Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 40
PĐ 40
Mây đen che khuất vầng dương, gió cuồng nghiêng ngả bốn phương đất trời.
Chiếc ô giấy dầu trong tay Lý Nhược Thủy bị gió thổi nghiêng bên này ngả bên nọ nhưng vẫn tạm đủ để che mưa, không đến mức khiến gương mặt cô ướt đẫm.
Cơn mưa này là sao đây? Đổ ào xuống hệt như một cảnh phim, khiến đầu óc cô vô thức tua lại những thước phim truyền hình. Hiện tại cô rất muốn thốt ra một câu “Nghe tôi giải thích đã”, nhưng hết lần này tới lần khác, lời vừa chạm tới môi lại bị cô nuốt ngược trở vào. Chuyện này chẳng có gì đáng phải giải thích cả, dù đứng ở góc nhìn của cô hay của Lộ Chi Dao thì đôi bên đều không sai, chỉ là suy nghĩ không cùng một hướng mà thôi.
Điều quan trọng nhất bây giờ là khiến y hiểu chính y.
“Đúng là tôi đã hỏi anh, và nhất định tôi sẽ rời khỏi nhà họ Trịnh, giờ lùi lại vài ngày thôi. Thế cũng không được ư?”
… Thế cũng không được ư?
Tất nhiên là không được rồi. Tại sao cô lại phải vì Trịnh Ngôn Thanh mà từ chối mình chứ? Lộ Chi Dao khẽ nhếch môi cười giữa màn mưa bất chợt, gượng gạo nhưng vẫn xen chút dịu dàng và bao dung. Vậy mà với Lý Nhược Thủy, nụ cười ấy lại cực kỳ gai mắt. Không ai có thể mãi vui vẻ được, đã không muốn cười thì đừng cười, hà tất phải gượng ép.
Cô đương nhiên biết lúc này thuận theo y là cách dỗ dành dễ dàng nhất, nhưng cô không muốn. Rõ ràng chỉ cần thêm vài ngày nữa là chuyện ở Trịnh phủ sẽ kết thúc, thế tại sao phải bỏ dở giữa chừng? Cô ghét dừng lại khi còn dang dở.
“Trong Trịnh phủ có người hạ độc Trịnh Ngôn Thanh, đợi thêm vài ngày nữa là tôi có thể kết thúc chuyện này rồi.”
…
Nhưng mà khoan. Tại sao y cứ nhất quyết bắt cô rời khỏi nhà họ Trịnh chứ? Lý Nhược Thủy đưa mắt nhìn gương mặt ướt đẫm nước mưa của y rồi chuyển lên nhìn hàng mi đang rũ xuống, và trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ bất chợt loé lên trong đầu cô.
Không thể nào.
Chẳng lẽ… là ghen sao?
Khóe môi Lý Nhược Thủy khẽ cong lên, bỗng thấy ngay cả cơn mưa này cũng trở nên đáng yêu.
“Sao tự nhiên anh lại muốn tôi làm thế? Tôi ở nhà họ Trịnh bấy lâu nay mà anh đâu có nói gì, sao hôm nay nhất quyết phải bắt tôi rời đi?”
Nghe câu hỏi của cô, tâm trí Lộ Chi Dao càng rối loạn. Y không nghĩ đến câu trả lời, mà lại nghĩ tới việc Lý Nhược Thủy hết lần này đến lần khác từ chối mình. Lộ Chi Dao không hiểu, chẳng phải cô thích y sao? Thế sao lại bảo vệ Trịnh Ngôn Thanh? Sự sống chết của Trịnh Ngôn Thanh thì liên quan gì đến cô?
Mưa rơi lộp bộp trên mặt ô, trên tán cây, bất giác khiến y nhớ đến câu chuyện từng nghe ở trà quán.
Ngày Bạch Nương Tử gặp Hứa Tiên cũng là một cơn mưa lớn thế này. Vốn dĩ Bạch Xà không yêu Hứa Tiên, nhưng vì mối duyên từ kiếp trước nên nàng buộc phải gả cho Hứa Tiên để báo ân, rồi nhân đó tu thành tiên. Thế nhưng, sau khi thành thân, nàng lại đem lòng yêu Hứa Tiên, vì giúp chàng mà cam nguyện bị giam dưới tháp hàng ngàn năm.
…
Đây mới là thành thân, đây mới là sự thật về hôn nhân của người thường. Y vẫn luôn cho rằng những kẻ đã thành thân rồi sớm muộn cũng trở mặt thành thù, rằng họ chỉ biết chán ghét lẫn nhau, rằng vợ chồng là mối quan hệ nực cười nhất thiên hạ. Vì thế, y thường ở lại Trịnh phủ, đợi trên mái nhà của Lý Nhược Thủy và Trịnh Ngôn Thanh. Y vốn định chờ đến lúc Trịnh Ngôn Thanh bộc lộ bản chất thật thì ra tay giúp cô, để cô khỏi bị tổn thương. Bởi dù gì đó cũng là “con mèo” y nhặt được trên đường mà, phải chăm chút đôi phần chứ.
Nhưng sự thật lại không phải như vậy. Họ trò chuyện rôm rả trong phòng, cùng ăn cơm, cùng dạo chơi, và khi đêm đến, họ lại ngủ chung một gian phòng.
Tất cả điều đó khiến y vô cùng bực bội, như thể con rối mình dày công làm ra lại bị người khác đánh cắp, mà kẻ trộm sao có thể yên ổn vô sự được?
Y đã bao lần kề lưỡi kiếm vào cổ Trịnh Ngôn Thanh, nhưng lần nào cũng dừng lại ở khoảnh khắc cuối cùng. Dẫu sao Lý Nhược Thủy cũng thích y, vậy sao có thể coi Trịnh Ngôn Thanh đã cướp mất cô được? Nếu thực sự giết Trịnh Ngôn Thanh, thế há chẳng phải chứng minh rằng Lý Nhược Thủy đã bị cướp mất,… Điều đó tuyệt đối không thể xảy ra. Ít nhất là cho đến hôm qua, y vẫn nghĩ như vậy. Dù gì Lý Nhược Thủy cũng từng hôn y, chẳng phải đó là bằng chứng cô yêu y ư? Nhưng y chưa từng nghĩ rằng tình yêu là thứ có thể thay đổi, và có thể bị hôn nhân làm thay đổi.
Lý Nhược Thủy không yêu y đương nhiên là chuyện tốt, bởi y chẳng mong cô vướng vào thứ gọi là tình ái. Nhưng cớ gì cô có thể tùy tiện thay đổi như thế? Con người phải biết giữ lời chứ? Đã nói yêu y rồi thì phải giữ lời, mà huống hồ cô đâu phải hạng người thất tín.
… Sai không phải ở Lý Nhược Thủy, mà ở Trịnh Ngôn Thanh.
Chính tên trộm đáng ghét này đã làm hư Lý Nhược Thủy.
Dòng suy nghĩ hỗn loạn lập tức được khai thông, vấn đề quấy nhiễu y bấy lâu đã được giải quyết dễ dàng. Lộ Chi Dao giãn mày, khóe môi cong lên, trông nhẹ nhõm hơn hẳn. Y cúi đầu bật cười, toàn thân run rẩy, đến mức bàn tay siết chuôi kiếm trở nên trắng bệch.
Chỉ một đáp án đơn giản như thế, vậy mà y phải nghĩ lâu đến vậy.
“Cuối cùng ta cũng đã nghĩ thông rồi.” Y đứng dậy, có lẽ vì xúc động hoặc cũng có lẽ vì cười quá nhiều mà khóe mắt hơi ửng đỏ. Gương mặt dịu dàng và mái tóc dài ướt sũng khiến y thoạt nhìn chẳng khác nào một vị Phật tử đến để độ hóa kẻ lạc đường.
Lộ Chi Dao rút kiếm, bước vào phòng. Bởi quá đỗi hưng phấn, đến cả thanh kiếm trong tay y cũng khẽ rung.
Chẳng bao lâu nữa, Lý Nhược Thủy sẽ cảm kích y vì đã cứu cô ra khỏi khổ nạn.
“Anh nghĩ thông rồi à?” Lý Nhược Thủy thấy Lộ Chi Dao đứng dậy đi vào phòng thì rất vui, vừa che ô vừa nói, “Cuối cùng anh cũng biết tránh mưa rồi, mưa to thế này biết đâu mai lại ốm mất.”
Bước vào trong, nước mưa từ người y nhỏ xuống thấm vào thảm, loang thành một mảng đen ẩm lạnh. Những vết nứt trên thân kiếm bẻ gãy những tia sáng tỏa ra từ ngọn nến thành hình thù méo mó, và phản chiếu cả vẻ mặt nghi hoặc của Trịnh Ngôn Thanh.
“Anh quên vỏ kiếm rồi này.” Lý Nhược Thủy đặt ô ngoài cửa, cầm vỏ kiếm đến bên y. Nhưng niềm vui chưa kịp kéo dài thì khoảnh khắc tiếp theo, cô thấy Lộ Chi Dao xoay nhẹ cổ tay, đầu cũng hơi nghiêng.
Cô quá quen thuộc với hai động tác ấy, đó là dấu hiệu báo trước y sắp ra tay. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thủy theo phản xạ lùi một bước, che lấy cổ. Cô vừa định mở miệng thì lại thấy lưỡi kiếm vung thẳng về phía Trịnh Ngôn Thanh.
Ánh kiếm sắt lạnh lóe qua, “choang” một tiếng, Lý Nhược Thủy đã dùng bao kiếm trong tay đỡ lấy kiếm của y. Không thể không thừa nhận, những gì Lộ Chi Dao rèn luyện cho cô quả thực hữu ích, vì ít nhất đến giờ chúng đã bắt đầu phát huy tác dụng.
“… Hai người đang đấu kiếm hả?” Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, Trịnh Ngôn Thanh thậm chí còn chưa kịp buông cây bút trong tay, chỉ ngây người nhìn lưỡi kiếm treo lơ lửng ngay trên đầu mình.
“Anh ngốc à, mau tránh ra!” Lý Nhược Thủy nâng giọng, cánh tay bị sức ép đè xuống nặng trĩu. Dù đã dùng cả hai tay chống đỡ lưỡi kiếm của y, cô vẫn dần cảm thấy hụt sức.
Trịnh Ngôn Thanh vội vàng gật đầu, ôm sách chạy ra bên bàn ăn giữa nhà. Ánh mắt anh ta dừng trên hai người họ, nhưng những điều muốn nói lại nghẹn cứng trong cổ họng.
“Mưa thì cũng có thể ra hành lang luyện kiếm mà, sao nhất định phải vào trong nhà chứ?” Trong mắt Trịnh Ngôn Thanh, Lộ Chi Dao là một công tử ôn hòa và lễ độ, anh ta hoàn toàn không thể nghĩ ra lúc này người kia lại là kẻ muốn lấy mạng mình.
Lộ Chi Dao khẽ thở dài, thu kiếm lại, đưa tay chạm vào má cô. Đầu ngón tay lạnh buốt của y khiến Lý Nhược Thủy rùng mình.
“Bị người ta lừa, đúng là đáng thương.”
Lý Nhược Thủy: “???” Bị lừa gì cơ?
Cô hoàn toàn không hiểu, rốt cuộc người này có phải đang ghen như cô nghĩ không thế? Nhưng nhìn thái độ lại chẳng giống lắm. Ai đó làm ơn cho cô đáp án với!
Lộ Chi Dao vừa quay người, Lý Nhược Thủy đã vứt bao kiếm rồi chẳng do dự ôm chặt y từ phía sau, vòng tay siết thật chặt ngang eo.
“Có gì thì nói, đừng động đến đao kiếm.”
Ngoài cửa, tiếng gió thổi mỗi lúc một lớn làm cánh cửa sổ kêu kẽo kẹt. Gió len qua khe hở khiến ngọn nến lay lắt nghiêng ngả. Căn phòng tức khắc tối hẳn, ánh sáng phản chiếu trên gương mặt Lộ Chi Dao cũng nhạt đi, mờ tối khó mà nhìn rõ. Trịnh Ngôn Thanh nhận ra bầu không khí đã đổi khác, anh ta siết chặt chồng sách trong tay, trong lòng mơ hồ dấy lên một suy đoán.
Trong ánh nến chập chờn, anh ta thấy khóe môi Lộ Chi Dao khẽ cong. Vẫn là nét dịu dàng ấy, nhưng dưới ánh sáng lay động lại kéo dài thành một vẻ quỷ dị, rợn người.
Lộ Chi Dao không chần chừ nữa. Bị Lý Nhược Thủy ôm, y không tiến lên, chỉ nâng tay phóng ra một dao găm nhỏ xíu, xấu xí. Trịnh Ngôn Thanh bỗng thấy ngực mình nặng hẳn, lập tức trợn tròn mắt. Cúi xuống, anh ta thấy một con dao găm đen nhánh, cũ kỹ, đang ghim chặt vào ngực mình.
“… Bản thảo của tôi.”
Lý Nhược Thủy thò đầu ra từ sau lưng Lộ Chi Dao, mượn ánh sáng chập chờn của ngọn nến để nhìn rõ tình hình, cuối cùng khẽ thở phào. Tuy con dao găm nhắm thẳng vào tim Trịnh Ngôn Thanh, nhưng lại bị quyển sách anh ta ôm trước ngực chặn lại.
Đúng là phúc trong hoạ.
Lộ Chi Dao vẫn nghe được tiếng tim đập của Trịnh Ngôn Thanh, hàng mi cong của y khẽ run, khóe môi cong lên nở nụ cười bất lực. Không nhìn thấy đúng là hơi bất tiện thật, vẫn phải tự tay cắm kiếm vào cổ hắn thì y mới yên lòng, mới thấy khoái trá được.
Y nắm lấy cổ tay Lý Nhược Thủy, kéo cô ra: “Ta đang giúp cô đấy, sao cô lại cản ta?”
Bị y kéo ra, sắc mặt Lý Nhược Thủy thoáng hiện vẻ sốt ruột. Lúc này, Lộ Chi Dao căn bản chẳng nghe lọt lời nào, mà cô thì đánh không lại, nên đành phải tìm cách chế ngự trước. Cô đưa tay chạm vào eo y rồi nhẹ bóp một cái, Lộ Chi Dao khẽ run.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lý Nhược Thủy vòng tay qua cổ y, đè mạnh y ngã xuống đất rồi lật người cưỡi lên eo, đồng thời giữ chặt hai cổ tay y áp xuống hai bên đầu. Nhìn cảnh tượng trông chẳng khác nào một tên cường hào cướp đoạt dân nữ.
Cô quay đầu về phía Trịnh Ngôn Thanh, ra sức nháy mắt: “Mau chạy đi!”
Trịnh Ngôn Thanh cuối cùng cũng hiểu ra tình hình, buông sách xuống, xách một chiếc ghế bước lại: “Lý cô nương, tôi sẽ không bỏ mặc cô một mình đâu, tôi tới giúp cô đây!”
Li Nhược Thủy: … Không cần đâu!!! Anh đi rồi tôi mới an toàn đấy!
Nghe tiếng Trịnh Ngôn Thanh tiến lại, Lộ Chi Dao vốn đang sững người lại khẽ run hàng mi, bừng tỉnh. Y ngồi bật dậy, khoảng cách với Lý Nhược Thủy đang ngồi trên eo y chỉ còn một ngón tay, hơi thở quấn quýt như thể sắp hôn tới nơi. Lộ Chi Dao rút thanh kiếm mảnh, rồi chẳng hề do dự vung ngược ra sau lưng Lý Nhược Thủy.
Lưỡi kiếm sắc lạnh chém vỡ chiếc ghế chắn trước Trịnh Ngôn Thanh, rạch lên cánh tay anh ta một nhát. Cuối cùng cũng đả thương được đối phương, Lộ Chi Dao phấn khích đến độ hai tay run lên, rốt cuộc y cũng có thể kết thúc mớ suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Nghe tiếng cười trầm thấp của Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy không còn chần chừ, quyết định tung ra chiêu giữ mạng cuối cùng. Cô cúi người, áp môi lên bờ môi hơi tái nhợt của y.
Trên người y đã sớm ướt đẫm, hàn khí xâm nhập vào tận tận xương, ngay cả đôi môi cũng mang theo hơi lạnh. Giống hệt như bát tuyết tròn lạnh trong mộng, mát lạnh, mềm dẻo mà ngọt thanh. Cô bấu nhẹ vào vai y, khẽ nhắm mắt, chậm rãi thưởng thức hương vị của những viên tuyết lạnh buốt ấy.
Ban đầu, Lý Nhược Thủy chỉ muốn ngăn y lại, thế nhưng sâu trong tim lại trỗi dạy một niềm hân hoan khó tả, như thể nhịp tim cũng đang hòa vào giai điệu của nụ hôn.
“Thì ra là vậy.” Trong khoảng hở giữa những nhịp thở, giọng nói khàn khàn của Lộ Chi Dao vang bên tai, khiến cô không hiểu được ý.
“Sao thế?” Giọng Lý Nhược Thủy mang theo chút ngập ngừng, cô nhìn Lộ Chi Dao, thoáng chốc quên mất bản thân vẫn đang ngồi trên eo y.
Lộ Chi Dao lại nhớ đến đêm đó, khi cô run rẩy áp môi lên khóe môi y. Nụ hôn ấy không phải vì muốn y vui, cũng chẳng phải vì thích y, mà chỉ vì không muốn bị giết. Giống hệt như hiện tại, cô hôn y chỉ để y bỏ qua cho Trịnh Ngôn Thanh.
Lộ Chi Dao khẽ thở dài: “Không thích ta thì tại sao lại hôn ta?”
Cô hôn y vốn chẳng liên quan gì đến tình cảm, bởi cô cũng hệt như bao người khác, không muốn y “phát điên” mà thôi. Khác chăng chỉ ở chỗ, kẻ khác muốn giết y, còn cô thì chọn hôn y. Lý Nhược Thủy chưa từng vướng vào thứ gọi là ái tình, điều đó rất tốt. Cô vẫn là cô, sẽ không trở nên đáng ghét.
Lộ Chi Dao đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập. Rồi y cau mày, đỡ Lý Nhược Thủy đang sững sờ đứng dậy.
“Làm sao anh biết tôi không thích anh?” Lý Nhược Thủy kéo tay áo y, hỏi ra câu ấy.
Cô không nhận ra câu nói này hàm chứa một ý nghĩa khác. Vốn dĩ chỉ là một câu hỏi ngược, nhưng khi lọt vào tai Lộ Chi Dao, nó lại trở thành một lời khẳng định:
… Làm sao anh biết tôi không thích anh.
Y không trả lời, chỉ cảm thấy mình không nên ở lại đây thêm nữa. Lộ Chi Dao mỉm cười, khẽ gật đầu: “Không thích ta, vậy thì tốt.”
Y đứng dậy, vạt áo xộc xệch mở rộng, nụ cười kia lại mang đến cho Lý Nhược Thủy một cảm giác mong manh khó tả.
“Vậy ta chẳng còn lý do gì để giết hắn nữa.” Y muốn giết Trịnh Ngôn Thanh chỉ là vì hắn đã khiến Lý Nhược Thủy thất tín. Nhưng cô vốn không thích y, thì căn nguyên của sự thất tín ấy cũng không tồn tại.
Trịnh Ngôn Thanh chưa từng đánh cắp con rối của y, bởi ngay từ đầu y đã không có nó.
Một cuộc giết chóc bắt đầu đột ngột, và kết thúc cũng đột ngột.
Sau lần rời đi bất ngờ tối qua, hôm nay y lại bỏ đi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 40
10.0/10 từ 22 lượt.
