Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 62
Chương 62
Ánh nắng xuyên qua song cửa, đổ xuống giường những vệt sáng đan xen chằng chịt. Trong buổi trưa hơi oi ả ấy, cả thôn Đào Hoa càng thêm tĩnh lặng, đến cả tiếng chim hót hay tiếng lá xào xạc trong gió cũng chẳng còn, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh bị bỏ quên giữa nhân gian.
Lộ Chi Dao ngồi ở mép giường, mái tóc đen dài buông xuống như thác, chiếc áo bào màu lam nhạt để mở tuột xuống đến khuỷu tay, để lộ bờ vai, cần cổ và vòng eo quấn băng vải. Y cụp mắt, nhanh nhẹn cởi bỏ lớp băng hơi lỏng kia, tự tay bôi thuốc rồi lại cẩn thận quấn lại. Y của thời niên thiếu chưa mạnh như hiện tại, lại thích đánh nhau, thích nhận lệnh truy nã có thưởng khó nhất, nên chuyện bị thương với y chẳng có gì lạ. Dẫu có bị thương giữa nơi hoang vắng thì cũng vẫn thế, cũng chỉ có hai kết cục hoặc sống hoặc chết, mà với y thì kết cục nào chả giống nhau. Vận tốt thì sống, kém may thì chết.
Nhưng y chưa từng nghĩ, một chuyện tầm thường như vậy lại có thể khiến Lý Nhược Thủy bận tâm đến thế. Chẳng lẽ trong mắt cô, bị thương lại là chuyện đặc biệt đến vậy sao?
Lộ Chi Dao nghĩ ngợi một lúc, rồi chạm tay đến thanh kiếm đặt bên gối, nghiêm túc cân nhắc xem có nên “thêm” cho mình vài vết thương mới hay không. Bởi dù sao thể chất y khác người, lúc nào vết thương cũng lành nhanh hơn người thường; đêm qua y còn sầu não một phen, tính toán xem nên pha thuốc ra sao thì vết thương mới chậm lành lại hơn.
Thân kiếm lạnh buốt, hoa văn trên vỏ kiếm hằn sâu vào đầu ngón tay, để lại những vệt đỏ mờ. Những hoa văn đó giống hệt tâm trạng y lúc này, rối rắm và phức tạp.
Thôi vậy, cô vốn chẳng thường thấy chuyện như thế, nếu y cứ tự rạch thương mãi, khiến cô dần quen với cảnh ấy thì sau này có lẽ cô cũng sẽ chẳng còn đối xử với y như thế nữa.
Lộ Chi Dao khẽ thở dài, bàn tay in hằn dấu kiếm lần mò ra phía sau, chỉ khi chạm vào khuôn mặt cô mới dừng lại: “Xem ra, đúng là em khó đối phó thật.”
Đối với Lộ Chi Dao, đoán tâm tư của Lý Nhược Thủy quả thật là chuyện khó, nhưng may là cô hiếm khi giấu cảm xúc, vậy nên y cũng bớt được không ít phiền toái. Y nhẹ v**t v* gương mặt cô hai lần rồi buông ra, sau đó chỉnh lại y phục, từ từ chống tay xuống mép giường và đứng dậy. Lộ Chi Dao bước hơi chậm, đi vẫn phải thoáng dừng lại giữa chừng; nhưng đúng là y đã có thể tự mình đi lại, chẳng còn phải dựa vào cô mới nhích được vài bước như lúc sáng nữa.
Nếu lúc này Lý Nhược Thủy thấy được thì nhất định sẽ la lên rằng y lừa mình, sau đó lại vừa lầu bầu vừa tự trách mình. Nhưng tiếc là cô đã bị ép ăn thuốc mê, giờ vẫn đang mê man chưa tỉnh.
Lộ Chi Dao chậm rãi bước đến bên cửa sổ phía phải, men theo khung gỗ tìm thấy một que hương mê cháy dở, rồi tiện tay ngắt tắt nó: “Rõ ràng là một ngôi làng hẻo lánh, vậy mà thuốc trị thương và hương mê đều là hàng thượng hạng, thật thú vị.”
Y đẩy cửa ra, vẫn nở nụ cười thường thấy, rồi khẽ khàng đóng cửa lại.
Trong sân vắng lặng, chỉ còn một làn gió nhè nhẹ thoảng qua. Gian phòng chính cũng im ắng, vợ chồng họ Vương đã rời đi ngay sau khi đốt hương mê.
Lộ Chi Dao đi men theo tường, định đến phòng chính lấy thuốc giải của hương mê.
Đi được nửa chừng thì y bỗng khựng lại, hơi nghiêng đầu “nhìn” về phía bức tường trắng, khóe môi khẽ cong lên nở nụ cười.
Ngoài tường có người, song không chỉ có một, có lẽ là đến theo dõi. Nhưng chẳng sao cả, chỉ cần họ có thể khiến Lý Nhược Thủy vui hơn là được. Cảm giác vừa giằng co vừa đùa cợt, rồi ngay khi đối phương vui nhất lại cho họ một đòn chí mạng, chắc cô cũng thích như thế. Y không nên làm gián đoạn hứng thú của cô.
Lộ Chi Dao tiện tay mở khóa cửa, đẩy cửa phòng chính ra rồi chậm rãi lục tìm thuốc giải trong phòng, vẻ mặt hết sức nghiêm túc. Ban đầu y chỉ muốn cô ngủ trưa một giấc thật ngon, nhưng sau đó đôi vợ chồng kia lại thêm vào một loại hương mê khác, hai thứ trộn lẫn sẽ khiến người ta sinh ác mộng. Hơn nữa nếu ngủ quá lâu, đầu óc sẽ mơ hồ, tinh thần bất ổn, thật chẳng tốt chút nào.
*
Giấc mơ vốn nên ngọt ngào, nhưng giấc mơ của Lý Nhược Thủy lại tràn ngập mùi thuốc súng.
Trước mặt cô là hai Lộ Chi Dao giống hệt nhau, nụ cười giống nhau, y phục giống nhau, cách nói năng b**n th** và lối suy nghĩ kỳ quặc cũng chẳng khác gì. Họ mỗi người giữ chặt một bên tay cô, rõ ràng là vẻ mặt dịu dàng, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác bị áp chế nặng nề.
… Có lẽ chẳng có trận tranh giành nào bi thảm hơn cảnh tượng này cả.
“Không nhận ra ta sao?”
“Ta mới là thật.”
Lý Nhược Thủy hơi hoảng hốt nhìn hai người họ, rồi chẳng hiểu sao lại nói với Lộ Chi Dao bên trái: “Các anh đều là thật, nhưng anh là Lộ Chi Dao hai mươi lăm tuổi, còn anh ta là Lộ Chi Dao hai mươi tuổi.”
Cô trong mộng như bị ai đó điều khiển, đồng thời nắm lấy tay cả hai người, cố gắng “công bằng” nhất có thể: “Là Lộ Chi Dao cả mà, vậy thì cùng nhau đi thôi.”
Lý Nhược Thủy miệng thì nói thế, nhưng trong lòng lại bị sự vô sỉ của mình dọa sợ. Rốt cuộc cô nói ra câu đó với tâm trạng gì vậy chứ?!
Tưởng đâu lời mình đã đủ kỳ quái, ai ngờ cảnh tượng kế tiếp lại càng khó tin hơn. Cô thấy Lộ Chi Dao hai mươi lăm tuổi trầm ngâm gật đầu, sau đó rút tay khỏi tay cô rồi đặt lên chuôi kiếm bên hông.
Lưỡi kiếm lóe sáng, cả hai đồng thời rút kiếm tấn công nhau hệt như đã hẹn trước. Nhưng rõ ràng Lộ Chi Dao hai mươi lăm tuổi mạnh hơn, một nhát đâm thẳng vào tim của Lộ Chi Dao hai mươi tuổi. Máu đỏ thẫm nhuộm ướt y phục trắng, người bị đâm cố nắm chặt tay cô, gắng gượng nở một nụ cười với cô rồi cơ thể mềm nhũn, khuỵu xuống đất.
Lý Nhược Thủy kinh hãi đến mức không thốt nên lời, chỉ đờ đẫn nhìn Lộ Chi Dao ngã xuống, bất giác khẽ run tay.
Lộ Chi Dao bên trái bước đến trước mặt cô, nhẹ nhàng vuốt dọc má cô: “Dù hắn là ta, nhưng đã cản trở giữa chúng ta thì hắn đáng phải bị loại bỏ, đúng không? Em cứ nhìn hắn mãi, ta sẽ ghen đấy.”
Y rút con dao găm ra, từ từ rạch một đường từ vai trái xuống dưới: “Nhìn chỗ này của ta đi, ta bị thương rồi.”
Âm cuối hơi kéo dài, y đưa giọt máu đỏ ấy đến trước mặt Lý Nhược Thủy hệt như dâng báu vật, sau đó đặt nhẹ vào tay cô. Hành động đó tựa hồ chỉ để lấy lòng, mong đổi được chút quan tâm của cô.
…
Má ơi cứu với! Lý Nhược Thủy biết rõ đây chỉ là một giấc mơ, nhưng cô không thể nào thoát khỏi cảm giác sợ hãi đó. Cứ như thể có một ngày nào đó, Lộ Chi Dao thật sự sẽ trở thành như vậy.
Song ngay vào lúc nguy cấp ấy, Lý Nhược Thủy chợt ngửi thấy một mùi hôi kỳ lạ, kéo cô ra khỏi cơn mê sâu. Lý Nhược Thủy bật dậy, thở hổn hển, cúi đầu nhìn đôi tay sạch sẽ của mình, mồ hôi trên trán liên tục nhỏ xuống, trái tim vẫn đập thình thịch không thôi.
“Sao thế?” Giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, một bàn tay hơi lạnh chạm lên trán cô, nhưng chỉ chạm được những giọt mồ hôi lấm tấm. Lý Nhược Thủy nhìn y mà trong lòng trăm mối rối bời, môi khẽ mấp máy nhưng vẫn không nói ra thành lời.
Nhìn lướt qua lớp vải trắng lộ ra trên bờ vai và cổ y, không hiểu sao cô lại thốt lên một câu: “Vết thương của anh sao rồi?”
“Chẳng phải em biết rồi sao?” Y quỳ ngồi bên giường, lấy khăn tay lau mồ hôi giúp cô. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Sắc mặt Lộ Chi Dao rất tự nhiên, nhưng từng cử động vẫn khá chậm không liền mạch, trông chẳng giống người đã hồi phục. Những vết thương đó đều là cô bôi thuốc, băng bó, thực sự rất nghiêm trọng, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
“Bên ngoài đang làm gì thế?” Lý Nhược Thủy chuyển chủ đề, đưa mắt nhìn về cánh cửa gỗ đang đóng kín.
Khoảng sân nhỏ bên ngoài vốn yên ắng như không có ai ở bỗng dưng náo nhiệt hẳn lên, tiếng pháo nổ đùng đoàng xen lẫn cả tiếng khóc khe khẽ, không rõ đang làm gì.
Lộ Chi Dao khẽ cong môi rồi đặt chiếc khăn tay đã lau mồ hôi vào trong long ngực, lời nói mơ hồ khó hiểu.
“Đang làm việc gì đó khiến em vui.”
Lý Nhược Thủy: ??? Việc gì vui? Mọi người bên ngoài không còn nữa à? Họ rời khỏi làng rồi sao?
Mang theo một bụng nghi vấn, Lý Nhược Thủy mở cửa phòng, tức khắc bị một vật kỳ lạ gì đó bay loạt xoạt dính lên đầu. Cô lấy xuống xem thử , đó là một tờ tiền giấy hình đồng xu màu vàng sẫm.
Ánh nắng ban trưa vẫn rực rỡ chiếu lên tờ giấy tiền khiến chúng ánh lên sắc vàng tươi, sáng chói giữa bầu không khí nặng nề.
Cô đặt tờ giấy xuống, ngẩng đầu nhìn ra sân. Khói pháo xanh nhạt lững lờ bay trong không khí, mang theo mùi diêm tiêu thoang thoảng, xộc lên làm người ta cay ướt cả mắt, nồng nghẹn cả mũi. Mà ngay giữa sân lớn, vợ chồng nhà họ Vương đang vừa xé tiền giấy vừa lau nước mắt, quỳ trước một tấm bài vị đã hơi cũ, miệng lẩm bẩm không ngừng: “Con gái của mẹ thật đáng thương, mới mười bảy mười tám tuổi đã ra đi, đến giờ vẫn chưa tìm được tấm chồng tốt cho con.”
… Nghe cứ như thật sự họ có một đứa con gái vậy. Chẳng phải trước kia kể khổ chỉ là diễn kịch thôi sao?
Khi Lý Nhược Thủy còn đang do dự không biết có nên đóng cửa lại không, thì thím Vương đã nhìn thấy cô trước, rồi gọi lớn: “Lý cô nương, hai cháu dậy rồi à? Mau đến gặp con gái tôi đi, tôi thấy hai đứa rất có duyên với nhau đấy!”
Lý Nhược Thủy đỡ Lộ Chi Dao, nửa tin nửa ngờ bước tới, khi đến gần hai người kia thì vô thức siết chặt lấy cánh tay y. Cô cảm thấy mình đã quá sơ suất, lúc ra ngoài nên mang theo kiếm mới đúng.
Tiền giấy màu vàng chất đống trong chậu đồng, vừa ném mồi lửa xuống liền bốc cháy ngùn ngụt, ngọn lửa đỏ rực vươn cao. Ngọn lửa vờn quanh, chớp mắt cái đã lan đến bài vị, nhưng lại bị thím Vương dập tắt ngay tức khắc.
Từ vẻ vội vàng và sợ hãi vô thức của thím ta, Lý Nhược Thủy cảm nhận được sự chân thành, dù rằng thứ chân thành ấy có vẻ rất ngắn ngủi.
“…Vương, Phúc Điệp?” Lý Nhược Thủy ghé sát lại nhìn kỹ, đọc ra cái tên được ghi trên bài vị.
Khói hương hun lâu ngày khiến mặt trước của bài vị ám khói, nét chữ phía dưới đã lờ mờ không rõ. Giọng cô lúc này cũng hơi ngập ngừng.
Chú Vương hít mũi, gương mặt chất phác lộ vẻ khó chịu: “Con gái tôi tên là Vương Hồ Điệp, sao lại là Phúc Điệp?”
Lý Nhược Thủy cúi sát nhìn kỹ hơn, tuy màu chữ bị ám khói sậm lại nhưng rõ ràng là chữ “Phúc”. Chẳng lẽ họ không biết chữ? Ý nghĩ ấy lướt qua trong đầu cô, rồi cô giả vờ gật đầu, làm bộ vô tình làm rơi nửa tờ thư xuống đất.
Thím Vương quay đầu lại nhìn thấy song không có phản ứng gì, ngược lại còn nhặt đưa lại cho Lý Nhược Thủy, tiện thể bắt đầu kể chuyện về con gái mình.
“Lý cô nương, chắc các cô thấy lạ lắm phải không? Hai ông bà già chúng tôi sao lại nhiệt tình với các cô thế. Thật ra là vì hôm nay đúng ngày giỗ con gái tôi, chúng tôi muốn làm chút việc thiện để tích đức cho nó.”
“Nhà chỉ có mình nó là con gái, bảy năm trước đã định sẵn mối hôn sự cho nó rồi, ở ngay trong thành Thương Châu. Tưởng đâu nó lấy chồng rồi sẽ được hưởng phúc, ai ngờ lại chẳng bao giờ trở về nữa.”
“Hôm nay là ngày giỗ nó, lát nữa sẽ có họ hàng đến cúng bái, mong cháu đừng phiền lòng nếu thấy ồn ào.”
Lý Nhược Thủy gật đầu rồi dìu Lộ Chi Dao ngồi xuống ghế đá giữa sân, trong lòng đầy nghi hoặc. Cô liếc về phòng ngủ chính đang mở toang cửa của hai vợ chồng họ.
Trong phòng ngủ chính có một cái rương lớn được đóng cố định vào tường, hẳn là nơi để bài vị, phía trước rương có một đôi nến trắng đang cháy, trên tường phía sau treo một bức họa chân dung. Người trong tranh mặc áo quần giản dị, nhưng gương mặt xinh xắn, dáng vẻ yêu kiều.
… Quả thật là họ có một người con gái.
Lý Nhược Thủy bắt đầu dao động, cau mày nhìn hai người đang đốt vàng mã giữa sân.
“Anh có thấy hơi kỳ quặc và đáng sợ không?” Lý Nhược Thủy vỗ vai Lộ Chi Dao, ghé sát tai y thì thầm hỏi.
Nhưng Lộ Chi Dao dường như chẳng để tâm đến những điều kỳ lạ này, chỉ cười đáp lại cô: “Không vui sao?”
??? Rốt cuộc y bị làm sao vậy?
Cây du giữa sân bỗng xào xạc dữ dội, cơn gió đột ngột nổi lên khiến Lý Nhược Thủy giật mình. Cô ngẩng đầu nhìn những cành cây đang rung lắc, lác đác vài tờ tiền vàng mã còn mắc lủng lẳng trên đó. Bầu không khí này được tạo dựng quá tốt, đến mức cô cũng bắt đầu thấy căng thẳng. Đúng lúc ấy, có người chợt gõ cửa gỗ. Lý Nhược Thủy đang căng như dây đàn, phản ứng như mèo bị dẫm đuôi, run rẩy kéo Lộ Chi Dao lùi về phía gốc cây ngay lập tức.
Thím Vương vừa lau nước mắt vừa ra mở cửa, ánh mắt đầy xúc động: “Năm nào các người cũng đến, thật là quý hóa quá.”
Cửa gỗ mở toang, một đám người ăn mặc giản dị bước vào. Trong tay họ xách theo rau củ, thịt cá, phía sau còn có mấy đứa trẻ tuổi không lớn lắm đi cùng.
Thím Vương đón lấy đồ trong tay họ, quay đầu lại nhìn Lý Nhược Thủy rồi giải thích: “Họ là dân thôn Đào Hoa của tôi, năm nào đến ngày giỗ con gái tôi là họ cũng tới cùng nấu nướng cúng tế, đã được bảy tám năm rồi.”
Lý Nhược Thủy quan sát nhóm người đó, giọng điệu họ thân thiết, gương mặt mộc mạc chất phác, vừa nói chuyện xưa vừa chuẩn bị đồ ăn. Mấy đứa trẻ vừa vào đến liền chạy ào về phía Lý Nhược Thủy, giọng trẻ con trong trẻo gọi cô.
“Chị xinh đẹp ơi! Đây là xinh chị đẹp nè!” Không đứa nào là con gái, tất cả đều là bé trai. Chúng vốn định nhào tới, nhưng khi nhìn thấy Lộ Chi Dao đang ngồi đó thì đứng sững lại.
Nhận thấy ánh mắt của bọn trẻ, Lộ Chi Dao khẽ cong môi cười với chúng. Lũ trẻ nhìn nhau ngơ ngác, cuối cùng chỉ dắt tay nhau chạy vòng quanh hai người, miệng hò hét vui vẻ.
Lũ trẻ thì ngây thơ, nhưng Lý Nhược Thủy lại thấy có gì đó không ổn. Cô vô thức đặt tay lên vai Lộ Chi Dao, lại tựa sát vào y thêm chút nữa.
Hai người ngồi dưới tán cây du, bọn trẻ con vây thành vòng tròn hát đồng dao. Còn những người dân trong làng cùng vợ chồng nhà họ Vương thì tất bật chuẩn bị mâm cỗ, tiếng nói cười rôm rả, mồ hôi lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Một bên là tối, một bên là sang; một bên tĩnh, một bên động. Cứ thế, âm thầm giằng co.
Lý Nhược Thủy không hiểu rốt cuộc bọn họ làm vậy là có ý gì, là muốn khiến bọn cô buông lỏng cảnh giác, hay thật sự là những người tốt? Nhưng đêm qua họ dùng dao cạy cửa, như thế thì chẳng thể gọi là người tốt được.
“Làng Đào Hoa giữa núi xa, trời như tấm trướng sông là dòng châu, ngọc trôi theo nước về đâu, vàng đầy bát nhỏ, nuôi giầu cả thôn …”
Lũ trẻ ngân nga đồng dao, nhìn Lý Nhược Thủy bằng ánh mắt sáng rực, giọng hát non nớt phá tan sự im ắng thường ngày, mang đến chút náo nhiệt và vẻ hồn nhiên trẻ thơ.
Giữa bầu không khí rộn ràng ấy, tiếng gõ cửa gỗ lại một lần nữa vang lên.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 62
10.0/10 từ 22 lượt.
