Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 108
Chương 108
“Nhắc nhở thân thiện: Một khi nhiệm vụ chinh phục hoàn thành thì chẳng bao lâu sau ký chủ sẽ được đưa trở về thế giới ngoài sách, chứ không có lựa chọn tiếp tục ở lại.”
“Hệ thống HE hân hạnh phục vụ bạn.”
Nghe lời nhắc của hệ thống, Lý Nhược Thủy trầm ngâm một lúc rồi quay đầu nhìn Lộ Chi Dao.
“Chàng có điều gì muốn hỏi em không?”
Lộ Chi Dao tránh ánh mắt cô, hàng mi khẽ rủ, trên gương mặt nghiêng ấy thoáng nở nụ cười khiến người ta chẳng đoán được y đang nghĩ gì.
“Hình như giờ em biết hết rồi nhỉ? Kể cả chuyện ta hạ cổ trùng em, đúng không?”
Lý Nhược Thủy gật đầu rồi khẽ đáp một tiếng. Tâm trạng của Lộ Chi Dao lúc này trông rất ổn định, song chính điều đó lại là điều bất ổn nhất. Lý Nhược Thủy thấy thà y cứ rút dao ra, nói muốn hai người cùng chết, trút hết nỗi lòng ra ngoài chứ còn hơn là kiểu cúi đầu im lặng thế này.
Lộ Chi Dao vẫn chẳng nói gì, y ngước mắt nhìn khu sân vườn đã được sửa sang đẹp đẽ hẳn lên.
Nắng vàng rải xuống, những chùm hoa vừa được tưới còn đọng nước kia giống hệt Lý Nhược Thủy vậy, tràn đầy sức sống, tự do vươn nở trong sân vườn của y. Nhưng ngày hạ trôi nhanh, thoắt cái đã hơn nửa tháng Sáu. Đợi đến mùa thu rồi, liệu chúng còn có thể nở rộ được như vậy không?
“Ta có thể hỏi một câu không, bây giờ mức độ thiện cảm của ta với em vẫn là 99 sao?”
Lộ Chi Dao dựa đầu vào dây xích đu, chiếc xích đu đong đưa kéo theo làn gió làm mái tóc dài của y tung lên. Ánh mắt khi y cúi xuống nhìn cô vẫn chẳng đổi, hệt như trước nay.
Nghĩ lại thì, hình như đã lâu rồi y không buộc tóc nữa. Dải buộc tóc màu vàng nhạt quấn quanh cổ tay Lộ Chi Dao, siết rất chặt, thậm chí đã hằn thành một vết lõm.
Lý Nhược Thủy dời mắt, bất giác thấy khóe mắt mình cay xè.
“Vẫn là 99… Nếu đạt đến một trăm, em sẽ nói với chàng. Em sẽ không đột ngột rời đi đâu.”
“Vậy à.”
Lộ Chi Dao vẫn dựa vào dây xích đu nhìn cô, chẳng chớp mắt lấy một lần. Ánh mắt y lần theo đường nét góc nghiêng của cô, như thể chỉ cần lơ đãng một khắc là sẽ mất đi thêm chút.
“Em có thể nói cho ta biết vì sao em nhất định phải quay về không? Ở bên ta, em không thấy vui sao?”
Lý Nhược Thủy không định bịa ra bất cứ lý do nào, đã quyết hôm nay nói rõ hết thì cô cũng chẳng còn gì phải giấu giếm.
“Bởi vì người nhà em vẫn đang đợi em.”
Vừa nghe lý do này, Lộ Chi Dao lập tức im lặng. Bầu không khí đông cứng trở lại, cuộc đối thoại của họ dường như đã đi vào ngõ cụt. Dẫu cho sân đầy hoa và bướm bay dập dờn, song vẫn chẳng thể mang lại chút sức sống tươi vui nào cho bầu không khí hiện tại.
Lộ Chi Dao quyến luyến ôm lấy cô, chiếc xích đu phát ra tiếng cót két. Trông y có vẻ thản nhiên, nhưng tay lại rút con dao găm giấu trên đùi ra.
Y có thể dùng kiếm chém tan mọi chướng ngại ngăn cản họ, nhưng y không thể nhìn thấy “hệ thống”, và cũng chẳng thấy được cha mẹ của Lý Nhược Thủy. Cuối cùng thanh kiếm y cũng trở nên vô dụng.
Huống hồ, chướng ngại lớn nhất lại chính là họ, Lý Nhược Thủy vốn dĩ không hề muốn ở bên y.
“Nếu em muốn đi, vậy hãy giết ta.”
Bị nhét một con dao lạnh băng vào tay, Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn Lộ Chi Dao. Vệt nắng rơi lên hàng mi y tựa như rắc những mảnh vàng vụn vào trong mắt.
Lộ Chi Dao không cưỡng ép cô, không uy h**p cô, và cũng chẳng nói lấy một câu van cầu cô đừng rời bỏ. Thế nhưng từng hành động, từng ánh mắt của y lại đều đang níu kéo cô.
Y giữ chặt dải lụa buộc của cô, mắt dõi theo cô chẳng rời, hàng mi khẽ run vì không nỡ, bờ môi mím chặt nuốt hết những lời muốn nói vào trong.
Chiếc xích đu vẫn kêu cót két hệt như sắp không chịu nổi nữa, một con bướm bay ngang giữa hai người, bị Lý Nhược Thủy gạt bay đi. Bầu không khí hiện tại thực sự quá tuyệt vọng, dù rằng vốn dĩ đâu cần phải đến mức này. Cô chỉ muốn nói rõ với y, giải đáp những khúc mắc trong lòng y mà thôi. Ai ngờ Lộ Chi Dao hỏi vài câu rồi hoàn toàn im lặng.
Cho dù một ngày nào đó hoành thành chinh phục, cô không thể đưa Lộ Chi Dao trở về, cũng không thể ở lại với y, thì cô vẫn có cách. Dẫu sao cho đến hiện tại thì tiến độ chinh phục đã là ba phần tư, và phần thưởng mỗi lần thành công kết thúc nhiệm vụ cũng phong phú hơn lần trước.
Cô không tin mình sẽ không tìm ra cách.
“Chàng thật sự không còn gì muốn hỏi nữa à?”
Dù y mỉm cười dịu dàng song vẫn lặng thinh như cũ. Y lặng lẽ nhìn Lý Nhược Thủy, hệt như đang chờ phán quyết của cô.
“Được, vậy đến lượt ta.”
Lý Nhược Thủy cúi đầu nhìn con dao găm trong ta rồi rút nó ra. Lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu đôi mắt cô trên ấy.
Lý Nhược Thủy chưa bao giờ là con cừu chờ người ta xẻ thịt. Dù ở trong hang cùng khe hẹp thì cô vẫn kiên nhẫn chờ thời bật mầm vươn lên từ chính từ trong kẽ nứt ấy, phô bày sức sống mãnh liệt của mình. Ngày trước đối mặt Lộ Chi Dao còn hung tàn là thế, về sau đối mặt những nguy hiểm khác thì cô cũng vẫn vậy.
Cô chưa bao giờ bỏ cuộc.
Nhưng hiện tại Lộ Chi Dao đã suy sụp đến độ chỉ mong được chết, suy nghĩ cũng cực đoan hơn. Nếu bây giờ nói chuyện phần thưởng thì y sẽ chỉ nghĩ cô đang chống chế, đang lừa gạt y. Đâm ra cô phải dùng cách mà y có thể hiểu được.
Lý Nhược Thủy giơ con dao vừa rút lên hướng về phía Lộ Chi Dao, rồi trong ánh mắt dần sáng lên của y, cô kéo lưỡi dao về phía lòng bàn tay mình.
Những giọt máu đỏ tươi thi nhau trào ra, lăn xuống tựa châu ngọc rơi khay, văng vạt áo của cả hai.
Lộ Chi Dao kinh ngạc nhìn về phía Lý Nhược Thủy. Y vừa định đứng dậy lấy thuốc bôi thì lại bị cô ấn xuống.
“Em sẽ không bỏ rơi chàng. Dù em rời đi, thì em cũng nhất định sẽ quay về. Vậy nên chàng đừng sợ mức thiện cảm sẽ đạt đến một trăm.”
“Lộ Chi Dao đâu có nhút nhát như vậy, cũng chẳng u ám đến thế. Lúc này lẽ ra chàng phải kéo em lại, nói mấy câu kỳ kỳ quái quái, chứ không phải bảo em giết chàng.”
Đôi mắt cô lấp lánh sáng trong, vệt sáng in lên gương mặt càng khiến cả người cô rực rỡ lạ kỳ.
Lộ Chi Dao chuyển tầm nhìn sang lòng bàn tay đã nhuốm màu máu của cô, vết thương dài vắt ngang lòng bàn tay vẫn không ngừng rỉ ra những giọt hồng tươi. Cô sợ đau, đầu ngón tay vô thức co lại, nhưng vẫn cố để vết thương ấy phơi bày trước mắt y.
“Chàng muốn cược lần cuối với em không? Lấy máu lập lời thề, em nhất định sẽ quay lại tìm chàng!”
Giọt máu trượt khỏi cườm tay cô, lơ lửng trên không thành một hình tròn, in bóng khuôn mặt sững sờ của Lộ Chi Dao rồi bỗng bắn lên trên vạt áo y.
Y không ngờ lại nhận được một câu trả lời như thế.
Một câu trả lời khiến y thấy khó chịu, nhưng lạ thay, nó lại thật sự xoa dịu lòng y.
Lý Nhược Thủy luôn biết cách nào để vỗ về y.
Lộ Chi Dao nâng tay phải lên chạm vào lòng bàn tay đỏ thẫm của cô. Lý Nhược Thủy đau quá, theo phản xạ rụt về, nhưng cuối cùng lại bị y giữ lấy rồi ép mở ra.
“… Em biết ta ghét nhất là kẻ thất hứa không.”
Lý Nhược Thủy hít mạnh vài hơi, lòng bàn tay đau đến độ co giật liên tục, nhưng vẫn để mặc y nắm.
“Tất nhiên rồi. Nhưng chàng cũng đừng thất hẹn, chàng nhất định phải chờ em đó.”
Từ lúc nhận ra tình cảm của bản thân dành cho Lộ Chi Dao, thì Lý Nhược Thủy đã rơi vào lựa chọn khó khăn giữa trở về và ở lại. Cô vùng vẫy đấu tranh, nhưng cuối cùng khát khao về nhà vẫn chiến thắng, bởi cô còn cha mẹ và bạn bè đang đợi. Nhưng cô cũng sẽ không bỏ rơi Lộ Chi Dao.
Lý Nhược Thủy không phải kiểu người chỉ đi một đường đến chết, con đường này không được, cô sẽ vòng sang đường khác. Cô đã sớm tính đến việc dùng phần thưởng của hệ thống, nhất là sau lần giúp Lộ Chi Dao khôi phục thị lực là cô đã nắm được tám phần chắc chắn.
“Khoan đã, chàng làm gì…”
Sau khi nắm lấy tay cô thì Lộ Chi Dao vẫn luôn cúi đầu, cũng chẳng biết đang nghĩ gì. Nhưng một lát sau, y đột nhiên cúi xuống, rồi nhẹ nhàng hôn lên vết thương của cô.
Nói “hôn” thì cũng không đúng, phải nói là m*t. Y đang m*t máu trong lòng bàn tay cô. Từ góc độ của Lý Nhược Thủy, hàng mi y khẽ run như cánh bướm mỏng manh, mang theo vẻ thành kính và trang nghiêm đến lạ thường.
Lộ Chi Dao như cánh bướm khát mật hoa, cố dùng máu của Lý Nhược Thủy để vỗ về những cảm xúc vừa nóng nảy đè nén trong lòng.
Lý Nhược Thủy sao có thể ngây thơ nghĩ chạm lòng bàn tay là xong? Đã quyết dùng máu lập lời thề, thì phải lấy máu làm vật dẫn, dùng chính máu mình để dâng lên tấm thành ý.
Y ngẩng đầu lên, đầu ngón tay dính máu của Lý Nhược Thủy vô tình lướt qua dưới mắt y, vẽ nên đường đỏ rực tựa ráng chiều hoàng hôn. Dấu vết ấy in lên gương mặt Lộ Chi Dao, tựa một tia nắng chiều bừng lên giữa hồ băng, rực rỡ mà thanh khiết. Đôi môi y đã nhuốm màu đỏ thẫm. Y giơ tay vuốt lên bên mặt Lý Nhược Thủy, rồi còn lưu khẽ cọ.
“Nếu em thất hứa, thì dù xuống tận địa phủ, vậy ta cũng sẽ tìm được em rồi nuốt em vào bụng, hòa thành một thể, để em vĩnh viễn không thể rời khỏi ta nữa.”
Lý Nhược Thủy khẽ cười, đưa tay lau vết máu bên môi Lộ Chi Dao.
“Không đâu, em nhất định sẽ trở lại mà.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Điều cô lo nhất không phải chuyện mình rời đi, mà là sau khi cô rời đi thì Lộ Chi Dao sẽ thế nào. Dòng chảy thời gian trong sách và ngoài sách khác nhau, nên nếu phải chờ, không biết y sẽ phải đợi bao lâu. Và nếu trong thời gian ấy y tự sát, vậy thật sự là hết đường cứu.
… Cần phải nghĩ cách.
“Hai ta hứa rồi đó, em nhất định phải quay lại tìm ta.”
Lộ Chi Dao cũng bắt chước cô, rạch một vết lên lòng bàn tay mình. Khi thấy giọt máu chảy xuống đầu ngón tay, y không khỏi bật cười. Y đưa đầu ngón tay ấy đến bên môi Lý Nhược Thủy rồi nở nụ cười dịu dàng, chờ cô ngậm lấy.
Lộ Chi Dao cũng muốn hồi đáp lại vị thần của mình. Và đồng thời đó cũng là vật cống mà y tế lên, y hy vọng sau khi cô nhận lấy sẽ chấp thuận lời khấn cầu của mình.
Nhìn ánh mắt tràn đầy mong đợi của Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy cụp mắt, ngậm lấy đầu ngón tay y.
Từ khoảnh khắc ấy, đôi bên đã lập thành giao ước.
*
Ngọn gió đêm thổi tới, đưa mọi thứ trở lại dáng vẻ ban đầu. Lý Nhược Thủy đặt bàn tay rách của mình lên bậu cửa sổ để tránh vô tình chạm vào đâu đó.
“Chàng không nên giấu em lâu như vậy. Nếu chàng nói với em sớm hơn thì sao phải một mình chịu khổ mười mấy ngày.”
Cô quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, khóe môi cong lên nở nụ cười.
“Chàng thông minh, nhưng trong chuyện tình cảm thì hay dễ lệch hướng, hơi cực đoan, cứ như em đi rồi thì sẽ không bao giờ trở về vậy.”
Đôi mắt đen của Lộ Chi Dao lặng lẽ dõi theo cô, trong đó in bóng một vầng trăng non.
Lý Nhược Thủy vẫn đang lải nhải bên cạnh.
“Có vấn đề thì phải nói thẳng, chàng cứ giấu trong lòng mãi sẽ chỉ khiến mọi thứ thêm kỳ quặc thôi. Những chuyện kiểu này về sau cứ để em lo, chàng chỉ cần là Lộ Chi Dao của ngày trước, mỗi ngày nghĩ xem làm sao khiến bản thân vui là được. Chàng không phải vật thay thế cho bất kỳ ai, và em cũng không cần chàng trở thành thanh kiếm của em. Chàng muốn nhận nhiệm vụ treo thưởng thì cứ đi, dù sao kẻ xấu trong thiên hạ này cũng nhiều vô kể mà…”
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của Lộ Chi Dao đang nhìn mình, bất giác bật cười.
“Tay em bị thương rồi, hôm nay chàng ở trên được không?”
Lộ Chi Dao khẽ cong mắt, từ từ cúi xuống: “Được.”
Ánh mắt y men theo gương mặt cô trượt dần xuống, khắc ghi toàn bộ cảnh sắc ấy vào trong lòng. Rồi Lộ Chi Dao chậm rãi nghiêng lại gần, đôi mi khẽ run, và y đặt một nụ hôn lên bờ vai cô.
Cô muốn rời đi, cô dứt khoát và quả quyết đến vậy, y chẳng thể ngăn cản. Đưa ra lời thề ước không buộc trói ấy với cô, bởi y mong sao cô có thể an tâm dừng bước chốn này.
Y thật đê hèn, diễn bao nhiêu trò như thế cũng chỉ để khiến cô tin vào tấm lòng rộng lượng của y, để cô thương y hơn chút nữa.
Khoảng thời gian trước Lý Nhược Thủy thấy y thích đến trà quán nghe kể chuyện thì có kể cho y nghe chuyện Ngưu Lang Chức Nữ. Thật ra Lộ Chi Dao đã nghe câu chuyện ấy rồi, nhưng cũng không phá hỏng hứng thú của cô. Ngưu Lang trộm áo của Chức Nữ khiến nàng chẳng thể về trời, rồi hai người ngày ngày bên nhau mà sinh tình, cuối cùng nàng không còn muốn rời đi nữa.
Đối với chuyện này, nhận xét của Lý Nhược Thủy là: Buồn nôn.
Lộ Chi Dao hôn lên ngực cô, bất giác nghĩ nếu cô biết y ước định chỉ để dỗ cô vui thì liệu cô có mắng y buồn nôn không?
Lộ Chi Dao ngẩng đầu, l**m nhẹ khóe môi, ánh mắt dán chặt trên gương mặt hơi đỏ của Lý Nhược Thủy.
Có thể giữ được thần ở lại, vậy có bị mắng buồn nôn thì sao chứ. Y sẽ kiềm chế tình cảm của mình thật tốt, để thần ở bên cạnh y thêm thật lâu nữa.
“Có khi chàng sẽ phải đợi rất lâu đấy. Thế trong khoảng thời gian này, em theo ý chàng hết, chàng muốn làm gì cũng được.”
Lý Nhược Thủy nghĩ mình và Lộ Chi Dao đã đạt đến sự đồng thuận, nên bao lo lắng trong lòng đều tiêu tán sạch. Dù hệ thống ngày mai bất ngờ thông báo “chinh phục thành công” thì cô cũng sẽ chẳng hoảng hốt nữa.
“Được.”
Lộ Chi Dao mỉm cười đáp lại, đưa tay gạt mấy sợi tóc rủ trên trán cô sang một bên, để lộ trọn vẹn gương mặt cô. Lý Nhược Thủy cũng mỉm cười vuốt nhẹ mái tóc dài của y, vô cùng hài lòng với bầu không khí ám muội xen lẫn ấm áp này.
Nhưng giây tiếp theo, cô không cười nổi nữa. Thấy động tác của Lộ Chi Dao, cô hoảng hốt nâng chân đặt lên vai y, chiếc lắc bạc trên cổ chân khẽ ngân vang leng keng.
“… Không được hôn chỗ đó.”
Lộ Chi Dao chỉ mỉm cười nhìn Lý Nhược Thủy, rồi hơi nghiêng người hôn lên chuỗi chuông ở cổ chân cô, ánh mắt vẫn dán chặt vào cô.
“Được.”
Đêm dài mênh mang, mọi thứ dường như đều trở về vị trí vốn có của nó. Nhưng thật ra tất cả vẫn lặng lẽ tiến về phía trước, chưa từng ngoái lại.
*
Từ sau khi nói rõ lòng nhau, mỗi sáng việc đầu tiên Lộ Chi Dao làm là hỏi cô về độ thiện cảm. Nhưng cũng chỉ hỏi vậy thôi, chứ còn những chuyện khác y không nhắc đến nữa, ngay chuyện hệ thống mà y cũng chưa bao giờ hỏi. Như thể y còn vô tư hơn cả cô, hoàn toàn không để tâm đến chuyện chia ly sau này.
Họ không còn ngày nào cũng nhốt mình trong phủ mà cùng nhau đi nhận lệnh treo thưởng, cùng nhau sống những ngày “cuối cùng”. Hè tới, hai người cùng nhau ra hồ chơi, đi bơi, thậm chí còn đào mấy con mương nhỏ trong sân, bắt chước An Dương công chúa nuôi cá vàng. Nhờ thế mà trong sân nhà có thêm kha khá thứ tràn đầy sức sống.
Tháng ngày cứ thế trôi qua, mùa hạ oi ả mới đặt chân tới chưa lâu mà đã phải vội nhường chỗ cho trời thu mát mẻ. Hoa trong sân đã tàn kha khá, Lộ Chi Dao cụp mắt nhìn chúng, đang nghĩ xem có nên mua thêm ít cúc để Lý Nhược Thủy vui hơn không. Nhưng còn chưa nghĩ xong thì y đã thấy Lý Nhược Thủy nhặt những cánh hoa rơi rồi đi vào bếp.
“Đến lúc làm mứt hoa và bánh hoa tươi rồi, Trung Thu ăn là vừa đẹp.”
Lúc này Lộ Chi Dao mới nhớ ra mùa thu có một tết đoàn viên mang tên Tết Trung Thu.
Đây cũng là lần đầu tiên y thấy mặt trăng tròn và sáng đến vậy. Thật ra y chẳng mấy quen thuộc với những ngày lễ đó, chỉ là trước đây thỉnh thoảng có nghe qua đôi chút thôi. Ban đầu Lộ Chi Dao cũng chẳng có hứng thú gì, nhưng mỗi lần đến lễ tết là Lý Nhược Thủy lại kể về những ký ức của riêng mình, những ký ức mà y chẳng hề hay biết. Và cứ thế dần dà y cũng bắt đầu mong chờ những ngày lễ ấy.
“Hồi nhỏ cứ mỗi dịp Trung Thu đến là ba mẹ em chỉ mua bánh trung thu nhân thịt muối xông khói. Em cũng chẳng thích ăn, nhưng ba em nói có bánh thì mới có không khí ngày tết chứ. Rồi ba muốn em có vía may, nên năm nào cũng làm hoành thánh cho em ăn.”
Thấy Lý Nhược Thủy cười tít cả mắt, sức sống rạng rỡ ấy như cũng lan tỏa đến y, khiến y cong môi mỉm cười.
“Thật ra họ hoàn toàn có thể mua thêm mấy loại bánh khác, chứ không nhất định phải là thịt muối xông khói. Nhưng vì vậy nên sau khi lớn, Trung Thu nào em chỉ ăn hoành thánh.”
Lý Nhược Thủy khẽ cười nhìn Lộ Chi Dao, đợi y ăn xong một miếng bánh hoa tươi mới nói tiếp.
“Sau này chàng về nhà với em là có thể nếm thử tay nghề của ba mẹ em đấy. À không, sau này họ cũng là ba mẹ chàng mà.”
Mẹ cô hẳn sẽ rất thích Lộ Chi Dao, nào có ai không yêu người đẹp đâu chứ.
Có lẽ vì Trung thu khiến người ta nhớ nhà, nên hiếm hoi lắm cô mới kể nhiều mẩu chuyện nho nhỏ về mình và gia đình như thế. Đó đều là những ký ức mà Lộ Chi Dao chưa từng chạm đến, và có lẽ cũng là một trong những lý do khiến cô chọn từ bỏ y để về với họ.
…
Lộ Chi Dao vẫn cẩn thận kiềm chế bản thân. Mỗi sớm mai hỏi đến độ thiện cảm là y lại giống như kẻ tội đồ chờ phán quyết.
“Không, vẫn là 99.” Câu nói ấy đối với y chính là bản án vô tội được tuyên bố.
Sau từng ngày dài nhận “bản án” như thế, thời gian lặng lẽ bước sang mùa đông.
“Khoảng cách hôm nay, vẫn là chín mươi chín sao?”
Y không thích nói độ thiện cảm, mà dùng “khoảng cách” để thay thế.
Lý Nhược Thủy vừa tỉnh giấc, cô thu mình trong chăn, gật nhẹ với y rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tuyết rơi rồi à?”
Lộ Chi Dao ôm cô từ phía sau, y nhìn những bông tuyết bay đầy trời, sau đó chớp mắt nói.
“Tuyết rơi rồi.”
Đông đã đến, vậy mà mức thiện cảm của Lộ Chi Dao vẫn không hề nhích lên chút nào.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 108
10.0/10 từ 22 lượt.
