Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 57
Chương 57
Từ nhỏ Lộ Chi Dao đã thích làm rối gỗ, đó là thứ do sư phụ dạy y.
Sư phụ y là người có d*c v*ng khống chế rất mạnh, nếu không làm theo lời bà ta thì y nhất định sẽ bị phạt. Có khi là không cho ăn cơm, có khi bắt y quỳ suốt một đêm ngoài cửa để hối lỗi. Nhưng đối với y mà nói thì cũng chẳng có gì to tát, dù sao ngày nào chẳng trôi qua như nhau?
Bà ta còn thường hay thì thầm trong đêm khuya rằng muốn giết gã đàn ông kia, hễ cảm xúc bị lấn át là lại bắt đầu cáu gắt. Những lúc ấy, chỉ có làm rối gỗ mới có thể xoa dịu cơn giận của bà ta.
Nhờ thế mà y cũng học được cách khắc rối gỗ.
Lộ Chi Dao không nhìn thấy nên làm rối gỗ luôn chậm hơn người thường. Ban đầu y khắc toàn theo gương mặt của chính mình, nhưng chẳng hiểu tỉ lệ, thường bị sư phụ chê là xấu. Chưa nói đến chuyện y cũng không biết đẹp xấu có gì khác nhau, cho dù con rối này có xấu đi chăng nữa thì ít nhất cũng có thể cùng y trò chuyện khi sư phụ phát điên, lại còn biết gật đầu hùa theo.
Y có thể hiểu được h*m m**n khống chế của sư phụ, nhưng mỗi lần chơi rối gỗ, y lại luôn cảm thấy thiếu mất một điều gì đó. Vâng lời thì có vâng lời thật, nhưng đã chẳng có sức sống thì còn đâu thú vị? Cảm giác mọi thứ đều do bản thân điều khiển sao bằng được sự bất ngờ và niềm vui bất ngờ mang đến. Ý nghĩ này, ngay cả khi ở bên Lý Nhược Thủy thì cũng chưa từng thay đổi.
Thế nhưng gần đây dường như đã hơi khác đi. Nếu có thể cầu được tình yêu của cô, vậy dù cô chỉ là người gỗ, y cũng sẽ cực kỳ mãn nguyện. Hôm đó cô hôn y, sự dịu dàng dâng lên từ tận sâu trong linh hồn khiến y không kìm nổi mà run rẩy. Giống như lầm lũi bước đi trong bóng tối vô vị suốt bao năm, cuối cùng cũng trông thấy một tia sáng yếu ớt.
Thế nhưng cô lại hay lừa người, giữ quá nhiều bí mật, ai biết được tia sáng ấy có phải chỉ là ảo ảnh nơi biển khơi?
Vậy thì thôi, cứ làm người gỗ vậy.
Lộ Chi Dao rút ra kết luận cho riêng mình, khóe môi khẽ cong, mãn nguyện ôm lấy cô mà thiếp đi.
*
Trăng sáng vằng vặc treo cao, mây đen nhạt thoảng cũng nhuốm ánh mờ.
Hoa lá trong sân phần lớn đều khép nụ, chỉ có mấy chậu hoa quỳnh trắng ở góc sân lặng lẽ nở bung, tỏa ra hương thơm dìu dịu. Dưới ánh trăng bao phủ, nó như được khoác thêm tầng sáng mềm, tự mình tỏa rạng trong đêm.
Gió đưa khe khẽ từng cơn, cành hoa lay động, chuông ngân rộn ràng. Bóng hoa in trên tường chợt bị che khuất, rồi thoáng cái, nơi đó chẳng còn hoa quỳnh nào nữa, chỉ còn lại mỗi cành khẳng khiu. Chậu lan hồ điệp trên bậu cửa sổ cũng chẳng hiểu sao bị vạ lây, cành hoa vươn vào đã rụng không ít cánh, hiện tại ủ rũ cụp xuống.
Trên chiếc giường in bóng hoa và khung cửa sổ, lúc này đang có hai người chen chúc bên nhau. Nói là chen chúc cũng chưa hẳn hợp, dùng “ép đậu hũ” có lẽ sẽ chuẩn hơn.
Lý Nhược Thủy từng đến xưởng đậu hũ mượn mèo, khi ấy cô tận mắt thấy người ta làm đậu hũ.
Để ép hết nước trong miếng đậu hũ non mềm ra thì cần phải bọc một lớp vải, lót một tấm ván ở dưới, rồi đặt một tấm thạch cao vuông vức lên trên, từ từ dùng sức ép xuống, cho đến khi nước chảy ra hết mới coi là hoàn tất.
Cô cảm thấy mình chính là miếng đậu phụ đáng thương kia. Bên trái bị ép sát vào tường, bên phải thì bị Lộ Chi Dao dính chặt. Dưới sức ép vô thức của y, khó khăn lắm cô mới thở nổi. Chỉ ép sát cô thôi còn chưa đủ, y còn nhất định phải cọ đầu vào bên cổ cô, tay thì nắm chặt lấy cổ tay cô, cứ như chỉ cần lơ là một chút là cô có thể hóa tiên bay đi mất vậy.
Với tư thế này, bọn họ căn bản chẳng cần ngủ trên giường, một chiếc giường đơn cũng đã thừa thãi. Tư thế này mang tính xâm lược quá mạnh, lại rất khó chịu, thêm nữa là trước đó đã làm không ít chuyện nên đến tận nửa đêm Lý Nhược Thủy vẫn không tài nào chợp mắt nổi. Thế nhưng người bên cạnh lại ngủ ngon lành, hơi thở đều đều, sức tay vẫn chặt, mái tóc mềm mại xõa xuống bên vai cô.
Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn chiếc chuông gió treo trên giường, lặng lẽ đếm cừu trong lòng. Thật ra cô mất ngủ không chỉ vì bị chèn ép, mà còn rất đói. Hôm nay tính ra cô chỉ ăn được mấy miếng bánh ngọt, thực sự là không đủ. Nhưng giờ cô lại không thể mở miệng, mà Lộ Chi Dao ăn uống cứ như tu tiên thế này thì sao hiểu được bánh ngọt vốn chẳng thể lấp no bụng chứ?
Đây chính là kiếp nạn tất yếu phải trải qua trên con đường chinh phục Lộ Chi Dao sao?
Ngộ ra rồi.
Nhánh lan hồ điệp cụt mất một đoạn khẽ lay động trên đầu cô, ngoài sân thỉnh thoảng còn vang tiếng dế kêu.
Lý Nhược Thủy đang thất thần lắng nghe những âm thanh ấy thì bên ngoài sân chợt truyền đến tiếng đàn không hầu, âm sắc vừa trầm lắng vừa ngân xa. Giai điệu có phần kỳ lạ, nhưng lại mang một cảm giác thư thái như thể đang ngồi dưới bóng cây mát giữa ngày hè nóng nực, khiến người ta khoan khoái đến độ mơ màng muốn thiếp đi.
Mi mắt cô dần khép lại, dường như sắp chìm vào giấc chiêm bao. Song chưa đến một phút, cơ thể vốn căng cứng bỗng nhiên thả lỏng, Lý Nhược Thủy lập tức mở bừng mắt.
Khúc nhạc này dường như có tác dụng đặc biệt, cô có thể cảm nhận rõ ràng mình đã khôi phục quyền kiểm soát thân thể. Cô thử động đậy ngón tay, có thể tự do cong lên buông xuống, đôi chân cũng có thể cử động. Cô toan ngồi dậy, nhưng lại bị Lộ Chi Dao khóa chặt cổ, khó mà nhúc nhích.
Xem ra có cách giải loại cổ trùng này rồi…
Có điều giờ cô chẳng muốn đoán xem người gảy khúc nhạc kia là ai, việc cấp bách nhất lúc này chính là lấp đầy cái bụng đã.
“Lộ Chi Dao, Lộ Chi Dao…” Cô đưa tay khẽ vỗ gọi. Tiếng gọi ấy như làm y giật mình, thân mình khẽ run, rồi siết chặt lấy cô, ngơ ngác mở mắt.
Trên hàng mi còn vương ánh trăng, gương mặt nghiêng vẽ lên một tầng sáng lạnh. Ánh mắt y chẳng rơi xuống gương mặt Lý Nhược Thủy, nhưng bàn tay lại chuẩn xác đặt lên má cô.
“Sao thế?” Ban đầu y còn hơi mơ hồ, rồi lập tức phản ứng lại: “… Em khôi phục rồi sao?”
Giọng nói ấy nghe thế nào cũng phảng phất nỗi thất vọng. Thậm chí, dường như vẫn chưa chịu tin, y còn với tay lấy chiếc chuông đồng bên gối rồi khẽ lắc, giọng điệu dịu dàng: “Nói em thích ta đi.”
Lý Nhược Thủy: “…” Đừng như thế, trông ngu lắm đấy.
Nghe thấy sự im lặng quen thuộc ấy, Lộ Chi Dao như đã chấp nhận hiện thực, y khẽ thở dài buông chiếc chuông đồng xuống: “Xem ra đã khôi phục thật rồi.”
Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng có thể ngồi dậy, cô nhấc váy bước qua người Lộ Chi Dao, ngồi ở mép giường xỏ giày.
“Trước đây tôi đã nói thích anh rồi cơ mà, sao vẫn không tin thế?” Giọng cô vốn trong trẻo, tựa như sương mù có dày đặc đến mấy thì cũng chẳng thể che lấp, lúc nào cũng lọt thẳng vào tai y.
“…”
Lộ Chi Dao lặng lẽ ngồi trên giường, ánh trăng chiếu phủ sau lưng, y nghiêng tai lắng nghe động tác của cô, gương mặt bị hắt ngược sáng nhìn chẳng rõ nét. Lý Nhược Thủy mặc một chiếc váy dài eo cao bằng lụa mỏng, đêm nay không lạnh, vừa hay hợp. Cô khẽ vén những lọn tóc dài trượt xuống trước ngực ra sau lưng, hiếm khi để lộ vẻ dịu dàng như thế.
“Không đi à?”
“… Đi đâu?”
“Chiều nay chỉ ăn có mấy miếng bánh ngọt mà anh đã no rồi hả? Dễ nuôi quá đấy nhỉ.” Lý Nhược Thủy vốn rất lấy làm lạ, sức ăn của y thật sự quá ít, vài miếng bánh là có thể chống chọi qua bữa.
Nhưng nhìn y cô độc ngồi cười trên giường lại thấy thú vị, giọng cô bất giác cũng mang theo mấy phần trêu ghẹo.
“Cái dạ dày ấy đang lừa anh đấy, biết đâu giờ nó đang réo ùng ục trào nước chua kìa.” Cô cúi người nắm lấy tay Lộ Chi Dao, lòng bàn tay ấm áp phủ lên mu bàn tay y, cố kéo y đứng dậy: “Thói quen này không tốt, phải sửa.”
Y bị kéo lên chầm chậm, động tác làm khung giường rung lắc, chuông gió lại leng keng ngân vang. Âm thanh leng keng ấy như dòng nước chảy vào lòng y, dấy lên những gợn sóng li ti khó thấy.
… Thì ra vẫn còn có người sẽ quay đầu chờ y sao. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Thật ra tôi thèm món gà hầm hạt dẻ chiều nay lâu lắm rồi, vậy mà một miếng cũng chưa được ăn, chẳng biết trong bếp còn lại chút nào không.” Lý Nhược Thủy vừa lải nhải chuyện ăn uống, vừa kéo Lộ Chi Dao bước ra ngoài.
Phủ đệ ban ngày nhìn vào phồn hoa mà tĩnh lặng, đến đêm lại hiện ra dáng vẻ vốn có, cuồng loạn mà rối ren. Bóng cây cỏ in xuống hành lang vặn vẹo như nanh vuốt, trông chẳng khác nào ác quỷ sẵn sàng bò lên bất kỳ lúc nào. Những khóm hoa trên nền đất lầy lội chẳng nhìn rõ hình dáng, thoạt nhìn còn ngỡ như có đứa trẻ ngồi chồm hổm nơi đó.
Dưới mái hiên treo mấy ngọn đèn lồng ngả vàng, chỉ vừa đủ soi sáng hành lang. Nhưng so với mấy ngọn đèn lác đác ấy, thì số chuông gió dưới mái hiên lại nhiều không kể xiết. Ba bước một cái, năm bước một chùm, có loại làm bằng ống kim loại, có loại là đốt trúc nhỏ, còn có cái treo vỏ sò và cả những đóa hoa dành dành bé xinh.
“Phong cách thay đổi nhanh thật.” Cô còn nhớ sáng nay mình còn thấy căn nhà này tươi mát, thanh nhã biết bao!
Ban đầu Lý Nhược Thủy chỉ nắm cổ tay Lộ Chi Dao, nhưng giờ bị cảnh tượng này dọa dựng hết lông tóc thì cô lại vô thức kéo lấy cánh tay y, áp sát về phía y.
“Sau này nhà của tôi vẫn không nên có nhiều hoa thế này thì hơn, bỏ luôn khoản chuông gió nữa.” Vốn dĩ ban đầu bị Bạch Khinh Khinh gợi hứng thú với nhà kiểu này, giờ đành phải bỏ ý định đó thôi.
Lộ Chi Dao nghiêng đầu sang, mái tóc đen khẽ bay lên chẳng hiểu sao lại có thể hòa hợp với khung cảnh quỷ dị này đến vậy: “Vậy em muốn một căn nhà thế nào?”
“Ban đêm đừng âm u như này là được.”
Cô nghiêm túc gật đầu, tiếp tục kéo Lộ Chi Dao đi về phía trước, nhưng tốc độ đã nhanh hơn vừa nãy.
“Ra là vậy.” Lộ Chi Dao gật đầu như hiểu ra, trong lòng cũng có vài tính toán.
Với ý nghĩ muốn thoát khỏi nơi kỳ dị này càng sớm càng tốt, Lý Nhược Thủy liền rảo bước nhanh hơn. Nhưng ngay khi sắp rẽ qua góc hành lang, cô bất ngờ bị Lộ Chi Dao nắm cổ áo kéo lùi lại một bước. Đang lấy làm lạ, thì từ sau khúc quanh bỗng có một bóng người bước ra. Và người này chính là A Đào, a hoàn hôm nay vô duyên vô cớ bị vạ lây.
Cô ta nhíu mày, sắc mặt u sầu, trông thấy Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao cũng không hề ngạc nhiên, chỉ hơi cúi mình hành lễ rồi lướt qua họ đi về phía trước.
Đi được hai ba bước, A Đào bỗng dừng lại, quay đầu nhìn hai người.
“Xin hỏi hai vị có thấy một nam nhân tóc xõa xuống, trên mặt hoa hoét đủ màu chưa ạ?”
Hình dung này phối cùng cảnh sắc xung quanh khiến Lý Nhược Thủy nổi hết da gà.
“Chưa thấy…”
Nghe được câu trả lời, A Đào gật gật đầu rồi rời đi, lúc đi còn thò đầu nhìn vào trong sân, dáng vẻ tìm kiếm rất vội vàng. Lý Nhược Thủy liên tục ám chỉ cho bản thân rằng đây là một bộ truyện phá án, không liên quan đến ma quỷ, sẽ không có thứ kỳ quái nào hết.
“Mau đi, mau đi thôi…”
*
Nhà bếp trong phủ của Bạch Khinh Khinh rất rộng rãi, nguyên liệu phong phú, như muốn làm gì cũng có thể. Nhưng chỉ có một vấn đề, ở đây không có thức ăn chín.
“Sao lại thế, đến cả bánh ngọt hôm nay cũng chẳng có?”
Lý Nhược Thủy lật lung tung bàn ghế, lục lọi hộc tủ để tìm đồ ăn, vẻ mặt sốt ruột. Lộ Chi Dao thì lại mỉm cười đứng ở cửa, trông thảnh thơi như thể năm tháng trôi qua thật yên bình.
“Hay là để ta nấu.”
Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn y, nửa tin nửa ngờ hỏi: “Anh biết làm món gì?”
“Màn thầu hấp.”
“Thôi, đời anh đã quá nhiều màn thầu rồi, đổi món khác đi.” Lý Nhược Thủy quay đầu, đặt cái lồng hấp xuống: “Để tôi nấu bát mì vậy.”
Lộ Chi Dao khẽ bật cười, đứng ở cửa tử tế chắn gió cho cô, dù là tháng Năm nhưng cơn gió này cũng chẳng thể xem thường.
“Anh tránh ra chút đi, chắn gió thế này tôi làm sao nhóm lửa được.”
Có cảm giác quen thuộc rồi.
Lý Nhược Thủy sau khi tỉnh táo lại vẫn là con người y quen thuộc.
Lộ Chi Dao vừa cười vừa dịch sang bên trái một bước, dẫu trong lòng hơi khó chịu nhưng y vẫn cảm thấy cô như thế mới thật sự là cô. So với dáng vẻ như một con rối, quả thật thế này tốt hơn nhiều, song lại khó lựa chọn. Giá mà có thể tách cô làm hai: ban ngày là cô hoạt bát, đến đêm lại ngoan ngoãn nghe lời thì tốt biết mấy.
Hoàn toàn không nhận ra mình đang ở tình thế khó đoán, Lý Nhược Thủy chật vật nhóm lửa. Cô cầm trứng đập vào chảo dầu, tiếng xèo xèo lập tức vang lên nghe rất vui tai.
Mì trứng cà chua ngon bổ rẻ, chính là lựa chọn số một của cô.
Mùi khói lửa từ gian bếp tỏa ra ngoài, đó là một cảm giác Lộ Chi Dao chưa từng nếm trải. Y vẫn nghĩ căn bếp phải lạnh lẽo đơn điệu, chẳng ngờ lại có một mặt thú vị như thế.
Vậy thì rốt cuộc phải làm sao đây.
“Mì xong rồi, mau đến ăn đi.”
Mỗi bát mì trứng nóng hổi đều được rắc thêm ít hành hoa, có như vậy món mì mới xem như có linh hồn.
Lý Nhược Thủy bày chiếc bàn nhỏ ra, kéo y ngồi xuống: “Hình như đây là lần đầu tiên anh ăn món tôi nấu phải không? Nếm thử đi, tay nghề tôi rất khá đấy.”
Giọng cô trong trẻo ngân vang, chứa đầy sự mong chờ.
Y chưa từng gặp người nào như vậy, dường như ăn uống đối với cô là một niềm vui lớn lao. Mấy lần cô buồn bực, chỉ cần một bữa ngon là tinh thần đã trở lại. Chẳng lẽ ăn uống còn thú vị hơn cả giết người sao?
Y gắp vài sợi mì rồi chậm rãi đưa vào miệng. Với y, món mì này chẳng phải mỹ vị gì cần thán phục ngợi ca, ít nhất so với kh*** c*m tra tấn kẻ khác thì còn kém xa.
“Ngon.” Nhưng là cô nấu, thì đều là ngon cả.
“Đó là vì anh đang đói thôi!” Lý Nhược Thủy bật cười ha hả, đắc ý lắc lư đôi chân, đầu gối dưới bàn liên tục chạm vào người y.
Làn gió mát nhè nhẹ, chầm chậm luồn vào vạt áo y, mang theo từng luồng khí lạnh. Không hiểu sao lúc này trong lòng y lại dấy lên cảm giác ngứa ngáy khó tả, đến nỗi ngay cả làn gió mát ấy cũng chẳng xua nổi sự bồn chồn nóng nảy.
Lại muốn hôn cô rồi. Lộ Chi Dao hơi nheo mắt, bất lực lắc đầu, dáng vẻ ấy còn dịu dàng hơn cả ánh trăng ngoài kia. Nhất định còn có loại dược hay cổ trùng nào đó có thể khiến cô vừa nghe lời y, lại vừa giữ được dáng vẻ như bây giờ.
“Mau ăn đi mau ăn đi, tôi ăn hết quá nửa rồi này.” Giọng cô nghe rất vui. Dưới sự thúc giục của cô, Lộ Chi Dao lại thong thả ăn tiếp.
Y lại đặt tâm tư lên bát mì, dù sao để ăn hết cả bát này cũng cần tốn chút sức. Lộ Chi Dao không thấy, Lý Nhược Thủy ngồi đối diện đã lặng lẽ thở phào một hơi.
Chuyện gì thế? Có lẽ y không tự biết, nhưng biểu cảm vừa rồi của y giống hệt lúc y suy tính chuyện giết Trịnh Ngôn Thanh, dịu dàng đến mức đáng sợ. Cô đâu có làm gì sai chứ? Hay là đầu óc y lại chạy đến vùng đất kỳ quái nào rồi?
Lý Nhược Thủy khoanh tay trước ngực, chăm chú nhìn y, bắt đầu nghĩ xem lần này sẽ là ai gặp họa.
…
Gió thổi chuông ngân vang, có bóng đen bỗng lướt qua ngoài cửa, hắn lao vào như một tia chớp, hung hăng nhào tới bát mì trứng trên bàn. Nhưng không ngoài dự liệu, đã bị Lộ Chi Dao chặn lại.
Y mỉm cười, tay phải rút con dao găm từ trong ủng ra, dường như chẳng để tâm trong tay mình đang giữ là ai.
“Khoan đã!” Lý Nhược Thủy kéo tay Lộ Chi Dao, chăm chú nhìn người đàn ông tóc tai rối bù, trên đầu quấn một đóa quỳnh trắng, tức khắc rùng mình sợ hãi.
Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì đây, chỉ trong một ngày cô đã gặp đủ song thân của Lộ Chi Dao.
Người đàn ông với dáng vẻ khờ khạo trước mắt, lại chính là… cha ruột của Lộ Chi Dao.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 57
10.0/10 từ 22 lượt.
