Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 102

Chương 102


Đầu hạ, thực ra Tô Châu vẫn chưa đến đỉnh điểm nóng nhất. Nhưng nơi đây độ ẩm cao, nhiệt độ chỉ tăng nhẹ là như bước vào cái nồi hấp nhỏ, mới sáng thôi mà đã hơi ói bức.


Lý Nhược Thủy sợ nóng, trong khi Lộ Chi Dao lại có thân nhiệt hơi thấp, nên đêm đầu tiên ở Tô Châu không còn là Lộ Chi Dao bám theo cô, mà ngược lại là cô bám lấy y. Bàn tay cô không tự chủ mà luồn vào trong chiếc áo vốn đã lỏng lẻo của Lộ Chi Dao, làm ấm một chỗ sau đó lại chuyển sang chỗ khác rồi cứ thế vô thức qua lại đến hết đêm đầu tiên.


Lộ Chi Dao ngồi bên mép giường, Lý Nhược Thủy dựa đầu lên đùi y, chiếc váy ngủ không biết cuốn tới đâu, trán cũng đẫm những giọt mồ hôi nhỏ li ti.


Y cầm khăn tay lau mồ hôi trên trán cô rồi lại tiếp tục quạt, mắt liếc ra ngoài cửa sổ.


Y đã ngồi ở đây cả đêm. Tất cả mọi thứ cứ cuộn trào trong đầu y, cho đến khi tia sáng đầu tiên của bình minh ló ra sau mái ngói đen thì y mới chậm rãi bình tâm trở lại.


Lộ Chi Dao cụp mắt nhìn Lý Nhược Thủy, vừa quạt vừa đưa tay sờ nhẹ lên mắt cô. Lý Nhược Thủy đêm qua cũng không nghỉ được nhiều, ngủ rất muộn nên đến giờ vẫn chưa tỉnh.


Cô…


Cốc cốc, thanh âm gõ cửa gỗ vang lên, tiếng của tiểu nhị truyền từ bên ngoài vào: “Quan khách, tôi đã bảo người dọn dẹp sân viện xong ạ, bây giờ có thể ở được rồi.”


Lộ Chi Dao giật mình, hàng mi run run, khẽ rụt tay. Nhưng chỉ thoáng sau là y lại siết chặt cổ tay cô.


“Ừ.” Y nhẹ đáp rồi đưa tay tháo dây áo cho Lý Nhược Thủy, hơi lóng ngóng nhưng vẫn chu đáo giúp cô mặc chiếc áo trên và váy dưới mới.


Dẫu sao Lý Nhược Thủy lúc này vẫn còn ngủ, cô không thể tự làm được.


Cô ngủ say trông thật yếu ớt, ngay cả việc giơ tay cũng cần y giúp nâng lên, chỉ cần sơ sẩy là sẽ ngã vào lòng y. Lộ Chi Dao mím môi cười, má hơi đỏ, nhưng không chỉ vì xấu hổ mà còn vì nỗi cuồng si thầm kín trong lòng.


Y vui vì cô hoàn toàn phụ thuộc vào mình, vui vì lúc này cô không thể rời xa y.


Dù thời gian rất ngắn, nhưng khi cô tỉnh dậy thì sẽ không còn cơ hội này nữa.


Mặc y phục xong, Lộ Chi Dao nhẹ nhàng đặt cô xuống bên mép giường rồi quỳ một gối lên bậc để chân và giữ cổ chân cô, ánh nhìn dò xét cẩn thận từ trên xuống, sau đó từ từ giúp cô đi giày.


“Quan khách đã chuẩn bị xong chưa ạ?”


Tiếng của tiểu nhị lại vọng từ ngoài cửa sổ vào, Lộ Chi Dao nhìn khuôn mặt say giấc của cô thì cong mắt mỉm cười, rồi kéo tay cô lên. Theo tiếng chuông leng keng ngân vang, cô đã dựa trên lưng y ngủ ngon lành.


Vừa úp người lên lưng Lộ Chi Dao là Lý Nhược Thủy đã rất tự nhiên quàng tay quanh cổ y, đồng thời úp đầu vào đó, nơi chạm vào cũng mát lạnh.


Trước đây khi ở Thương Châu, cô từng cõng y từ núi xuống thành, sau đó lại thường lẩm bẩm nói y chưa từng cõng cô. Nhưng thực ra y cũng từng cõng cô, chỉ là cô không biết mà thôi.


Xem ra lần này cô lại bỏ lỡ mất rồi.


“Xong rồi.”


Lộ Chi Dao kéo cô lại gần hơn chút nữa, khóe môi càng cong hơn rồi đẩy cửa bước ra hành lang. Y quay đầu nhìn tiểu nhị đang đứng bên cạnh, nở nụ cười dịu dàng tựa gió xuân.


“Không đi sao?”


Dù là ở Tô Châu song cũng hiếm có người dịu dàng đến vậy, tiểu nhị ngơ ngác gật đầu rồi lập tức đáp: “Đi chứ đi chứ, đi ngay đây!”


Lộ Chi Dao nhờ tiểu nhị này đi tìm người làm việc nên tất nhiên phải đi xem xem kết quả thế nào.



Trên đường đi tiểu nhị vẫn không khỏi tò mò, mắt cứ liếc về phía Lý Nhược Thủy. Gương mặt cô nương ấy bị tóc che quá nửa, chỉ lộ ra một bên mắt, nhưng nhìn thôi cũng biết cô ngủ rất say.


“Công tử, hai người là đến Tô Châu ở luôn à?”


Lộ Chi Dao gật đầu rồi quay sang hỏi lại: “Ở Tô Châu có chỗ nào bán đá lạnh không?”


Y nói bằng giọng Tô Châu, nghe là biết người bản địa nên tiểu nhị cũng thoải mái hơn nhiều, nói chuyện tùy ý hơn.


“Có chứ, ở con phố phía trước có quán đồ lạnh, bán nhiều thứ lắm. Công tử muốn ăn bây giờ ạ?”


“Mua ít mang về.”


Tiểu nhị gật đầu rồi đi lên dẫn đường, song vẫn không nhịn được quay đầu nhìn. Anh ta cảm thấy cô nương này hình như không giống đang ngủ, nhưng thỉnh thoảng lại lẩm bẩm vài câu mơ hồ như nói mê, đích xác ngủ thật. Đúng là mở mang tầm mắt, đây là lần đầu anh ta thấy có người ngủ say đến thế đó. Phố xá thế này đâu có yên tĩnh, vậy mà vẫn không tỉnh?


Tiểu nhị lạnh toát cả lưng, vội quay mặt đi song đúng lúc chạm phải ánh nhìn dịu dàng trầm tĩnh của Lộ Chi Dao. Nhìn thì dịu dàng vô hại, nhưng ánh mắt đó lại dọa anh ta suýt ngã.


“Chuyện không nên nhìn thì đừng nhìn. Lần này coi như bỏ qua.”


Tiểu nhị lập tức nhìn thẳng phía trước, chẳng dám ngoái lại lần nào nữa: “Vâng vâng vâng, tôi vô lễ quá, xin lỗi công tử.”


Anh ta tăng tốc dẫn Lộ Chi Dao đến quán đồ lạnh.


Trước cửa hàng bày mấy thùng gỗ dưới đáy lót đá vụn, trên bày các món lạnh, từ xa đã thấy hơi lạnh bốc lên mờ mịt.


Đã gần trưa nhưng khách lại không đông lắm, bọn họ đến rất đúng lúc.


“Công tử muốn dùng gì ạ?”


Lộ Chi Dao cõng Lý Nhược Thủy đứng dưới tán lều trước quán, ngoài mặt nở nụ cười nhưng trong lòng lại hoàn toàn mịt mờ.


Y không biết những thứ này là gì, và cũng chẳng nhận ra chữ viết trên bảng hiệu.


Nếu Lý Nhược Thủy giờ đang tỉnh mà thấy y im lặng như vậy thì nhất định sẽ cười y cho xem.


Lộ Chi Dao khẽ bật cười, nụ cười nở trên mặt y trong trẻo pha chút ôn hòa tựa như cành hoa phá băng mà trồi lên, khiến ai nhìn cũng cảm thấy bớt đi mấy phần oi nóng.


“Tôi không biết mấy thứ này, ông có thể giới thiệu sơ qua không?”


Không biết thì cứ nói là không biết, chẳng sao phải xấu hổ cả, hà tất phải tốn công che giấu. Đó là lời Lý Nhược Thủy thường nói với y.


Ông chủ và tiểu nhị nhìn thoáng qua nước mơ chua và chè đậu xanh, khá kinh ngạc vì ngay cả mấy thứ này mà y cũng không biết. Song ông ấy vẫn tận tâm giới thiệu.


“Người Tô Châu chúng tôi, xuân ăn bánh nướng, hạ ăn bánh mềm. Mấy loại bánh mềm này được để trên đá khá lâu, đảm bảo ăn vào mát ngay. Còn đây là nước mơ chua của chúng tôi…”


Ông chủ nghĩ Lộ Chi Dao là người ngoài tỉnh nên liền giới thiệu từng thứ một.


Nào là bánh trôi lạnh, thạch mát, đậu hũ non, bánh lạnh, mơ chua, chè đậu xanh… Tuy có vài món không phải đặc sản địa phương, nhưng nhìn rất ngon miệng.


“Trừ nước mơ chua ra thì còn lại lấy mỗi thứ một phần.”


Lúc xuống thuyền Lý Nhược Thủy đã nói cô không muốn ăn mơ chua nữa, nên chắc món này không cần mua.



“Có ngay!”


Không xa phía cuối phố bỗng có một nhóm người đi đến, ồn ào náo nhiệt biết bao. Rất nhiều người quay đầu nhìn đám đông ồn ã ấy, chỉ trừ Lộ Chi Dao.


“Ông chủ, sau này có thể mỗi ngày mang một ít đá đến phủ của tôi không?”


Động tác múc chè đậu xanh của chủ quán chậm lại, miệng liên tục đáp lời nhưng lòng đã bị tiếng huyên náo ngoài phố kéo đi mất.


Ở đó, một cô nương đang bị một nhóm người ăn mặc như gia nô đuổi theo. Nhưng nàng mệt quá không chịu nổi, dần dần dừng lại ngay gần quán đồ lạnh.


“Đã nói bán cho nhà ta rồi, sao giờ còn đổi ý!”


Đám gia nô gào toáng lên, chỉ sợ thiên hạ không biết họ đang có lý. Nhưng cái lý ấy có phải ngụy biện hay không thì còn phải xem lại. Thiếu nữ cầu cứu nhìn sang dân chúng xung quanh, nước mắt đầm đìa nói mình không muốn bị bán vào nhà bọn họ.


Có người chỉ đứng hóng hớt, có người động lòng trắc ẩn nhưng không dám tiến lên giúp.


“Tôi bị lừa!” Cô gái hét lên. Nhưng sức đã cạn nên nàng chỉ có thể đứng đó khóc nấc, chứ chẳng còn cách nào chạy trốn.


Chỗ không xa kia ồn ã đến vậy, nhưng Lộ Chi Dao đứng dưới mái lều lại như không nghe thấy gì. Y xốc Lý Nhược Thủy lên, bước một bước về phía trước, đảm bảo ánh nắng không rọi vào cô.


“Ông có thể đóng gói đồ ăn trước không?”


Chủ quán đồ lạnh bừng tỉnh, gật gật đầu rồi cười ngượng ngùng: “Ở đây hiếm khi có chuyện như thế này xảy ra, tôi tò mò quá, để công tử phải chê cười rồi.”


Lộ Chi Dao ngước mắt nhìn ông, vừa tò mò vừa hơi khó hiểu. Tô Châu giàu có, trước đây y từng nhận khá nhiều lệnh treo thưởng giết người ở đây nên kiếm được đáng kể, nhưng ông chủ lại nói rằng chuyện như vậy ít khi xảy ra.


Chẳng lẽ họ không sống cùng một nơi sao?


Lộ Chi Dao khẽ động môi như muốn hỏi điều gì, nhưng sau đó y mới nhận ra Lý Nhược Thủy vẫn đang ngủ, giờ này cô không thể trả lời y gì cả.


“… Không sao.” Y tùy ý đáp, “Nhớ lát nữa mang đá đến phủ của tôi.”


“Tôi nhớ rồi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Ông chủ gắng sức kéo lại sự chú ý của mình, bắt đầu bỏ chè đậu xanh và các món bánh lạnh mềm vào hộp đựng có lót đá vụn.


Đằng ấy vẫn ồn ào, có một người đàn ông xông ra khỏi đám đông tới bảo vệ cho cô gái, xung đột dần leo thang. Tiếng ồn ngày càng lớn, Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu nghe nhịp thở của Lý Nhược Thủy. Tiếng thở của cô vẫn dài và ổn định, may mà không bị đánh thức.


“Các người có quyền gì mà bắt người!” Người đàn ông đi tới bảo vệ cô gái lên tiếng rồi tức khắc che chắn nàng ấy ra sau. Đám gia nô bị khiêu khích thì nổi giận đùng đùng, rút ngay con dao vốn chỉ để dọa người ra bổ một nhát vào lưng anh ta.


Dân chúng xung quanh hốt hoảng hét lên, nhanh chóng tản ra vì sợ con dao không có mắt sẽ chém trúng mình. Người đàn ông bị thương ngã ngay xuống cửa quán đồ lạnh, máu từ mũi dao cũng văng ra, phố xá lập tức chìm trong tĩnh lặng.


Nước sông chảy róc rách xung quanh, ve kêu râm ran trên những tán lá, làn gió nhẹ thổi bay tà áo hai người trước quán đồ lạnh. Họ đứng dưới bóng mát mái lều, tà áo trắng tung bay dính vài giọt máu đỏ, rất nổi bật.


Quần chúng nhìn về phía đó chẳng chớp mắt. Họ thấy người đàn ông quay đầu lại, mái tóc đen được vén hết sang bên trái, hàng mi cong như cánh bướm thật đẹp. Rồi họ thấy y cụp mắt nhìn xuống dưới, song nơi y nhìn lại chẳng phải một nam một nữ ngã xuống kia hay là tà áo của mình, mà là hướng về chân phải của người trên lưng.


Váy lụa màu vàng nhạt điểm vài vệt đỏ chói, đôi chân trắng như tuyết cũng dính vài giọt máu chực chờ sắp rơi.


Lộ Chi Dao ngẩng đầu nhìn mấy tên gia nô rồi mỉm cười dịu dàng, khiến người ta liên tưởng ngay đến làn gió xuân thổi qua cây liễu bên bờ đê.


“Kẻ vừa vung dao ấy, là ngươi tự qua đây, hay để ta đi qua đó?”



Kẻ ác gặp kẻ ác, không cần động thủ, chỉ một ánh mắt thôi là phía yếu hơn sẽ tự giác buông vũ khí xin hàng. Tên gia nô kia theo bản năng vứt dao, lùi lại vài bước. Nhưng hắn liếc nhìn Lộ Chi Dao một cái, rồi sau khi xác định y là người từ nơi khác đến xong thì gọi thêm mấy gia nô khác cùng tiến lên.


Song còn chưa kịp buông lời hăm dọa, chưa kịp báo tên gia môn thì hắn đã bị Lộ Chi Dao giẫm thẳng xuống đất. Bàn chân trông có vẻ chẳng có mấy ấy lại giẫm thẳng lên cổ tay hắn.


Tên gia nô này vĩnh viễn sẽ không biết rằng, nếu hôm nay hắn chết cũng không chịu bước tới mà cứ đứng yên dưới nắng như vậy, thì có lẽ còn có thể toàn vẹn về nhà.


Lộ Chi Dao vẫn đứng trong bóng râm, bảo đảm nắng không chiếu đến Lý Nhược Thủy. Y hơi cúi người nhìn gương mặt đau đớn của kẻ kia rồi nhướng mày, khóe môi khẽ cong.


“Không sao, ta chỉ cần cổ tay của ngươi thôi. Đau có lúc nhát à, nhanh lắm.”


Đúng là nhanh thật. Giẫm nát xương cổ tay hắn xong, Lộ Chi Dao liền nhấc chân rồi quay sang nhìn ông chủ quán đá lạnh.


“Xin lỗi, có thể nhanh hơn chút không?”


Ông chủ ngây người nhìn y, muôi gỗ múc canh trong tay run lẩy bẩy va vào thùng gỗ, phát ra tiếng “cộp cộp cộp”.


Đám gia nô vội kéo người đồng bọn đang đau không tả nổi đi, chẳng dám nán lại. Bọn họ buông câu “chờ đó mà xem” đầy khí thế rồi chuồn mất. Còn đôi nam nữ ngã trước cửa quán cũng dìu nhau đứng dậy, cô gái bước lên cảm tạ y. Nàng vừa khóc vừa kể lại toàn bộ sự việc, người đàn ông giúp nàng nhìn vậy cũng thấy mềm lòng. Nhưng Lộ Chi Dao chỉ cụp mắt nhìn ông chủ gói đồ uống lạnh, không biết có nghe lọt chữ nào hay không.


“… Bọn họ muốn lừa tôi vào phủ, sao có thể chứ! Vì cha mẹ, dẫu có cá chết lưới rách thì tôi cũng phải chống đến cùng!”


Những người dân lúc nãy đã tản đi giờ lại tụ tập về, nghe nàng nói vậy liền phẫn nộ mắng mỏ bọn người độc ác ấy.


“Đám súc sinh đó lại dám bắt người về phủ! Thật tưởng cưới vợ là có thể thay thế người nhà chắc!”


“Cô nương, tôi trông cô không phải người bản địa, mau về nhà đi. Còn ở đây nữa không chừng lại gặp chuyện thế này nữa đấy.”



Nào ngờ Lộ Chi Dao lại quay đầu nhìn họ, dường như y rất hứng thú với chủ đề này. Y lắng nghe từng câu từng lời của họ, mỗi người đều nói ra ý kiến của riêng mình, nhưng tất cả đều khuyên nàng hãy quay về chứ chẳng có ngoại lệ.


Về đi… mau về đi… đừng ở lại đây nữa…


Tầm mắt Lộ Chi Dao chuyển sang cô gái ấy. Y nhớ rõ vẻ mặt ban đầu của nàng là vô cùng đau khổ, vậy mà lúc này trên mặt lại mang nụ cười như thể đã được giải thoát.


Nụ cười bên khóe môi Lộ Chi Dao nhạt đi đôi chút, y lặng lẽ nhìn thiếu nữ ấy, trong đôi mắt đen chỉ có nụ cười cảm kích ướt lệ của nàng. Nhưng nụ cười đó trong mắt Lộ Chi Dao cứ phóng đại lên, kéo giãn ra, cuối cùng trở thành một hình dạng vặn vẹo.


Đó không phải điều y muốn nhìn thấy, thế nên y quay đầu đi.


Cánh tay đang quàng qua cổ y siết lại đôi chút, tiếng mơ ngủ của cô vang lên sau gáy. Lộ Chi Dao lại mỉm cười rồi mở miệng nhắc ông chủ.


“Nhất định phải mang đá đến.”


Tất cả đồ ăn đều đã được đóng gói xong, ông chủ đưa hộp thức ăn cho tiểu nhị rồi liên tục gật đầu với y.


“Công tử yên tâm, chắc công tử muốn giải nhiệt đúng không? Người như công tử ở chỗ chúng tôi không nhiều, làm sao mà quên được.”


Đá lạnh không phải vật hiếm, nhưng để làm ra cũng tốn công sức, chỉ những nhà giàu có ở Tô Châu mới mua đá để giải nhiệt.


Lộ Chi Dao trả tiền, y không để tâm đến chuyện bên kia nữa mà xoay người cõng Lý Nhược Thủy rời khỏi nơi này.


“Công tử! Đa tạ công tử, không biết phải xưng hô thế nào, ngày sau…”



“Không cần.” Lộ Chi Dao nghiêng đầu nhìn nàng, gương mặt dịu dàng nhưng chẳng cho người ta chút cảm giác ấm áp nào, thậm chí còn có phần bài xích nhè nhẹ.


“Ta làm vì em ấy, không phải vì cô.”


Cô gái thoáng khựng lại, bước chân dừng hẳn, nụ cười bên môi đông cứng, chẳng biết nên nói gì.


Từng cơn gió nhẹ vẫn thổi tới, nàng cúi xuống nhìn. Trên chân cô gái áo vàng đã sạch sẽ như cũ, chỉ còn chuỗi lắc bạc ngay mắt cá là còn đung đưa.


*


Mặt trời đã treo lơ lửng phía chân trời, đám cỏ dại ngoài cửa sổ cũng đã được dọn sạch, trơ trụi cả một khoảng, trông có phần tiêu điều. So với bên ngoài thì trong phòng lại ồn ã hơn nhiều. Lý Nhược Thủy nhìn những chiếc chuông treo khắp xung quanh thì thở dài thườn thượt. Đây chính là căn phòng tối để giam cầm theo lý giải của y sao? Trên chiếc giường cô nằm không phải là màn treo, mà là tấm lưới được kết từ từng sợi bạc, trên đó treo đầy chuông đồng. Và cô cứ thế bị “phong ấn” trong đó.


Lộ Chi Dao bước vào, bưng khay đầy ắp đồ ăn trên tay.


Lý Nhược Thủy chẳng có xíu gì gọi là lo âu của người bị nhốt nào cả, trái lại còn ngồi trong “lồng lưới” như đang chờ được “cho ăn” và chờ y ngồi xuống.


“Bình minh hôm nay trông đỏ khác thường nhỉ.”


Lý Nhược Thủy nhìn ra ngoài cửa sổ rồi tiện tay búng một sợi bạc. Chẳng biết y đã đan kiểu gì mà chỉ chạm vào một sợi là cả cái “lồng lưới” vang lên leng keng.


Ra trò phết đấy.


“Thứ này sắc lắm, cẩn thận kẻo cứa vào tay.” Lộ Chi Dao đặt khay xuống, mỉm cười nhìn cô.


“Hơn nữa đây là hoàng hôn, em đã ngủ rất lâu rồi.”


“Vậy à…” Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn ra ngoài, rồi lại chạm vào sợi bạc. Trong lưới lại tức khắc vang lên một tràng tiếng leng keng.


“Tháo cái này xuống trước được không, ăn xong em tự quấn lại.”


Lộ Chi Dao cụp mắt song không nói gì, chỉ đưa một bát thạch lạnh đến trước mặt cô.


“Ăn cái này đi, trong có thêm mứt hoa hồng, thơm lắm.”


“Thế em đành ăn luôn trên giường rồi.”


Lý Nhược Thủy thở dài, định đưa tay đón lấy bát thạch lạnh. Lộ Chi Dao cũng đưa tay đưa cho cô, nhưng ngay trước khi chạm vào tay cô thì y khựng lại, rồi thu tay về.


Lý Nhược Thủy: ?


“Không thể cứ em nói gì là như thế được.”


Nụ cười bên khóe môi Lộ Chi Dao nhạt đi, như thể vừa giải thích với cô, song lại như đang tự nói với chính mình.


“… Thế em không ăn nữa nhá?”


Lý Nhược Thủy rụt tay lại rồi thử dò hỏi.


“Không được.”


Lý Nhược Thủy hiểu rồi, có lẽ cái phần nổi loạn bị thiếu hụt thời thiếu niên của Lộ Chi Dao vừa mới trỗi dậy.


Ban đầu cô chẳng mấy để tâm, nhưng cho đến tối hôm đó Lộ Chi Dao lại sang ngủ ở chiếc giường khác, dù cô có nói gì cũng thì cũng chẳng thuyết phục được y quay lại. Thì cô đột nhiên nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 102
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...