Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 56

Chương 56


Giây phút này chỉ có thể dùng từ “con ngươi chấn động” để hình dung nỗi kinh ngạc của Lý Nhược Thủy. Cô nằm mơ thì cũng không ngờ bóng ma trong ký ức lại sống sờ sờ hiện ra ngay trước mắt.


Rốt cuộc đây là nghiệt duyên gì thế hả.


Trong ngõ người qua kẻ lại, có mấy bà thím xách giỏ đi ngang qua cổng phủ, tò mò đưa mắt nhìn Bạch Khinh Khinh.


“Bạch cô nương, đây là người nhà nào của cô thế?” Giọng điệu thân quen cứ như Bạch Khinh Khinh đã ở nơi này lâu lắm rồi.


“Người bà con xa thôi, giờ đến nương nhờ tôi.” Bạch Khinh Khinh mỉm cười, khóe mắt dẫu đã hằn chút nếp nhăn nhưng bà ta vẫn cho người ta ảo giác về một nét hồn nhiên đơn thuần, khiến người ta vô thức bỏ qua những chi tiết ấy.


Lý Nhược Thủy thầm tặc lưỡi lấy làm lạ, hai mẹ con họ, một mãi mãi hồn nhiên, một mãi mãi dịu dàng, nhưng bên trong lại đều mang chút b**n th** riêng của mình. Có lẽ đây chính là sự kỳ diệu của huyết thống.


Mấy bà thím kia dán mắt nhìn họ một lượt, ánh mắt dừng lại trên người Lộ Chi Dao lâu nhất, lúc đi còn nghe loáng thoáng tiếng họ thì thầm.


“… Chắc là em trai Bạch cô nương, giống nhau thế kia cơ mà.”


“Sao lại đến nương nhờ nhỉ, chồng thì ngớ ngẩn, nay lại thêm một người em trai. Đúng là khổ thân.”


Dù ở thời gian, không gian nào thì giọng bàn tán của các bà thím vẫn cứ như tự mang theo loa phát thanh, người nào người nấy nghe rõ mồn một.


Lý Nhược Thủy không nhịn được oán thầm: Ai cũng gọi bà ta là Bạch cô nương, chứ nếu biết công tử áo trắng bên cạnh cô chính là con trai bà ta, e là sẽ kinh ngạc rớt cả cằm đấy.


Bạch Khinh Khinh mỉm cười nhìn Lộ Chi Dao, ánh mắt đầy từ ái như chẳng hề nghe thấy những lời bàn tán kia.


Trịnh Ngôn Mộc lén ngẩng lên nhìn thoáng qua, khẽ thở phào. Hèn chi trước đó hắn cứ thấy Lộ Chi Dao quen quen, thì ra là giống Bạch Khinh Khinh. May mà hắn không làm khó Lộ Chi Dao quá.


Mà Lộ Chi Dao lại là người có vẻ thong dong nhất trong tất cả bọn họ. Thính lực y tốt nhất, vậy mà cứ như chưa hề nghe thấy những lời thì thầm ấy, y ngẩng đầu hỏi: “Các người tìm ta là vì chuyện gì?”


Lý Nhược Thủy không biết y có nhận ra hay không. Dù sao lúc y bị bỏ rơi mới chỉ sáu tuổi, chắc hẳn đã chẳng còn nhớ được bao nhiêu. Hơn nữa, dáng vẻ hiện tại của y thực sự quá tự nhiên, đúng kiểu phản ứng khi gặp người xa lạ, ôn hòa nhưng phảng phất dáng vẻ cao thượng của kẻ bề trên.


“Mệt rồi đúng không? Hay là vừa ăn vừa nói chuyện nhé?” Bạch Khinh Khinh không đáp thẳng, chỉ đưa câu chuyện sang việc dùng bữa.


Bạch Khinh Khinh trông có vẻ rất vui, nhưng cho đến khi ba người bọn họ bước vào cổng lớn, bà ta cũng chẳng tiến lại gần Lộ Chi Dao lấy một bước.


Lý Nhược Thủy ngắm nghía phủ đệ, căn này không lớn lắm nhưng đậm hơi thở ngày xuân. Mỗi khoảng sân nhà đều được xây cao chừng hai thước so với mặt đất, nối liền nhau bằng những hành lang quét sơn đỏ. Ngoài hành lang để đi lại ra thì những chỗ khác đều được trải một lớp đất dày, trồng đầy hoa cỏ cây cối. Như thể giữa thiên nhiên bạt ngàn bỗng mọc lên một ngôi nhà, có hương hoa, mùi cỏ cây hòa quyện, chẳng hề lạc lõng, mà cũng chẳng vương mùi đất tanh.


Nói công bằng thì Lý Nhược Thủy rất thích phong cách nơi đây. Nhưng chỉ cần có Bạch Khinh Khinh ở đó, dù có thích đến đâu cô cũng chẳng muốn ở lại.


Tất cả đi dưới hành lang, Trịnh Ngôn Mộc đã rẽ sang chỗ khác để trị thương, giờ chỉ còn Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao và Bạch Khinh Khinh. Chiếc chuông đồng treo trên thắt lưng Lộ Chi Dao leng keng vang lên, Lý Nhược Thủy mơ màng bước theo nhịp chuông ấy, ngẩn ngơ nhìn bóng dáng hai người phía trước song trong lòng lại rối bời khó tả.


Cảm giác như lại rơi vào giấc mơ kia, chỉ khác là giờ đây Lộ Chi Dao không còn chỉ cao đến ngang eo Bạch Khinh Khinh, mà đã vượt lên hẳn một cái đầu.



“Lộ công tử? Cậu họ Lộ sao?” Hai người cách nhau nửa cánh tay, Bạch Khinh Khinh nhìn cây gậy dò đường trong tay y đã được thay đổi, rồi lại nhìn cây trâm ngọc cài trên tóc y, cất giọng hỏi đầy ẩn ý.


“Đúng vậy.” Lộ Chi Dao mỉm cười gật đầu rồi khựng bước. Y khẽ nghiêng đầu về phía sau, thuận tay kéo Lý Nhược Thủy đứng vào giữa hai người, sau đó mới tiếp tục đi.


Bạch Khinh Khinh chỉ cười chứ không nói thêm, dường như chuyện y đổi họ cũng chẳng khiến bà ta bận lòng. Ánh mắt bà ta lướt qua đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người, rồi một mình đi trước.


*


Cơm nước được bày trong một đình nghỉ mát, góc đình treo một chiếc chuông gió, xung quanh trồng đầy những khóm dành dành trắng muốt, trông vô cùng tao nhã. Chỉ cần ngồi đây thôi cũng đã thấy tâm hồn được xoa dịu rồi. Và thẩm mỹ này lại một lần nữa chạm đúng gu của Lý Nhược Thủy.


Không biết Lộ Chi Dao có thừa hưởng mắt thẩm mỹ từ mẹ mình hay không, nghĩ chừng sau này để y bày biện nhà cửa, hẳn sẽ rất đẹp.


… Không đúng, cô đang nghĩ gì vậy chứ. Chưa nói tới chuyện y không nhìn thấy, mà căn bản bọn họ cũng chẳng có cái gọi là “sau này”.


Ba người bước qua con đường lát đá lên đình. A hoàn bưng đồ ăn ngẩng nhìn Bạch Khinh Khinh một thoáng rồi vội cúi đầu đứng sang một bên, khay thức ăn khẽ run đã để lộ tâm trạng bất an của cô ta.


“Mau nếm thử đi, toàn là những món ta thích nhất đấy.”


Trên bàn đá chủ yếu là rau, phần lớn có vị ngọt, thoạt nhìn rất hợp với khí chất của Bạch Khinh Khinh. Bà ta gắp cho Lộ Chi Dao mấy miếng ngó sen giòn ngọt, lại gắp cho Lý Nhược Thủy vài miếng bí đỏ hấp, ánh mắt lướt qua lướt lại giữa hai người, cuối cùng dừng lại trên người Lý Nhược Thủy.


“Vị cô nương này tên gì?” Đôi mắt bà ta sáng lấp lánh, như là mang theo hứng thú không nhỏ đối với Lý Nhược Thủy.


Lý Nhược Thủy trúng trùng cổ, tuy vẫn đang đối diện bà ta song chẳng hề có phản ứng.


Lộ Chi Dao vẫn nở nụ cười, nhưng đã đưa tay đẩy chén canh ra xa một chút rồi khẽ hỏi: “Bà muốn tôi làm gì, bây giờ có thể nói rồi chứ?”


Gió nhẹ thổi qua, chiếc chuông gió ở góc đình ngân vang leng keng như tiếng suối róc rách. Âm thanh kim loại trong trẻo ấy chẳng hiểu sao lại khiến người ta bực bội khó chịu.


“Vội gì chứ, thứ cổ trùng trong người cô nương này ta đã biến đổi nhiều rồi, giờ độc tính chẳng còn bao nhiêu.”


Bạch Khinh Khinh khẽ nâng vạt váy lên rồi ngồi xuống cạnh Lý Nhược Thủy. Tầng tầng lớp lớp lụa voan màu sen nhạt xếp chồng như cánh hoa rải khắp nền đất.


“Bây giờ ta muốn hỏi cô ấy vài câu.”


Tim Lý Nhược Thủy chợt thót lên, sợ bà ta hỏi y như tra hộ khẩu, lúc ấy mà cô không đỡ nổi thì coi như xong đời. Bạch Khinh Khinh khẽ nắm lấy cổ tay cô, mang theo hương dành dành nhàn nhạt, thơm ngát như thấm tận tim phổi, khiến người ta vô thức buông lỏng cảnh giác với bà ta. Bạch Khinh Khinh lấy túi châm cứu thêu chỉ vàng trừ trên tay a hoàn, giây phút mở ra, ánh sáng lạnh lẽo thong đó lóe lên. Những cây kim bạc mảnh như sợi lông bò được xếp ngay ngắn thành hàng trên đó.


Cảnh tượng Bạch Khinh Khinh cầm kim châm vào người Lộ Chi Dao như bao trùm lấy tâm trí cô, Lý Nhược Thủy cố né nhưng hoàn toàn không thể điều khiển cơ thể. Sao tự dưng lại muốn châm vào cô thế, rõ ràng cô chưa nói gì mà!


Cây kim bạc khẽ rung lơ lửng trên cánh tay cô, ngay khi chạm xuống thì bị Lộ Chi Dao đưa tay chặn lại.


“Rắc”, cổ tay phải của Bạch Khinh Khinh bỗng mềm oặt, cây kim bạc trong tay cũng rơi xuống đất, lăn leng keng đến bên chân Lý Nhược Thủy.


“Bà có thể nói cho tôi biết, bà định làm gì không?” Lộ Chi Dao mỉm cười nhẹ đứng phía sau Lý Nhược Thủy, cúi người như đang che chở cô vào trong vòng tay.



Bạch Khinh Khinh rút tay về, chẳng hề tỏ ra bất ngờ, mà cũng chẳng có vẻ tức giận. Bà ta lại cầm một cây kim bạc khác bằng tay trái rồi chậm rãi mở miệng giải thích: “Ta chỉ muốn làm cho cô ấy tạm thời tỉnh táo hơn, cậu thấy có được không?”


Lộ Chi Dao im lặng một lát, buông tay ra nhưng vẫn giữ tư thế che chắn Lý Nhược Thủy, để mặc mái tóc dài của mình buông xuống mặt cô.


“Không được.” Giọng điệu dịu dàng nhưng không hề vòng vo.


“Người bà tìm là tôi, e là chẳng có gì để nói với cô ấy cả.”


Bạch Khinh Khinh hơi nhướn mày rồi mỉm cười ngồi trở lại chỗ cũ, hoàn toàn không bận tâm đến sự ngờ vực trong lời y: “Đúng, đúng là ta không nên có gì để nói với cô ấy. Vậy ta nói với cậu.”


Bà ta cầm một miếng bánh hoa hồng, vừa ăn vừa chậm rãi nói: “Lần này tìm cậu là muốn cậu giúp ta lấy một thứ trong hoàng thành. Việc xong, ta sẽ giải cổ trùng cho cô ấy, thế nào?”


Lộ Chi Dao khẽ chơi đùa với chiếc chuông đồng đeo bên hông, nụ cười nơi khóe môi như cơn gió xuân lướt qua, nhìn vào khiến người ta thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.


“Không thế nào cả. Tôi rất thích dáng vẻ ngoan ngoãn như con rối của em ấy hiện giờ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Y lướt tay qua mái tóc dài sau lưng Lý Nhược Thủy, đầu ngón tay vô tình chạm vào eo cô, khựng lại một thoáng rồi hứng thú áp xuống đó.


Bạch Khinh Khinh ngước mắt nhìn y. Đôi mắt bà ta khác với Lộ Chi Dao, là màu trà, dưới ánh mặt trời lại ánh lên chút vô hại lạ thường.


“Quả là rất giống ta. Có điều, cổ trùng này sẽ không chỉ dừng lại ở mức ấy.” Lời vừa dứt, bà ta khẽ lắc chiếc chuông bạc trên tay.


“Choang”.


A hoàn đang đứng bưng thức ăn phía sau bỗng khom người, chiếc khay trong tay rơi xuống đất, ngón tay run rẩy. Mặt mày a hoàn nhăn nhúm, nhẫn nhịn cơn đau, liên tục dập đầu xuống đất. Tiếng “cộp cộp” hòa với tiếng chuông gió góc đình, nghe như một khúc nhạc kỳ lạ.


“Xin chủ tử dừng tay…”


“Đến lúc đó, cô ấy sẽ còn đau hơn con bé a hoàn này nhiều.”


Bạch Khinh Khinh mỉm cười thu tay lại, ánh mắt sâu xa lướt qua Lý Nhược Thủy.


“Ta thấy cô nương này mắt tròn sáng nhuận, thần thái linh động, sắc mặt cũng tốt, hẳn là người rất giỏi chịu đựng đau đớn.” Rồi bà ta lại quay sang Lộ Chi Dao, như đã tóm chắc được y: “Lộ công tử chắc cũng chẳng thấy sao đâu nhỉ? Nỗi đau gì đó, nhẫn nhịn một chút chẳng phải sẽ biến thành niềm vui sao.”


!!!


Hừ, sau này có cơ hội thì cô nhất định phải cho Bạch Khinh Khinh ăn một cú đấm thép công lý! Đau thì là đau, lấy đâu ra cái gọi là yêu hay không yêu, cô cũng chẳng có hứng thú cái trò này! Nói nghe hoa mỹ như thế, sao không thấy bà ta tự đánh luôn một trận đi? Chỉ biết mang nỗi đau cho người khác thì có gì hay ho!


Nhất định phải uốn nắn lại tam quan của Lộ Chi Dao, người yêu thương mình trân trọng mình còn chẳng hết, sao lại nỡ ra tay đánh mình được chứ?


Lộ Chi Dao khẽ cười, ôm lấy Lý Nhược Thủy đứng dậy: “Tốt nhất là như lời bà nói. Nếu không, lần tới gãy sẽ không chỉ là cổ tay nữa đâu.”


Bạch Khinh Khinh gật đầu rồi nhìn sang a hoàn đang mồ hôi nhễ nhại kia: “A Đào, dẫn họ đến phòng cho khách đi.”



A hoàn tên A Đào hành lễ, ôm bụng đi trước dẫn đường, gượng gạo nặn ra nụ cười: “Xin mời hai vị đi theo nô tỳ.”


Chuông gió leng keng ngân tiếng, bóng dành dành nghiêng ngả xiêu ngang mái đình, đổ xuống chiếc bàn đá, phủ bóng mờ lên những đĩa rau thanh đạm.


“Đúng là rất cẩn, chẳng động đến thứ gì. Thế thì độc ta hạ chẳng phải uổng phí rồi sao?”


Bạch Khinh Khinh nhìn bàn thức ăn mà chỉ có mình bà ta động đũa thì bất giác bật cười, nghiêng đầu chống cằm, lắc lắc chén trà lạnh trong tay.


“Nhưng thôi, nó chịu đáp ứng là được.”


“A Sở của chúng ta lớn khôn thật rồi, xuất sắc lắm, đến cả mẹ ruột cũng phải kiêng dè đôi phần.”


*


“Phi Nguyệt, vừa nãy cô đi đâu thế, mà hình như anh Lộ cũng chẳng thấy đâu.” Giang Niên căng thẳng nhìn Lục Phi Nguyệt, sau đó lại hơi ngơ ngác.


Con đường ngầm trong mật thất tuy ngoằn ngoèo khúc khuỷu, nhưng chỉ có một lối thông, các cửa khác đều dẫn ra sân sau Trịnh phủ. Vậy mà lúc anh ta ra ngoài lại chẳng thấy ai, chỉ còn một mình mình.


“Lối tôi đi vừa khéo dẫn tới nơi đó, chắc Lộ công tử đã bị dụ tới đó rồi.” Lục Phi Nguyệt chau mày, đang cùng Giang Niên bàn bạc trong quán trọ.


“Người trong mật thất bắt cóc Nhược Thủy chính là Trịnh Ngôn Mộc, nhưng lúc tôi ghé Trịnh phủ thì họ lại nói hắn đã khởi hành đi buôn bán ở phương Bắc từ hôm qua.”


Giang Niên gõ nhịp trên mặt bàn, cúi đầu trầm ngâm: “Có khi nào nhà họ Trịnh không đơn giản như chúng ta nghĩ không?”


Lục Phi Nguyệt lắc đầu, lấy mấy phong thư đã giấu kỹ ở trong ngực ra.


“Tôi vốn tưởng vụ buôn người trước kia chỉ là một án bình thường ngẫu nhiên gặp, nhưng giờ xem ra, dính líu còn sâu xa hơn nhiều.”


Giang Niên cầm thư đọc, càng đọc lông mày càng nhíu chặt.


“Thì ra nhà họ Trịnh đã sớm nhúng tay vào vụ án này. Bảo sao mấy năm trước rõ ràng họ chỉ là thương nhân giàu có ở Thương Châu, mà thoắt cái đã vươn lên thành nhà giàu nhất vùng, hóa ra dựa vào chuyện này.”


Không chỉ thế, trong thư còn đề cập đến vài tên quan viên. Lục Phi Nguyệt khẽ thở dài, đặt mạnh thanh đao mạ vàng lên bàn, “cạch” nặng nề.


“Việc này hệ trọng, chúng ta phải về hoàng thành tìm sư phụ tôi bàn bạc. E rằng cả Tuần Án Ti ở Thương Châu cũng cần đổi người rồi.”


Giang Niên sững lại chốc lát, rồi cẩn thận cất thư đi: “Thế còn Lý Nhược Thủy thì sao?”


“Tôi thấy hình như Trịnh Ngôn Mộc có điều muốn nhờ vả Lộ Chi Dao, chắc sẽ không làm liều đâu.” Chị xoay người thu dọn hành lý, “Huống hồ anh ta còn giỏi hơn chúng ta nhiều, có anh ta bên cạnh, Nhược Thủy sẽ không sao.”


Lục Phi Nguyệt vốn là người biết cân nhắc nặng nhẹ. Giờ án buôn người có tiến triển mới, Tuần Án Ti lại không đáng tin, chị chỉ có thể tự mình mang thư gấp về hoàng thành để tránh thêm nhiều người bị hại.


Còn về Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao, chị tin rằng bọn họ sẽ không gặp chuyện.



*


Trăng đầy sáng tỏ trời cao, gió đêm thoảng tới xuyến xao cõi lòng.


Trong phủ đâu đâu cũng có hoa cỏ và chuông gió, đương nhiên phòng dành cho khách này cũng không ngoại lệ. Trên bệ cửa sổ đặt mấy chậu hoa làm bằng sứ Thanh Hoa, bên trong trồng đầy lan hồ điệp màu hồng nước. Tháng Năm đúng độ nở rộ, từng cành non mềm rủ xuống, không hẹn mà cùng vươn nghiêng vào trong phòng. Giường đặt sát cửa sổ, bốn góc đều chống khung nhưng không treo màn, chỉ có chiếc chuông gió bằng đồng cô độc lủng lẳng ở đó. Rõ ràng ngoài kia không gió, mà chiếc chuông ấy lại cứ rung mãi không thôi.


Lý Nhược Thủy quỳ ngồi trên giường, vẻ mặt ngây ngẩn, ánh mắt lại không ngừng đảo loạn khắp nơi.


Lộ Chi Dao lúc này cũng quỳ ngồi trước mặt cô. Rõ ràng là bên chiếm thế chủ động, vậy mà y lại cúi từ dưới lên, khẽ hôn vào khóe môi cô như mang theo chút van cầu. Động tác dịu dàng chẳng khác nào làn gió xuân buổi sớm, y vừa m*t lấy cô, vừa tháo thả mái tóc cô xuống.


Ngoài ra, y không dám làm thêm điều gì khác.


… Có lẽ cũng không hẳn là không dám, mà là không biết làm.


Lý Nhược Thủy thở dài gần như cạn cả hơi. Từ sau lần được cô chủ động hôn sâu, dường như y đã say mê chuyện ấy, nhưng cũng chỉ biết có mỗi chuyện ấy thôi. Nom y ngây ngô đến mức khiến cô thật sự nghiêm túc nghĩ xem có nên dạy y vài điều không tiện nói ra kia không.


Nhưng chỉ một nụ hôn thôi đã khiến y mê loạn đến vậy, nếu thật sự dạy thêm cái khác, Lý Nhược Thủy sợ y sẽ phấn khích ngất mất.


Hơn nữa, chỉ một nụ hôn đã đủ khiến bầu không khí trở nên căng nín đến thế, cô lại lo chính mình cũng sẽ ngất theo luôn.


Đúng là bó tay.


Lộ Chi Dao chẳng hề biết cô đang nghĩ gì trong lòng. Giờ khắc này trong lòng y chỉ tràn đầy niềm vui sướng như muốn nuốt chửng lấy y. Y không hiểu vì sao chỉ một nụ hôn thôi cũng khiến mình thỏa mãn đến thế, nhưng đồng thời lại thấy dường như vẫn chưa đủ. Lộ Chi Dao buông cô ra, run rẩy thở gấp, song không phải vì thiếu dưỡng khí mà vì phấn khích quá độ.


Nếu Lý Nhược Thủy không bị khống chế, có lẽ giờ này cô đã sớm đẩy y ra rồi.


Trên bệ cửa, những cánh lan hồ điệp trong đêm vẫn khoe sắc, rủ xuống bên giường như thể hiếu kỳ ngó xem động tĩnh của hai người.


Trấn an được nhịp tim của mình, Lộ Chi Dao lại vươn tay lên bờ vai Lý Nhược Thủy, nhẹ nhàng hôn tiếp. Vừa khéo lúc ấy, một cánh hoa lan màu hồng nước chen vào giữa môi hai người, quấn quýt xoay chuyển.


Cánh hoa mịn màng mềm yếu, trong chốc lát đã bị y kéo rơi.


Lộ Chi Dao buông cô ra, giữa môi còn ngậm cánh lan hồ điệp, vẻ mặt nhu hòa dường như vương chút bất lực: “Em chủ động vẫn vui hơn.”


Để tôi chủ động đi! Tôi giỏi lắm đấy! Lý Nhược Thủy gào thét trong lòng, nhưng tiếc là Lộ Chi Dao chẳng thể nghe thấy.


Lộ Chi Dao quỳ ngồi trên giường, đôi con ngươi dưới ánh trăng phủ xuống đẹp tựa ngọc đen, y của khoảnh khắc ấy lại toát lên vẻ mong manh kỳ lạ, như một đứa trẻ lạc đường. Y với tay chạm vào chuông đồng, khẽ cụp hàng mi rồi nhẹ lắc, tiếng chuông trong trẻo vang lên lan tỏa vào màn đêm.


“Ôm ta đi.”


Lý Nhược Thủy vòng tay ôm lấy lưng y, còn thuận tay vỗ nhẹ vài cái cho hợp ý.


Lộ Chi Dao ôm chặt lại, vùi mặt vào mái tóc cô, hiếm hoi rơi vào sự giằng co trong lòng.


Rốt cuộc là con rối nghe lời tốt hơn, hay cô chẳng chịu nghe lời thì tốt hơn?


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 56
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...