Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 106
Chương 106
Chợ đêm Tô Châu lúc nào cũng tấp nập, trên phố không chỉ có khách du ngoạn, mà còn có cả người địa phương phe phẩy quạt, thong thả ra đường tản bộ tiêu cơm. Thỉnh thoảng lại có vài cô gái Giang Nam hẹn nhau xách theo mấy bình rượu leng keng, vừa đi vừa chuyện trò.
Tô Châu nổi tiếng với thứ rượu nếp thơm ngọt, đặc biệt là loại rượu hoa quế ủ từ tháng Tám năm ngoái, hương vị càng thêm đậm đà.
Lúc này, trong một quán rượu ngay cạnh bờ sông, trước cửa treo cao chiếc đèn lồng, bên trong đèn đuốc sáng choang, hương hoa quế thanh nhẹ len lỏi khắp không gian. Vị trí của quán rượu khá đẹp, từ đây phóng tầm mắt ra là ngắm trọn vẹn cảnh sông. Bao chiếc thuyền dạo đêm treo đèn lồng lướt qua vòm cửa sổ, trên thuyền là những đôi tình nhân kề vai tâm sự. Còn các văn nhân mặc khách đến thưởng cảnh thì ngà ngà say tựa bên cửa sổ giãi bày cảm xúc, vung bút làm thơ.
Vài cô gái Giang Nam đứng ở chỗ mua rượu len lén nhìn hai người rồi ghé tai thì thầm, che miệng cười khúc khích. Họ vô ý liếc sang liền thấy bên góc gần cửa sổ có một thiếu nữ mặc váy lụa vàng nhạt đang tò mò nhìn họ, mà nam tử mặc đồ trắng ngay cạnh lại đang tựa vào vai thiếu nữ ấy.
Khi đối mắt với các cô gái, Lý Nhược Thủy khẽ cong hàng mi, ngượng ngùng nở một nụ cười thân thiện rồi quay đầu lại, nâng chén sứ lên chậm rãi thưởng rượu. Mấy cô gái trẻ cũng mang ý tốt liếc nhìn hai người, sau đó xách bình rượu, tươi cười ra khỏi quán.
…
Lý Nhược Thủy nhìn Lộ Chi Dao đang tựa vào vai mình thì khóe môi không kìm được mà cong lên. Lúc này hai má y ửng đỏ, hàng mi rũ xuống, đôi mắt lấp lánh ánh nước. Dẫu trên mặt y hầu như không có biểu cảm gì, song cũng đủ khiến lòng Lý Nhược Thủy xao động chẳng nguôi.
Đáng yêu thật. Lý Nhược Thủy chớp mắt, không nhịn được nghiêng đầu hôn nhẹ lên thái dương y.
Lúc trước Lộ Chi Dao từng hỏi cô cách giải quyết chuyện đi hay ở, cô thoáng sững lại rồi bắt đầu nghĩ xem phải trả lời thế nào. Bởi theo cách Lộ Chi Dao nói và chất vấn lúc nãy, dẫu chẳng biết hết nhưng y chắc cũng đoán được bảy tám phần rồi. Nhưng cô tạm thời chưa nắm chắc được mức độ nên trả lời thế nào, hơn nữa… cô hiện giờ cũng chưa thể đưa ra câu trả lời của chính mình.
Lộ Chi Dao vốn có khuynh hướng tự hủy hoại rất nặng, tư duy cũng khác người thường, nếu câu trả lời của cô không hợp ý thì cô thật sự không lường được y sẽ làm gì.
… Hơn nữa cô còn cảm nhận rõ được nội tâm mình đang dao động dữ dội đến mức nào. Thậm chí có giây phút cô đã từng nghĩ: Hay là cứ ở lại đây, sống cả đời bên y vậy.
Không nghi ngờ gì nữa, cô rất, rất thích Lộ Chi Dao. Thấy y đau khổ đến vậy, lòng cô cũng quặn thắt chẳng kém bao. Nhưng cô còn có gia đình, cha mẹ cô vẫn ở nhà đợi cô trở về…
Nói ra thì thật tàn nhẫn, nhưng đối với cô thì tình yêu chỉ là một phần của cuộc đời, cô vẫn còn tình thân, còn tình bạn, và đó là những điều cô chẳng thể buông bỏ. Cô là một con người độc lập, tam quan và hệ thống cảm xúc của cô vốn được hình thành từ nhỏ dưới sự ảnh hưởng của những yếu tố bên ngoài ấy. Chính bởi có sự chở che và yêu thương của cha mẹ, bạn bè thì mới có được một Lý Nhược Thủy vui tươi và dịu dàng như hiện tại.
Cô không thể vì tình yêu mà từ bỏ tất cả. Nếu cô làm thế, thì Lý Nhược Thủy cũng chẳng còn là Lý Nhược Thủy nữa. Thế nên lúc ấy cô không thể lập tức đưa ra câu trả lời của mình, nghẹn lời hồi lâu song cuối cùng vẫn chỉ đành im lặng. Cô sẽ trở về nhà, nhưng cục diện này không phải là bế tắc, thậm chí cách giải quyết còn rất đơn giản, bởi cô đã nghĩ đến chuyện ấy từ rất sớm rồi…
Ngay lúc Lý Nhược Thủy đang sắp xếp ngôn từ, nghĩ xem nên trả lời thế nào thì Lộ Chi Dao đột nhiên dựa vào vai cô, rồi lặng thinh chẳng nói nữa.
Khi đó Lý Nhược Thủy còn tưởng Lộ Chi Dao đang vờ say để bắt cô phải cho y một đáp án, bởi trong trí nhớ của cô, tửu lượng của y không kém đến mức này. Nhưng sau khi Lộ Chi Dao tựa đầu lên vai cô, hai má dần đỏ lên thì lúc ấy cô mới thật sự chắc chắn là y đã say.
Lạ lùng thật đấy, y lại say rượu nếp cơ à.
Cô khẽ vỗ vai Lộ Chi Dao rồi nhẹ giọng hỏi.
“Ban nãy họ nói gì thế?”
Lộ Chi Dao sau khi uống say phản ứng rất chậm, có một câu thôi mà y phải ngẫm rất lâu mới thốt ra được đáp án.
“… Bọn họ nói mấy kẻ làm thơ kia. Nói thơ của họ chỉ có vần chứ không có hồn, toàn là từ ngữ sáo rỗng.”
“Thế hả.” Lý Nhược Thủy chợt ngộ ra, thậm chí còn bật cười.
“Em còn tưởng họ để ý vị công tử nào cơ, không ngờ là đang chế giễu họ.”
Mấy vị công tử không hiểu tiếng Tô Châu đứng bên kia vẫn đang dương dương tự đắc, Lý Nhược Thủy thấy thế thì càng cười dữ hơn. Nụ cười ấy vốn chẳng có gì, nhưng sau khi cười xong thì Lý Nhược Thủy lại vô thức thả lỏng tay, làm phần vạt áo trước ngực Lộ Chi Dao đang bị chính cô nắm bung ra, để lộ bờ ngực trắng mịn nhưng đầy vết xước.
Ban nãy Lộ Chi Dao đột nhiên xé áo khiến quá nửa thực khách trong quán đều nhìn về phía hai người, mà ánh mắt ấy lại còn hơi khác lạ nữa.
Thật ra Lý Nhược Thủy không bận tâm đến ánh mắt người ngoài cho cam. Phản ứng theo bản năng đầu tiên của cô chẳng phải là giúp y kéo áo lại, mà là muốn bảo y cởi hết ra luôn. Bởi nhiều vết thương như vậy, không thể cứ bít lại mãi. Nhưng đây rõ ràng là chốn tấp nập đông người, thành ra cô đành phải nới vạt áo giúp y cho vết thương thoáng khí hơn.
Rồi lần này vừa mới nới áo ra, còn chưa đợi Lý Nhược Thủy động tay thì Lộ Chi Dao đã giữ lấy tay cô, hàng mi khẽ cong, ánh nhìn say mê rồi y tự mình kéo áo lại.
“Những vết thương này là để dâng tặng cho Lý Nhược Thủy. Chỉ có em mới được nhìn.”
Lý Nhược Thủy trợn to mắt nhìn y, rồi bất giác đưa tay che miệng, song đôi con ngươi lấp lánh ấy lại phô hết ra bao ý cười nơi đáy mắt.
Trước đây, cô vốn thấy những lời này vừa kỳ quặc vừa buồn cười, luôn nghĩ nếu có ai nói thế với mình thì chắc mình sẽ xấu hổ độn thổ xuống đất mất. Nhưng đây là lời Lộ Chi Dao nói với cô, nên lúc này ngoài việc buồn cười ra thì cô còn cảm nhận được một chút xúc động và niềm vui khó nói thành lời.
Lộ Chi Dao không phải là người hoàn hảo, y có khuyết điểm, tính cách cực đoan, và trong cuộc sống của y chỉ có tình yêu. Thậm chí y còn sẵn sàng dâng cả linh hồn mình cho Lý Nhược Thủy. Y nói câu đó chỉ là để bày tỏ lòng mình, và lúc này cô hoàn toàn không hề thấy ngượng ngùng, bởi đó đúng là kiểu lời Lộ Chi Dao sẽ nói.
“Thế chúng ta về nhà được không?”
Việc vết thương của y cứ tái phát liên tục đã là điều kỳ lạ, nếu không kịp bôi thuốc, khéo cô còn chưa chinh phục xong thì y đã gục trước rồi.
Lộ Chi Dao nghe vậy thì ngước mắt lặng lẽ nhìn cô. Trong mắt y cũng phản chiếu ánh trăng trên trời, nhưng đó chẳng phải ánh trăng đoàn viên, mà là một nỗi cô quạnh vô biên bất tận.
“Ta không có nhà.”
Y nói câu này không phải vì nhớ nhung bất kỳ mối quan hệ thân thích nào, và cũng chẳng phải như người thường nghĩ là cảm thấy cái gọi là cô đơn. Lộ Chi Dao không để tâm đến tình thân, nhận thức của y về sự vật và con người vốn chỉ chia làm hai loại là thú vị và nhàm chán. Thật ra, trong đời Lộ Chi Dao không tồn tại từ “cô đơn”, giết người còn thấy vui, thì làm sao cô đơn cho được?
Ngôi nhà mà y quan tâm, vẫn chỉ liên quan đến Lý Nhược Thủy.
Trong những kiến thức mới học, hai người trở thành vợ chồng nghĩa là có nhà. Nhưng Lý Nhược Thủy sẽ không mãi ở bên y, vậy ngôi nhà đó cũng chẳng tồn tại.
Cô rời đi, thế y lấy đâu ra nhà?
Nhưng đó là suy nghĩ của Lộ Chi Dao, còn Lý Nhược Thủy lại cho rằng y nói “nhà”, nghĩa là ngôi nhà thật sự.
“Ai nói chàng không có nhà? Dinh thự ở Tô Châu mà hai chúng ta đang sống là nhà, nhà cha mẹ em cũng là nhà chàng. Sau này chàng sẽ có hai ngôi nhà.”
Lý Nhược Thủy nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Lộ Chi Dao, hệt như muốn truyền đạt ý nghĩ của mình đến y. Lộ Chi Dao khẽ cười, trông thì có vẻ y vẫn dịu dàng như nước, rạng rỡ như xuân tựa bao ngày, nhưng lúc này đầu óc y đang lơ mơ, chỉ hai câu ấy thôi cũng khiến y mất lúc lâu mới phản ứng lại được.
Y suy nghĩ bao lâu thì Lý Nhược Thủy đối diện với y bấy lâu.
Lộ Chi Dao nhìn vào mắt cô, thật ra y vẫn chưa nghĩ rõ ràng gì, nhưng chỉ một ánh nhìn thôi là bản năng đã thôi thúc y muốn khuất phục, muốn chìm đắm trong đó.
“Được.”
Cũng là bản năng khiến y thốt ra từ đó.
Lộ Chi Dao hướng đôi mắt đen láy ra ngoaì cửa sổ, vẻ mặt dịu lại rồi nhẹ giọng hỏi cô.
“Hôm nay còn muốn chơi không?”
“Chơi gì?”
Lý Nhược Thủy thò đầu nhìn ra thì thấy có chiếc thuyền nhỏ đang trôi lững lờ trên mặt sông dưới cửa sổ. Đèn trên thuyền phản chiếu xuống mặt nước, lấp lánh như những quả cầu nho nhỏ đang tỏa sáng.
“Hả! Đợi đã…”
Lý Nhược Thủy còn chưa nhìn bao lâu thì đã bị Lộ Chi Dao vòng tay ôm lấy eo rồi nhảy từ cửa sổ xuống. Tiểu nhị bê rượu chạy khắp đó đây trợn tròn mắt, vội chạy đến cửa sổ xem, còn mấy vị tài tử đang ngâm thơ đối đáp bên cạnh cũng không khỏi há hốc nhìn về chỗ họ.
Những căn nhà xây ven sông ở Tô Châu, có căn ngay sát bờ nước, mở cửa là thấy dòng sông dập dờn sóng biếc; cũng có căn nâng nền cao, cách mặt nước khoảng vài mét.
Không may thay, quán rượu này được xây theo kiểu sau. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Trong ánh sáng ấm áp mờ ảo, hai người như đôi tiên nhân hạ phàm, tà áo bay phấp phới, toát lên một vẻ đẹp ảo mộng chẳng sao diễn tả hết. Lý Nhược Thủy ôm chặt eo Lộ Chi Dao, sợ dây trước ngực tung bay, tà váy dưới chân cũng bung lên khá nhiều. Song nom cô vẫn rất bình thản hệt như người bên cạnh.
Nhưng chẳng ai hay biết, lúc này trái tim cô vì cú rơi bất ngờ ấy mà đập điên cuồng chẳng thể kiềm chế, phải đến khi chạm xuống thuyền rồi thì cô mới phần nào lấy lại được bình tĩnh.
Người lái thuyền cũng ngạc nhiên nhìn họ. Vì bỗng dưng có thêm hai người, đâm ra chiếc thuyền nhỏ hơi chao đảo, gợn sóng theo đó từ từ loang xa.
“Đây là Tô Châu nên chúng ta có thể ngồi thuyền về nhà, dọc đường ngắm được chợ đèn nữa đấy.”
Lộ Chi Dao kéo Lý Nhược Thủy ngồi xuống, nghiêng đầu tựa vào vai cô rồi khẽ cười. Sau đó hơi ngửa mặt, sống mũi cao thẳng chạm vào cổ cô, hơi đè lên nhịp mạch.
“Tim em lại đập nhanh rồi, vui không?”
Trước kia Lý Nhược Thủy nghe vậy thì không dám làm gì, nhưng bây giờ cô có thể đẩy y ra, thậm chí thốt ra hai chữ đó.
“b**n th**.”
Tiểu nhị bê rượu trong quán bỗng vẫy tay với hai người: “Quan khách, chưa trả tiền!”
Lộ Chi Dao thoải mái nở nụ cười. Lý Nhược Thủy lấy bạc từ trong túi ra đưa cho y, y trở tay ném thẳng vào ngực tiểu nhị. Người lái thuyền thấy hai người có tiền, cũng không ăn quỵt nên bắt đầu khua mái chèo, từ từ đưa thuyền xuôi về phía trước.
Sau khi đã trả tiền, Lộ Chi Dao tiếp tục đặt tay lên eo cô. Y đưa mắt nhìn về phía phố chợ ven sông, nhưng cuối cùng ánh mắt ấy vẫn dừng lại trên Lý Nhược Thủy.
Men say khiến người ta mất trí, y cúi người ghé sát vào tai cô, lần nữa nói ra câu lời mà y giấu kín trong lòng bấy lâu.
“Ta yêu em.”
Tiếng thở nhẹ xuyên vào màng nhĩ, phả lên vành tai, Lý Nhược Thủy chớp mắt nhìn lên trời, dường như cả vầng trăng cũng muốn ẩn mình sau những tầng mây.
“… Em cũng yêu chàng.”
Cô nhìn vầng trăng rồi chẳng kìm được mà thốt ra câu ấy. Lộ Chi Dao im lặng một lúc, sau đó đột ngột ngẩng đầu nhìn cô. Hai má y ửng đỏ, mái tóc đen tung bay trong gió đêm, ánh mắt hướng về cô pha lẫn chút hoài nghi và ngờ vực.
“Em yêu ta, nhưng em vẫn muốn rời xa ta.” Y hơi nghiêng đầu, nụ cười tựa gió xuân ấy chẳng còn nở trên môi.
“Ta không hiểu.”
Lộ Chi Dao tiến lại gần Lý Nhược Thủy. Dưới ánh trăng, hàng mi xinh đẹp đó rực lên thành một vòng cung, lại rung rinh như cánh cướm giãy giụa trên mặt đất.
Y nắm tay cô, hệt như kẻ đuối nước chộp lấy cọng rơm duy nhất để cứu mạng.
“Ta không hiểu, em có thể cho ta biết lý do không?”
*
Lộ Chi Dao là người Tô Châu, nhưng Tô Châu không phải là nơi nhỏ bé, không phải thị trấn có thể đi đông đi tây một ngày là hết. Lần đầu tiên đến đây y vẫn còn là một đứa trẻ mù, khi ấy sư phụ đã mất, y đến đây sống nhờ việc nhận những nhiệm vụ có thưởng.
Trước đây Lộ Chi Dao để tóc ngắn vì hắn không biết chải tóc, và cũng chẳng có ai đủ kiên nhẫn chải giúp y. Cho tiện, y cắt tóc đến ngang vai, không cần chăm sóc, gió có thổi thì y cũng không bị che mắt.
Nhưng rời khỏi cuộc sống cô độc trước kia rồi một mình đến một thành phố nhộn nhịp như vậy, thật ra y không quen lắm. Quanh y có quá nhiều thứ mà y chẳng thể hiểu. Chẳng hạn nhiều đứa trẻ nói y là tên điên đầu bù tóc vểnh. Lộ Chi Dao thực sự không hiểu “vểnh” là như thế nào, nhưng chắc là vì tóc y ngắn chăng. Vốn y không quan tâm, nhưng để bớt phiền phức nên y dứt khoát nuôi tóc dài.
Rồi như trộm cướp bị đánh chết, giành giật địa bàn giữa những kẻ ăn mày, chỉ vì hoàn thành nhiệm vụ có thưởng tốt mà có người muốn đoạt mạng y…
Quá nhiều điều khó hiểu. Song với Lộ Chi Dao, không hiểu thì không hiểu thôi, y cũng không quan tâm. Nhưng việc Lý Nhược Thủy yêu y mà lại muốn rời xa y, y không hiểu, nhưng lại sốt ruột muốn biết câu trả lời.
Y cũng yêu Lý Nhược Thủy, nhưng tại sao y lại không hề muốn rời xa cô?
Y phải làm thế nào để Lý Nhược Thủy cũng yêu y như y yêu cô?
… À, đúng rồi.
Chắc là cô chưa yêu y đủ.
Lộ Chi Dao đột nhiên nở nụ cười, ánh mắt cuồng si dừng trên gương mặt Lý Nhược Thủy. Rồi y từ từ hôn lên gương mặt ấy, đôi môi mềm mại chạm vào khóe môi cô. Cô thích uống rượu nếp hoa quế, nên trên môi thoang thoảng hương ngọt của hoa quế. Y đưa đầu lưỡi quấn lấy hương vị ấy, dần dần nhắm mắt lại.
“Ta yêu em. Em có thể yêu ta nhiều hơn chút không?” Giọng Lộ Chi Dao rất nhẹ, nếu không gần cô như thế, có lẽ lời nói ấy hẳn đã bị cơn gió đêm cuốn đi, chẳng thể lọt vào tai cô.
Lý Nhược Thủy khẽ thở dài rồi quay người ôm lấy Lộ Chi Dao, vừa rầu rĩ nhìn mặt trăng vừa vỗ nhẹ lên lưng y. Mỗi ngày trôi qua, cô lại yêu y nhiều hơn ngày hôm trước, nhưng cô không thể buông bỏ hết tất cả những chuyện còn lại.
“Ngày mai chúng ta sẽ nói rõ mọi chuyện, được chứ?”
Lộ Chi Dao im lặng một lúc, rồi gật đầu.
“Được.”
Chiếc thuyền nhỏ chao đảo trôi đi, trên những con thuyền qua lại khác có rất nhiều cặp tình nhân, song chẳng cặp nào thân mật như họ. Đi qua bao cửa hàng, chiếc thuyền trôi đến gần con phố nơi họ sống, Lý Nhược Thủy trả tiền xong thì đỡ Lộ Chi Dao xuống thuyền.
“Em biết chàng say sóng, biết chàng say rượu nếp, lại còn biết không được động vào eo chàng. Làm sao đây, em phát hiện hết điểm yếu của thiên tài võ thuật rồi.”
Cô đỡ y đi về phía trước, các tiểu thương trên phố đều nhận ra hai người, ánh mắt hướng về hai người đều thoáng chút ngạc nhiên.
“Ta chỉ có một điểm yếu thôi.” Lộ Chi Dao nhỏ giọng trả lời, vẻ mặt lại dịu dàng như trước, má cũng bớt đỏ, hẳn là cơn say đã qua.
Lý Nhược Thủy mỉm cười: “Chàng lạ thật đấy, ai lại dịu dàng nói mấy lời… không khiêm tốn thế này chứ.”
Cô vốn định nói y ra vẻ quá, nhưng nét mặt quá đỗi dịu dàng ấy của y thật sự không hợp với từ ấy xíu nào.
Không khí giữa họ rất hòa hợp, dường như chẳng hề có cảm giác căng thẳng của ngày mai phải thẳng thắn nói ra, và cũng chẳng có khoảng cách nào tồn tại. Hai người cứ thế đan chặt mười ngón tay đi đến trước cửa nhà. Ngay lúc sắp đẩy cửa, bên tai Lý Nhược Thủy bỗng vang lên tiếng thông báo báo hiệu hệ thống online.
“Hệ thống HE hân hạnh phục vụ bạn. Thời gian hệ thống tự kiểm điểm đã hoàn tất, hiện đã khôi phục toàn bộ chức năng, sắp tiến hành dò xét tình huống xảy ra trong thời gian offline. Đang kiểm tra tình huống…”
Nghe thấy thanh âm của hệ thống, tim Lý Nhược Thủy bất giác đập rộn lên, thậm chí còn hơi hoảng sợ. Ban nãy Lộ Chi Dao nói “ta yêu em” nhiều như thế, liệu có bị hệ thống phát hiện rồi vô tình kích hoạt nốt 1% cuối cùng không…
Cô quá căng thẳng, bàn tay đang đan với Lộ Chi Dao vô thức siết lại, hàng mi rủ xuống, khóe môi cũng mím chặt.
“Kiểm tra hoàn tất, không phát hiện dị thường. Mức độ thiện cảm của mục tiêu nhiệm vụ hiện tại: 99%. Mong ký chủ tiếp tục cố gắng!”
Lý Nhược Thủy nghe vậy thì lập tức thả lỏng vai, Lộ Chi Dao liền quay đầu hỏi cô: “Sao thế?”
“Không sao, cảm xúc hơi kích động thôi.”
Cô hít sâu một hơi rồi đẩy cửa lớn. Những bông hoa trong sân đều đã khép nụ, chỉ còn vài tiếng dế kêu nho nhỏ vang lên.
Lộ Chi Dao cụp mắt, khẽ đáp: “Vậy sao.”
Dù Lộ Chi Dao đã nói “ta yêu em”, vậy mà vẫn chưa đạt 100. Rốt cuộc 1% còn lại phải làm thế nào mới tăng lên được đây? Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng lúc này cảm giác nghi hoặc chỉ chiếm một phần nhỏ trong cô, và toàn bộ phần còn lại lại là mừng rỡ.
Cô thật sự sợ hệ thống đột nhiên thông báo chinh phục thành công, rồi đưa cô về nhà khi cô vẫn chưa chuẩn bị gì cả.
Thật ra nhìn vào hành vi của Lộ Chi Dao, dù bảo mức độ thiện cảm vượt một nghìn thì cô cũng chẳng lấy làm lạ. Nhưng xem ra chinh phục thành công không phải chỉ cần nói “ta yêu em” đơn giản như thế.
Còn ngày mai rồi sẽ ra sao đây…
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 106
10.0/10 từ 22 lượt.
