Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 107
Chương 107
Đêm ấy, trong một quán trọ ở Tô Châu.
Lộ Chi Dao khoác hờ chiếc áo ngoài rộng thùng thình, đứng bên tủ. Y cúi người mở tay nải, vạt áo buông lơi để lộ vết đỏ hằn trên ngực. Trong tay nải có một chiếc bình sứ, đó là cổ trùng Bạch Khinh Khinh đã để lại cho y trước đó. Nhưng Lộ Chi Dao không định dùng nó làm gì, y chỉ muốn hỏi Lý Nhược Thủy xem cô đã bỏ ra cái giá thế nào vì đôi mắt y thôi. Nếu điều đó gây hại cho cô, vậy y sẽ móc đôi mắt này trả lại ngay. Dẫu sao cũng được thấy cô rồi, không có cũng chẳng sao.
Sau khi đưa cổ trùng vào, Lộ Chi Dao ngồi xổm lên bệ kê chân, lấy bộ kim châm cứu trong túi ra rồi tỉ mỉ cẩn thận châm cứu cho Lý Nhược Thủy. Có vài huyệt châm vào sẽ không đau, lại có thể giữ cho cổ trùng ổn định ở một vị trí, không để nó chạy lung tung.
Giờ cổ trùng chưa phát tác, Lý Nhược Thủy vẫn đang ngủ say. Cô lúc ngủ rất ngoan, nhưng cô sợ nóng nên mùa hạ thì hay trở mình hơn.
Hơi ấm dịu mát bên cạnh biến mất, Lý Nhược Thủy khẽ nhíu mày, như sắp cử động. Lộ Chi Dao nãy giờ vẫn luôn nhìn cô, y ấn cô xuống rồi lại phe phẩy quạt giúp cô bớt nóng giải nhiệt.
Con sông nhỏ chảy róc rách ngoài cửa sổ, dưới mái hiên quán trọ treo mấy chiếc lồng đèn, nom còn sáng hơn cả vầng trăng cuối trời. Những con bướm đêm và côn trùng bị ánh sáng hấp dẫn tụ cả lên trên, dày đặc đến mức như còn muốn bay về phía họ.
Lộ Chi Dao ngước mắt nhìn rồi tiện tay lấy con dao gọt hoa quả trên bàn ném tới chỗ đó. Chiếc lồng đèn sáng rực kéo theo một đám côn trùng rơi xuống. Tiếng động vang lên, tựa như có vầng trăng rơi vào sóng nước. Chiếc lồng đèn vẫn chưa ngấm nước, nguồn sáng ấy còn thu hút bao nhiêu cá nhỏ bơi lại.
Y vốn chẳng có hứng thú, nhưng nghĩ đến vẻ mặt phấn khích của Lý Nhược Thủy khi chỉ vào cá thì mới ngước mắt lên nhìn về nơi đó.
“Cá mà em thích đến rồi.”
Lộ Chi Dao mỉm cười nhìn Lý Nhược Thủy, vô thức đưa tay vuốt nhẹ lên môi cô.
“Lần sau ta cũng dụ chúng lại như thế này nhá, thế em có vui hơn không?”
Trong nhiều đêm Lý Nhược Thủy chẳng hề hay biết, Lộ Chi Dao đều như thế. Y đợi cô ngủ say rồi mới thì thầm bộc bạch những suy nghĩ của mình.
Thật ra y cũng không muốn nhìn ngắm những thứ khác nhiều. Đôi mắt này hồi phục quá đột ngột, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ bị lấy lại. Y chỉ cố gắng khắc ghi thật nhiều cử chỉ, biểu cảm và nụ cười của Lý Nhược Thủy mà thôi.
Đương lúc Lộ Chi Dao cuồng si nhìn Lý Nhược Thủy, thì cô chợt giật mình rồi mở choàng mắt. Đôi mắt ấy đờ đẫn, thẫn thờ, khác hẳn vẻ tươi tắn năng động của cô hằng ngày. Lý Nhược Thủy bơ phờ ngồi thẳng dậy rồi quay đầu nhìn y, trông hệt con rối ngoan ngoãn nghe lời.
Nhìn dáng vẻ ấy của Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao chẳng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, thậm chí y còn có tâm tình đi trêu đùa.
“Nói em yêu chàng đi.”
Chiếc chuông đồng trong tay y khẽ ngân vang leng keng, và Lý Nhược Thủy đang ngơ ngác bỗng có phản ứng. Cô dời tầm mắt nhìn về phía Lộ Chi Dao, đôi môi hơi sưng khẽ hé, bắt chước lời y vừa nói mà thốt ra ba chữ ấy.
“Em yêu chàng.”
Đôi môi sưng ấy chính là do lúc nửa đêm cô hôn y mạnh quá nên mới thành ra vậy.
Lộ Chi Dao nghe được câu đó thì vui mừng khôn xiết, cười cả một lúc rồi mới hỏi đến chuyện chính.
“Vì sao mắt ta đột nhiên khỏi? Là ai đã giao dịch với em?”
Lý Nhược Thủy đờ đẫn lặng thinh ngồi trên giường. Lộ Chi Dao cũng không giục, chỉ đứng dậy kéo lại chiếc váy đang trượt xuống giúp cô.
Có lẽ vì có “bộ lọc” dành cho Lý Nhược Thủy nên nhất thời y lại bỏ qua một vấn đề. Lý Nhược Thủy trông thì có vẻ như đang suy nghĩ, nhưng cô đã bị khống chế, vậy làm sao có thể suy nghĩ được?
Trong lúc Lộ Chi Dao chuyên tâm kéo váy, lau mồ hôi, phe phẩy quạt cho cô, thì trong đầu cô lại đang diễn ra một cuộc giằng co dữ dội. Một bên là sức mạnh của cổ trùng, một bên là loạt cảnh báo điên cuồng của hệ thống, cả hai hợp lại cản trở toàn bộ khả năng suy nghĩ của Lý Nhược Thủy.
Nếu nói theo cách khác, vậy bây giờ cô đang bị treo máy.
Dẫu hệ thống nghe thì có vẻ siêu đẳng lắm, nhưng nó không thể quyết định thay lựa chọn của Lý Nhược Thủy được. Giả sử trong tình trạng bình thường mà Lý Nhược Thủy trả lời thật câu hỏi ấy, vậy cô sẽ bị trừng phạt. Và đó là quy tắc. Nhưng hiện tại cô đang bị khống chế, giả dụ cô có nói ra điều gì thì trách nhiệm ấy sẽ thuộc về hệ thống. Hệ thống có thể bật chế độ phòng hộ để loại bỏ cổ trùng, nên nó đã kích hoạt. Nhưng giải độc cần thời gian. Và ngay trong khoảng thời gian ấy, dưới ảnh hưởng của cổ trùng, Lý Nhược Thủy lập tức trả lời câu hỏi của Lộ Chi Dao.
“Em đã trao đổi quà với hệ thống, nhờ nó chữa lành mắt cho chàng, nhưng không được để người khác phát hiện là nó chữa.”
Cô trả lời vô cùng rành mạch, như sợ y không hiểu nên còn tự bổ sung cả nguyên nhân lẫn kết quả.
“Hệ thống?”
Lộ Chi Dao biết từ này, nhưng cách y hiểu và cách Lý Nhược Thủy hiểu hoàn toàn khác nhau. Song y cũng không truy xem cứu hệ thống là gì, mà ngay giây tiếp theo hỏi ra điều mình muốn biết nhất.
“Có giao ước nào không? Cái giá phải trả là gì?”
Hệ thống đã rơi vào im lặng. Nó vẫn đang thanh lọc độc tố, đâm ra chẳng thể ngăn cản cuộc đối thoại này. Đây là lần đầu tiên nó chán ghét tốc độ của chính mình đến vậy.
“Không có cái giá nào.” Lý Nhược Thủy cứng ngắc lắc đầu, “Đó là phần thưởng mà em đáng được nhận.”
Nghe nói không có cái giá, Lộ Chi Dao thấy không cần thiết phải hỏi nữa, nhưng cô lại nói ra từ “phần thưởng”.
Lý Nhược Thủy vốn chẳng phải người tích cực làm việc, nên y thoáng sinh tò mò. Cô có thể làm gì để được phần thưởng này?
Vì thế Lộ Chi Dao hỏi ra câu khiến chính mình hối hận nhất: “Phần thưởng của cái gì?”
Y thấy Lý Nhược Thủy hơi hé môi nhưng lại chẳng thốt ra tiếng, vẻ mặt đờ đẫn của cô bỗng thay đổi, dường như rất khó chịu.
“Cảnh báo! Ký chủ không được tiết lộ nhiệm vụ, không được tiết lộ sự tồn tại của hệ thống!”
Lúc này, hệ thống đang điên cuồng spam cảnh báo trong đầu cô, tiếng cảnh báo oanh tạc ầm ầm bên tai.
Dù Lý Nhược Thủy bị khống chế nhưng trước cảnh tượng như vậy thì cô vẫn bị phân tâm, không thể tập trung trả lời câu hỏi của Lộ Chi Dao. Nếu Lý Nhược Thủy đang tỉnh táo, nó có thể ngăn cô theo đúng quy tắc, nhưng cô lúc này lại không tỉnh táo. Theo quy tắc thì nhiệm vụ hàng đầu của hệ thống là giúp ký chủ thoát khỏi tình huống nguy hiểm.
Đúng là hệ thống có thể liên tục spam, nhưng dùng lâu rồi sẽ không còn tác dụng.
Cuối cùng vẫn sẽ bị Lộ Chi Dao hỏi ra thôi…
Hệ thống đột nhiên ngừng spam, tai Lý Nhược Thủy yên tĩnh trở lại, sự chú ý của cô quay về phía Lộ Chi Dao.
*
“Gi cơ! Mi cứ để ta nói như vậy luôn á?!”
Lý Nhược Thủy suýt ngã khỏi xích đu. Nhìn bóng dáng Lộ Chi Dao đang cắt dưa hấu trong bếp, cô hít sâu để ổn định cảm xúc.
Vốn dĩ hôm nay Lý Nhược Thủy định phải thú nhận tất cả, nhưng cô không rõ Lộ Chi Dao rốt cuộc đã biết đến mức nào, nên mới hỏi hệ thống xem hôm cô mất trí nhớ đã xảy ra chuyện gì.
Không hỏi thì không biết, hỏi rồi sợ chết khiếp.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi mà lại xảy ra bao chuyện lớn cô chẳng hề hay biết. Dù là việc nhiệm vụ chinh phục bị lộ, hay sự tồn tại của hệ thống, chỉ cần một chuyện thôi thì cũng đủ khiến nhiệm vụ chinh phục của cô bị tuyên tử hình.
“Sao mi bảo nếu sự tồn tại của hệ thống bị lộ thì sẽ xóa bỏ người chinh phục cơ mà?”
“Bị động thì không tính, trách nhiệm thuộc về hệ thống, không liên quan đến ký chủ.”
“Hơn nữa, không cho phép ký chủ tiết lộ là vì sẽ ảnh hưởng đến việc chinh phục. Nhiều mục tiêu nhiệm vụ sau khi biết mình bị chinh phục thì độ thiện cảm bị tụt tận đáy, khiến mọi công sức trước đó đổ sông đổ biển, không thể vãn hồi.”
“Nhưng mối liên kết tình cảm giữa ký chủ và mục tiêu nhiệm vụ dường như khá đặc biệt, nên hệ thống không ngăn cản nữa.”
Lý Nhược Thủy khẽ điểm mũi chân xuống đất, dừng chiếc xích đu đang đong đưa. Cô đã nghe ra điều ẩn ý trong lời của hệ thống.
“Ý mi là… mức thiện cảm của chàng không hề giảm chút nào?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Đúng vậy. Trước khi rời đi để tự kiểm điểm, hệ thống đã đo lại mức độ thiện cảm của hắn. Mức ấy vẫn là 99%, không hề dao động.”
Lý Nhược Thủy nhìn người đang bưng đĩa dưa hấu đi về phía mình thì tặc lưỡi. Với vấn đề này, cô hoàn toàn đoán được y nghĩ gì trong lòng.
Lộ Chi Dao đã sớm đoán được thân phận cô không bình thường, cô tiếp cận y là có mục đích cả. Khi ấy y đã nói rõ thái độ của bản thân rồi. Y không để ý, thậm chí còn hy vọng mình có thể trở thành thanh kiếm sắc bén nhất của cô, hy vọng cô có thể lợi dụng mình nhiều thêm chút nữa.
So với bị lừa gạt hay mục đích không thuần khiết, thì điều Lộ Chi Dao sợ hơn là cô sẽ rời đi.
…
Cô thấy thà mức độ thiện cảm của y rơi xuống đáy ngay tại chỗ còn hơn.
Lộ Chi Dao bưng đĩa dưa hấu đến bên bàn, quay người ngồi lên chiếc xích đu rồi đưa cho cô một miếng.
Cứ như chuyện họ sắp nói chẳng phải là sự gì thật nghiêm trọng, mà chỉ là đôi tình nhân chuẩn bị tán tỉnh nhau thôi vậy.
Lý Nhược Thủy nhận lấy, cắn một miếng rồi nhìn y: “Cho em thêm chút thời gian để sắp xếp lại mọi thứ, được không?”
Lộ Chi Dao mỉm cười nhìn cô, đương nhiên là gật đầu đồng ý.
Y nhẹ nhón chân, đưa cả hai cùng đung đưa trên chiếc xích đu.
“Rồi sau đó?” Cô hỏi hệ thống.
“Sau đó…”
Lộ Chi Dao không hiểu Lý Nhược Thủy đang nói gì, nhưng y nghe thấy tên mình và hai chữ “nhiệm vụ”.
“Ý em là gì?”
Từ trước tới y luôn cực kỳ tò mò với mọi chuyện liên quan đến Lý Nhược Thủy.
Chinh phục y là chỉ đánh bại y sao? Đánh bại y thì có thể nhận được phần thưởng nhiệm vụ? Vậy thì có lẽ y có thể cố ý nhường cô thêm vài lần.
“Thì là…”
Lý Nhược Thủy thoáng khựng lại, nhưng câu trả lời này không phải do hệ thống ép buộc, mà là từ tiềm thức của chính cô. Những lời sắp nói ra nhất định sẽ làm tổn thương Lộ Chi Dao, nên cô vô thức dừng lại, muốn nuốt hết vào trong. Song tất cả đều không thắng nổi sự khống chế của cổ trùng. Trong đôi mắt trống rỗng của Lý Nhược Thủy phản chiếu nụ cười của Lộ Chi Dao, y vẫn đang giúp cô vén những sợi tóc bị gió thổi lên mặt.
“Chính là để Lộ Chi Dao hoàn toàn yêu em, sau đó em có thể về nhà.”
Gió đêm nhẹ thổi qua, căn phòng dưới ánh trăng mát lạnh bỗng trở nên lạnh ngắt. Chung quanh yên tĩnh đến mức ngay cả tiếng nước róc rách cũng như biến mất.
Lộ Chi Dao chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhận được câu trả lời như vậy.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như đông cứng lại, mỗi động tác của y đều nặng nề vô cùng, từng nhịp tim cũng chậm chạp hẳn đi. Phải rất lâu sau thì Lộ Chi Dao mới tìm lại được giọng nói của chính mình. Giọng nói đó khô khốc, xa lạ như thể đây là lần đầu y mở miệng nói chuyện.
“Về nhà? Em là người Nghi Châu cơ mà? Chúng ta có thể đến Nghi Châu chứ không nhất thiết phải ở Tô Châu…”
Lý Nhược Thủy nhìn y, thu hết nụ cười gượng gạo lẫn động tác bất giác rụt tay của y vào trong mắt. Thế nhưng trên mặt cô vẫn là vẻ đờ đẫn vô cảm.
“Em không phải người Nghi Châu. Em sống tầng sáu, khu ba, tòa ba, khu đô thị hoa viên thành phố Thục.”
Lý Nhược Thủy đứng ngược sáng nên y không nhìn rõ biểu cảm của cô lắm. Nói xong câu đó, cô dừng rất lâu rồi mới tiếp.
“Chúng ta có thể cùng nhau đến đó sống.”
Bây giờ cô không thể nói dối, những lời thốt ra đều là thật lòng. Câu nói ấy giống như một cọng rơm cứu mạng, kéo Lộ Chi Dao đang chìm xuống đáy biển trở lên.
“Chỗ đó, phải chăng ta sẽ vĩnh viễn không thể đến được?”
“Đúng.” Lý Nhược Thủy không hề do dự.
“…Vậy bây giờ, ta đã hoàn toàn yêu em chưa?”
“Chưa. Mới 99 thôi, còn thiếu chút xíu.”
Lộ Chi Dao cụp mắt xuống. Y nắm chặt con dao bên cạnh, hoa văn trên vỏ dao in sâu vào lòng bàn tay y, giữ y khỏi mất kiểm soát. Điều đó giống như sợi dây cuối cùng níu giữ y, chỉ cần thêm một chút nữa thôi là y sẽ rơi thẳng vào vực sâu không có cô.
“Vậy sao.”
Lộ Chi Dao ngước mắt nhìn Lý Nhược Thủy, rồi đưa tay ấn cô nằm trở lại giường.
Nếu muốn loại cổ trùng này không làm tổn hại thân thể cô thì không thể kéo dài thêm thời gian nữa. Giờ y phải giúp cô giải độc. Lộ Chi Dao cụp mắt nhìn cô, khóe môi vẫn cong lên nở nụ cười dịu dàng tựa như vầng trăng in trong làn nước Tô Châu. Trông thì đẹp đẽ, ôn hòa, nhưng thực ra chỉ cần một làn gió nhẹ thôi là cũng đủ để khiến nó tan vỡ.
“… Có vẻ sau này ta không thể lại gần em quá rồi.”
Lộ Chi Dao cúi xuống hôn lên môi cô. Nụ hôn ấy mát lạnh và thuần khiết, chẳng lẫn theo chút d*c v*ng nào.
“Đừng rời xa ta.”
Lời khẩn cầu ấy chẳng thể lọt vào tai Lý Nhược Thủy, chỉ có vầng trăng Tô Châu và dòng sông dưới kia nghe thấy mà thôi.
*
“Em nghĩ kỹ chưa?” Lộ Chi Dao quay đầu hỏi cô.
Làn gió nổi lên từ vòng đưa của chiếc xích đu khiến lòng Lý Nhược Thủy lạnh buốt. Cô thậm chí không dám tưởng tượng Lộ Chi Dao đã phải trải qua quãng thời gian vừa rồi như thế nào.
Sống trong nỗi hoảng sợ rằng cô sắp rời đi, sống trong bóng ma nghĩ rằng cô chẳng yêu y.
Gần đây Lộ Chi Dao tránh né cô có lẽ cũng là vì sợ điều cuối cùng ấy xảy ra. Nhưng chính sự xa cách ấy cũng đang giày vò y chẳng kém.
“ Hệ thống, dòng thời thời gian ở đây và ngoài sách giống nhau không?”
“Tỷ lệ là ba trên một nhé, trong sách ba ngày thì ngoài sách một ngày. Nhưng hiện giờ ký chủ đang ở giai đoạn chinh phục nên tốc độ đã bị kéo dài, bây giờ là ba mươi trên một.”
Cô im lặng một lúc, rồi hỏi ra điều mình quan tâm nhất.
“Ta có thể đưa chàng ấy trở về hiện đại không?”
“Theo lý mà nói thì không được đâu. Bởi đây là thế giới trong sách, chứ không đơn giản chỉ là sự khác biệt giữa cổ đại và hiện đại như bên ngoài sách.”
……
“Em nghĩ xong rồi.” Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn Lộ Chi Dao, mím môi nở một nụ cười. Nhưng nom cô lại hơi uể oải, chẳng còn bao nhiêu sức sống.
Cô nhìn Lộ Chi Dao,
“Chúng ta bắt đầu thôi.”
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 107
10.0/10 từ 22 lượt.
