Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 58

Chương 58


Cha của Lộ Chi Dao tên là Sở Tuyên, tướng mạo giống y tới năm phần, là một nam tử tuấn tú chính hiệu. Nhưng khuôn mặt ông lại khiến người ta sinh ra cảm giác xa cách. Có lẽ vì Lộ Chi Dao giống Bạch Khinh Khinh hơn, nên so với cha mình, y lại càng trông dịu dàng và vô hại.


Lý Nhược Thủy từng thấy ông trong hồi ức, tuy đẹp trai nhưng khí thế lại thiếu, ở trước mặt Bạch Khinh Khinh lúc nào cũng cúi đầu, không biết là không dám nhìn hay thế nào. Nhưng dù thế nào đi nữa, ông cũng chẳng có xíu liên quan gì đến tên ngốc đang ăn vụng mì trước mắt cả.


Lý Nhược Thủy kéo tay Lộ Chi Dao, ngẩn ngơ nhìn người cha trên danh nghĩa của y. Khóe mắt ông có những nếp chân chim nho nhỏ, dung mạo đã chẳng còn được như trong ký ức ngày trước, trên trán lại khắc một chữ “Bạch”, tóc tai rũ rượi, trên đầu còn cài một đóa quỳnh trắng.


Ông ta trông chẳng khác gì một đầy tớ đã bị bỏ đói ba ngày ba đêm, không dùng đũa, cứ thế lấy tay bốc mì nhét vào miệng, vừa ăn vừa ngước nhìn Lộ Chi Dao.


Chỉ nhìn bộ dạng ấy thôi là Lý Nhược Thủy cũng biết, e rằng ông ta ngốc thật rồi.


Ánh mắt Sở Tuyên từ Lộ Chi Dao chuyển sang Lý Nhược Thủy, nhìn mấy lần rồi lại cúi đầu tiếp tục ăn mì, vừa ăn vừa lẩm bẩm hai chữ “ngon quá”.


Lý Nhược Thủy: “…” Tâm tình phức tạp.


Người này ngày trước nhát gan, không dám đứng ra bảo vệ Lộ Chi Dao trước mặt Bạch Khinh Khinh, cũng xem như một trong những kẻ đầu sỏ khiến Lộ Chi Dao từ nhỏ đã bị vứt bỏ. Giờ thì lại cứ nhìn chằm chằm thế này là có ý gì?


Nghĩ đến đây, cô lập tức nổi giận.


“Bộp!” Lý Nhược Thủy bất ngờ đập mạnh xuống bàn làm bát mì bật hẳn lên khỏi mặt bàn một đoạn, rồi rơi cái choang xuống.


Sở Tuyên trừng mắt nhìn cô, hình như bị dọa sợ, khóe miệng còn vướng sợi mì.


“Tôi làm cho Lộ Chi Dao cơ mà, ông ăn cái gì mà ăn!” Dù là Sở Tuyên hay Bạch Khinh Khinh, cô cũng chẳng muốn đối xử tốt chút nào. Lý Nhược Thủy nghiêng người qua Lộ Chi Dao, đưa tay định giật lại bát mì.


Nào ngờ Sở Tuyên tuy hoảng hốt nhưng hai tay vẫn bấu chặt lấy bát không chịu buông. Thế là cả hai liền giằng co nhau chỉ vì một bát mì.


“Không buông tay thì tôi đánh thật đấy!” Lý Nhược Thủy lạnh mặt dọa nạt nhưng chẳng có tác dụng, đành phải ra sức giành lấy cái bát hơn nữa.


Tấm lụa mỏng mềm mại cọ sát trên mặt y, chắc là từ bộ áo váy của Lý Nhược Thủy, trong hơi ấm ấy còn vương chút hương thơm mơ hồ.


Có lẽ vì tư thế này khó dùng lực, Lý Nhược Thủy chẳng chút áy náy co gối phải chống lên đùi y để lấy đà, nhìn từ xa chẳng khác nào đang ngồi trên đùi làm nũng.


Lộ Chi Dao không biết trước mặt là ai, lại còn bị sự thù địch bất ngờ của Lý Nhược Thủy làm ngẩn ngơ.


“Đáng ghét! Tôi không cho ông ăn đâu!” Lý Nhược Thủy hoàn toàn không nhận ra lúc này mình trẻ con đến nhường nào, chỉ nhất quyết muốn vạch rõ ranh giới với người phía trước.


Ngay khi Lý Nhược Thủy nghiêng người tới, Lộ Chi Dao liền cất con dao găm đi, lúc này chỉ đành bất đắc dĩ đặt tay lên eo cô để giữ cô khỏi ngã. Y nghe thanh âm để định vị rồi tóm chặt lấy cánh tay Sở Tuyên, chẳng hề chần chừ mà khống chế cả cánh tay ông ta.


“Lần sau khỏi cần nói nhiều, làm thẳng thế này sẽ nhanh hơn.” Lộ Chi Dao vừa nhẹ nhàng lên tiếng vừa dò dẫm đưa bát mì qua, hoàn toàn coi Sở Tuyên như vật vô hình.


Lý Nhược Thủy: “… Cách của anh có hiệu quả thật đấy.”


Bị giật mất đồ ăn, Sở Tuyên đứng sững nhìn hai người rồi hét to, một tay còn lại kéo bông quỳnh trắng trên đầu mình xuống quẳng lên người Lộ Chi Dao.


“Cút đi!” Giọng ông ta giống Lộ Chi Dao nhưng khàn hơn chút, vẻ giận dữ lúc này lại giống một người cha đau lòng vì con, mà giọng điệu thì đúng là như kẻ khờ.


Hình như ông ta thực sự định đuổi hai người đi. Sở Tuyên xốc lại chiếc áo rộng thùng thình, vòng ra sau lưng họ, rồi dùng cánh tay trái còn lành lặn đẩy mạnh vào lưng Lộ Chi Dao.



“Các người cút đi, tránh ra!”


Lộ Chi Dao không chống cự, nhưng cũng chẳng rời chỗ. Hành động đó rõ ràng chọc giận Lý Nhược Thủy, khiến cô nhớ tới ngày Lộ Chi Dao sáu tuổi bị ngăn ở ngoài Bạch phủ. Cơn giận che mờ lý trí, cô xắn tay áo, đứng về phía sau Lộ Chi Dao, chuẩn bị so găng với cha của y. Đám người này định bắt người ta đến thì phải đến, bắt người ta đi thì phải đi hả, tưởng mình là ai chứ!


Lý Nhược Thủy vừa giáng lên người Sở Tuyên một cú khiến ông ta phải lùi lại nửa bước, thì chợt bị một tiếng còi sắc lẹm ngăn lại.


Lộ Chi Dao nghiêng người nhìn ra cửa, nụ cười nhẹ dần biến mất.


“Lý cô nương, ta cho cô một khoảng thời gian tự do, nhưng lúc nào cũng có thể thu lại.” Bạch Khinh Khinh đứng ngoài cửa, sau lưng theo vài a hoàn, trông như đang mỉm cười đầy khoan dung.


Sở Tuyên thấy Bạch Khinh Khinh, ánh mắt thoáng liếc qua Lý Nhược Thủy như có như không, rồi lại cuống quýt chạy lên phía trước: “Khinh Khinh, bọn họ bắt nạt ta! Đuổi họ đi, ta không muốn nhìn thấy họ nữa!”


Lý Nhược Thủy không thể động đậy nhưng rõ ràng đã trông thấy ánh mắt vừa rồi, cơn giận trong lòng lắng hẳn. Bạch Khinh Khinh lại thổi thêm tiếng còi, trả lại cho Lý Nhược Thủy khả năng cử động. Bà ta nhìn thanh kiếm mảnh đang kề trên cổ, rồi lại đưa mắt về phía Lộ Chi Dao đang cong môi mỉm cười.


“Ta đã tốn rất nhiều công sức để nuôi dưỡng con cổ trùng này, tha được cho cô ta thì đương nhiên cũng khống chế được cô ta. Ta cũng hy vọng cậu và cô ta hãy nghiêm túc làm việc cho ta, việc thành thì ta sẽ không thất hứa.”


Lộ Chi Dao im lặng một lát, cuối cùng vẫn tra thanh đao về vỏ.


“Hy vọng lần này bà giữ lời, nếu không… Giết người bên cạnh bà cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.” Nói xong, y hơi gật đầu rồi dẫn Lý Nhược Thủy rời đi.


Bạch Khinh Khinh nhìn theo bóng lưng họ, không khỏi cảm thán: “Đúng là đã lớn thật rồi.”


Bà ta lại quay đầu nhìn về phía Sở Tuyên, ánh mắt giống hệt thiếu nữ đang say đắm trong tình yêu, sau đó còn đưa tay chỉnh lại mái tóc rối và vạt áo cho ông ta.


“Yên tâm, chỉ có chúng ta ở bên nhau thôi. Đợi lấy được thứ cần rồi, em đương nhiên sẽ để bọn họ rời khỏi đây.”


Sở Tuyên ấm ức lại sợ hãi mà ôm chặt lấy bà ta, trông chẳng khác gì một kẻ ngốc bị dọa hoảng.


“Được.”


*


Gió xuân hờ hững thổi, hương thoang thoảng bay vào, lan hồ điệp khẽ rung, chuông gió ngân nhè hẹ.


Buổi sớm tháng Năm vẫn ngột ngạt như cũ.


Lý Nhược Thủy lại một lần nữa choàng tỉnh từ cơn ác mộng bị chìm dưới nước, rồi cũng chẳng lấy làm lạ khi phát hiện mình lại bị chen ép đến mức khó thở. Đến giờ cô vẫn chưa hiểu nổi vì sao mình và Lộ Chi Dao lại ngủ chung một giường, mà còn tự nhiên đến mức cùng vào chung một phòng.


Cô giơ tay che ánh sáng xuyên qua khung cửa sổ, ngẩng mắt nhìn ra cửa. Bên ngoài đang có người gõ cửa, nhưng tiếng gõ quá nhỏ, mảnh như tiếng muỗi kêu, nếu không lắng nghe kỹ thì hoàn toàn không nhận ra được.


“Ai đó?”


Hình như người ngoài cửa bị giật mình, lực gõ bỗng tăng mạnh, tiếng “cốc cốc” vang trên khung cửa: “Lý… Lý cô nương, phu nhân bảo nô tỳ tới nhắc lát nữa sẽ phải xuất phát rồi.”


Là a hoàn A Đào của ngày hôm qua.


“Được, đa tạ.” Lý Nhược Thủy gắng sức gạt cánh tay Lộ Chi Dao ra, đang định xuống giường thì bất ngờ bị y kéo lại.


Cô ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy Lộ Chi Dao nửa nằm trên gối, mái tóc đen như dòng nước xõa xuống tận eo, cắt ánh nắng lọt qua song cửa thành từng dải từng dải.



Y vừa giữ lấy cô vừa lần mò dưới gối, sau đó lấy ra một chiếc trâm ngọc. Đó chính là chiếc châm cô đã dùng để búi tóc cho y ngày hôm qua. Nhìn nụ cười thấp thoáng trên khóe môi y, Lý Nhược Thủy bỗng hiểu ra điều gì, liền nói: “Hôm nay không dùng trâm, dùng dải buộc tóc đi.”


Tóc của Lộ Chi Dao quá mượt, cài trâm dễ lỏng, dùng dải buộc sẽ tốt hơn.


“Dải buộc tóc vừa khéo giữ được tóc anh, lúc gió thổi còn có thể tung bay phía sau, chắc chắn rất đẹp.”


“Chỉ cần em thấy đẹp là được.”



Nói thật thì, với khuôn mặt này của y, cho dù cạo trọc vẫn cứ là người đẹp nhất. Lý Nhược Thủy vốn chẳng rành các kiểu búi tóc phức tạp, thường ngày chỉ thích dùng dải buộc, vừa nhanh gọn lại vừa ưa nhìn.


Trong bàn trang điểm của gian phòng dành cho khách này vừa khéo có sẵn vài dải buộc, đều là lụa, màu sắc khác nhau. Cô do dự một lát rồi chọn lấy một chiếc màu vàng nhạt, thêu hoa văn mây trắng. Mang theo tâm trạng khó tả, cô cẩn thận giúp y buộc lên, còn đặc biệt thắt thành hình nơ bướm.


Màu vàng nhạt này trên người cô thì trong sáng mà không lạc điệu, nhưng trên mái tóc đen bóng của y lại càng làm sắc vàng ấy rực rỡ hơn, buông xuống tựa như một vệt nắng bị cột chặt vào đó.


Lý Nhược Thủy nhìn mà gật gù liên tục, đen như thế này thì cũng phải thêm chút ánh mặt trời chiếu rọi vào mới được.


Cảm nhận cô đã buộc xong, Lộ Chi Dao khẽ sờ tóc: “Đẹp không?”


“Đẹp, đẹp lắm!” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Kiểu buộc tóc này càng làm nổi bật vẻ ngoài dịu dàng của y, Lý Nhược Thủy vô cùng hài lòng.


Còn gì thú vị hơn việc trang điểm cho mỹ nhân chứ?


Lộ Chi Dao rõ ràng cũng hài lòng với đáp án ấy, mày mắt dãn ra, thong dong đón lấy ánh dương rọi vào từ ngoài cửa sổ. Trong buổi sáng mà cả hai đều thỏa lòng ấy, họ cùng ngồi lên xe ngựa của Bạch Khinh Khinh, và chạm mặt với Sở Tuyên đang ngơ ngẩn ngây ngốc.


Lý Nhược Thủy: …


Lộ Chi Dao hiển nhiên vẫn còn đắm chìm trong dư âm câu “đẹp” khi nãy, y nở nụ cười, ánh mắt chẳng dừng lại nơi nào để khỏi phiền lòng. Trong cách hiểu của y, Lý Nhược Thủy thích những người có dung mạo đẹp, mà cô đã khen y đẹp, tức là hôm nay y hợp ý cô, và cũng có nghĩa là hôm nay cô đã ngầm nói thích y.


Dạo gần đây đúng là y đã mềm lòng hơn nhiều, có lẽ cũng đã quên mất niềm vui của việc giết người.


Nhưng…


Làm sao niềm vui giết người ấy có thể sánh được với điều này.



Lý Nhược Thủy lại nhìn Sở Tuyên đang ngẩn ngơ chảy dãi, rồi nhìn sang Lộ Chi Dao đang mỉm cười dịu dàng mà cô chẳng hiểu y cười vì sao, cuối cùng cô lựa chọn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.


Nghe nói hôm nay bọn họ sẽ khởi hành đến hoàng thành, thứ mà Bạch Khinh Khinh muốn ở đó. Nếu cô nhớ không lầm, trong nguyên tác, Lục Phi Nguyệt và Giang Niên cũng từng quay về hoàng thành, nhưng là để gặp sư phụ của Lục Phi Nguyệt. Không biết giờ bọn họ còn ở Thương Châu không, nhưng có lẽ Lục Phi Nguyệt đã nhận được thư rồi. Nếu chỉ là chuyện nhỏ, ắt hẳn chị sẽ tìm đến hai người, nhưng đến hôm nay vẫn không có tin tức, e là đã rời khỏi Thương Châu. Theo cái “thể chất vai phụ” của Lộ Chi Dao, không chừng còn có thể chạm mặt bọn họ ở hoàng thành.


Lý Nhược Thủy hờ hững đưa mắt nhìn ra ngoài xe ngựa thì thấy khá nhiều hàng xóm quanh đây đến tiễn Bạch Khinh Khinh, dáng vẻ thân thiết chẳng khác gì bạn bè lâu năm. Bạch Khinh Khinh vốn xinh đẹp, lại thông minh khéo léo, nếu không phải tâm địa quá tối tăm, quá ích kỷ, thì có lẽ đó chính là kiểu người cô thích nhất.


Trong đám đông hàng xóm, Lý Nhược Thủy bỗng nhìn thấy một kẻ khác thường.


Người kia dán râu giả, dáng người cao gầy, đang nịnh hót cười với Bạch Khinh Khinh, miệng nói không ngừng, Lý Nhược Thủy cảm thấy rất quen.



… Chẳng phải người đó là cô gái giả trai kể chuyện trong trà quán sao? Cô ta quen biết Bạch Khinh Khinh ư? Lộ Chi Dao thường đến trà quán nghe kể chuyện, chẳng lẽ cô ta đã nhận ra Lộ Chi Dao từ lâu rồi?


Lý Nhược Thủy buông rèm xuống, sắc mặt nặng nề, đầu óc xoay chuyển liên hồi: Có lẽ nào họ đã từng gặp nhau ở một khoảnh khắc nào đó. Nghĩ đến đây Lý Nhược Thủy chợt nhớ đến người mà mình từng trông thấy khi cùng Lộ Chi Dao bắt “quỷ” lúc trước, đó chính là nữ tử ngồi trong xe ngựa ra lệnh cho đám người mặc đồ đen.


Chẳng lẽ khi đó Bạch Khinh Khinh đã nhận ra Lộ Chi Dao rồi?


Nếu đã nhận ra từ đêm ấy, thì quả thật Bạch Khinh Khinh quá máu lạnh, đêm đó mấy tên mặc đồ đen rõ ràng muốn lấy mạng họ.


Thật quá đáng! Muốn ra tay thật đấy! Nghĩ thông ngọn ngành, Lý Nhược Thủy lại đập mạnh xuống bàn, dọa Sở Tuyên đang nhỏ dãi giật mình ngậm miệng.


“Tôi nhất định phải tẩn bà ta một trận.” Cô nhất định phải tìm cơ hội tung cho Bạch Khinh Khinh một quyền.


Bạch Khinh Khinh cuối cùng cũng kết thúc màn giao tế, giờ mới thong thả bước lên xe ngựa. Bà ta gõ nhẹ vào vách xe, đoàn xe chầm chậm lăn bánh rời thành.


Lên xe rồi, bà ta chẳng buồn chú ý đến vẻ mặt của những người khác mà đi thẳng đến bên Sở Tuyên. Bạch Khinh Khinh không hề tỏ vẻ chán ghét, lấy khăn tay lau vệt nước dãi chảy không tự chủ bên miệng Sở Tuyên, sau đó còn đưa tay chạm lên chữ “Bạch” khắc trên thái dương ông ta, rồi hài lòng nhìn về phía Lý Nhược Thủy.


“Lý cô nương là người phương nào? Năm nay bao nhiêu tuổi?”


Lý Nhược Thủy nhìn thẳng vào Bạch Khinh Khinh, khoanh tay tựa lưng vào vách xe, gương mặt lạnh tanh chẳng có nụ cười.


“Bà đoán xem.”


Nụ cười trên môi Bạch Khinh Khinh thoáng cứng lại, ánh mắt không kìm được liếc về phía Lộ Chi Dao. Vậy mà y chẳng nhưng không tỏ vẻ nghi hoặc, mà khóe môi còn cong cao hơn nữa.


Như đã hiểu ra điều gì, Bạch Khinh Khinh khẽ mỉm cười, nhẹ giọng đáp: “Ta đoán cô nương là người Kinh Châu, vừa tròn mười bảy, nhà làm hộ tống vận chuyển hàng hóa kèm hộ vệ.”


Lý Nhược Thủy gật đầu, thản nhiên nói: “Bà nói sao thì là vậy đi.” Cô không muốn nói thêm gì với Bạch Khinh Khinh nữa.


Bạch Khinh Khinh hiển nhiên hiểu ý, nhưng bà ta vẫn còn một điều muốn hỏi: “Không biết Lý cô nương và Lộ công tử đã có hôn ước chưa? Có định thành thân không?”


Liên quan quái gì đến bà. “Bà nói sao thì là vậy đi.” Lý Nhược Thủy như cái máy phát lặp đi lặp lại đúng một câu.


Liên tiếp bị chặn lời, Bạch Khinh Khinh cũng chẳng muốn tự chuốc lấy nhục nên thôi không hỏi nữa. Tuy chặn họng được Bạch Khinh Khinh, nhưng Lý Nhược Thủy lại mơ hồ nhận ra trong ánh mắt bà ta lóe lên một tia hài lòng đối với mình.


? Mấy người các bà bị sao thế? Đúng là chẳng hiểu nổi. Lý Nhược Thủy tựa hẳn vào vách xe giả vờ chợp mắt, chứ cứ mở mắt ra nhìn hai người đối diện thì chỉ thấy chướng tai gai mắt.


Ngoài xe, tiếng rao của các quầy hàng dần nhỏ lại, có lẽ họ đã rời khỏi thành.


Đường núi khúc khuỷu gập ghềnh, xe ngựa rung lắc chao nghiêng dặm dài, kẽo kẹt tiếng vọng miệt mài, tựa khúc ru ngủ chẳng phai tháng ngày. Lý Nhược Thủy ngồi hoa mắt muốn ngủ thì lại bị tiếng ngựa hí đánh thức.


“Phu nhân, có người chặn xe.” Giọng A Đào vọng từ ngoài xe vào. Bạch Khinh Khinh hơi nhíu mày, vén rèm nhìn ra ngoài, Lý Nhược Thủy cũng đứng phắt dậy.


Dưới tán cây lốm đốm bóng nắng, một đám người mặc đồ đen đang đứng chờ, dẫn đầu chính là người hôm trước đã giao đấu với cô trên võ đài, Bạch Sương.


Bạch Sương nhìn về phía Bạch Khinh Khinh, tay cầm gươm, giọng lạnh tanh: “Bạch cô nương, phu nhân ta có lệnh không cho Lộ Chi Dao vào hoàng thành, phải diệt gọn hắn trước đã, phiền cô đừng can thiệp.”


Lý Nhược Thủy cau mày nhìn Bạch Sương. Quả nhiên bọn họ có ân oán với Lộ Chi Dao, nhưng ân oán gì mà phải hại đến tính mạng y? Tại sao tác giả nguyên tác không viết cho rõ mấy chi tiết này, làm giờ đầu óc cô cứ rối tung cả lên. Nhưng Bạch Khinh Khinh chắc sẽ không đồng ý đâu nhỉ? Dù Lộ Chi Dao không phải con bà ta, thì bà ta cũng cần y vào hoàng thành lấy đồ, sao có thể để mặc mấy người này tới khiêu khích chứ?


“Cứ tự nhiên.” Bạch Khinh Khinh ngồi thẳng trở lại, dùng hành động thực tế để tát cho Lý Nhược Thủy một cái.



“Lộ công tử, chỉ khi lấy được thứ ta cần thì ta mới giải độc cho Lý Nhược Thủy. Đừng xem con trùng này có vẻ vô hại, nuôi lâu rồi có thể khiến người thành điên dại đấy.”


Lý Nhược Thủy và Sở Tuyên nhìn nhau, trong lòng rối bời.


Lộ Chi Dao khẽ cười, cầm cây gậy dò đường của mình chậm rãi bước xuống xe.


Sở Tuyên há miệng mở to mắt, ngây ngô nắm chặt tay Bạch Khinh Khinh: “Chúng ta đưa họ đi thôi.”


“Sở Tuyên, chàng quên lời mình đã hứa nghe theo em sao.” Bạch Khinh Khinh nhìn ông ta bằng ánh mắt say mê, “Nếu nó chết, em còn tìm được người khác.”



Giờ không đánh còn đợi lúc nào?


Trong lúc mọi người không kịp phản ứng, Lý Nhược Thủy bất ngờ xoay người tung một cú đấm thẳng vào hốc mắt Bạch Khinh Khinh.


“Sướng.” Cuối cùng cũng hoàn thành được tâm nguyện trong lòng, Lý Nhược Thủy chỉnh lại tóc rồi đứng trên càng xe.


Sở Tuyên sững người một thoáng, rồi ngay khi nụ cười của Bạch Khinh Khinh cứng đờ, lập tức giữ chặt lấy bà ta: “Để ta thổi cho.”


Sở Tuyên hiếm khi chủ động dịu dàng, hành động ấy lập tức chuyển hướng mọi chú ý của Bạch Khinh Khinh sang mình.


Chiêu này tới đột ngột lại kỳ quặc, không chỉ thuộc hạ của Bạch Khinh Khinh mà cả Bạch Sương đứng đối diện cũng nhíu mày. Nhưng cô ta chẳng bận tâm lâu, chuyện quan trọng nhất vẫn là hôm nay phải giết được Lộ Chi Dao.


Sở Tuyên vừa xoa mắt cho Bạch Khinh Khinh vừa nhìn ra ngoài: “A Sở không yếu đâu. Nhưng cô không nên lúc nào cũng chỉ nhìn người khác.”


Bạch Khinh Khinh ra lệnh đóng cửa xe, ngăn họ với thế giới bên ngoài. Cảnh tượng ấy hệt như năm Lộ Chi Dao sáu tuổi, khi cánh cổng Bạch phủ khép chặt lại.


Lộ Chi Dao nghe tiếng đóng cửa phía sau, cụp mắt trầm ngâm không biết nghĩ gì, rồi bỗng có có giọng nói vang lên từ sau lưng: “Họ không đánh thắng được anh đâu!”


Giọng nói trong trẻo ấy lại vang vào tai, Lộ Chi Dao bất giác cười khẽ, rồi rút thanh kiếm mảnh đầy vết nứt của mình ra.


“Dù không biết các người vì sao tìm đến, nhưng cũng phải cảm ơn, vì các người lại đem đến cho ta vài trò vui khác rồi.” Y hoàn toàn không sợ, bởi y mới là kẻ vây bắt và săn mồi thực thụ.


Bạch Sương đã có kinh nghiệm, lần này cô ta không xông thẳng tới nữa mà ra hiệu như muốn bao vây.


“Họ đã tản ra! Cẩn thận vào!”


Lúc này Lý Nhược Thủy như đôi mắt của Lộ Chi Dao, giúp y quan sát biến động xung quanh. Nhưng cô nào ngờ đám người ấy bao vây thật, sau đó còn chia ra ba người lao về phía mình.


Bạch Sương ở phía xa xa cười lạnh nhìn cô, như thể cô mới là con mồi bị nhắm tới: “Lúc trước ta nghe nói rồi, muốn giết hắn thì phải ra tay từ ngươi.”


!!!


Ai tung tin đồn ấy chứ! Mấy gã mặc đồ đen không hề nương tay mà cũng chẳng thèm nói nhiều, cứ thế lôi cô chạy về phía vách núi.


Đám áo đen bao vậy bên kia bị thương tàn tạ, không thể chặn được đòn của Lộ Chi Dao.


Giữa tình cảnh hỗn loạn ấy, Lý Nhược Thủy thấy Lộ Chi Dao lao về phía mình.


Dải lụa vàng nhạt ấy tựa như cánh bướm bay lượn, không hề do dự mà lao qua vách núi, nắm chặt lấy tay cô.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 58
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...