Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 65
Chương 65
Ánh trăng dịu nhẹ phủ xuống không gian tĩnh mịch, nếu là ngày thường, dân thôn Đào Hoa lúc này hẳn đã yên ổn ngồi ở nhà đếm bạc. Những người ở lại trong làng phần lớn là người già, phụ nữ và trẻ nhỏ, trước giờ vốn quen đứng ở vị thế đạo đức cao nhất. Cho dù trong lòng có ý nghĩ gì khác, song họ vẫn chẳng thể bước qua ranh giới đạo đức mà chính mình đặt ra. Họ chưa từng nghĩ sẽ có một ngày như hôm nay, kẻ họ gặp không phải người tốt, mà là một con quỷ chẳng hề phân biệt phải trái, thiện ác. Y không quan tâm kẻ trước mặt là già hay trẻ, nam hay nữ, mà chỉ muốn chơi cho thỏa thích.
“Ngươi đã làm gì em ấy?” Lộ Chi Dao đứng trước mặt gã đàn ông, thanh kiếm mảnh trong tay y khẽ đâm chọc lên xuống trên vai cổ đối phương, để lại từng vệt máu loang lổ chẳng trùng nhau.
Đôi môi run run, gã cố nén cơn đau thấu xương trên bả vai, ngắt quãng đáp lời: “Tôi… tôi không làm gì cả, chỉ… chỉ kéo cô ta một cái thôi.”
Lời còn chưa dứt, thanh kiếm mảnh ấy đã chém xuống, cánh tay gã bị chặt đứt gọn lỏn.
“A…!” Cánh tay bị chém phăng tận gốc, máu phun xối xả. Dòng máu nóng bắn lên vạt áo choàng của y, nhuộm bộ lam y tầm thường kia thành một màu sẫm tối.
Lộ Chi Dao cầm kiếm tiến lên, vừa đi vừa mỉm cười, lòng y dâng lên một cơn phấn khích tột độ. Tiếng kêu khóc ấy trong tai y lại cứ như nhạc tiên, chẳng thể khiến y có xíu thương hại, mà ngược lại càng k*ch th*ch, thúc giục y nhanh chóng thỏa mãn d*c v*ng của mình.
Sân nhà họ Vương đã chẳng còn yên tĩnh như lúc ban đầu, chỗ nào cũng là tiếng gào khóc, đâu đâu cũng là máu. Bao năm qua, rất nhiều cô gái đã kêu cứu, cầu xin tha mạng ở đây, nhưng chẳng ai đáp lại. Những người này khi ấy chỉ thấy nực cười, bởi kẻ gây tội chính là họ. Song hiện tại lại đến lượt họ trở thành miếng thịt trên thớt, mặc người ta tùy ý chém giết. Tất cả đều gào khóc, cầu khẩn, chỉ mong có quan binh đi tuần ghé qua, cứu họ thoát khỏi cảnh này.
Nhưng không ai đến cả.
“Người tiếp theo.” Mũi kiếm sắc lạnh chạm đất, theo bước chân chủ nhân bị kéo lê, rạch một đường trắng dài trên nền đá.
“Công tử, xin ngài tha cho cháu tôi! Nó chỉ là một đứa trẻ, nó còn chưa biết gì!” Bà lão nước mắt giàn giụa, dập đầu liên hồi xuống đất.
Số bạc bà ta tích góp cả đời vốn để đứa cháu đích tôn có thể rời làng lên sống ở Thương Châu, nhưng giờ không chỉ bạc mất, mà mạng cháu e cũng khó giữ!
“Nó mới mười tuổi thôi, là bọn tôi ép nó làm, cháu tôi là đứa trẻ rất ngoan! Công tử, ngài giết tôi đi, lấy mạng tôi đổi cho nó…”
Bà ta còn chưa nói hết thì đã hít mạnh một hơi, đôi môi run rẩy. Và ngay sau đó, lưỡi kiếm cắm ở cổ theo luồng hơi đó mà rút ra ngoài.
“Người nào chẳng phải chết, ai đổi được cho ai đâu? Ta mười tuổi đã hiểu rất nhiều chuyện rồi đấy.” Lộ Chi Dao hít sâu, cố nén bàn tay đang run lên vì phấn khích, thế nhưng nụ cười bên môi y vẫn chẳng hề bớt dịu dàng.
“Người ta vẫn chửi ta rằng, súc sinh đúng là súc sinh, lớn thế nào cũng chẳng đổi được bản tính.” Lộ Chi Dao khẽ lau vệt máu trên mu bàn tay, để lại một đường đỏ nhạt. Rồi y lần theo tiếng khóc, chậm rãi đưa tay sờ đến cổ đứa trẻ.
“Em nghĩ, khi lớn lên rồi, em sẽ khác bây giờ chỗ nào không?”
Đứa trẻ vừa khóc vừa nhìn y, khuôn mặt chan chứa oán hận, song giọng nói lại vô thức mềm đi, mang theo vẻ cầu xin quen thuộc: “Em là đứa trẻ ngoan, anh ơi, tha cho em đi… Em chưa từng hại chị gái đó đâu.”
“Dối trá.” Lộ Chi Dao khẽ lắc đầu, vẻ tiếc nuối thoáng vụt qua trong mắt.
Lưỡi kiếm trong tay y mạnh mẽ hạ xuống, đứa trẻ ngã gục, nét oán hận còn hằn nguyên trên khuôn mặt non nớt ấy. Cảm xúc uất kết trong lòng y được giải tỏa phần lớn, Lộ Chi Dao ôm mặt cười hồi lâu. Y đã chẳng còn kiên nhẫn giết từng người nữa, nên ra tay càng lúc càng nhanh.
Bên giếng có một người đàn ông cao lớn đang ngồi, đó chính là kẻ đã tiết lộ vị trí của Lý Nhược Thủy. Trong mấy chục năm sống của mình, gã chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đến thế, ngay cả trong làn gió nhè nhẹ cũng phảng phất mùi máu tanh. Gã nhìn Lộ Chi Dao giết người, nghe tiếng y cười thì toàn thân run rẩy, muốn trốn mà đôi chân lại chẳng cất nổi. Đó là nỗi sợ hãi đến từ bản năng. Những người dân làng Đào Hoa vì tiền mà ở lại buôn bán phụ nữ đều bị kết liễu trong đêm trăng thanh gió mát ấy, chết trong cảnh tượng thê thảm.
Làm xong tất cả, Lộ Chi Dao xách kiếm bước đến trước người duy nhất còn sống trong sân.
“Đợi lâu rồi nhỉ. Giờ dẫn ta lên núi Đào tìm bọn cướp kia đi.”
*
“Đây là núi Đào à? Sao toàn là cây lê thế?” Lý Nhược Thủy nhìn hàng lê dọc hai bên sườn núi, ngạc nhiên hỏi.
Những cây này hẳn đã trồng lâu năm, trên cành lủng lẳng những quả non xanh ngắt.
Người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn liếc cô một cái, mấp máy môi mấy lần rồi vẫn nói: “Bọn ta không muốn nói chuyện với cô. Cô đi với cái tên đó thì đầu óc chắc chắn có vấn đề.”
“Vậy thì để tôi tự nói.” Lý Nhược Thủy liếc qua gã và người đi cùng, hơi nhướng mày.
“Từng có một cậu bé rất khỏe mạnh, nhỏ tuổi mà đã đầy cơ bắp, tự cho mình là võ công đệ nhất. Ai ngờ sau lại bị gã gầy nhẳng tên Lộ Chi Dao đánh cho một trận tơi tả…”
“Ai bị hắn đánh tơi tả hả!” Người đàn ông trừng mắt nhìn cô, giận dữ quát: “Đừng có lôi ta với hắn vào cùng một chỗ, hắn không xứng!”
“Anh với Bạch Sương là một phe phải không?” Lý Nhược Thủy ghé sát lại, muốn nhờ ánh trăng nhìn rõ nét mặt gã.
Vẻ giận dữ của người này y hệt Bạch Sương, cả hai đều căm ghét Lộ Chi Dao đến tận xương tủy, nói họ không cùng một nhà thì cô thật chẳng tin.
Người đàn ông trông có vẻ ngạc nhiên, định nói gì đó nhưng người đội mũ lá bên cạnh khẽ ho một tiếng, chặn lời gã lại.
“Liên quan quái gì đến cô!” Gã hừ lạnh, không buồn để ý đến cô nữa.
Nhưng giờ đây không cần họ trả lời thì cô cũng có thể khẳng định rằng Bạch Sương cùng phe với bọn họ. Lúc trước Bạch Sương tham gia cuộc tỉ võ kén vợ là để thuận lợi tiến vào phủ Trịnh, giờ cô ta lại cùng một phe với đám người này, mà trong phủ Trịnh còn có tên điên Trịnh Ngôn Mộc… Những chuyện này vốn có thể xâu chuỗi lại với nhau, nếu tiếp tục đào sâu, chưa biết chừng sẽ lộ ra điều gì đó. Sao cô lại cứ có cảm giác mình vô tình dấn thân vào cốt truyện ẩn trong nguyên tác thế nhỉ?
Trong nguyên tác, tác giả vừa viết chuyện tình cảm giữa Lục Phi Nguyệt và Lộ Chi Dao, vừa viết những vụ án họ phá trên giang hồ. Tiếc là trước khi xuyên vào sách, cô vẫn chưa đọc hết, chẳng biết kết cục rốt cuộc ra sao.
Đau đầu quá. Không chỉ phải chinh phục một tên b**n th**, mà giờ còn phải theo cả tuyến truyện ẩn nữa sao? Mệt mỏi thật đấy.
Lý Nhược Thủy đi theo hai người kia lên núi. Vì cô rất nghe lời, không cần họ đẩy hay lôi nên chẳng mấy chốc ba người đã đến cổng trại của bọn cướp.
“Cũng khá biết điều đấy.” Người đàn ông vạm vỡ lại liếc cô một cái, sau đó nhíu mày quay đầu đi mở cửa.
Chỉ cần nhìn thấy cô, gã liền nghĩ đến Lộ Chi Dao, mà nghĩ đến là thấy bực mình không chịu nổi.
Đây là kiểu sơn trại điển hình: chỗ nào cũng thắp đuốc, phần lớn người trong trại là nam giới, thân trần vác đao đi qua đi lại; thi thoảng, có vài ánh mắt lướt về phía Lý Nhược Thủy.
Cô bị dẫn vào đại điện, rất nhiều người đang đứng đó. Tất cả gần như cùng lúc quay đầu nhìn về phía cô. Ngồi ở vị trí chủ tọa chính là Chu công tử, người ban sáng đến xem “hàng”. Hắn đang lật xem quyển sổ dày, chỉ hơi ngẩng mắt nhìn cô một cái. Khí chất của Chu công tử rõ ràng chẳng hợp với không khí nơi sơn trại này, trông không giống kẻ cầm đầu, gã râu quai nón đứng bên cạnh hắn có vẻ mới là thủ lĩnh thật sự.
Chỉ là gã lại ra sức nịnh bợ, liên tục phe phẩy quạt cho Chu công tử, cười đến mức đuôi mắt nhăn cả lại.
“Chu công tử, ngài xem sổ sách có sai chỗ nào không? Bọn tôi chẳng giấu đồng nào bao giờ!”
Lý Nhược Thủy đứng giữa điện, nhìn hết nơi này đến nơi nọ, cho đến khi chạm phải một ánh nhìn suýt bị vùi lấp trong đám đông. Cô hơi nghiêng người, tìm góc độ tốt hơn để nhìn.
Cô thấy một người đàn ông toàn thân rách rưới bị trói vào cột. Ngay khoảnh khắc Lý Nhược Thủy nhìn tới, hắn trợn to mắt, khẽ lắc đầu ra hiệu cho cô.
???
Lý Nhược Thủy chẳng hiểu hắn định nói gì, bèn quay đi, tiếp tục quan sát chỗ khác.
“Ta vốn chỉ đến đây kiểm tra sổ sách, không ngờ lại gặp người quen. Cô và Lộ Chi Dao có quan hệ gì?” Chu công tử xem sổ xong, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn cô.
Lý Nhược Thủy im lặng giây lát, rồi nhìn thẳng vào hắn: “Có lẽ là, người yêu.”
Thật ra còn lâu mới đến mức ấy, nhưng Chu công tử kia lại tỏ ra rất có hứng thú, nên cô đành phải nói quá lên một chút.
“Người yêu ư?” Chu công tử giễu cợt lặp lại, như thể vừa nghe được một câu chuyện nực cười.
“Cô nương, ta khuyên cô một câu: So với việc làm người yêu của hắn, chẳng thà ngoan ngoãn để bọn ta bán đi còn hơn. Loại người như hắn làm gì hiểu được thế nào là ‘yêu’.”
Lý Nhược Thủy không đáp. Theo suy đoán của cô, cho đến hiện tại thì người có thể thân cận với Lộ Chi Dao đến mức ấy e chỉ có mình cô. Cô hiểu rõ những khuyết điểm của y hơn ai hết; nhưng cũng biết, y không phải là kẻ vô phương cứu chữa.
“Có lẽ còn một lựa chọn thứ ba, các người thả ta về.” Lý Nhược Thủy không muốn tranh luận về phẩm chất con người của Lộ Chi Dao, chỉ cố gắng kéo dài thời gian đối đáp với họ.
“Không cần phải phí công như vậy đâu.” Chu công tử chống tay lên thành ghế, ánh mắt đầy hứng thú nhìn cô: “Cho dù cô có kéo dài bao lâu đi nữa, thì hắn cũng sẽ không đến đâu. Ta rất hiểu con người hắn.”
“Muốn cược một ván không?” Lý Nhược Thủy âm thầm thở phào trong lòng. Tốt nhất là nên kéo dài thêm thời gian, bởi cô tin Lộ Chi Dao chắc chắn sẽ đến.
“Không cần cược. Hắn có thể từng nghĩ đến việc đến cứu cô, nhưng chắc chắn càng muốn nhân cớ đó để tha hồ giết chóc. Dã tâm giết chóc sớm muộn gì cũng nuốt chửng mọi ý niệm cứu người. Khi máu đã làm hắn hóa cuồng, hắn nào còn nhớ đến chuyện phải giữ lại một mạng sống? Huống hồ hắn là kẻ mù, thế làm sao mà tìm được đến đây? Nói thật, dã thú mà còn không xé xác người ta ra ăn thì đã là tốt lắm rồi. Cô nghĩ hắn hiểu thế nào là ‘cứu người’ sao?”
Chu công tử chậm rãi đặt quyển sổ trong tay sang một bên, nhàn nhã gật đầu với cô: “Xem như nể mặt cô dám đi cùng hắn, ta cho cô chút thời gian. Xem thử xem, hắn có đến hay không. Giờ trong lúc chờ, cô muốn biết gì nào?”
Muốn kéo dài thời gian, đương nhiên là phải khiến đối phương nói chuyện, chiêu này cô đã quá quen thuộc rồi: “Vậy anh kể cho tôi nghe chuyện tại sao dân làng Đào Hoa lại trở nên như bây giờ đi?”
“Cô biết cách câu giờ đấy nhỉ. Thật ra câu chuyện này rất tầm thường.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Thôn Đào Hoa thuở trước chỉ là một ngôi làng nhỏ, người dân sớm ra đồng, chiều về nghỉ, sống yên bình theo nhịp mặt trời. Đúng như tên gọi, mỗi độ tháng Ba gió xuân thổi về là khắp núi đồi lại ngập sắc đào phớt hồng, rực rỡ một vùng trời. Ngoài việc đồng áng, dân làng còn lấy nghề nấu rượu hoa đào làm kế sinh nhai, mỗi tháng đều chọn một ngày lên Thương Châu bán rượu. Cuộc sống yên ổn đủ đầy, người trẻ vô lo, người già thì hưởng trọn niềm vui sum vầy. Điều họ thích nhất mỗi ngày là ra bờ sông tản bộ. Khi ấy, chẳng ai để tâm đến cảnh sông nước nhuộm ánh chiều hồng rực rỡ đến nhường nào, vì với họ, vẻ đẹp ấy chỉ là một phần rất đỗi bình thường trong cuộc sống hàng ngày.
Mãi cho đến khi có một thi nhân vô tình ghé qua nơi đây, trông thấy khung cảnh trời nước một màu đẹp nao lòng thì cảm hứng dâng trào, viết ngay ra một bài thơ. Từ đó làng Đào Hoa dần nổi tiếng. Các công tử, tiểu thư và thi nhân có tiền lại rảnh rỗi lần lượt tìm đến, ngâm thơ đối chữ, vui thú phong nguyệt, tiền tiêu như nước chảy. Họa phúc kề nhau. Người ngoài đều nói đó là phúc lớn, là vận may trời ban, nhưng mọi chuyện lại dần trôi về hướng lạ lùng. Và tất cả đều bắt nguồn từ việc họ và những người dân cần cù trong thôn không thể hòa hợp.
Khi người dân ngày ngày dãi nắng dầm mưa, làm quần quật từ sáng đến tối mà vẫn chẳng bằng một chén rượu, một khúc nhạc của bọn họ, thì công sức lao động hằng ngày của những người dân ấy liền hóa thành một trò cười. Mầm mống ganh hận dần bén rễ trong lòng: Cớ gì bọn họ ung dung như vậy, chỉ trong một ngày đã tiêu hết số bạc mà cả năm họ mới gom góp được?
Những người dân chưa từng rời khỏi thôn Đào Hoa dần bị lòng ghen ghét nhấn chìm, và họ không hề nhận ra rằng, khi con người bắt đầu so sánh bản thân với kẻ khác, thì cũng là lúc nỗi khổ đau bắt đầu. Cho đến bảy năm trước, khi đám cướp kéo đến thôn Đào Hoa bắt cóc phụ nữ trong làng đem bán. Họ báo quan, nhưng đám quan binh tới nơi chỉ qua loa chiếu lệ, cứ thế nói “chúng tôi lực bất tòng tâm”, rồi chuyện ấy cũng rơi vào quên lãng. Vậy nhưng, trong số dân làng ấy, lại có không ít kẻ lòng dạ xấu xa, sinh ra ý định cấu kết với bọn cướp để kiếm tiền.
Vợ chồng nhà họ Vương chính là một trong số đó.
“Nực cười không? Rõ ràng kẻ bán con gái chính là bọn họ, vậy mà kẻ sốt sắng hợp tác cùng ta nhất lại cũng chính là bọn họ. Thậm chí còn lấy cớ sinh nhật của con bé để bịa đặt, giả vờ đáng thương mà lừa thiên hạ.”
Chu công tử vắt chéo chân, từ trên cao nhìn xuống Lý Nhược Thủy.
“Mỗi lần bán có thể được gần trăm lượng bạc. Đó là khoản thu nhập của mấy năm trời, đủ để xoa dịu vết thương trong lòng những kẻ ác này rồi.”
Người đàn ông râu quai nón đứng bên cạnh bật cười ha hả: “Những năm qua bọn ta toàn nhờ họ đấy, tiền kiếm được cũng chẳng ít đâu!”
Xì! Lý Nhược Thủy muốn bày ra vẻ khinh bỉ cho thấy luôn, đúng là chó chê mèo lắm lông. Chính bọn chúng mới là nguồn gốc của chuyện buôn người, còn dám nói người khác là kẻ ác nữa hả.
“Nói nãy giờ rồi, cô nghĩ hắn sẽ đến sao? Đừng mơ mộng nữa…”
Bỗng bên ngoài đại điện, pháo hoa vút lên trời rồi nổ tung rực rỡ. Tiếng nổ vang dội như điềm báo cho một tai họa sắp giáng xuống.
Lý Nhược Thủy nhìn họ, khóe môi bất giác cong lên. Đối với họ, pháo hoa là tín hiệu cảnh báo; còn với cô, đó lại là ánh sáng rực rỡ của sự giải thoát.
“Bắt lấy cô ta!” Chu công tử nhìn lên trời, vừa thấy pháo hoa liền chỉ tay về phía Lý Nhược Thủy.
Dĩ nhiên Lý Nhược Thủy sẽ không ngoan ngoãn chịu trói. Khi nãy nhiều người đã lơi lỏng cảnh giác, nên lúc này việc bỏ chạy không khó. Cô tựa như một con chim non nhanh lẹ, lách qua lách lại giữa đám đông. Không ít người còn bận lo trận đánh bên ngoài, song lại phải tuân lệnh truy bắt Lý Nhược Thủy. Thành ra phân tâm, trong chốc lát cũng chẳng ai bắt được cô.
Lý Nhược Thủy chạy vòng quanh người đang bị trói trên cột, hắn cũng rất hiểu ý, nhấc chân lên chắn đường, không cho ai tóm được cô.
Thoáng cái, Lộ Chi Dao đã đi đến cửa điện.
Áo bào màu lam trên người y đã ngấm dần thành màu tím sẫm, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ tí tách xuống nền đất.
Lý Nhược Thủy ngoảnh đầu nhìn lại. Cô thấy mấy kẻ vừa rồi xông vào bắt cô đang lén lút rời khỏi điện, còn gã đàn ông lực lưỡng khi nãy còn hô hào đòi tỉ thí với Lộ Chi Dao thì đã chuồn mất.
… Thật chẳng bằng cả Bạch Sương, ít ra Bạch Sương còn dám đấu với y mấy chiêu.
Thủ lĩnh muốn trốn, đàn em dĩ nhiên phải liều mạng yểm hộ. Huống hồ, tên sơn tặc cầm đầu kia còn chưa nếm trải cảm giác tuyệt vọng khi đối mặt với Lộ Chi Dao.
“Chu đại nhân, ngài mau đi trước! Để bọn tôi chặn hắn lại!”
Theo tính cách thường ngày của Lộ Chi Dao thì hẳn y sẽ nói thêm vài câu bằng giọng điệu ôn hòa nhưng lời nói lại thấm đầy khinh miệt. Song lần này y không đáp lại, hàng mi y run nhẹ, tay siết chặt chuôi kiếm, hướng vào trong điện hỏi khẽ.
“Lý Nhược Thủy?”
“Ở đây! Ở đây này!” Lý Nhược Thủy nhảy lên mấy cái, ra hiệu rằng mình vẫn ổn.
Ngoài dự liệu của Lý Nhược Thủy, nghe thấy tiếng cô xong, Lộ Chi Dao không hề mỉa mai đám người kia kém cỏi như mọi khi mà dứt khoát rút kiếm xuất chiêu.
Đám cướp kia tuy thân thủ cũng được, nhưng chỉ là hạng đấu với dân thường, chứ gặp phải cao thủ thì ngay cả gã to con đầy cơ bắp vừa rồi còn chẳng đánh lại. Giết bọn chúng với Lộ Chi Dao không khó, chỉ là tốn chút thời gian. Y ra tay thẳng vào cổ họng đối phương, gần như dùng cách đơn giản mà chí mạng nhất để giết họ. Tốc độ nhanh đến mức khỏi cần bàn. Ngay cả người đàn ông bị trói trên cột cũng nhìn đến độ mắt trừng miệng há.
“Khoan đã, anh ta cùng phe với ta!” Lý Nhược Thủy vội cất tiếng ngăn lại, nhưng cơ thể lại tự khắc lùi đi một bước.
Đao kiếm vô tình, lỡ bị thương vào mình thì đúng là không hay.
Cô vừa dứt lời, Lộ Chi Dao liền dừng tay. Y đứng yên giây lát rồi chậm rãi bước đến gần cô.
Mái tóc trước trán y hơi ướt, đầu mũi lấm tấm mồ hôi. Khi bước tới, y cởi bỏ tấm áo ngoài dính máu, chỉ mặc mỗi lớp áo lót trắng tinh. Đứng trước mặt cô, Lộ Chi Dao khẽ thở ra một hơi, vung kiếm chém đứt dây trói trên người cô rồi tiện tay ném thanh kiếm sang một bên.
Y lại nắm lấy cổ tay cô, đeo chuỗi hạt quanh cổ tay cô thêm lần nữa. Trong mắt mang ý cười, như thể vừa hoàn thành chuyện gì to tát lắm.
“Em lúc nào cũng sơ ý để người ta bắt đi, xem ra sau này không thể để em rời khỏi ta quá xa được nữa.”
“Trên đường đến đây, ta đã nghĩ rất nhiều. Nhưng dường như dù làm thế nào đi nữa thì ta cũng không thể khiến em được an ổn ở bên cạnh. Dù làm gì, em vẫn sẽ bị người ta bắt đi. Điều đó khiến ta… hơi lo lắng chăng?”
Y đắn đo lựa lời, cố gắng để Lý Nhược Thủy hiểu được cảm xúc của mình lúc này.
Lộ Chi Dao vốn là người như thế, bất kể thời điểm hay hoàn cảnh, chỉ cần muốn là y sẽ thẳng thắn bộc bạch những suy nghĩ trong lòng với cô, mặc cho những suy nghĩ ấy có lệch lạc đến mức nào.
Lý Nhược Thủy nghe mà chẳng hiểu, song trong lòng lại như thoáng cảm giác được điều gì đó.
Lộ Chi Dao chạm khẽ lên má cô, giọng nói dịu dàng mà thốt ra một câu khiến người ta lạnh sống lưng: “Vì vậy, trên đường đến đây ta đã nghĩ ra một cách. Đó chính là tìm một nơi không ai biết, rồi nhốt em lại ở đó, thế thì chẳng còn ai có thể bắt em đi nữa.”
“Được chứ?”
??? Lý Nhược Thủy khựng lại, chớp mắt nhìn y. Đây là kiểu “giam cầm cấm cửa” mà? Nếu đây là một trò chơi chinh phục bình thường, cô hẳn đã đi đến tuyến BE rồi. Nhưng đây là người thật chứ không phải trò chơi, cô không thể “chơi lại”, nhưng cô vẫn có quyền lựa chọn.
“Thế còn độc thì sao? Giờ tôi vẫn đang trúng độc, chi bằng bàn chuyện đó sau được không?” Cảm ơn Bạch Khinh Khinh đã hạ trùng độc với cô, nếu không cô sẽ chẳng tìm được lý do từ chối nào cả. Bởi bất kỳ cái cớ nào khác cũng sẽ khiến cô trông như đang chống đối, mà hậu quả có khi còn tệ hơn cả bị nhốt kia. Thà đổ hết cho Bạch Khinh Khinh còn hơn là tự mình gánh họa.
“Không sao. Chúng ta ra ngoài rồi đi tìm bà ta.” Lộ Chi Dao khẽ cong môi. Dường như y rất hài lòng với đáp án của cô, bởi y cứ nghĩ cô sẽ từ chối.
Thực ra y đã nghĩ sẵn rồi, nếu cô dám nói “không”, y sẽ biến cô thành con rối giống như cách Bạch Khinh Khinh điều khiển cô trước đây vậy. Khi ấy, Lý Nhược Thủy vẫn có thể đi, có thể chạy, nhưng sẽ không bao giờ rời khỏi y.
“Vậy chúng ta còn phải tới chỗ bà ta tìm thuốc giải hả?”
Lý Nhược Thủy bắt đầu suy tính nên đối phó thế nào. Một khi bị nhốt thì quyền chủ động có lẽ sẽ chẳng còn thuộc về cô. Đến khi đó cô chỉ có thể đợi Lộ Chi Dao đến gặp mỗi ngày, mà muốn “chinh phục” y thành công, e rằng còn lâu lắm.
“Tìm thuốc giải?” Lộ Chi Dao như nghe thấy chuyện nực cười, bật cười khẽ, rồi tiện tay vén lọn tóc bên tai cô.
“Em ngốc rồi sao? Chỉ cần kề kiếm lên cổ Sở Tuyên, em đoán xem Bạch Khinh Khinh có chịu giao thuốc giải ra không?”
???
Người nhà này bị sao thế?
“Khoan đã, hóa ra từ đầu anh đã biết người đó chính là Bạch Khinh Khinh ư?”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 65
10.0/10 từ 22 lượt.
