Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 59

Chương 59


Trắng vàng rớt khỏi bên triền núi.


Khi trời còn sớm tinh mơ, sương giăng nhè nhẹ lững lờ non xanh, chỉ trong khoảnh khắc mong manh, hai sắc màu ấy tan nhanh giữa ngàn.


Mấy kẻ áo đen nhìn xuống vực xác nhận rồi quay lại bẩm báo với Bạch Sương: “Đã rơi xuống rồi ạ.”


Bạch Sương khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua những huynh đệ thương vong la liệt, nở nụ cười giễu cợt: “Dẫu thế thật nhưng cũng tổn thất khá nhiều anh em.”


Bọn họ vốn biết mình không phải đối thủ của Lộ Chi Dao, dù có giết được Lý Nhược Thủy đi chăng nữa, song cũng chẳng thể giết được y, thế nên đành phải dùng cách gián tiếp này. Triền núi chẳng hề thấp, không chết thì cũng phế. Mà y còn là một kẻ mù, há có thể sống sót đi ra từ đó? Có khác thì cũng là chết sớm hay muộn mà thôi.


“Cô Bạch quả biết nhìn thời thế. Ta còn tưởng sẽ phải dây dưa với cô một phen đấy, chẳng lẽ cô còn định khoe công mình nhượng bộ à?” Bạch Sương nhìn về cỗ xe ngựa đóng chặt cửa, cong môi nở nụ cười lạnh.


Xưa nay cô ta vốn chướng mắt cái lối làm bộ làm tịch của Bạch Khinh Khinh, một bó tuổi rồi mà cứ vờ ngây thơ, thích chạy đến chỗ phu nhân để tranh công.


Trong xe ngựa không có tiếng đáp, vài tiếng va chạm lạch cạch vang lên. Ngay sau đó, Bạch Khinh Khinh vén màn xe để lộ nửa gương mặt, ánh mắt vẫn trong trẻo như thiếu nữ.


“Con bé này chớ nói càn. Ngươi muốn làm con chó của ả thì cứ làm, đừng lôi ta vào.” Bà ta giơ tay gõ lên vách xe, rồi nhìn sang A Đào đang đứng ngoài xe: “Bọn họ đã rơi xuống rồi chứ?”


A Đào liếc nhìn mép vực rồi ngẩn ngơ gật đầu, mười ngón tay vô thức xoắn lại vào nhau.


Bạch Khinh Khinh hơi nhướn mày, hất cằm ra hiệu với A Đào: “Vậy thì đi tiếp thôi, chậm lại một chút là được.”


Đoàn xe lại chầm chậm lăn bánh, dứt khoát rời khỏi chốn thị phi này.


Bạch Khinh Khinh nhìn Sở Tuyên bị mình đánh ngất, thương xót vỗ nhẹ lên mặt ông ta: “Sở Tuyên, quả nhiên chàng vẫn chẳng đổi thay. Đã giả vờ bao lâu rồi thì cứ giả vờ thêm đi, hà tất vì nó mà suýt lộ tẩy. Con trai có quan trọng hơn em sao?”


“Thân thủ của nó rất khá, có lẽ vẫn sống được, nhưng cũng có thể…”


“Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến em với chàng chứ? Đợi đến hoàng thành rồi, vẫn sẽ có người đưa thuốc cho chàng, chúng ta không thể chậm trễ ở đây.”


“Tất cả là do mệnh của A Sở nhà chúng ta, là do số mệnh cả.”



*


Rơi xuống vực là một tình tiết thường thấy trong đa số tiểu thuyết, chủ yếu để thúc đẩy tình cảm nam nữ chính. Viết trong sách thì có vẻ kịch tính, song khi thực sự xảy ra với mình rồi thì lại là một thảm họa.


Họ không phải là nhân vật chính của cuốn sách này, Lý Nhược Thủy cũng không dám chắc rơi xuống vực rồi sẽ bình an vô sự. Biết đâu lần này toi mạng thật thì sao.


Khoảnh khắc Lộ Chi Dao nắm lấy tay cô, y liền trở tay túm được một sợi dây leo bên bờ vực. Mà thanh kiếm mỏng trong tay y lại rơi xuống theo khe núi, khuất dần vào làn sương mờ ảo. Dù bám được vào dây leo cũng không thể ngăn được đà rơi xuống. Lý Nhược Thủy ôm chặt cổ Lộ Chi Dao, cắn môi, cố gắng đè nén tiếng thét đang muốn bật ra vì cảm giác mất trọng lực khủng khiếp này.


Gió lướt qua bên tóc mai, cuốn tung mái tóc của họ, dải lụa vàng nhạt kia cũng tung bay theo.


Vách núi lởm chởm vô số mỏm đá nhô ra, Lý Nhược Thủy chỉ thấy chúng đang trượt ngược lên trên, còn bản thân chẳng hề cảm nhận được gì, hẳn là tất cả đều va vào người y. Nỗi sợ vì mất trọng lực vốn là bản năng con người, có thể nhìn thấy cảnh vật xung quanh giúp nỗi hoảng loạn của Lý Nhược Thủy vơi đi nhiều.


Nhưng còn Lộ Chi Dao không thể thấy thì sao?


Trong thế giới của y chỉ có bóng tối, đồng nghĩa với việc phía trước đối với y hoàn toàn là ẩn số. Giống như đang rơi vào một vùng hư vô, chẳng biết khi nào mới chạm đất, cũng chẳng biết lúc nào sẽ bị thương.


Lý Nhược Thủy run rẩy đưa tay che lên tai y, chặn lại tiếng gió gào thét: “Chúng ta sẽ không sao đâu, thường thì rơi xuống vực đều sẽ gặp kì ngộ.”


Tiếng cười khẽ của Lộ Chi Dao bị gió cuốn đi. Y ôm chặt eo Lý Nhược Thủy, đầu lại nghiêng vào hõm cổ cô, sống mũi áp lên động mạch. Nhịp tim cô rối loạn, dồn dập hơn y nhiều, vậy mà còn nghĩ đến chuyện an ủi y.


“Ta không sợ chết. Em nhát gan lắm, lo cho ta chi bằng lo cho mình đi.” Nói vậy, nhưng tay y vẫn nắm chặt lấy dây leo.


Lá trên dây leo lần lượt rụng xuống. Trong quá trình cọ xát dài lâu, trên thân dây leo xanh đậm dần dần nhuốm máu, thoạt nhìn cứ ngỡ là đất bùn nâu sẫm.


Lý Nhược Thủy nhìn xuống dưới, dẫu khá mờ mịt nhưng hình như sắp chạm đáy rồi.


“Chúng ta sắp…” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Lời còn chưa dứt, sợi dây leo trong tay Lộ Chi Dao đã đến đoạn cuối, chẳng thể đỡ họ trượt xuống nữa.


Giây phút rơi tự do, Lộ Chi Dao lập tức ôm cô vào lòng rồi nhàn nhã vỗ nhẹ lưng cô: “Đừng sợ.”


Cứ như thể thứ họ sắp đối mặt chẳng phải là cú ngã như cuồng phong bão tố, mà là một nơi ấm áp dịu dàng đang chờ đón. Lý Nhược Thủy được y che kín trong ngực, chung quanh chẳng có tiếng r*n r* đau đớn nào, thậm chí cô còn nghe thấy tiếng chim hốt hoảng vỗ cánh bay đi. Nếu không phải lúc này cô đang lăn trôi xuống vực, thì hẳn đã ngỡ mình đang thư thái nằm nghỉ giữa núi rừng thiên nhiên.



Cú ngã chỉ dừng lại khi cả hai cùng rơi vào trong nước. Vừa chạm nước, tay Lộ Chi Dao liền buông lỏng, thân thể y vô lực chìm dần xuống đáy tựa hòn đá lớn. Lý Nhược Thủy nhìn những chuỗi bọt khí sủi lên xung quanh thì lập tức kéo tay y bơi lên.


Ngoài cảm giác bị Lộ Chi Dao ghì chặt khi nãy thì cô gần như không bị thương gì. Lảo đảo dìu y lên bờ, cả hai cùng ngồi phịch xuống th* d*c.


Trước đó không nhìn thấy, nhưng lúc này khi tách khỏi y, Lý Nhược Thủy mới thấy y bị thương nặng đến thế nào. Bàn tay phải chi chít máu, áo bào trên người rách nát tả tơi, cổ tay trái cong thành góc độ quái lạ, nửa cánh tay lộ ra cũng đầy vết bầm tím.


Lộ Chi Dao chống người ho khan mấy tiếng rồi gạt những sợi tóc đen vướng bám trước người ra, cong môi nở nụ cười: “Hình như chân ta gãy rồi. Tuy ta muốn em ở bên, nhưng em nhất định sẽ không chịu đâu.”


“Ta có mang theo mồi lửa, em cầm lấy rồi đi men theo con sông này là nhất định có thể ra khỏi thung lũng.”


Lý Nhược Thủy lau mấy giọt nước trên mặt, vành mắt hơi đỏ, hiếm lắm mới chửi y: “Anh bị điên à!”


Câu nói ấy chứa quá nhiều cảm xúc, không hiểu, tức giận, khó chịu… Tất cả dồn nén, chỉ có mắng một câu mới khiến cô thấy dễ chịu hơn.


“Ai thèm ở đây bầu bạn với anh! Tôi bị va nhẹ thôi, đâu phải chịu không nổi đau đớn. Anh cần gì phải làm mình thành ra thế này, tưởng mình là nam chính lăn xuống vực cũng chẳng hề hấn gì chắc?” Vừa mắng, cô vừa vắt khô vạt váy của mình.


“Tôi không yếu như anh nghĩ đâu.” Lý Nhược Thủy lau giọt nước mắt còn vương trên khóe mắt, hít hít mũi rồi bước tới trước mặt Lộ Chi Dao, cúi người kiểm tra thương thế trên người y.


Cổ tay trái của y bị vẹo, hẳn là đã trật khớp; chân trái thì vô lực vắt sang một bên, khi chạm vào, cô có thể cảm nhận được y run lên theo phản xạ. Cả tay trái lẫn chân trái đều gãy, chỉ cần vén nhẹ áo bào cũng thấy vết bầm, bàn tay lại chi chít vết máu, nhìn thế nào cũng thật thảm thương.


Lý Nhược Thủy kéo tay y, gắng sức kéo y lên lưng để cõng đi tiếp.


“Tôi tốt thế này, làm sao bỏ anh được. Anh phải học ta nhiều hơn mới phải đấy.” Dù bị y đè nặng trên lưng nhưng giọng cô vẫn trong trẻo, tựa như ánh nắng xuyên qua kẽ lá, xua tan sương mù phủ trên người, chẳng có gì có thể cản bước cô.


“Được, ta học theo em.” Cơ thể mệt mỏi, Lộ Chi Dao tựa đầu lên vai cô, giọng đáp lại bị kéo dài, mang theo một chút vương vấn mơ hồ, khó nói thành lời.


May mà trước đó cô đã từng cõng y, có xíu kinh nghiệm, nên lần này bước đi cũng coi như vững vàng. Mái tóc dài của Lộ Chi Dao rủ xuống bên người cô, vẫn ẩm ướt nhỏ giọt; cánh tay cũng vô lực ôm lấy cô, tựa như một đóa hoa sắp héo tàn.


Hai người chầm chậm tiến về phía trước. Lý Nhược Thủy đang thở hổn hển thì bất ngờ thấy phía trước có tia sáng lóe lên. Cô cõng Lộ Chi Dao bước đến. Đến nơi, giữa bãi cỏ lấp loáng ánh sáng có một thanh kiếm đang tỏa sáng rực rỡ nằm đó.


“Tốt quá rồi, tìm lại được kiếm của anh rồi, nó chưa từng rời khỏi anh.”


“Ừ.”



Rừng xanh lấp lánh nắng vàng, chim kêu ríu rít ngân vang bốn bề, xanh biếc hòa ánh vàng mê, sơn dầu đâu khác, đẹp lừng ngàn xa. Nhưng Lý Nhược Thủy nào còn tâm trí để thưởng ngoạn, cô đi thêm đoạn nữa rồi nghỉ ngơi, dứt khoát làm nẹp cố định cho y, càng sớm càng tốt.


“Em có biết nắn xương không?”


Lý Nhược Thủy cắm thanh kiếm xuống bên cạnh, đặt tấm ván gỗ còn khá phẳng ra trước mặt y. Lộ Chi Dao dựa vào thân cây, những vệt sáng loang lổ rơi xuống gương mặt dịu hòa của y, thế nhưng chẳng hề lộ vẻ chật vật, ngược lại còn giống như một vị tiên nhân đang dừng chân nghỉ ngơi giữa chốn rừng sâu.


“Tôi hiểu y thuật, nhất là về những vết thương bên ngoài.” Lý Nhược Thủy nhìn toàn thân thương tích của y, chau mày, khẽ thở dài, rồi làm theo lời y chỉ dẫn, giúp y buộc nẹp.


“Xoẹt”, áo váy của cô bị xé mất một đoạn, dải lụa vàng nhạt quấn lên áo bào trắng của y.


“Buộc chặt hơn đi, ta chịu được.”


Lý Nhược Thủy liếc y một cái, im lặng siết chặt thêm.


Chợt nhớ ra điều gì, Lộ Chi Dao đưa tay sờ lên mặt, ở chỗ quai hàm chạm phải một vết rạch. Cơn đau từ xương cốt không làm y nhăn mặt, nhưng vết thương này lại khiến y chau mày.


Y vội đưa tay khẽ vỗ Lý Nhược Thủy, giọng hơi dồn dập: “Ở đây có một vết sẹo, có xấu không?”


Lý Nhược Thủy ghé sát lại nhìn kỹ, hơi bất đắc dĩ: “Nó khép lại lâu rồi.”


“Có xấu không?”


“Không xấu. Anh để ý làm gì?” Lý Nhược Thủy buộc chân cho y xong, thì đưa tay chuyển sang xử lý vết thương trên tay.


“Bởi vì em quá để ý đến dung mạo. Dẫu dưới lớp da thịt này chẳng qua chỉ là thứ hôi thối.” Lộ Chi Dao buông tay, trong nụ cười dịu hòa ẩn chứa chút phiền muộn chân thực.


Lý Nhược Thủy khẽ cười, chợt muốn trêu y: “Cũng chẳng đến mức quá coi trọng diện mạo, đôi khi còn phải nhìn nhân phẩm nữa.”


“…” Lộ Chi Dao càng nhíu mày hơn, vẻ mặt hoang mang: “Thật vậy sao?”


Y không hiểu, cũng khó mà hiểu nổi.


Y chỉ thấy hứng thú của Lý Nhược Thủy lại đổi khác rồi. Rõ ràng từng nói chỉ thích người có diện mạo đẹp, giờ lại đột nhiên nhắc tới những điều khác.



“Vậy bây giờ em còn thích ta không?” Y không dùng chữ “yêu”, bởi biết Lý Nhược Thủy sẽ không dùng từ đó để đáp lại.


Trước kia khi bị khống chế, đáp án của cô lúc nào cũng là “thích”. Lộ Chi Dao không rõ “thích” và “yêu” khác nhau ở đâu, có lẽ cũng chẳng mấy khác biệt.


“…Thích.” Âm thanh ấy rất nhẹ, lại mơ hồ, y còn chưa nghe rõ thì đã bị cô nuốt trở vào.


“Xong rồi, chúng ta đi thôi.”


Lộ Chi Dao khẽ thở dài rồi tựa đầu lên vai cô, không gặng hỏi nữa, cứ coi đó là thật đi.


Trong lòng y không tin, mà Lý Nhược Thủy cũng thấy không ổn. Trước đây khi Lộ Chi Dao nói “ở bên nhau”, cô rõ ràng rất vui, nhưng hệ thống lại chẳng thấy nhắc nhở gì, và điều này khiến cô do dự. Y nói “ở bên nhau” là vì thật sự thích, hay chỉ vì thấy thú vị? Y có phân biệt được hai điều này không? Nếu là người thường, biểu hiện lúc này của y chắc chắn là “thích”, nhưng có lẽ hệ thống thấy mức độ chưa đủ chăng?


Lý Nhược Thủy thở hổn hển, gạt những suy nghĩ ấy ra khỏi đầu. Việc quan trọng nhất trước mắt là ra khỏi nơi này và đưa y đi chữa trị.


“Ta buồn ngủ quá.” Lộ Chi Dao vùi mặt vào sau gáy cô, hơi thở nóng hổi phả ra như có như không.


Lý Nhược Thủy tức khắc nhớ đến mấy tình tiết “ngủ một giấc chẳng tỉnh lại nữa”, thế là cô vội vàng nghiêng đầu húc một cái vào y, gọi tỉnh: “Ngủ rồi không tỉnh lại được đâu, mau tỉnh táo đi!”


Lộ Chi Dao bật cười khẽ mấy tiếng, bàn tay đầy vết trầy xước chạm lên má cô: “Chỉ người sắp chết rét mới như thế. Ta chỉ buồn ngủ thôi.”


“…” Hình như cô làm lố quá.


“Em kể chuyện cho ta nghe đi, nghe xong ta sẽ không buồn ngủ nữa.”


???


Lý Nhược Thủy kinh ngạc: “Tôi cõng anh đã mệt lắm rồi, anh còn đòi kể chuyện nữa hả?”


“Vậy thì để ta kể.” Y cong khóe mắt, dù ánh nhìn mở ra chẳng có tiêu cự, nhưng lại như dâng lên ánh nước xuân dạt dào.


“Ngày xưa có một công tử mù, ngày nào hắn cũng đi, cứ đi mãi, cho đến một ngày kia, hắn gặp được một con mèo nhỏ đang cầu cứu.”


“…” Chả hiểu sao lại xấu hổ, hay là y cứ ngủ luôn thì hơn.


Nắng vàng xuyên tán lá xanh, thiên nhiên như họa trong lành bao la, sương mờ tan nhẹ dần xa, hiện xa trời thẳm chan hòa thênh thang. Lộ Chi Dao sẽ không bao giờ quên được ánh nắng ngày hôm ấy dịu dàng đến nhường nào.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 59
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...