Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 109

Chương 109


Tuyết ở Tô Châu rơi thật dịu dàng, từng bông từng bông chầm chậm rơi giữa không trung chứ chẳng hề dữ dội khốc liệt xíu nào. Lúc này, ngoài những mái ngói đen và những đầu mái cong lộ ra thì cả Tô Châu chỉ còn một màu trắng xóa, càng khiến nơi đây giống như một bức tranh thủy mặc được phác họa tinh tế.


Phủ đệ của Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao cũng bị phủ một lớp tuyết dày, trông vừa trong trẻo lại vừa mênh mông quạnh hiu. Hoa trong sân phần lớn đã tàn, chỉ còn một cây mai đỏ đang giữa độ bung nở. Ngoài nó ra thì sắc màu nổi bật nhất trong khung cảnh ấy chính là mấy chậu hoa táo gai. Những chùm quả đỏ thẫm lủng lẳng trên cành, điểm xuyết vài chiếc lá xanh, khiến khoảng sân vắng lặng bỗng thêm vài phần tươi tắn rực rỡ.


Lúc này Lộ Chi Dao đang nấu cháo trong bếp, và tất nhiên, phần lớn sự chú ý của y vẫn đặt lên người Lý Nhược Thủy. Y nhìn vào thư phòng qua ô cửa sổ, thấy cô đang cúi đầu viết thục mạng, lúc nào hơi lạnh thì lại uống một ngụm rượu mơ cho ấm người.


Chẳng rõ cô thích viết thư từ lúc nào, có lúc một ngày phải viết mấy bức, chăm chú đến độ khiến y ghen tị.


Những bức thư đó không phải gửi cho y.


Lý Nhược Thủy chưa bao giờ giấu y, lần nào gửi thư cô cũng gọi y đi cùng, rồi nhân tiện hai người mua chút đồ ăn vặt đem về. Mấy người nhận thư đó y biết hết, hoặc là Lục Phi Nguyệt và Giang Niên, hoặc là Trịnh Ngôn Thanh, thậm chí đôi lúc còn viết cho Công chúa An Dương.


Lộ Chi Dao không hiểu, rõ ràng người yêu cô nhất là y, tại sao cô cứ phải chia bớt sự quan tâm cho họ?


… Ít nhất y cũng nên được một bức chứ, y đã bắt đầu học chữ rồi mà.


Dù ghen tị, nhưng Lộ Chi Dao không dám thể hiện, và y cũng chưa từng hỏi nội dung thư là gì. Y biết Lý Nhược Thủy yêu y, những điều cô viết chắc chỉ là mấy chuyện vụn vặt, nhưng y vẫn không sao kiềm được sự ghen tuông trong lòng.


Cháo đang sôi ùng ục trong nồi, hương gạo thanh ngọt lan khắp gian bếp, khói bếp cuộn lên bay ra ngoài cửa sổ, vòng một vòng rồi tan biến trong màn tuyết đông.


Lộ Chi Dao nhìn những bong bóng cứ nổi rồi vỡ, hàng mi tựa cánh bướm khẽ rũ xuống, dường như lòng y cũng giống những bong bóng ấy vậy.


Ngay từ đầu, y chỉ vờ rằng mình và Lý Nhược Thủy đã đạt được đồng thuận, để cô có thể vô tư chẳng hề vướng bận ở bên y. Thế nhưng sâu thẳm trong y lại chẳng hề nghĩ như vậy, y không muốn để cô đi. Dù cô từng nói “món quà của hệ thống” có thể để hai người gặp lại, song y vẫn không tin. Cô đã về nhà rồi, sao có thể còn nhớ đến địa ngục mà quay lại với y chứ? Huống chi thế giới cô nhắc đến kỳ diệu đến thế, ở đó lại có gia đình và bạn bè mà cô yêu thương.


Lý Nhược Thủy thông minh như thế, chọn bên nào chẳng phải đã quá rõ ràng sao?


Cái gọi là “gặp lại” chẳng qua chỉ là lời nói dối cô dùng để xoa dịu y mà thôi.


Nhưng y cũng chẳng phải người tốt đẹp gì, y hèn hạ giấu đi tình cảm ngày càng mãnh liệt của mình, giữ cô bên cạnh khi cô không hề hay biết chỉ để thỏa mãn d*c v*ng ích kỷ của bản thân.



Nhưng đó cũng chỉ là ý nghĩ lúc ban đầu mà thôi. Y biết, dù ở đây thì Lý Nhược Thủy cũng không hạnh phúc. Càng nghe cô kể về quá khứ thì cảm giác trong lòng y lại càng trở nên kỳ lạ. Giống như, y đang dần g**t ch*t Lý Nhược Thủy tràn đầy sức sống, ấm áp và bao dung kia vậy.


Lộ Chi Dao biết Lý Nhược Thủy không giống mình. Cô là một người “hoàn chỉnh” hơn y rất nhiều, những điều cô suy nghĩ và bận tâm cũng nhiều hơn. Những ngày này, cô kể cho y nghe về con người trong hồi ức của mình, chuyện tốt chuyện xấu đều có, để y có thể từng chút một bù đắp hoàn thiện hình ảnh cô trong lòng.


Mỗi khi bù đắp thêm một phần, thì y lại yêu cô nhiều hơn một phần.


Vậy mà vì sao khoảng cách giữa họ vẫn dừng lại ở con số chín mươi chín?


Vừa mừng rỡ lại vừa nghi hoặc, khi Lộ Chi Dao ngẩng đầu lên lần nữa thì Lý Nhược Thủy đã viết thư xong, giờ đang hà hơi sưởi tay, khóe mắt đuôi mày đều vương ý cười.


Mỗi lần viết thư cô đều có vô số điều muốn nói, một bức phải đến năm sáu tờ giấy, gấp lại thành một xấp thật dày, nom lần này cũng viết kha khá.


Lý Nhược Thủy sắp xếp lại thư từ rồi nhìn y qua ô cửa sổ. Nụ cười vốn chỉ thoáng hiện trên môi cô giờ lại rạng rỡ, tươi tắn hơn. Cô mặc áo bông, khoác áo choàng lông, chạy về phía y. Lý Nhược Thủy giẫm lên khoảng sân phủ đầy tuyết, để lại những dấu chân rõ ràng nối tiếp.


Mùa đông đến rồi, Lý Nhược Thủy sợ lạnh, cô không muốn vén tóc lên nên chỉ buộc tạm vài lọn trước trán, còn lại thả xuống phía sau.


“Nãy ở trong thư phòng là em đã ngửi thấy mùi rồi, tay nghề của chàng ngày càng siêu đấy.”


Cô mở tủ lấy ra lọ tương ớt tự làm ra, sau đó dọn bát đũa, trông như sắp ăn một bữa thật no nê.



Cho dù giây trước trước tâm trạng còn hơi tệ, nhưng nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của Lý Nhược Thủy là y lại thấy mình nhẹ nhõm hơn hẳn.


Hai người ngồi vào bàn ăn cháo, Lý Nhược Thủy thích ăn cay nên cả cháo cũng phải cho ớt vào.


“Ớt này vẫn không ngon bằng của ba em làm, cay mà không thơm. Sau này em đem cho chàng ăn, cam đoan chàng ăn liền ba bát luôn.”


Lộ Chi Dao nhìn nụ cười rạng rỡ của Lý Nhược Thủy thì môi cũng vô thức cong lên, nhưng trong nụ cười ấy lại pha chút bất đắc dĩ.


“Em lúc nào chẳng nói thế.”


Cô luôn tưởng tượng về một tương lai sẽ chẳng xảy ra, cô sẽ không đến tìm y, vậy sao cô lại luôn đặt y vào tương lai của mình?


“Vì em trước giờ vẫn nghĩ như vậy mà.” Lý Nhược Thủy lại nhấn mạnh lòng mình, rồi đưa mắt nhìn những bông tuyết đã dần thưa ngoài cửa sổ.


“Đông Chí rồi, nên uống canh thịt dê cho ấm người thôi.”


Lý Nhược Thủy tính lát nữa sẽ ra ngoài mua thịt dê. Cô quay sang nhìn Lộ Chi Dao, vừa định nói chuyện này thì lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt mơ hồ của y. Nhưng đó cũng chỉ là thoáng qua, giây tiếp theo Lộ Chi Dao đã nở nụ cười. Nụ cười ấy tựa như ánh nắng ấm giữa ngày đông, khiến tất cả những gì cô vừa thấy dường như chỉ là ảo giác của riêng chính cô.


Lý Nhược Thủy đặt bát xuống, chống tay lên bàn rồi ghé sát vào trước mặt y, vẻ mặt cực nghiêm túc.


“Chàng lại nghĩ mấy chuyện sẽ không xảy ra nữa phải không? Lo em đi rồi không quay lại sao?”


Màu mắt của Lý Nhược Thủy khác màu mắt của Lộ Chi Dao. Mắt y thiên về đen, trông u ám sâu tối; còn mắt cô lại là màu nâu nhạt dịu hơn, khi tia nắng chiếu vào nom tựa như một khối hổ phách. Trong đáy mắt cô lúc này phản chiếu bóng hình của y. Y thấy mình lại nở nụ cười quen thuộc, còn đưa tay vén mấy lọn tóc lòa xòa bên thái dương cô ra sau tai.


“Không phải.”


Lời Lộ Chi Dao rõ ràng chẳng thể qua mặt Lý Nhược Thủy, cô giơ tay gõ yêu vào trán y.


“Dù hơi bất đắc dĩ, nhưng em hiểu. Khi một người quá xem trọng điều gì thì sẽ khó tránh khỏi lo được lo mất, huống hồ là chàng.”


Thảo nào người ta thường nói, trong tám nỗi khổ của đời người, cầu mà không được và chẳng thể buông nổi là khổ nhất. Một khi sinh ra d*c v*ng chiếm hữu, thì mầm khổ đau ấy đã bắt đầu đâm chồi.


“Không chỉ chàng, mà em cũng vậy.”


Nghe cô nói, Lộ Chi Dao kinh ngạc ngước đôi mắt chan chứa bao cảm xúc phức tạp nhìn cô.


“Sau khi em rời khỏi đây, em nhất định sẽ quay lại. Nhưng có thể là vài ngày, cũng có thể phải đợi đến vài năm.”


“Trước đây em cũng thường nghĩ, nếu trong những năm ấy, chàng lỡ yêu người khác thì phải làm sao?”


Lộ Chi Dao bình thản nhìn cô, chờ cô nói tiếp. Y chẳng vội biện giải, bởi y biết chuyện đó hoàn toàn không thể xảy ra.


“Lo được lo mất là chuyện không thể tránh khỏi. Nhưng em chỉ hơi hơi sợ chàng rời khỏi em thôi, vì em biết chàng sẽ không rời đi.”


Cảm giác an toàn to lớn này đến từ Lộ Chi Dao, từ tính cách mà ai nhìn vào cũng phải nói một chữ “điên” của y, từ sự cực đoan trong tình cảm của y, và từ cả tình yêu mãnh liệt của y.


Nghĩ đến đây, ánh mắt Lý Nhược Thủy nhìn Lộ Chi Dao cũng dần ảm đạm.


“Nhưng hiển nhiên, em vẫn chưa cho chàng đủ cảm giác an toàn nên giờ chàng mới không tin em.”


Cô đứng dậy, ôm lấy y rồi khẽ thở dài: “Là em chưa làm tốt.”


Bất kể đông hay hè thì cơ thể Lý Nhược Thủy lúc nào cũng ấm áp. Ở bên cô, cho dù là trong hoàn cảnh hiện tại thì Lộ Chi Dao vẫn cảm thấy như mình đang sống trong một giấc mơ.



Đẹp đẽ, thuần khiết, tự do.


Cô giống như một hồ suối trong vắt, không ngừng tiếp nhận mọi cung bậc cảm xúc điên cuồng và tình yêu mãnh liệt của y, rồi lại nhẹ nhàng đáp trả bằng vị cam lộ ngọt lành cùng làn gió nhẹ dịu dàng.


Lộ Chi Dao biết mình không bình thường, và cũng chẳng bận tâm việc mình khác người. Kết cục thê thảm nhất của y cũng chỉ là trở thành một người không còn là chính mình như sư phụ hoặc như Bạch Khinh Khinh thôi. Nhưng y không như vậy, vì Lý Nhược Thủy chưa từng cố thay đổi y. Cô luôn nhẹ nhàng dẫn dắt, tìm cho hai người một điểm cân bằng để có thể giao tiếp với nhau.


Thế nên đến bây giờ, y vẫn là y.


Sao cô có thể làm không tốt được chứ?


“Em rất tốt.”


Lộ Chi Dao vùi đầu vào vai cô, giọng nói vốn dịu dàng ấy giờ bị vùi trong vải vóc nên nghe hơi không rõ, song vẫn chẳng che được những bịn rịn lưu luyến và quấn quýt vấn vương trong đó.


Cô rất tốt, chỉ là y quá tệ mà thôi.


“Vậy là chàng thừa nhận mình thật sự đang nghĩ đến chuyện đó hả?”


Sau khi hai người tình cảm một lúc, Lý Nhược Thủy bất ngờ hỏi, giọng điệu pha chút ý cười. Lộ Chi Dao ngẩng đầu nhìn cô, dừng lại vài giây rồi nét mặt chợt giãn ra như thể vừa thấu hiểu được ý tứ sâu xa trong lòng cô.


“Thì ra em vòng vo nãy giờ là để dụ ta nói thật à.”


Cô đúng là thông minh. Biết hỏi thẳng thì y sẽ chẳng đáp, nên dứt khoát chọn hướng khác để xác nhận được chuyện đích xác là y đang nghĩ đến chuyện cô sẽ không quay lại.


Vẻ mặt Lộ Chi Dao không còn u ám nữa, mà đôi mắt y cong cong, nụ cười bên khóe môi như chẳng thể kìm nén, tựa như mưa tạnh mây tan.


Ngay cả cái lạnh của những bông tuyết ngoài kia cũng chợt dễ chịu đến lạ.


Lý Nhược Thủy nhìn Lộ Chi Dao thật lâu. Sau khi xác nhận được điều mình muốn biết, cô liền đổi chủ đề để kéo y ra khỏi cảm xúc ban nãy.


“Đông Chí rồi, chàng có muốn ra ngoài ăn thịt dê không?”


“Được.”


*


Đa phần người Xuyên Thục đều thích uống canh thịt dê để xua lạnh vào ngày Đông Chí, may sao ở Tô Châu cũng vậy. Khi ra phố, hai người bắt gặp vô số quán nhỏ bán thịt dê dọc đường. Trên biển hiệu của các sạp đều treo những chiếc đèn lồng đỏ. Vì giờ đang là ban ngày nên những chiếc đèn lồng ấy không phải để chiếu sáng, mà là để trông rực rỡ, sinh động hơn.


Bên cạnh là dòng sông, mấy chiếc thuyền neo lại dọc theo bờ lẩn khuất trong làn tuyết mỏng, nom cảnh tượng thoáng đãng lại tiêu điều trữa trời tuyết bay.


Lý Nhược Thủy cùng Lộ Chi Dao đi đến đầu phố nhìn ra phía trước thì thấy khá nhiều hàng quán nhỏ đã chật kín người, trông vô cùng ồn ã.


Không chần chừ nhiều, cô kéo Lộ Chi Dao ngồi vào một chỗ trống trong góc khuất, gọi hai phần thịt dê rồi xoa tay chờ đợi.


Tô Châu có mái ngói đen tường trắng đặc trưng, thoáng nhìn đã như bước vào bức tranh thủy mặc, đâm ra ngay cả việc ăn thịt dê mà cũng ngập tràn thi vị. Để hòa mình với cảnh sắc ấy, trước khi ra cửa Lý Nhược Thủy còn cố ý mặc cho cả hai chiếc áo choàng đen, nhìn từ xa giống hệt hai vệt mực trên nền tranh.


Cảnh thì đẹp thật, thậm chí còn khiến tâm hồn như được gột rửa, mỗi tội hơi lạnh thôi.


“Lạnh không?” Lý Nhược Thủy xoa xoa đôi tay rồi đặt lên tay Lộ Chi Dao.


“Sau này mùa đông chàng đừng mặc ít như vậy nữa, dễ bị lạnh chân, da cũng dễ nứt nẻ, đến lúc đó đau lắm đấy.”


Nói xong cô hơi khựng lại, rồi lập tức bổ sung: “Da sẽ nhăn, sờ vào khó chịu lắm, còn xấu nữa.”


Như vậy chắc chắn có thể dọa được y. Lộ Chi Dao là người thích cảm giác đau, nên những mùa đông trước y đều mặc rất ít, chỉ như vậy mới có thể cảm nhận trọn vẹn cái vui do gió lạnh quét qua.


Nhưng ở bên cô thì y không còn cơ hội trải nghiệm kiểu “niềm vui” đó nữa. Cô mặc bao nhiêu, vậy cũng phải bắt y mặc bấy nhiêu, ra ngoài còn phải giúp y thoa chút cao thơm để mặt khỏi bị nẻ.


Lộ Chi Dao không hề từ chối. Tuy cảm giác ngày đông mặc áo bông rồi khoác thêm áo choàng hơi lạ lẫm, nhưng y vẫn làm hết theo ý cô.


“Đến rồi đây, hai phần thịt dê luộc, mời hai vị dùng!”


Vợ của chủ quán bưng khay đến, đặt thịt dê nóng hoi hổi và đĩa dầu ớt rồi nhanh chóng quay lại phục vụ người khác.


Trong ngày tuyết thế này, chỉ cần ngửi mùi thịt dê thôi cũng đủ khiến người ta ch** n**c miếng.


“Đông chí vui vẻ nhá!”


Lý Nhược Thủy gắp miếng thịt đầu tiên chấm vào ớt, rồi đặt vào bát y. Lộ Chi Dao mỉm cười nhẹ nhàng, như thể có thể gọi về một làn gió xuân cho Tô Châu giữa ngày đông giá rét.


Y gắp thịt chấm gia vị rồi lại cho cô, sau đó học theo lời cô nói.


“Đông chí vui vẻ.”


Y rất vui, và y cũng mong rằng lúc này cô cũng thật sự vui…


Hai người vừa ăn thịt dê vừa nói những chuyện vụn vặt trong đời sống. Bầu không khí vốn đang ấm áp và vui vẻ, nhưng lại bị tiếng nức nở ở đâu đó đột ngột cắt ngang.


Khách ở mấy quán gần đó đều nhìn sang, hóa ra một cô gái mặc tang phục dẫn em gái đi trên phố. Đôi mắt nàng hoe đỏ, gương mặt tiều tụy, em gái nàng trông cũng mệt mỏi và suy sụp chẳng kém.


Lý Nhược Thủy đặt đũa xuống, rồi cũng lặng lẽ nhìn hai chị em họ như bao thực khách xung quanh.


“Xin các vị thương xót. Các vị chỉ cần bỏ ra hai mươi lăm lượng bạc cứu mẹ chúng tôi, hai chị em tôi sẽ lập tức ký khế ước bán thân.”


Mùa đông đối với người nghèo mà nói giống như một ngọn núi cao khó lòng vượt qua, có những người cầm cự không nổi thì sẽ vĩnh viễn dừng lại trong ngày tuyết rơi. Dù là nơi giàu có như Tô Châu, nhưng chuyện thế này cũng chẳng phải hiếm, năm nào cũng có.


Có người chẳng lấy làm lạ, ăn thịt dê tiếp; có người nhìn hai chị em với ánh mắt thương cảm nhưng lực bất tòng tâm, chỉ biết thở dài. Mà cũng có người như Lộ Chi Dao vậy, làm nhưng chẳng thấy gì, chỉ chuyên tâm chuẩn bị thịt dê cho Lý Nhược Thủy.


Cô thích ăn cay, vì thế miếng thịt nào y cũng tỉ mỉ chấm đều tương ớt. Đối với y thì đó mới là việc quan trọng.


Đang lúc chuyên tâm làm việc, Lộ Chi Dao lại chợt thấy Lý Nhược Thủy đứng dậy. Y lập tức ngẩng đầu, ánh mắt khóa chặt lấy cô. Y nhìn cô bước đến chỗ hai chị em kia, rồi tháo túi tiền và đưa cho họ.


“Tôi có chút tiền ở đây, vừa đủ. Tôi không cần khế ước bán thân gì cả, hai người cứ cầm lấy đi.”


Tiền Lý Nhược Thủy kiếm được hiện giờ toàn là nhờ xử lý việc liên quan nhiệm vụ treo thưởng cho Lộ Chi Dao, rồi cô lấy một phần trong tiền thưởng của y làm thù lao cho mình.


Nên khi tiêu tiền, cô chẳng thấy có gì kỳ lạ cả.


Người chị vươn bàn tay lạnh buốt như băng nắm lấy tay Lý Nhược Thủy, nhưng khi chạm vào bàn tay ấm của cô thì lại vô thức buông ra.


“Cô nương, chúng tôi không lừa tiền cô đâu. Cô theo tôi đến y quán, tôi viết giấy nợ cho cô…”


Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn phía sau thì thấy Lộ Chi Dao đã đứng dậy đi về phía mình, sau đó dừng lại ngay bên cạnh.


“Em muốn đi sao?”


Thật ra y hơi bất ngờ, bởi dẫu Lý Nhược Thủy tốt bụng, song cô rất hiếm khi đồng ý những yêu cầu như thế này.


“Đi.”



“Thì ra là phổi có vấn đề à… Phổi mẹ tôi cũng không ổn lắm nên mùa đông như này bà ấy không thích ra ngoài đâu, chỉ thích ở nhà hầm lê ăn.”


Chân giẫm tuyết phát ra cả tiếng, Lộ Chi Dao đưa mắt nhìn cô. Lông mi Lý Nhược Thủy hơi cong lên, nhưng trong mắt lại mang chút u buồn, như thể đang muốn tìm kiếm một điều quen thuộc nào đó thông qua mẹ của hai người họ.


Y luôn biết, Lý Nhược Thủy rất nhớ người thân của mình.


*


Mẹ của hai chị em họ nằm trong quán thuốc, môi tái nhợt, người nồng nặc mùi thuốc, cơn gió nhẹ thổi qua thôi mà bà ẫy cũng ho chẳng ngớt. Người chị vội vàng đi tìm thầy thuốc lấy thuốc, còn cô em thì sụt sịt nhìn mẹ mình, thoáng cái mà bầu không khí đã như nao lòng man mác hẳn đi.


Lộ Chi Dao chẳng hiểu được bầu không khí ấy là sao, y chỉ liếc nhìn mấy người họ rồi ánh mắt lại chuyển ngay sang Lý Nhược Thủy.


Cô đứng tựa vào cửa, ánh mắt đăm đăm hướng về người phụ nữ nọ, trong đó chất chứa biết bao nỗi tiếc nuối và nỗi nhớ da diết.


Y rất hiếm khi thấy Lý Nhược Thủy mang dáng vẻ chán nản như thế này.


Tại sao vậy?


Quả nhiên là ở bên y cô không hề vui.


Hai chị em lấy thuốc trở lại, với lượng thuốc này có lẽ họ có thể cầm cự qua mùa đông. Ba mẹ con mừng rơi nước mắt, rồi quây quần bên nhau thủ thỉ to nhỏ, cùng mơ về những ngày tháng tương lai..


Người chị lau nước mắt rồi đưa tờ giấy nợ trong tay cho Lý Nhược Thủy, trong đôi mắt nàng ấy ánh lên sự biết ơn sâu sắc.


“Đa tạ cô nương, chúng tôi nhất định sẽ trả lại số tiền này!”


“Hy vọng bệnh của mẹ cô mau khỏi.”


Lý Nhược Thủy nhận lấy tờ giấy nợ, chân thành nói lời chúc rồi cùng Lộ Chi Dao rời khỏi nơi đây.


Con đường trở về vẫn phủ đầy tuyết mịn, dấu chân khi nãy đã bị phủ lấp hoàn toàn, chẳng còn lưu lại chút dấu vết nào. Lý Nhược Thủy rõ ràng không còn hứng như lúc đến, cô bước chậm rì, thanh âm mỗi bước giẫm xuống phát ra còn to hơn lúc đầu.


Đi được nửa đường, bên tai Lộ Chi Dao bỗng có tiếng hít mũi rất khẽ.


Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run, y hơi nghiêng chiếc ô đang che, ánh nhìn dồn về phía Lý Nhược Thủy đang cúi đầu.


“… Sao thế?”


Lộ Chi Dao cúi xuống nhìn, liền thấy vành mắt cô đỏ hoe.


“Em nhớ họ.”


Cô và gia đình, bạn bè của mình không phải xa nhau vì khoảng cách địa lý, mà vì khoảng cách thời gian không gian, một khoảng cách vĩnh viễn chẳng thể vượt qua. Ở thế giới trong sách này, họ thậm chí không hề tồn tại. Có lẽ sau này cô sẽ không bao giờ quay về được nữa, không thể ăn cơm ba cô nấu, và cũng chẳng thể nghe mẹ càu nhàu. Rồi thậm chí có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ quên mất dáng hình của họ.


Lý Nhược Thủy không kìm nén được nữa, những giọt nước mắt lớn rơi xuống đất rồi thấm vào tuyết, và rơi cả lên mu bàn tay Lộ Chi Dao đang đưa về phía cô. Y sững lại chốc lát, sau đó thu tay về, lặng lẽ nhìn giọt lệ trên mu bàn tay mình.


Lộ Chi Dao chưa từng thấy Lý Nhược Thủy khóc như vậy bao giờ, cô vốn luôn mạnh mẽ, dù có bị thương cũng chỉ lặng lẽ chịu đựng.


Trước đây y từng nói, ai làm tổn thương Lý Nhược Thủy thì y sẽ không bỏ qua. Nhưng giờ đây người khiến cô đau, dường như lại là chính y. Vì y không chịu tiến thêm một bước, nên cô mới bị kẹt lại ở nơi này. Giờ đây thứ ngăn trở Lý Nhược Thủy, chính là y.


Một khi van nước mắt đã mở, nếu không khóc cho thỏa nỗi lòng thì sao có thể đóng lại được?


Lý Nhược Thủy xoay người, vùi đầu vào ngực Lộ Chi Dao. Y cảm nhận được lồng ngực cô run lên, nhưng lại chẳng nghe thấy tiếng nức nở nào.


Ngay cả khóc mà cô cũng không phát ra tiếng. Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Bao nhiêu thứ cô gắng gượng xây đắp trong lòng giờ lại dần sụp đổ, Lộ Chi Dao bỗng khẽ mím môi nở nụ cười, lặng thinh, không làm phiền đến Lý Nhược Thủy.


“Rất đau phải không.”


Y khẽ thì thầm, rồi bắt chước những gì Lý Nhược Thủy từng làm cho mình mà đưa tay nhịp nhàng vỗ nhẹ lên lưng cô.


Y chống ô nhìn ra xa. Tuyết càng lúc càng dày, cả Tô Châu Tô Châu chìm trong một màu trắng xóa, dường như sắp bị nhấn chìm trong biển tuyết.


*


Tối nay Lý Nhược Thủy sa sút lạ thường. Cô nhìn những họa tiết trên đỉnh màn rồi thở dài, nhưng cuối cùng cũng đã mệt, sau khi chúc Lộ Chi Dao ngủ ngon liền chìm vào giấc ngủ.


Y nghiêng người nhìn cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng phác họa từng đường nét trên khuôn mặt cô, lưu luyến khôn nguôi.


“Ta yêu em…”


Ngón tay y lướt qua khóe mắt cô, dù cô không còn khóc nữa, song dường như nơi ấy vẫn còn hơi ướt.


“Ta yêu em.”


Lộ Chi Dao cúi xuống, đôi môi mềm chạm lên mắt Lý Nhược Thủy, hình như y vẫn có thể nếm được vị mặn đắng ngay dưới mắt cô.


Y hôn lên hàng mi cô, lên môi cô, lên cằm cô, lên tất thảy của cô. Thế nhưng vẫn chẳng đủ.


Từng tức tấc da thịt trên người y đều đang khao khát cô, chúng gào thét muốn thân mật hơn nữa.


h*m m**n ấy dường như chẳng có giới hạn, càng ngày càng đậm sâu.


“… Ta yêu em.”


Lộ Chi Dao yêu cô, nhưng lại luôn giam cầm cô, luôn làm cô tổn thương, dùng cách ích kỷ nhất để nhốt cô trong mảnh trời đất này.


Nhưng cô lại rất đau khổ.


Lộ Chi Dao nắm lấy tay Lý Nhược Thủy, mười ngón đan chặt với nhau. Y ngắm gương mặt say ngủ của cô rồi khẽ thì thầm.


“Ta yêu em, đến cả linh hồn cũng nguyện hiến dâng cho em, vậy thì chuyện này có là gì đâu.”


Như thể vừa hiểu ra điều gì, y bất chợt bật cười rồi vùi mặt vào hõm cổ của Lý Nhược Thủy, từng rung động lan từ lồng ngực y truyền cả sang người cô.


“Chỉ cần không cản trở em, chỉ cần em vui…”


“Thì tất cả đều không thành vấn đề.”


*


Tuyết ở Tô Châu vẫn rơi đều như vậy, dù đã qua Đông chí đến tận đêm Giao thừa, song lượng tuyết cũng chẳng lớn hơn khi trước. Lý Nhược Thủy sắp đón cái Tết đầu tiên ở nơi đây nên xem trọng lắm, từ sáng sớm đã cùng Lộ Chi Dao dậy trang hoàng nhà cửa.


Khi họ đang treo đèn lồng trước cửa, không xa đã có phu xe đánh xe ngựa chạy tới.


“Đây là đồ từ hoàng thành gửi tới, hai vị nhận khéo nhá.”


Đây chính là phu xe chuyên chở vật phẩm, trông cũng khá giống nhân viên bưu điện thời hiện đại. Anh ta chất đồ đạc trước cửa nhà họ rồi vội vã đi giao cho nhà tiếp theo.



Lộ Chi Dao tay cầm đèn lồng, ngồi dưới mái hiên đợi Lý Nhược Thủy chỉ dẫn. Nhưng cô chỉ cúi đầu xem bức thư trên hộp quà. Y cũng không vội, nên lặng lẽ cụp mắt nhìn đỉnh đầu cô, hàng mi cong nhẹ, khóe môi bất giác nhếch lên nở nụ cười.


Đọc thư xong, Lý Nhược Thủy ngẩng đầu rồi giơ tờ giấy lên lắc lắc với y.


“Là quà mừng Tết chị Lục và mọi người gửi đến đấy!”


Cô và họ liên lạc thư từ quá thường xuyên, tặng quà qua lại cũng là chuyện thường tình.


“Họ còn bảo sắp đến thăm chúng ta đấy.”


Lộ Chi Dao hơi khựng lại rồi nhìn về phía xa xa, ánh mắt thoáng mơ hồ mông lung.


“Thế à.”


Lý Nhược Thủy háo hức xếp quà cẩn thận sau đó vén váy chạy ra, vẫy vẫy tay với y.


“Em nghĩ nên lệch sang trái chút xíu.”


Lộ Chi Dao tức khắc cúi đầu nhìn cô, nở nụ cười nhạt: “Được.”


Căn nhà trắng xóa được điểm thêm sắc đỏ rực rỡ, trong sân cũng đã dán câu đối do Lộ Chi Dao đích thân viết. Tuy chữ giờ chữ y không đẹp lắm, nhưng mô phỏng theo chữ khắc thì phải gọi là bậc thầy. Mấy chữ trên câu đối là y luyện theo hết, khi viết lên giấy trông y sì được khắc ra. Những con cá vàng vốn bơi trong mương nay được chuyển vào chum nước. Trời sang đông nên chúng cũng lười bơi, chỉ lững lờ nổi trong chum, điểm thêm một màu vàng đỏ rực rỡ.


Lý Nhược Thủy còn hẳn mua một dây pháo cho hợp không khí, đợi đến khi hàng xóm xung quanh đốt rồi thì cô mới chạy ra đốt theo.


Lộ Chi Dao đặt dây pháo lên tường rồi cúi xuống nhìn Lý Nhược Thủy. Y thấy cô háo hức chạy ra ngoài dùng hương nhang châm lửa, rồi lại hào hứng chạy trở vào sân.


Tà váy tung bay tựa đóa hoa cứ nở rồi lại khép, mà trong sân này chẳng có gì tươi tắn bằng cô.


Pháo nổ đùng đoàng, Lý Nhược Thủy cười tít cả mắt.


“Chàng mau xuống xem kìa, đứa nhỏ kia chưa cả kịp châm lửa đã bịt tai chạy mất rồi!”


Y say mê ngắm nhìn khuôn mặt cô rồi bỗng nhẹ nhàng nhảy đến bên cạnh, hai bàn tay họ tự nhiên nắm lấy nhau.


Khói pháo xanh mờ dày đặc, đủ để che đi tầm nhìn trong chốc lát.


Lộ Chi Dao nghiêng đầu nhìn Lý Nhược Thủy, cứ như giây tiếp theo cô sẽ tan biến vào làn khói xanh đó.


Không khí vui vẻ đón Tết kéo dài đến tối, hai người ăn cơm tất niên xong thì ngồi trên xích đu cho tiêu thực.


Mùa đông trời nhanh tối, lại gần năm mới nên chẳng bao lâu đã có người nôn nóng đi bắn pháo hoa. Sắc màu rực rỡ nở rộ trên bầu trời, ánh sáng lấp lánh rơi vào đáy mắt Lý Nhược Thủy, khiến chính y cũng chẳng khỏi say mê ngắm nhìn.


Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn y, nụ cười trên bờ môi như chẳng thể kìm nén thêm nữa.


“Cảnh thế này, hẳn cũng nên làm mấy chuyện hợp cảnh mới phải.”


Lại một chùm pháo hoa nữa nở rộ, Lý Nhược Thủy ngẩng đầu hôn y.


Lộ Chi Dao bất giác hơi ngả ra sau tựa vào dây xích đu, để mặc cô chiếm lấy, y cũng cẩn thận đặt tay lên eo cô.


Hẳn là trời xanh thương xót, nên mới để Lý Nhược Thủy trao cho y nụ hôn cuối cùng này.


Pháo hoa ngoài trời vẫn nở rộ hết đóa này đến đóa khác, tiếng cười đùa của lũ trẻ vọng vào từ bên ngoài làm không khí tĩnh lặng trong sân càng thêm đẹp đẽ.


Hôn xong, ánh mắt họ nhìn nhau chỉ còn lại bóng hình đối phương.


Lý Nhược Thủy hơi ngại nên quay đầu đi, sau đó lấy một món đồ be bé ở trong tay áo ra đưa cho y.


“Giờ cũng đã điểm, đây là món quà năm mới em tặng chàng.”


“Chúc mừng năm mới!”


Lộ Chi Dao hơi lúng túng, hiển nhiên y chẳng biết “tập tục” tặng quà ngày Tết này.


“Ta không có…”


“Không sao, năm nay em tặng chàng, năm sau đến lượt chàng tặng em.” Lý Nhược Thủy nhướng mày, “Mở ra xem đi.”


Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ xíu, một nắm tay là có thể bao trọn. Y mở hộp ra thì thấy trong đó có cái đầu tròn tròn.


Đổ món đồ bên trong ra, Lộ Chi Dao nhìn món quà trên tay mà rất lâu chẳng nói nổi một lời.


“Có bất ngờ không! Đây là em lén làm đấy, có giống chàng không?”


Đó là một con rối gỗ “Lộ Chi Dao”. Kích cỡ nó chắc cũng xấp xỉ con búp bê y từng làm cho cô trước đó, nhưng thần thái và dáng vẻ thì khác xa.


“Làm đồ thủ công khó quá, đây là con em làm đẹp nhất rồi đấy, chàng có thích không?”


Lúc lâu sau y mới tìm lại được giọng nói của mình.


“… Thích.”


Chắc đây cũng xem như phần thưởng cho quyết định y đã đưa ra nhỉ.


Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run, cuối cùng y nhắm mắt hôn lên môi cô. Y gửi gắm tất cả ký thác vào nụ hôn đắm say ấy.


*


“Thôi thôi, em ngủ đây.”


Đêm Giao thừa phải thức canh, nhưng giờ giấc sinh hoạt của Lý Nhược Thủy rất điều độ, cứ đến giờ là phải ngủ, hiện tại cô hết thức đêm được rồi. Lộ Chi Dao vén mấy sợi tóc rủ trên mặt Lý Nhược Thủy lên, ngồi ở đầu giường nhìn cô.


“Được, để ta canh đêm cho em.”


Y ngắm gương mặt đang say giấc của Lý Nhược Thủy, nhìn thật lâu mới hỏi ra câu ấy.


“Muốn về nhà không… Ở lại cùng ta xem mặt trời mọc lần nữa nhé.”


Lộ Chi Dao quay đầu nhìn cánh cửa sổ đang đóng, trong đôi mắt chẳng còn chút ý cười nào.


Không biết đã qua bao lâu, một tia nắng mai xuyên qua song cửa giấy chiếu vào phòng, Lộ Chi Dao ngồi thức trắng suốt đêm. Y vỗ nhẹ lưng Lý Nhược Thủy, rồi đứng dậy nâng nhẹ tấm chắn cửa sổ lên.


“Mặt trời mọc rồi.”


Lý Nhược Thủy ngồi dậy và cũng nhìn về phía ấy.


Một vệt sáng lóa mắt nhưng không gắt xuất hiện phía chân trời. Sau những ngày gió tuyết triền miên, ngày đầu tiên của năm mới đã có mặt trời lên.


Lý Nhược Thủy mỉm cười nhìn nơi ấy, vừa định nói gì đó thì giọng Lộ Chi Dao lại vang lên bên tai.



Giọng y dịu tựa làn gió. Khi Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn, cô vẫn thấy đôi mắt y cong lên.


Mãi lâu sau, cô mới nghe được giọng của chính mình.


“… Ý chàng là gì?”


Lộ Chi Dao vẫn đang cười, nhưng Lý Nhược Thủy lại cảm giác như y sắp khóc.


“Ý chàng là, chàng không giam giữ em nữa. Chàng đồng ý để em đi, đi về nhà sao?”


Y không muốn cô tiếp tục đau khổ ở nơi này, nếu y chính là chướng ngại của Lý Nhược Thủy, vậy y cũng nên tự xóa mình khỏi đường đi của cô.


“Em tự do rồi.”



“Chúc mừng chúc mừng chúc mừng ký chủ! Mục tiêu thiện cảm đã đạt một trăm, ký chủ đã hoàn tất chinh phục và giờ có thể về nhà rồi! Tiếp theo hệ thống sẽ phát thưởng nhiệm vụ dựa trên kết quả chinh phục.”


“Đang đánh giá…”


“Chúc mừng ký chủ đạt hạng siêu ưu tú, hệ thống sẽ phát thưởng ba hộp quà đặc quyền siêu to, điều ước gì cũng được nhé!”


“Hoàn tất chinh phục, sắp rời khỏi thế giới này, xin ký chủ chuẩn bị.”


Bên tai liên tục vang lên những âm báo thành công, Lý Nhược Thủy nhìn vào mắt Lộ Chi Dao. Dòng nước trong veo trong đôi mắt ấy đã tràn ra rồi.


“Ta để em đi, em vui không?”


Ngay trong ngày đầu tiên của năm mới, Lộ Chi Dao đồng ý để cô rời đi. Và cũng trong ngày ấy, cô hoàn thành nhiệm vụ chinh phục.


“Bắt đầu đếm ngược thời gian thoát ly, sáu mươi giây, đếm ngược bắt đầu…”


Mọi thứ đến quá đột ngột, thậm chí không cho Lý Nhược Thủy chút thời gian phản ứng. Lý Nhược Thủy không kịp lau những giọt nước mắt chẳng biết rơi xuống từ khi nào, cô nhìn Lộ Chi Dao, bàn tay run lên, cuối cùng dặn dò y.


“Em đã được nhận quà đặc quyền rồi, chàng phải đợi em. Em sẽ quay lại rất nhanh thôi!”


Lộ Chi Dao chỉ lặng lẽ nhìn cô, nụ cười bên khóe môi vẫn hệt như lần đầu gặp gỡ, nhưng khác là giờ đã có thêm chút ấm áp.


“Chàng móc ngoéo với em đi, thề rằng chàng sẽ không làm chuyện dại dột.”


Lý Nhược Thủy nắm lấy tay y, Lộ Chi Dao cũng thuận thế móc ngón út với cô.


Lộ Chi Dao là người rất giữ chữ tín, y sẽ không thất hứa. Nhưng cô vẫn không yên tâm. Móc ngoéo xong, Lý Nhược Thủy lại nói tiếp rồi nghiêm túc nhìn vào đôi mắt đang dần tối lại của y.


“Trước đây chàng thấy em đã viết rất nhiều thư gửi cho họ đúng không? Không phải, em viết cho chàng cả đấy. Ba ngày đọc một lá, chàng hãy đến chỗ họ lấy thư, được chứ?”


Nhắc đến chuyện thư từ thì y mới có chút phản ứng, song cũng chỉ là chút ít.


“Thì ra đều là viết cho ta.”


Thật tiếc thay, y sẽ chẳng bao giờ đọc được những bức thư ấy nữa. Hy vọng cô sẽ không vì vậy mà ghét y.


“Đếm ngược, năm, bốn…”


“Đừng làm chuyện dại dột.”


Lộ Chi Dao nhìn cô rồi chậm rãi cong môi cười, nhưng bao giọt lệ đã rơi qua bên má ấy thì nào ai đã hay.


“Thế nào mới gọi là chuyện dại dột đây.”


“Ba, hai, một.”


Không đợi được câu trả lời của Lý Nhược Thủy, cô đã khép mắt lại, đôi tay cũng buông xuống.


Lộ Chi Dao nhìn dáng vẻ “ngủ say” của cô, cuối cùng cúi đầu bật cười. Không còn linh hồn của cô, thân thể này chỉ là một cái xác rỗng.


“Hóa ra em viết nhiều thư đến vậy là gửi cho ta à, sợ ta nghĩ quẩn sao?”


Y ôm Lý Nhược Thủy vào lòng rồi ngẩng đầu nhìn ánh bình minh vừa ló lên ngoài cửa sổ.


“Trời sáng rồi.”


Lộ Chi Dao lấy con dao găm giấu dưới gối ra, thẳng tay rạch lên đôi mắt mình. Thoáng cái, bầu trời trước mặt y chỉ còn một màu đỏ rực, ngay cả tuyết trắng thuần khiết trong sân cũng bị nhuộm thành sắc đỏ ấy.


“Ta chưa từng cần đôi mắt này.”


Sau sắc đỏ đột ngột ấy là bóng tối mà y quen thuộc. Không, nó nào phải bóng tối, nó là hư vô.


Y vừa cười vừa nhét con dao găm vào tay Lý Nhược Thủy, cười đến mức khom cả lưng, rồi vùi mặt vào hõm cổ cô.


Hơi ấm vẫn còn, nhưng nhịp đập quen thuộc lại chẳng thấy đâu nữa.


“Ta yêu em, nên ta nguyện phản lại bản tính, chống lại bản năng, chỉ để buông tay cho em rời đi.”


Lộ Chi Dao nắm lấy tay Lý Nhược Thủy, con dao găm đen sẫm nằm ngoan ngoãn trong tay cô.


“… Nhưng ta cũng hy vọng em có thể ban cho ta niềm sướng vui sau cùng.”


Niềm vui sướng khi được chết dưới tay em.


Xem ra lần này y phải thất hứa rồi.


Mũi dao đâm vào tim, trong cơn đau quặn thắt lại xen lẫn cả cảm giác lạnh lẽo. Y cười đến điên dại, lại bắt tay cô đâm sâu thêm chút nữa


Lộ Chi Dao đặt Lý Nhược Thủy xuống, bàn tay thuần thục đan chặt vào tay cô, sau đó cúi người vùi mặt vào hõm cổ cô.


Dù là chết, thì tư thế của y vẫn là ôm chặt cô trong lòng.


Tuyết giăng kín khắp bầu trời, đầu năm phủ lấp một nơi phủ thành, tầng dày trắng xóa chung quanh, cả vùng tĩnh mịch, lặng thanh vắng người.



“Hoàn tất chinh phục, bắt đầu lưu trữ dữ liệu… Lưu trữ thất bại”


“Đang kiểm tra…”


“Phát hiện độ thiện cảm của đối tượng nhiệm vụ đã đạt 110, đang nâng mức giới hạn độ thiện cảm… Phát hiện độ thiện cảm đã đạt 120…”


“Lỗi kiểm tra. Chưa hoàn thành chinh phục, chưa đạt HE, ký chủ sẽ tiếp tục tiến hành chinh phục.”


“Khởi động, đang khôi phục dữ liệu. Hệ thống HE hân hạnh phục vụ bạn.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 109
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...