Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 61
Chương 61
Thôn Đào Hoa là một ngôi làng nhỏ nằm ngoài thành Thương Châu, tựa núi kề sông, phong cảnh hữu tình. Trước đây, lúc Trịnh Ngôn Thanh lải nhải với Lý Nhược Thủy thì có từng nhắc đến nơi này.
Cách đây vài năm, nơi đây là điểm du ngoạn nổi tiếng, thường xuyên có văn nhân mặc khách lui tới, có tiếng nhất chính là con sông uốn lượn quanh làng. Mỗi khi bình minh lên hay chiều tà buông xuống, mặt sông phẳng lặng phản chiếu ánh ráng chiều, rực lên một màu đỏ hồng chói mắt, như thể trong sông có cất giấu một viên ngọc quý.
Rất nhiều người từng làm thơ, vẽ tranh về nơi này, theo lý thì không thể nào vắng vẻ đến vậy.
Tối qua, sau khi Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao vào phòng dành cho khách, sợ hai người đó giở trò gì mờ ám khó phòng, nên mới tìm một sợi xích khóa cửa lại từ bên trong. Quả nhiên, đêm đến họ rục rịch mò tới quấy rối. Nhưng chẳng hiểu vì kiêng dè điều gì mà họ chỉ dùng dao cạy cửa mấy lần, rồi khi phát hiện cửa bị khóa xích thì lập tức dừng tay, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
“May mà tôi lanh trí khóa cửa trước rồi. Nếu không thì hai ta e là đã bỏ mạng ở đây.”
Hai người kia đã chịu lui bước, bọn họ cũng không thể lật bài ngay được, chỉ có thể vờ như không hay biết và tiếp tục ứng phó, bởi dẫu sao thì vẫn còn cần thuốc của đối phương để chữa thương.
Lộ Chi Dao bật cười khẽ, liếc ra ngoài cửa rồi nói nhỏ: “Cứ để họ vào đi, ai phải bỏ mạng ở đây còn chưa chắc đâu.”
Lý Nhược Thủy cầm cuộn băng gạc lắc lắc trước mặt Lộ Chi Dao, rồi chỉ vào lớp áo bị kéo trễ của y: “Anh nhìn vết thương của mình đi, tránh đánh nhau được thì tránh, đừng cố gồng.”
Lúc trước bị lăn từ trên núi xuống, trên người y đầy vết trầy xước. Khi nãy Lý Nhược Thủy đã bôi thuốc cho y, giờ đang bắt đầu băng bó. Cô cũng đã chuẩn bị tâm lý, biết chắc y sẽ phản ứng ra sao, nhưng lúc thực sự làm lại không hiểu sao thấy xấu hổ vô cùng.
“Chặt một chút, nhẹ quá.” Tay phải Lộ Chi Dao phủ lên cổ tay cô, từ từ siết lại. Lớp băng trắng dần bó chặt, đè lên vết thương khiến y khẽ rùng mình.
“Như thế.” Y hài lòng buông tay, ra hiệu muốn cô tự dùng sức hơn.
…
“… Cẩn thận tôi băng luôn miệng anh lại bây giờ.” Lý Nhược Thủy thả nhẹ tay, tiếp tục quấn băng quanh cánh tay y.
Tay y trắng như ngọc, thân thể rắn chắc vừa đủ, cơ bắp không quá phô trương, đường nét rõ ràng, nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
“Bịt miệng nghẹt thở sao? Được thôi, em muốn làm gì cũng được.”
“… Thôi khỏi.” Đáng ghét, xét về khoản b**n th** thì cô vẫn kém y một bậc.
Thật ra Lộ Chi Dao bị thương cũng khá nặng, eo, tay, chân, gần như chỗ nào cũng phải băng bó, trông chẳng khác gì một cái xác ướp. Sau khi băng bó xong, Lý Nhược Thủy quan sát y thật kỹ. Góc băng gạc lộ ra ở những chỗ chưa được lớp áo che kín, kết hợp với nụ cười dịu dàng, ngoan ngoãn của y, cảm giác mong manh dễ vỡ ấy cứ thế đánh thẳng vào trái tim của Lý Nhược Thủy.
Hôm qua Lộ Chi Dao đã tự xem qua thương tích của mình, may là chân không bị gãy, chỉ bị trật khớp, dẫu tạm thời không thể đi lại nhưng cũng không cần dưỡng quá lâu. Nặng nhất là cổ tay trái, đúng là bị gãy nên đành phải bó bột; còn tay phải bị trầy xước cũng đã bôi thuốc và băng lại. Thành ra hiện tại cả hai tay đều không dùng được.
“Lý cô nương, chúng tôi làm xong bữa trưa rồi, mau ra ăn chút gì đi.” Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên, bên ngoài là giọng của thím Vương.
Sáng nay khi Lý Nhược Thủy đến tìm hai người họ mua thuốc, thì cả hai đều không có biểu hiện gì bất thường. Dù chối từ một lúc nhưng cuối cùng cũng nhận lấy tiền của cô.
Ban ngày, cả hai vẫn giữ được vẻ hòa bình như chẳng có gì xảy ra.
“Cảm ơn, bạn cháu ra ngay.” Lý Nhược Thủy vừa đáp lời, vừa giấu sợi xích vào dưới chân giường. Nhưng khi đang định rời đi thì cô lại bất chợt phát hiện nửa tờ thư nằm ở đó.
Tờ giấy vẫn còn lông tơ ở mép, đã ngả vàng, trông như đã để lâu năm. Nội dung chỉ còn một nửa, nhưng chừng đó cũng đã quá đủ khiến người ta chú ý.
… Lừa đảo, mau rời khỏi đây
Nét chữ trên giấy đẹp đẽ, dường như là bút tích của một người phụ nữ. Nhìn màu giấy là có thể đoán bọn họ làm chuyện xấu chẳng phải mới ngày một ngày hai. Nhưng rốt cuộc là chuyện gì đây…
Mang theo mối nghi ngờ trong lòng, Lý Nhược Thủy cẩn thận cất tờ thư vào người, rồi đỡ Lộ Chi Dao đi ra ngoài: “Lát nữa chúng ta dọa họ một phen, dùng chiêu nào nhìn có vẻ siêu đẳng nhưng không tốn sức ấy.”
Lộ Chi Dao nhắm mắt, dựa vào vai cô rồi chậm rãi bước đi, không phản đối gì. Tuy bị thương, nhưng để đối phó hai người kia thì y vẫn thừa sức. Chỉ không hiểu sao cô cứ luôn có cảm giác y của hiện tại rất yếu ớt, từ đó sinh ra một sự quan tâm và hiểu lầm khó nói. Song y rất hưởng thụ điều đó, nên cô cũng chẳng buồn vạch trần.
Điều duy nhất y mong là cô có thể để mắt đến y nhiều thêm một chút, dù cái giá phải trả là vết thương trên chính cơ thể mình.
“Lý cô nương, đây là làng quê nhỏ nên bữa trưa cũng chẳng có gì phong phú, mong hai người đừng chê bai.” Thím Vương niềm nở múc cho mỗi người một bát cơm trắng.
“Cháu cảm ơn.” Lý Nhược Thủy nhìn qua, mỉm cười nhận lấy rồi đặt bát cơm trước mặt Lộ Chi Dao, tiện tay nhẹ nhàng đẩy y một cái.
Lộ Chi Dao thuận tay hất đôi đũa trong tay ra ngoài. “Phập”, đôi đũa tre ghim sâu vào cánh cửa, mảnh vụn gỗ bay tung trong ánh nắng.
Y nhẹ nhàng cười, giọng điệu thoáng chút áy náy: “Hình như chỗ đó có muỗi.”
“Dù bị thương cũng không giảm phong độ ngày nào, thật xuất sắc!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thủy tức khắc vỗ tay tán thưởng, chẳng hề giả vờ, bởi cô thực sự rất kinh ngạc trước hành động ấy của y. Không ngờ Lộ Chi Dao dù thân mang đầy thương tích mà vẫn còn cừ khôi đến vậy. Vốn ban nãy cô còn hơi lo lắng, nhưng giờ lại thấy tự tin hẳn lên.
Vợ chồng nhà họ Vương tròn mắt nhìn về phía cánh cửa, rồi vô thức nhìn về phía Lý Nhược Thủy chứ không phải Lộ Chi Dao. Ánh mắt ấy không còn hiền hậu, chất phác như ban đầu, mà chuyển sang dò xét từ trên xuống dưới, nom cực kỳ quái lạ. Thấy Lý Nhược Thủy nhìn lại, họ vội vã quay đi hướng khác.
Thím Vương cười rồi đẩy các món ăn qua, ánh mắt thoáng lướt qua ống tay áo và cổ y. Vừa đúng lúc Lộ Chi Dao mở mắt, nét mặt dịu dàng, khóe môi khẽ cong, trông thật ngoan ngoãn; chỗ cổ tay lộ ít băng trắng, nom sao cũng yếu ớt nao lòng.
“Trước không để ý, hóa ra công tử bị thương nhiều vậy, cần thuốc thì nhà tôi còn khá nhiều, cứ lấy đi đừng khách sáo.”
Chú Vương ở bên cạnh cũng cười phụ họa theo. Vợ chồng họ cứ nhìn chăm chăm về phía hai người, ánh mắt hơi trống rỗng, như thể muốn xuyên thủng hai người bằng ánh nhìn ấy.
“Vợ chồng tôi trước cũng có một cô con gái. Hôm qua vừa trông thấy cháu liền có cảm giác như đã quen biết từ lâu, bất giác khiến chúng tôi nhớ đến đứa con gái bất hạnh ấy. Thành ra có phần xúc động, thân thiết với cháu hơn chút.” Thím Vương chủ động gợi nhắc đến chuyện đó, nét mặt vốn dĩ lạnh nhạt, trống rỗng nay lại thoáng hiện vẻ buồn thương và bất lực.
Ánh mắt Lý Nhược Thủy trở nên khó đoán. Đây chẳng là phải chiêu bài kể khổ lấy lòng người khác thường thấy đó sao? Thế thì cô có nên phối hợp diễn không nhỉ?
Lý Nhược Thủy lắc đầu, giả vờ thở dài thương cảm rồi gắp một miếng măng vào bát Lộ Chi Dao, “Cái này hơi cay, anh thử xem.”
Từ hôm qua tỉnh dậy tới giờ, Lộ Chi Dao trông rất vui vẻ, dù cô làm gì thì y cũng vẫn mỉm cười, phối hợp rất tốt, dường như hoàn toàn không nhận thức được tình thế hiện tại. Có khi hai người họ chính là miếng mồi trên thớt của dân làng Đào Hoa này, lỡ sơ ý cái là khả năng thịt xương chẳng còn. Lý Nhược Thủy đoán lý do vợ chồng nhà họ Vương chịu tiếp chuyện họ có lẽ liên quan tới Lộ Chi Dao, bởi rõ ràng hai người ấy sợ y.
Bắt đầu kể khổ nghĩa là tối nay sẽ có chuyện.
“Con gái tôi cũng trạc tuổi như cháu…” Thím Vương chằng màng cô có muốn nghe không, tự nhiên nói tiếp.
“Bảy năm trước, bỗng có hai người ăn mặc rất kỳ lạ xuất hiện ở đây, họ trùm khăn đen, cầm đại đao, tàn sát, cướp bóc của dân làng, độc ác vô cùng tận. Con gái tôi bị họ bắt đi. Nếu cháu chịu tìm hiểu thì sẽ biết bọn đó chính là bọn cướp ở núi Đào gần đây.” Mắt thím Vương ngấn lên tầng lệ mỏng, như sắp trào ra mà vẫn cố nén lại. Đó là nỗi đau chân thật nhất mà chỉ những bậc làm cha mẹ mới hiểu được.
“Thôn Đào Hoa vốn thu hút khách thập phương nhờ cảnh đẹp non nước, nhưng từ khi bọn họ tới thì chẳng ai dám đến nữa, dân làng cũng lần lượt dời đi, cuối cùng chỉ còn lại mấy bộ xương già như chúng tôi ở lại.”
Những lời ấy chẳng khác nào một vở kịch đã được dàn dựng kỹ lưỡng, câu chữ được trau chuốt sao cho hợp với thân phận, nét mặt và dáng vẻ thì đầy sức thuyết phục, còn ngữ điệu lên xuống nhấn nhá lại càng khiến người nghe vô thức đặt mình vào trong câu chuyện.
Thím Vương lau nước mắt rồi nhìn hai người họ.
Lý Nhược Thủy vẫn đề phòng nên hơi lúng túng; Lộ Chi Dao vốn không biết đồng cảm vẫn đang ăn thức ăn Lý Nhược Thủy gắp, cười dịu dàng như gió xuân.
Thím Vương thôi không giấu nữa, dứt khoát vào đề: “Tội nghiệp con gái tôi, đã bị bắt đi rồi mà còn chẳng biết bị bán sang đâu. Bọn cướp đáng giết đó!”
“Đúng là ghê tởm!” Lý Nhược Thủy đặt đũa xuống, quay qua đỡ Lộ Chi Dao đứng dậy: “Để cháu về phòng rồi xử lý bọn tiểu nhân đó!”
Vợ chồng nhà họ Vương: ???
Chú Vương còn chưa kịp rơm rớm nước mắt, lời thoại cũng chưa kịp thốt ra, thì hai người kia đã ăn no rồi rút lui.
Đóng cửa lại, Lý Nhược Thủy lập tức lấy nửa tờ thư kia ra xem lại lần nữa.
“Trong món ăn vừa rồi có thuốc mê.” Giọng nói dịu dàng vang lên bên tai. Lộ Chi Dao đang ngồi dưới ánh nắng, gương mặt đẹp rạng rỡ, ung dung tự tại.
“Gì cơ?!” Lý Nhược Thủy chẳng quan tâm chuyện bức thư nữa, trong đầu chỉ còn mỗi một suy nghĩ: Có cần nôn ra không?!
“Liều lượng không nhiều, ngủ trưa một giấc là được rồi.” Dáng vẻ thong dong của Lộ Chi Dao và trạng thái căng thẳng của Lý Nhược Thủy đối lập rõ rệt, như thể hai người họ không sống cùng một thế giới.
Như để chứng minh lời y nói là đúng, Lý Nhược Thủy vừa căng thẳng vừa bắt đầu ngáp dài, miệng còn lầm bầm bảo phải tỉnh táo, nhưng cơ thể đã ngã ngay xuống giường. Chẳng bao lâu sau, nhịp thở của cô đã dần dần đều đặn. Hôm qua cô thức trắng cả đêm để chờ xem đối phương có hành động gì, sáng nay lại đột ngột bị đánh thức, trạng thái tinh thần căng như dây đàn. Vì vậy dù liều lượng nhỏ nhưng cô vẫn dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Lộ Chi Dao nằm nghiêng bên cạnh cô, tay nhẹ nhàng vuốt từ trán cô xuống, rồi lại cẩn thận dò theo từng đường nét chân mày, đôi mắt. Y không thể nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào việc lặp đi lặp lại như thế để phác họa lại dáng vẻ của cô. Cho đến giờ, y vẫn luôn muốn làm ra một con rối giống hệt cô. Rơi xuống vực sâu, với người khác là tai họa, là vận rủi tột cùng; nhưng với y, đó lại giống như rơi vào cõi cực lạc.
Thế giới ấy có sự quan tâm cùng sự bảo vệ vô hạn của cô, và những điều đó chỉ dành riêng cho mình y.
Cánh cửa phòng không khóa khẽ bị đẩy hé ra một khe nhỏ, chẳng phát ra chút tiếng động nào. Từ khe cửa ấy, nửa chiếc khăn trùm đầu màu xanh lộ ra trước, tiếp theo là một con mắt hơi đục ngầu. Con mắt ấy lạnh lùng quan sát hai người trên giường, như đang đánh giá gì đó.
Thím ta vô tình trông thấy Lộ Chi Dao đang nửa ngồi nửa tựa dậy. Y đột nhiên khẽ cong khóe mắt, gương mặt xinh đẹp mơ hồ ẩn hiện giữa ánh sáng và bóng tối, rồi y giơ ngón trỏ lên môi, làm động tác “suỵt”.
Thím Vương lập tức trợn tròn mắt, cố gắng kiềm chế không phát ra tiếng động.
Không rõ y có phát hiện ra thím ta hay không, nhưng kế hoạch thì nhất định phải thay đổi rồi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 61
10.0/10 từ 22 lượt.
