với, cô muốn tự táng mình ngất luôn cho rồi: “Anh biết người ta đang làm gì không hả?”


Lộ Chi Dao nằm trên giường, những ngón tay khẽ đùa nghịch sợi tơ bạc, cảm nhận được nhịp tim cô bỗng nhiên tăng nhanh.



“Đấy mới gọi là tạo đời sau đấy. Tôi ngủ đây, đừng nói nữa, chúc ngủ ngon.” Lý Nhược Thủy chui tọt vào trong chăn, không để y có cơ hội hỏi thêm.


Lộ Chi Dao: “???”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 67
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...