Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 115
Chương 115
Vì chuyện ở Ngự Phong Sơn Trang mà lê ở Hoàng thành bị chặt gần hết, thành ra giờ mùa xuân tới cũng chẳng còn thấy cảnh lê nở kín khắp thành nữa. Nhưng nhiều người để cho sân vườn nhà trông đỡ trống trải thì cũng mua nào đào nào mơ từ các vườn trồng cây về trồng. Đâm ra giờ cứ mỗi độ xuân về là hoa nở rợp trời, đến cả những phiến đá xanh trên phố cũng được phủ lên một lớp hồng phơn phớt.
Và trong mùa xuân đầy sức sống ấy, Lý Nhược Thủy định kéo Lộ Chi Dao đi chơi xuân.
Hai người chiên chả giò, còn làm khá nhiều đồ ăn bỏ vào hộp rồi xách đồ đi đến chỗ du xuân. Chỗ đó là một bãi cỏ gần Hoàng thành, xung quanh có hồ có núi, trên núi trồng một rừng đào, rất nhiều người đều thích đến đó ngắm xuân.
Cùng đi ra khỏi thành còn có bọn trẻ ở trường học, chúng đeo túi sách, mặc đồng phục giống nhau, theo bước thầy đi ra ngoài thành. Trong đó có vài đứa trẻ nhìn ngó khắp nơi, rồi khi tình cờ thấy hai người Lý Nhược Thủy thì chúng tức khắc chuyển thành vừa đi vừa tò mò nhìn họ.
Ở Hoàng thành có rất nhiều cặp đôi đẹp, nhưng cả đám luôn cảm thấy hai người này khác hoàn toàn mấy cặp đôi ấy nên mới muốn xem rõ khuôn mặt. Dáng vẻ chị gái kia ra sao thì nhìn rõ rồi, nhưng đi cả quãng đường mà anh trai đeo kiếm cứ nghiêng người về phía chị gái ấy, thành ra khuất tầm nhìn, làm cả đám còn chẳng thấy được góc nghiêng của anh trai ấy nữa là.
Đi được một lúc, chị gái ấy bỗng nhìn thẳng vào cả đám rồi mỉm môi cười. Chẳng biết chị ấy nói gì với anh trai kia mà anh ấy quay đầu lại.
Hàng mày đôi mắt của anh trai kia như phảng phất ý xuân nhẹ nhàng đúng độ, trông còn mềm mại hơn cả những cành liễu mới đâm chồi. Cả đám chưa từng thấy người nào dịu dàng như vậy, mấy đứa trẻ bất giác trừng lớn mắt, hơi ngại ngùng.
“Chàng nhìn kìa, cô bé có đôi mắt tròn xoe đó giống hệt em lúc nhỏ!” Lý Nhược Thủy nhướng mày, giọng điệu ngạc nhiên lại tò mò, ra hiệu cho Lộ Chi Dao nhìn về phía đó.
Lộ Chi Dao ngoái đầu đã thấy ngay cô bé mà cô nói, y cong môi. Đúng là hàng mày đôi mắt rất giống cô, nhưng y cũng từng thấy “chân dung” lúc nhỏ của cô rồi, so ra thì cô nom tươi tắn hoạt bát hơn cô bé này xíu xíu.
“Giống em, rất dễ thương.” Lộ Chi Dao gật đầu rồi mỉm cười trả lời.
Bất cứ chuyện gì liên quan đến Lý Nhược Thủy thì y cũng vô thức dành chút thiện cảm cho nó.
Cả đám trẻ vừa gật gù lẩm nhẩm thuộc thơ, vừa theo bước thầy đi đến chỗ ngắm cảnh. Nhìn bọn nhóc mà Lý Nhược Thủy chợt nhớ tới trước kia khi dùng mảnh ký ức, lúc ấy bé Lộ Chi Dao đã từng cố gắng làm bạn với một đứa trẻ, hình như đứa bé nọ là con trai của Từ phu nhân. Cô còn chưa biết kết cục của nhóc đó nên lên tiếng hỏi y.
Lộ Chi Dao mím môi cười nhẹ, con rối gỗ buộc trên chuôi kiếm ngoan ngoãn ngồi trên vai y, sau đó bị mái tóc dài của y khẽ quệt rơi xuống.
“Có vẻ giấc mơ của em nói cho em biết kha khá đấy nhỉ.”
Y nhìn về phía trước, dường như đang hồi tưởng về người đó.
“Cha mẹ cậu ta xảy ra mâu thuẫn nên gửi cậu ta đến nhà họ hàng, nhưng mỗi năm vẫn sẽ đến thăm vài ngày. Sư phụ ta muốn ta tiếp cận cậu ta để moi ra thời gian cha mẹ cậu ta đến, nên ta đã chơi thân với cậu ta hơn một năm.”
Thật ra Lộ Chi Dao chẳng nhớ rõ người nào cho lắm, nhưng đối với đứa bé ấy thì y vẫn còn chút ấn tượng.
“Rồi sau đó thế nào?” Lý Nhược Thủy hơi do dự hỏi.
“Sau đó? Sau đó thì không gặp lại cậu ta nữa, có lẽ vẫn ở nhà người thân.”
Lộ Chi Dao không muốn nói quá nhiều về người không liên quan, y đưa tay chỉ về phía trước để chuyển hướng sự chú ý của Lý Nhược Thủy.
“Đến chỗ ngắm cảnh rồi.”
Phía xa đất rộng bao la, đào hoa nở rộ, cỏ non mượt mà. Hồng phai hòa với xanh nhòa, xuân bừng hơi thở lan xa khắp trời. Rất nhiều người đang tụ tập ngồi ăn uống ngắm cảnh dưới gốc cây, bọn trẻ thì ở bên tết vòng hoa hoặc cho cò trắng ăn.
“Đẹp thật đấy!” Đôi mắt Lý Nhược Thủy long lanh sáng lên.
Cô vội chọn một cây đào rồi cùng Lộ Chi Dao trải tấm vải lót, sau đó phấn khởi ngồi xuống.
Có cơn gió thổi qua làm bao cánh hoa rơi rụng lả tả, cả khung cảnh ngập tràn sắc hồng bay lượn ấy quả thật như một giấc mơ. Một tay Lý Nhược Thủy ôm eo Lộ Chi Dao, đứng giữa cảnh sắc bát ngát trước mắt, trong lòng cô bất chợt cuộn trào bao lý tưởng hào hùng.
Thậm chí cô còn muốn mở miệng hét to: Trẫm có giang sơn, lại còn có mỹ nhân!
Nhưng vì xung quanh toàn người Hoàng thành, biết đâu còn có quan lại quyền lý nào đó nên cô đành cúi lại gần bên tai Lộ Chi Dao nói nhỏ: “Mỹ nhân, có thích giang sơn mà trẫm gây dựng không?”
Lộ Chi Dao ngẫm nghĩ chốc lát thì hiểu ý cô, liền cong mắt, khá hợp tác gật đầu: “Thích.”
Lý Nhược Thủy cười ha ha vài tiếng rồi cúi đầu hôn một cái lên má y: “Thích là tốt rồi.”
Lý Nhược Thủy hài lòng đứng dậy rồi chỉ về phía bọn trẻ đang quây lại tết vòng hoa gần đó. Cô cất giọng trong trẻo, vui tai: “Em đi đan vòng hoa cho chàng.”
Nói là làm luôn, Lý Nhược Thủy nhấc tà váy chạy về phía đó, chiếc chuông bạc ở cổ chân reo vang theo từng bước cô đi.
Cô biết đan vòng hoa nhưng tay nghề chỉ ở mức trung bình, kém xa mấy đứa trẻ, thế nên cô rất nghiêm túc học theo kiểu mới từ chúng. Lý Nhược Thủy dễ gần vô cùng, ngay cả với bọn trẻ sáu, bảy tuổi thì cô cũng trò chuyện liên hồi, nhoáng cái đã hòa nhập được với bọn chúng.
Lộ Chi Dao ở gần đó chống cằm mỉm cười nhìn cô, ánh mắt như chứa bao mật ngọt. Đột nhiên có bông đào rơi trúng đầu y, và theo sau đó là tiếng kêu kinh hãi chẳng hề nhỏ.
Lộ Chi Dao ngoảnh lại thì thấy cô bé có nét giống Lý Nhược Thủy đang đứng trên một cây gần đó, tay cầm một nhành đào, hơi e dè nhìn y.
Lộ Chi Dao lấy bông hoa trên đầu xuống, chẳng mấy để ý rồi quay đầu tiếp tục nhìn Lý Nhược Thủy.
Cây đào chẳng cao lắm, nhưng đứa trẻ lại nhỏ, khéo trèo lên xong không xuống được. Lúc này quanh đó chỉ có một mình y, nom đứa trẻ lại khá nhút nhát, thành ra tìm y giúp đỡ cũng là điều dễ hiểu.
Lộ Chi Dao ngẫm nghĩ chốc lát, cuối cùng vẫn đứng dậy đưa tay ra với cô bé.
“Muốn xuống không?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Y luôn mơ hồ cảm thấy như thể Lý Nhược Thủy bị kẹt trên cây, nên mới bất giác muốn giúp cô bé. Cô bé mím môi gật đầu, hơi do dự đưa tay về phía y.
Lộ Chi Dao không có kinh nghiệm bế trẻ, nhưng chắc cũng giống như bế Lý Nhược Thủy, nên y đưa tay đặt dưới nách cô bé rồi nhấc xuống.
“Em cảm ơn…” Giọng đứa trẻ nhỏ xíu, cô bé ngẩng đầu nhìn Lộ Chi Dao, song lại thấy y đã quay người nhìn về phía khác. Mà ở hướng đó, chị gái có nụ cười rạng rỡ ấy đang cầm một vòng hoa chạy về phía này.
“Lộ Chi Dao, chàng mau nhìn xem, em đan được cả kiểu này luôn nè!”
Cô bé thấy dáng vẻ của Lý Nhược Thủy thì cũng chẳng nhịn được mà bật cười.
Lý Nhược Thủy chạy đến đây, thấy cô bé thì mắt cô sáng lên: “Sao em đã đến đây rồi?”
Cô bé khẽ nói câu đó xong thì còn đưa nhành đào trong tay cho y: “Em cảm ơn ạ.”
Lộ Chi Dao vốn không định nhận, nhưng thấy Lý Nhược Thủy cứ chớp mắt liên tục, thế là y mỉm cười và nhận lấy bông hoa. Cô bé cuối cùng cũng nở nụ cười, sau đó nói lời cảm ơn một lần nữa rồi lon ton chạy đi.
Lý Nhược Thủy mỉm cười đội vòng hoa lên đầu y, cất tiếng đùa giỡn, “Ghế quá nhỉ, làm em cũng muốn bị kẹt trên cây đấy.”
Lộ Chi Dao cụp mắt nhìn cô, bỗng cong mắt mỉm cười. Rồi y bất chợt đưa tay nâng hai cánh tay của Lý Nhược Thủy lên, sau đó đặt cô ngồi lên trên cây. Hành động ấy của y quá khác thường, đâm ra thu hút ánh nhìn của bao người.
Dù có can đảm thế nào thì Lý Nhược Thủy cũng chẳng thể chịu nổi sự chú ý của nhiều người như vậy, nhưng rõ là Lộ Chi Dao rất thích biểu cảm hiện tại của cô.
“Bây giờ kẹt trên cây rồi, vui không?”
Lộ Chi Dao nháy mắt với cô, hiếm khi nào thấy y tươi vui, đầy sức sống đến thế.
Lý Nhược Thủy ngượng ngùng nhìn quanh, khẽ đá mu bàn chân vào tay y: “Em sai rồi em sai rồi, sau này… em sẽ đùa với chàng ít thôi, chàng thả em xuống đi.”
Lộ Chi Dao mỉm cười nhìn cô, rất lâu rồi y mới lại nói câu đó, “Cầu xin ta đi.”
Lý Nhược Thủy ngồi trên cây làm rụng kha khá cánh hoa, từng cánh hồng non mềm mại rơi xuống đầu y khiến Lý Nhược Thủy bất giác chấn động, ngẩn người giây lát. Cô cố gắng phớt lờ ánh nhìn của những người xung quanh, cố gắng giữ vẻ oai nghi “người bề trên” của mình rồi cúi đầu nhìn y.
“Xin chàng thả em ra.”
Biểu cảm thì ngầu hết cỡ mà lời nói lại nhát gan hết phần, vậy mà lại đúng ngay ý của Lộ Chi Dao. Y vùi mặt vào đầu gối cô, cười mãi không thôi.
“Được.”
Xuân chậm rãi sang mùa, ánh dương dịu vừa độ.
Mọi người nhìn thấy cô gái ngồi trên cành cây được người đàn ông ôm vào lòng, mặt đỏ bừng, chẳng biết đang lẩm bẩm điều chi. Chính vẻ sinh động rực rỡ ấy của hai người mới là điều hợp với mùa xuân nhất, dường như vạn vật quanh đây cũng chỉ là nét điểm xuyết cho họ mà thôi.
Ngày hạ ve kêu, đây là mùa Lý Nhược Thủy thích nhất ở Tô Châu. Căn nhà nhỏ ở đây đã được họ dọn dẹp gọn gàng, hoa trong vườn đua nhau khoe sắc, giàn nho họ giâm cành cũng đã đơm trái, ngay cả trong con mương đào cũng có rất nhiều cá vàng bơi lượn qua lại.
Lúc này Lý Nhược Thủy chẳng khác nào phú bà vừa trúng mùa, ôm giỏ tre lon ton chạy khắp dưới giàn nho.
Nho trong vườn đen tròn căng, trên vỏ có lớp phấn trắng. Vì nắng hè quá đối rực rỡ nên khi vừa hái xuống, ăn vào vẫn còn âm ấm. Đưa một trái nho vào miệng, vị ngọt thanh xen chút chua nhẹ lan ra khiến người ta ăn vào là thấy khoan khoái, cảm giác thèm ăn bỗng trào dâng. Nhưng bao nhiêu nho thế này thì chắc chắn không ăn hết, cô định đem chúng đi làm rượu nho để đến mùa đông còn có rượu nho mà uống.
Khi Lý Nhược Thủy đang cầm kéo nhỏ cắt nho thì cổng sân bị đẩy mở, Lộ Chi Dao ôm một quả dưa hấu bước vào.
Ăn dưa hấu cũng là hoạt động mùa hè mà hai người nhất định sẽ làm cùng nhau. Lý Nhược Thủy thấy y về thì ôm nửa rổ nho đi tới trong đình nghỉ chờ. Trên bàn trong đình nghỉ đã được bày kha khá nguyên liệu, nào là đậu đỏ, đậu xanh đã nấu chín, mật ong vàng óng, mấy viên đá trắng tinh và chút lạc rang giã nhỏ. Tất cả những thứ ấy đều là “khách quen” trong món đá bào đơn giản họ thường làm vào mùa hè.
Từ khi ở bên Lý Nhược Thủy là Lộ Chi Dao đã được nếm không ít món mới lạ. Tuy y chẳng thích ăn mấy, nhưng lại rất thích quá trình cùng cô làm những thứ ấy. Bởi mỗi ngày cùng làm là y đều có thể khám phá thêm vài biểu cảm mới của cô.
Đôi khi Lộ Chi Dao còn cảm thấy cuộc sống không hẳn vô vị như mình từng nghĩ, ngoài việc yêu cô và giết người ra, thì đích xác vẫn có vài điều thú vị. Tất nhiên, với điều kiện là cùng cô.
Hai người làm đá bào, ủ rượu nho rồi tiện thể còn cho cá vàng ăn và tưới hoa.
Sau một hồi bận rộn, ngồi trên chiếc xích đu thong thả đung đưa, đón làn gió nhẹ là khoảng thời gian dễ chịu nhất theo cảm nhận của Lý Nhược Thủy. Cô rất thích nhịp sống chậm như vậy. Lý Nhược Thủy nhìn lên những đám mây trắng nhẹ trôi trên bầu trời rồi bỗng ngáp một cái.
“Hôm nay trời đẹp thật, nắng vàng rực rỡ…”
Cô quay mặt nhìn lại, Lộ Chi Dao đã nắm lấy tà áo cô, cụp mắt ngủ thiếp đi.
Bóng cây nhẹ rơi trên khuôn mặt y, tôn lên hàng mày đôi mắt tựa tranh vẽ, song cũng gợi lên chút an nhiên tĩnh lặng. Lý Nhược Thủy lại gần, đưa tay chạm vào hàng mi dài phủ trên mí mắt y, rồi không nhịn được mà khẽ mỉm cười.
Ngày trước Lộ Chi Dao ngủ cảnh giác bao nhiêu, thì giờ lại thoải mái bấy nhiêu, đến nỗi cô đụng vào lông mi cũng không phản ứng.
“Chúc chàng mơ đẹp.”
Lý Nhược Thủy đứng dậy hôn nhẹ lên đôi môi y rồi tựa vào lưng ghế, nhón chân để chiếc xích đu chầm chậm đung đưa. Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời, thốt ra hai câu cảm thán không hẳn là sáo rỗng.
“Hôm nay trời xanh biếc, mây trắng tinh, Lộ Chi Dao cũng thật đẹp.”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 115
10.0/10 từ 22 lượt.
