Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 101

Chương 101


Tô Châu là một thành phố bên sông nước, tường trắng ngói đen, biết bao văn nhân mặc khách đã say đắm phong cảnh nơi đây. Trên chiếc thuyền mà Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao đang ngồi cũng có mấy người như vậy, cả ngày thích đứng trên boong thuyền tha hồ tưởng tượng dáng vẻ của Tô Châu, rồi lại tiện thể biến luôn những tưởng tượng ấy thành hẳn một bài thơ.


Góc nhìn họ dùng để làm thơ đủ cả, lúc thì theo mùa, lúc lại tả kiến trúc, hoặc vẽ ra bóng dáng mỹ nhân. Nhưng phần lớn vẫn không thoát khỏi một chữ “mềm”.


Hình như vùng sông nước Giang Nam như thế này sẽ chẳng nuôi ra người nào tính khí bốc đồng nóng nảy cả. Dẫu có, thì cũng không phải nổi giận, mà là nũng nịu.


Lý Nhược Thủy bất giác nghĩ đến Bạch Khinh Khinh và sư phụ của Lộ Chi Dao. Họ đều là người Tô Châu, vậy mà nhìn thế nào cũng chẳng thấy liên quan gì đến như dịu dàng mềm mại hết.


Cô ngước mắt nhìn Lộ Chi Dao đang cười như gió xuân, rồi lại chợt thấy nhức đầu.


“Chúng ta đang xem tranh mà, sao chàng lại nhìn sang em nữa rồi?”


Lộ Chi Dao đúng là khá ôn hòa và nũng nịu, nhưng cái nũng nịu đó lại pha với một sự b*nh h**n rất rõ ràng, thật sự khiến người ta…


Vừa phiền song lại có cả chút vui mừng khó nói.


Dù sao thì trong nhận thức của y, đây chính là một kiểu biểu đạt yêu thích. Nó rất độc đáo, và cũng rất “Lộ Chi Dao”.


“Em đẹp lắm.”


Lộ Chi Dao nói thẳng thừng đến độ khiến người ta động lòng, tựa một lời khen thông thường mà đôi tình nhân vẫn hay thủ thỉ với nhau. Nhưng Lý Nhược Thủy lại nghi ngờ độ chính xác của câu nói ấy.


Để giúp y nhận biết mọi thứ, hai người đã cùng xem khá nhiều sách tranh, và Lý Nhược Thủy đã có một nhận thức hoàn toàn mới về thẩm mỹ của y. Lộ Chi Dao lần đầu nhìn thấy thế giới này, nhưng y lại là một người trưởng thành tam quan tuy rất lệch lạc nhưng thực ra lại rất độc lập. Y không hề bị bó buộc bởi những quan niệm truyền thống về cái đẹp cái xấu; còn đối với những tiêu chuẩn mà người khác đưa ra, y vẫn phải tự mình đánh giá lại một lượt.


Trong mắt Lộ Chi Dao, không phải cứ gầy là đẹp, mắt lệch là không cân đối, nếu ngũ quan lệch hết về một hướng thì cũng là cân đối mà.


Thực ra trời màu xanh, nhưng y lại thấy màu đỏ đẹp hơn; giết người có thể đâm một kiếm xuyên cổ để cảm nhận sự run rẩy của họ, nhưng hiện giờ thứ khiến y hứng thú hơn lại là vẻ mặt méo mó của con người. Tóm lại, chỉ cần là thứ y thích, thứ khiến y hứng thú, thì là đẹp hết.


“Đúng là em không xấu thật, nhưng em luôn cảm thấy chàng đã thêm cho em kha khá bộ lọc đấy.”


Lý Nhược Thủy lật sang trang tiếp theo, không nhịn được lắc đầu lầm bầm.


“Bộ lọc là gì?”


Hai người cùng ngồi trên giường, dựa vào cửa sổ. Gió trên mặt sông thỉnh thoảng thổi qua, cuốn vài sợi tóc của họ ra ngoài rồi quấn quýt trong gió, chẳng chịu tách rời.


Lý Nhược Thủy ngẫm nghĩ chốc lát rồi giải thích.


“Kiểu em trong mắt chàng, và em khác với trong mắt người khác là khác nhau. Trong mắt chàng, có lẽ em rất hoàn mỹ.”


Lộ Chi Dao cong môi, gật đầu chẳng hề do dự: “Vậy thì đúng là có rồi.”



Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn y, vừa khéo chạm vào đôi mắt dịu dàng kia: “Cho dù em…”


Lý Nhược Thủy nghẹn lại. Nếu cô thích giết chóc bừa bãi, nhất định Lộ Chi Dao sẽ đưa kiếm cho cô, thậm chí còn giúp cô làm điều ác. Nếu cô thích đánh người, nhất định Lộ Chi Dao sẽ cảm thấy hạnh phúc, rồi còn bảo cô ra tay mạnh hơn nữa. Nếu cô thích bắt cá “tám” tay, khéo Lộ Chi Dao cũng chỉ thấy cô không sai, rồi chém sạch những người khác.



Cô hít một hơi, cố gắng tìm ra một ví dụ có thể khiến y chán ghét, nhưng nghĩ mãi lại chẳng có cái nào dùng được. Cho dù cô là kẻ ác thuần túy thì Lộ Chi Dao cũng sẽ không hề có chút gánh nặng tâm lý nào khi ở bên cô, khéo sau đó còn giúp cô trở nên ác hơn.


… Đây chính là niềm vui khi ở cạnh một kẻ “điên” ư? Chỉ cần y yêu bạn, vậy thì bất cứ điều gì bạn làm đều là đúng.


Ngoại trừ…


“Cho dù em sẽ rời xa chàng, vậy chàng cũng sẽ không tức giận, không cảm thấy em…” Cô ngẫm nghĩ chốc lát rồi chọn lời, “Không ghét em sao?”


Nhưng bất ngờ thay, sau khi nghe câu hỏi của cô, Lộ Chi Dao im lặng vài giây sau đó mới mở miệng.


“Không.”


Y sẽ chỉ thấy lỗi là ở bản thân, y sẽ chỉ tìm mọi cách để ngăn cô rời đi chứ không ghét cô.


Giả dụ vì thế mà y đã ghét cô, vậy tại sao còn phải nghĩ đủ mọi biện pháp để giữ cô lại? Đã không muốn cô rời đi, thì nghĩa là vẫn luôn yêu cô.


Lộ Chi Dao không có cái gọi là kiêu ngạo hay tôn nghiêm kỳ quái nào, và sẽ càng không vì cái “thể diện” mà người đời nói đến mà miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo. Từ trước đến nay y luôn sống theo ý mình, làm theo ý mình.


Lộ Chi Dao chính là Lộ Chi Dao, chẳng cần phải giống ai khác. Ở bên Lý Nhược Thủy lâu như vậy, cô vẫn luôn nói với y như thế, và đó cũng là điều y học được từ cô.


Lý Nhược Thủy quan sát Lộ Chi Dao từ trên xuống dưới rồi khẽ nhướng mày, rõ là khá kinh ngạc trước câu trả lời này.


Lộ Chi Dao cong môi bật cười, sau đó đưa tay ấn xuống hàng mày đang nhướng của cô.


“Chẳng lẽ trước kia khi không nói chuyện thì em cũng có biểu cảm như vậy sao?”


Lý Nhược Thủy đẩy tay Lộ Chi Dao ra, lại cúi đầu lật tiếp trang tranh.


“Chỉ thỉnh thoảng mới có biểu cảm này thôi… Thật ra lúc đầu em còn trợn mắt với chàng, còn định đánh chàng một trận nữa cơ.”


Kể ra cô còn chửi luôn rồi, nhưng phần này thì thôi chẳng nói nữa. Cô không nói chẳng phải vì sợ y không vui, mà sợ sau này y lại chửi cùng với cô thì mệt.


Để tránh Lộ Chi Dao nói ra điều gì hãi hùng hơn nữa, Lý Nhược Thủy lập tức chỉ vào trang sách rồi khoa trương nói.


“Chàng nhìn này, đây là hoa quỳnh đấy!”


Đó là một tập sách về hoa cỏ, trang cô mở ra lại đúng ngay hoa quỳnh. Bức tranh chỉ có vẽ vài nét đơn giản, tô màu, nhưng vẻ đẹp của bông hoa được thể hiện rất tốt.



Cô vốn định cho Lộ Chi Dao xem bông hoa sau lưng y trông thế nào, để y biết thêm một loài thực vật, nhưng suy nghĩ của Lộ Chi Dao lại lệch hướng. Y cụp mắt nhìn vào đôi mắt Lý Nhược Thủy, môi mỉm cười, có vẻ đang nghiêm túc suy nghĩ. Rồi lúc sau y đặt tay lên thắt lưng, cạch, thắt lưng bật ra rơi xuống mép giường, áo choàng cũng theo đó lỏng ra.


“Bông hoa bên thắt lưng của ta đẹp hơn.”


So sánh sắc đẹp đã quen, đâm ra cởi áo cũng thành thạo, trước khi y kịp tiến thêm bước nữa thì Lý Nhược Thủy đã kịp ngăn y lại.


“Em đã xem rồi, tất nhiên là bên chàng đẹp hơn!”


Để ngăn Lộ Chi Dao, Lý Nhược Thủy đang ngồi trên mép giường thì đặt sách xuống, thẳng lưng quỳ lên giường rồi đưa tay kéo lại áo cho y.


Vì tư thế của hai người lúc này nên Lý Nhược Thủy hơi cao hơn Lộ Chi Dao nửa cái đầu, chỉ cần cụp mắt thôi là đã chạm ngay ánh nhìn của y.


Lộ Chi Dao ngẩng đầu, lặng lẽ nhìn cô. Và trong khoảnh khắc như được khai sáng ấy, Lý Nhược Thủy bỗng chợt hiểu ẩn ý của y.


Y không đơn thuần muốn cô nhìn hoa, mà là muốn tiếp xúc thân mật hơn.


“…Trên thuyền không tiện lắm, để tối nay đi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Sau ba ngày lênh đênh rôi trên sông, sáng nay chủ thuyền nói khoảng chiều sẽ tới Tô Châu, nên cô mới nói vậy.


Nhận được câu trả lời mong muốn, Lộ Chi Dao nở nụ cười dịu dàng như gió xuân, ai nhìn cũng không khỏi mềm lòng. Lý Nhược Thủy nhìn y rồi bất giác thầm thở dài: Tô Châu phong thủy tốt thật, quả nhiên là địa linh nhân kiệt.


*


Khi thuyền từ từ cập bến thì mặt trời đã ngả dần về tây, cả Tô Châu phủ trong một lớp sáng hồng nhạt.


Những người đi du ngoạn trên thuyền vừa thốt lời trầm trồ vừa tiến về quán trọ, còn Lý Nhược Thủy thì nắm tay Lộ Chi Dao, thong thả đi phía sau.


Lý Nhược Thủy ngoái nhìn khắp nơi hệt như du khách tham quan, cái gì cũng thấy mới lạ, nghe họ nói tiếng địa phương mà cũng thấy thú vị. Còn Lộ Chi Dao bên cạnh thì tính nhẩm số bước đi về phía trước. Trước đây mỗi lần trở về, y đều tính theo khoảng cách, nhưng bây giờ nhìn thấy rõ ràng rồi thì y lại thấy bước chân mình hơi lúng túng.


Cách y bước đi chẳng nghiêng đây nghiêng đó giống Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao đi theo một đường thẳng, hiếm khi lệch hướng. Dù bây giờ đã có thể nhìn thấy, song y vẫn giữ lại nhiều thói quen từ trước kia.


Tô Châu nằm ngay bên dòng nước, ánh hoàng hôn rải xuống mặt sông tựa như trải một lớp voan hồng nhạt. Hai bên bờ sông là những cây đa và cây hòe to, thỉnh thoảng lại xen lẫn một vài cây bồ kết. Ánh hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, loang lổ chiếu xuống con đường đá xanh, trông mộng mơ vô cùng. Dưới gốc cây lúc này có người đang hóng mát, họ nhìn du khách đi lại, hệt như đã quá quen với cảnh tượng ấy.


Lấy bờ sông làm đường chuẩn, trên bờ sông và mặt nước là hai thế giới đối xứng trái ngược, khiến nơi này càng thêm rộng lớn.


Lộ Chi Dao nhìn nét mặt của Lý Nhược Thủy, rồi cúi đầu hỏi cô.


“Em muốn ở bên bờ sông sao?”


Dẫu trông Lý Nhược Thủy có vẻ ngưỡng mộ, nhưng nghe câu hỏi của y thì cô vẫn lắc đầu.


“Không, em vẫn cảm thấy ở trên bờ an toàn hơn.”



… Cô biết là không tốt, nhưng cô đâu ngờ nó có thể không tốt đến nỗi dùng từ “hoang vắng” để miêu tả được luôn chứ.


Thật sự chẳng còn gì ngoài cả sân đầy cỏ dại cả.


Ngay cả Lộ Chi Dao mở cửa cũng thoáng chần chừ, rồi như phát hiện điều gì thú vị, y quay sang nhìn Lý Nhược Thủy, giọng điệu rất nhẹ nhàng.


“Em rất thích sân nhà Bạch Khinh Khinh đúng không, bây giờ nơi này cũng có nhiều hoa cỏ như thế, em thấy thế nào?”


Chẳng thế nào cả.


Dù Lộ Chi Dao đã xem tập sách hoa cỏ, nhưng Lý Nhược Thủy hiểu rằng, hoa và cỏ trong mắt y giờ đây vẫn chẳng có gì khác biệt.


“Cứ từ từ, thời gian còn dài mà, sau này có thể lo liệu thêm.”


Độ thiện cảm của Lộ Chi Dao đã dừng lại ở mức 99 lâu lắm rồi, Lý Nhược Thủy thậm chí còn đoán có khi phải đến khi họ cùng nắm tay nhau chết đi thì mức thiện cảm mới đầy 100 mất. Cô phải hỏi hệ thống xem rốt cuộc tốc độ dòng chảy thời gian là thế nào mới được.


Nói là vậy, nhưng rõ ràng ngôi nhà này hiện giờ không thể ở được, quanh đi quẩn lại cuối cùng họ vẫn phải tìm một quán trọ để nghỉ.


Sau khi tắm xong, Lý Nhược Thủy nằm bò trên bậu cửa sổ ngắm cảnh. Lúc này trên phố không còn mấy người qua lại, dưới mái hiên là từng hàng đèn lồng nối tiếp, phủ xuống mặt đất một vùng sáng ấm áp.


Phía sau đã không còn tiếng nước chảy, Lộ Chi Dao khoác bừa lên người một chiếc áo choàng rồi ngồi xuống cạnh cô, hơi nước ấm trên người dần bị gió tối thổi tan trong không khí.


Lý Nhược Thủy chỉ tay xuống mặt sông, đôi mắt cong như trăng khuyết. Lộ Chi Dao rất thích cô nở nụ cười thế này.


“Nhìn kìa, trong nước có nhiều trăng quá.”


Từng hàng đèn lồng phản chiếu trên mặt nước rồi dập dềnh nhấp nhô theo sóng gợn nhẹ, thỉnh thoảng lại thấy mấy bong bóng nước nổi lên khỏi gợn sóng.


“Đúng là nhiều thật.”


Lộ Chi Dao mím môi cười rồi chuyển tầm mắt xuống mặt nước. Dường như dưới sự chỉ dẫn của Lý Nhược Thủy thì mọi thứ đều trở nên thú vị vậy.


“Nhìn mấy cái bong bóng nổi lên ấy, chứng tỏ dưới sông có cá. Chàng chắc chưa thấy bao giờ nhỉ? Chúng thích ánh sáng, ban đêm hay tụ lại ở đây.”


Lần trước họ đã vớt cá vàng ở phủ công chúa, con cá khá trơn, nhưng Lộ Chi Dao thật sự chưa từng tận mắt nhìn thấy.


“Sau này em cùng ta đi xem.”


Y rời tầm mắt khó khăn lắm mới chuyển sang chỗ khác được ấy về lại trên gương mặt Lý Nhược Thủy. Không thể phủ nhận, giờ có thể nhìn thấy rồi thì khát vọng của y lại càng mạnh mẽ hơn.


Lộ Chi Dao đưa tay đóng cửa sổ, khóa luồng gió lạnh ở lại bên ngoài. Hơi ấm sau khi tắm dần tụ lại trong phòng, nhiệt độ tăng lên, hai người đối diện nhau, cái mập mờ dường như sắp đặc quánh chảy thành nước. Lý Nhược Thủy vốn còn hơi căng thẳng, dù Lộ Chi Dao bây giờ đã có thể nhìn thấy, nhưng tới giây phút này thì trái tim cô lại bình lặng đến lạ.


Mọi cảm xúc và hành động đều tự nhiên phát sinh, chẳng cần nhiều lời mà chỉ cần một ánh mắt dịu dàng chất chứa y cười là cô sẽ tức khắc đầu hàng.



Lộ Chi Dao khi có thể nhìn thấy cũng không hề vội vàng như cô tưởng, y vẫn chờ cô tìm đến như trước, chỉ khác là giờ y đã có thể thấy rõ mà thôi. Trong mắt Lộ Chi Dao dường như dợn lên làn x**n th**, mà trên mặt nước ấy lại in bóng riêng mỗi dáng hình của Lý Nhược Thủy.


Cô từ từ cúi xuống rồi khép mắt lại, cùng y thực hiện nghi thức mỗi đêm mang tên nụ hôn.


Áo lụa nửa buông, hơi thở hòa quyện.


Hôn xong, Lộ Chi Dao lập tức mở mắt, hệt như nôn nóng muốn khắc sâu tất cả của Lý Nhược Thủy vào trong đầu mình. Hai má Lý Nhược Thủy hơi ửng đỏ, nụ cười mang theo bao tình ý nồng đậm. Sâu trong mắt cô là một thứ dịu dàng chân thật, khác hẳn với sự dịu dàng của y.


Trước đây Lộ Chi Dao chỉ có thể cảm nhận, nhưng hôm nay y đã thật sự nhìn thấy.


Tình cảm dâng trào, y hơi nghiêng người hôn lên mắt cô, rồi vòng tay ôm lấy eo cô, hệt như muốn dùng cách đó để truyền đi cảm xúc đang cuộn trào bên trong lòng mình.


Lý Nhược Thủy khẽ nâng tay đẩy y nằm xuống lại. Mái tóc đen nhánh từ sau lưng cô trượt xuống, chiếc áo lụa rơi phủ tầng tầng lớp lớp lên chiếc áo choàng hơi xộc xệch của y.


“Chàng phải nhìn cho rõ đấy.”



Trong bất cứ chuyện gì, nhắm mắt và mở mắt luôn là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, mà thế giới khi mở mắt bao giờ cũng rực rỡ hơn nhiều.


Nước da trắng mịn của cô dưới ánh nến nhiễm chút sắc vàng ấm, vài sợi tóc đen dính trên thái dương, đầu mũi lấm tấm mồ hôi, môi dưới bị cô cắn tới nỗi đỏ rực. Lộ Chi Dao nhìn cô đầy mê luyến. Y nâng bàn tay hơi run lên chạm vào thái dương cô như muốn lau mồ hôi, nhưng cuối cùng lau dần lại hóa thành v**t v*.


Đây cũng là Lý Nhược Thủy mà y chưa từng được nhìn thấy.


Như không thầy tự thông, y khẽ gập ngón tay rồi đặt bên môi cô. Lý Nhược Thủy cụp mắt liếc Lộ Chi Dao, nở nụ cười bất đắc dĩ, nghiêng đầu cắn lấy đốt ngón tay y. Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run. Một lúc sau y mới rút tay ra, chống người lên hôn xuống môi cô.


Đầu Lộ Chi Dao hơi ngửa ra sau, mái tóc đen như mực rũ thẳng xuống sau lưng, chia mảng sáng lọt vào thành những tia nhỏ, thỉnh thoảng lại run lên.


Tiếng nước róc rách ngoài kia cũng chẳng thể át nổi tiếng chuông dồn dập trong phòng cùng những âm thanh khác. Đêm còn dài, y có đủ thời gian để ghi nhớ từng hành động của cô, từng biểu cảm của cô và cả mỗi khoảnh khắc sướng vui của họ.



Tắm rửa lại lần nữa xong, Lý Nhược Thủy đã chẳng còn hơi sức nói gì, vừa đặt đầu xuống là chìm vào giấc ngủ sâu. Còn Lộ Chi Dao thì ngồi bên mép giường nhìn cô, trông như thể có thể ngắm mãi đến tận cùng thời gian.


Trước kia y dùng tay để “nhìn”, còn bây giờ y có thể dùng đôi mắt.


Không biết đã qua bao lâu, đến khi người gõ mõ cầm canh ngoài phố cũng về nhà ngủ thì Lộ Chi Dao mới lưu luyến đứng dậy, đi đến bên hành lý.


Chẳng bao lâu sau, trong phòng vang lên tiếng chuông và vài tiếng thì thầm rất nhỏ.


Tiếng vang ấy không dài chẳng ngắn, nhưng Lý Nhược Thủy đang ngủ say hoàn toàn không nghe được âm báo của hệ thống.


“Kích hoạt chế độ phòng hộ.”


“Đang kiểm tra… Kết thúc chế độ phòng hộ.”


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 101
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...