Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 63

Chương 63


“Lý cô nương, sao các cô lại đứng xa thế?”


Ba tiếng gõ cửa vang lên, thím Vương chưa vội đi mở mà quay đầu nhìn về phía hai người đang đứng dưới tán cây.


Một bác gái lớn tuổi đang nhặt rau thấy thế thì bỏ bó rau xuống, phủi phủi tay rồi đi về phía họ: “Mấy thằng nhóc này, vây quanh người ta làm gì… Lý cô nương, thật ngại quá.”


Bà ta kéo mấy đứa trẻ kia đi, trước khi quay người còn lén quan sát Lý Nhược Thủy từ đầu đến chân.


Thím Vương chẳng nói thêm gì, lau tay rồi đứng dậy ra mở cửa: “Cuối cùng cậu cũng tới rồi!”


Thái độ của thím ta lần này khác hẳn trước đó, nom chẳng khác nào gặp lại người thân xa cách đã lâu. Thím ta đưa tay kéo người kia vào nhà, khuôn mặt tươi tắn ngập tràn ý cười, đến nỗi vẻ hân hoan ấy khiến người ta suýt quên hôm nay là ngày giỗ con gái thím ta.


Người theo sau bà ta vào là một nam nhân, dáng người cao lớn, đầu quấn khăn của giới thư sinh, khá văn vẻ lịch sự.


“Đây là vị hôn phu của đứa con gái mệnh khổ nhà tôi. Tuy nay âm dương đã cách biệt, nhưng chúng tôi sớm đã coi cậu ấy như người nhà rồi.” Thím Vương vừa nói vừa giải thích với Lý Nhược Thủy, đồng thời giới thiệu hai người với chàng trai kia.


“Còn đây là cô gái tội nghiệp đã ở nhờ nhà bác tối qua, chắc là rơi từ vách núi xuống, người đầy thương tích.”


Người đàn ông mím môi gật đầu chào Lý Nhược Thủy, nhưng ánh mắt không dừng lại trên người cô, mà đi thẳng về phía nhóm dân làng. Hắn xắn tay áo, cùng họ bắt tay chuẩn bị đồ ăn. Mọi người thấy hắn đều rất vui mừng, song trong sự vui mừng ấy lại xen chút gì đó lạ lùng. Nếu để Lý Nhược Thủy miêu tả, có lẽ là phấn khích. Cô loáng thoáng nhớ hồi nhỏ đi chợ cùng mẹ cũng từng thấy ánh mắt như thế, ví dụ như ánh mắt của những người bán thịt heo đang hào hứng mời chào khách chẳng hạn.


Thím Vương bước tới nắm lấy cổ tay Lý Nhược Thủy, từ từ kéo cô về phía kia: “Lý cô nương, hai người cứ đứng tách ra thế này, người ngoài nhìn thấy lại tưởng chúng tôi đang làm chuyện xấu gì đấy.”


Lý Nhược Thủy: “…” Người không có tật sao lại cứ nghĩ đến chuyện “xấu” thế?


“Đi qua nhé?” Lộ Chi Dao khẽ vỗ tay cô, môi cong nhẹ, như đang chờ câu trả lời của cô.


Lý Nhược Thủy đứng thẳng người, ra dáng đường hoàng chẳng sợ lời chi: “Đi.”


Lộ Chi Dao chẳng sợ, thế cô sợ làm gì?


Vừa đến nơi, dân làng lập tức nhường cho họ một chỗ ngồi. Khi Lý Nhược Thủy ngồi xuống thì mới nhận ra bên tay trái mình chính là vị công tử kia.


“Đây là Chu công tử, cậu ấy quen con gái tôi ở trường học. Hai đứa trai tài gái sắc, suýt nữa đã nên duyên rồi.” Thím ta nhìn Chu công tử bằng ánh mắt đầy mãn nguyện, không ngớt lời khen ngợi.


“Tôi với ông nhà tôi cũng coi như đọc qua mấy quyển sách, hiểu đôi chút chữ nghĩa, đều thấy Chu công tử không chỉ tuấn tú lịch sự mà văn tài cũng hiếm ai sánh bằng.”


Lý Nhược Thủy nhìn cái miệng lải nhải không ngừng của thím Vương thì lặng lẽ l**m môi. Hai vợ chồng này đến cả “Hồ” với “Phúc” còn không phân biệt được, thế mà vẫn mạnh miệng nói mình từng đọc ít sách vở.



“Xem cách Lý cô nương nói năng, hẳn cũng từng học qua trường lớp phải không?” Thím Vương lại đưa đề tài về phía cô, rất nhiều dân làng cũng nhìn sang như thể đang chờ câu trả lời.


Lý Nhược Thủy khựng lại rồi vội vàng lắc đầu, dải dây trên tóc theo đó cũng đung đưa không ngừng: “Không có, cháu mù chữ, đến đếm số còn không biết nữa là.”


“Lý cô nương thật khiêm tốn.” Thím Vương mỉm cười nhìn về phía Chu công tử, đột ngột chuyển đề tài.


“Chu công tử, bên các cháu năm nay thu hoạch thế nào rồi?”


Chu công tử không nhìn về phía Lý Nhược Thủy, cúi đầu nhặt rau, chỉ thoáng ngước nhìn thím Vương: “Rất tốt, chắc gấp năm, sáu lần năm ngoái.”


Không biết đó có phải là ám hiệu gì hay không, mà đám dân làng xung quanh lập tức xôn xao, nhao nhao hỏi lại có thật vậy không. Chu công tử hờ hững lau tay, giọng điệu thản nhiên, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc về phía Lý Nhược Thủy.


“Nhưng mà.” Thím Vương ngập ngừng rồi cuối cùng vẫn nói ra, “Chuyện đâu có dễ vậy, nếu không cũng chẳng cần mời cháu đến.”


Chu công tử gật đầu: “Cháu cũng nhận ra rồi. Nhưng nếu muốn chúng cháu giúp, thì số tiền này cùng lắm chỉ có thể đạt gấp năm lần trước đây.”


Hắn đứng dậy, cầm một nén hương khom người vái trước bài vị rồi đốt thêm ít tiền giấy, sau đó mới thong thả rời đi.


Những lời đối thoại kỳ lạ kia khiến Lý Nhược Thủy như nắm được chút manh mối, song vẫn chưa hiểu rõ, nên đành im lặng quan sát bọn họ.


Vị công tử kỳ quặc ấy vừa đi khỏi thì dân làng lập tức vây quanh hỏi Lý Nhược Thủy.


“Lý cô nương, nhà tôi có thuốc trị thương ở chân hiệu nghiệm lắm, có muốn thử không?”


“Nhà tôi tổ tiên hành nghề y, nối xương rất giỏi, hay cô đến chỗ tôi đi.”


Còn có người thẳng thừng kéo cô lại thì thầm: “Nhà họ Vương chẳng phải người tốt đâu, qua nhà tôi đi, bọn họ không dám vào đâu.”


Ánh mắt Lý Nhược Thủy trở nên khó đoán, cô lặng lẽ rút tay mình ra. Cảm giác này giống hệt như lúc đi du lịch bị người ta chèo kéo: trước khi vào thì cái gì cũng tốt, cái gì cũng có; đến khi vào rồi mới biết mình chính là con gà chờ bị làm thịt. Nhà họ Vương chẳng phải hạng tử tế gì, còn đám dân làng thân thiết với họ, e cũng chẳng khá hơn bao nhiêu.


Giữa những lời từ chối kiên định của Lý Nhược Thủy, sắc trời dần tối lại, chỉ còn vệt tím xám nhàn nhạt vắt ngang bầu trời, và bữa tối của bọn họ cũng đã chuẩn bị xong.


Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao là hai vị khách lạ của thôn, đương nhiên được mời ngồi ở vị trí chính. Trước mặt họ là ánh nhìn soi mói của mấy chục người.


Lý Nhược Thủy gượng gạo nở nụ cười, còn Lộ Chi Dao thì thản nhiên uống trà, dáng vẻ như thể người nắm trọn cục diện trong tay chính là y. Lý Nhược Thủy có thể hiểu vì sao y chẳng thấy sợ, bởi lý do vừa đơn giản vừa thô bạo.


Y là Lộ Chi Dao.


Dù y có bị thương hay không, thì ở đây cũng chẳng ai điên hơn y được. Có lẽ đây chính là kiểu tự tin đặc trưng của một kẻ b**n th**.



Lý Nhược Thủy ghé sát tai y, khẽ thì thầm: “Anh nếm trước đi, nếu có độc thì đừng để tôi ăn. Đừng có hố tôi như bữa trưa nay nữa đấy.”


“Hố em?” Lộ Chi Dao khẽ bật cười, rót cho cô một chén trà từ chính tách trà mà y vừa uống thử.


“Rõ ràng là đang chia sẻ niềm vui của mình với em mà.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


???


Đúng là y bị làm sao đó rồi nhỉ? Không muốn tranh luận thêm, Lý Nhược Thủy bữa nay ăn uống cực kỳ cẩn thận, hầu như món gì cô cũng gắp cho Lộ Chi Dao nếm trước, đợi y gật đầu mới dám đưa vào miệng.


“Vì để anh dưỡng thương mà tôi đã phải nơm nớp lo ở đây suốt một thời gian rồi. Giờ cứ tạm nhẫn nhịn, đợi thời cơ.”


Lý Nhược Thủy vốn chẳng bao giờ bỏ lỡ cơ hội tăng thiện cảm, cô ngẫm nghĩ chốc lát rồi ghé sát nói thêm: “Sao anh bảo sẽ học hỏi tôi nhiều hơn cơ mà?”


Lộ Chi Dao nghiêng đầu “nhìn” cô, vài sợi tóc rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt và che luôn cả đôi mắt vừa mở ra của y.


“Ta thấy mình học khá tốt đấy.” Không chỉ nghĩ mình học tốt, Lộ Chi Dao còn cho rằng mình trò giỏi hơn thầy.


Ví như tinh thần “hy sinh” của Lý Nhược Thủy, y không những có thể làm được như cô, mà còn có thể làm hơn thế, thậm chí sẵn sàng hiến cả sinh mạng nhỏ nhoi này cho cô.


Chẳng phải thế là học rất giỏi rồi sao?


“Thật à? Sao tôi chẳng thấy gì hết?” Lý Nhược Thủy lẩm bẩm, hoài nghi nhìn y, rồi tiện tay khẽ đặt lên đôi mắt mờ sương kia, ép y nhắm lại.


“Nhắm lại đi, nhìn thấy đôi mắt này là tôi không tức nổi nữa.” Người có gương mặt cực kỳ đẹp quả là có lợi thế, chỉ cần ngắm thôi là cơn giận cũng tan đi quá nửa.


Lộ Chi Dao khẽ mím môi cười, không lùi mà ngược lại còn tiến gần hơn, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, đôi môi mỏng khẽ mở.


“Đôi mắt của ta còn có tác dụng này sao?”


Lý Nhược Thủy đặt tay lên trán y rồi đẩy nhẹ ra sau, bất lực nói: “Anh vẫn hay bảo đó thôi, tôi rất dễ bị vẻ bề ngoài mê hoặc mà.”


Một cảm giác ngứa ngáy khẽ lan trong lòng bàn tay, ấy là cảm giác hàng mi y khẽ quét qua. Nhẹ đến mức gần như không chạm, vậy mà Lý Nhược Thủy vẫn lập tức rụt tay lại.


“Lý cô nương, hai người ăn no chưa?” Thím Vương bước đến nhìn họ, giọng nói cũng khác thường: “Nếu ăn no rồi thì ra ngoài đi dạo một chút đi, ở đây để chúng tôi dọn là được.”


“Hai người chắc vẫn chưa nhìn thấy con sông của thôn Đào Hoa chúng tôi nhỉ? Giờ ra đó có khi còn kịp thấy ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước đấy.”


Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn bầu trời, sắc tím sẫm hòa cùng cam nhạt tạo nên một vẻ đẹp vừa huyễn hoặc vừa quỷ dị, rồi lần nữa từ chối: “Chúng cháu về phòng là được rồi, cảm ơn mọi người đã tiếp đãi ạ.”



Chu công tử kia quá đáng nghi, tối nay e là sẽ có chuyện, Lý Nhược Thủy định về phòng chuẩn bị sẵn sàng đối phó. May là cô từng học vài chiêu kiếm, tuy không giỏi nhưng đối phó mấy người dân làng thì chẳng khó gì.


“Lý cô nương, từ khi đến thôn Đào Hoa, hai người vẫn chưa tắm rửa phải không? Cả ngày nay bận rộn, lại vướng nhiều khói bụi, chúng tôi vừa đun sẵn nước nóng rồi, tối nay cứ thoải mái dùng, đừng ngại.”


Lý Nhược Thủy ngoảnh lại thì thấy nước nóng trong bếp đang sôi sùng sục, trước bếp có hai bác gái lớn tuổi đang ngồi, vừa cười vừa nhìn cô chằm chằm.


… Cô từng thấy kiểu đãi ngộ như này rồi, nhưng là ở hộ nuôi heo.


Ở lại đây chắc chắn không phải chuyện tốt, Lý Nhược Thủy lập tức đẩy Lộ Chi Dao vào trong nhà, đến lời từ chối cũng quên nói.


Vào phòng rồi, cô đi qua đi lại, càng nghĩ càng thấy có gì đó sai. Cô cúi thấp người, ghé sát cửa, hé ra một khe nhỏ để nhìn ra ngoài. Người dân bên ngoài đúng là đang thu dọn đồ, nhưng phía bên khác lại có khá nhiều người tụ tập nói chuyện nhỏ to, sắc mặt nghiêm trọng, vài người còn trông rõ là đang lạnh mặt. Không biết họ đang bàn gì, nhưng Lý Nhược Thủy chỉ mong bọn họ nội bộ bất hòa, như vậy cô có thể kéo dài thêm chút thời gian.


Cô quay lại, nhẹ nhàng chọc vào chân Lộ Chi Dao: “Chân anh khi nào mới khỏi?”


“Ngày mai sẽ khỏi.” Lộ Chi Dao im lặng giây lát, giọng điệu vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, còn xen lẫn cả chút chờ mong: “Tối nay có tắm không?”


???


“Anh đang nghĩ gì thế?” Lý Nhược Thủy đưa tay sờ trán y, xác nhận hiện tại y không hề bị sốt.


“Lần hôn ở quán trọ lần trước rất tuyệt, có thể thêm lần nữa không?”


Lộ Chi Dao chưa bao giờ là người quanh co vòng vo tam quốc, y luôn cực kỳ thẳng thắn bộc lộ ý muốn và mong mỏi của mình.


“…” Lý Nhược Thủy làm như không nghe thấy lời nguy hiểm kia, chỉ lặng lẽ quay về bên cửa tiếp tục quan sát.


Bên ngoài, đám dân làng dường như đã bàn bạc xong, họ tản ra, không ai nói gì thêm, chẳng còn chút nhiệt tình giả tạo như trước. Chẳng bao lâu sau, hai người đàn ông lớn tuổi cùng xách thùng nước nóng đi về phía phòng họ, Lý Nhược Thủy đành phải nhanh chóng trở lại chỗ cũ chờ đợi.


“Lý cô nương, nước tới rồi.”


Trong phòng dành cho khách có đặt một thùng tắm lớn, hai người kia bước vào liền đi thẳng đến đó, đổ hết nước nóng vào trong. Dĩ nhiên Lý Nhược Thủy sẽ không tắm thật. Cô thổi tắt nến, khuấy nhẹ thùng nước một lúc rồi cùng Lộ Chi Dao nằm xuống giường. Tay cô vẫn đặt lên chuôi kiếm bên gối, mắt không rời cánh cửa, chẳng dám lơi lỏng cảnh giác.


Một bàn tay ôm lấy eo cô, rồi người đó kề sát sau vai cô, giọng nói nhẹ nhàng vang bên tai.


“Đêm nay có thể hôn ta không?”


??? Gì vậy trời? Không biết có phải là ảo giác của Lý Nhược Thủy không mà dạo gần đây Lộ Chi Dao dường như ngày càng thích đụng chạm cô hơn. Trước kia y luôn biết chừng mực, nhưng từ sau khi hai người nói rõ với nhau, vòng tay y siết chặt đến mức như muốn hòa cô vào tận xương tủy.


Trước kia khi ngủ, y chỉ nắm lấy tóc cô, còn dạo này thì giữ chặt cổ tay, tì sát vào eo, tính chiếm hữu càng ngày càng mạnh. Nhưng dù là vậy, mỗi lần muốn làm gì thì y luôn thích cầu xin cô. Sự đối lập trong ngoài cực kỳ rõ ràng.



Trước tình cảnh ấy, cô chỉ có thể đẩy tay y ra rồi nói câu kinh điển: “Lần sau nhất định.”


Lý Nhược Thủy lạnh nhạt khước từ y chẳng khác nào tên cặn bã kinh nghiệm tình trường dày dặn, sau đó chăm chú nhìn ra cửa. Lúc đầu bên ngoài còn vang lên vài tiếng động bùm bụp, nhưng chẳng bao lâu âm thanh ấy dần lắng xuống, chiếc đèn lồng treo ngoài hiên cũng bị gió thổi tắt, kế đó là tiếng cửa khép lại. Ánh sáng hắt qua khe cửa không còn là sắc vàng ấm của nến nữa, mà chuyển sang sắc tím sẫm quái dị, đến cả ánh trăng cũng chẳng xua tan được. Ngoại trừ đôi ba tiếng dế kêu khe khẽ, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng.


Trăng lên giữa trời, ánh sáng xuyên qua cửa càng lúc càng rõ, bóng song cửa trên nền đất dần sắc nét. Đã trôi qua khá lâu, khi Lý Nhược Thủy nghĩ rằng bọn họ sẽ không có động tĩnh gì, thì Lộ Chi Dao bỗng vỗ nhẹ vai cô.


“Đến rồi.”


Như để đáp lại lời y, chẳng bao lâu sau, trong khoảng sân yên tĩnh vang lên vài tiếng động khẽ, bóng đen lướt thoáng qua cửa. Lý Nhược Thủy ngồi bật dậy, cầm kiếm nhìn chằm chằm về phía cửa. Tiếng động mỗi lúc một gần, rồi dừng lại ngay bên ngoài. Người kia dùng dao rạch theo cửa gỗ, nhưng bị xích sắt chặn lại. Không hề do dự, hắn quay người lao về phía cửa sổ bên hông, phá cửa đi thẳng vào.


Lộ Chi Dao khẽ đẩy vai cô, ra hiệu cho cô rút kiếm đối phó: “Đừng sợ, em đánh thắng được mà.”


Câu nói của Lộ Chi Dao như một kim bài miễn tử, Lý Nhược Thủy lấy hết can đảm rút kiếm, chẳng hề chần chừ lao tới.


Kẻ kia hình như là tay mơ, chiêu thức và thân thủ đều kém cô. Nhưng hắn linh hoạt, khinh công tốt nên hai người giao đấu bất phân thắng bại.


Hắn không nhằm vào cô. Nhận ra điều đó, Lý Nhược Thủy định lùi lại, nhưng bị hắn tung một chiêu giả, nhân lúc ấy thuận tay giật lấy tràng hạt trên cổ tay cô.


“Tràng hạt của tôi!”


Nghe thấy câu đó, Lộ Chi Dao lập tức cau mày bật dậy, không do dự đuổi theo.


Lý Nhược Thủy: ??? “Anh lại đùa tôi à?!”


Chân y đã khỏi hẳn rồi, vậy mà hôm nay còn bắt cô dìu cả ngày!


Sau khi Lộ Chi Dao đuổi theo kẻ kia, trong phòng của vợ chồng họ Vương lại có người khác lao ra. Gã cầm dây lưới, động tác thành thạo, quăng thẳng về phía Lý Nhược Thủy. Nếu chỉ có một mình gã thì cô còn có thể chống đỡ, nhưng vợ chồng họ Vương cũng xông tới. Cánh cổng lớn bị dân làng đẩy bật mở, hơn chục người ùa tới như một trận vây sát, tràn vào tấn công cô.


“Đậu xanh!” Lý Nhược Thủy vung kiếm lia lịa, cố gắng phòng thủ nhưng không mấy hiệu quả. Loạn quyền cũng có thể đánh chết sư phụ, huống chi cô chỉ là một kẻ mới nhập môn, chưa biết gì về võ nghệ.


“Lý cô nương, đừng chống cự nữa, chúng tôi cũng chẳng muốn làm hỏng da thịt cô đâu.” Gương mặt vốn lạnh lùng của thím Vương giờ bỗng trở lên tươi tắn sinh động, khuôn mặt chất phác của chú Vương cũng trở nên hung ác. Hai người họ xé bỏ lớp vỏ giả dối, để lộ bộ mặt xấu xí nhất của mình.


Đám dân làng cầm dây thừng trong tay, ánh mắt như bầy sói săn, chỉ chờ khoảnh khắc cô sơ sẩy là lập tức lao tới cắn xé.


Giờ khắc này, họ là thợ săn, còn cô chỉ là con mồi.


Mây trôi ngang bóng trăng vàng, một nửa ánh bạc ẩn tàng theo mây. Những gương mặt hừng hực hưng phấn và tham lam kia chìm vào trong bóng tối.


Gió rít qua khe cửa, Lộ Chi Dao quay trở lại nhà họ Vương. Y không nghe thấy tiếng của Lý Nhược Thủy, chỉ còn lại một khoảng tĩnh mịch. Y đứng giữa sân một lúc rồi bước vào phòng ngủ chính, kéo hai vợ chồng họ Vương đang giả ngủ dậy.


“Hai người, Lý Nhược Thủy đâu?”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 63
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...