Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 38

Chương 38


Sau khi trăn trở suy nghĩ hồi lâu, Lý Nhược Thuỷ cuối cùng cũng nghĩ ra cách để có thể nhanh chóng bắt được kẻ hạ độc. Tuy nhiên cách này cần Trịnh Ngôn Thanh phối hợp, thế nên cô đã nói cho anh ta biết một phần sự thật.


“Người hạ độc thật sự là đầy tớ trong Trịnh phủ hả?” Trịnh Ngôn Thanh nhìn cô, tuy vẻ mặt anh ta chỉ hơi nghi hoặc, song bàn tay vô thức siết chặt ống tay áo đã để lộ sự bất an và thất vọng của chính mình.


Cũng phải thôi, trong nhà chẳng ai để tâm đến suy nghĩ thật sự của anh ta, đến ngay cả đám gia nô lúc nào cũng được ca ngợi vì chữ “trung” của Trịnh phủ cũng có thể vì tiền mà coi thường tính mạng anh ta mà. Cảm giác cô độc bị gạt ra ngoài như thế mới là điều dày vò con người nhất.


“Cho nên anh phải suy nghĩ thật kỹ, nếu sau này không thể dựa vào gia đình nữa thì phải sống như thế nào.”


Lý Nhược Thuỷ ngồi bên bàn, vừa xoa bóp cơ bắp mỏi nhừ vừa âm thầm oán trách Lộ Chi Dao. Có lẽ vì đeo xiềng sắt lâu quá, nên dù giờ đã được tháo ra nhưng cô vẫn còn cảm giác nặng nề như bị trói lại.


Trịnh Ngôn Thanh đặt bút xuống rồi đi đến bên cạnh Lý Nhược Thuỷ, ôm theo chút chờ mong mà đưa quyển sổ trong tay ra cho cô: “Tôi đã đọc rất nhiều du ký, song phần lớn tác giả đều viết tùy hứng, đi đến đâu viết đến đó. Nhưng du ngoạn cũng cần có định hướng, thế nên tôi muốn biên soạn một quyển cẩm nang.”


Lý Nhược Thuỷ nhận lấy cuốn sách của anh ta, trên bìa có đề ba chữ lớn ngay ngắn: Tứ Thời Biên. Lý Nhược Thuỷ lật xem chút ít, quyển này đã viết được khoảng một phần ba, trong đó không ít quan điểm rất tinh tế.


Trịnh Ngôn Thanh bình thường rất ít khi trò chuyện với người khác, phần lớn thời gian đều đọc sách, bước đi mang theo chút phong độ của người trí thức, tính tình ôn hòa lễ độ, chưa từng vượt quá giới hạn. Công bằng mà nói, Lý Nhược Thuỷ rất tán thưởng anh ta.


“Ý tưởng rất hay.” Sau khi xem xét cẩn thận xong, cô trả lại sách cho Trịnh Ngôn Thanh, trong mắt mang theo ý cười, “Tôi thấy anh viết rất tốt, anh có thể thử gửi đăng xem.”


Như được khích lệ lớn lao, Trịnh Ngôn Thanh nhận quyển sách, ngẩng đầu nhìn cô: “Nếu nhà sách chịu nhận, quyển đầu tiên xuất bản tôi sẽ tặng cô.”


Lý Nhược Thuỷ đứng dậy, gật đầu: “Vậy thì phải nhanh lên, e là chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ phải ly hôn rồi.”


Trịnh Ngôn Thanh ngẩn người, tay khẽ siết chặt cuốn sách: “Bọn cô giải quyết xong hết chuyện rồi à?”


“Chắc là vậy.”


Trong nguyên tác chỉ có hai nút thắt chính của vụ án, đó là bắt được kẻ hạ độc và lấy được bức thư. Lục Phi Nguyệt cùng những người khác đã đi điều tra chuyện bức thư, chỉ cần cô bắt được kẻ hạ độc kia nữa là gần như xong xuôi.


“Vậy sao.” Trịnh Ngôn Thanh mỉm cười cầm lấy cây bút bên cạnh: “Vậy thì chúc các cô nhanh chóng thành công.”


Lý Nhược Thuỷ khẽ gật đầu, sau đó đi về phía phòng thuốc của Trịnh phủ. Để Trịnh Ngôn Thanh yên tâm học hành, nhà họ Trịnh đã sắp xếp chỗ ở của anh ta tại khu Đông Uyển hẻo lánh nhất. Ở đó chẳng bao giờ nấu nướng, chuyện ăn uống lẫn uống thuốc đều do nhà bếp chính và phòng thuốc chuẩn bị rồi mang đến. Lý Nhược Thuỷ lắc đầu, cô thật sự không hiểu cách sắp xếp như vậy có nghĩa gì.


“Mợ chủ.”


Lý Nhược Thuỷ khẽ gật đầu rồi đưa mắt nhìn những người đang phân loại dược liệu trong phòng thuốc, nam nữ mỗi bên một nửa: “Ta đến lấy thuốc cho cậu Hai.”


“Mợ chủ, thuốc còn phải đợi một lát mới xong, mợ ngồi xuống trước đi ạ.” Một a hoàn mặt tròn vội vàng nhường ghế cho cô, ra hiệu mời cô ngồi xuống.


Lý Nhược Thuỷ xua tay, đi đến bên cạnh lò sắc thuốc, nhưng nào đâu lại bất ngờ bị mùi đắng tanh xộc thẳng tới. Cô vẫn cố gắng duy trì nụ cười, bắt chước nụ cười giả tạo của Lộ Chi Dao giống những sáu phần rồi quay người nhìn bọn họ: “Sắc thuốc đúng là vất vả thật, nhưng may mà sau này mọi người không cần cực như vậy nữa.”


A hoàn đang phe phẩy quạt sắc thuốc nghi hoặc nhìn cô, những người khác trong phòng thuốc cũng đồng loạt ngừng tay, chờ cô nói tiếp.



“Chắc mọi người cũng biết dạo này sức khỏe của cậu Hai đã khá hơn nhiều, thế nên lượng thuốc giảm một nửa là được rồi, mỗi ngày một thang, đây là chỉ định của thầy thuốc.”


A hoàn mặt tròn nhận lấy tờ giấy có đóng dấu đỏ, bên trên đích xác viết là mỗi ngày một thang, lượng thuốc giảm một nửa. A hoàn gật đầu, cất tờ giấy vào ngăn kéo nhỏ rồi bảo người bốc thuốc và sắc lại dựa theo đơn thuốc.


“Tốt quá rồi, cuối cùng cũng được giảm thuốc, bệnh của cậu Hai cuối cùng cũng có chuyển biến tốt!”


Lý Nhược Thuỷ cũng phụ họa theo, vẻ mặt cực chân thành: “Đúng là nhờ có phương thuốc của ta, nếu không thì cũng không biết chàng ấy còn phải chịu khổ đến bao giờ.”


A hoàn mặt tròn đi theo bên cạnh Lý Nhược Thuỷ, lúc đang định tiếp tục hỏi thì lại thấy cô đã bước đến bên tủ thuốc, ra vẻ rất thành thạo mà quan sát. Muốn thực hiện kế hoạch của mình, trước tiên phải để những người này biết cô hiểu thuốc.


“Ở đây lại có cả hỏa dịch thảo hả?” Trong đống dược liệu chất thành đống, Lý Nhược Thuỷ lấy ra một nhánh cây nhỏ có lá xanh thân đỏ, vẻ mặt cực kỳ kinh ngạc.


Sự ngạc nhiên này không phải giả vờ, mà là thật sự. Không ngờ cô lại thật sự gặp được một loại dược liệu mà mình có thể nhận ra được đôi chút, vả lại loại dược liệu này lại còn là thứ người thường khó có cơ hội nhìn thấy nữa chứ.


A hoàn mặt tròn đứng bên cạnh cô cũng khá bất ngờ: “Mợ chủ biết loại này ạ?”


“Biết chứ.” Lý Nhược Thuỷ làm ra vẻ hoài niệm, “Rất quý mà. Hồi đó khi dùng nó, ta không khống chế tốt lửa nên đã lãng phí không ít, hổ thẹn chết mất.”


Câu này vốn là Lộ Chi Dao từng nói khi giúp cô sắc thuốc, giờ thành của cô luôn rồi.


“Loại dược liệu này người thường còn chẳng biết, nói gì đến dược tính.” A hoàn mặt tròn nhìn cô với ánh mắt khác hẳn, “Mợ chủ còn biết cả y thuật nữa sao?”


Lý Nhược Thuỷ mỉm cười không nói, cố ý giả vờ uyên thâm lắc đầu, không trả lời câu hỏi của a hoàn. Muốn người khác hiểu lầm, điều quan trọng nhất chính là để lại cho họ chút không gian tưởng tượng, khả năng tự tưởng tượng của con người vốn không giới hạn bởi thời gian không gian hay địa điểm.


“Đột nhiên nhớ ra có việc, các ngươi cứ sắc trước, lát nữa ta quay lại.” Diễn xong màn của mình, Lý Nhược Thuỷ không cho họ cơ hội hỏi thêm, cô mỉm cười áy náy rồi lập tức rời đi.


“Nghe nói mợ chủ giỏi võ nghệ, không ngờ y thuật cũng cao minh như vậy.” Đám a hoàn trong phòng thuốc bắt đầu bàn tán sôi nổi.


“Chả trách từ khi mợ chủ đến, sức khỏe cậu Hai tốt lên thấy rõ, thì ra là đổi đơn thuốc cho cậu ấy. Trước đây tôi còn thật sự tưởng là vì xung hỉ nữa cơ.”


“Còn đích thân đến lấy thuốc, đúng là tình cảm đậm sâu.”


“Biết đâu năm nay cậu Hai thật sự có thể tham gia kỳ thi tỉnh, phủ chúng ta cuối cùng cũng có người làm quan rồi!”


Trong góc, một đầy tớ đang chăm chú nghiền thuốc, trông như chẳng để ý gì, nhưng không bao lâu sau hắn lập tức đứng dậy rời khỏi phòng thuốc, để lại chày giã thuốc lăn lóc lăn trên mặt đất.


*


Lý Nhược Thuỷ quay về Đông Uyển, vừa vào phòng là cô lập tức nằm bẹp xuống giường, dùng tay xoa bóp phần vai và cánh tay đã mỏi rã rời suốt cả ngày hôm nay. Mệt quá rồi, cô chỉ muốn có ai đó đến xoa bóp cho mình thôi.


“Thế nào rồi?” Trịnh Ngôn Thanh ngừng bút, ngẩng đầu nhìn cô. Vẻ mặt anh ta dường như hơi kích động, đến mức mực trên đầu bút nhỏ xuống giấy mà cũng không nhận ra. Đây là lần đầu tiên anh ta làm chuyện như thế này.


“Chờ đi, không lâu nữa sẽ có người đến.” Lý Nhược Thuỷ ngồi dậy, vừa xoa bóp bắp chân và khuỷu tay, lại vừa cảm thấy cực kỳ phê.



Nghe lời Lý Nhược Thuỷ xong, Trịnh Ngôn Thanh không còn tâm trí viết sách nữa, trong lòng anh ta vô cùng kích động, không kìm được mà đi đi lại lại trong phòng, thấp thỏm chờ đợi người mà Lý Nhược Thuỷ vừa nói.


Đây chính là cảm giác phản kích chăng? Trịnh Ngôn Thanh siết chặt tay áo, nét mặt tuấn tú tràn ngập vui mừng, khóe môi luôn khẽ cong, trong lòng không khỏi suy đoán người sắp tới là ai.


Một lúc lâu sau, nơi xưa nay vốn vắng vẻ như Đông Uyển bỗng vang lên nhiều tiếng bước chân. Trịnh Ngôn Thanh lập tức ngồi lại vào bàn, giả vờ đọc sách, song ánh mắt cứ liên tục liếc nhìn ra ngoài đã hoàn toàn bóc trần tâm trạng của anh ta. Lý Nhược Thuỷ cũng khá tò mò, lần này không biết sẽ là ai đến.


Tiếng bước chân ngày càng gần, Lý Nhược Thuỷ nhìn ra ngoài cửa sổ, cho đến khi Trịnh phu nhân mặc áo ngoài màu đỏ thẫm xuất hiện trong tầm mắt.


Lý Nhược Thuỷ thật sự không ngờ hôm nay lại là bà ấy đến, ngay cả Trịnh Ngôn Thanh cũng sững người. Vợ chồng nhà họ Trịnh là hai người ít có khả năng hạ độc Trịnh Ngôn Thanh nhất trong phủ.


Trịnh phu nhân hoàn toàn không có ý định hàn huyên trò chuyện, vừa bước vào đã đi thẳng đến chỗ Lý Nhược Thuỷ, để lại a hoàn và sai vặt đợi ở ngoài cửa.


“Con dâu tốt của mẹ! Mẹ nghe nói bệnh của Ngôn Thanh là do con chữa khỏi, có thật không?” Trịnh phu nhân thân thiết nắm lấy tay Lý Nhược Thuỷ, khóe mắt đầy nếp nhăn, ánh mắt nhìn cô cũng vô cùng rạo rực.


Theo lý mà nói, Trịnh phu nhân vốn không tin vào mấy chuyện huyền học, xung hỉ cũng chỉ là hạ sách bất đắc dĩ mà thôi. Nhưng không ngờ người được cưới vào lại thật sự có khả năng chữa khỏi bệnh cho Trịnh Ngôn Thanh! Có lẽ đây chính là số mệnh nhỉ, bà nghĩ lát nữa phải tìm cơ hội cảm ơn vị đạo sĩ kia một lần nữa mới được.


Chưa từng được ai đối xử nhiệt tình như vậy, Lý Nhược Thuỷ rút tay mình lại, khống chế biểu cảm trên mặt, gượng gạo gọi ra cách xưng hô ấy: “… Mẹ, con không biết y thuật.”


Trịnh phu nhân thoáng sững lại, ban đầu bà còn tưởng cô nói đùa, nhưng nhìn sắc mặt của Lý Nhược Thuỷ và Trịnh Ngôn Thanh thì lại không giống đùa chút nào.


“Nhưng chị con nói với mẹ là có người bảo rằng Nhược Thuỷ biết chữa bệnh… mà chị con thì không thể nào lừa mẹ được.”


Trịnh Ngôn Thanh cụp mi, cầm sách lên xem, sau đó nhàn nhạt đáp: “Con cũng chẳng có lý do gì để lừa mẹ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Trịnh phu nhân đúng là hồ đồ quá rồi. Bà còn tưởng mình nhận được một tin vui lớn lao gì, nói không chừng giờ có thể bắt đầu chuẩn bị chuyện cho Trịnh Ngôn Thanh đi thi. Nào ngờ cuối cùng chỉ là một hồi mừng hụt.


“Là mẹ đã hiểu lầm.” Trịnh phu nhân cười gượng, buông tay Lý Nhược Thuỷ ra: “Con yên tâm, mẹ nhất định sẽ tìm được cách chữa khỏi cho con, đến lúc đó nhất định có thể vào thi hội.”


Như bị một gáo nước lạnh dội xuống, sự phấn khích khi sắp bắt được hung thủ của Trịnh Ngôn Thanh vừa nãy bỗng chốc tan biến, hắn đột nhiên thấy mọi thứ trở nên thật vô nghĩa. Bắt được hay không thì có gì khác biệt chứ? Cha mẹ hắn chỉ mừng vì hắn có thể đi thi mà thôi.


“Giờ mẹ đi hỏi lại chị con xem rốt cuộc là sao. Con cứ yên tâm ôn bài, đừng suy nghĩ nhiều.” Trịnh phu nhân tự cho là chu đáo dặn dò xong, rồi vội vã dẫn theo người rời đi.


Trịnh Ngôn Thanh cúi đầu chỉnh sửa bản cẩm nang của mình, không nhìn ra ngoài thêm lần nào nữa.


Lý Nhược Thuỷ nhìn anh ta rồi lặng lẽ thở dài. Có thể giúp tìm hung thủ thì được, nhưng chuyện nhà anh ta, cô cũng lực bất tòng tâm. Dù sao thì, cô còn một nhiệm vụ chinh phục đau đầu hơn đang chờ.


Chớp mắt đã cuối tháng Tư, hoa trong sân nở rồi tàn, những cánh hoa đỏ héo úa rơi xuống theo gió cuốn vào phòng. Lý Nhược Thuỷ hơi thất thần nhìn cánh hoa trên đất.


“… Cô nghĩ là chị tôi sao?” Trịnh Ngôn Thanh im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng mở miệng hỏi.


“Không phải.” Lý Nhược Thuỷ lắc đầu, vừa nói vừa tiếp tục xoa bóp vai: “Chị anh tính tình cao ngạo, cứ cho là muốn hại người thì cũng chẳng dùng cách hèn hạ như hạ độc đâu.”


Trịnh Ngôn Thanh cười khẽ, chỉ thấy mỗi mỉa mai. Cũng đúng thôi, từ nhỏ anh ta đã chẳng mấy khi gặp Trịnh Mi, hai người xem như người xa lạ, Trịnh Mi đâu cần phải phí công đi hãm hại anh ta.



“Không phải.” Lý Nhược Thuỷ lắc đầu, đưa ra một câu trả lời khá thoả đáng.


“Cái này gọi là, sói đến rồi.”


*


Phía bên này, Trịnh Ngôn Thanh đang đắm chìm trong nỗi mất mát của tình thân, thì bên kia, Lý Nhược Thuỷ cũng đang nhăn mặt nhíu mày. Cô đột nhiên nhớ đến chuyện cách đây không lâu Trịnh Mi và Lộ Chi Dao cùng nhau đi du ngoạn quanh hồ mà cô vẫn chưa biết kết quả sau đó thế nào, hơn nữa, phía Trịnh Mi cũng chẳng có tin tức gì. Chẳng lẽ cô đã dự đoán sai, bọn họ thực sự hòa hợp với nhau? Vả lại, rốt cuộc thì tại sao Lộ Chi Dao lại đồng ý đi du ngoạn quanh hồ cùng Trịnh Mi? Có lẽ nào y thực sự thích kiểu con gái kiêu ngạo đỏng đảnh chăng?


Lý Nhược Thuỷ ngả người ra sau dựa vào khung cửa sổ gỗ, thở dài một tiếng thật sâu.


“Sao lại thở dài?” Hơi thở ấm áp vương vấn bên tai doạ Lý Nhược Thuỷ giật nảy mình bật dậy, và thế là cô lại vô tình kéo căng mấy nhóm cơ vốn đã mỏi nhừ.


Cô nhìn Lộ Chi Dao đang đứng bên cửa sổ, sau đó bất đắc dĩ ngồi lại xuống bên bàn, kéo dài giọng: “Đang nghĩ xem phải sống chung thế nào với mấy người quá b**n th**.”


Lộ Chi Dao khẽ cong mắt cười, y chống gậy dò đường bước vào từ cửa chính, phía sau còn có Lục Phi Nguyệt và Giang Niên cùng đi theo.


“Nghĩ không ra thì giết luôn là xong.” Lộ Chi Dao nhếch môi cười, quen đường quen nẻo đi thẳng đến bàn, sau đó ngồi xuống bên cạnh Lý Nhược Thuỷ.


Giang Niên theo sau bật cười vài tiếng, thoải mái vỗ vai y: “Anh Lộ đúng là biết đùa.”


Lý Nhược Thuỷ: “…” Nói ra chắc anh không tin, nhưng anh ta đang nói thật đấy.


Lục Phi Nguyệt ôm thanh đao mạ vàng, mặc váy áo đen đỏ, vội vã bước đến trước mặt Lý Nhược Thuỷ quan sát kỹ, thấy cô không sao thì mới khẽ thở phào: “Có Lộ Chi Dao ở đây thì chị vẫn rất yên tâm.”


Lý Nhược Thuỷ lại nghẹn lời thêm lần nữa. Lần trước cô suýt ngỏm cũng là vì Lộ Chi Dao đấy.


“Chị Lục, sao mọi người lại đến đây thế?” Lý Nhược Thuỷ vừa xoa bóp cơ bắp vừa khó hiểu nhìn họ.


Lục Phi Nguyệt liếc mắt nhìn Trịnh Ngôn Thanh, hắn lập tức thu dọn bàn, mang sách vở cùng bút mực ra sân, chăm chú viết viết vẽ vẽ.


“Lần này bọn chị đến là để đưa em rời đi.” Lục Phi Nguyệt không nói vòng vo mà đi thẳng vấn đề.


Lý Nhược Thuỷ hơi bất ngờ: “Mọi người tìm thấy bức thư rồi à?”


Lộ Chi Dao cảm nhận được động tác của Lý Nhược Thuỷ, y không bận tâm đến cuộc trò chuyện của họ, tự nhiên đưa tay bóp nhẹ bắp tay cô.


“Shh…” Lý Nhược Thuỷ quay đầu nhìn y, há miệng luồn cánh tay qua giữa những ngón tay của y: “Dễ chịu quá, bóp mạnh chút, cảm ơn.”


Lộ Chi Dao hơi ngạc nhiên nhướng mày, rồi theo ý cô mà xoa bóp tiếp. Cảm giác được người khác phục vụ đúng là khác hoàn toàn so với tự mình làm, xoa bóp là kiểu vừa đau vừa sướng. Ở phương diện này, hai người với giá trị quan khác nhau lại bất ngờ hòa hợp đến lạ.


“Không có.” Lục Phi Nguyệt ngồi đối diện cô, vẻ mặt đầy lo lắng.


“Tối qua bọn chị đã lẻn vào mật thất, nhưng bên trong chỉ có sách cổ và thảo dược, không hề có bức thư nào. Nhưng cho dù thư có ở nhà họ Trịnh hay không, thì em cũng có thể rời đi rồi.”



“Để vài ngày nữa hãy đi.” Lý Nhược Thuỷ lắc đầu từ chối.


Bàn tay đang ấn vai cô thoáng khựng lại, đầu ngón tay mát lạnh chạm đến sau gáy, Lý Nhược Thuỷ theo bản năng né tránh nhưng lại bị y ấn lại đúng chỗ.


Trước khi người khác cất lời hỏi, Lộ Chi Dao đã lên tiếng trước: “Vì sao?”


“Tôi muốn giúp anh ta.” Cô cảm thấy Trịnh Ngôn Thanh là người không tệ, hơn nữa bản thân lại ăn ở chực trong nhà người ta bao lâu nay, không thể nào cứ thế nhìn anh ta bị trúng độc chết được.


“… Giúp hắn ta?”


Lý Nhược Thuỷ nghe thấy Lộ Chi Dao lặp lại một lần nữa, nhưng y ở sau lưng cô nên cô không nhìn thấy được vẻ mặt của y. Song cô lại nhìn thấy vẻ mặt của Giang Niên, anh ta đang lắc đầu nguầy nguậy, nháy mắt ra hiệu với cô.


Lý Nhược Thuỷ: …


Người phía sau từ từ tiến lại gần ghé sát tai cô, trong lời nói mang theo chút ý cười, vẫn ôn hòa như thường lệ: “Có thể nói cho ta biết lý do không?”


Lý Nhược Thuỷ im lặng chốc lát, sau bao ý nghĩ xoay chuyển liên hồi trong đầu, cuối cùng cô vẫn nói ra câu trả lời đó: “Bởi vì anh ta đã từng giúp tôi.”


Vừa dứt lời, cô thấy Giang Niên thở dài một tiếng, Lục Phi Nguyệt thì mất tự nhiên nhìn sang chỗ khác.


… Vậy rốt cuộc vẻ mặt y là gì?


“Nhưng ta không chỉ từng giúp cô, mà còn từng cứu mạng cô nữa, tại sao cô lại không giúp ta?”


Lý Nhược Thuỷ bị giữ chặt sau gáy, hoàn toàn không thể cử động, cũng không thể phân tích vẻ mặt của y, bởi thế nên cô chỉ có thể tự ngẫm nghĩ. Ngay cả chuyện thành thân mà Lộ Chi Dao còn không để tâm, chẳng lẽ lại để tâm chuyện này? Vậy nên bây giờ chắc là nên thuận theo lời y nói nhỉ?


“Anh muốn tôi làm gì?” Lý Nhược Thuỷ tự nhận bản thân đã nói ra một đáp án không tệ, dù không phải xuất sắc, thì ít ra cũng được coi là ổn.


Lộ Chi Dao im lặng, hơi thở y phả vào vành tai cô, đầu ngón tay vẫn giữ lấy gáy cô, không nói thêm lời nào nữa. Thi thoảng vài sợi tóc đen của y bị gió thổi vương lên mặt Lý Nhược Thuỷ, chúng tựa như những cái v**t v* nhẹ nhàng, khiến cô ngưa ngứa. Nhưng Lý Nhược Thuỷ không dám cử động vì sợ làm y giật mình, song cũng bởi thế mà dòng suy nghĩ vốn đã quanh co của y lại càng thêm rối rắm.


Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đúng lúc Lý Nhược Thuỷ sắp không nhịn được định giơ tay gãi má, thì y cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng nói khác hẳn vẻ nhẹ nhàng thường ngày, giống như thì thầm, giống như hỏi han, mang theo chút mông lung khó nhận ra.


“Ừ nhỉ, ta muốn cô làm gì đây?”


Lộ Chi Dao buông Lý Nhược Thuỷ ra, cuối cùng cũng cho cô cơ hội cử động. Lý Nhược Thuỷ lập tức quay đầu lại nhìn y.


Trên mặt Lộ Chi Dao vẫn là nụ cười ôn hòa như thường, y cũng không ra tay với cô, nhưng cảm giác mà y mang lại cho cô lại vô cùng kỳ lạ.


“Ta phải đi rồi.”


Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đến khi Lộ Chi Dao rời khỏi đây rồi thì cô mới phản ứng lại.



Má ơi, không lẽ cô vừa lỡ lời nói gì sai rồi à?!


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 38
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...