Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 60: Đào Hoa Nguyên

PĐ 60


Chân trời gom áng mây hồng, soi trong mặt nước lửa nồng dịu êm, lửa kia chẳng rực chẳng thêm, cháy yên mà đẹp, rạng lên ánh chiều. Giữa khoảng trời nhuốm đỏ ấy, vài làn khói trắng mờ như sương từ từ bay lên, cuộn mình giữa không trung rồi tản ra bốn phía. Ấy là làn khói bếp chiều khẽ tỏa lên cùng hương cơm chín.


Lý Nhược Thủy nhìn khung cảnh trước mắt, cuối cùng cũng bật cười. Quả nhiên con đường men theo sông trong thung lũng dẫn ra được bên ngoài thật. Lúc trước cô cứ dìu Lộ Chi Dao đi mãi chẳng dừng, thấy mặt trời dần ngả về tây rồi mà vẫn chưa thoát khỏi thung lũng thì suýt nữa đã tưởng cả hai sẽ bị kẹt ở nơi đó. May mà cô không bỏ cuộc.


“Chúng ta ra ngoài rồi.” Lý Nhược Thủy hích nhẹ đầu vào người trên lưng, nhưng y lại chẳng có phản ứng gì.


Từ khi kể xong câu chuyện kỳ lạ kia, Lộ Chi Dao vẫn im lặng. Ban đầu cô tưởng y chỉ mệt thôi, nhưng giờ xem ra không phải vậy.


Lý Nhược Thủy chống kiếm, đặt y xuống rồi quay lại nhìn. Trên khuôn mặt Lộ Chi Dao đã phủ một lớp ửng đỏ nhàn nhạt, chẳng khác gì sắc hoàng hôn trên trời.


Cô đưa tay chạm lên trán y, khẽ thở dài: “Sốt rồi. May mà ra được, không thì đêm nay anh khổ to.”


Cô xoa xoa bờ vai cùng thắt lưng mỏi nhừ, lại khom người đỡ y dậy, tiếp tục bước đi.


Dòng sông tĩnh lặng vẫn chảy xuôi, cảnh vật dọc đường dần đổi khác, những tán cây cao vút nhường chỗ cho cỏ mọc ven đường, trong tầm mắt thấp thoáng vài ngôi nhà tường trắng ngói đen. Ngôi làng nhỏ ấy trông vô cùng tĩnh mịch, ngoài làn khói bếp khi nãy thì không còn bất kỳ âm thanh nào khác. Từ xa nhìn lại, nhà nào ngay ven đường đá cũng đóng kín cửa, nếu không phải vì thấy sắc đỏ trên câu đối Tết vẫn còn tươi mới, e rằng Lý Nhược Thủy đã tưởng nơi này không có người ở rồi.


“Đây…” Cảnh tượng ấy gần như khắc hẳn ba chữ “có vấn đề” ngay trên cánh cửa.


Vừa nhìn thoáng qua là Lý Nhược Thủy đã biết nơi đây không bình thường. Nếu là ngày thường thì cô nhất định quay đầu rời đi ngay, nhưng giờ cô còn đang dẫn theo Lộ Chi Dao đầy thương tích nên chỉ còn cách liều một phen thôi.


Cõng y trên lưng đi dọc con đường lát đá, cô đảo mắt nhìn quanh, rồi chọn một ngôi nhà có vẻ khá giả hơn cả, hẳn họ sẽ có thuốc. Để Lộ Chi Dao tựa vào tường, Lý Nhược Thủy bước tới gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ. Bên trong chẳng có tiếng đáp lại, nhưng không hiểu sao, cô lại cảm thấy nơi này còn yên tĩnh hơn ban nãy. Bầu không khí quái lạ khiến Lý Nhược Thủy bất giác siết chặt chuôi kiếm, quay đầu nhìn người đang hôn mê bất tỉnh sau lưng. Y nhắm nghiền mắt, gương mặt đỏ bừng, hàng mi khẽ run, trông thật đáng thương. Nếu thật sự có chuyện, vậy cô còn có thể ứng phó, nhưng nếu bỏ đi bây giờ thì e rằng giữa đường y sẽ không trụ nổi.


Ráng chiều đỏ rực chiếu lên cánh cửa, khiến chiếc vòng đồng cũng ánh lên sắc đỏ nhàn nhạt.


Cô nắm chiếc vòng đồng rồi gõ thêm mấy tiếng: “Cho hỏi có ai ở đây không? Có thể cho chúng tôi trú nhờ ít ngày được không ạ?” Dù giọng nói vẫn trong trẻo, nhưng cuối câu lại mang theo chút nao núng mơ hồ.


Nghe thấy giọng cô, bên trong cuối cùng cũng có động tĩnh, tiếng bước chân dần dần đến gần. Lý Nhược Thủy theo phản xạ lùi lại một bước, đứng cạnh Lộ Chi Dao. Dù y đang hôn mê, dù y là một kẻ b**n th**, nhưng Lý Nhược Thủy cũng phải thừa nhận rằng đứng bên cạnh y thực sự sẽ có cảm giác an toàn hơn.


Người bên trong từ từ mở cửa, là một phụ nữ quấn khăn trên đầu. Ánh mắt thím ta khi nhìn Lý Nhược Thủy cũng khá kinh ngạc. Lý Nhược Thủy đang định mở miệng nói gì đó thì xung quanh bỗng có vài tiếng “kẽo kẹt” vang lên, mấy nhà gần đó đồng loạt mở cửa.


Cô quay đầu nhìn lại thì thấy từng cái đầu lần lượt thò ra đằng sau cánh cửa gỗ, có đàn ông và cả phụ nữ. Người nào người nấy mặt không biểu cảm đánh giá cô từ trên xuống dưới.


Lý Nhược Thủy: “…”


Cảnh tượng ấy khiến người ta nổi da gà, không hiểu sao lại toát ra vẻ quái dị. Cô vô thức lùi thêm một bước, đứng chắn trước mặt Lộ Chi Dao.


Không khí vẫn im lìm, Lý Nhược Thủy l**m môi, xoay người bước đến trước mặt người phụ nữ kia: “Bọn cháu có thể tạm nương nhờ ở đây vài ngày được không ạ?”



Người phụ nữ ăn mặc giản dị, dung mạo chẳng mấy nổi bật, trông hơi không hợp với căn nhà khá khang trang này. Nghe cô nói xong, xung quanh lập tức rộ lên tiếng xì xào. Những cái đầu thò ra ban nãy đồng loạt quay lại thì thầm gì đó với người trong nhà, tiếng nói khe khẽ dày đặc như cả bầy ong đang vo ve bên tai.


Lý Nhược Thủy lặng lẽ nhìn khung cảnh trước mắt. Rõ ràng quá rồi, nếu mấy người này thật sự bình thường thì cô sẵn sàng chặt đầu mình ra làm bóng đá luôn.


Rồi cũng giống như khi cùng thò đầu ra, họ lại đồng loạt mở miệng.


“Đến nhà tôi đi, nhà tôi được mà.”


“Nhà tôi cũng được, người thôn Đào Hoa bọn tôi ai cũng hiếu khách cả.”



Diễn kém, sơ hở đầy rẫy, nghe mà như xương mắc cổ, gai đâm lưng. Nhưng Lý Nhược Thủy không còn cách nào khác, kéo dài thêm nữa e rằng chân Lộ Chi Dao sẽ xảy ra chuyện mất, mà cô cũng sợ y sốt cao thiêu cả người y luôn. Sau một hồi cân nhắc, cô vẫn chọn căn nhà trông có vẻ khá giả kia.


Cô chỉ vào Lộ Chi Dao đang tựa vào tường: “Thím có thể giúp cháu đỡ anh ta không ạ?”


“Đương nhiên là được.” Người phụ nữ có dung mạo chẳng mấy nổi bật kia lập tức nở nụ cười, như thể được được chiều mà lo, vội vàng mở rộng cửa rồi chạy ra giúp cô đỡ người.


Lý Nhược Thủy nhìn vào bên trong. Trong sân còn có người đàn ông què đang đứng, trông chẳng có gì đặc biệt. Cô mỉm cười với chú ấy, khẽ sờ vào túi tiền bên hông: “Chú yên tâm, bọn cháu sẽ trả tiền trọ ạ.”


Người đàn ông què xua tay, gương mặt hiền hòa: “Không cần đâu, nhà tôi quen làm việc thiện mà.”


Lý Nhược Thủy mỉm cười gật đầu, nhưng trong lòng không khỏi trĩu xuống: Không lấy tiền, xem ra cô đã chọn trúng nhà rắc rối nhất rồi.


Còn chưa kịp để hai người nói với nhau đôi câu, thì chợt có tiếng kêu thất thanh vang lên từ góc tường.


Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn. Cô thấy Lộ Chi Dao đang bóp chặt cổ người phụ nữ kia, bàn tay siết chặt khiến khuôn mặt thím ta tím bầm.


“Buông tay mau!” Lý Nhược Thủy vội chạy tới nắm lấy tay Lộ Chi Dao kéo ra ngoài.


Lộ Chi Dao nom vẫn là dáng vẻ yếu ớt bệnh tật ấy, dường như chưa tỉnh lại, nhưng người phụ nữ kia thì đã bị bóp trợn trắng cả mắt. Kéo một lúc lâu cuối cùng y cũng có phản ứng, nghiêng đầu đổ về phía cô, đồng thời buông tay. Người phụ nữ ngã rạp xuống đất, th* d*c hổn hển nhưng vẫn cố mỉm cười, vẫy tay ra hiệu rằng mình không sao.


Diễn gì mà tận tâm quá. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Trên đời này chắc hẳn vẫn có người tốt như vậy, nhưng tuyệt đối không thể là ở ngôi làng quái dị này. Cô bắt đầu thấy tò mò, rốt cuộc vì lý do gì mà những người ở đây lại có thể bao dung đến thế?


“Có lỗi quá, để cháu tự dìu anh ta vào thì hơn.” Lý Nhược Thủy đưa tay đỡ cánh tay Lộ Chi Dao, nâng y rồi dìu vào trong nhà.


Trong sân lát đá phiến, có một cái giếng và một cây du cao lớn, nhìn qua thì cuộc sống ở đây hẳn rất khá giả.



“Cô nương, chú thím họ Vương, cứ gọi chú thím thôi là được. Nhà tôi vừa hay còn một phòng dành cho khách, quay mặt về hướng nam, rất hợp để tĩnh dưỡng.” Thím Vương khàn giọng vừa nói vừa dẫn đường, cuối cùng đẩy cửa gian phòng bên trái.


Căn phòng được quét dọn sạch bong, giường tủ sắp xếp ngay ngắn, có lẽ ngay cả phòng ngủ của họ cũng chẳng sạch được như vậy.


Mọi thứ rõ ràng đến mức Lý Nhược Thủy cũng phải dao động. Nếu họ thật sự là kẻ xấu, vậy sự “rõ ràng” này rốt cuộc là vì họ quá ngây thơ, hay vì họ cho rằng người khác ngây thơ?


“Cô nương cứ nghỉ ngơi trước đi, lát nữa cơm tối xong chúng tôi sẽ gọi.” Chú Vương lau tay, dáng vẻ chân chất hiền hậu, rồi giúp họ khép cửa lại.


Lý Nhược Thủy đặt Lộ Chi Dao lên giường, nhìn mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán y thì không khỏi khẽ thở dài.


“Mau khỏe lại đi, lỡ đâu con trùng trong người tôi lại động đậy thì chúng ta thật sự chỉ còn nước mặc người ta xâu xé thôi đấy.”


Cô ra sân múc nước, nhúng khăn rồi đặt lên trán y. Lộ Chi Dao khi bệnh lại để lộ bản tính thật, chẳng còn nụ cười thường trực trên môi, mà chỉ cau mày suốt. Hàng mi hơi ươn ướt, mồ hôi tuôn không ngừng, tóc mái trên trán cứ ướt rồi khô, khô rồi lại ướt.


Lý Nhược Thủy cầm bộ y phục mà vợ chồng họ Vương đưa, thoáng lướt qua chiếc áo bào đã khô được phần nào của y, rồi khẽ nuốt một ngụm nước bọt. Cô không có ý gì khác, chỉ là muốn giúp y thay quần áo thôi. Nói thì là thế, nhưng cơ thể người này đúng là khá cuốn hút. Mái tóc đen dài buông rũ, những lọn tóc ướt dính trên ngực và bên cổ tựa như những đường vân kỳ lạ; trên eo nở rộ bông quỳnh trắng mềm mại. Rõ là một trắng một đen, nhưng chẳng hiểu sao lại hòa quyện với nhau thành một vẻ đẹp mê hoặc lạ lùng.


Lý Nhược Thủy không dám nhìn thêm, chỉ muốn nhanh nhanh giúp y thay quần áo. Nhưng vì không quen tay nên cô cứ bị vướng ở vài chỗ, làm đi làm lại mấy lần khiến thân người y lắc lư khá mạnh.


Có lẽ vì thân thể đã thoải mái hơn, trán cũng mát lạnh trở lại, Lộ Chi Dao khẽ động ngón tay rồi từ từ tỉnh dậy. Y giơ tay nắm lấy cổ tay cô, đến khi chạm được vào chuỗi hạt trên tay cô thì mới khẽ thở phào.


“Chúng ta đang ở đâu đây?” Giọng y khàn hơn thường ngày rất nhiều, nghe ra rõ ràng yếu ớt hơn trước.


“Ở một ngôi làng.” Lý Nhược Thủy ngồi trên bậc kê chân, vừa thay khăn lạnh trên trán y, vừa kể lại mọi chuyện lúc nãy.


“… Vậy anh thấy họ có gì bất thường không?”


“Là người bình thường thôi, cùng lắm cũng chỉ vì tiền. Chẳng gây được sóng gió gì đâu.” Lộ Chi Dao uể oải buông tay, vẻ mệt mỏi vừa rồi hoàn toàn tan biến, rồi y lại nở nụ cười quen thuộc.


“Đói không?” Nói xong, Lộ Chi Dao khẽ chạm vào vạt váy cô: “Thay quần áo đi, kẻo cảm lạnh.”


Trước đó Lý Nhược Thủy cũng đã được đưa cho một bộ váy áo, lúc này cô rất tự nhiên thay, vừa thay vừa phân tích.


“Họ vì tiền ư? Nhưng tôi đưa tiền họ đâu có lấy… À, chắc so với món lợi mà họ nhắm tới thì tiền tôi cho chẳng đáng là bao.” Nói đến đó, cô nhớ lại lúc bước vào nhà nhưng chẳng thấy lấy một món nông cụ nào. Rõ ràng họ không làm ruộng, mà nơi đây lại hẻo lánh, xem ra cũng chẳng có nghề gì để mưu sinh.


“Người nhà này ăn mặc giản dị, vậy mà căn nhà lại xây chẳng kém gì ở thành Thương Châu, trong sân còn lát cả đá phiến. Số tiền đó từ đâu ra chứ?”


Lý Nhược Thủy đang thay đồ thì bỗng nghĩ ra những điểm đáng ngờ ấy, bèn hạ thấp giọng, ghé sát vào tai y thì thầm: “Có khi nào chúng ta vào phải ổ cướp không? Họ muốn nuốt trọn luôn cả chì lẫn chài hả?”


Giọng thiếu nữ khẽ khàn, âm điệu lượn quanh bên tai, hơi thở phả ra nhẹ mà ấm, hệt như đang khẽ gãi vành tai.



Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run, y theo phản xạ nghiêng người ra sau, muốn tránh xa cái cảm giác ngưa ngứa ấy. “… Không biết.”


Không hiểu sao trong khoảnh khắc đó, y lại thoáng mong mình có thể nhìn thấy để biết lúc này cô đang dùng vẻ mặt gì mà nói ra những lời ấy.


“Tôi đang nói với anh đấy, đừng cử động, khéo tai vách mạch rừng.” Lý Nhược Thủy lại dịch gần hơn, nằm bò bên gối y rồi lại bắt đầu cất lời phả hơi.


“Họ bảo lát nữa gọi chúng ta đi ăn cơm, lỡ trong đồ ăn có bỏ thuốc mê thì sao? Nhưng không ăn thì lại đói…”


Vạt áo của cô không được buộc cẩn thận, dải lụa lẽ ra phải cột trước ngực giờ lại rối tung, lỏng lẻo trượt vào trong áo y, cọ nhẹ qua da thịt, để lại cảm giác ngứa ngáy đến tận xương.


“Sao anh không nói gì thế?” Lý Nhược Thủy vỗ nhẹ lên vai y, “Còn thấy khó chịu à?”


Hai bàn tay ấy lại đặt lên trán y, lòng bàn tay và mu bàn tay thay nhau kiểm tra nhiệt độ.


Nét mặt Lộ Chi Dao dịu lại, y khẽ cười bất lực, nhưng cũng không kéo dải lụa đang trêu ghẹo kia ra: “Nói lại lần nữa đi, lúc nãy ta chưa nghe rõ.”


Lý Nhược Thủy hơi lấy làm lạ, liếc y một cái rồi nhắc lại nỗi lo của mình. Nghe xong, Lộ Chi Dao khẽ bật cười.


“Ta không sợ độc. Lát nữa cứ gắp thức ăn cho ta nếm trước, ta gật đầu rồi hẵng ăn.”


Lý Nhược Thủy suy nghĩ một lát, vừa kéo lại váy vừa buộc sơ dải lụa: “Nhỡ trong món nào cũng có độc thì sao?”


“Thì cùng ăn cả thôi, tối nay ngủ một giấc, ta canh chừng cho em.”


Dải lụa trượt khỏi ngực chẳng những không làm dịu đi cảm giác ngưa ngứa ấy, mà còn khiến y thêm khó chịu. Nói xong, Lộ Chi Dao vô thức đặt tay lên gáy Lý Nhược Thủy, kéo cô cúi xuống gần hơn. Ánh mắt chứa đầy khát cầu của y lúc này cô đã quá quen thuộc, nên cũng thuận thế cúi đầu thấp hơn.


“Phải nói trước đã.” Lý Nhược Thủy nhớ tới chuyện giữa hai người, “Tôi hôn anh là vì tôi thích anh, anh đừng nghĩ linh tinh.”


Để y khỏi suy diễn nên cô nói rất thẳng thắn, cũng rất chân thành. Lộ Chi Dao vuốt nhẹ sau gáy cô, mỉm cười gật đầu, chậm rãi kéo cô xuống sát môi mình, rồi khẽ nói điều gì đó bên tai. Giọng nói ấy tựa như giọng Ngô1 mềm mại, trong âm điệu còn vương chút dây dưa mê hoặc.


“Anh nói gì vậy?” Lý Nhược Thủy cũng thuận theo mà hạ giọng.


“Ta nói… ta đang sốt, hôm nay không hôn môi nữa, được không?” Chỉ nghe giọng thôi cũng khiến người ta chẳng nỡ từ chối.


Như thể được dỗ ngọt, Lý Nhược Thủy khẽ gật đầu, để mặc y hôn lên bên cổ mình. Cô nhẹ nhàng vuốt tóc y, dần dần cũng đắm chìm vào đó.



“Lý cô nương, hai người thay quần áo xong chưa? Cơm nước dọn hết rồi.”



Tiếng gõ cửa vang lên, Lý Nhược Thủy giật mình chống tay ngồi dậy, ánh mắt đang say đắm lập tức tỉnh lại, khuôn mặt đỏ bừng.


“Xong, xong rồi.”


Lộ Chi Dao khẽ thở dài, như hơi không vui vì bị cắt ngang khoảnh khắc dịu dàng. Y ngồi dậy, sắc mặt đã khá hơn nhiều, thậm chí còn đùa cô một câu.


“Sao lại trông giống người vừa làm chuyện mờ ám thế?”


“… Để tôi đỡ anh dậy, đói rồi, chúng ta mau đi ăn thôi.” Cô không muốn nói thêm gì nữa, giờ chỉ muốn được ăn thôi.


*


“E hèm, đây là món măng xào cay, anh nếm thử xem.” Lý Nhược Thủy gắp cho y một đũa rồi chờ phản ứng.


Lộ Chi Dao nếm một miếng, sau đó khẽ gật đầu: “Cũng ngon đấy.”


Lý Nhược Thủy lập tức ăn măng ngon lành.


Vợ chồng nhà họ Vương nhìn Lộ Chi Dao chẳng chớp mắt, như thể muốn đoán được điều gì đó từ vẻ mặt tươi cười của y: “Công tử đúng là bản lĩnh phi phàm, vừa rồi ngất xỉu mà vẫn thần sầu đến vậy.”


Lý Nhược Thủy dĩ nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội dọa bọn họ.


“Cũng thường thôi, trước đây anh ta từng một mình chọi mười, giết kha khá kẻ ác đấy.”


Lộ Chi Dao chỉ khẽ cong môi, chẳng xen vào câu chuyện. Hai vợ chồng họ Vương liếc nhau, thầm thở phào: “Thật cao cường, công tử quả nhiên là trẻ tuổi tài cao.”


Lý Nhược Thủy không mấy để tâm đến ý dò xét trong lời họ, mà chỉ lo gắp hết món này đến món khác bỏ vào bát của Lộ Chi Dao, để y nếm thử từng thứ một. Nhưng món nào y cũng chỉ gật đầu khiến Lý Nhược Thủy hơi nghi hoặc.


Trong thức ăn không có thuốc à? Chẳng lẽ họ thật sự là người tốt?


Và câu trả lời ấy chỉ lộ ra khi màn đêm buông xuống.


Lý Nhược Thủy nằm ở phía ngoài giường, nhìn về phía cửa. Dưới ánh trăng rọi, ở đó có bóng người đang lén lén lút lút. Đột nhiên, một lưỡi dao ló ra từ khe cửa, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, chầm chậm hướng lên trên định cạy chốt cửa.


Lý Nhược Thủy khoanh tay dõi theo toàn bộ cảnh tượng ấy, trong lòng chợt thấy an tâm hẳn.


Quả nhiên họ có âm mưu.



Chú thích:

  1. Thường được dùng để tán dương tiếng Ngô ở vùng Tô Châu, là các nhánh tương đối mềm mỏng êm tai hơn so với tiếng Ngô ở các vùng khác. 

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 60: Đào Hoa Nguyên
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...