Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 39
Chương 39
Tháng Sáu đang độ, trời nóng như đổ lửa.
Gánh hàng rong nào bán đồ ăn trên phố cũng uể oải, chẳng buôn bán được bao nhiêu mà cũng chẳng còn đâu tâm trạng, chỉ cầm quạt mo phe phẩy xua đi bớt cái nóng. Nhưng ở góc phố lại có một căn tiệm nho nhỏ bán đồ lạnh, trên tấm bảng gỗ xiêu vẹo đề hai chữ nguệch ngoạc: Uống băng.
Bên trong quán chật ních khách tìm chỗ tránh nóng, nổi bật nhất là một đôi nam nữ. Nam tử vận đồ trắng, tai đeo lông chim, im lặng ăn từng viên chè lạnh; nữ tử mặc váy vàng nhạt, tay áo vén cao, lộ ra cánh tay trắng nõn như củ sen.
Bầu không khí giữa hai người rất quái lạ, ai nhìn cũng biết họ là một đôi, thế nhưng đôi bên lại chẳng nói với nhau một câu, thật khiến người ta khó hiểu. Không ít thực khách nhiều chuyện cứ ngoái đầu nhìn về phía đó, mong nghe ngóng được điều gì bên trong.
Cô gái đặt chiếc thìa sứ xuống, thở dài một hơi: “Rốt cuộc là anh sao đấy? Tôi thấy anh dạo này rất khác nhá.”
“Không sao đâu, nhanh thôi là ổn rồi.” Nam tử vẫn tiếp tục ăn, môi khẽ mỉm cười, động tác không có gì khác thường nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy kỳ lạ khó nói thành lời.
Dường như cô gái cũng hơi giận dỗi, cầm chiếc ô giấy dầu bên cạnh rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi: “Tôi đi mua vài thứ khác, anh cứ ngồi đây đợi nhé.”
Ăn xong viên chè cuối cùng, nam tử chuẩn xác nắm lấy cổ tay cô gái, đầu ngón tay nhẹ nhàng v**t v*, kéo cô gái quay lại chỗ cũ: “Mau thôi mà.” Y lẩm bẩm câu ấy, kéo cô gái vào lòng, dịu dàng vuốt đuôi tóc cô gái rồi rút ra thanh kiếm mỏng bên hông ra.
Những vết nứt trên thanh kiếm cắt xẻ nụ cười y thành vô số mảnh, trông quái dị vô cùng. Dường như cô gái đã nhận ra điều gì, bắt đầu vùng vẫy, nhưng chẳng ích gì.
Khách khứa xung quanh la hét bỏ chạy, có kẻ định đi báo quan, có kẻ vừa sợ hãi vừa tò mò đứng nhìn, song chẳng ai dám lại gần can ngăn.
Nam tử mở mắt, ánh mắt không tiêu cự, trong đó chỉ là một mảng mù mịt, tối tăm như đầm lầy. Tay phải của y di chuyển từ mái tóc sang đôi mắt đang run rẩy của cô gái, từ từ ấn xuống, che đi ánh hoảng loạn trong mắt đối phương.
“Mau thôi, sẽ không để cô đau đâu.” Khi lưỡi kiếm lạnh băng kề sát cổ, y lại đột ngột dừng tay, sau đó bật cười nhẹ đầy bất đắc dĩ.
“Ta quên mất, cô không thích ta dùng thứ này để giết người.” Y ném thanh kiếm sang một bên rồi rút con dao găm mang theo bên mình ra.
Mũi dao lướt dọc theo đùi cô gái, như thân mật, như an ủi, cái lạnh buốt khiến cô gái run rẩy, cuối cùng dừng lại ngay nơi trái tim.
Cô gái hít sâu một hơi, nắm chặt lấy tay chàng trai như thể sợ rằng ngay giây sau y sẽ ra tay: “Thế cuối cùng là vì sao? Anh nói với tôi đi, tôi thấy tôi vẫn cứu vãn được đấy!”
“Ta không thích kiểu đau đớn này, ta biết cô cũng vậy.” Nam tử vỗ nhẹ trán cô, giọng đầy dỗ dành, “Nhưng sẽ nhanh thôi.”
“Sao cô lúc nào cũng chọn người khác thế.”
“Ta sẽ để chúng ta cùng được giải thoát.”
Nghe đến đây, cô gái mở to mắt, dường như đã hiểu ra điều gì: “Đợi đã, con người sống là phải giao tiếp chứ, anh không nói trước thì sao tôi biết, cho tôi một cơ hội…”
Không còn cơ hội nào nữa, mũi dao đâm sâu vào ngực. Khoảnh khắc ấy, cô thậm chí cảm nhận được rõ sự tương phản rợn người giữa lưỡi dao lạnh buốt và trái tim rực cháy.
Tiếng la hét vang lên tứ phía, có người bỏ chạy, có người bịt mắt, âm thanh hỗn loạn dội thẳng vào tai cô gái. Nam tử đặt con dao vào tay cô, rồi chẳng hề do dự mà đưa tay cô đâm về phía chính mình, từ từ từ xuyên thẳng vào tim.
Y cúi người, trán kề trán cô gái, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
“Hình như ta đã hiểu vì sao Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài lại hóa thành bướm rồi.” Y nhếch môi lên nở nụ cười. Nụ cười ấy giống như của một Phật tử đã nhìn thấu nhân quả, đắc đạo giác ngộ.
…
Lý Nhược Thủy bật dậy, trên mặt đầy mồ hôi lạnh, chiếc áo lụa trên người đã sớm ướt đẫm. Cơn gió đêm thổi đến mang theo cả cảm giác lạnh lẽo, rợn người. Trước ngực vẫn vương lại hơi lạnh chân thực, cô vội áp tay lên đó, đến khi cảm nhận được nhịp tim đều đặn dưới đầu ngón tay thì mới thở phào nhẹ nhõm.
“Má nó!”
Mơ thôi mà. Không đúng, ác mộng chứ còn gì nữa?! Chẳng lẽ là mộng báo trước?!
“Hệ thống, đây là lời gợi ý của mi à?!”
“Mau ra đây trả lời trả lời đi, cứu mạng cứu mạng!” Trái tim đập loạn, Lý Nhược Thủy bắt đầu nói vấp, không kiềm được mà buột miệng nói toàn từ lặp.
[Xin ký chủ hãy ngủ ngon, đừng tự mình dọa mình. Hãy tin tưởng vào bản thân, đừng nghĩ nhiều.]
Nói xong câu đó, hệ thống lại biến mất, nhanh đến mức như chưa từng xuất hiện.
Bị giết đâu phải mi nên đương nhiên mi nói đừng nghĩ nhiều rồi! Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, ép bản thân phải bình tĩnh lại, bắt đầu hồi tưởng từng mảnh ký ức trong giấc mơ.
Cái câu “lúc nào cũng chọn người khác” mà y nói là ý gì thế? Cô chỉ nhớ mỗi nhiệm vụ chinh phục thôi, sao có thể chọn người khác được chứ? Vả lại căn bản y cũng không hiểu tại sao Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài lại phải hóa bướm mà! Lý Nhược Thủy lại nghĩ đến chuyện hôm qua, giờ cô hơi hối hận rồi, sao lúc đó cô không đuổi theo ngay cơ chứ? Bởi dẫu nhìn ra sao thì giấc mơ ấy cũng hệt như một kết cục BE đã định.
Vì không thể nghĩ thông suốt lý do, lại còn gặp phải giấc mơ kỳ lạ và đáng sợ như thế, đâm ra cả đêm cô ngủ chẳng yên, sáng hôm sau tỉnh dậy vẫn còn mê man.
Lý Nhược Thủy không dám nằm ỳ thêm nữa, lập tức rời giường rửa mặt thay đồ. Mấy chuyện như bắt người hạ độc hay nhiệm vụ thư tín gì đó, Lý Nhược Thủy tạm gác lại hết, giờ cô phải đến quán trọ hỏi cho rõ ràng. Với kiểu người có lối suy nghĩ không bình thường như vậy, nếu cứ để họ tưởng tượng lung tung thì kết cục chỉ càng ngày càng lệch lạc mà thôi.
Trông thấy Lý Nhược Thủy, Trịnh Ngôn Thanh vội vàng cầm bản cẩm nang du ký vừa viết xong ở trên bàn lên: “Nhược Thủy, đây là tập du ký bốn mùa tôi viết từ trước, giờ đã đến quyển thứ hai rồi.”
Lý Nhược Thủy mỉm cười xin lỗi, vội vàng nói: “Giờ tôi có chút việc, để lát nữa tôi quay lại xem nhé.” Nói xong câu đó, cô đã vội vã rời đi.
Trịnh Ngôn Thanh yên lặng một lúc rồi cất sách lại, nở nụ cười có phần cô đơn.
Chắc là cô ấy đi tìm Lộ công tử rồi.
Cũng đúng thôi, mấy hôm nữa cô ấy sẽ rời khỏi đây, hai người họ mới thật sự là người cùng đường.
*
“Quan khách, quan khách muốn trọ hay dùng cơm ạ?”
Tiểu nhị thấy vị khách này cứ đi đi lại lại trước cửa hồi lâu, đến nỗi đã sắp đến giờ ăn trưa rồi mà vẫn thấy cô thở dài thườn thượt nên nhịn không nổi nữa đi ra hỏi.
Lý Nhược Thủy liếc nhìn hắn ta, lắc đầu, khoanh tay trước ngực tiếp tục bước qua bước lại. Cô đến đây lâu lắm rồi, nhưng chẳng dám bước vào. Vì cô sợ vừa đẩy cửa phòng ra cái là đã bị y đâm cho nhát. Hệ thống thì chẳng trông cậy được gì, vẫn phải dựa vào bản thân thôi.
“Công tử mù ở trọ trên lầu còn ở đây không?”
“Hóa ra là thế.” Tiểu nhị tỏ ra hiểu ra vấn đề, “Thì ra cô nương cũng đến thăm vị công tử đó à.”
Lý Nhược Thủy sững người, hơi tò mò: “Còn có người khác cũng đến tìm anh ta ư?”
“Có chứ.” Tiểu nhị chẳng lấy gì làm lạ, trò chuyện cùng cô: “Tuy vị công tử này không thường ở lâu trong quán trọ, nhưng quanh đây không ít cô nương biết đến, mấy người họ hay đến trước cửa quán trọ chờ chỉ để gặp được một lần đấy.”
Lý Nhược Thủy gật đầu. Nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng lạ, dù sao với dung mạo ấy thì hấp dẫn người khác là chuyện bình thường thôi, ai mà không thích một gương mặt đẹp chứ?
“Công tử đó ra ngoài sớm lắm, nhưng hôm nay thế nào, tôi ở đây suốt từ sáng rồi mà chẳng thấy xuống, cơ hội thế này cô nương xem như may mắn gặp được đấy.”
Lý Nhược Thủy khẽ nhíu mày, bàn tay đang đặt trước ngực cũng buông xuống: “Anh ta không ăn sáng ư?”
“Tôi không biết, chỉ biết là chưa từng ăn ở quán thôi.”
Sắp đến trưa rồi, chẳng lẽ ngay cả cơm trưa mà y cũng không ăn?
“Chút nữa mang cơm trưa lên phòng anh ta đi.” Lý Nhược Thủy thầm quyết định. Nhưng trước khi lên lầu cô đột nhiên nhớ ra: “Đừng tùy tiện tiết lộ tin tức của khách cho người lạ.”
Tiểu nhị: “…???” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Dưới ánh mắt ngờ vực của tiểu nhị, cô hít sâu một hơi, cúi đầu bước nhanh vào quán trọ, đi một mạch lên tầng hai rồi gõ cửa phòng y. Nhưng cửa không khóa, vừa gõ đã hé mở. “Kẽo kẹt”, cánh cửa hé ra một khe hẹp, qua khe có thể thấy vạt áo choàng trắng, nhưng bên trong không có động tĩnh gì.
“… Tôi vào nhé?” Nói xong, Lý Nhược Thủy khẽ đẩy cửa, thấy Lộ Chi Dao đang nằm trên giường.
Lúc này cô mới nhận ra, từ khi đến Thương Châu, hình như cô rất ít chủ động tìm y, phần lớn là y đến Trịnh phủ.
“Lộ Chi Dao?” Lý Nhược Thủy chậm rãi bước tới bên giường rồi nhẹ giọng gọi tên y.
Như đang trong ác mộng, toàn thân Lộ Chi Dao khẽ run, sau đó hàng mày nhíu chặt dần giãn ra, ngón tay hơi co lại, trông có vẻ đã tỉnh.
Thì ra y không giả vờ ngủ ư? Lý Nhược Thủy ngẩn người.
Lộ Chi Dao xưa nay ngủ rất nông, bình thường chỉ chút gió lay cỏ động cũng đủ đánh thức y. Thế nên bên nhau lâu như vậy, nhưng cô vẫn chưa thấy dáng vẻ y đang ngủ bao giờ.
Lý Nhược Thủy đặt tay lên ngực, cúi xuống gần hơn rồi khẽ chạm vào trán y: “Anh bị bệnh sao?”
Nhiệt độ truyền từ lòng bàn tay không hề nóng, chắc không bị sốt, song còn chưa kịp cảm nhận kỹ thì Lộ Chi Dao đã hất tay cô ra.
“Cô tới đây làm gì?” Y ngồi dậy, vạt áo trên người hơi xộc xệch để lộ phần dưới xương quai xanh.
Lý Nhược Thủy bỗng nhớ lại cảnh trong mơ, khi đó y kéo tay cô đâm thẳng vào vị trí bên ngực trái. Cô vội vàng rời mắt, giấu tay ra sau lưng, rồi lại luống cuống đặt lên ngực mình.
“Tôi tới rủ anh ăn cơm trưa.” Thực ra cô muốn hỏi thẳng rốt cuộc y làm sao, nhưng trực giác cô mách bảo rằng tốt nhất đừng nói vậy.
Lộ Chi Dao khẽ cong mắt cười, đứng dậy bước đến bàn, thuần thục rót cho mình một tách trà.
“Ta tưởng giờ cô phải ăn cùng Trịnh Ngôn Thanh chứ.” Y quay đầu, mỉm cười nói, “Dù sao hai người cũng là vợ chồng mà.”
???
Ý gì đây? Sao tự dưng lại nhắc đến chuyện vợ chồng thế?
“Trước đây ta có nghe một câu chuyện ở quán trà, tên là ‘Truyền thuyết Bạch Xà’.”
“Rồi sao?” Lý Nhược Thủy rất muốn xem y lại định rút ra lý lẽ kỳ quái nào từ câu chuyện ấy.
“Cô không về Trịnh phủ ư?” Lộ Chi Dao bỏ qua đề tài này, mỉm cười hỏi.
Lý Nhược Thủy trừng to mắt, nắm chặt tay, không thể tin là y đã học được cách cắt ngang đúng lúc mấu chốt: “Tôi tới rủ anh ăn cơm trưa.”
Vì an toàn tính mạng nên giờ cô chắc chắn không rời đi, cô nhất định phải tìm ra điểm bất thường mới được.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa “cốc cốc”: “Quan khách, tôi vào được không ạ?”
“Mời vào.” Lý Nhược Thủy trả lời nhanh hơn y, đứng dậy đi nhận cơm trưa.
Tiểu nhị nhìn cô, ánh mắt càng thêm kỳ quái. Lúc đóng cửa, cô vẫn còn nghe thấy tiếng lẩm bẩm của hắn: “Rõ quen biết nhau mà còn lén lén lút lút ngoài quán trọ…”
Lý Nhược Thủy: …
“Ăn cơm thôi.”
“Ta không đói.”
Bị từ chối ngay tức khắc, Lý Nhược Thủy cũng chẳng nản lòng, toàn chuyện nhỏ cả mà…
“Xem chừng tâm trạng anh không được tốt lắm nhỉ.” Cô kéo tay y đặt lên đầu mình, “Tôi cho anh xoa chút nhé.”
Lộ Chi Dao thong thả rút tay về, mỉm cười dịu dàng: “Chắc cô đói rồi đấy, không ăn à?”
Lý Nhược Thủy sờ đầu mình, chợt cảm thấy đây không phải chuyện nhỏ nữa. Nhưng cô đã đứng ở ngoài suốt từ sáng đến giờ rồi, đúng là có đói thật. Lý Nhược Thủy cầm bát lên, vừa ăn vừa nghĩ cách.
Lộ Chi Dao uống trà, nét mặt vẫn bình thản chứ hoàn toàn không giống người có vấn đề. Nhưng mà y còn chẳng xoa đầu giống mọi lần thì rõ ràng là có gì đó bất thường.
“Lúc sáng tôi đến tìm anh có bị ngã một cái, hình như tay bị trầy da rồi. Tôi không tự bôi thuốc được, hay là anh giúp tôi được không?” Chạm vào vết thương của cô vốn là việc y thích nhất, nếu đến chuyện này cũng không làm…
“Không được.”
“…” Đôi đũa trên tay Lý Nhược Thủy rơi xuống đất.
Cô nghiêng người lại gần Lộ Chi Dao, lần này đúng là lo lắng thật, giọng điệu cũng mềm đi nhiều: “Rốt cuộc anh sao vậy, không thể nói cho tôi biết sao?”
“Ta đang nghĩ một số chuyện.” Lộ Chi Dao mím môi cười, nụ cười vẫn dịu dàng, “Nghĩ thông rồi chắc sẽ nói với cô.”
Lý Nhược Thủy thở dài thườn thượt, chỉ sợ y nghĩ mãi không thông thôi. Lộ Chi Dao không nói gì thêm, mà Lý Nhược Thủy cũng chẳng hỏi nữa. Ăn cơm xong, cô ỉu xìu rời đi. Chờ cô đi rồi, Lộ Chi Dao ngồi bên bàn rồi lấy con rối gỗ đã được khắc xong ở trong tay áo ra, giật cho nó nhảy lên.
Hôm qua Lý Nhược Thủy hỏi y một câu.
“Anh muốn tôi làm gì?”
Nếu câu hỏi này là Lục Phi Nguyệt hay Giang Niên hỏi, y sẽ đáp “Không cần” vì y chưa từng làm gì cho họ. Nếu là Trịnh Ngôn Thanh hỏi, y sẽ đáp “Đi chết” mà chẳng cần lý do, bởi đó là câu trả lời xuất phát từ đáy lòng y. Dù là ai hỏi thì y cũng có thể nói ra câu trả lời từ tận trong thâm tâm, nhưng duy chỉ với Lý Nhược Thủy, là trong đầu y chỉ có một mảng trắng xóa.
Hành động đứng ra bảo vệ Trịnh Ngôn Thanh của cô hôm qua khiến y thấy thật vô vị, rõ ràng chỉ là phu thê danh nghĩa, vậy mà cô lại tỏ ra thân thiết hơn cả khi ở bên y.
Rõ ràng Lý Nhược Thủy là người đứng về phía y, lẽ ra phải đứng về phía y mới đúng.
Lộ Chi Dao không biết mình muốn Lý Nhược Thủy làm gì, nhưng y thực sự muốn cô làm một điều gì đó. Ví dụ… ví dụ gì đây? Lộ Chi Dao rơi vào trầm tư, mắc kẹt trong mớ cảm xúc mơ hồ khiến chính y cũng luống cuống chẳng biết phải làm sao.
Con rối gỗ bị y nắm trong tay, vô thức dùng lực, tứ chi con rối phát ra tiếng “cạch cạch” giòn khô tựa như tiếng r*n r* đau đớn.
*
Bầu trời ngoài cửa sổ dần xám lại, ánh chiều tà bị mây đen nuốt chửng, bên ngoài nổi gió dữ thổi tung mọi thứ trong phòng.
Trịnh Ngôn Thanh vội vàng thu dọn mấy tờ giấy đang bay tán loạn, nheo mắt tránh gió, đóng chặt những cánh cửa kẽo kẹt rồi thở phào một hơi: “Hôm nay thời tiết lạ thật đấy, thoáng cái đã đổi, mới chập tối đã mưa lớn rồi.”
Lý Nhược Thủy ngẩn người ngồi trên chõng, giữa mày nhăn lại hằn rõ nét ưu tư, chẳng biết đang nghĩ gì, hoàn toàn không phản ứng trước gió mưa bên ngoài.
Trịnh Ngôn Thanh nhìn cô rồi thở dài, chỉ đành cúi đầu viết tiếp việc của mình.
Bỗng tiếng gõ cửa gỗ vang lên. Tiếng “cốc cốc” hòa lẫn trong tiếng gió mưa ngoài kia dọa Trịnh Ngôn Thanh giật nảy mình.
Anh ta đặt bút xuống, bước ra mở cửa: “Ai đó…”
Cửa vừa hé, một luồng hơi ẩm và khí lạnh ập vào. Trịnh Ngôn Thanh nhìn người trước mắt, sững lại một lát rồi quay đầu gọi Lý Nhược Thủy: “… Lộ công tử đến rồi.”
Lý Nhược Thủy ngạc nhiên ngẩng đầu, vội bước ra cửa, lúc thấy người còn giật mình một phen. Toàn thân Lộ Chi Dao ướt sũng, tóc đen nhỏ nước tí tách, trên hàng mi có những giọt nước đọng lại, sắc môi vốn hồng hào nay đã nhạt đi, trông chẳng khác nào vừa được vớt lên từ dưới nước.
“Đi ngồi xích đu không?” Khóe môi y khẽ cong, hàng mi hơi rủ xuống, hỏi như thể hôm nay là một ngày nắng đẹp.
Trịnh Ngôn Thanh kinh ngạc nhìn y, nhỏ giọng nói: “Bây giờ đang mưa to, hay là ở trong nhà…”
“Được thôi.” Lý Nhược Thủy lấy ô từ trong phòng, bung ra, dẫn y đến chiếc xích đu trong sân.
Hai người cùng ngồi xuống, xích đu khẽ đung đưa giữa gió mưa. Những giọt mưa đập vào mặt ô rồi vỡ tung, tí tách rơi xuống bên cạnh họ, còn tán lá đối diện cũng bị mưa táp rung lên xào xạc.
Lý Nhược Thủy nhìn y, khóe mắt ánh lên nụ cười, khẽ lau giọt nước nơi thái dương cho y: “Anh nghĩ thông rồi à?”
Lộ Chi Dao mỉm cười, tựa như sắc màu ấm áp duy nhất giữa cơn gió mưa: “Ta biết mình muốn gì rồi. Ta muốn hôm nay cô rời khỏi nhà họ Trịnh cùng ta.”
Lý Nhược Thủy không ngờ y lại nhắc đến chuyện này, do dự một lúc rồi mới lên tiếng: “Tôi phải giúp anh ta tìm ra hung thủ trước, đợi vài ngày thôi, chỉ cần vài ngày thôi.”
Nụ cười trên môi Lộ Chi Dao tắt dần, hàng mi khẽ rung, những giọt mưa trên đó rơi xuống tựa như từng giọt lệ trượt từ khóe mắt. Mưa trút xuống dữ dội, đập liên hồi lên mặt ô đến mức tay cầm ô của Lý Nhược Thủy cũng khẽ run lên. Những hàng cây đối diện bị mưa ép cong cành, dường như cũng đang cất tiếng kêu cót két.
Giữa âm thanh ồn ã của cơn mưa, cô nghe thấy giọng y:
“Tại sao phải đợi? Là cô hỏi ta muốn cô làm gì, và ta đã nghĩ ra rồi.”
“Là cô hỏi ta.”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 39
10.0/10 từ 22 lượt.
