Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 105
Chương 105
Lý Nhược Thủy nhìn những người xung quanh thì chẳng nhịn được mà bật cười. Lúc trước cô vẫn lấy làm lạ, tại sao cậu công tử nhà giàu từng bị Lộ Chi Dao dạy cho một trận theo lời đồn lại chẳng tới gây chuyện. Giờ nghĩ lại, hẳn Lộ Chi Dao đã sớm b*p ch*t “mầm mống bất ổn” chính là cậu công tử ấy ngay từ trong trứng nước rồi. Còn với những người từng hợp tác với y để “lừa” cô, không biết y đã nói gì với họ?
Bây giờ cô giống như được Lộ Chi Dao đặt vào trong một chiếc bình thủy tinh, mọi thứ trong chiếc bình ấy đều là cuộc sống lý tưởng của cô.
Hàng xóm thân thiện, dân địa phương tuy chẳng mấy nhiệt tình nhưng rất tốt bụng, sân đầy hoa nở, mùa hè mát mẻ, ngày nào cũng vô ưu vô lo chẳng vướng bận…
Nếu nói đây là cách y đáp ứng mong mỏi của cô, thì chi bằng nói thẳng rằng là y đang lấy lòng. Lộ Chi Dao đang dùng tất cả những gì mình có để lấy lòng cô.
Y đang nói với cô rằng: Cuộc sống ở đây rất tốt, rất giống những gì cô hằng mong ước. Vậy nên… nên thế nào nữa?
Hình như sự thay đổi của y bắt đầu từ ngày họ đặt chân vào Tô Châu.
Vì sao ký ức của cô lại thiếu mất một ngày? Ngày bị thiếu ấy cô đã làm gì? Còn Lộ Chi Dao thì đã làm gì?
Lý Nhược Thủy bắt đầu hơi sốt ruột, nhưng cô muốn tìm ra nguyên nhân không phải vì để ý chuyện đã xảy ra hôm đó. Mà ngược lại, cô muốn biết nguyên nhân là vì Lộ Chi Dao.
Trạng thái gần đây của y cực kỳ tệ. Đêm qua lúc thức giấc giữa chừng, Lý Nhược Thủy thấy Lộ Chi Dao đang cau mày ngủ ở mép giường, cách mình rất xa, vậy nhưng y lại cố chấp vươn tay đến vạt váy cô. Và cũng nhờ thế mà cô mới thấy được những vết xước nhỏ trên cánh tay y.
Cô đếm sơ qua, chỉ riêng cánh tay trái đã có sáu vết. Vết xước khá nông, thoạt nhìn rất khó phát hiện, trông cũng không mấy nghiêm trọng, nhưng chỉ cần ấn nhẹ chút thôi là vết thương sẽ nứt ra và rỉ ra từng giọt máu li ti. Phần cẳng tay vốn dễ lộ còn như vậy, huống chi những chỗ khó thấy hơn.
Hôm nay Lý Nhược Thủy không dám nhắc đến những vết thương ấy, bởi một là cô không biết lý do Lộ Chi Dao tự làm đau mình nên chẳng thể an ủi đúng cách, hai là với tính cách của y, nếu bị phát hiện thì nhất định y sẽ rạch những ch* k*n hơn.
Hơn nữa…
Nguyên nhân khiến y đau lòng đến thế, khiến cảm xúc trở nên kỳ lạ đến vậy, chắc chắn chỉ có thể liên quan đến cô.
Đến mức này rồi, ngoài chuyện cô sẽ rời khỏi y ra thì thật sự cô nghĩ không ra được khả năng nào khác.
Nhưng làm sao Lộ Chi Dao lại vô duyên vô cớ nghĩ đến chuyện đó chứ?
“Hệ thống, mi có thể nói cho ta biết rốt cuộc hôm đó đã xảy ra chuyện gì không?”
Đã biết điểm đột phá chính là chuyện xảy ra trong ngày hôm đó, vậy cô chỉ cần hỏi hệ thống là được.
“Tự động trả lời: Do vi phạm quy định nên hệ thống đang offline để tự kiểm điểm, vài ngày nữa sẽ quay lại. Sau khi tính toán, xác suất ký chủ gặp nguy hiểm gần như bằng 0. Kính mong ký chủ đừng lo lắng về an toàn cá nhân, hãy cố gắng hết sức để giành lấy 1% ấy.”
…
Hệ thống offline để điều chỉnh á? Đúng là chuyện lớn thật nha. Nếu nói hôm đó Lộ Chi Dao không phát hiện ra điều gì thì có chết cô cũng không tin.
Đã biết được gì đó rồi, vậy rốt cuộc tâm trạng mấy ngày nay khi ở bên cô của y ra sao?
Như cảm nhận được điều gì, Lộ Chi Dao hơi nâng chiếc ô lên, nhìn sang phía ấy. Giữa đám đông náo nhiệt, y nhìn thấy Lý Nhược Thủy. Cô đang mím môi nhìn y, mặt mày ủ rũ, trong mắt tràn đầy thương yêu.
Lộ Chi Dao thoáng sững lại, sau đó bước đến trước tiệm bán đá lạnh rồi vươn tay vượt qua đám người, nắm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi đám đông.
“Sao thế? Không tìm được món mình muốn ăn à?” Y đưa tay vén những sợi tóc mái hơi rối của cô rồi nở một nụ cười trong trẻo, ấm áp. Nụ cười ấy tựa như con nước chầm chậm trôi nhưng dịu hòa và bao dung tất thảy của vùng đất Tô Châu.
… Song như vậy cũng không đúng.
Lộ Chi Dao đối với cô rất dịu dàng, nụ cười cũng chân thành, nhưng mỗi khi cười thì y thường theo thói quen mà thả lỏng chân mày, và trong sự thư thái ấy luôn ẩn chứa chút quyến luyến mà chính y cũng khó nhận ra. Chứ chắc chắn không phải kiểu nụ cười mang theo khẩn cầu như hiện tại.
Cô không thích nụ cười này, thà rằng Lộ Chi Dao cười kiểu b*nh h**n còn hơn là cười mà không giống chính mình.
“Ừ, tạm thời chưa tìm ra.” Cô mỉm cười rồi chủ động nắm lấy tay y, kéo y sát lại gần mình.
“Chúng ta đến Tô Châu lâu thế rồi mà hình như vẫn chưa đi chơi đúng nghĩa được hôm nào. Hay hôm nay chúng ta đi thả diều nhé.”
Trong thành Tô Châu có một bãi đất trống, cỏ mọc xanh um, thường có văn nhân đến đạp thanh thả diều. Trước khia khi cô đu đưa trên xích đu trong phủ thì cũng đã từng thấy cảnh hơn chục con diều tụ lại một chỗ.
“Được.”
Y sẽ đáp ứng tất cả yêu cầu của Lý Nhược Thủy, chứ huống hồ chỉ là chuyện nhỏ như thả diều.
Nói làm là làm. Hai người nhanh chóng mua được diều và đi đến chỗ đạp thanh.
Hôm nay trời nắng đẹp nhưng không quá nóng, người đến du xuân ngồi kín nửa triền núi, và chẳng ai để ý rằng nơi đây lại có thêm một đôi tình nhân đến chơi.
“Bí quyết thả diều chính là phải chạy. Tốt nhất chạy hết sức bình sinh như thằng ngốc ấy, không nghĩ gì hết, cứ thế lao thẳng về phía trước.”
Lý Nhược Thủy vừa kéo dây diều vừa truyền lại cho y những kinh nghiệm mình đúc kết ra sau nhiều năm thả diều.
Lộ Chi Dao cầm một con diều hình chim én màu xanh, hơi vụng về nâng nó lên khỏi mặt đất, rồi chạy thẳng một mạch về phía trước theo lời cô.
Nhưng y luôn muốn ngoảnh lại nhìn cô, đâm ra khi chạy hơi do dự và phân tâm.
“Đừng nghĩ gì hết.”
Lý Nhược Thủy lao tới chạy sánh vai cùng Lộ Chi Dao, vừa đến đã thu hút toàn bộ sự chú ý của y về phía mình. Cô cũng cầm một con diều hình chim én tay trong tay, tiếng cười trong trẻo của cô theo làn gió bay vào tai y: “Chúng ta thi xem ai diều bay cao trước nhé!”
Lý Nhược Thủy dần tăng tốc, chạy vượt qua Lộ Chi Dao. Con diều xoay trong gió dưới bàn tay cô ngoan ngoãn lạ thường, chẳng mấy chốc đã bay lên nửa không trung. Lộ Chi Dao đã dừng lại được chốc lát, y chăm chú nhìn bóng dáng Lý Nhược Thủy, trong đôi mắt hơi si mê ấy phản chiếu dáng hình cô ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Cô hạnh phúc đến độ y chỉ cần thoáng nhìn qua là cũng đã bị cuốn theo niềm hân hoan đó.
… Y ước ao mình là con diều ấy, bởi không chỉ được cô kéo trong tay mà còn giữ được ánh nhìn của cô luôn dừng lại mãi trên mình.
“Lộ Chi Dao, nhìn kìa, diều của em bay cao nhất kìa!”
Bị niềm vui của cô lây nhiễm, Lộ Chi Dao cũng không khỏi mỉm cười, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Con diều chim én đen trên không bay vừa cao vừa vững, dù hướng gió có thay đổi bất ngờ hay gió mạnh hơn thì nó vẫn chỉ rung lắc nhẹ rồi trở về trạng thái ban đầu.
Ngay cả con diều cũng rất giống cô, vững vàng, không sợ thay đổi, và… tự do tung bay giữa bầu trời. Lý Nhược Thủy kéo diều chạy đến bên y, đôi mắt long lanh, trán đẫm mồ hôi. Rồi cô chẳng cho Lộ Chi Dao cơ hội từ chối, cứ thế đặt sợi dây diều vào tay y.
“Chàng đứng đó nhìn làm gì, mau thử đi, vui lắm.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Con diều trong tay được gió thổi tung lên không trung. Dây diều lúc căng lúc trùng, nhưng vì y cứ siết chặt trong tay, con diều gặp phải lực cản nên chẳng thể bay cao được.
“Đừng siết căng thế, chàng thả lỏng chút đi.” Lý Nhược Thủy xoa nhẹ cánh tay hơi cứng của y. Cả hai cùng giật mình, cô giả vờ vô tình nhưng thực ra rút tay về nhất nhanh.
Vừa nãy vui quá nên cô quên mất y vẫn còn bị thương. Lý Nhược Thủy vừa thấy có lỗi lại vừa thấy xót xa, còn Lộ Chi Dao thì hơi thất thần.
Y chẳng còn nhớ đã bao lâu rồi mình mới cảm nhận được nỗi xót xa từ cô như vậy.
Cả hai cùng phân tâm, lực kéo dây của Lộ Chi Dao vô thức mạnh hơn. “Phựt”, dây diều không chịu nổi nữa, cứ thế đứt ngang, con chim én đen biến mất giữa bầu trời. Tiếng động ấy khiến cả hai chợt bừng tỉnh. Lộ Chi Dao nhìn đoạn dây trắng đứt còn lại trong tay, hàng mi khẽ run, vẻ mặt khó đoán, nhưng tay vẫn siết chặt lấy phần dây còn sót lại.
Một bàn tay ấm áp từ từ luồn vào từ lòng bàn tay y, khiến y bất giác buông dây ra rồi chuyển từ nắm lấy sợi dây sang nắm lấy tay cô.
“Chúng ta vẫn còn một con diều nữa, lát nữa thả cái đó nhé.”
Lý Nhược Thủy mỉm cười rạng rỡ nhìn Lộ Chi Dao. Trong đôi mắt cô lúc nào cũng là sự bao dung và trong trẻo, mang theo sức sống, chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy là người ta lại bất giác thấy lòng mình dịu lại.
Và cũng khiến người ta như muốn chìm đắm vào đó.
Y không muốn giữ khoảng cách với Lý Nhược Thủy nữa. Trước đây y không thật sự hiểu khát vọng của con người khó thỏa mãn đến thế nào, nhưng lúc này, y đã cảm nhận được rõ ràng.
Đó là thứ chẳng thể kiềm chế, chẳng thể che giấu. Có được một chút rồi là con người sẽ không tự chủ mà muốn có thêm nữa.
“Có được không?”
Chỉ một ánh mắt của cô là y đã không thể kiềm chế bản thân nữa. Chỉ lần này thôi, chỉ buông thả lần này, rồi y sẽ tự nhắc mình đừng để lòng động nữa.
“Được.”
Lý Nhược Thủy nhìn dáng Lộ Chi Dao cúi xuống thì cong khóe môi, chậm rãi hôn lên môi y.
Cỏ non xanh ngát giao thời, oanh bay én lượn giữa trời bao la. Liễu xanh, đê trắng quanh ta, cảnh đẹp độc nhất bao la ngút ngàn. Giữa cảnh sắc quá miên man, cái hôn là đủ hòa tan cõi lòng.
*
“Chàng say rồi à?”
Lý Nhược Thủy nhìn Lộ Chi Dao. Mặt y chẳng đỏ, môi thì mím chặt, trong mắt như chứa cả hồ nước trong, trông rất bình thường, đâm ra cô chẳng chắc y đã say hay chưa.
Không thể trông cậy hệ thống nữa, nên Lý Nhược Thủy quyết định tự mình thử. Thế là cô dẫn Lộ Chi Dao vào quán rượu uống no say. Mới uống bốn năm chén, cô còn chưa thấy gì mà Lộ Chi Dao đã say mèm. Y ngồi xếp bằng trên băng ghế dài, nom vừa giống Phật tử ngồi ngay ngắn trong điện thờ Phật, lại vừa giống một đứa trẻ ngồi đợi cha mẹ đến đón. Khí chất mâu thuẫn đến kỳ lạ.
Giờ phút này Lộ Chi Dao chẳng cười chẳng giận, cũng không biểu cảm nào khác, mà chỉ còn lại vẻ trống rỗng ngẩn ngơ.
Ánh mắt y cũng như trở về trạng thái lúc chẳng thể nhìn thấy, không tụ lại được tiêu điểm, chẳng biết đang dõi về nơi đâu.
“Đây là mấy?” Lý Nhược Thủy khẽ lắc tay trước mặt y. Lộ Chi Dao cuối cùng cũng chuyển động con ngươi, nhưng không phải nhìn bàn tay cô, mà là nhìn cô.
“Đây là Lý Nhược Thủy.”
“Không phải em, tay em cơ mà…”
Lý Nhược Thủy ngồi xuống bên cạnh y rồi lắc lắc tay, nhưng y vẫn chỉ nhìn vào gương mặt cô. Lúc này cô mới nhận ra, đúng là Lộ Chi Dao đã say thật rồi.
Thế là cô nói thẳng.
“Chàng biết…” Cô đổi lại cách nói cho chắc ăn, “Chàng cảm thấy sau này em sẽ rời xa chàng sao? Sao dạo này chàng kỳ lạ thế?”
“Lý Nhược Thủy…” Lộ Chi Dao không trả lời ngay, mà lại giống như có công tắc bị chạm vào, cứ gọi tên cô hết lần này đến lần khác.
Cái tên ấy được y thốt ra thật nhẹ, thật chậm, như sợ nếu nói nhanh thì sẽ trượt khỏi lưỡi, mất đi mãi mãi.
Gọi được một lúc, Lộ Chi Dao bỗng nở nụ cười dịu dàng như nước. Y dùng ngón tay dính rượu bắt đầu viết đi viết lại tên cô trên mặt bàn. Lý Nhược Thủy hơi sốt ruột, bèn nắm lấy tay y rồi hỏi thẳng vấn đề.
“Trong khoảng thời gian từ lúc chúng ta rời quán trọ đến lúc em tỉnh lại, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lộ Chi Dao vẫn nhìn cô, dưới ánh đèn vàng mờ, gương mặt y đầy vẻ si mê vấn vương. Y đứng dậy ngồi xuống trước gối Lý Nhược Thủy. Giờ y chẳng còn vẻ đoan chính ung dung như khi ngồi trên băng ghế lúc nãy, song lại thêm mấy phần an tâm và thân thuộc.
Lộ Chi Dao ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cô. Y gom lại hết mọi ảo tưởng của mình, cuối cùng kết tụ thành bóng hình Lý Nhược Thủy.
“Ta yêu em…”
Khi cô còn đang nghĩ xem nên hỏi thế nào thì Lộ Chi Dao đột nhiên buông ra ba chữ ấy, làm cô giật mình.
Cô chưa từng nghe Lộ Chi Dao nói câu đó bao giờ.
Lộ Chi Dao dường như rất hài lòng với phản ứng của cô, y vùi đầu vào đầu gối cô rồi bật cười, cười đủ mới ngẩng lên.
Khuôn mặt y vẫn vương theo nét cười, ánh mắt cong cong tựa vầng trăng sáng trong dịu dàng. Nhưng y lại đưa tay kéo cổ áo mình xuống.
“Không chỉ ta yêu em, chúng nó cũng đang nói yêu em. Em nghe được không?”
Trên ngực, trên cánh tay toàn là những vết xước nhỏ chằng chịt. Có vết rõ đã liền thành sẹo phớt hồng, vậy mà lại bị y rạch toạc ra, rỉ máu đỏ tươi.
“Mỗi lần yêu em hơn thì ta lại rạch mình một nhát. Nhưng những thứ này cũng không ngăn được… ta phải làm sao đây?”
Làm sao để ngăn được thứ tình cảm đang lan tràn với tốc độ đáng sợ ấy.
Tình cảm ấy của y tựa như ngọn lửa lan trên đồng cỏ, một khi bén lên thì chẳng thể nào dập tắt.
“Ta yêu em. Một khi yêu em hoàn toàn, em sẽ rời xa ta. Nhưng chỉ cần em còn ở cạnh ta, ta lại không cách nào khống chế được bản thân không yêu em nữa.”
Lộ Chi Dao đưa tay lên v**t v* gương mặt Lý Nhược Thủy. Hốc mắt y hơi đỏ, làn nước trong suốt chứa trọn hình bóng của cô trong đôi mắt ấy tựa như sắp trào ra ngoài.
“Em thông minh như thế, nhất định biết cách giải cái vòng luẩn quẩn này, đúng không?”
Những câu cô định hỏi giờ đều không cần nữa, bởi y đã biết hết rồi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 105
10.0/10 từ 22 lượt.
