Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 100
Chương 100
Ánh sáng ban mai mang theo sắc vàng đỏ xuyên qua khung cửa gỗ, phủ một lớp ánh kim lên trên gương mặt nghiêng của Lý Nhược Thủy, thậm chí còn loáng thoáng thấy cả lớp lông tơ trên đó. Lý Nhược Thủy vốn ngủ rất yên, hiếm khi trở mình hay cựa quậy. Thêm nữa đã quen được y ôm khi ngủ, nên cả người cô nằm thẳng tắp, ngủ một giấc ngon lành.
Song tất cả những gì lọt vào tầm mắt lúc này, đối với Lộ Chi Dao mà nói đều vô cùng xa lạ. Y giống như một đứa trẻ vừa mới chào đời đang bắt đầu khám phá thế giới, và người đầu tiên y nhìn thấy chính là cô.
Lộ Chi Dao không có vẻ mừng rỡ khi lấy lại ánh sáng, cũng chẳng hề nảy sinh tò mò với thế giới này. Y chỉ lặng lẽ quan sát người trước mắt. Như để xác nhận điều gì, y đưa ngón trỏ chạm vào giữa chân mày cô. Lộ Chi Dao chẳng dùng mấy sức, hệt như chạm vào một bọt nước dễ vỡ.
Sau đó y từ từ vuốt qua đầu mày, trượt xuống sống mũi và dừng lại trên đôi môi mềm mại của cô. Rồi y dần ấn đầu ngón tay xuống.
Lộ Chi Dao đã quá quen với đường nét trên gương mặt cô và cả khoảng cách đó. Không thể nghi ngờ gì nữa, đây chính là Lý Nhược Thủy.
Rõ ràng là y rất quen thuộc, hơi thở ấy, dáng hình ấy đều đúng cả. Thế nhưng vì chưa từng thấy dung mạo của cô nên trong lòng y lại dâng lên một cảm giác xa lạ kỳ dị.
“Đừng động đậy…”
Có lẽ vì tâm trạng dao động, thành ra y lại vô thức ấn mạnh môi cô hơn. Lý Nhược Thủy thấy hơi khó chịu, hất tay y ra rồi cau mày.
“Ngủ thêm chút nữa đi.”
Cô động đậy, nhưng không xoay lưng lại mà vẫn nghiêng về phía Lộ Chi Dao, sau đó đưa tay định vỗ người y.
Vốn muốn vỗ lưng y, nhưng vì y đã ngồi dậy nên cô chỉ vỗ được đến đùi. Lý Nhược Thủy đã không động thì thôi, còn nếu động thì chẳng bao giờ là nhẹ.
Mái tóc đen đã xõa rũ trượt xuống, che hơn nửa gương mặt; chiếc áo lụa mỏng trên người cô cũng hơi xộc xệch làm lộ làn da trắng nõn; váy bị kéo lên đến trên đầu gối, để lộ một đoạn bắp chân trắng ngần.
Đôi đồng tử đen láy của Lộ Chi Dao liếc xuống đó, rồi dời thấp hơn. Cuối cùng y thấy chiếc lắc bạc trên cổ chân cô. Nắng cũng chiếu lên ấy khiến những chiếc chuông ánh lên ánh sáng lấp lánh, ngoan ngoãn ôm lấy xương cổ chân cô.
Lộ Chi Dao khẽ động đầu ngón tay rồi ngước mắt nhìn lên. Y đưa tay gạt mấy lọn tóc rủ xuống Lý Nhược Thủy, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua mí mắt cô.
Đây chính là Lý Nhược Thủy ư? Quả thật nhìn bằng mắt… sống động hơn hẳn.
Cô mở mắt ra sẽ trông như thế nào?
Mái tóc dài rũ phía sau lưng của Lộ Chi Dao từ từ trượt ra trước che đi nửa gương mặt y, cuối cùng chỉ còn lại hàng mi dày đậm.
Một vài sợi tóc buông xuống lướt nhẹ mặt Lý Nhược Thủy, làn gió thổi qua khiến những sợi tóc ấy tựa như đang gãi ngứa.
Lộ Chi Dao không nhìn thấy, những lúc hai người ngủ chung thì tóc y vẫn hay phủ lên người và mặt cô, kể cả lúc y ngồi dậy cũng vậy, chỉ là trước đây y chưa hề biết mà thôi. Nhưng Lý Nhược Thủy hiển nhiên đã quen rồi. Cô thuận tay gạt mấy lọn tóc đang quệt trên mặt rồi trở mình, duỗi người một cái thật thoải mái.
“Sao hôm nay chàng tự dậy thế?”
Trước đây ngày nào y cũng quấn lấy cô, thế mà hôm nay lại ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
Cơn gió từ mặt sông thổi tới mang theo cảm giác mát lạnh và ẩm ướt, ánh ban mai cũng chẳng quá nóng, thời tiết lúc này vô cùng hợp để ngủ.
Lý Nhược Thủy mở mắt nhìn Lộ Chi Dao, y hơi cụp mắt xuống như thể đang nhìn cô.
Cảm giác đó rất kỳ lạ, hệt như là thật sự bị Lộ Chi Dao nhìn vậy. Lý Nhược Thủy tức khắc ngồi bật dậy rồi ghé sát lại ngắm kỹ đôi mắt y.
“Chàng nhìn thấy rồi à?”
Đương lúc trong đầu cô bao suy tư cuồn cuộn, hàng mi Lộ Chi Dao khẽ run, y siết chặt vạt áo, khó có khi khóe môi không cong thành nụ cười.
“… À, không có.”
Đây là suy tư thầm kín của y. Không hiểu sao y lại muốn xem thử Lý Nhược Thủy khi y “không nhìn thấy” thì trông như thế nào.
“Thật không?”
Ánh sáng trong mắt Lý Nhược Thủy lập tức tối lại, cô mím môi, không cam lòng mà đưa tay lắc qua lắc lại trước mặt y. Lý Nhược Thủy rất thông minh, nhưng cô chưa từng thấy Lộ Chi Dao nói dối, đâm ra dẫu phản ứng của y có hơi mất tự nhiên thì cô vẫn tin lời y.
Lộ Chi Dao vừa mới lấy lại ánh sáng, và y cũng chẳng hay biết rằng ánh mắt của người mù thật sự và người bình thường sẽ khác nhau. Vì thế lúc này y vẫn nhìn thẳng vào cô.
Hơn nữa y cũng chẳng nỡ dời mắt đi.
Bên khung cửa sổ, một người tin tưởng đối phương nên vô thức bỏ qua điều bất thường, một người thì che giấu vụng về, nói năng ngập ngừng. Vậy mà lời nói dối đơn giản này lại cứ thế thành thật.
Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, gần đến mức Lý Nhược Thủy chỉ cần tiến thêm chút nữa là có thể chạm vào môi y. Yết hầu Lộ Chi Dao khẽ chuyển động, y cứng đờ người, cong môi mỉm cười: “Chắc vậy.”
Lý Nhược Thủy nhìn chăm chú vào mắt y, đúng là có điểm hội tụ, nhưng y lại nói không nhìn thấy. Chắc là dấu hiệu sớm của món quà hệ thống chăng?
“Không sao, muộn nhất là chiều nay là nhất định chàng sẽ nhìn thấy.”
Dù đang an ủi Lộ Chi Dao, nhưng vẻ mặt cô lại hơi ủ rũ. Lộ Chi Dao thấy cô lại ngả xuống giường, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ rồi khẽ thở dài.
“… Chắc mặt trời đã lên rồi, chàng muốn đi ăn sáng không?”
Lý Nhược Thủy lại ngồi dậy, nét mặt sinh động hẳn lên.
“Hôm qua không ngắm được hoàng hôn thì thôi, sáng nay rạng đông đỏ rực đẹp biết bao thế mà chàng vẫn chẳng thấy! Tức chết người ta mất.”
Cô vỗ mạnh lên ván giường, nhưng giường trong khoang thuyền cứng vô cùng, lực bật ngược lại khá lớn khiến lòng bàn tay cô tức khắc đỏ ửng. Lý Nhược Thủy hít nhẹ một hơi, đôi mắt hạnh chớp mấy cái. Cô mím môi cố không bật ra tiếng nào, song chân mày lại khẽ nhíu.
Nếu chẳng thấy động tác cô xoa tay, vậy có lẽ y còn tưởng cô chỉ đang thở sâu mà thôi.
Trước đây cô cũng từng như thế sao?
Lộ Chi Dao rũ mắt xuống, đưa tay nắm lấy bàn tay cô. Ban đầu đúng là hơi lúng túng, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào tay Lý Nhược Thủy thì y liền tìm lại được cảm giác ấy. Y thuần thục đan mười ngón tay với cô, rồi âm thầm xoa vào lòng bàn tay đối phương. Và khi Lộ Chi Dao đang định đứng dậy rời đi thì lại bị Lý Nhược Thủy bất ngờ giữ lại.
“Chàng quên rồi à? Em đang mặc váy ngủ, còn phải thay đồ nữa.”
Lý Nhược Thủy rút tay về, khó hiểu nhìn y rồi tự nhiên tháo dải buộc trước ngực. Sau khi y phục trượt xuống hết, cô cúi người lấy chiếc váy để ở bên ngoài.
“Trên sông nước cũng không nóng lắm, mặc cái này đi.”
Lý Nhược Thủy vừa buộc dây vừa lẩm nhẩm, lúc thì nói lát nữa phải xem mặt trời mọc, lúc lại hỏi xem sẽ ăn gì. Đến khi cô thay đồ xong xoay người lại thì Lộ Chi Dao đã nhắm mắt, hàng mi khẽ run, nụ cười trên bờ môi chẳng còn dịu dàng thản nhiên như lúc đầu.
“Sao vậy?”
Lý Nhược Thủy chân trần bước tới gần, cô nhìn lướt qua vành tai đang hơi ửng đỏ của y, lòng càng thêm nghi hoặc: “… Hay là vẫn còn hơi say sóng?”
Lộ Chi Dao khẽ lắc đầu rồi mở mắt, đôi con ngươi đen láy nhìn xuống mặt đất.
“Không chóng mặt lắm.”
Miệng thì nói vậy, nhưng đến lúc xuống giường thì bước chân y lại như hụt một nhịp, suýt ngã. Lý Nhược Thủy vội đưa tay đỡ y.
“Lại còn không chóng mặt cơ đấy nhỉ? Chàng còn đứng không vững nữa kìa.”
Trong lời của Lý Nhược Thủy như chất chứa ý cười. Bị y làm phân tâm như vậy, đâm ra cô cũng quên béng những nghi ngờ ban nãy.
Trước đây khi nhìn không thấy, Lộ Chi Dao chỉ cảm giác dưới chân hơi chòng chành chứ hoàn toàn không phản ứng mạnh như thế này. Giờ nhìn được rồi, ngược lại y còn thấy choáng hơn.
Nhìn vẻ mặt hơi mê mang của y, Lý Nhược Thủy chẳng nhịn nổi nữa mà bật cười thành tiếng.
“Giờ trông chàng ngốc ghê ấy, cứ như không biết đi đường nữa vậy.”
Lộ Chi Dao quay đầu nhìn cô. Đôi mắt hạnh trong veo của Lý Nhược Thủy cong lên, nom càng thêm sinh động. Cô nhìn đến mức y cũng không kìm được mà giãn mày, khẽ cong môi.
“Để em đỡ chàng ra ngoài nhá.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Lý Nhược Thủy dìu Lộ Chi Dao ra ngoài rửa mặt. Nhưng hành vi của y thực sự quá kỳ lạ, làm gì cũng phải nhắm mắt lại trước rồi mới làm tiếp, xong xuôi hết mới mở mắt ra.
Đến khi họ rửa mặt xong và bước lên boong thuyền thì mặt trời đã hoàn toàn nhô khỏi đỉnh núi, rải một tầng sáng vàng đỏ lên khắp boong thuyền. Dẫu còn rất sớm, nhưng cũng có vài người lên boong hóng gió ngắm mặt trời mọc.
Ánh dương chiếu lên tầng mây trắng xung quanh một sắc vàng óng kéo dài ngút ngàn, và phản chiếu cả xuống mặt nước tạo thành một mảng sóng nước lấp lánh sắc vàng rực rỡ. Cảnh sắc vừa hùng vĩ vừa đẹp đến say lòng ấy khiến người ta không khỏi ngẩng đầu nhìn mà thầm cảm thán.
Lý Nhược Thủy dĩ nhiên cũng bị mê hoặc, nhất là mặt nước hệt như phủ một tầng vụn vàng, mộng ảo kỳ diệu ở phía trước.
Mọi người đều đang ngắm cảnh, song chỉ riêng Lộ Chi Dao hơi nghiêng đầu, chuyển ánh mắt sang Lý Nhược Thủy. Y xem việc mình có thể nhìn thấy như một phép màu, và dưới phép màu ấy, điều duy nhất y muốn chính là được nhìn Lý Nhược Thủy thêm chút nữa.
“Đẹp thật.”
Lý Nhược Thủy vừa thưởng cảnh vừa ăn bánh bao, gương mặt cũng nhuốm sắc vàng.
“Ừ.”
Lộ Chi Dao hơi cong mắt, vẻ gượng gạo suốt buổi sáng cuối cùng cũng dịu xuống, khóe môi lại nhếch lên nở nụ cười quen thuộc.
Lý Nhược Thủy bất ngờ quay đầu nhìn vào mắt y. Cô vẫn đang ngậm bánh bao, đôi mắt tức khắc mở to.
“Chàng nhìn thấy rồi!”
Đó không phải câu hỏi, cũng chẳng phải câu trần thuật, mà nó là một câu cảm thán.
Lộ Chi Dao cụp mắt cười khẽ rồi gật đầu, đưa tay móc lấy ngón út của cô.
“Nhìn thấy rồi.”
Lý Nhược Thủy sững lại một thoáng, sau đó giơ tay ra trước mặt y khua khua. Lộ Chi Dao cũng rất phối hợp di chuyển ánh mắt theo từng động tác của cô.
Y tưởng cô sẽ trách mình, nhưng cô không. Lý Nhược Thủy vội vàng xoay đầu y sang hướng khác, cô vẫn cầm nửa cái bánh bao trên tay, vẻ mặt cực kỳ phấn khởi.
“Nhìn đi, đó là mặt trời mọc đấy!”
Cô chẳng bám lấy truy hỏi chuyện vừa rồi, mà trái lại còn rất hào hứng chỉ cho y thấy những thứ xung quanh.
“Kia là núi, ấy là con suối nhỏ, còn cái màu hồng bên bờ là hoa dại gì thì em cũng không biết. Chàng biết màu hồng chứ? Là cái mọc lên khỏi mặt nước kia kìa…”
Giống như đang hướng dẫn một đứa trẻ mới bắt đầu nhận biết sự vật, nhưng Lý Nhược Thủy còn chưa từng kiên nhẫn với mấy đứa trẻ đó đến thế.
Có một đứa trẻ đứng trên boong thuyền gặm bánh bao. Nó vừa nhai vừa nhìn hai người, lúc thì nhìn Lý Nhược Thủy, lúc lại nhìn Lộ Chi Dao.
“Chị ơi, anh này bị ngốc à?”
Lý Nhược Thủy liếc nó một cái, bởi đang trong trạng thái phấn khích nên cô chẳng buồn để ý: “Tránh ra.”
Đứa bé nhìn bọn họ, lắc đầu bỏ đi: “Hình như đầu óc cả hai đều có vấn đề thì phải.”
Lý Nhược Thủy: “… Nhãi con này sao mà đáng ghét thế.”
“Ừ.”
Lý Nhược Thủy quay sang nhìn Lộ Chi Dao, y vẫn cười mỉm nhìn cô, như thể trong mắt chỉ có mỗi mình cô vậy.
Lộ Chi Dao có thể nhìn thấy vốn là một chuyện đáng mừng, nhưng Lộ Chi Dao thì vẫn là Lộ Chi Dao. Mọi chuyện bắt đầu phát triển theo hướng hơi b**n th**. Y dường như quá hứng thú với cô, bất kể cô làm gì thì ánh mắt y cũng luôn dõi theo sau.
Ví dụ lúc hai người ăn sáng, chỉ là ăn bánh bao đơn giản thôi mà y cũng phải nhìn Lý Nhược Thủy, Lý Nhược Thủy đứng dậy đi lấy trái cây là y tức khắc dời mắt dõi theo sau.
Giống như con mèo lần đầu thấy đồ chơi mèo, chỉ cần hơi động chút là nó lập tức dán mắt nhìn chằm chằm.
Cách y nhìn cô quá trực diện, đến mức khiến Lý Nhược Thủy hơi thấy mất tự nhiên.
“Chàng, chàng nhìn cảnh vật đi.” Lý Nhược Thủy vô thức ngồi thẳng lưng rồi hất cằm ra phía ngoài boong thuyền, ý bảo y nhìn sang đó.
Lộ Chi Dao bất ngờ bật cười. Khi đôi mắt có sức sống linh động rồi thì sẽ khác hẳn, và khi nhìn cô, đôi mắt ấy cũng chất chứa ý cười tươi vui.
Lý Nhược Thủy bối rối muốn gãi đầu, cô không hiểu y đang cười cái gì. Lộ Chi Dao vừa cười vừa dịch sát lại bên cạnh rồi cúi người ôm lấy cô, lồng ngực y vẫn khẽ rung theo tiếng cười.
Thôi kệ, suy nghĩ của Lộ Chi Dao đâu phải thứ cô đoán được. Lý Nhược Thủy dứt khoát vỗ vỗ lên lưng y rồi quay đầu nhìn phong cảnh phía chân trời. Mà Lộ Chi Dao chỉ ôm cô rồi vuốt nhẹ phần đuôi tóc cô, chẳng rõ đang nghĩ gì.
…
Những ngày trên thuyền thật khó chịu, phải đi trọn ba ngày, giữa chừng chỉ có bốn tiếng để ghé vào một thành để nghỉ ngơi. Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao không muốn đi dạo nên bổ sung thức ăn xong thì cuộn mình nằm trong khoang thuyền ngay để…
Tiến hành “giáo dục trẻ em ở độ tuổi đi học”.
Ngoài mua đồ ăn ra thì Lý Nhược Thủy còn mua một cuốn Thiên Tự Văn và rất nhiều tập tranh để bắt đầu cùng Lộ Chi Dao nhận biết sự vật. Ban đầu, đương nhiên là y nhận biết những thứ tương đối trừu tượng với mình, chẳng hạn như màu sắc và biểu cảm.
“Như thế này gọi là mất kiên nhẫn đó.”
Lý Nhược Thủy trợn mắt, nhíu mày, thậm chí còn khéo léo thêm một tiếng chép miệng. Lộ Chi Dao dịu dàng cẩn thận quan sát cô, nụ cười trên môi chẳng hề mất, cứ thế nhìn mãi nhìn mãi. Lý Nhược Thủy đột nhiên úp mặt vào cánh tay.
“Sao vậy?”
Lộ Chi Dao cất tiếng hỏi. Khi thấy vành tai cô đỏ ửng thì y thoáng ngập ngừng, rồi dường như nghĩ ra gì, y lại nhếch môi cao hơn. Lý Nhược Thủy vẫn đang úp mặt vào cánh tay, nghe y hỏi thế thì cô đáp lại, giọng điệu có vẻ khá nặng nề: “Đừng nhìn em nữa.”
Người bình thường bị nhìn liên tục như thế có lẽ đã không chịu nổi, nhưng Lý Nhược Thủy vẫn cầm cự tới giờ. Cô vốn định chờ Lộ Chi Dao xấu hổ tự rời mắt, nhưng không đợi được y mắc cỡ mà cô lại chính là người ngượng ngùng trước.
Sống bao nhiêu năm, Lý Nhược Thủy thật sự chưa từng gặp ánh mắt như vậy, dường như y muốn nghi nhớ mọi cử động của cô vào đầu.
… Có lẽ Lộ Chi Dao còn chưa biết cảm giác “xấu hổ” là gì.
Dẫu là ai thì nhìn liên tục suốt thời gian dài cũng sẽ chán ngấy, nhưng từng ánh mắt của y vẫn nghiêm túc như thuở ban đầu, như thể lần đầu tiên nhìn thấy cô vậy.
Hiểu được ý của cô, Lộ Chi Dao cụp mắt khẽ cười rồi không ngẩng lên nữa.
“Vậy ta không nhìn em nữa… Em có muốn nghỉ trưa chốc lát không?”
Lý Nhược Thủy phấn khích giới thiệu với y mọi thứ suốt cả buổi sáng. Như sợ bỏ sót bất cứ thứ gì, đến cả bàn ghế mà cô cũng phải chỉ ra từng cái hết một lượt.
Lộ Chi Dao rút quạt từ sau lưng ra, làn gió mát nhẹ phả ra từ trong tay y. Lý Nhược Thủy miệng thì nói là không ngủ nhưng vẫn nằm xuống giường, rồi chẳng bao lâu liền ngủ thiếp đi.
Đúng như Lộ Chi Dao nghĩ, hôm nay cô thật sự rất mệt.
Con thuyền lắc lư trôi về phía trước, Lộ Chi Dao vừa quạt vừa yên lặng quan sát Lý Nhược Thủy. Trước đó y tưởng Lý Nhược Thủy chỉ đang an ủi mình, nào ngờ y đã thật sự nhìn thấy lại. Y rõ ràng chẳng uống thuốc gì, chẳng lẽ đây thật sự là một phép màu sao? Nhưng ông trời chưa bao giờ cho không ai thứ gì, chuyện tốt như thế sao có thể xảy ra chẳng lý do…
Lộ Chi Dao bất giác nhớ đến câu chuyện từng nghe ở quán trà: Để người mình yêu sống lại, người cầu xin luôn phải trả giá để đổi lấy điều đó.
Vậy Lý Nhược Thủy đã trả giá gì chăng?
Lộ Chi Dao đưa tay vuốt nhẹ mắt cô, hàng mi rủ xuống che đi ánh sáng lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt y, bờ môi vẫn nở nụ cười.
Không yên lòng thật…
Y quay đầu liếc nhìn chiếc túi hành lý họ mang theo, một ý nghĩ thoáng hiện trong đầu. Nhưng người trước mặt đột nhiên lật người, Lộ Chi Dao lập tức quay lại rồi chẳng chớp mắt nhìn cô.
Sau này tính tiếp vậy, trước mắt nhiệm vụ quan trọng nhất chính là ghi nhớ từng cử động, từng biểu hiện của cô thật sâu trong tâm trí.
Lộ Chi Dao hệt như một con mèo canh giữ kho báu, chăm chú chẳng nhúc nhích nhìn cô.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 100
10.0/10 từ 22 lượt.
