Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 13

Chương 13: Tâm trạng rối bời bất giác trở nên tĩnh lặng đến lạ


[Đêm hôm ấy, ba người Lục Phi Nguyệt, Giang Niên và Lộ Chi Dao đang trên đường đến Thương Châu, nhưng vẫn chưa tìm được chỗ nghỉ chân. Lộ Chi Dao khẽ gõ lên bàn, nét mặt hơi áy náy: “Xin lỗi, có vẻ như độc trong người tôi lại phát tác rồi.”]


[Hai người còn lại vội vàng dừng xe, lục tìm trong thùng xe một tấm chăn dày đắp cho y. Chàng trai ôn hòa ấy không hề từ chối, khẽ nói một tiếng cảm ơn rồi đắp chăn lên người, không nói thêm gì nữa.]


[Đêm khuya lạnh như nước, nhưng y lại chẳng hề cảm thấy khó chịu. Y chỉ khép hờ mắt, tựa vào vách xe hệt đang ngủ, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.]


[“Không sao, có thể tiếp tục lên đường rồi.”]


Đây là trong sách mô tả cảnh Lộ Chi Dao trúng độc. Vài câu ngắn gọn, chẳng hề nhắc đến chút đau đớn nào, nên mới làm Lý Nhược Thủy cho rằng thứ độc này cũng không khó chịu lắm. Dù sao thì, nếu là nam phụ chịu khổ, tác giả chắc chắn sẽ đặc tả khoa trương lên để giúp nam phụ giành lấy lòng thương hại của nữ chính. Nhưng đằng này tác giả lại chẳng viết gì nhiều, chứng tỏ có khả năng thứ độc này cũng không quá đáng sợ. Bởi vậy, giờ là lúc cô phải trả giá cho sự ngây thơ của mình.


Cơn lạnh dần dần thấm ra từ tận bên trong cơ thể. Càng đến gần nguồn lửa, cơn đau lại càng rõ rệt tựa có lưỡi dao cứa vào da thịt, đau đớn âm ỉ tận xương tuỷ.


Lý Nhược Thủy đã lui đến tận bệ thờ Phật, cơn đau buốt như dao cắt cũng giảm hơn rất nhiều. Song, ngay sau đó là cái lạnh thấu xương từ trong cơ thể phát ra. Cô run rẩy như sàng gạo, nhưng cũng chẳng tác dụng gì mấy.


Lý Nhược Thuỷ ôm chặt thân mình ngồi trên bệ thờ Phật, hà hơi vào hai tay. Không biết có phải ảo giác hay không, mà hơi thở thở ra dường như cũng lạnh buốt.


Lục Phi Nguyệt và Giang Niên vội vàng che ô chạy vào xe ngựa tìm chăn, trong miếu giờ chỉ còn lại hai người một mèo. Bé mèo cam đến bên Lý Nhược Thuỷ, tò mò nhìn rồi thè lưỡi l**m tay cô. Nhưng ngay sau đó nó bị cái lạnh k*ch th*ch xù cả lông, rùng mình hắt hơi.


“Xì xì…” Lý Nhược Thủy thấy rất buồn cười, song vì bản thân đang run nên đâm ra nụ cười ấy lại cứng nhắc, từng thanh âm bật ra khỏi miệng như bị vỡ vụn.


Nhiệt độ của cục bông be bé này đối với Lý Nhược Thuỷ không khác nào lò sưởi, cô chẳng hề do dự mà ôm chặt nó vào lòng. Nhưng nào ngờ, nhiệt độ cơ thể cô lại thấp đến mức ngay cả mèo có lớp lông dày cũng chịu không nổi.


Bé mèo cam không chịu được nữa, vùng vẫy muốn thoát ra. Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, run rẩy thả nó đi rồi tự xoa tay sưởi ấm. Cô cọ xát hai lòng bàn tay nhanh đến độ tưởng như có thể tạo ra tia lửa, thế mà cuối cùng nhiệt độ vẫn không hề tăng lên.


“Sao cô lại thả nó ra?”


Lộ Chi Dao từng trúng độc, đương nhiên y biết đối với cô thì hơi ấm của động vật lúc này thoải mái tới nhường nào.



“Nó không muốn giúp tôi sưởi ấm, khụ, ép, nó làm gì.” Nếu không phải vì lạnh đến mức đứng còn không vững thì chắc chắn Lý Nhược Thủy đã lao ngay ra làm một bài thể dục Thất Thải Dương Quang1 rồi.


Lộ Chi Dao đứng dậy, mái tóc đen dài buông rủ sau lưng, chầm chậm tiến về phía bệ thờ Phật.


“Giờ thì cô đang nếm thử cảm giác trúng độc rồi đó. Cô có hối hận vì đã đỡ ám khí thay ta không?”


Lý Nhược Thủy liếc y, lạnh đến mức nói không tròn câu: “Nói thật thì cũng hơi, hơi hơi.”


“Đau lắm sao?”


“Quá kinh khủng luôn ấy.” Nếu lúc này Lý Nhược Thuỷ có thể soi gương, chắc hẳn cô sẽ thấy môi mình đã hơi tái đi.


“Vậy à.” Lộ Chi Dao đứng trước bệ thờ Phật, rút kiếm đưa cho cô, mỉm cười dịu dàng.


“Thế chi bằng kết liễu luôn đi. Như vậy cô sẽ không còn phải chịu đau đớn, mà cũng có thể thực hiện quy ước cá cược của chúng ta.”


??? Cô cứ tưởng y cuối cùng cũng có chút lương tâm, định đến nói cho cô cách giảm bớt triệu chứng do độc phát tác chứ? Ai ngờ tên này lại điên đến mức này cơ!


Lý Nhược Thủy run lẩy bẩy, lúc đầu run vì lạnh thôi, nhưng giờ còn thêm cả tức giận nữa. Lời cô nói ra cũng trôi chảy hơn hẳn.


“Không bàn đến chuyện tôi trúng độc là vì ai, nếu nói về vụ cá cược thì rõ ràng là tôi đã thắng rồi, đúng không? Gặp được Lục Phi Nguyệt và Giang Niên, còn cứu cả những người khác, tất cả hệt như lời tôi đã nói ban đầu còn gì.”


Nụ cười nhẹ trên môi Lộ Chi Dao nhạt đi đôi phần. Suốt những ngày qua, trên quãng đường dài này, y vẫn luôn suy nghĩ đến Lý Nhược Thủy. Một tập văn kiện ghi rõ riêng tên y, dụ dỗ y cá cược với cô; sự chú ý như có như không dành cho y, thậm chí còn không ngại lấy mạng mình ra để chặn độc thay y… Từng chuyện, từng chuyện bày ra trước mắt, nhưng y lại không thể tìm ra mục đích của cô.


Nụ cười trên mặt vẫn nguyên vẹn, nhưng lòng y lại đầy phiền muộn. Ban đầu, Lộ Chi Dao chỉ coi cô như một trò tiêu khiển, song giờ đây, mọi chuyện cứ như một chiếc lồng đầy gai, chầm chậm siết chặt lấy y, buộc y mỗi ngày đều phải suy nghĩ về nó. Lộ Chi Dao không biết cảm giác này là gì, nhưng y cực kỳ khó chịu, chỉ có cắt bỏ tận gốc nguyên nhân gây phiền nhiễu này thì y mới có thể trở lại sự bình yên trước kia.


“Ta sẽ không yêu ai cả, nên vụ cá cược tiếp theo vốn không thể thành hiện thực. Thay vì chịu dày vò vì trúng độc, chi bằng cô cứ chết dưới kiếm của ta còn hơn.”


“Tương lai còn chưa đến, sao anh biết chắc rằng mình sẽ không yêu tôi! Tôi phát hiện anh đúng là rất chó, còn chẳng bằng con chó cắn Lã Đồng Tân2 nữa!”



“Lại còn ‘thay vì này nọ’, anh tưởng mình là học sinh tiểu học đang đặt câu chắc? Sao anh không nói ‘thay vì nhìn tôi chết cóng, chẳng bằng anh hy sinh bản thân sưởi ấm cho tôi’ đi?!”


Khoảng cách gần đến mức nếu y ra tay, cô nhất định cũng sẽ kéo y theo cùng. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Người Lý Nhược Thủy lạnh buốt, nhưng cảm giác cái ôm ấy mang đến lại mềm mại ấm áp hệt như con mèo y từng ôm thuở nhỏ. Nhưng chẳng được bao lâu, con mèo đó đã bỏ đi.


Lộ Chi Dao đột nhiên thu kiếm lại, đưa tay phải xoa nhẹ lên mái tóc cô, chầm chậm mà nhẹ nhàng.


Tâm trạng rối bời bất giác trở nên bình lặng đến lạ. Lý Nhược Thuỷ hoàn toàn không biết mình đang bị xem như thú cưng, hơi ngơ ngác. Cô vốn tưởng rằng mình sắp phải nhận sự trừng phạt của tên điên này, nào ngờ y lại đột nhiên thu tay.


Người này lại bị gì k*ch th*ch gì à??? Sau lưng cô lạnh toát, nhưng trực giác cô mách bảo rằng ngàn vạn lần không được động đậy. Lý Nhược Thủy cứng đờ cả người, mặc kệ y v**t v* mái tóc mình. Những ngón tay lạnh lẽo lướt từ sau gáy xuống, cô thầm lẩm bẩm trong lòng: Không sao, không sao, mạng vẫn còn, ngày mai cũng không cần chải tóc nữa rồi.


Động tác của Lộ Chi Dao thực sự rất giống động tác xoa đầu mèo của cô. Dưới sự đối đãi nhẹ nhàng ấy, sống lưng cứng đờ của Lý Nhược Thủy dần dần thả lỏng, thêm vào đó là nhiệt độ ấm áp từ cơ thể Lộ Chi Dao…


Thôi vậy, biết tiến biết lùi mới là đức tính của cô. Giờ là lúc nên lùi, đừng tự làm khó mình.


Lục Phi Nguyệt và Giang Niên vội vàng ôm chăn chạy vào trong miếu. Khi nhìn thấy tư thế của hai người bọn họ, cả hai đồng loạt khựng lại. Nhưng rồi Lục Phi Nguyệt vẫn ôm chăn bước lên trước.


“Anh Lộ, trong miếu dột nát, lạnh lẽo, đắp chăn sẽ ấm hơn đôi chút.”


Lộ Chi Dao ngồi trên bệ thờ Phật, ôm Lý Nhược Thủy trong lòng, dáng vẻ yên tĩnh dịu dàng trông chẳng khác nào pho tượng Phật bị sứt mất nửa khuôn mặt phía sau, nhẹ nhàng và hoà nhã. Hàng mi đang nhắm của y khẽ run lên, như thể hơi không vui vì bị quấy rầy, nhưng y vẫn gật đầu.


“Đa tạ.”


Dù bị y ôm chặt trong lòng, Lý Nhược Thủy khó nhọc vùng vẫy, ngoái đầu nhìn Lục Phi Nguyệt, trong nụ cười mang theo vẻ cảm kích vô hạn: “Cảm ơn chị Lục!”


Không hổ danh là nữ chính, người đẹp tâm thiện, suy nghĩ chu đáo.


Lý Nhược Thuỷ rùng mình một cái, vội vàng quấn chăn thật chặt. Thân nhiệt của Lộ Chi Dao vốn không cao, nhưng không biết vì lý do gì, y lại bắt đầu vận nội lực để nâng cao nhiệt độ cơ thể. Nhiệt độ trong chăn tức thì ấm lên hẳn.



Cái lạnh dâng lên từ tận sâu trong cơ thể, đôi tay dù có cọ xát thế nào cũng không thể ấm lên, toàn thân dần trở nên cứng đờ, cơn đau như thể xương cốt lạnh buốt sắp đóng băng rồi vỡ vụn thành từng mảnh. Cảm giác này cô thực sự không muốn nếm trải thêm lần nào nữa. Có người nguyện làm “lò sưởi” để sưởi ấm cô, cô chỉ có thể nói lời cảm kích.


Lộ Chi Dao không đáp, y tiếp tục ch*m r** v**t v* mái tóc cô, từ chân tóc đến ngọn tóc như thể vuốt không thoả mãn, cứ lặp đi lặp lại nhưng lại chẳng có chút ý trêu đùa hay bất kỳ không khí ám muội nào.


Giang Niên ở bên cạnh liếc nhìn Lộ Chi Dao đang tỏ vẻ bình tĩnh, rồi lên tiếng hỏi về chuyện chất độc: “Nói mới nhớ, anh Lộ này, hình như anh từng nói mình cũng đã trúng loại độc này nhỉ? Bị trúng ở đâu thế? Biết đâu chúng ta có thể tìm ra manh mối từ đó.”


Lộ Chi Dao im lặng một lúc, như đang hồi tưởng, lại như không muốn trả lời. Song cuối cùng, y vẫn theo thói quen mà nở một nụ cười: “Năm đó ta cùng sư phụ đi trộm gà ăn, vô tình trúng độc, nhưng không rõ là ở đâu, chỉ biết đó là một trang viên rất lớn.”


Sư phụ?


Lý Nhược Thủy hồi tưởng lại tình tiết cốt truyện trong đầu, nhưng cô chỉ nhớ trước khi chết, sư phụ y có nói một câu, ngoài ra không có thêm bất kỳ thông tin gì khác, thậm chí ngay cả tên bà ta là gì cô cũng không biết nữa.


Cân nhắc một lát, Lý Nhược Thủy vẫn quyết định hỏi: “Sư phụ anh rất giỏi đúng không?”


Trong quãng đời không dài của Lộ Chi Dao, có hai người gắn bó mật thiết với y nhất: một là mẹ, hai là sư phụ. Chỉ có hiểu rõ hai người này thì mới có thể hiểu được quá khứ của y. Giờ đã biết mẹ y là một kẻ yendere chính hiệu, vậy còn sư phụ y thì sao?


“Sư phụ ta rất giỏi ư?” Lộ Chi Dao bật cười khẽ, giọng điệu thoải mái.


“Gân tay gân chân của bà ấy đều bị cắt đứt hết, là một phế nhân. Nếu không phải như vậy, bà ấy đâu có để mắt đến một kẻ phế nhân như ta chứ?”


Qua lời nói của Lộ Chi Dao, có vẻ như sư phụ y cũng chẳng phải người tốt lành gì.


Gặp phải người cha cặn bã, mẹ thì có bệnh, sư phụ khinh miệt, Lý Nhược Thủy thật sự rất muốn thốt lên một câu “Uấy, được của nó phết”. Thể chất y là gì đấy? Sao toàn đụng phải người xấu thế!


Giang Niên nghe vậy thì hơi lúng túng, nghĩ rằng mình đã vô tình chạm đến vết sẹo trong lòng đối phương, liền vội vàng xua tay giải thích: “Ai nói vậy chứ, anh Lộ võ công cao cường, là kỳ tài võ học hiếm có.”


Nói ra câu này, anh ta cũng không tiện tiếp tục truy hỏi, mà Lộ Chi Dao cũng không trả lời, bầu không khí lập tức trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng củi lửa tí tách.


Lý Nhược Thuỷ thu mình trong chăn, chỉ cảm thấy đáng tiếc. Cô âm thầm thở dài: Giang Niên vẫn còn quá non, lẽ ra anh ta nên nhân lúc tâm tình Lộ Chi Dao tốt như này mà tiếp tục hỏi chứ. Lúc tâm trạng tốt, Lộ Chi Dao có thể nói là hỏi gì đáp nấy, không kiêng dè gì cả. Theo quan sát của cô, y cũng không phải kiểu người sẽ buồn bực vì những chuyện này, nếu thuận theo mà hỏi, biết đâu có thể moi ra được chút tin tức.



“Ngôi miếu này dột nát, gió lùa, khá ẩm lạnh. Nhược Thủy, chi bằng hai người vào xe ngựa nghỉ ngơi đi.”


Đang giữa bầu không khí yên tĩnh, Lục Phi Nguyệt đột nhiên thả một quả bom. Lý Nhược Thủy và Giang Niên lập tức quay phắt sang nhìn chị, một người thì sợ hãi, một người thì kinh ngạc.


Lục Phi Nguyệt cũng bị phản ứng của hai người dọa sợ, giọng nói vốn quyết đoán cũng bất giác mang theo chút do dự.


“Nơi đây quá lạnh, vào xe ngựa sẽ ấm hơn nhiều… không phải sao?”


Độc này không biết sẽ phát tác bao lâu, người duy nhất ở đây có thể giúp Lý Nhược Thủy chính là Lộ Chi Dao. Dù tính tình y quái gở, nhưng không phải hạng tiểu nhân đê tiện bỉ ổi. Vì cứu người, chuyện này cũng không có gì không ổn.


Lúc trước khi làm nhiệm vụ, Lục Phi Nguyệt cũng thường bị thương, nếu quá câu nệ lễ tiết e rằng chị đã uống không biết bao nhiêu bát canh Mạnh Bà rồi.


“Được.”


Cơn đau thể xác chiến thắng nỗi sợ trong lòng, Lý Nhược Thủy lập tức gật đầu đồng ý. Bây giờ việc giảm đau là quan trọng nhất. Trong miếu này đúng là quá ẩm thấp, chỉ cần một cơn gió thổi qua thì độc trong người cô cũng có thể dâng lên, càng ngày càng lạnh.


Lộ Chi Dao nhẹ gật đầu, bế cô nhảy xuống khỏi bệ thờ Phật. Y bước đi nhẹ nhàng, tà áo trắng bay bay, trông chẳng khác nào tiểu Bồ Tát bước ra từ miếu.


“Vậy thì làm phiền hai vị rồi.”


***


Lời của tác giả:


Nếu Lý Nhược Thủy không dùng mồm mép + hành động quấy rối để cắt ngang bài ca nội tâm của Lộ Chi Dao, thì giờ cô đã toi mạng rồi.


Lý Nhược Thủy: Lại là một ngày sinh tồn khó khăn.


***


Chú thích:

  1. ‘Thất Thải Dương Quang’ là một trong ba bài thể dục phát thanh hệ thống dành cho học sinh tiểu học và trung học toàn quốc, do Bộ Giáo dục tổ chức biên soạn. Bài thể dục này bắt đầu được triển khai và áp dụng tại các trường tiểu học, trung học phổ thông và trường dạy nghề trên toàn quốc từ ngày 1 tháng 9 năm 2008. Bài tập gồm 9 động tác, tổng cộng 68 nhịp tám. 
  2. Xuất phát từ . Câu này có nghĩa là làm điều xấu với người có ý tốt, không biết ơn mà còn phản bội hoặc hại người giúp mình. 

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 13
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...