Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 103
Chương 103
Gió đêm hơi se lạnh, tiết trời chẳng còn nóng như ban ngày. Làn gió nhẹ thổi qua khiến những chiếc chuông treo trên sợi bạc ngân vang leng keng, mấy chiếc đèn lồng phủ voan trắng tỏa ra ánh sáng dịu dàng làm cả căn phòng trông vừa đẹp vừa ấm cúng.
Dù cái “lồng” được làm từ sợi bạc quấn quanh trụ giường bên cửa sổ trông hơi lạc điệu, nhưng người trong lồng lại rất hợp với bầu không khí yên ả ấy.
Lý Nhược Thủy nằm nghiêng trên giường, chống đầu nhìn sang người trên sập đối diện. Lúc này, vầng trăng vừa hay treo trước cửa sổ, chiếc bóng mờ nhạt của cô in lên bức tường đối diện, thỉnh thoảng có cơn gió thổi tới làm tà váy bay lên, và chiếc bóng mờ ấy cũng theo đó lay động in lên người y.
Cái lồng được tạo ra từ sợi bạc cũng phản chiếu vuông vắn trên bức tường, thoạt nhìn trông như Lộ Chi Dao và cô cùng bị nhốt bên trong.
Lý Nhược Thủy không nhận ra Lộ Chi Dao đang nhắm mắt hơi dịch người, bởi bây giờ trong lòng cô chỉ còn lại sự tò mò. Cô không nghĩ Lộ Chi Dao đột nhiên xa cách mình là vì lý do ngớ ngẩn nào đó, và cũng chẳng định đoán. Rốt cuộc với những suy nghĩ của người “điên điên” thì đoán trúng đã là may, đoán sai mới là bình thường, mà đoán sai không khéo còn chữa lợn lành thành lợn què. Bây giờ chẳng phải lúc nguy cấp, cô chẳng cần đoán xem y sẽ làm gì tiếp theo. Cô chỉ muốn xem Lộ Chi Dao có thể nhịn không gần gũi mình được bao lâu.
Chiếc lưới bạc gắn chuông che tầm mắt, cắt hình bóng y thành từng mảnh nhỏ. Lộ Chi Dao nằm bất động trên sập đối diện, khó mà nhìn rõ.
Y ngủ rồi sao? Chắc chắn không.
Lý Nhược Thủy buồn chán tự hỏi tự trả lời rồi thở dài một tiếng dài, cố gắng thu hút sự chú ý của y.
“Chán quá đi mà.”
Đối diện chẳng có xíu động tĩnh, dường như đã thật sự ngủ say.
“Bây giờ trời còn sớm, hay là chúng ta đọc sách đi?”
Lý Nhược Thủy lại đưa ra lời mời, nhưng khác với sự im lặng trước đó, lần này Lộ Chi Dao hơi động ngón tay rồi ngồi dậy và im lặng nhìn cô.
Hai người nhìn nhau một lúc lâu, sau đó y chợt khẽ mỉm cười, đứng dậy tiến về phía cô. Lý Nhược Thủy lập tức ngồi thẳng người, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ánh mắt nhìn y long lanh đầy mong đợi.
Dưới ánh nhìn trông chờ ấy, Lộ Chi Dao ngồi xuống trên bậc kê chân.
“Bây giờ tối quá, đọc sách hại mắt, ta ngồi đây cùng em.”
Ban đầu chỉ là một cái cớ, song giờ y nói ra thế, vậy có nghĩa là từ chối cô.
Lý Nhược Thủy lại nằm xuống, cô kéo mái tóc đen của Lộ Chi Dao qua khe tay rồi bắt đầu buồn chán tết tóc. Trước đây cô chẳng cảm thấy gì, còn hay than phiền y ôm chặt quá. Thế mà giờ cô lại hơi không quen, cảm giác nàm xuống sao cũng không ổn.
Nhưng Lý Nhược Thủy không muốn ép Lộ Chi Dao làm điều y không muốn, nên đành khẽ thở dài rồi đưa tay phải xuyên qua lớp lưới bạc, để bàn tay thả xuống trước ngực y.
“Được rồi, thế chàng chờ đến khi em ngủ rồi hẵng sang đó. Không có chàng, hình như em hơi khó ngủ.”
Lý Nhược Thủy đúng là người có tấm lòng rộng lượng. Cô nghịch những sợi tóc trước ngực Lộ Chi Dao, nhìn hàng mi lộ ra khi y hơi nghiêng đầu rồi chầm chậm chìm vào giấc ngủ.
…
Ngón tay cô thôi không quấn lấy nữa, cứ thế buông xuống trước ngực. Sau lưng y vang lên tiếng thở dài nhịp nhàng.
Cô thực sự đã ngủ rồi. Lộ Chi Dao thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới quay đầu nhìn cô.
Lý Nhược Thủy nằm gần sát mép giường, gương mặt an tĩnh, nhìn là biết ngủ rất ngon. Nhưng chỉ cần nhích thêm chút nữa thôi là gò má cô sẽ chạm vào sợi tơ bạc căng chặt kia.
Tô Châu vốn nổi tiếng về tơ lụa, mà loại tơ điều khiển này chính là do sư phụ y đặc chế, vô cùng dẻo dai. Nếu dùng sức mà đè lên, có lẽ sẽ bị thương. Lộ Chi Dao cụp mắt nhìn cô, trong mắt cuồn cuộn tình ý vô bờ. Nhưng y không thể để lộ, và càng không dám để nó tăng thêm dù chỉ một chút.
Như một con đê đã đến điểm giới hạn, chỉ cần thêm một giọt nước nữa thôi là mọi nỗ lực chằng chống bấy lâu sẽ bị cuốn sạch trong chớp mắt.
Lộ Chi Dao nâng cánh tay cô đang duỗi ra, gỡ sợi tơ bạc sang một bên rồi nhẹ nhàng đặt tay cô về cạnh người.
Sợi tơ sắc bén cắt vào đầu ngón tay y một vệt rớm máu, những máu đỏ tươi tức khắc chen nhau trào ra. Lộ Chi Dao cụp mắt cười khẽ, tựa đầu vào lớp lưới bạc, hơn nửa gương mặt ẩn trong bóng tối, trong mắt chỉ còn mỗi hình bóng của Lý Nhược Thủy.
“Ta yêu em…” Sau tiếng thì thầm tựa như nói với chính mình, y đưa ngón tay dính máu bôi lên môi cô rồi chậm rãi vuốt theo từng đường nét, nhuộm đôi môi ấy thành màu đỏ tươi.
Một lúc sau, Lộ Chi Dao rút tay lại, thè lưỡi l**m đi vết máu trên đầu ngón tay. Đôi mắt y cong lên như trăng non, chất chứa nụ cười cực kỳ dịu dàng.
“Ngọt thật.”
Nhưng như thế vẫn là quá ít. Y lại đưa tay kéo rộng khe hở của lưới bạc, mặc kệ những vết xước rạch trên cánh tay, sau đó cúi người xuống phía trên Lý Nhược Thủy.
Những chiếc chuông trên lưới rung lên nhưng không cản được y, và cũng chẳng thể đánh thức cô.
Rất nhiều lọn tóc dài của Lộ Chi Dao vẫn còn mắc vào mắt lưới, song theo động tác cúi xuống của y, những sợi tóc quấn rối ấy cũng trượt xuống theo. Y không dám làm quá nhiều, chỉ dám khe khẽ ma sát đôi môi cô, l**m hết vệt máu còn sót lại.
Bóng đêm có thể che giấu mọi h*m m**n, nhưng cũng giúp chúng lớn dần. Lộ Chi Dao tưởng mình có thể kìm giữ rất lâu, song nào ngờ chỉ trụ được đúng một ngày.
Y như thế, liệu còn có thể kìm nén được bao lâu nữa đây?
Những chiếc chuông cứ reo liên hồi, tiếng cười khẽ vẫn vang lên, nhưng tất cả cũng không thể đánh thức người đang ngủ say.
“Ta yêu em…” Tiếng thì thầm gần như lời nguyền vang lên giữa đêm, lặp đi lặp lại, chẳng dám cất cao bởi sợ làm ai đó thức giấc.
*
Lý Nhược Thủy đêm qua ngủ rất ngon, rồi sớm tinh mơ hôm sau tỉnh dậy trong làn gió se lạnh.
Buổi sáng ở Tô Châu vốn không mát như thế, cô ngồi dậy, hơi ngạc nhiên liếc sang bên. Ngay gần đầu giường cô có một khối đá lạnh vuông vắn đang tỏa hơi lạnh nhè nhẹ.
Mặc dù Lý Nhược Thủy không rõ năng lực sản xuất ở đây ra sao, nhưng chắc đá lạnh cũng là mặt hàng khan hiếm.
… Thảo nào sáng nay cô ngủ ngon như thế, hầu như không đổ mồ hôi.
Lý Nhược Thủy lại nhìn sang bên nữa thì thấy trên sập trống không, chăn được xếp gọn, trông như đã dậy từ lâu. Cô yên tâm nằm trở lại. Với cô thì căn phòng tối giam cầm không phải là tra tấn, rõ ràng đây là để phục vụ, cô chỉ cần nằm yên trên giường là được. Nhưng hôm nay vẫn phải nói với y là cùng đi dọn dẹp sân vườn, trồng hoa cỏ, dựng giàn nho gì đó.
Lý Nhược Thủy chẳng thấy đau khổ vì bị giam cầm xíu nào, cô quay đầu nhìn lưới bạc bên cạnh rồi khẽ nhướng mày, “Hả?”
Mấy chiếc chuông treo trên lưới im lìm, bị gì đó giữ chặt. Cô tiến sát lại, rút ra vài lọn tóc dài từ chuông rồi vô thức vuốt lên đầu mình.
Chẳng lẽ đêm qua cô nằm vặn vẹo lung tung nên vô tình vướng tóc vào lưới?
Cứ nghĩ đến cảm giác đau khi tóc bị giật ra như thế là Lý Nhược Thủy không khỏi thấy đau thay cho chính mình đêm qua.
May mà khi ngủ cô không có cảm giác gì.
Cánh cửa bị đẩy mở phát ra tiếng kẽo kẹt, Lộ Chi Dao mỉm cười bước vào rồi đặt khay thức ăn trên bàn. Rồi chẳng để Lý Nhược Thủy kịp nói gì, y đã tự mình đi tới tháo toàn bộ lưới bạc ra. Những chiếc chuông bạc rơi xuống đất, nảy lên vào cái rồi dừng lại. Lộ Chi Dao xếp chúng gọn vào góc tường, nom cứ lấp la lấp lánh, trở thành vật trang trí đẹp đẽ trong căn phòng.
Lý Nhược Thủy: ? Y nghĩ thông rồi à? Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Em đã khá hơn chưa? Có muốn đóng lại nữa không, thực ra ta còn có thể nằm thêm vài ngày.”
Lý Nhược Thủy nhìn nét mặt Lộ Chi Dao khi nói câu đó. Cô cảm thấy cảm xúc của y vẫn cần được giải tỏa, kìm lâu dễ khiến bản thân tổn thương.
“Cái này dễ bị thương, lại không tiện, dùng cái này tốt hơn.”
Lộ Chi Dao vắt một dải lụa trên tay, vải trông rất mịn, chỉ nhìn thôi cũng biết rất mềm.
“Đây là dây tơ tằm, buộc vào khó tháo ra và cũng khó bị cắt đứt. Nhưng nó rất mềm, không gây thương tích.”
Lộ Chi Dao giải thích vài câu rồi đứng trước mặt Lý Nhược Thủy, cúi xuống buộc cho cô.
“Dây tơ tằm này thuộc hàng thượng hạng, lại được buộc theo cách đặc biệt nên rất khó mở. Khi khoảng thời gian này kết thúc, em có thể dùng mảnh vải này may thành áo trong.”
Giọng Lộ Chi Dao vẫn rất nhẹ nhàng, nhưng hai người vẫn giữ khoảng cách chừng nửa cánh tay. Lý Nhược Thủy nhìn hàng mi dài của y rủ xuống phủ kín mí mắt, khiến người khác khó mà đoán nổi y đang nghĩ gì trong lòng.
Dải lụa có màu vàng nhạt mà cô thích nhất, cột ở tay không giống như bị trói, mà như được tết thành một món trang sức. Và đầu kia của món trang sức này, lại ở trên cổ tay Lộ Chi Dao.
Y cố chấp muốn dùng thứ này để kết nối hai người, nhưng lại giữ khoảng cách nửa cánh tay chứ không tiến gần thêm…
Lý Nhược Thủy tạm thời chưa thể hiểu nổi sự mâu thuẫn này.
“Chàng sao vậy? Sao lại xa em thế?”
Nghĩ không ra thì hỏi, với Lộ Chi Dao thì không cần vòng vo làm chi, hỏi thẳng là cách hiệu quả nhất.
Y vốn đang khom người buộc dây tơ tằm cho cô, rồi khi nghe cô hỏi thì tức khắc ngước mắt lên. Đuôi mắt Lộ Chi Dao hơi cong, khi nhìn ngang hay nhìn lên thì khó thấy, nhưng lúc nhìn xuống thì rõ mồn một. Đuôi mắt cong làm dịu bớt vẻ hiền hòa trong mắt y, song lại vô tình tạo ra chút cảm giác công kích và xíu cảm xúc mà cô chẳng thể thốt ra được.
Không đợi Lộ Chi Dao trả lời, Lý Nhược Thủy cúi đầu hôn y một cái.
“Không hỏi nữa nhé, bây giờ vui hơn chưa?”
“… Ừ.” Lộ Chi Dao buộc xong thì nhẹ nhàng đáp, sau đó dẫn cô đến trước bàn trang điểm.
“Ta chải tóc giúp em.”
Lý Nhược Thủy nhìn y trong gương rồi cong khóe môi nở nụ cười, tiếng cười trong trẻo bật ra: “Được, đã do chàng chải thì hôm nay tóc thế nào em sẽ để y nguyên thế.”
Lộ Chi Dao nhẹ nhàng đưa ngón tay vuốt tóc Lý Nhược Thủy, thỉnh thoảng nhìn cô trong gương. Động tác của y hơi vụng, nhưng chải cũng khá ổn.
“Giỏi thế, chẳng lẽ chàng lén luyện tập à?”
Lý Nhược Thủy chỉ định khích lệ khen y xíu, nào ngờ lại thật sự nhận được câu trả lời của y.
“Buổi tối có luyện.”
Dạo này ban đêm Lộ Chi Dao thường khó ngủ, không có việc gì làm nên đành luyện mấy thứ này.
Lý Nhược Thủy nhìn y đầy ẩn ý rồi mở lời, “Giường em lúc nào cũng có chỗ cho chàng, tối muốn đến thì cứ đến, đừng nhịn.”
Lộ Chi Dao khẽ cười, cắm trâm vào tóc cô: “Vậy tối nay nhé.”
Lý Nhược Thủy gật đầu. Thật ra cái gật đầu đó nửa là để khen ngợi ý chí tự chủ của y, bởi cô thật sự không ngờ y có thể kiềm chế đến giờ.
Lý Nhược Thủy buộc tay trái, Lộ Chi Dao buộc tay phải, sau khi dùng bữa sáng xong thì hai người ra sân. Hiện tại trong sân đang chất khá nhiều chậu hoa.
…
Sáng nay cô tỉnh dậy thì trong phòng đã có đá lạnh để sẵn, nhìn nước đọng dưới thì có vẻ đã để lâu rồi.
Còn hoa trong sân, chiều hôm qua chưa có, giờ thì đã chất đầy ở đây.
Cũng chẳng rõ Lộ Chi Dao đã ngủ bao lâu.
Lý Nhược Thủy quay sang nhìn y, giọng cô không còn đùa như sáng nay, mà nét mặt cũng rất nghiêm túc.
“Dù chàng nghĩ thế nào thì tối nay và sau này nhất định phải ngủ với em.”
Trước đây Lộ Chi Dao ngủ rất nông, xíu động tĩnh cũng khiến y thức giấc. Y vốn thiếu ngủ, nhưng khi ở bên cô thì khá hơn nhiều, còn ngủ nướng cùng cô nữa. Vất vả lắm mới điều chỉnh được chế độ ăn uống và giấc ngủ của y, nên cô không thể để mấy ngày này phá hỏng được.
Lộ Chi Dao hơi ngẩn ra, rồi gật đầu cười: “Được.”
“Này mới đúng nè.”
Lý Nhược Thủy tươi cười rạng rỡ, sau đó quay sang xem hoa trong chậu, cô định trồng lại chúng vào sân. Tuy Bạch Khinh Khinh chẳng ra sao, nhưng gu thẩm mỹ thật sự hợp với cô, cô cũng thích cảm giác hoa nở quanh năm.
“Cây nho này c*m v** đất là được, nếu chăm tốt thì năm sau có thể hái nho ăn. Chàng thường đến trà quán nghe truyện, thế có nghe truyền thuyết này chưa: Thất Tịch trốn dưới cây nho sẽ nghe được chuyện của Ngưu Lang Chức Nữ đấy.”
“Còn hoa dành dành này nữa, hái một ít phơi khô để pha trà cũng rất thơm.”
“Giờ trồng một cây mơ, khéo mùa đông còn kết được quả để ngâm rượu đấy. Vậy là quanh năm chúng ta không chỉ có hoa mà còn có quả ăn nữa.”
Lý Nhược Thủy vừa chỉ từng chậu một, vừa nói không ngừng, cứ như những cảnh đẹp cô mô tả sẽ lập tức xuất hiện trong sân vậy.
Giữa hai người nối với nhau bằng một dải lụa màu vàng nhạt, cô đi đâu thì y theo đó, cô ngắm hoa, còn y ngắm cô. Ánh mắt dịu dàng của Lộ Chi Dao rơi lên người Lý Nhược Thủy, trìu mến đến mức như sắp nhỏ nước ra. Trái tim khẽ run, y đưa tay ấn lên vết thương nơi đầu ngón tay, ép bản thân bình tĩnh lại. Miệng thì nói muốn giam Lý Nhược Thủy, nhưng người bị kéo đi thật ra vẫn là Lộ Chi Dao.
Dải lụa trói buộc ấy vẫn quấn chặt lấy tim y, chẳng ai có thể tháo gỡ.
Y nhìn dáng hình Lý Nhược Thủy, cắn nhẹ đầu lưỡi để đè ép tình ý đang cuộn trào trong tim, để nhốt những yêu thương sắp vỡ òa trong đôi mắt.
Ta yêu em, ta yêu em, ta yêu em…
Rồi tất cả chỉ hóa thành một câu, lăn qua đầu lưỡi, nhưng lại chẳng thể phát ra nửa thanh âm.
Lý Nhược Thủy bưng một chậu hoa quỳnh chưa nụ đến trước mặt y, ánh mắt chan chứa bao mừng vui.
“Em có linh cảm đóa hoa quỳnh em trồng sau này nhất định sẽ giống hệt đóa ở sau lưng chàng. Như vậy sau này chàng sẽ không còn nhớ đến Bạch Khinh Khinh nữa, đóa hoa kia không phải tặng cho Sở Tuyên, mà là tặng chính chàng!”
Lộ Chi Dao rũ mắt nhìn cô, rồi nở nụ dười ôn hòa mang theo chút si mê khó nhận ra. Dường như Lý Nhược Thủy chẳng thấy vẻ mặt ấy của y có gì kỳ lạ. Nhưng Lộ Chi Dao biết, có một nơi trong lòng y đang gào thét, đang vặn vẹo để bày tỏ tình yêu, vậy mà y lại chẳng dám nói thành lời.
“Em muốn trồng ở đâu?”
Lý Nhược Thủy nhìn quanh rồi đặt chậu hoa xuống.
“Hoa quỳnh khó chăm nên tạm thời cứ để trong chậu đã, đợi em chuẩn bị xong rồi hãy chuyển.”
“Được.”
Những vết thương trên tay và lưng do sợi bạc cắt vào vẫn rỉ máu, cảm giác đau đớn âm ỉ, kéo dài. Nhưng những vết thương nhỏ bé ấy chẳng đáng kể, sẽ nhanh lành, song chỉ cần khẽ động là lại nứt ra rồi rỉ từng giọt máu li ti.
Dường như mỗi ngày y lại càng yêu cô hơn. Và nếu muốn dập yên những rung động trong lòng ấy, vậy y chỉ có thể dựa vào những vết thương đó mà thôi.
Sự chú ý bị phân tán một phần nhỏ, nhưng phần còn lại vẫn đang bắt đầu gào thét từng cơn.
Ta yêu em, ta yêu em, ta yêu em,…
Cảm xúc chẳng thể khống chế, dẫu đã dời đi được chút ít, song phần tình yêu còn lại vẫn tiếp tục lan tràn.
Lộ Chi Dao thấy Lý Nhược Thủy quay đi thì rút con dao găm buộc ở chân ra rồi khẽ rạch một đường trên lòng bàn tay. Vết rạch ấy tựa như phần thưởng cho sự kìm nén, song cũng như một lời cảnh tỉnh chính mình.
Bàn tay run nhẹ, y nở nụ cười nhìn về phía Lý Nhược Thủy rồi giấu bàn tay ra sau lưng. Sự dịu dàng trên gương mặt bị che đi, y thoáng nở nụ cười mang theo chút b*nh h**n.
Ta yêu em đến vậy, em đừng rời xa ta.
Cô là thần của y, song giờ đây y chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện, mong sao tiếng lòng ấy có thể chạm đến cô.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 103
10.0/10 từ 22 lượt.
