Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 113: Ngoại truyện

Chương 113


Thất Tịch ở hoàng thành lúc nào cũng đông vui hơn những nơi khác, trên phố người qua kẻ lại tấp nập, rất nhiều công tử theo cùng các tiểu thư dạo chơi khắp nơi để giết thời gian.


Hôm nay đúng là nhộn nhịp thật, đến cả Lục Phi Nguyệt và Giang Niên cũng hẹn nhau ra phố chọn đèn hoa đăng. Hai người vừa đi vừa dừng, nhưng lúc nào giữa họ cũng giữ một khoảng cách chừng nửa cánh tay.


Lục Phi Nguyệt thất thần nhìn những chiếc đèn hoa đăng có đôi có cặp trên sạp, cố đè khóe môi đang cong lên xuống. Giang Niên lén nhìn chị rồi đưa tay khẽ đẩy, chẳng hiểu sao giọng nói lại nhỏ hẳn đi.


“Cô chọn một cái đi, tối nay đi thả đèn.”


Lục Phi Nguyệt quay sang liếc anh ta rồi bất giác siết chặt con đao mạ vàng trong tay, hơi căng thẳng chọn lấy một cặp: “Vậy thì cái này đi.”


Giang Niên trông cũng khá hồi hộp, bởi đây là Thất Tịch đầu tiên họ cùng nhau trải qua. Trước đây đến ngày này là ai lo việc nấy, nhưng thấy Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao ngọt ngào đến thế thì anh ta cũng khó tránh sốt ruột, vậy là bèn hẹn Lục Phi Nguyệt ra ngoài. Dù sao sau này chả cùng nhau đón Thất Tịch, làm quen trước xíu cũng được mà. Hai người xách đèn tiếp tục dạo phố. Giang Niên đang từ từ rút ngắn khoảng cách, Lục Phi Nguyệt thấy vậy thì thoáng khựng lại, khuôn mặt tràn ngập ý cười, rồi tăng tốc bước nhanh về phía trước.


“Nhược Thủy, em đi đâu thế?”


Giang Niên: …


Rõ ràng Lục Phi Nguyệt thích Lý Nhược Thủy hơn!


“Em đi đón Lộ Chi Dao.”


Nhìn Lục Phi Nguyệt thần sắc rạng rỡ, rồi lại thấy Giang Niên đang chăm chú dõi theo chị, Lý Nhược Thủy không khỏi trêu ghẹo liếc họ: “Hai người cùng nhau đón Thất Tịch à?”


Lục Phi Nguyệt l**m nhẹ môi, ôm con đao đang cầm vào ngực. Chị xách chiếc đèn hoa đăng hình thỏ trong tay, gật đầu đáp: “Ừ… cũng đến lúc nên đón Thất Tịch rồi.”


Giang Niên vốn đang âm thầm ghen tị lập tức mở to mắt, ghé sát trước mặt Lục Phi Nguyệt, vẻ mặt tràn đầy vui sướng: “Thật sao?!”


Điều đó có nghĩa là Lục Phi Nguyệt đã đồng ý rút ngắn khoảng cách giữa họ, thậm chí còn có thể là mối quan hệ của họ đã có sự thay đổi.


“Ừ.” Lục Phi Nguyệt vẫn mím môi, khi đối diện ánh mắt của Giang Niên thì còn hơi ngại ngùng.


Sau khi đáp lại, chị chẳng để ý tới Giang Niên đang vui mừng đến mức không kiềm chế nổi kia nữa mà lập tức quay sang nhìn Lý Nhược Thủy để chuyển chủ đề: “Hôm nay hai người không đón Thất Tịch à?”


“Có chứ.” Lý Nhược Thủy gật đầu, cầm chắc chiếc áo choàng trong tay, “Hôm nay em định đưa chàng về nhà em.”


Lục Phi Nguyệt nhích sang một bước nhường đường cho cô: “Thế em mau đi đi, muộn nữa là thuyền ở bến không chạy đâu.”


“Vâng.” Lý Nhược Thủy cũng không khách sáo, cô vẫy tay chào họ rồi vội vàng bước đi.


Giang Niên nhìn theo bóng lưng cô, tặc lưỡi cảm khái: “Không ngờ anh Lộ trông ôn hòa như vậy, thế mà ngày thường lại sống nhờ tiền thưởng truy nã. Con đường chính đạo hiếm người chịu nhận mấy việc đó lắm.”


“…” Lục Phi Nguyệt liếc anh ta, “Trước kia anh cũng thấy anh ta rất nguy hiểm cơ mà?”


Giang Niên nhận lấy chiếc đèn hoa đăng từ tay chị rồi lắc đầu, “Đó là trước kia thôi, nhưng dạo gần đây tôi thấy anh Lộ dịu dàng hơn nhiều rồi.”


“Dịu dàng á? Anh tên Giang Niên, chứ không phải tên Lý Nhược Thủy.” Lục Phi Nguyệt thầm thở dài, “Có lúc tôi còn chẳng biết anh ngốc thật hay giả thông minh nữa.”



Chị lắc đầu, tiếp tục bước về phía trước nhưng khóe môi lại vô thức cong lên.


“Đợi tôi với, chúng ta đi ném vòng đi, tôi dẫn cô đi chơi.”


Giang Niên đuổi theo, hai người sóng vai nhau tiến về phía trước.


*


Lý Nhược Thủy tăng tốc bước chân. Trước đó cô tính sai ngày rồi lại nhận giúp y một lệnh treo thưởng khá lớn, đâm ra hôm nay mới bị trễ xíu thế này.


Lúc trước cô đã dùng món quà độc quyền nên không chỉ mở được đường thông giữa trong và ngoài sách, mà còn điều chỉnh cả tốc độ của dòng chảy thời gian. Ngoài sách hôm nay cũng là Thất Tịch, nếu trở về muộn thì e sẽ lỡ mất giờ ăn.


Lý Nhược Thủy vội vã đến phố Đông, đó là một con hẻm nhỏ không người. Cô đứng đó chờ một lát thì chợt phía cuối hẻm có bóng người xuất hiện. Bước chân y nhẹ tênh, bộ đồ trắng trên người nhuốm máu, thanh kiếm chằng chịt vết nứt bị kéo lê trên mặt đất.


Hình như y rất vui.


Y khẽ ngước hàng mi mảnh như cánh bướm, ánh nhìn tức khắc khóa chặt Lý Nhược Thủy đang đứng ở đầu hẻm. Lý Nhược Thủy không thích vấn tóc nên chỉ lấy dây buộc bừa, chiếc váy màu hồng phấn nhạt khẽ lay động tựa gợn sóng, cô vắt áo choàng trên khuỷu tay, mỉm cười nhìn về phía y.


Lộ Chi Dao chớp chớp mắt, không khỏi tăng nhanh bước chân, thanh kiếm cũng được y thu về vỏ.


Chưa kịp để Lý Nhược Thủy mở lời thì y đã ôm chầm lấy cô, vùi đầu bên cổ cô rồi hít sâu một hơi.


“Ta về rồi.”


Để rảnh tay nên sau đó y luôn đeo kiếm sau lưng, như vậy mới có thể dùng cả hai tay ôm chặt lấy cô. Lộ Chi Dao vốn còn chìm trong dư vị giết chóc, nhưng khoảnh khắc ôm lấy cô thì kh*** c*m trong lòng ấy lập tức chuyển thành một cảm giác vui sướng kéo dài khác.


Lý Nhược Thủy khẽ đáp một tiếng, vỗ vỗ lưng y, rồi đưa chiếc áo choàng trong tay cho y.


“Nhớ là hôm nay sẽ về nhà cùng em chứ?”


Lộ Chi Dao khoác áo choàng lên người để che đi chiếc áo ngoài dính máu, rồi lập tức nắm lấy tay cô: “Nhớ.”


Thực ra y chẳng mấy quen thuộc với tình thân, có gặp hay không cũng chẳng sao, nhưng đó dù sao cũng là cha mẹ của Lý Nhược Thủy. Ấy là những người mà năm đó dù rời xa y thì cô vẫn nhất định phải quay về gặp.


Lý Nhược Thủy rất coi trọng chuyện này nên mấy ngày trước đã nhắc với y, dường như cô vẫn luôn mong chờ tới ngày hôm nay.


“Chàng đừng căng thẳng quá, trước đó em cũng đã nói với mẹ về tình hình của chàng rồi, mà ai trong nhà em cũng tốt hết, sẽ không làm khó chàng đâu. Lúc trả lời câu hỏi thì chàng cũng có thể nói giảm nói tránh xíu xíu.”


Lý Nhược Thủy bắt đầu lặp lại những lời đã nói với Lộ Chi Dao không lâu trước, bởi cô sợ nhỡ đến lúc đó y lại buột miệng nói gì kinh thiên động địa dọa ba mẹ cô sợ.


Chẳng hạn như…


Ba mẹ dễ mến nhìn y hỏi: “Tiểu Lộ thích làm gì?”


Lộ Chi Dao mím môi cười đáp: “Giết người ạ.”


… Đến lúc đó e là tình huống sẽ mất kiểm soát.



“Ta biết.”


Y hiểu rằng, khi một cô gái chịu đưa một người đàn ông về gặp cha mẹ mình, vậy nghĩa là cô gái ấy công nhận và tin tưởng người đàn ông đó.


Vì Lý Nhược Thủy nên y sẽ không nói năng hay hành động bừa bãi, nhưng y vẫn mong họ sẽ không ngăn cản cô ở bên y. Giả sử họ không đồng ý, thế y cũng chỉ có thể nói một tiếng xin lỗi mà thôi.


Bất cứ thứ gì cản trở họ, y sẽ không tiếp tục nương tay.


*


“Sắp gặp rồi, chàng đừng căng thẳng.”


Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi, nào hay người căng thẳng nhất lúc này lại chính là cô.


Địa điểm dịch chuyển trở về hiện đại là phòng của cô, vừa đến nơi thì Lộ Chi Dao đã bị những “bức chân dung” treo trên tường thu hút.


Tựa như con mèo lần đầu thấy cỏ bạc hà, chẳng sao cưỡng lại được mà bị hấp dẫn.


Lộ Chi Dao không hề ngạc nhiên trước độ giống nhau đáng kinh ngạc của những “bức chân dung” ấy, song cũng chẳng để tâm đến các thiết bị điện hay đồ vật kỳ lạ khác. Bởi từ trước đến nay, y chỉ tò mò về những người hoặc sự việc mà y quan tâm.


Lộ Chi Dao tỉ mỉ ngắm từng bức ảnh một, người trong ảnh trông non nớt hơn cô bây giờ, hẳn là dáng vẻ của cô trước kia.


Từ trước đến nay, nụ cười của cô vẫn luôn như thế.


… Muốn mang về quá.


Lộ Chi Dao cụp mắt, một niềm khao khát dâng lên từ tận đáy lòng, y vô thức xoa nhẹ đầu ngón tay.


Lý Nhược Thủy ra khỏi phòng giải thích với ba mẹ về chuyện hôm nay. Khi cô quay lại thì Lộ Chi Dao đang đứng trước bức tường, tay cũng đã vươn ra được một nửa.


“Có chuyện gì thế?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Nghe cô hỏi, hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run, y do dự dừng tay giữa không trung. Sau đó y quay sang nhìn cô rồi cong mắt mỉm cười theo thói quen.


“Ta muốn cái này.”


Thật ra y muốn cả bức tường ảnh này luôn, nhưng y không thể tỏ ra quá tham lam, bởi như vậy sẽ khiến Lý Nhược Thủy ghét.


“Được chứ.” Lý Nhược Thủy gật đầu rồi đổi về bộ quần áo trong tủ của mình: “Lúc chúng ta đi thì mang theo là được.”


Thật ra chuyện này chẳng đáng gì, lát nữa đưa y ra gặp ba mẹ mới là thử thách thật sự đấy.


Lý Nhược Thủy hít sâu một hơi rồi kéo mở cửa phòng, ba mẹ cô đang căng thẳng đứng ở ngoài chờ đợi. Bỗng dưng có thêm một chàng rể thì dĩ nhiên hai vị phụ huynh hơi không tự nhiên là đúng rồi, thành ra bầu không khí trong nhà cũng khá kỳ lạ.


Nhưng sau khi Lý Nhược Thủy mở cửa, mẹ cô đã liếc thấy ngay gương mặt Lộ Chi Dao, sau đó không kìm được mà buột miệng cảm thán: “Đây là Tiểu Lộ phải không? Đẹp trai thật đấy.”


Bầu không khí căng thẳng lập tức bị diện mạo của Lộ Chi Dao xua tan, chút ngượng ngùng và kỳ lạ kia cũng mất tăm mất tích chẳng thấy nữa.



Trước khi đến thì y vốn còn những suy nghĩ khác, nhưng không ngờ ba mẹ của Lý Nhược Thủy lại có thần thái giống hệt cô. Vừa nhìn thấy hai người là thiện cảm của y đã tăng lên kha khá.


“Đói rồi phải không? Hôm nay nhà mình nấu nhiều món lắm, mau vào ăn chút đi.”


Mẹ Lý Nhược Thủy thể hiện trọn vẹn sự nhiệt tình của người Tứ Xuyên, cười tít cả mắt hở mười cái răng, rõ là cực kỳ hài lòng với chàng rể này.


Diễn biến hiện tại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Lý Nhược Thủy. Chẳng lẽ là di truyền? Mẹ cô cũng là người mê cái đẹp?


Ba Lý Nhược Thủy liếc qua liếc lại giữa hai người rồi bước lên chắn phía trước họ, chỉ tay về mâm cơm tối thịnh soạn: “Vào ăn đi.”


Thành truyền thống rồi, mỗi năm cứ đến Thất Tịch là ba cô lại nấu một bàn đầy món để mừng ngày lễ này.


Sau khi ngồi xuống, mẹ Lý Nhược Thủy nhìn bàn thức ăn rồi hơi lo lắng quay sang hỏi cô: “Hai đứa cũng không báo trước làm trong nhà toàn là món Tứ Xuyên, hay để ba con làm thêm vài món kiểu Tô Châu nhé?”


“Không cần phiền phức đâu ạ, con ăn quen rồi.”


Chưa kịp để Lý Nhược Thủy lên tiếng thì Lộ Chi Dao đã trả lời trước. Đích xác không nói rối, trước kia y vốn không mấy hứng thú với ăn uống và cũng chẳng có yêu cầu đặc biệt gì. Sau này ở bên Lý Nhược Thủy, cô ăn cay, ăn tê thì y cũng ăn theo cô.


Lý Nhược Thủy thầm gật đầu, ba cô cũng nhìn y bằng ánh mắt rất hiền hòa, nhưng không nói thêm gì.


“Ăn quen là được.” Mẹ Lý Nhược Thủy rất hài lòng với câu trả lời ấy, bà vừa gắp thức ăn vừa liếc nhìn cô.


Dù trước đó cô đã kể với khá nhiều chuyện về Lộ Chi Dao, song cũng khó tránh được kiểu “đeo bộ lọc”, nhìn nhận chưa hẳn đã khách quan. Hai người ở bên nhau thì điều quan trọng nhất là tam quan tương đồng, mẹ Lý cảm thấy mình nên tự tay kiểm chứng.


“Bình thường Tiểu Lộ thích làm gì?”


Lý Nhược Thủy tức khắc nuốt vội miếng cơm trong miệng rồi nhìn sang Lộ Chi Dao, sẵn sàng cứu nguy bất cứ lúc nào.


Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Lộ Chi Dao mở miệng: “Lý Nhược Thủy.”


Ánh mắt của ba người đồng loạt dồn về phía Lý Nhược Thủy, thần sắc mỗi người một khác, ngay cả bản thân cô cũng sững lại chốc lát.


Cô còn tưởng y sẽ nói là giết người đấy.


Câu trả lời nghe có trống đánh xuôi kèn thổi ngược, nhưng mẹ Lý đã hiểu ý y. Đây là một đáp án rất khéo, song kỳ lạ là bà lại tin ngay, bởi chỉ riêng ánh mắt y nhìn Lý Nhược Thủy thôi cũng đã không giống người thường rồi.


“Vậy ngoài ra thì sao?”


Ba Lý vẫn im lặng từ nãy đến giờ chợt lên tiếng. Ông không có ý gì khác, chỉ hơi tò mò thôi.


“Giết người ạ.”


Lộ Chi Dao cong mắt mỉm cười rồi gắp thức ăn cho Lý Nhược Thủy, hoàn toàn không ý thức được mình vừa nói ra một câu ghê gớm đến mức nào.


Ba Lý đặt đũa xuống, nụ cười của mẹ Lý cứng lại. Hai người cùng nhìn Lộ Chi Dao, bầu không khí lập tức đông cứng.


“Choang”, chiếc thìa múc canh của Lý Nhược Thủy va vào thành bát, phá vỡ sự tĩnh lặng quái lạ ấy. Cô ho sặc sụa như bị sặc nước, lập tức thu hút sự chú ý của cả ba người.



Nhưng rốt cuộc vẫn là Lộ Chi Dao nhanh hơn, y đưa tay vỗ lưng Lý Nhược Thủy, giọng nói rất dịu dàng: “Từ từ thôi.”


Dáng vẻ này của y rõ ràng khác hẳn lúc đối diện với hai vị phụ huynh. Ai có mắt đầu có thể nhìn ra, lúc này y mới thực sự toát lên vẻ dịu dàng từ tận đáy lòng.


Không kịp để ý chuyện khác, vừa ổn định lại hơi thở là Lý Nhược Thủy lập tức lên tiếng giải thích: “Giọng anh ấy là giọng địa phương đó ba mẹ, anh ấy nói là thích người ngốc.”


Lý Nhược Thủy chẳng nhận ra mình vừa mắng chính mình, trái lại Lộ Chi Dao thì tự hiểu ra. Y không kìm được mà bật cười khẽ, song cũng chẳng phản bác, Lý Nhược Thủy nói sao thì là vậy.


Ba mẹ cô tin lời giải thích ấy, đồng thời cũng hiểu được hàm ý phía sau câu nói đó. Ba Lý đẩy đĩa cá về phía Lý Nhược Thủy, cái đầu cá to đùng chĩa thẳng về phía cô: “Ăn cái này đi, bồi bổ thêm.”


Lý Nhược Thủy giờ mới nhận ra: …


Nhờ câu chuyện bên lề ấy mà bầu không khí trên bàn ăn lại càng hòa hợp hơn. Một là vì ba mẹ cô cởi mở, trong lòng đã xác định được tình cảm của Lộ Chi Dao dành cho Lý Nhược Thủy nên không hỏi sâu thêm. Hai là bởi hai người quá giống Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao cũng không sao nảy sinh được địch ý, thế là đành chọn thuận theo lời của họ.


Bữa cơm vô cùng vui vẻ, sau khi trò chuyện khá nhiều thì ba mẹ Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng hiểu được “tam quan” của Lộ Chi Dao. Nói ngắn gọn thì tam quan của y chính là Lý Nhược Thủy, cô nói gì thì chính là như thế. Một hệ tam quan cực kỳ vô lý, thậm chí còn hơi kỳ quặc, nhưng nói thật là ba mẹ Lý Nhược Thủy lại rất hài lòng.


Ai mà chẳng thích một chàng rể nghe lời con gái mình chứ?


Đợi đến khi bữa cơm kết thúc, Lộ Chi Dao đã hoàn thành cú chuyển mình từ người xa lạ thành con rể ruột. Ba mẹ Lý Nhược Thủy cực kỳ có thiện cảm với y, đến cả câu cửa miệng cũng đổi thành “Tiểu Lộ nhà mình”.


Nhưng nhà mình vui thì nhà khác lại buồn, ai ai cũng vui, ngoại trừ Lý Nhược Thủy. Những phát ngôn nguy hiểm của Lộ Chi Dao thật sự quá nhiều, mà bản thân y lại không thích nói dối, thi thoảng lại dọa ba mẹ cô giật mình một phen.


Cô phải ra sức đỡ lời cả tối, giờ đã mệt đến độ tắm xong là nằm thẳng lên giường. Trái lại, Lộ Chi Dao lại tràn đầy h*m m**n tìm hiểu căn phòng của cô, và biểu hiện rõ nhất chính là mỗi tấm ảnh trong album đều khiến y ngắm nhìn rất lâu.


Thấy Lộ Chi Dao thích như vậy, Lý Nhược Thủy dứt khoát đứng dậy rồi lôi ra thêm một cuốn album khác cùng một quyển nhật ký.


“Cho chàng cái này luôn này.”


Đó toàn là những thứ cô chụp và viết từ hồi Tiểu học, tuy hơi xấu hổ nhưng rất đáng để kỷ niệm.


Lộ Chi Dao nhận lấy album và cuốn sổ, sau đó ngước đôi mắt trong veo mang theo ý cười lên nhìn cô.


“Hôm nay là Thất Tịch.” Y lại nhấn mạnh thêm một lần nữa.


“Em biết mà.”


Lý Nhược Thủy ngồi xuống bên cạnh Lộ Chi Dao, quen cửa quen nẻo cúi xuống hôn lên môi y.


Đã là Thất Tịch thì đương nhiên phải có một nụ hôn. Môi Lộ Chi Dao mềm mềm, mím lại thì hơi giống thạch trái cây, nhưng lại có độ dẻo và dai hơn thạch gấp bội. Cô vô thức đưa tay lần đến bên hông y, Lộ Chi Dao run lên rồi theo phản xạ cong lưng tránh đi. Trong lúc môi răng quấn quýt, một tiếng th* d*c khẽ bật ra.


Nụ hôn của họ luôn tựa như làn sương buổi sớm mùa hè ở Tô Châu, sương giăng vấn vít nhành cây, dày như muốn nhỏ thành đầy giọt sương.


Hôn xong, Lý Nhược Thủy ngồi tựa đầu giường điều hòa hơi thở, còn Lộ Chi Dao thì vẫn vùi đầu vào bên cổ cô, hôn lên nơi mình yêu thích như chưa thỏa mãn. Nhưng hai người đã hẹn trước rồi, tối nay không được, y đành lưu luyến l**m nhẹ lên dấu hôn trên cổ cô rồi không cam lòng mím môi. Chưa được no đủ, đâm ra y chỉ đành dựa vào những thứ khác để dời sự chú ý của mình.


Hai người tựa vào đầu giường, mở cuốn album trong tay y và cùng nhau xem lại dáng vẻ của Lý Nhược Thủy. Đây cũng là điều cô đã hứa, đến nơi này là y có thể nhìn thấy quá khứ của cô.


Lý Nhược Thủy không chỉ muốn Lộ Chi Dao tham dự vào hiện tại và tương lai của mình, mà còn muốn y thấu hiểu cả quá khứ.


Trong căn phòng nho nhỏ, hai người thì thầm nhắc lại những chuyện vui thuở bé của Lý Nhược Thủy, mãi đến khi trời sáng mới chìm vào giấc ngủ say.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 113: Ngoại truyện
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...