Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 66

Chương 66


Lý Nhược Thủy vốn tưởng Lộ Chi Dao không nhận ra Bạch Khinh Khinh, bởi dẫu sao thì lúc bị bỏ rơi thì y mới chỉ sáu tuổi, lại không nhìn thấy gì, lẽ ra là chẳng thể nhận ra được.


“Nghe giọng em nói, hình như em cũng biết bà ta.” Lộ Chi Dao vừa xoa cổ tay cho cô, vừa hỏi: “Thế sao em biết tên bà ta?”



Lý Nhược Thủy mím môi, bàn tay bị y nắm vô thức siết chặt lại.


“Bởi vì tôi… vô tình nghe thấy tên bà ta thôi…”


“Căng thẳng gì chứ, biết thì biết, ta không để ý.” Lộ Chi Dao mỉm cười, khẽ vuốt chuỗi hạt trên cổ tay cô: “Chỉ cần em luôn ở bên ta, thì dù em có biết mối quan hệ giữa ta và bà ta hay không, tất cả đều không còn quan trọng nữa.”


Lý Nhược Thủy nhìn y, nếu không phải vẫn chưa có hệ thống nào lên tiếng nhắc nhở, vậy cô thật sự đã tin rằng người này yêu mình đậm sau. Thế nào mới được coi là chinh phục thành công đây?


[Gợi ý: Mức độ thiện cảm của mục tiêu chinh phục hiện chưa đạt tối đa, xin ký chủ tiếp tục cố gắng.]


Tiếp tục cố gắng?


Nếu còn phải gắng thêm, e rằng cô sẽ đánh mất chính mình mất. Nếu kết cục cuối cùng là ở lại đây cùng y, vậy thì cô sẽ không bao giờ được gặp lại ba mẹ nữa. Lý Nhược Thủy siết chặt nắm đấm, hàng mi khẽ run, môi cũng hơi cong lên: “… Được, tôi sẽ luôn ở bên anh.”


Lộ Chi Dao hài lòng mỉm cười, chậm rãi cúi người tựa đầu lên vai cô, gương mặt bị che khuất tràn đầy lưu luyến và bịn rịn: “Ta làm tốt như vậy rồi, chẳng lẽ không xứng đáng được thưởng sao?”


Lý Nhược Thủy nhìn qua vai y, ánh mắt dừng lại trên thi thể méo mó phía sau. Rồi cô khẽ giơ tay ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ về: “Thế này được không? Cảm thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?”


Lộ Chi Dao vừa đi vừa giết suốt dọc đường, thân thể vẫn còn run rẩy vì cơn hưng phấn chưa tan, hơi thở phả ra mang theo chút gấp gáp. Y xưa nay vốn chẳng thể và cũng không định kiềm chế phản ứng ấy, thế nhưng kéo dài quá, cơ bắp sẽ cứng lại. Giờ đây, sau cái vỗ nhẹ của Lý Nhược Thủy, toàn thân y bỗng thoải mái hơn rất nhiều.


Lộ Chi Dao thả lỏng người, nghiêng đầu tìm kiếm đôi môi cô, nhưng bị cô giữ đầu lại.


“Vị công tử này, cho hỏi anh là ai?” Cô nghiêng đầu nhìn về phía người đang bị trói trên cột, cố ý đổi chủ đề.


Người đàn ông ấy quần áo rách nát, khuôn mặt còn mang nét non nớt. Hắn vốn đang ngẩng đầu nhìn đi chỗ khác, nghe thấy giọng cô mới thử đưa ánh mắt trở lại. Cảnh giữa hai người vừa rồi khiến hắn đỏ bừng cả mặt, nhưng nghĩ kỹ thì họ cũng chẳng làm gì, thật lạ.


“Tôi tên Thôi Minh Hạo, vốn đến đây để điều tra án.” Hắn liếc nhìn Lộ Chi Dao đang tựa lên người Lý Nhược Thủy, rồi lập tức nhìn sang nơi khác.


“Chẳng qua lại vô tình lạc vào thôn Đào Hoa, nghe nói ở đây có bọn cướp nên mới đi điều tra một phen, kết quả lại bị bắt.”


Thôi Minh Hạo?


Đây chẳng phải là cậu bạn từ thuở ấu thơ thầm yêu Lục Phi Nguyệt trong nguyên tác sao? Lại còn là nhân vật nam số ba xui xẻo, vừa chẳng thắng nổi “con cưng của trời” Giang Niên, mà cũng chẳng đấu lại nam phụ Lộ Chi Dao. Hắn chính là đứa nhỏ Lý Nhược Thủy thương xót nhất khi đọc truyện. Cô vẫn nhớ rõ cảnh hắn bị từ chối khéo với cái mác “bạn tốt” to đùng, hôm đó trời đổ mưa còn dữ dội hơn cả cảnh Y Bình về nhà xin tiền1 ấy chứ. Thật ra cô vốn ủng hộ cặp đôi từ thuở ấu thơ này, nhưng vì nửa chính còn lại đã là Giang Niên, nên cô đành tiếc nuối thở dài một câu…


“Thảm thật đấy.”


Lý Nhược Thủy buông Lộ Chi Dao ra, nhặt thanh kiếm mảnh trên đất lên giúp hắn cắt đứt sợi dây trói. Cô không biết liệu mình có cơ hội nhìn thấy “phiên bản đời thật” của màn tỏ tình đó không, bởi cô cũng khá tò mò không biết hắn vừa khóc vừa về nhà ra sao.



Thôi Minh Hạo được cởi trói thì căm phẫn nhìn quanh, chỉ ước sao có thể xông lên đánh một trận luôn.


“Không ngờ tôi lại bị những dân làng đó lừa! Đám ác nhân này, đúng là nên bị bắt hết nhốt lại!”


Lý Nhược Thủy nhìn đám cướp đã tắt thở, gật đầu tán đồng: “Chuẩn, rất chuẩn.”


“Em quen hắn à?”


Cổ tay bị người ta nắm lấy, Lý Nhược Thủy quay đầu thì thấy Lộ Chi Dao đang mỉm cười nhìn mình. Nhất thời cô chẳng biết nói gì, đành vỗ nhẹ lên tay y.


“Giờ thì quen rồi đấy thôi.”


Nói dối. Phản ứng của cô khi đối mặt với người lạ lẽ ra phải vừa gượng gạo vừa có khoảng cách giống như khi gặp Trịnh Ngôn Mộc mới đúng, chứ không nên tự nhiên thân mật như thế này.


“Vậy sao.” Lộ Chi Dao khẽ gật đầu, song vẫn chẳng hề buông tay.


Không sao cả, Lý Nhược Thủy sẽ không rời bỏ y. Dù có quen hay không quen người khác thì cũng chẳng hề gì, bởi chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ cùng sống biệt lập ở một nơi nào đó.


Khi Lý Nhược Thủy đang bàn chuyện vụ án cùng Thôi Minh Hạo, Lộ Chi Dao chợt hỏi: “Em thấy hắn đẹp hơn, hay ta đẹp hơn?”


“Tất nhiên là anh đẹp hơn rồi.” Lý Nhược Thủy đã sớm đoán được y sẽ hỏi câu này, nên khi y hỏi ra, cô đã lập tức trả lời chẳng chút do dự.


Thôi Minh Hạo khẽ sờ mũi, nghiêng đầu che nụ cười. Không phải là cười chê, mà là thấy mới lạ thôi, bởi hắn hiếm khi thấy có người đàn ông nào lại bận lòng vì sợ mình không đủ đẹp trong mắt người mình thương.


Lộ Chi Dao nheo mắt, cực kỳ hài lòng, ít ra câu trả lời đó không phải giả dối. Nghĩ cũng lạ, y vốn ghét nhất bị lừa dối, thế mà lúc này lại sẵn lòng vứt bỏ cả giới hạn ngày trước của chính mình.


Chỉ cần có cô ở đây, thì mọi thứ đều có thể.


“Hay là tối nay chúng ta nghỉ lại đây, mai xuống núi?” Lý Nhược Thủy nhìn thân thể Lộ Chi Dao, đưa ra đề nghị ấy.


Dù sao y cũng đang bị thương, sau trận chiến hôm nay chẳng biết có bị thêm vết thương mới không.


“Cũng được, đúng là nên nghỉ ngơi chút.” Thôi Minh Hạo đáp lời, hơi lúng túng khi nhìn hai người họ: “Vậy tôi đi tìm một gian phòng trước nhé, dù sao bọn cướp cũng chẳng còn ai nữa.”


Vị công tử đứng phía sau Lý cô nương ngẩng đầu “nhìn” về phía hắn. Tuy người kia đang mỉm cười, nhưng không hiểu sao Thôi Minh Hạo lại cảm nhận được một luồng áp lực vô hình. Tựa như mặt hồ trước cơn mưa núi, trông thì tĩnh lặng, nhưng trong làn nước đã in bóng mây đen, chỉ chờ một cơn gió khẽ qua là có thể dậy sóng.


… Có lẽ là hắn đã làm phiền họ rồi.


Thôi Minh Hạo lập tức quay người bước qua mấy thi thể trên đất chuẩn bị rời đi, khi ngang qua chỗ thủ lĩnh bọn cướp thì vô tình thấy một góc giấy lộ ra. Hắn khựng lại, cúi người nhặt quyển sổ thấm máu đó lên.


Đó chính là cuốn sổ thống kê mà Chu công tử kia lật xem.


Thôi Minh Hạo khẽ nhếch môi, hắn lật đi lật lại xem kỹ mấy lượt, xác nhận đây chắc chắn là sổ ghi chép giao dịch của bọn sơn tặc trong nhiều năm qua.


Lần này không uổng công đến đây, nhất định phải mang thứ này về hoàng thành cho Lục Phi Nguyệt xem mới được!



*


“Lý cô nương, sau khi ra khỏi núi thì hai người định đi đâu?” Thôi Minh Hạo lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang, vừa đi vừa đấm nhẹ lên đùi.


Từ sáng sớm lúc rời khỏi sào huyệt bọn cướp đến giờ, họ đã đi suốt cả buổi, chẳng hề ngơi nghỉ.


“Trước tiên về Thương Châu, sau đó sẽ lên hoàng thành.” Lý Nhược Thủy nói mà mặt không đổi sắc, tim chẳng loạn nhịp, đi phía trước dìu theo Lộ Chi Dao, nom khá thong dong.


Giờ hai người họ tuy có thể đi lại nhưng vẫn loạng choạng, vết thương trên người thì hồi phục rất chậm. Đêm qua cô xem qua, chỗ trầy xước vẫn còn rỉ máu.


“Tôi cũng phải về hoàng thành, hay là chúng ta đi cùng nhau? Nếu đi đường thủy thì sẽ nhanh hơn đấy.” Thôi Minh Hạo cười lên có má lúm đồng tiền, trông vô cùng thân thiện.


Lý Nhược Thủy lập tức đồng ý: “Được thôi, bọn tôi không rành đường, có anh dẫn thì tốt quá.”


Cô không biết hiện giờ Bạch Khinh Khinh ở hoàng thành tình hình thế nào, nhưng tám phần là có thế lực lớn. Có Thôi Minh Hạo đi cùng, cô có thể nhân cơ hội dò hỏi tình hình trong thành từ chỗ hắn.


“Ta bị thương rồi.” Giọng nói dịu nhẹ vang bên tai, Lý Nhược Thủy khó hiểu quay đầu nhìn Lộ Chi Dao.


“Tôi đỡ anh đi rồi còn gì, sao lại bị thương nữa?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


“Ở đây.” Y khẽ cụp mắt, vén tóc sang một bên, để lộ tấm lưng quấn băng đã loang vài vệt máu đỏ.


“… Đúng là vậy thật.” Cô cực kỳ hoài nghi rằng vết thương này là do y tự làm cho rách ra.


Lý Nhược Thủy chợt nhớ đến giấc mơ lần trước, y cố tình rạch tay mình chỉ để cô để ý y nhiều hơn.


“Đến Thương Châu rồi tôi sẽ bôi thuốc cho anh, được không?”


“Em cõng ta đi.” Lộ Chi Dao dịu dàng nheo mắt, hàng mi dưới nắng phản chiếu những tia sáng lấp lánh: “Chân ta đau.”


???


“Tối qua anh đuổi theo người ta còn suýt bay lên cơ mà.” Lý Nhược Thủy lẩm bẩm vài câu, “Tôi cõng anh bao nhiêu lần rồi, sao chưa từng thấy anh cõng tôi lần nào.”


“Được thôi.” Lộ Chi Dao vừa rồi còn bước đi hơi tập tễnh lại lập tức đứng thẳng tự nhiên, rồi hơi cúi người xuống trước mặt cô, vỗ vỗ lên vai ra hiệu.


Thôi Minh Hạo đi bên cạnh vội quay đi, mặt đỏ bừng.


Lý Nhược Thủy thấy băng gạc lộ ra trên cổ tay y thì mỉm cười lắc đầu: “Bị thương thế này còn muốn cõng tôi à?”


“Không sao, dù sao cũng chẳng phải lần đầu.”


“Thôi đi, chân anh còn chưa lành hẳn.” Lý Nhược Thủy nghĩ một lát, rồi đỡ y đứng vào giữa mình và Thôi Minh Hạo, “Thế này được chưa?”


Lộ Chi Dao bật cười khẽ mấy tiếng, tâm trạng rõ ràng rất tốt: “Em lúc nào cũng hiểu được ý ta.”



“Em thích nơi nào? Tô Châu được chứ?”


Chủ đề chuyển quá nhanh khiến Lý Nhược Thủy nhất thời không theo kịp: “Tô Châu gì cơ?”


“Chính là nơi giam em đó, tối qua ta đã nói rõ rồi mà?” Lộ Chi Dao nghiêng mặt nhìn cô, hàng mi cong tạo thành một đường cung tuyệt đẹp, khóe môi cũng khẽ nhếch. Giọng điệu nhẹ nhàng hệt như đang bàn chuyện đi du ngoạn ngày mai, y chẳng thấy từ “giam” kia có gì không ổn cả.


Nhưng với Lý Nhược Thủy, thì đó là một tin dữ thực sự. Trời đất, y nghiêm túc suy nghĩ chuyện này thật hả?! Tiến độ hiện tại đã nhanh như đô thị hóa luôn rồi à?!


Lý Nhược Thủy l**m môi, chớp mắt mấy cái, cố gắng nghĩ ra một lý do: “… Tô Châu là một thành phố tốt, nhưng người ở đó nói chuyện tôi nghe không hiểu lắm.”


“Ta dạy em.” Lộ Chi Dao nghĩ một lát rồi khẽ lắc đầu, bật cười thành tiếng.


“Em không cần ra ngoài, cũng chẳng phải nói chuyện với ai, chỉ cần nói với ta là được.”


Lý Nhược Thủy gượng cười hai tiếng: “Ờ, cũng phải. Nhưng mà mùa hè ở đó nóng lắm, trong phòng kín chắc khó chịu lắm nhỉ.” Cô đang nói cái quái gì thế? Giờ cô đang bàn với y chuyện làm sao để “giam” mình thoải mái hơn thật à? Sao nghe cứ phi lý vậy nhỉ?


“À, vậy thì phải tìm nơi mùa đông ấm, mùa hè mát rồi.” Lộ Chi Dao mím môi, bắt đầu ngẫm kỹ những nơi mình từng đi qua.


“Tần Hoài rất được đó.” Thôi Minh Hạo xen vào: “Sau này tôi cũng muốn dẫn người mình thích đến đó ở.”


Lý Nhược Thủy trừng hắn một cái, rồi quay sang nhìn Lộ Chi Dao: “Tần Hoài có nhiều sông nước, sống gần bờ như thế cũng hơi nguy hiểm.”


“Phải.” Lộ Chi Dao gật đầu, những đốm sáng loang lổ giữa tán lê rơi lên gương mặt y thấp thoáng như ảo ảnh.


“Anh bơi giỏi như vậy, lỡ trôi theo dòng nước mất thì sao?”


“… Em lo xa quá rồi.”


Con đường rời khỏi núi Đào đối với Lý Nhược Thủy quả là rất tra tấn. Cô không chỉ phải cùng Lộ Chi Dao chọn nơi ở, mà còn phải chọn kiểu dáng ngôi nhà cô “thích”, cái khóa không thể mở ra, và cả chiếc giường mà “sẽ cùng cô đi hết nửa đời còn lại”. May thay, những việc này đều có thể trì hoãn được. Giờ Lý Nhược Thủy chỉ biết thầm cầu khấn Bạch Khinh Khinh đừng dễ dàng để họ giải được cổ trùng, ít nhất phải kéo dài thêm chút thời gian cho đến khi cô tìm ra cách thoát khỏi “chế độ giam cầm cấm cửa” kia đã.


Không biết hôn có tác dụng không, nếu không thì cô đành phải áp dụng biện pháp mạnh hơn thôi.


Ba người lặng lẽ bên sông, mỗi người ôm một nỗi lòng chẳng nguôi, dòng trôi in sắc mặt trời, như ngọn lửa đỏ rực khơi giữa dòng.


Ngày trước, dân làng Đào Hoa từng đẩy những cô gái bị bắt cóc xuống dòng nước, lợi dụng thế nước để đưa họ đến sào huyệt của bọn cướp, kiếm lợi trên nỗi đau người khác. Nay trong làng Đào Hoa chẳng còn bóng người sống, những vệt máu mảnh như tơ tụ lại bên bờ sông, hòa vào làn nước rồi rất nhanh bị cuốn trôi, chẳng để lại dấu vết nào.


*


“Bác lái đò ơi, hôm nay có thuyền đi hoàng thành không?” Thôi Minh Hạo đứng trên bến đò, cất tiếng hỏi chủ thuyền.


Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao thì đứng phía sau líu ríu to nhỏ.


Sau khi trở lại Thương Châu, họ không chỉ đến y quán khám bệnh, mua thuốc, mà còn tiện đường quay về quán trọ thu dọn một đống con rối kỳ quái cùng vài món đồ lạ lùng Lộ Chi Dao từng làm, cuối cùng ghé qua lò rèn để lấy kiếm.


Lúc mới tới đây, Lý Nhược Thủy tay không tấc sắt, còn bây giờ thì tay xách nách mang đủ thứ.



“Mang mấy con rối này đi làm gì? Nặng muốn chết.” Cô chê bai liếc đám rối lần nữa, rồi đột nhiên nhớ đến con mèo bị “vẻ đẹp kinh thiên động địa” của chúng dọa dựng cả lông.


Mà Lộ Chi Dao đúng là người có kiên nhẫn, con rối nào cũng được y cẩn thận nhét đậu xanh vào bên trong, sợ chưa đủ xấu dọa người ta.


“Chỗ này toàn là em, dĩ nhiên phải mang theo rồi.” Lộ Chi Dao thu gói đồ lại, cẩn thận xếp những con rối vào trong.


“Cái gì? Ai cơ?” Lý Nhược Thủy tưởng mình nghe nhầm.


“Ta làm theo dáng em mà.” Lộ Chi Dao vuốt đầu con rối nhỏ, lại bỏ nó vào bọc.


Như sấm sét giữa trời quang, Lý Nhược Thủy sợ đến mức lùi hẳn một bước. Cuối cùng cô cũng hiểu ra vì sao mình mãi không thể chinh phục được y rồi.


Thì ra trong lòng y, cô lại như thế này! Chinh phục thành công mới là chuyện lạ đấy!


“Đó không phải là tôi!” Lý Nhược Thủy hoảng đến mức buông cả đồ, nắm lấy tay y đặt lên mặt mình.


“Anh sờ đi, mắt tôi làm gì có nhỏ bằng hạt đậu xanh! Ai tung tin nhảm vậy chứ!”


Lộ Chi Dao bị cô kéo tay sờ từ trán xuống cằm. Y chỉ cười chẳng nói, rồi gật đầu thuận theo cô, “Ừ, đúng là không giống.”


Thật ra y đã khắc ghi dáng vẻ của cô từ lâu, nhưng giờ nghe chính cô mô tả lại thế này, dường như bức họa trong lòng càng trở nên rõ nét hơn.


“Miệng tôi cũng đâu như thế, chỗ này phải hơi cong lên mới đúng.”


Lộ Chi Dao khẽ chạm vào khóe môi hơi cong của cô, cẩn thận cảm nhận sự mềm mại dưới đầu ngón tay, “… Rất dễ chịu.”


“Nếu lần sau anh quên thì cứ sờ lại là nhớ ngay, đừng để hình tượng của tôi trong lòng anh sụp đổ thêm nữa.” Lý Nhược Thủy hơi giận, đến giờ cô đã bị tung tin nhảm hai lần rồi.


Một là chỉ cần bắt được cô là có thể khống chế được Lộ Chi Dao; hai là cô có “mắt đậu xanh, mày đảng sâm”, nghe thôi đã thấy cực lỳ phi lý rồi.


“Nhưng trong lòng ta, dáng vẻ của em đã là ‘mắt đậu xanh, mày đảng sâm’ rồi, giờ phải làm sao?” Lộ Chi Dao cong môi, hoàn toàn không nhận ra câu nói này đã đủ chọc giận cô.


“Quên ngay đi! Tôi là mắt to bằng hạt dẻ, sống mũi thẳng như tấm ván, môi mỏng như tờ giấy!”


“…” Thôi Minh Hạo đi ngang qua, nghe vậy chỉ khẽ buông một câu: Đúng là phi lý.


“Lý cô nương, thuê xong thuyền rồi, chắc khoảng hai ngày nữa là tới hoàng thành.”


Lý Nhược Thủy kéo Lộ Chi Dao lên thuyền, giờ vẫn hãi tới mức hoài nghi nhân sinh. Cô nhìn đám rối đang dựa đầu vào nhau trong túi hành lý. Tất cả chúng đều giống hệt nhau, đủ để thấy Lộ Chi Dao đã tôi luyện đến mức nào Nếu người định chinh phục cô cũng có dáng vẻ kỳ dị như thế, e rằng cô chẳng bao giờ động lòng nổi.


Má ơi, đây chính là cảm giác “lên núi khỉ đuổi về, xuống biển cá đẩy lên” à? Càng nghĩ càng thấy ngượng chết đi được!


Con thuyền lớn chậm rãi xuôi dòng, trong khoang không chỉ có Lý Nhược Thủy đang ngồi bó gối trong góc, ngẩn người nhìn đám rối.


Mà còn có Lộ Chi Dao, người lần đầu tiên trong đời được ngồi thuyền lớn.



Chú thích:

  1. Cụm từ này xuất phát từ cảnh phim nổi tiếng của bộ Tân Dòng Sông Ly Biệt (2001). Trong cảnh này, nhân vật Lục Y Bình (Triệu Vy thủ vai) trở về nhà của bố mình là Lục Chấn Hoa để xin tiền. Song vì mâu thuẫn nên cô bị bố đánh và cô dầm mưa về nhà. Cảnh dầm mưa này về sau được dùng thành cách nói hài hước để ám chỉ một tình huống bi kịch hoặc đầy kịch tính. 

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 66
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...