Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 104
Chương 104
Gần đây trong thành Tô Châu xuất hiện một cặp vợ chồng kỳ lạ, vừa tới nơi là họ đã đắc tội với mấy nhà thương gia giàu có ở đây. Ban đầu dân chúng còn lo sẽ xảy ra chuyện lớn, nhưng hai người ấy chẳng mấy khi ra ngoài, đến nỗi mọi người hiếm lắm mới thấy được mặt họ.
Mấy đứa trẻ nghịch ngợm trong thành tay cầm lá sen và đài sen chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ. Rồi khi đến trước tòa nhà ấy, sự hiếu kỳ trong lòng chúng cuối cùng cũng dâng lên đến cực điểm.
Trong bọn có một thằng nhóc đang độ thiếu niên vừa cắn đài sen vừa tay không leo lên cây hoè ngoài sân, còn mấy đứa nhỏ hơn thì đứng dưới đất hò hét cổ vũ. Chúng nhớ trước khoa tòa nhà này cỏ dại mọc um tùm, chẳng có ai ở, nhưng buổi tối lại có người mặc áo trắng bay qua. Và đó cũng chính là một trong số ít lời đồn ma quái ở nơi đây.
Thằng bé leo lên giữa tán cây, vén những cành hoa hoè còn lác đác hoa để nhìn vào bên trong, rồi tức khắc trợn tròn mắt.
Nơi vốn cỏ dại um tùm thì giờ lại tràn ngập những khóm hoa rực rỡ, dưới gốc cây có một chiếc xích đu, những phiến đá xanh trong sân sạch bóng, trông hoàn toàn khác với những gì nhóc từng thấy trước kia.
Có một nam một nữ đứng bên cạnh giếng nước trong sân, dải lụa vàng nhạt nối hai người lại, nom hơi kỳ quái lạ lùng.
Thằng bé đang thò đầu muốn nhìn kỹ hơn thì người đàn ông bên giếng hơi nghiêng đầu, như là liếc về phía nhóc. Nhóc ôm chặt đài sen ngả người ra sau, tim đập thình thịch. Đang định trèo xuống, nhưng khi cúi đầu nhìn độ cao thì nhóc lại hít sâu một hơi.
Lũ trẻ chúng nó lớn lên bên bờ sông, xuống nước thì giỏi, nhưng trèo cây lại chẳng phải là sở trường. Nhóc bị kẹt lại trên đó, chẳng dám cử động, chỉ sợ bị đôi nam nữ kia phát hiện.
“Ướp lạnh lâu thế rồi chắc lát nữa ăn mát lịm luôn!”
Lý Nhược Thủy kéo chiếc thùng trong giếng lên. Trong thùng có quả dưa hấu tròn vo đang tỏa khí lạnh mát rượi, mới chạm tay vào thôi mà bao mệt mỏi của mùa hè đã tan biến kha khá.
Cô ôm quả dưa rồi dẫn Lộ Chi Dao vào trong chòi nghỉ mát, sau đó xắn ống tay áo tới tận khuỷu tay, cảm giác khoan khoái của mùa hè tức khắc hiện rõ.
“Hè đến thì tất nhiên phải vừa ăn dưa hấu vừa hóng gió rồi.”
Dưa hấu được cắt thành từng miếng, nước đỏ thấm vào đĩa sứ trắng. Lý Nhược Thủy cầm một miếng lên, nước dưa lại theo ngón tay uốn lượn chảy xuống tận chuỗi hạt trên cổ tay. Cô theo bản năng đứng dậy rồi đưa miếng dưa ra xa chút, sau đó nhìn quanh tính tìm khăn tay để lau.
“Nước dưa hấu này khó giặt sạch lắm đấy.”
Tìm một vòng mà chẳng có, cô vừa định vào phòng lấy khăn thì mu bàn tay chợt có cảm giác ấm nóng.
Lộ Chi Dao đang ngồi cách cô nửa cánh tay chợt nghiêng người sang rồi khẽ l**m nước dưa trên tay cô.
Không biết vì sao, song phản ứng đầu tiên trong đầu Lý Nhược Thủy lúc này không phải là ngượng ngùng, mà là: Cuối cùng chàng cũng chịu lại gần mình rồi.
Bọn họ đến Tô Châu đã mười ngày. Mười ngày này, ban ngày hai người như hình với bóng, ban đêm thì ngủ chung giường, nhưng lại không còn cái quấn quýt như trước nữa. Lộ Chi Dao luôn cố ý giữ khoảng cách với cô, ban đêm cũng chẳng quấn lấy cô nữa, nhiều lắm chỉ khẽ nắm một góc áo của cô thôi.
“… Chàng muốn ăn một miếng không?”
Lý Nhược Thủy nhìn động tác của y thì trong lòng loáng thoáng chờ mong, song cũng hơi căng thẳng.
Những người yêu nhau luôn muốn lại gần đối phương thêm một chút, và cô cũng không ngoại lệ.
Đôi môi của Lộ Chi Dao lưu luyến dừng trên cổ tay Lý Nhược Thủy một lúc lâu, đến khi trên tay cô không còn giọt nước dưa nào nữa thì y mới ngẩng đầu lên.
“Ta có khăn tay.”
Lộ Chi Dao lấy một chiếc khăn tay từ trong ngực ra đưa cho Lý Nhược Thủy, rồi cứ như chưa từng xảy ra chuyện gì mà ngồi xuống đối diện cô, sau đó đưa tay lấy một miếng dưa, hé môi cắn một miếng. Y khẽ cong khóe môi, mỗi lần hé miệng lại hệt như đang mỉm cười. Nước dưa hấu thấm ướt đôi môi ấy, y nhẹ nhàng mím lại. Lý Nhược Thủy cứ thế nhìn đến nỗi chả hiểu sao tai lại đỏ ửng lên.
… Xong thật rồi, y làm gì nàng cũng thấy đẹp cả. Chẳng lẽ đây chính là “người tình trong mắt hóa Tây Thi”?
“Ngọt không?”
Lộ Chi Dao vẫn chưa lại gần cô, chỉ hơi cong mắt, vẻ mặt trông vẫn hệt như thường ngày.
“Ngon.”
Y đẩy đĩa dưa về phía Lý Nhược Thủy, mặt mày dịu dàng, còn đôi mắt như gợn nước xuân vẫn chỉ có một mình cô trong đó.
Lộ Chi Dao vốn ăn rất ít, nhưng gần đây bị Lý Nhược Thủy “dẫn dụ” ăn theo nên lượng ăn lại nhiều hơn hẳn trước kia. Thế nhưng sắc môi của y hình như chẳng hồng hào hơn xíu nào, thậm chí dạo này còn trắng bệch đi.
Chẳng lẽ ăn nhiều lại thành ra không tốt cho thân thể? Nghe chẳng hợp lý tẹo nào.
Lý Nhược Thủy âm thầm thở dài. Cô biết vừa rồi Lộ Chi Dao bất ngờ lại gần chẳng qua là vì nhịn không nổi nữa mà thôi.
Khát vọng muốn cận kề của y còn mãnh liệt hơn cô nhiều, mà cứ nhịn như thế thì sớm muộn gì cũng tự rước bệnh vào thân.
Lý Nhược Thủy dùng khăn tay lau sạch tay, dang hai tay ra rồi bất ngờ nhào lên người Lộ Chi Dao.
“Thật hết cách với chàng, chàng không đến gần em thì để em đến gần chàng vậy.”
Từ lâu trước cô đã nhận ra, Lộ Chi Dao hình như mắc chứng “khát da dịt” khá nặng, và tất nhiên đối tượng mà y luôn khao khát lại chính là cô
Chuyện này hoàn toàn rất bình thường.
Người bình thường khi đối diện với người mình yêu thường vô thức muốn ôm ấp để bộc lộ tình cảm của mình. Còn với người có tình cảm mãnh liệt lại cực đoan như y, thì khát vọng ấy sẽ gấp cả chục lần so với người thường, thậm chí còn hơn nữa.
Lý Nhược Thủy khó mà tưởng tượng được y đã kiềm chế như thế nào. Với khả năng của Lộ Chi Dao, nếu muốn tránh ra thì việc đó chẳng hề khó. Nhưng y không làm vậy.
Nụ cười bên khóe môi y thoáng cứng lại, trông như chưa phản ứng kịp. Song cơ thể y thì lại chẳng thể lơ đi như thế, y đưa tay đón lấy cô.
Giây phút hai người ôm lấy nhau ấy, khoảng trống trong lòng y bỗng chốc được lấp đầy, cơ thể thả lỏng, đến cả cảm xúc cũng bình yên đi nhiều.
Lộ Chi Dao không kiềm chế được mà nghiêng đầu, mũi chạm vào mạch cổ cô, cuối cùng chậm rãi thở ra, kèm theo một tiếng thở dài. Mọi thứ bị kìm nén trong lòng dường như tìm được lối thoát, chẳng còn lo lắng, chẳng còn khó chịu, cảm xúc hỗn độn như được dòng nước dịu êm ôm lấy, y như tìm lại chính mình.
“Tâm tình dễ chịu hơn nhiều chứ?”
Lý Nhược Thủy ôm Lộ Chi Dao, để y v**t v* mái tóc mình. Cô nhìn ra sân vườn mới được sửa sang rồi khẽ thở dài.
Mấy chú chim sẻ líu ríu từ xa bay đến, chúng chẳng sợ người mà đậu lên bàn và mổ vài hạt hạt dưa hấu rơi ra. Trên bàn vẫn trải giấy Tuyên thành mà Lộ Chi Dao thường lấy luyện chữ, chú chim giẫm phải mực, nhảy lên giấy, để lại vài dấu chân nhỏ xinh.
Chúng đi loạn xạ, giẫm chữ “Nhược Thủy” chưa khô nhòe thành một mớ hỗn độn.
Tâm trạng Lộ Chi Dao bình ổn hơn nhiều, y thẳng người lên, vẫn nở nụ cười bên môi.
“Hôm nay có đi ra ngoài dạo không?”
Dường như để an ủi Lộ Chi Dao, suốt mười ngày qua Lý Nhược Thủy chưa từng bước ra khỏi phủ, thậm chí không hề nhắc đến chuyện ra ngoài. Dù y thực sự vui, nhưng nếu Lý Nhược Thủy trong lòng cảm thấy khó chịu thì niềm vui ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa.
“Không đi, nóng lắm.”
Lý Nhược Thủy hoàn toàn không sợ căn phòng tối giam cầm ấy, chỉ là cô sợ cái nóng mùa hè, cái lạnh mùa đông, hai mùa này dù Lộ Chi Dao không nhắc thì cô cũng chẳng ra ngoài bước nào.
Chú chim sẻ trên bàn bị hai người dọa giật mình, nó khẽ đảo đôi mắt tròn xoe rồi lập tức kêu lên và bay về cây ngoài sân.
Tiếng vỗ cánh phành phạch vang trong tán cây, tiếng hét của lũ trẻ vọng ra ngoài.
Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn về phía đó rồi nhướng mày, hóa ra có người đang lén nhìn họ sao?
Lộ Chi Dao vẫn ôm lấy cổ cô chẳng nỡ buông ra, vẻ mặt hơi bực nhưng vẫn quay đầu nhìn về hướng đó.
Đài sen xanh xanh văng từ trên cây xuống trong chòi, đứa trẻ núp trong tán cây trượt chân làm cơ thể cứ thế đung đưa trên tường sân, chỉ nhờ bám vào cành cây nên mới không rơi xuống.
Lý Nhược Thủy cong mắt mỉm cười nhặt đài sen rơi dưới tường lên, rồi lại nhìn vị khách không mời mà đến kia.
“Mẹ em có bảo với em là nhìn trộm người khác sẽ bị móc mắt không.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Câu nói này đúng chất Lộ Chi Dao, thần thái cô bắt chước cũng giống y tới bảy phần, khí thế kỳ quái ấy thật sự làm dọa đứa trẻ giật nảy mình.
Lộ Chi Dao nhìn bóng dáng cô, tâm trạng cực kỳ vui vẻ. Y đứng dậy. Dẫu hơi do dự nhưng cuối cùng y vẫn tháo dây tơ tằm trên tay mình xuống, mỉm cười nói ngay sau.
“Em cứ nói chuyện đi, ta đi lấy dù. Nếu em không dám động thủ thì để ta móc mắt cũng được.”
Lý Nhược Thủy nói đùa, nhưng Lộ Chi Dao là thật. Đối với những gì Lý Nhược Thủy nói, dù chỉ là một câu đùa thì cũng cực kỳ để tâm.
Đứa trẻ sợ quá, nó níu chặt lấy cành cây, người treo lơ lửng trên đó, giọng lắp bắp đầy hoảng loạn cầu Lý Nhược Thủy tha cho.
“Chị ơi, chị rộng lượng thì tha cho em đi mà. Tại các chị đến Tô Châu mười một ngày rồi nhưng chẳng thấy ra ngoài bao giờ, trước kia ở đây lại còn là nhà ma nên em chỉ muốn xem bên trong là người hay ma thôi.”
“Nhìn trộm người khác không phải việc hay ho đâu. Em cứ yên tâm, chị sẽ không moi mắt em. Nhưng em phải treo lơ lửng ở đây để tự kiểm điểm đấy.”
Lý Nhược Thủy lắc đầu tặc lưỡi, nhặt đài sen dưới đất lên rồi tiện tay ném ra ngoài tường.
“Trẻ con phải chăm học chứ, sao ngay cả phép tính đơn giản cũng không biết thế. Bọn chị đâu có ở đây mười một ngày, tính cả hôm nay thì mới có mười ngày thôi.”
Nhóc nắm chặt cành cây, cành bị kéo cong xuống, cả người gần như lơ lửng vào trong sân.
“Em không nói dối, cũng không tính sai. Các chị xuống thuyền hôm mồng ba, hôm nay là mười ba, tất nhiên là mười một ngày rồi… Chị ơi, đỡ em với, em sắp không bám nổi nữa rồi!”
Nhóc nhìn sang phía Lý Nhược Thủy thì thấy cô chẳng còn tươi cười nữa, ánh mắt bình tĩnh như đang thất thần nhìn vào góc tường, không biết đang nghĩ gì.
“Hôm bọn chị đến là ngày mồng bốn cơ mà?”
Cô vốn chẳng mấy nhanh nhạy với ngày tháng cổ đại, mà bản thân cũng chẳng để tâm hôm nay là ngày bao nhiêu, nên từ trước đến nay đều là Lộ Chi Dao nhớ giúp cô. Lúc trước cô chỉ tiện miệng hỏi một câu về ngày mình đến Tô Châu, vốn chỉ để làm kỷ niệm, vậy mà giờ dường như lại xuất hiện điểm gì đó không ăn khớp.
Việc ngày tháng sai lệch chỉ là chuyện nhỏ, mà cô cũng chẳng để tâm, cùng lắm chỉ cho là đứa nhỏ nói nhầm, cứ thuận theo nhóc cho qua là được. Nhưng dạo này biểu hiện của Lộ Chi Dao thật sự quá kỳ lạ, khi đặt chung hai chuyện lại thì cô không thể không suy nghĩ nhiều hơn.
Lý Nhược Thủy ngẩng đầu nhìn đứa bé kia, nét cười tươi khi nãy đã biến mất, thay vào đó là khí thế mạnh mẽ sắc lạnh.
“Em chắc chắn là mười một ngày chứ? Nếu nói dối, chị sẽ bảo với ba mẹ em là em lén nhìn trộm người khác.”
“Em chắc chắn!” Hình như nhóc hơi sốt ruột, bàn tay nắm cành cây cũng run lên.
“Ngày mồng bốn hôm đó các chị đã ở một tối trong thành rồi. Hôm ấy thầy chúng em bị ốm nên nhà trường cho nghỉ, hơn nữa các chị vừa đến đã gây chuyện với Chu công tử. Ngày như thế thì sao em nhớ sai được?”
Nhóc nhìn về phía sau Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao đang vừa cười vừa che ô bước tới.
“Không tin thì hỏi người phía sau chị đi, anh ấy nhất định…”
“Suỵt.” Lý Nhược Thủy khẽ ra hiệu, “Đừng nhắc chuyện này. Chị bảo chàng ấy cứu em xuống thì chuyện này xem như bỏ qua.”
Nhóc rất biết điều, lập tức ngậm miệng, không nói thêm một chữ.
“Thế nào, còn muốn móc mắt nó không?”
Lộ Chi Dao cụp mắt nhìn Lý Nhược Thủy. Sau cái ôm vừa rồi, dường như y lại bắt đầu không thỏa mãn với việc chỉ đơn thuần đứng bên cạnh cô nữa. Đã lâu không có chuyện gì, có lẽ bây giờ có thể lại gần cô thêm chút…
Làn da lại bắt đầu gào thét đòi được ôm ấp, được gần gũi, cảm giác không thỏa mãn ấy dần lan đến tận xương tủy. May mà trước đó y đã xử lý ổn thỏa trong phòng, không thì bây giờ nhất định sẽ không kiềm chế nổi.
Chẳng hay từ lúc nào, y đã nghiêng người tới gần Lý Nhược Thủy rồi nhẹ ngửi mùi hương trên tóc cô.
“Thả thằng bé ra đi. Chúng ta cũng đã dạy một bài học rồi, lần sau chắc nó không tái phạm nữa đâu… Nếu lại để chị bắt được, thế thì chị với đưa em đến quan phủ thật đấy.”
Cậu nhóc gật đầu như gà mổ thóc: “Chắc chắn sẽ không có lần sau!”
Lộ Chi Dao hiểu ý Lý Nhược Thủy. Y nhẹ nhàng nhảy lên tường nhưng không đưa tay kéo đứa bé kia, mà nắm lấy cành cây rồi lôi thằng bé ra ngoài tường. Bên dưới có đám trẻ đang đứng ngẩng lên nhìn, y cong mắt mỉm cười rồi buông tay ra. Và thế là thằng bé lại bị treo lơ lửng bên ngoài.
“Lần sau mà còn leo tường đến đây, thì không chỉ đơn giản là đuổi ra ngoài đâu.”
Lộ Chi Dao đứng trên tường, ngược sáng, hàng mày đôi mắt cong cong trông vô cùng dịu dàng, song lại mang theo một loại áp lực chẳng thể nói thành lời. Khí thế ấy tuyệt đối không phải điều Lý Nhược Thủy có thể bắt chước.
Đám trẻ tức khắc chạy tán loạn, chẳng thèm quan tâm đứa bị treo bên ngoài.
Lộ Chi Dao trở lại sân, ánh mắt vô tình lướt qua cổ tay Lý Nhược Thủy. Y kìm nén khát vọng trong lòng rồi tháo dây tơ tằm trên cổ tay cô xuống.
“Ra ngoài sẽ có người nhìn thấy, tạm thời cứ không buộc nữa, được không?”
Lý Nhược Thủy nhìn hàng mi rủ xuống của y rồi im lặng chốc lát, cuối cùng mới đáp một tiếng “được”.
Hai người cầm ô ra ngoài, tới khi đi trên phố thì liên tục nhận được những ánh mắt lén nhìn từ những người xung quanh.
Lý Nhược Thủy quan sát các cửa hàng quanh phủ, dù cô chưa từng ra ngoài nhưng những chủ tiệm này đều từng giao hàng tận nơi cho cô. Cô từng nói chuyện với họ về tình hình ở Tô Châu, họ cũng nhiều lần khen ngợi Lộ Chi Dao ngày hôm đó cứu cô gái kia quả là hành động dũng cảm.
Nhưng trong lời họ nói, ngày Lý Nhược Thủy đến Tô Châu là mồng bốn. Trong tất cả những người cô từng gặp, chỉ có đứa trẻ đó nói ngày hôm đó là mồng ba.
Đứa trẻ này không có lý do gì để lừa cô, còn những thương nhân không thân không thích kia cũng chẳng cần lừa cô, trừ phi…
Trừ phi đã có người đã đánh tiếng với họ.
Lý Nhược Thủy bỗng dừng bước. Cô nhìn dọc theo con phố dài trước cổng phủ, sống lưng chợt lạnh toát. Chủ hiệu sách, bà chủ cửa hàng phấn son, ông bán bánh bao… Không một ai ngoại lệ, tất cả đều nói với cô rằng hôm đó là mồng bốn.
Rốt cuộc ai mới là người nói dối?
Nếu họ thực sự đến Tô Châu vào mồng ba, tại sao ký ức của cô về Tô Châu chỉ có mười ngày.
…
“Chúng ta đi ăn kem đi, chàng nói quán đó nấu chè đậu xanh ngon. Em chưa từng uống chè đậu xanh vừa nấu xong bao giờ.”
Cô nở nụ cười nhìn Lộ Chi Dao, dù trong lòng đã có phỏng đoán, nhưng cô vẫn cần một bằng chứng trực tiếp.
Hai người lại đi tới quán bán đá lạnh trên phố. Lúc này khí lạnh trong quán đang ra khắp bốn phía, kha khá người đứng ngay trước cửa.
“Chàng đứng đây đợi nhá, em chen vào xem hôm nay bán gì đã.”
Lộ Chi Dao gật đầu rồi xoa nhẹ đầu ngón tay, kìm nén khát vọng muốn kéo cô lại gần.
“Được, ta sẽ đứng đây đợi em.”
Y nhìn Lý Nhược Thủy chen vào đám đông như một chú cá nhỏ, thoắt cái đã biến mất. Một nỗi hoảng loạn chẳng thể khống chế dâng lên trong lòng y. Lộ Chi Dao đưa tay chạm lên cánh tay mình, khẽ kéo miệng vết thương trên đó ra rồi từ từ nhắm mắt lại.
Khi mở mắt ra lần nữa, y lại trở về là Lộ Chi Dao dịu dàng như nước.
Lý Nhược Thủy chen vào đám đông, cô chỉ nhìn sơ qua những món đang ướp lạnh trong thùng gỗ rồi lên tiếng hỏi.
“Ông chủ, hình như lúc trước ông có nói là ngày bọn cháu mới đến đã mua mấy thứ ở đây. Giờ cháu muốn ăn lại, nhưng lỡ quên mất hôm đó đã mua gì mất rồi. Thế giờ chỗ ông còn không ạ?”
Ông chủ đang bận rộn múc chè đậu xanh và thạch lạnh nên chẳng rảnh để nghĩ gì khác, cứ thế nói thật ra.
“Hôm đó ngoài nước mơ chua ra thì mấy thứ khác các hai người đều mua mỗi món một phần. Yên tâm, thứ nào ở đây cũng đủ cả!”
“Vậy à.” Lý Nhược Thủy l**m môi, ngón tay siết chặt vạt váy, “Đồ ăn ở quán ông, mới chừng nửa buổi chiều mà đã chảy hết rồi sao?”
“Cô nương, đừng nói bậy. Chảy thì chỉ có đá bào rưới nước đường là chảy thôi, còn mấy món chè với bánh thì không.”
Ông chủ bận đến độ chân không chạm đất, vậy mà vẫn kiên nhẫn giải thích về đồ ăn của tiệm mình.
“Có điều dạo này trời nóng, tuy không chảy nhưng để qua đêm là không ăn được nữa rồi.”
Cô nhớ lúc mình tỉnh lại hoàn toàn không thấy những món này. Với tính tình của Lộ Chi Dao, nếu y mua cho cô thì sao lại không mang ra?
Lý Nhược Thủy mím môi, lại cất tiếng hỏi thêm: “Hôm chàng đến đây mua đồ, ông còn nhớ hôm đó là ngày mấy không?”
“Mồng…” Ông chủ khựng lại, rồi nói tiếp như thể chẳng có chuyện gì: “Tất nhiên là mồng năm rồi.”
Con người khó mà làm hai việc một lúc, lời buột miệng lúc bận rộn mới là thật nhất. Những gì ông chủ nói vừa rồi, trừ cái ngày bị ngập ngừng kia thì tất cả đều là thật.
Ngày Lộ Chi Dao cõng cô đến đây mua đồ ăn và đá lạnh là ngày mồng bốn. Ngày cô thật sự tỉnh lại là mồng năm, cho nên hôm đó mới không có những món ăn này.
Cô đã mất ký ức của ngày mồng bốn, vậy cô đã làm gì trong ngày mồng bốn?
Giây phút này cô chỉ thấy mình như bị nhốt trong một chiếc lồng kính trong suốt, bên trong có đủ mọi thứ, nhưng tất cả đều là hư ảo.
Lý Nhược Thủy đứng một bên nhìn xuyên qua đám người, Lộ Chi Dao đang đứng lẻ loi ở đó. Dù ở giữa phố xá đông người, song y vẫn cô độc lẻ loi, chẳng hề cảm nhận được chút hơi ấm náo nhiệt nào của đời thường.
Dẫu luôn cong môi nở nụ cười dịu dàng, nhưng y vẫn không cách nào hòa vào đám đông.
Nhìn bóng dáng Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy bỗng hiểu ra tất cả. Cái gọi là căn phòng tối giam cầm kia hoàn toàn không phải nhốt cô trong nhà, mà là khiến cô lạc lối trong chính Tô Châu này, lạc trong một thế giới hợp lý và tươi đẹp mà y đã dựng nên cho cô.
Như vậy, tất cả những điều kỳ lạ trước đó đều đã trở nên hợp lý.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 104
10.0/10 từ 22 lượt.
