Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 15: Gả Thay
Chương 15: Nếu ta mà muốn, thì nhất định là toàn bộ
Ngói đen tường trắng hòa xen, ngựa xe như nước rộn ràng người qua. Trên con phố rộng lớn, những đoàn thương nhân từ khắp nơi qua lại. Nơi đây bày bán đủ loại hàng hóa quý hiếm từ hương liệu, trân châu đến thực phẩm và dược liệu.
Đây chính là Thương Châu, vùng đất giàu có và phát triển bậc nhất thiên hạ, chỉ sau mỗi hoàng thành.
[Tiến độ chinh phục của ký chủ đã đạt một phần tư, phần thưởng nhiệm vụ sẽ được phát dựa theo kết quả chinh phục.]
[Phát thưởng: Một mảnh ký ức bất kỳ *1, hai mươi lượng bạc vụn. Xếp hạng tổng hợp: Trung bình.]
[Mời ký chủ điều chỉnh hướng đi, tiếp tục cố gắng, tự lực cánh sinh.]
“Khụ khụ!” Lý Nhược Thủy đặt chén trà xuống, che miệng ho sặc sụa, như là bị sặc quá.
Gì đây? Rõ ràng lúc trước suýt chết mấy lần, thế mà đánh giá chỉ có trung bình thôi á? Sao cô lại không biết còn có vụ đánh giá này từ đầu nhỉ?
[Xếp hạng có liên quan đến dao động cảm xúc của mục tiêu chinh phục, đạt mức trung bình đã là không tệ rồi, mong ký chủ đừng tự ti.]
[Chinh phục thành công hay không, không phụ thuộc vào từng lần đánh giá, mà quan trọng là kết quả cuối cùng. Ký chủ đừng nản chí, hãy cố gắng trở về nhà.]
Sau hồi ho khan, một bàn tay lành lạnh vươn tới vỗ nhẹ lưng giúp cô, chuỗi hạt ngọc trắng trên cổ tay vang lên tiếng leng keng.
“Chậm lại thôi.”
Giọng nói dịu dàng tựa dòng suối ấm khiến những người khác trong quán trọ nghe thấy thì bất giác lén quay đầu nhìn. Ánh mắt họ ánh lên vẻ kinh ngạc rồi quay đầu thì thầm bàn tán.
Sau khi Lý Nhược Thủy bình ổn lại hơi thở, y thu tay về, tiếp tục dùng đũa ăn phần thức ăn trong bát, đôi mày khẽ cong lên đầy hứng thú: “Cô chắc chắn thuốc giải ở Thương Châu chứ?”
“Chắc.” Lý Nhược Thủy tiện tay gắp cho y một miếng gà nướng, “Tôi còn biết nó ở đâu, nhưng mà không biết làm sao lấy được thôi.”
Trong nguyên tác, Lục Phi Nguyệt và Giang Niên dẫn Lộ Chi Dao đến Thương Châu, dù nói tìm thuốc giải cho y nhưng thực chất chủ yếu là để thực hiện nhiệm vụ. Nào ngờ lại vô tình phát hiện Hỏa Dịch Thảo ở trong nhà của mục tiêu nhiệm vụ, từ đó giúp y giải độc.
Nếu muốn giải độc thì chỉ cần đợi cơ hội là được, sau khi hoàn thành nhiệm vụ là Lục Phi Nguyệt có thể lấy được Hỏa Dịch Thảo. Nhưng quá chậm, trong khoảng thời gian đó độc sẽ phát tác, rất đau đớn. Hỏa Dịch Thảo nằm trong tay một phú thương, đập tiền mua thì không kham nổi, mà muốn trộm thì Lục Phi Nguyệt chắc chắn không đồng ý, còn bản thân cô lại không biết võ công…
“Giờ anh có hứng thú nhận lệnh có thưởng không? Giúp tôi lấy thuốc giải nhé?”
Lộ Chi Dao vừa ăn thức ăn cô gắp cho, vừa giãn mày nụ cười ôn hòa.
“Lần trước cứu cô là ta tự nguyện, nhưng lần này phải tính phí. Ta lấy rất đắt đấy.”
Lý Nhược Thủy siết chặt hai mươi lượng bạc vừa nhận, vẻ mặt thoáng chần chừ: “Bao nhiêu?”
Lộ Chi Dao chậm rãi giơ tay ra hiệu một con số. Sau khi nghe thấy tiếng hít sâu của Lý Nhược Thuỷ, nụ cười trên môi y càng thêm dịu dàng.
“Anh quá đáng thế? Tôi giúp anh cản châm độc, dù xét về tình hay lý thì anh cũng nên giúp ân nhân cứu mạng chứ?”
“Thay vì nói chuyện cứu mạng, chi bằng như này đi.” Lộ Chi Dao đặt đũa xuống, vẻ mặt khá nghiêm túc.
“Cô đưa tóc cho ta, ta sẽ giúp cô lấy thuốc giải.”
Lộ Chi Dao đã quy kết nguyên nhân ngày hôm qua tâm trạng y tốt là do chạm vào tóc cô. Nếu có thể lúc nào cũng v**t v*, vậy tâm tình hẳn sẽ thư thái hơn nhiều.
“Anh cần tóc tôi làm gì?” Lý Nhược Thủy như bị giẫm phải đuôi, ôm đầu tránh xa y chút, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Gì đây? Lúc như này đáng ra phải đòi tiền hoặc đòi người chứ, thằng thần kinh nào lại đi đòi tóc thế?!
Lộ Chi Dao ngẫm nghĩ một hồi, khóe môi mang theo ý cười nhè nhẹ: “Làm một con búp bê, lúc rảnh có thể v**t v*, tối đặt bên gối ngủ cũng ngon hơn.”
Ánh nắng phủ lên người y, trông có vẻ ấm áp. Khi nói đến chuyện ngủ ngon, y khẽ thả lỏng vai, dường như chỉ cần nghĩ đến là đã có thể khiến toàn thân thư thái.
Lý Nhược Thủy cắn đũa nhìn y, bất giác nuốt nước bọt, ánh mắt phức tạp. Thì ra Lộ Chi Dao không chỉ điên, mà còn là một kẻ b**n th** nữa.
Con đường chinh phục của cô thật sự gian nan quá mà.
“Tóc dài hay tóc ngắn?” Lý Nhược Thủy cảm thấy mình vẫn có thể gắng thêm chút nữa.
“Nếu ta muốn, thì nhất định là tất cả.”
Thế thành ra cô chọc đầu à?
“Không đời nào.” Lý Nhược Thủy nghiêm túc từ chối, “Tôi thà chịu đau mấy lần còn hơn cạo trọc đầu.”
Lộ Chi Dao ngồi ngay ngắn, chuỗi hạt ngọc trắng trên cổ tay ánh lên dưới nắng. Y không ngạc nhiên trước câu trả lời của cô, chỉ khẽ cong môi: “Đến lúc đau nhớ tìm ta.”
Trong khi bọn họ đang ăn uống tại quán trọ, hai người Lục Phi Nguyệt tiếp tục đi theo diễn biến chính của cốt truyện. Trước đó, Lục Phi Nguyệt đã nhận được một bức mật thư từ Tuần Án Ti. Nhà họ Trịnh ở Thương Châu là thương nhân được hoàng gia ban đặc quyền để kinh doanh và phục vụ triều đình, Tuần Án Ti nghi ngờ họ có liên quan đến một vụ án tham ô, nên mới muốn Lục Phi Nguyệt tìm chứng cứ. Thế nhưng do nhà họ Trịnh đang canh phòng cẩn thận vì bệnh tình của cậu Hai, đâm ra không thể lấy danh nghĩa tôi tớ trà trộn vào được. Mà vừa khéo Trịnh phủ kén vợ cho cậu Hai để xung hỷ, bởi vậy bọn họ muốn Lục Phi Nguyệt tận dụng cơ hội này.
Trước cửa quán trọ, hai bóng dáng một đen một xanh đi vào, nhưng giữ khoảng cách rất xa, hai người khoanh tay, sắc mặt âm trầm. Hai người này không ai khác chính là Lục Phi Nguyệt và Giang Niên. Bọn họ không nói lời nào, cứ thế ngồi xuống ghế, bát mình mình bưng lên ăn, hoàn toàn không giao tiếp.
Chiếc bàn này ở gần cửa sổ quán trọ, trên bệ cửa sổ có treo hai lồng chim sẻ của quán, chúng kêu líu ríu trông rất đáng yêu. Đây chính là chim nuôi chuyên để chọc khách vui.
Lộ Chi Dao dường như không nhận ra bầu không khí nặng nề, y vẫn đang cầm một chuỗi quả đỏ trêu chọc lũ chim, nghiêng tai lắng nghe tiếng chim sẻ ríu rít nhảy lên nhảy xuống ăn quả.
Bầu không khí quá ngột ngạt, Lý Nhược Thủy đặt đũa xuống, nhìn Lục Phi Nguyệt: “Chị Lục, hai người làm sao vậy?”
Nếu cô đoán không sai, có lẽ là nhiệm vụ của Lục Phi Nguyệt đã bị Giang Niên phát hiện. Nhiệm vụ lần này là điều tra bí mật, yêu cầu Lục Phi Nguyệt đợi khi Trịnh phủ kén vợ để xung hỷ thì gả vào, từ đó xâm nhập vào nội bộ kẻ địch và tìm ra chân tướng.
Giang Niên không biểu lộ cảm xúc, cũng chẳng còn vẻ bông đùa như trước, anh ta ngẩng đầu nhìn Lý Nhược Thủy: “Tôi hỏi cô, nếu thủ lĩnh của cô bảo cô kết hôn để âm thầm điều tra, cô có đồng ý không?”
Mặc dù câu hỏi có vẻ đột ngột, nhưng Lý Nhược Thủy vẫn hiểu được ý của anh ta. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Còn tùy tình huống, nhưng thông thường thì không.”
Lý Nhược Thủy không thẳng thắn như Lục Phi Nguyệt, kiểu mật lệnh hố người này có lẽ cô sẽ tìm cách tránh né. Nhưng sở dĩ nguyên tác có cách xây dựng như vậy là vì mạch truyện quá chậm, muốn tạo thêm vài sự kịch tính cho nam nữ chính mà thôi.
Nghe được câu trả lời của cô, Giang Niên như tìm được viện quân, lập tức gật đầu đồng tình theo: “Đây mới là suy nghĩ của con gái bình thường.”
Lý Nhược Thủy cạn lời. Lâu thế mà mãi Giang Niên vẫn không theo đuổi được Lục Phi Nguyệt là có lý do cả đấy. Ai lại đi so sánh người mình thích với người khác ngay trước mặt chứ, mà lại còn nói “em không bằng người ta”?
Lục Phi Nguyệt mặt lạnh, mím chặt môi mím, lời nói ra cũng lạnh lùng hơn vài phần.
“Tôi là bổ khoái của Tuần Án Ti, nghe lệnh hành sự là trách nhiệm của tôi. Nhược Thủy, em cảm thấy chị không bình thường à?”
Đôi tình nhân cãi nhau, người ngoài tốt nhất nên tránh xa. Lý Nhược Thủy lập tức đặt đũa xuống, đi về phía cửa sổ rồi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Lý Nhược Thủy cũng đến đây, Lộ Chi Dao khẽ cười, giơ quả đỏ trong tay lên lắc lắc trước mặt cô.
“Quả này rất ngọt, có muốn thử không?”
Lý Nhược Thủy đè tay y xuống, hướng về phía lồng chim sẻ: “Tôi ăn no rồi, anh cứ cho chim ăn đi.”
Lộ Chi Dao bật cười, mái tóc đen bị gió thổi ra sau để lộ gương mặt tựa như ngọc. Không cần thêm bất kỳ điểm xuyết nào, chỉ cần khóe môi cong lên cũng đủ làm người ta si mê.
Lý Nhược Thủy chống cằm nhìn y, dù biết rõ bản tính của người này nhưng cô vẫn bất giác bị khuôn mặt kia mê hoặc.
Cảm nhận được ánh mắt bên cạnh, nụ cười của Lộ Chi Dao càng sâu hơn. Nhưng thoáng chốc, nụ cười ấy lại chợt nhạt đi, ngay cả khóe môi cong lên cũng dần hạ xuống.
Y vươn tay hái một quả đỏ, cổ tay nhẹ nhàng xoay chuyển rồi búng ra xa.
Là gì khiến Lộ Chi Dao lộ ra biểu cảm như vậy, ngay cả nụ cười giả tạo cũng biến mất? Lòng hiếu kỳ bùng lên, Lý Nhược Thủy thò nửa người ra nhìn, song chẳng thấy gì cả.
“Nhược Thủy, lát nữa Trịnh phủ tổ chức đấu võ kén vợ, chị sẽ tham gia. Mọi người định ở lại đây đợi hay cùng đi xem?”
Giọng Lục Phi Nguyệt vẫn còn vương chút âm thở, chị ôm đao đứng dậy, không thèm nhìn Giang Niên.
Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ chốc lát, rồi gật đầu: “Đi.”
Lộ Chi Dao vốn không có hứng thú với mấy chuyện này nhưng cũng gật đầu, còn Giang Niên dù ngoài mặt giận dỗi, song khi mấy người kia rời đi thì vẫn đi theo.
Võ đài đấu võ kén vợ của Trịnh phủ được dựng ngay trước tửu quán, hiển nhiên là đã bao trọn nơi đây.
Tầng hai của quán rượu có ba người đang ngồi: hai cụ già ung dung quý phái cùng một cô gái mặc váy voan màu xanh hồ nước. Cả ba người đều im lặng quan sát võ đài, vẻ mặt khá nghiêm nghị. Trên võ đài có treo mấy dải lụa đỏ, song không có xíu không khí vui mừng nào, chẳng giống kén vợ, mà giống tuyển người bảo vệ hơn. Theo lý mà nói, hình thức kén vợ kiểu này hẳn là rất ít người tham gia, nhưng vì đây là Trịnh phủ giàu có, nên chỉ riêng số người đang làm nóng cơ thể chuẩn bị lên đấu cũng đã hơn chục người.
Trái ngược với sự trầm mặc của người bên Trịnh phủ, đám đông vây xem lại vô cùng hào hứng, chen chúc nhau thành ba tầng trong ngoài. Ngay cả các lầu tửu lâu gần đó cũng đứng chật kín người. Người thì cắn hạt dưa, kẻ thì gặm hoa quả, vừa ăn vừa bàn luận xôn xao quanh võ đài.
Lục Phi Nguyệt và Giang Niên đi đăng ký, trong khi Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao còn đang vất vả chen qua dòng người. Lộ Chi Dao không nhìn thấy đường, Lý Nhược Thủy liền nắm chặt cổ tay y rồi kéo xông lên phía trước. Về sau không còn cách nào khác, cô đành ôm eo Lộ Chi Dao.
“Cố chịu chút, sắp đến phía trước rồi.”
Lộ Chi Dao trông thì gầy, không ngờ eo lại rắn chắc có lực như thế, ôm vào cảm giác thích cực.
“Hình như cô rất sợ ta mất kiểm soát nhỉ?”
Lý Nhược Thủy không chỉ nắm eo y, mà còn vô thức giữ lấy cổ tay phải của y. Xét theo một góc độ nào đó, đúng là đang khống chế thật.
“Anh biết là tốt rồi.”
Lộ Chi Dao khẽ cười, không trả lời lại, cứ để mặc cô kéo đi.
Nói mới nhớ, đã lâu rồi y không dùng gậy dò đường.
Lý Nhược Thủy trả lời cho có rồi dồn sức kéo Lộ Chi Dao đi tiếp. Đến khi chen lên hàng đầu, búi tóc của cô cũng rối lung tung bèng kha khá.
Trịnh phủ tổ chức đấu võ kén vợ theo hình thức đấu vòng tròn một chọi một, người chiến thắng cuối cùng sẽ trở thành người thắng cuộc và ba ngày sau sẽ được gả vào Trịnh phủ. Trên võ đài đã có hai cô gái đang giao đấu, chiêu nào chiêu nấy tàn nhẫn mạnh mẽ nhưng không tổn hại đến chỗ hiểm, trông giống như bàn luận võ thuật, trao đổi chiêu thức hơn.
“Biết võ công trông ngầu đấy.” Lý Nhược Thủy tự lẩm bẩm một mình, cảm thán các chị quá ngầu.
“Cô muốn học võ không?” Lộ Chi Dao như nghe được chuyện gì thú vị, khóe môi mang theo ý cười chân thật hơn đôi chút.
“Thật ra tôi cũng từng định học rồi.”
“Vậy để ta dạy cô nhé?”
Tâm trí Lộ Chi Dao hoàn toàn đặt lên người Lý Nhược Thủy, không biết lại đang suy tính điều gì, nụ cười ngày càng dịu dàng. Nhìn thấy nụ cười đó, dù rất muốn từ chối, song cô vẫn gật đầu: “Được, tìm thời gian thích hợp rồi nói sau.”
Chinh phục người ta là như vậy đấy, dù mình không muốn nhưng nếu có thể thúc đẩy tiến triển tình cảm thì không muốn cũng phải đồng ý thôi. Huống hồ, cô cũng không quá bài xích. Là bậc thầy võ thuật trong sách, nếu luyện tập cùng y, chắc chắn sẽ học được không ít, biết đâu sau này còn có thể trở thành cao thủ nữa.
“Tìm thời gian?” Lộ Chi Dao nghiêng đầu nhìn cô, lọn tóc đen chậm rãi trượt xuống trước ngực, ánh sáng lướt nhẹ trên hàng mi dài, nụ cười bên môi lại càng chân thật hơn.
Y chẳng hề do dự mà đặt kiếm vào tay cô.
“Lên võ đài tỉ thí đi, chẳng phải thế là có thể dạy ngay cho cô được sao? Thực chiến là cách học nhanh nhất đấy.”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 15: Gả Thay
10.0/10 từ 22 lượt.
