Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 114

Chương 114


Sư phụ của y đã qua đời, theo lời bà dặn thì lẽ ra y nên đi nhận lệnh treo thưởng để kiếm sống mới đúng. Thế nhưng giây phút nhấc chân lên thì y lại bỗng chợt hoang mang, chẳng hay đó chỉ đơn thuần là không tìm được phương hướng, hay là vì từ nay về sau thật sự chỉ còn lại một mình y trên cõi đời này.


Năm đó khi bị Bạch phủ đuổi ra ngoài, đúng là y chán nản, đến cả bạc là gì mà y còn chẳng biết, chỉ biết cắm đầu đi thẳng về phía trước. Nhưng nói thật thì Lộ Chi Dao lại rất hưởng thụ cảm giác không biết ngày mai mình còn sống hay không đó, thậm chí cảm giác ấy còn khiến y thấy hơi hưng phấn.


Lúc ấy Lộ Chi Dao cứ nghĩ chẳng bao lâu nữa mình sẽ chết đói. Nhưng y đi rồi lại dừng, dừng rồi lại đi, dọc đường luôn có những người kỳ quái cho y đồ ăn. Hình như là vì y “trắng trẻo xinh xắn” nên họ mới không nỡ nhìn một đứa trẻ đáng yêu như vậy chết đi thì phải.


Dù chẳng hiểu vì sao họ lại nghĩ như thế, nhưng đúng là suốt một thời gian dài y không hề chết đói, thậm chí còn có người nảy ý định nhận nuôi y.


Lúc ấy Lộ Chi Dao không hiểu suy nghĩ của người khác, chỉ chọn bừa một hướng rồi bước tiếp. Nhưng Tô Châu quá rộng, y đi bao nhiêu ngày mà vẫn chẳng ra khỏi thành. Cuối cùng có một ngày, đám ăn mày lang thang khắp thành đã để mắt tới y, bởi một kẻ mù như y chẳng cần làm gì cũng có cái ăn thì tự nhiên sẽ có người bất mãn.


Một đám trẻ con hẹn nhau kéo y vào một con hẻm nhỏ, định đánh cho một trận rồi “dạy” y chút quy củ. Vốn tưởng khi quyền cước giáng xuống thì Lộ Chi Dao hoặc sẽ khóc lóc van xin, hoặc vì kiêu ngạo mà thà chết cũng không kêu một tiếng. Thế nhưng chẳng ai ngờ, dường như càng bị đánh thì Lộ Chi Dao lại càng vui, thậm chí y còn bật ra những tiếng cười khẽ.


Dù đều là ăn mày nhưng bọn chúng còn nhỏ tuổi, chưa từng gặp kẻ như vậy bao giờ, đâm ra nhất thời như bị dọa sợ nên đồng loạt dừng tay rồi nhìn về phía người lớn tuổi nhất.


Ánh mắt tên cầm đầu khá lúng túng, nhưng để giữ uy phong nên nó vẫn hung hăng đá y một cái.


“Hôm, hôm nay tới đây thôi. Lần sau mà còn lảng vảng trong khu này để xin người ta thương hại là bọn tao sẽ đánh mày tiếp đấy.”


Tên cầm đầu nhóm ăn mày làm cho đủ thủ tục đe dọa rồi định dẫn mọi người rời đi. Nhưng bất chợt, nó bị Lộ Chi Dao mình đầy thương tích túm chặt cổ chân.


“Mày đánh xong rồi thì nên đến lượt tao nhỉ?”


Tất cả đồng loạt cúi đầu nhìn xuống thì thấy Lộ Chi Dao cong môi cười, hai tay ghì chặt lấy chân đối phương. Vẻ mặt tò mò và vui sướng ấy của y giống hệt một đứa trẻ lần đầu phát hiện ra điều mới lạ.


Biểu cảm đó khiến bọn chúng lạnh sống lưng.


Dù khi ấy đúng là đã y đánh trả, nhưng suy cho cùng thì thân thể quá nhỏ yếu, lại không nhìn thấy, còn vô tình khiêu khích người khác, thành ra việc bị đánh đến mức chỉ có thể dùng “thoi thóp” để hình dung thì cũng chẳng hề quá lời.


Vì ra tay nặng quá nên để tránh gây chú ý, mấy người hợp sức ném y vào một rừng trúc ở ngoài thành. Và thế là, kẻ suýt mất mạng ấy đã gặp “Lộ Chi Dao” đang trong thời gian hồi phục. Khi đó bà ấy vừa trốn về Tô Châu không lâu, đến đi lại cũng còn khó khăn.



Hai con người chật vật gặp nhau, “Lộ Chi Dao” thấy y có căn cốt tốt và quan trọng hơn cả là y không thể nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của bà, thế là bà thu nhận y làm “kiếm” của mình, trong lòng nhen nhóm ý định bồi dưỡng y để thay mình báo thù.



Lá trúc xào xạc gió lay, bóng chiều buông xuống làm say lòng người.


Lộ Chi Dao vừa đi vừa hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Giữa y và sư phụ thực sự không thể coi là quan hệ sư đồ. Nay đã giữ lời hứa chôn cất bà ấy xong xuôi, vậy thì sợi dây liên kết mong manh cuối cùng giữa họ ấy cũng đứt đoạn. Con đường phía trước mịt mờ khó đoán, không biết sau này y có thể gặp được kẻ giết được chính y chăng.


Chưa đi được bao lâu thì Lộ Chi Dao chợt có cảm giác gì đó, y liền chú tâm lắng nghe động tĩnh phía sau. Nhưng nghe một hồi mà ngoài tiếng gió lùa qua lá trúc xào xạc ra thì chẳng còn bất kỳ âm thanh nào khác.


Y tin vào đôi tai của mình, song cũng tin vào trực giác của chính mình. Lộ Chi Dao chống cây trúc bước tiếp về phía trước, rồi bỗng nhiên y nhớ lại cảm giác ấm áp lạ kỳ mà mình từng cảm nhận được khi rời khỏi Bạch phủ.


Là người đó sao? Y thậm chí không chắc đó có phải là con người hay không, hay chỉ là một hồn ma cô độc đã theo bên y suốt bây lâu nay? Y không biết, nhưng đúng là trước đây y từng cảm nhận được sự tồn tại của “người ấy”.


Lộ Chi Dao đột ngột dừng bước, rồi y nhận ra hình như động tĩnh phía sau cũng im bặt theo. Hành động của người nọ rất khó nắm bắt, chỉ đôi lúc, trong vài khoảnh khắc cực ngắn là y mới nhận ra được sự tồn tại mong manh kia.


Sợ người kia nghĩ nhiều nên Lộ Chi Dao tiện tay ném cây trúc trong tay đi, giả vờ như mình đang dò đường. Ban đầu y vẫn còn cảm nhận được sự hiện diện của người ấy, nhưng đi thêm một đoạn thì cảm giác đó lại biến mất.


Rốt cuộc là vì sao?


Cậu thiếu niên mới mười hai tuổi nhất thời xao nhãng, không để ý dưới chân thế là hụt bước, ngã từ sườn dốc be bé xuống dưới. Đến khi rơi xuống chân dốc, thậm chí y còn nghĩ chẳng biết người kia có cười nhạo y không.


Sự cố bất ngờ này lại đến khá thú vị, ít nhất thì lúc này y cũng thấy hơi vui. Lộ Chi Dao nhếch khóe môi, mặt mày thả lỏng rồi đứng dậy phủi những lá trúc có thể sờ được. Song y lại thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn đi, thậm chí cảm giác nhẹ nhõm ấy còn làm phai đi cái hoang mang, bối rối trong lòng y.


Phủi lá trúc xong, cũng chẳng biết cây gậy trúc trong tay đã rơi chỗ nào, Lộ Chi Dao theo thói quen đưa tay chạm vào chuỗi hạt trên cổ tay, cố gắng dùng nó để phân tán sự chú ý của mình.


Y có thể nhận ra “người kia” cũng rất nhạy bén. Nếu y lộ ra chút sơ hở nào thì e sẽ dọa người ta bỏ chạy.


Lộ Chi Dao nhanh chóng trấn định lại tinh thần, kìm nén lại sự hứng thú trên gương mặt rồi xoay người tìm lối ra.


Trước đây y cũng thường rơi vào những chỗ như thế này, thoát ra không khó, chỉ cần kiên nhẫn lần mò men theo sườn dốc là được. Y tưởng lần này cũng sẽ giống như trước kia, chẳng bao lâu nữa sẽ không còn cảm nhận được sự tồn tại của người ấy. Thế nhưng chưa được một lúc thì y lại bỗng nghe thấy tiếng chim hot vang vọng ngay phía sau.



Âm thanh ấy ríu rít líu lo, cứ như thể có mấy con chim sẻ đang cãi cọ với nhau vậy.


… Lẽ nào không phải là người, mà là chim sao? Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Vậy thì lại càng thú vị hơn nữa.


Lộ Chi Dao nghiêng đầu lắng nghe âm thanh ấy, đôi mắt hơi cong lên. Rồi như muốn dò xét, y nhặt một hòn đá và bắn về phía phát ra tiếng động.


Chẳng có thanh am nào vang lên, hẳn là không trúng.


… Sao y lại có thể quên mất khả năng người kia là cô hồn dã quỷ nhỉ? Đã là cô hồn dã quỷ thì làm sao có thể học tiếng chim mà hót cho y nghe?


Nếu thật sự là con người, so ra lại vô vị hơn nhiều. Nhưng người này hẳn là một cao thủ giỏi hơn cả y, thử thách một phen dũng coi như khá thú vị. Lộ Chi Dao mang theo khuôn mặt tươi cười như thường ngày mà nhìn về phía đó, ngón tay phải tì lên lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ, trong lòng cân nhắc xem nên dùng chiêu thức nào thì hợp. Nhưng ngoài dự liệu của y, người nọ lại bắt đầu bắt chước tiếng chim, hơn nữa còn rất kiên nhẫn, tiếng kêu dịu dàng và chậm rãi, dường như đang muốn nói điều gì đó với y.



Lộ Chi Dao thu kiếm lại, bước đi theo tiếng chim hót. Sau đó y phát hiện ra người kia muốn dẫn y ra ngoài, thậm chí còn phát ra âm điệu na ná như “ngồi xuống”.


Đúng là quá kỳ quái, nhưng mà là kiểu kỳ quái cực kỳ thú vị. Lộ Chi Dao bất giác cúi đầu bật cười. Vì sự xuất hiện của con chim này nên những cảm xúc kỳ quái đè nặng trong lòng y suốt đêm nay đã dịu bớt đi.


Tâm trạng khá lên, thậm chí y còn mở miệng trêu chọc một con chim.


“Ngươi là chim thật à? Phải thì kêu một tiếng, không phải thì kêu hai tiếng.”


Vốn chỉ là lời đùa, ngờ đâu y lại nghe thấy hai tiếng kêu thật.


Không phải chim, vậy thì là người, một người có võ công cao hơn y. Và nếu đã giỏi hơn y, thế y không thể thuần phục được, mà nó cũng sẽ chẳng thuộc về y.


Lộ Chi Dao theo thói quen nghịch sợi tơ điều khiển rối trong tay, sợi bạc sắc bén siết sâu vào đầu ngón tay, vậy mà y lại chẳng hề hay biết. Bởi trong lòng y lúc này chỉ còn đầy ắp sự tiếc nuối.


Không biết đến ngày nào y mới có thể có cho mình một con mèo hoặc một con chim đây.




Vốn tưởng khi tỉnh dậy thì người kia sẽ rời đi, nào ngờ sang ngày hôm sau thì người nọ lại tiếp tục muốn dẫn đường cho y.


Tiếng chim hót vang lên từng đợt, thúc giục y mau chóng theo kịp bước chân của mình.


Lộ Chi Dao mỉm cười hiền hòa, nhưng thừa lúc đối phương không phòng bị, y lập tức dùng sợi tơ bạc quấn lấy nơi phát ra tiếng chim. Thế mà y trói được một con chim gỗ thật.


Lộ Chi Dao: … Này thì đúng là hoang mang thực sự.


“Không ngờ lại có một con chim.” 


Y mỉm cười lắc đầu rồi tiếp tục bước về phía trước theo bước chân của “người kia”.


Lộ Chi Dao chẳng biết mình sẽ được dẫn đến đâu, nhưng lúc này bên tai y có tiếng lá xào xạc, có tiếng chim hót dịu nhẹ của người ấy. Không cần tự mình dò đường, song trong lòng y lại dâng lên cảm giác thư thái khó hiểu.


Chẳng bao lâu sau, sợi tơ rối gỗ căng chặt trong tay bỗng chùng xuống, phía trước cũng không còn động tĩnh gì. Nhất thời không rõ đã xảy ra chuyện gì, y liền bước lên trước rồi hỏi một câu: “Ngươi sao thế?”


Xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng, ngay cả cơn gió thổi suốt bấy lâu cũng ngừng lại.


“Không nói chuyện sao?”


Không hiểu vì sao mà y chợt có linh cảm rằng chẳng bao lâu nữa người này sẽ rời đi.


Quả nhiên thanh âm đáp lại y không phải là tiếng chim hót, mà là tiếng bước chân ngày càng nhanh của người nọ. Không lâu sau, sợi tơ rối gỗ đang căng chặt lệch sang một hướng, tựa như đang chỉ đường cho y. Sau mấy tiếng chim ríu rít vang lên, con chim đang kéo sợi tơ của y bỗng mất điểm tựa, nó rơi thẳng xuống đất.


Âm thanh ấy bị tiếng người ồn ào vọng đến từ phía trước nhấn chìm, dường như chẳng ai để ý đến động tĩnh bên này. Cảm giác kỳ lạ tan biến, Lộ Chi Dao dừng lại vài giây, thu sợi tơ điều khiển trong tay, nhặt con chim ấy lên rồi chậm rãi tiến vào thành.


*


Trước đây sư phụ y từng nói đến chuyện lệnh truy có thưởng với y, tức là một người treo nhiệm vụ và tiền thưởng, và người khác hoàn thành xong thì đến lĩnh thưởng.



Chuyện nhiệm vụ có thưởng này nằm trong vùng xám, nhưng đúng là nó đã tạo ra một sự cân bằng nào đó, vì thế quan phủ mới không ra tay dẹp bỏ. Nơi nhận nhiệm vụ có thưởng thường ở gần quan phủ địa phương, bởi vị trí ấy dễ thấy, liếc mắt là trông ra ngay.


Lộ Chi Dao hỏi đường rồi đi vào đây, y không nhìn thấy nên đương nhiên phải nhờ người khác chỉ dẫn.


Vì khí chất ôn hòa nên mỗi khi hỏi thăm người khác là y rất hiếm khi gặp ai tỏ thái độ khó chịu, thành ra chẳng bao lâu đã hỏi được đại khái. Mọi người đều mặc nhiên xem những người mắt không thấy mà vẫn đến nhận nhiệm vụ có thưởng như y là một kiểu giúp đỡ. Người phụ trách kiểm tra lệnh treo thưởng ở đây cũng sẽ giới thiệu cho y vài nhiệm vụ đơn giản, ai cũng ngại làm nhiệm vụ nào thì để y lựa chọn ấy.


Nhưng Lộ Chi Dao không kén chọn, nhiệm vụ nào y cũng nhận hết. Từ sau lần đầu tiên thi hành nhiệm vụ có thưởng thì y lại càng yêu thích cảm giác này hơn…


Cảm giác hưng phấn đến độ đầu ngón tay cũng tê dại sau mỗi lần giết chóc.


Trên đời này dường như chẳng còn niềm vui nào lớn hơn thế nữa.


Lộ Chi Dao dần lớn lên với suy nghĩ ấy. Chẳng còn ai gọi y là kẻ điên đầu tóc bù xù nữa, thế là y để luôn tóc dài.


Bông tai dễ khiến người khác nhớ tới mình, nên y tháo bỏ; cảm giác thèm ăn dần giảm đi mà y cũng chẳng muốn cứu vãn, thành ra càng ngày ăn càng ít.


Thời gian lặng lẽ biến chuyển từng ngày, y từ một thiếu niên b**n th** non nớt năm nào đã trở thành một thanh niên b**n th**, quen giấu nội tâm sau nụ cười hoàn hảo. Giết người tuy rất vui, nhưng y luôn cảm thấy hơi nhàm chán, dường như lúc nào cũng thiếu đi chút cảm giác bất ngờ.


Cho đến ngày nọ, y như thường lệ đến nhận nhiệm vụ có thưởng.


Khi nghe tên đầy tớ giới thiệu nhiệm vụ đỉnh cấp của ngày hôm nay thì y hơi thất thần. Rồi trong đám người đang thì thầm to nhỏ ấy, y nghe thấy ba chữ “Lộ Chi Dao”.


“Lệnh treo thưởng này là tìm Lộ Chi Dao. Tên này nghe quen nhỉ, cứ như nge ở đâu rồi ý.”


“Tôi cũng thế, nhưng giờ chưa có nhớ ra.”



Lộ Chi Dao đứng dậy rồi quay đầu về phía ấy. Y giơ tay ngắt lời đầy tớ đang giới thiệu, nụ cười bên khóe môi dần sâu hơn.


“Ta biết mình sẽ chọn cái nào rồi.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 114
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...