Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 14

Chương 14: Nghĩ quàng nghĩ xiên


Sấm sét ầm ầm, những giọt mưa to bằng hạt đậu đập xuống nóc xe ào ào tựa như những viên ngọc trai rơi đầy mặt đất. Một tia chớp bạc trắng xé toạc bầu trời đêm, ánh sáng chói lòa xuyên qua cửa sổ xe thoáng chiếu bừng bên trong, phản chiếu hai bóng dáng lặng lẽ. Chiếc xe ngựa không quá rộng, hai người ngồi quây trong chăn ở giữa, xung quanh bị ghế chặn lại, quả thực khó mà xoay sở, nhưng chẳng thể phủ nhận là rất ấm áp.


Dù tay chân Lý Nhược Thủy vẫn lạnh buốt, song so với cái rét thấu xương lúc trước thì đã khá hơn rất nhiều rồi.


Cô tựa vào lòng Lộ Chi Dao, ngủ cũng chẳng ngủ được, xung quanh lại tối om, cực kỳ buồn chán. Thế là cô bèn cất lời: “Khi anh trúng độc, có giống tôi không? Cũng quấn chăn thế này à?”


Lộ Chi Dao yên lặng ôm cô, khóe môi vương nét cười nhàn nhạt, giọng nói trong bóng tối trở nên mơ hồ.


“Lấy trời làm chăn, lấy nước làm giường.”


“Là sao?”


Lộ Chi Dao bật cười khẽ, không trả lời thẳng mà tiếp tục vuốt tóc cô, hỏi ngược lại: “Cô có biết cách giảm bớt hàn khí do độc không?”


“Chẳng phải như bây giờ hả? Dùng nội lực đúng không?”


Lý Nhược Thủy vừa ngẩng đầu đã bị y dịu dàng ấn trở lại. Cô nghe y rủ rỉ nói.


“Người trúng độc mà vận nội lực chống lại sẽ đứt gân đứt mạch chết. Muốn bớt đau đớn, chỉ có thể hấp thu nhiệt từ bên ngoài. Sư phụ ta là một người tàn phế, không có nội lực, nhưng dù có đi chăng nữa thì bà ấy cũng không thể giúp ta.”


Lý Nhược Thủy khẽ thở dài, giơ tay vỗ nhẹ lên vai y như an ủi.


“Lúc đó ta còn nhỏ, chưa hiểu được rằng đau đớn cũng là một loại hạnh phúc, chỉ biết co ro trong bãi lau sậy để sưởi ấm.”


Nghe vậy, bàn tay đang vỗ của Lý Nhược Thủy cũng khựng lại.


“Nhưng lau sậy chỉ là lau sậy, không tỏa nhiệt. Ta muốn đi ra ngoài, song không nhìn thấy đường, bởi vậy mới trượt chân ngã xuống hồ. Chỗ đó gần bờ, nước chỉ cao đến eo, nếu sâu thêm chút nữa e rằng ta đã làm mồi cho cá trong hồ rồi. Tuy nhiên cũng nhờ vậy mà ta mới phát hiện ra cách tốt nhất để giảm hàn khí của độc chính là ngâm mình trong nước.”


Kể đến đây, Lộ Chi Dao còn bật cười mấy tiếng, như thể đang nhớ lại chuyện thú vị hồi nhỏ.



Chỉ một câu chuyện ngắn, thế nhưng lại đầy rẫy điểm khiến người nghe cạn lời. Lý Nhược Thủy nghe mà cảm xúc lẫn lộn, tâm tình vừa thương, vừa bất lực, vừa rùng mình đan xen vào nhau. Cuối cùng, cô chỉ biết thốt lên một câu.


“Hay là tôi tìm thời gian dạy anh bơi nhé?”


Mưa rơi lộp bộp, sấm sét đùng đoàng, gió dữ dội làm cánh cửa đóng chặt cũng phát ra tiếng kẽo kẹt, tựa hồ sắp bị xé toang. Bên trong xe bỗng chốc chìm vào khoảng tĩnh lặng kỳ dị. Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ chốc lát, bắt đầu cảm thấy mình có phải đã nói sai điều gì đó không.


“Ý tôi là, nhỡ lần sau anh rơi xuống nước, ít ra cũng không bị chìm làm mồi cho cá ăn…” Giải thích vài câu, lại càng thấy kỳ quặc hơn. Vậy là cô bèn im bặt, bắt đầu thầm đếm cừu, hy vọng có thể để bản thân nhanh chóng ngủ đi, trốn thoát khỏi bầu không khí lúng túng quái dị này.


Khi Lý Nhược Thủy đếm đến con cừu thứ mười tám, giọng nói ôn hòa của Lộ Chi Dao lại lần nữa vang lên trong bóng tối.


“Đây là ước hẹn thứ hai của chúng ta à?”


“Không tính đâu.” Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ rồi đáp, “Chuyện này nên gọi là thương lượng.”


“Cô đang muốn có được sự đồng ý từ ta ư?” Như nghe được chuyện gì mới mẻ, giọng y hơi cao lên, không còn vẻ dịu dàng mang theo thờ ơ như trước.


“Chẳng lẽ tôi còn có thể ép buộc anh, ném anh xuống nước chắc?”


Lý Nhược Thủy tưởng tượng ra cảnh mình ép Lộ Chi Dao thì bất giác bật cười: “Bây giờ trong đầu tôi toàn là cảnh anh bị bắt bơi nhưng vẫn giữ nụ cười dịu dàng nhè nhẹ thôi.”


Cô vốn tựa vào bên ngực trái của Lộ Chi Dao, lần này cười rộ lên, ngay cả nhịp tim của y cũng bị ảnh hưởng rung động theo, cảm giác vô cùng kỳ lạ.


Cười được nửa chừng, Lý Nhược Thủy chợt nhớ lại chuyện ngồi thuyền trôi lênh đênh trong hang động lần trước.


“Anh không biết bơi, thế sao lúc đó ngồi thuyền trong hang động lại chẳng sợ chút nào thế, còn buông tay ra nữa chứ?”


“Ta không biết bơi, nhưng không có nghĩa là ta sợ rơi xuống nước.”


Cũng phải, một người không sợ chết thì sao lại sợ rơi xuống nước được.


Lý Nhược Thủy ngáp một cái, trong mắt dần phủ sương mờ: “Tôi buồn ngủ rồi.”



Không gian chật hẹp trong xe ngựa bỗng trở nên yên tĩnh.


Lộ Chi Dao bị mù bẩm sinh, năm giác quan lại nhạy bén dị thường. Đối với người thường, đêm mưa chỉ là đêm mưa, song với y, nó lại cực kỳ mức huyên náo. Tiếng mưa rơi trên lá, giọt nước đập vào mái che xe, mây giông cuồn cuộn, tất cả đều ùa vào tai y. Mùi bùn đất bốc lên từ cơn mưa xộc vào mũi làm người ta không thể né tránh.


“Mưa đúng là đáng ghét.”


Lời thở dài tương tự vang lên, y vô thức vuốt mái tóc đen của Lý Nhược Thủy rồi bỗng nhiên khẽ hít vào, dường như ngửi thấy gì đó.


Lại là hương thơm nhàn nhạt ấy.


Lộ Chi Dao đưa mũi đến gần Lý Nhược Thủy, mùi hương nhẹ nhàng quấn quanh, che đi phần lớn mùi bùn đất. Hơi thở nhẹ nhàng khẽ khàng của cô cũng lấn át âm thanh của gió mưa. Lộ Chi Dao nghiêng tai lắng nghe một lúc, không ngờ cũng thấy hơi buồn ngủ. Y bật cười khẽ.


“Thật kỳ diệu.”


Y khẽ động cơ thể, để cô tựa vào hõm cổ mình, để hơi thở ấy phả lên vành tai. Rồi y lắng nghe nhịp thở êm ái kéo dài ấy, nghiêng đầu, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.


Một đêm không mộng mị.


Mặt trời lên cao, những giọt mưa chưa kịp khô phản chiếu ánh sáng, vẽ nên một khung cảnh rực rỡ. Mặt đất được gột rửa sạch sẽ sau trận mưa đêm, lá cây cũng xanh tươi trở lại. Không khí vương chút mùi đất, cơn gió ẩm ướt lướt qua xe ngựa, len vào ngôi miếu đổ nát.


Lục Phi Nguyệt thức giấc trong ngôi miếu đó, ngẩn ngơ nhìn Giang Niên đã thu dọn xong. Má chị thoáng đỏ, ánh mắt mất tự nhiên lảng tránh, cố lấy lại vẻ lạnh lùng của mình: “Hôm nay anh dậy sớm thế.”


Giang Niên mỉm cười dập tắt đống lửa, tiếp lời: “Nếu tôi không dậy sớm thì gió đã thổi bay cửa rồi.”


Lục Phi Nguyệt nghiêm mặt gật đầu, đứng dậy nhặt kiếm của mình, chỉnh trang quần áo.


“Đa tạ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Giang Niên đã quen với dáng vẻ nghiêm túc của chị từ lâu, cũng cầm tay nải đứng dậy, mỉm cười lắc đầu: “Đi thôi, xem thử hai người trong xe thế nào.”


Hai người bước đến trước xe, con ngựa nấp dưới mái hiên hí mũi rồi lại cúi đầu gặm cỏ trước ngôi miếu tàn tạ. Lục Phi Nguyệt mở cửa xe, khi nhìn thấy hai người bên trong, chị không khỏi sững lại, nhưng cũng không bước tiếp vào.



Không phải vì gì khác, chỉ là cảnh tượng trước mắt quá hài hòa.


Chẳng biết cửa sổ xe đã được mở ra từ lúc nào, ánh nắng len vào qua khung cửa, phủ lên hai người đang ôm nhau ngủ một lớp sáng ấm áp. Lý Nhược Thủy quay lưng về phía họ, không nhìn rõ sắc mặt, còn Lộ Chi Dao thì co chân nghiêng đầu ngồi đó, mái tóc đen che nửa khuôn mặt, tay trái vẫn nắm lấy đuôi tóc của Lý Nhược Thuỷ. Những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong luồng sáng liên tục bay lượn quanh hai người, tạo nên bầu không khí tĩnh lặng mà yên bình.


Tất cả hòa quyện vào nhau, hệt như cá với nước, ánh sáng và cây cối.


Cơ thể Lộ Chi Dao khẽ động, mái tóc đen che mặt trượt xuống, lộ ra gương mặt tựa như ngọc.


“Trời sáng rồi sao?” Giọng nói trong trẻo, chẳng hề khàn đặc khô khốc khiến người ta khó mà đoán được y đã thức dậy từ bao giờ.


Giang Niên thoáng ngẩn ra, gật đầu. Rồi anh ta chợt nhớ ra Lộ Chi Dao không nhìn thấy, bèn lúng túng đáp: “Sáng rồi.”


Không khí buổi sớm trong lành, chim chóc ríu rít trên cành cây, cơn gió se lạnh thổi vào xe ngựa đánh thức Lý Nhược Thủy đang mơ màng tỉnh giấc. Ánh nắng phủ thẳng xuống, cô nhíu mày thích ứng với ánh sáng rồi mới mở mắt. Lúc nhìn thấy hai người đứng ngoài xe, Lý Nhược Thuỷ sững sờ chốc lát, cảm giác xấu hổ dâng lên khắp cõi lòng. Cô lập tức ngồi dậy thu dọn chăn, nhường lại không gian trong xe.


“Ngại quá chị Lục, đã để hai người đứng ngoài lâu như vậy.”


Những sợi tóc trượt khỏi lòng bàn tay, Lộ Chi Dao khẽ xoa đầu ngón tay, ngồi sang một bên.


Lục Phi Nguyệt nhận lấy chăn mền rồi để xuống đáy thùng xe ngựa, vẻ mặt tự nhiên không hề lúng túng: “Không sao, bọn chị cũng vừa mới đến thôi.”


Giang Niên đánh xe ở bên ngoài, ba người còn lại ngồi trong xe, trong không khí quẩn quanh cái tĩnh lặng lạ kỳ. Nhưng dường như chỉ có Lý Nhược Thủy cảm nhận được sự im lặng này mang theo chút ngượng ngùng như có như không. Tối qua cơ thể đau đớn quá, chẳng còn tâm trạng suy nghĩ gì khác, song bây giờ đã ổn, bởi thể mà những điều đáng lăn tăn, không đáng lăn tăn lại như thủy triều ào ào kéo đến. Trước đây cô luôn cho rằng y là một kẻ điên, chỉ biết làm theo ý mình. Nào ngờ lần này y lại sẵn sàng hao tổn nội lực giúp cô, hơn nữa còn giúp suốt cả một đêm.


Tâm trạng của Lý Nhược Thủy bây giờ rất phức tạp. Một mặt, cô biết thái độ làm người của y, việc y làm chắc chắn chẳng phải vì động lòng, tuy nhiên rốt cuộc là vì điều gì thì cô cũng không biết. Mặt khác, là bản thân cô. Lý Nhược Thủy tuy vô tư, nhưng cũng không đến mức có thể ngủ ngon lành khi ở riêng với một người đàn ông được. Dù tối qua là do phát độc, song chẳng đến mức vừa đặt đầu xuống đã ngủ say sưa như vậy.


Chỉ có một cách giải thích: Trong tiềm thức, cô đã bắt đầu tin tưởng Lộ Chi Dao.


Điều này còn khiến Lý Nhược Thủy kinh ngạc hơn cả việc phát hiện y là một kẻ điên.


Nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy, mười phần thì đến chín là cô sẽ bị cuốn vào mất, vậy thì chẳng khác nào trộm gà không thành còn mất nắm gạo cả. Lý Nhược Thủy như đứng đống lửa như ngồi đống than nhìn hai người còn lại: Lục Phi Nguyệt vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng thực chất là đang thả hồn đâu đó; còn Lộ Chi Dao thì vẫn như mọi khi, y tựa vào vách xe, khóe môi khẽ cong lên.


Sau đó, những ngón tay hơi tái nhợt của y gõ nhẹ lên ghế xe, phát ra tiếng “cộc cộc” nho nhỏ, nhịp điệu ngày càng nhanh, rõ ràng là trùng khớp với nhịp tim cô…



Chưa đợi hai người kia phản ứng, Lý Nhược Thủy đã vội vàng nhảy ra ngồi lên càng xe.


Nghe thấy tiếng cười không đè nén được ở phía sau, Lục Phi Nguyệt như bị giật mình hoàn hồn. Chị mờ mịt nhìn về phía Lộ Chi Dao đang dùng mu bàn tay che đi khoé môi cong nhẹ.


Chị đã bỏ lỡ điều gì sao?


Cơn gió mát lạnh thổi vào mặt, cái nóng bức kỳ quái cuối cùng cũng dịu đi, Lý Nhược Thủy thở phào nhẹ nhõm. Song, lúc quay đầu, cô lại thấy ngay Giang Niên đang cầm dây cương nhìn mình bằng vẻ mặt đầy ngưỡng mộ.


Lý Nhược Thuỷ: “?”


“Cùng là người mà số phận khác nhau quá.” Giang Niên thở dài, “Tôi với Phi Nguyệt quen nhau hai năm rồi, thế mà tiến triển còn chẳng nhanh bằng hai người.”


“Còn phải nói hả.” Lý Nhược Thủy âm thầm than thở, rồi lại nhớ đến trong nguyên tác, hai người này phải đến hơn hai trăm chương mới thổ lộ lòng mình. Bao chương dài như thế, vậy mà tác giả chẳng hề cho nhân vật nam phụ như Lộ Chi Dao thêm chút thông tin nền, hại cô bây giờ chẳng biết gì cả.


Dù đang là tháng Ba, nhưng dọc đường vẫn có nhiều hoa nở. Để đè ép những suy nghĩ rối bời trong lòng, Lý Nhược Thủy vô thức đưa tay hái hoa rồi tiện thể đan thành vòng. Giang Niên nhìn chiếc vòng hoa dần thành hình trong tay cô, không khỏi cảm thán: “Đỉnh thế, sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ!” Chưa nói hết câu, anh ta đã thi triển khinh công đi hái hoa ven đường, bỏ mặc con ngựa không ai giữ cương, để nó tự động chạy về phía bãi cỏ xanh.


“Cô kéo ngựa lại đi!” Lý Nhược Thủy đưa tay nắm dây cương, nhưng xe ngựa lại đột nhiên lắc lư. Khi cơ thể Lý Nhược Thuỷ chao đảo suýt ngã xuống, một bàn tay hơi lạnh lẽo bỗng vươn ra giữ lấy cô.


Cô quay đầu, Lộ Chi Dao đã ra ngoài rồi ngồi xuống càng xe. Bàn tay y thuận thế lướt dọc theo cổ tay tới lòng bàn tay cô, nắm lấy dây cương.


“Cô nói hướng đi đi.”


Nghe giọng nói của y, trên cổ tay vẫn còn vương chút hơi lạnh, lòng Lý Nhược Thủy chợt bình tĩnh lại.


“Rẽ trái chút, trở lại đường chính.”


Lý Nhược Thuỷ nhanh tay gia tăng tốc độ, một vòng hoa đã được hoàn thành. Giọng nói của cô chẳng hề khác thường ngày: “Tặng anh này, tôi làm riêng đấy.”


Nhành hoa mềm mại quấn với dây leo vương theo hương hoa nồng đậm được đặt vào lòng y. Lộ Chi Dao thoáng im lặng, rồi khoé môi lại nhếch lên nở nụ cười quen thuộc. Nhưng y chỉ đặt vòng hoa sang bên cạnh và nhẹ nhàng đáp lại.


“Đa tạ.”


Lý Nhược Thủy nhẹ giọng đáp, sau đó không nói gì nữa. Vừa nãy cô còn đang nghĩ quàng nghĩ xiên gì chứ, mục tiêu của cô luôn là chinh phục nhân vật rồi trở về nhà, cô không thể để những suy nghĩ vớ vẩn linh tinh này làm chậm trễ được.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 14
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...