Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 116
Chương 116
Lại một năm nữa gió thu nổi. Mùa thu phương Nam tuy chỉ có xíu lá rụng, nhưng nhìn chung vẫn xanh mướt.
Lý Nhược Thủy cho người quét dọn đống lá rụng trước cửa tiệm rồi bắt đầu kiểm tra sổ sách. Cô cũng có ít tiền dành dụm, thế là chẳng bao lâu trước đã lấy luôn số tiền ấy để mở một cửa hàng nho nhỏ bán các loại trang sức, phấn son.
Kiểm sổ sách xong, Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài rồi quay người lấy chiếc ô giấy dầu để chuẩn bị ra ngoài. Xem chừng trời sắp đổ mưa thu, mà Lộ Chi Dao lại không mang ô, cô phải đi đón chàng vậy.
Khi cô đến chỗ đã hẹn thì đã bao người vây quanh ở đó, ồn ào ầm ĩ, chẳng rõ xảy ra chuyện gì. Giữ vững tinh thần tinh thần đã hóng phải xem tận mắt nghe tận tai, Lý Nhược Thủy đứng ở vòng ngoài, kiễng chân cố nhìn vào bên trong. Nhưng trong lúc di chuyển thì chẳng biết cô giẫm phải gì, thế là trượt chân cái, lùi mấy bước mới đứng vững.
Lý Nhược Thủy cúi đầu nhìn “thủ phạm”, hóa ra là một cây bút lông màu trắng, nom chế tác rất tinh xảo, hơn nữa… Hơn nữa, đó là một cây bút lông vô cùng quen thuộc.
Bởi trên thân bút có chữ “Trịnh” được khắc tay rất khéo và không quá phô trương.
Mùa thu Tô Châu cũng rất đẹp, nơi thắng cảnh nổi tiếng như vậy thì việc Trịnh Ngôn Thanh xuất hiện ở đây cũng chẳng có gì lạ. Lúc này, anh ta đang bị mọi người vây kín, mặt đỏ bừng, liên tục xua tay thanh minh không phải mình.
“Tôi không quen biết hắn đâu, chúng tôi không phải đồng bọn…”
Chắc anh ta bị kéo vào làm kẻ thế mạng rồi. Lý Nhược Thủy nhặt cây bút lên, hơi bất đắc dĩ mở lời:
“Anh ta không phải người Tô Châu, chỉ mới đến đây để tìm tôi thôi.”
Dân chúng vây quanh quay đầu nhìn lại, thấy là Lý Nhược Thủy thì không nói thêm gì nữa, cứ thế cùng nhau kéo người còn lại áp giải đến quan phủ. Lý Nhược Thủy đã ở nơi này được một thời gian rồi, quan hệ với hàng xóm láng giềng khá tốt, thêm vào đó Lộ Chi Dao quanh năm ngày tháng xuất hiện ở những chỗ tiếp nhận lệnh treo thưởng, thành ra mọi người cũng nể mặt cô.
Thấy đám người kia đã rời đi, Trịnh Ngôn Thanh lúc này mới lau mồ hôi, thở phào một hơi.
“Cảm ơn Lý cô nương.”
Lý Nhược Thủy mỉm cười đưa cây bút cho anh ta, “Khách sáo thế làm gì, tôi bảo vệ anh cũng bởi tin nhân phẩm của anh mà, anh nên tự cảm ơn chính mình mới phải đấy.”
Hai người lúng túng nhìn nhau, nhưng chẳng bao lâu sau lại đột nhiên bật cười.
“Dạo này cô vẫn ổn chứ?” Trịnh Ngôn Thanh cười hỏi cô.
“Vẫn ổn.” Lý Nhược Thủy gật đầu, “Anh vẫn như trước nhỉ, chẳng thay đổi gì cả.”
Nghe cô nói vậy thì Trịnh Ngôn Thanh khá ngại ngùng.
“Thật ra cũng đã thay đổi đôi chút…”
Bởi nhà anh ta dính líu đến một vụ án buôn người, đâm ra anh Cả thì phải vào ngục, gia sản trong nhà bị tịch thu kha khá, việc làm ăn cũng sa sút trông thấy, cuộc sống hiện giờ khá túng thiếu. Nhưng may mà chuyện này chỉ liên quan đến anh Cả anh ta, những người khác trong nhà thì không sao.
“May sao năm đó nghe lời động viên của cô xong là tôi bắt đầu viết du ký, không thì bây giờ chẳng có nguồn thu nhập nào, khéo còn chết đói rồi ý.”
Nói xong, Trịnh Ngôn Thanh cúi đầu cười khẽ, tránh ánh mắt của cô.
Lý Nhược Thủy thấy anh ta như vậy thì cũng không truy hỏi thêm, bèn quay sang hỏi mấy cuốn du ký của anh ta để phá tan bầu không khí ngượng ngập.
“Quyển du ký nào là của anh đấy? Sao trước tôi đến hiệu sách có thấy tên anh đâu?”
Trịnh Ngôn Thanh lấy một cuốn du ký từ trong bọc hành lý ra đưa cho cô.
“Đây là bản in đầu tiên, tôi vẫn luôn để dành cho cô.”
Trước kia đã nói sẽ đưa bản đầu tiên cho cô xem, nhưng còn chưa viết xong thì cô đã rời Thương Châu mất rồi.
“Cảm ơn…” Lý Nhược Thủy khá bất ngờ. Cô trân trọng đón lấy cuốn sách, mà giờ còn thấy hơi ngại, không nỡ lật ra xem.
“Không cần đâu, vốn dĩ cũng nhờ có cô động viên nên tôi mới viết tiếp được.” Trịnh Ngôn Thanh mím môi nhìn Lý Nhược Thủy. Dường như cô chẳng khác gì so với trước kia, vẫn… tự do như ngày nào.
Tiếng “ầm ầm” rền vang, mây đen cuồn cuộn kéo tới, không lâu sau mưa đã trút xuống khắp thành Tô Châu. Lý Nhược Thủy vội vàng mở ô rồi đưa Trịnh Ngôn Thanh vào trong quán trọ.
“Bị gián đoạn thế này làm tôi suýt quên mất, tôi đi đón Lộ Chi Dao trước, anh cứ ngồi đây đợi, lát nữa tôi mời anh ăn cơm.”
Lúc trước cô còn để nhờ gửi thư cho Lộ Chi Dao ở chỗ anh ta, làm phiền lâu như thế, cô nhất định phải cảm ơn mới được. Nhưng còn chưa kịp mở ô thì cô đã thấy Lộ Chi Dao đi về phía này.
Lý Nhược Thủy không nghĩ nhiều, cứ thế che ô đưa Lộ Chi Dao vào quán trọ, rồi còn gọi tiểu nhị mang một chiếc khăn thấm nước đến.
Thế nhưng khi cô cầm khăn quay lại thì Lộ Chi Dao và Trịnh Ngôn Thanh đang nhìn nhau chằm chằm, cả hai đều im lặng, bầu không khí bỗng gượng gạo hẳn lên.
Sao vậy?
Hai người cứ giằng co như thế, bầu không khí đông cứng đến độ tưởng chừng gió cũng chẳng thổi lọt vào.
“Lộ Chi Dao, chàng mau cảm ơn anh ta đi, anh ta giữ thư giúp chúng ta suốt cả thời gian dài đấy.”
Sứ giả phá băng Lý Nhược Thủy bước ra cứu nguy, giọng điệu vui vẻ của cô đã phá tan sự im lặng kỳ quái nọ.
Lộ Chi Dao mỉm cười ôn hòa, y liếc nhìn Lý Nhược Thủy rồi lại quay sang Trịnh Ngôn Thanh.
“Đa tạ.”
Thật ra y cảm thấy Trịnh Ngôn Thanh nên cảm ơn y mới đúng, cảm ơn vì lúc này y đã không vung kiếm chém cho nhát.
Trịnh Ngôn Thanh ngạc nhiên nhìn Lộ Chi Dao, sau đó vội xua tay, “Không cần đâu, không cần đâu, đó là điều nên làm mà…”
Thấy bầu không khí giữa hai người đã dịu đi rất nhiều, Lý Nhược Thủy hào hứng cầm thực đơn đưa cho Trịnh Ngôn Thanh: “Tôi đọc du ký của anh rồi, mà đây là lần đầu ngươi đến Tô Châu, cứ gọi thoải mái đi, tôi mời.”
Lý Nhược Thủy chẳng chú ý đến ánh mắt Lộ Chi Dao nhìn về phía mình, chỉ mải giới thiệu món cho Trịnh Ngôn Thanh: “Thử món khoai môn hoa quế xem, không hề ngấy, lại có hương hoa quế thanh mát, hợp với mùa thu lắm.”
Lộ Chi Dao: … Phiền thật. Cớ sao đi đến đâu cũng có Trịnh Ngôn Thanh xuất hiện thế? Hắn không thể biết điều mà rời khỏi thế giới này à?
Khoảng thời gian đi tìm Trịnh Ngôn Thanh để lấy thư là quãng ngày khó chịu nhất của Lộ Chi Dao. Tưởng rằng lấy được thư rồi thì sẽ không bao giờ gặp lại, vậy mà giờ Trịnh Ngôn Thanh lại xuất hiện.
Lộ Chi Dao cau mày đưa tay đấm nhẹ vào ngực, cảm giác này hoàn toàn khác với lúc tim y đau nhói. Trước kia y không biết đó là gì, nhưng giờ thì hiểu rồi, đó gọi là ghen.
Nhưng dĩ nhiên là Lý Nhược Thủy nói vậy rồi, còn theo cách hiểu của y thì ghen tức là chướng ngại, mà chướng ngại thì nên bị loại bỏ.
… Nhưng loại bỏ là biện pháp cuối cùng, y phải kiềm chế bản thân, nếu không chỉ khiến Lý Nhược Thủy ghét mình thêm thôi.
Lộ Chi Dao buông tay đang chạm vào chuôi kiếm, chuyển sang kéo nhẹ tay áo Lý Nhược Thủy, đợi cô quay đầu lại mới che miệng ho khẽ hai tiếng.
“Có thạch mát không? Ta muốn ăn một bát.”
Lý Nhược Thủy quay sang nhìn Lộ Chi Dao rồi vươn tay rót cho y một chén trà nóng.
“Giờ chàng ăn đồ lạnh dễ bị phong hàn… Nhưng nếu thật sự muốn thì có thể gọi mang đi.”
Đây là lần đầu tiên Lộ Chi Dao nói ra món mình muốn ăn nên Lý Nhược Thủy không nỡ dập tắt sự hứng thú ấy.
“Ta muốn ăn ngay bây giờ.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
…
Câu này thật sự không giống lời Lộ Chi Dao thường nói, mà nghe thế nào cũng thấy quen, giống hệt vở diễn họ vừa xem cách đây không lâu. Cô tiểu thư ghen tuông trong vở diễn cũng nói y hệt như vậy, đến cả lời thoại cũng chẳng khác.
Chẳng lẽ y cũng ghen rồi sao? Nhưng hễ y ghen là rút kiếm ngay cơ mà?
Lý Nhược Thủy tuy hơi khó hiểu, song vẫn gọi cho y một bát thạch hoa quế, nhưng hình như nụ cười của Lộ Chi Dao lại còn dịu dàng hơn thì phải.
Thế là trong bữa ăn này, Lý Nhược Thủy vừa ăn vừa trò chuyện đánh giá với Trịnh Ngôn Thanh, còn Lộ Chi Dao ở bên kia thì lặng lẽ cúi đầu ăn thạch mát.
Trịnh Ngôn Thanh ngồi một bên nhìn họ rồi không khỏi bật cười, anh ta thấy xiềng xích trong lòng bấy lâu nay hình như đã nhẹ đi rất nhiều.
Khi người khác đã hạnh phúc như vậy, thế anh ta cũng không cần tiếp tục tự làm khổ mình nữa.
Ăn xong bữa này, Trịnh Ngôn Thanh bắt chước động tác chắp tay ôm quyền rồi hướng về hai người thi lễ.
“Lần này đến Tô Châu không chỉ để du ngoạn, mà tôi còn định đem cuốn sách này tặng cho cô. Nay mục đích đã đạt được thì tôi cũng nên rời đi.”
Lý Nhược Thủy mỉm cười vẫy tay với Trịnh Ngôn Thanh, sau đó cầm chiếc ô giấy bên cạnh đưa cho anh ta: “Tạm biệt nhá! Có việc thì viết thư cho chúng tôi!”
Trịnh Ngôn Thanh gật đầu rồi nhìn kỹ hai người họ một lượt, cuối cùng mỉm cười quay lưng bước vào màn mưa bụi.
Mùa thu là mùa của chia ly, nhưng cũng là thời khắc kết trái, mở ra những khởi đầu mới.
*
Mùa đông là mùa Lộ Chi Dao yêu thích nhất. Mỗi khi đông đến là y luôn có một ảo giác rằng Lý Nhược Thủy tự nguyện để y “giam” ở nhà.
Bởi mùa này là mùa Lý Nhược Thủy không thích ra ngoài nhất, cô thích ở trong phòng đốt than ấm áp và cùng đánh cờ, luyện chữ với y.
Lộ Chi Dao đã bắt đầu học viết, học chữ từ hai năm trước đó. Bởi Lý Nhược Thủy từng nói trong thư rằng, nếu thấy buồn chán thì có thể luyện chữ, viết nhiều sẽ giúp lòng người tĩnh lại, y cũng sẽ không dễ mất kiểm soát nữa.
…
Lúc này tuyết rải đầy sân, giàn nho dựng sẵn tuyết ngần phủ lên. Bên đình cây đông xanh rền, gai lửa một gốc giữa nền trời đông.
Ở góc sân rải một nắm thóc, thỉnh thoảng có chim sẻ bay vào mổ ăn. Chúng hiển nhiên là khách quen của mùa đông, mấy chú chim sẻ nhảy nhót vài cái rồi vỗ cánh bay đến bậu cửa sổ, đôi mắt to bằng hạt đậu in bóng dáng hình hai người đang ngồi trong nhà luyện chữ.
Trên bàn có nén đàn hương be bé đang cháy, trong góc phòng nhóm than hồng, cửa sổ bên cạnh mở hé. Thành ra lúc này không quá nóng, mà cũng chẳng hề lạnh.
“Khi hạ bút phải có mũi nét, nhấn nhá nhẹ, có dừng có thả.”
Lộ Chi Dao đã sớm buông bút, y chăm chú nhìn Lý Nhược Thủy. Hàng mi cô rũ xuống tạo ra một mảng bóng nhỏ.
“Ừ.”
Lý Nhược Thủy khịt mũi, tập trung cầm bút viết chữ.
Mùa đông cô không thích ra ngoài, thế mà vẫn bị cảm lạnh. Lúc này chóp mũi cô hơi ửng đỏ, giọng nói cũng khàn đi.
Lộ Chi Dao liếc nhìn Lý Nhược Thủy, thấy cô chăm chú như vậy thế là chẳng nói gì, cứ thế xoay người nhấc ấm trà đang hâm lên rót cho cô một chén trà nóng.
Lý Nhược Thủy chưa luyện bằng bút lông bao giờ, lại quen viết chữ giản thể. Tuy cô không viết đẹp như Lộ Chi Dao, nhưng đích xác là cô kiên nhẫn hơn y rất nhiều.
Nàng chăm chú nhìn tờ giấy Tuyên Thành, khởi bút hồi phong từng bước một, đến khi hạ nét cuối cùng thì được chữ “Dao” cũng rất đẹp.
“Được rồi, hôm nay luyện chữ đến đây thôi.”
Giọng Lý Nhược Thủy hơi nặng âm mũi, cô vươn tay để những chữ vừa viết xong lên bậu cửa sổ cho khô mực.
Mùa đông Lý Nhược Thủy sẽ không làm khó bản thân, mặc được dày bao nhiêu thì mặc bấy nhiêu, thành ra giờ nom cô chẳng khác nào một quả cầu be bé cả.
Viết chữ xong rồi, tiếp theo là đánh cờ.
Cô hào hứng lấy bàn cờ từ bên cạnh ra để lên bàn, rồi mang cả lư hương đang cháy ra để cùng chỗ.
“Lần này em sẽ khiến chàng thua tâm phục khẩu phục.”
Tuy hai người cùng học chơi cờ vây, song phong cách đánh cờ lại hoàn toàn khác biệt. Lý Nhược Thủy ra cờ khó lường, không thích đi theo khuôn mẫu, còn Lộ Chi Dao thì lại ưa lỗi đánh theo sát, nhưng nước đi nào cũng có tính toán riêng. Một người né tránh, một người truy đuổi, phần lớn thời gian đều kết thúc bằng thế hòa.
Cảm xúc con người dao động quá mức sẽ không tốt cho sức khỏe. Ban đầu Lý Nhược Thủy dẫn Lộ Chi Dao học những thứ này là để điều hòa tâm trạng của y, nào ngờ y lại thích đánh cờ thật. Theo cách nói của Lộ Chi Dao thì đây là một kiểu khác để được quấn quýt bên cô.
Dù Lý Nhược Thủy chẳng hiểu rốt cuộc mình bị y “quấn quýt” thế nào, nhưng miễn là y vui, vậy mỗi ngày đánh thêm vài ván cũng chẳng sao.
Nghĩ thì vậy đó, nhưng một khi thật sự vào ván là Lý Nhược Thủy lại rất dễ hăng máu.
“Em đi nước này, chàng đừng bám theo em nữa.” Lý Nhược Thủy giơ tay che quân cờ mình vừa đặt xuống, sau đó hất bàn tay Lộ Chi Dao đang vươn tới sang một bên.
Cô nhiễm phong hàn nên lúc này giọng mũi rất nặng, thoạt nghe cứ như đang làm nũng, nhưng Lộ Chi Dao biết là không phải.
“Được.”
Gương mặt Lộ Chi Dao dịu dàng hơn hẳn, y vô thức nhích chân lại gần Lý Nhược Thủy. Y liếc nhìn đôi môi cô rồi đưa tay đặt quân cờ xuống chỗ khác. Lý Nhược Thủy nhìn vị trí ấy thì không khỏi tặc lưỡi, cô biết ngay người này sẽ đi nước đó mà.
Lộ Chi Dao đánh cờ với cô chỉ có hai kiểu, hoặc bám riết lấy cô, hoặc vây quân của cô lại, song y vẫn cố tình chừa cho một đường sống chứ không ăn quân.
Rõ là đang trêu mà, quá đáng!
“Để chân xa ra, đừng cọ nữa. Bất kể là cờ hay là thân thể thì em cũng sẽ không để chàng có cơ hội trêu em đâu.”
Lý Nhược Thủy chọn một nước cờ hiểm hóc, ăn gọn cả mảng lớn quân cờ của Lộ Chi Dao. Tuy nhiên y chẳng hề tức giận, vẫn cười nhẹ đặt cờ, vừa khéo lại dâng một mảng quân khác vào tay cô.
Lý Nhược Thủy: …
Quả nhiên chỉ cần đánh cờ một lúc là có thể nhìn ra tính cách của một người.
“Chàng nghiêm túc chút đi, đánh kiểu này chẳng có ý nghĩa gì cả.”
Lý Nhược Thủy cau mày, không ăn mảng quân đó mà quay sang đặt quân ở một chỗ khác.
“Luyện chữ lâu như vậy, mệt rồi phải không? Hay là chúng ta nghỉ một lát nhé?” Lộ Chi Dao dời chiếc bàn nhỏ sang một bên, chậm rãi tiến lại gần Lý Nhược Thủy.
“… Làm chút chuyện khác thú vị hơn thì sao?”
Lý Nhược Thủy nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn y, rồi không khỏi lắc đầu cảm khái: “Lần nào cũng vậy, lúc nào bắt đầu thì chàng cũng khiến người ta tưởng chàng rất giỏi, nhưng đến cuối cùng vẫn chỉ yếu ớt để em mặc ý bày trò.”
Chuyện này thật sự rất kỳ lạ. Lý Nhược Thủy đã xem kha khá tranh vẽ về phương diễn ấy với y, thế mà y vẫn trước sau như một, luôn để cô chủ động. Dẫu việc để cô nắm nhịp điệu đích xác làm cô thoải mái hơn thật… Khoan đã, chẳng lẽ là vì lý do này sao?
Không cho Lý Nhược Thủy thêm thời gian thất thần, Lộ Chi Dao đặt chiếc bàn xuống dưới giường rồi dùng đầu ngón tay khẽ v**t v* cổ chân cô. Từ lúc luyện chữ là y đã muốn được lại gần cô như vậy rồi
“Nhưng em thích ta như này cơ mà?” Lộ Chi Dao cong mắt, nắm lấy cổ chân Lý Nhược Thủy rồi nghiêng đầu hôn lên chuỗi chuông bạc, song ánh mắt y lại nhìn thẳng vào cô.
… Trời đất ơi.
Mà đúng là thế thật.
Dạo này y biết cách quá nhỉ, quả nhiên xem tranh vẫn có tác dụng.
Ai mà chịu nổi chứ?
Lý Nhược Thủy phẩy tay xua mấy con chim sẻ trên bậu cửa sổ đi, rồi khẽ dùng lực ở chân để kéo y lại gần mình. Lộ Chi Dao khom lưng cúi xuống nhìn Lý Nhược Thủy, mái tóc đen sau lưng buông rủ xuống bên người cô, ý xuân trong mắt y nồng đến độ cô ngỡ là đã sang xuân.
Hai người ôm hôn nhau, thuần thục như thể đã làm chuyện này hàng trăm lần, nhưng sự nồng nhiệt toát ra lại giống hệt đôi tình nhân vừa mới yêu.
Tuyết đông bay lả tả, song lại chẳng sao làm lạnh được hơi ấm và tình ý đang dâng trào giữa hai người.
“…Đừng gọi tên em vào lúc này, xấu hổ lắm!”
Tiếng kêu khẽ của Lý Nhược Thủy vang lên trong phòng, rồi nhanh chóng tan vào không trung, để lại giữa không gian tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của hai người.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 116
10.0/10 từ 22 lượt.
