Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Chương 99: Ba Ngày Mộng Sáng
Chương 99
Tiết trời độ đầu hạ, những tán lê xanh mướt ven đường ánh lên sắc nắng, vầng dương rọi xuống đâu đâu cũng sáng bừng. Lẽ ra dân chúng phải đang nghỉ ngơi trong nhà, vậy mà giờ phút này họ đều tụ lại trước chỗ dán cáo thị. Tất cả chỉ trỏ bàn tán, vẻ mặt mỗi người một khác, tiếng xì xào râm ran át cả tiếng ve ngày hè.
Vụ buôn bán người của Ngự Phong sơn trang như một tiếng sét giữa trời quang ầm ầm rền vang, khiến cuộc sống yên ổn nhàn nhã của dân chúng kinh thành bị xé toạc. Người nhân đức mà họ từng hết lòng kính trọng đến thế, vậy mà sau lưng lại làm ra chuyện bẩn thỉu ghê tởm nhất.
Từ bảy năm trước đã có bao cô gái lạ từ nơi khác được gả tới kinh thành nơi đây, chẳng thấy đứt đoạn vơi bớt, số kiệu cưới nhiều đến mức cứ ba ngày một lượt, năm ngày một nhóm.
Thưở ấy đúng là cảnh tượng tưng bừng. Khi đó đã có nhiều đồn đoán, mà cũng có người nghi rằng chuyện cưới gả quá dồn dập thế này hẳn có điều khuất tất. Nhưng quan phủ không điều tra, bậc quyền quý vẫn tiếp tục nạp hết thiếp này đến thiếp nọ, dần dà mấy năm gần đây thành quen nên chẳng ai còn để ý đến tung tích của những cô gái ấy nữa.
“Thảo nào quán trà của Ngự Phong sơn trang đắt thế, té ra mua không phải là trà, mà là người. Đúng là tạo nghiệp!”
“Tôi đã nói rồi mà, tên quan khốn kia một chữ bẻ đôi cũng không biết thì sao lại mê uống trà thế. Hóa ra là thông đồng cả rồi.”
“Vẫn còn một số tàn dư đang bị truy bắt, bắt được là chém đầu ngay. Không biết ai mà có thể một lưới bắt trọn, thật đúng là cao tay.”
“Hôm đó tôi vừa ra khỏi thành đi làm đồng thì có nghe thấy mấy tiếng kêu quái lạ, nhưng tôi không dám lại gần. Thì ra là vì chuyện này…”
“Bố tiên sư! Lúc nào về nhà tôi phải chặt hết mấy cây lê mới được, nhìn mà xúi quẩy!”
…
Có người hối hận vì từng tôn kính họ mà bỏ qua bao bao điểm đáng ngờ, có người tiếc nuối vì sao mình không đến bổ thêm hai nhát đao. Cũng có người từng được sơn trang ấy ban ơn nên chẳng nói gì, chỉ biết thở dài; lại có kẻ động lòng tham không nên có, hình như còn tìm ra một con đường phát tài mới.
Mọi sự trên đời đều đã từng xảy ra, có người sáng, có kẻ tối, có kẻ đào ngã mận thay, lại có kẻ âm thầm giở trò. Đó mới chính là dáng vẻ của một thế giới sống động.
Xong chuyện, Lục Phi Nguyệt và Giang Niên rời khỏi kinh thành để tiếp tục điều tra, vừa cãi nhau vừa phối hợp, oan gia ngõ hẹp. Còn Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao thì xách túi lớn túi nhỏ, bước lên con thuyền trở về Tô Châu.
Lúc rời đi, cô ngoái lại nhìn. Hoàng thành ngày đến mưa sương, ngày đi để lại nắng vương nhẹ nhàng.
Nhưng hai thời điểm vẫn có một điểm chung, khi Lộ Chi Dao tới đây là trên người quấn băng, mà lúc rời đi thì trên người cũng quấn băng y chang. Có lẽ y với hoàng thành không hợp nhau rồi, vào hay ra đều phải bị thương một lần.
*
“Em bôi thuốc đây, đau thì cố nhịn xíu nhé.”
Lý Nhược Thủy đứng trước Lộ Chi Dao, nhẹ nhàng lấy băng đã thoa thuốc mỡ chấm quanh vết thương trên cơ thể y. Cô vẫn đang ngậm quả mơ muối trong miệng, má hơi phồng lên, chăm chú nhìn vết thương trên cánh tay y.
“Chàng không thấy đau thật à? Chàng nhiều vết thương lắm đấy.”
“Không đau.”
Lộ Chi Dao dựa vào thành thuyền, ngửi thấy mùi mơ chua thoang thoảng thì cảm giác nôn nao đã giảm đi kha khá.
Con thuyền trên sông bập bềnh lên xuống, đây là lần thứ hai y ngồi thuyền. Tuy lần này y vẫn hơi chóng mặt nhưng đã đỡ hơn lần trước rất nhiều.
Lộ Chi Dao đưa tay xoa nhẹ khóe môi Lý Nhược Thủy rồi bất giác mím môi, dứt khoát lên tiếng.
“Ta cũng muốn ăn mơ.”
“Chờ chút.”
Lý Nhược Thủy cúi người lấy trái cây khô muối trong gói giấy, dải dây trước ngực trượt xuống bị Lộ Chi Dao nghịch ngợm vân vê.
“Mở miệng.”
Cô đặt quả mơ vào miệng Lộ Chi Dao. Đầu ngón tay bị y nhẹ nhàng m*t một cái, l**m đến nỗi cô chợt thấy lòng mình nổi sóng.
Cửa sổ gỗ trong khoang thuyền mở hé, ánh sóng sáng loáng trên mặt nước chiếu tới trần khoang, in bóng lên cả phần áo trắng ở eo Lộ Chi Dao. Lý Nhược Thủy lắc đầu rồi vô thức nuốt một ngụm nước bọt. Cô muốn kéo suy nghĩ mình lại, song lại vô tình nuốt luôn hạt mơ.
… Đúng là hồng nhan họa thủy.
“Đợi khi quấn băng xong thì chàng sẽ nhìn thấy.”
Cô nhìn hàng mi khép lại như cánh bướm của Lộ Chi Dao thì không khỏi bật ra thắc mắc trong lòng.
“Chàng thật sự không tò mò tại sao em lại chắc chắn rằng chàng có thể nhìn thấy sao? Chàng chẳng sợ em lừa chàng à?”
Lộ Chi Dao lắc đầu, vài sợi tóc rũ xuống hàng mi khiến y ngưa ngứa khẽ run. Rồi những lọn tóc ấy lại bị Lý Nhược Thủy vén ra.
“Ta biết rồi, chỉ cần chúng ta luôn bên nhau thì lừa hay không lừa có gì quan trọng đâu.”
Nhưng thực sự Lộ Chi Dao rất tò mò về chuyện của Lý Nhược Thủy, y biết cô có quá nhiều bí mật, y muốn tìm hiểu nhưng lại chẳng dám.
Cuộc sống hiện tại đẹp tựa mộng cảnh, dường như chỉ cần y bước ra là tất cả sẽ tan biến.
Nhưng…
Nghe xong lời Lộ Chi Dao nói, Lý Nhược Thủy cụp mắt tiếp tục bôi thuốc cho y.
“Chàng có thể coi nó như một loại thuốc đặc chế đặc hiệu, Lý Nhược Thủy nghiên cứu riêng cho Lộ Chi Dao, người khác dùng thì không có tác dụng đâu.”
“Vậy thì cứ coi là vậy đi.”
Lộ Chi Dao cong mắt, đưa tay ra để cô quấn băng. Qua chốc lát im lặng, y bỗng lên tiếng: “Ở Tô Châu ta có một dinh thự, rất rộng… Dẫu có không ra ngoài, vậy em ở trong cũng sẽ không thấy chán.”
Lý Nhược Thủy nhìn khóe môi hơi mím lại của y thì không nhịn được bật cười. Tiếng cười trong trẻo, hoàn toàn chẳng vương chút u uất nào của chuyện sắp bị giam cầm cả.
“Chàng thật là, người sắp giam em là chàng đấy. Sao chàng còn nói uất ức như thể chính chàng đang cầu xin em đừng ra ngoài thế.”
Lý Nhược Thủy buộc băng xong, ngồi xuống bên cạnh y rồi vỗ vai, dẫn y nhìn mặt nước lấp lánh những tia sáng nho nhỏ ngoài cửa sổ.
“Đến đây, tự tin lên, nói lớn cùng với em nào: Cô gái, tôi sẽ giam cô trong phòng tối!”
Lộ Chi Dao đưa tay ôm lấy eo Lý Nhược Thủy, cười khẽ rất lâu.
Thực ra, y giờ đã hiểu được cảm giác muốn giữ chặt Sở Tuyên đến thế của Bạch Khinh Khinh rồi. Đây là một thứ d*c v*ng chẳng thể không chế, là cảm giác vui sướng khiến con người ta khát khao phục tùng đối phương. Nhưng trực giác mách y rằng mình và Bạch Khinh Khinh vẫn có khác biệt, và nguyên nhân tạo nên khác biệt đó có lẽ là bởi người y yêu chính là Lý Nhược Thủy.
“Em thế này thì sao ta có thể thả em ra được.” Y áp tay lên eo cô, chậm rãi tiến đến như muốn hôn.
“…Bây giờ chàng chỉ không kiềm chế được thôi, qua thời gian nữa thì chàng thả em, được chứ?”
Mặt nước xanh biếc lấp lánh ngoài khung cửa sổ, hoa cỏ cây cối không tên trên bờ in bóng xuống dòng nước tạo ra những bóng loang nhấp nhô theo từng gợn sóng. Ánh sáng li ti trên mặt sông phản chiếu sóng sánh lên góc nghiêng khuôn mặt y, khiến khung cảnh hiện tại lại thoáng chút mơ mộng.
Lý Nhược Thủy hôn Lộ Chi Dao. Mái tóc đen xõa ra, y đã nằm trên giường.
Nụ hôn này đã trả lời tất cả thắc mắc của Lộ Chi Dao.
Trước đây, Lý Nhược Thủy phản đối giam cầm cấm cửa vì nó quá mất kiểm soát, cô sẽ rất bị động. Nhưng bây giờ khi thật sự bước vào căn phòng tối để giam cầm cấm cửa, thì người bị động lại là Lộ Chi Dao.
Cô thoáng nở nụ cười, rồi nụ cười ấy lại bị Lộ Chi Dao nuốt vào trong. Y không chỉ cảm nhận được cơ thể mình đang chao đảo, mà cả linh hồn cũng đang bay lơ lửng trong không trung theo cô.
Không cần quá nhiều thứ, chỉ một nụ hôn thôi cũng đã đủ khiến y mê mệt chìm đắm.
…
“Hệ thống, nhanh lên, ta muốn kích hoạt món quà độc quyền của mình.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Món quà này là phần thưởng hệ thống dành cho việc cô hoàn thành nhiệm vụ, không cần rút thăm, có thể chỉ định trực tiếp.
Trước đó cô đã bàn với hệ thống rồi, món quà này sẽ dùng cho Lộ Chi Dao để giúp y nhìn thấy trở lại.
“Được, đang kiểm tra trạng thái của người nhận…”
“Người nhận đang ngủ say. Món quà đã được kích hoạt thành công, xin ký chủ kiên nhẫn chờ thời gian có hiệu lực.”
Món quà này không thể mở khi Lộ Chi Dao còn tỉnh, nên sau khi hôn y xong thì Lý Nhược Thủy liền để y ngủ. Giờ trời sắp về chiều, cô hy vọng lúc y tỉnh lại sẽ có thể nhìn thấy ánh sáng, rồi dẫn y đi xem ráng chiều phía chân trời.
Lúc này cô đang ngồi bên mép giường, mở to mắt quan sát từng thay đổi trên người Lộ Chi Dao.
Không có thứ ánh sáng kỳ quái nào như trong tiểu thuyết mô tả, cũng không có âm thanh lạ lùng. Lộ Chi Dao đúng là động đậy, nhưng chỉ là trở mình để tìm tay cô.
Tổng thể mà nói, y hoàn toàn không có thay đổi gì.
“… Mi thật sự đã dùng rồi sao? Phải đợi bao lâu mới có hiệu quả?”
Đợi thêm nữa là không kịp xem ráng chiều hôm nay đâu đấy, giờ cô còn muốn gọi Lộ Chi Dao dậy xem thử có tác dụng hay không kìa.
“Xin ký chủ kiên nhẫn chờ đợi. Nếu là ký chủ, thế thì món quà sẽ lập tức phát huy hiệu quả rất ổn định. Nhưng người nhận không phải ký chủ nên thời gian khó xác định, nhưng chắc chắn sẽ có hiệu lực trong vòng một ngày.”
Lý Nhược Thủy tiếc nuối nhìn gương mặt đang ngủ của y, tâm trạng cũng nặng nề kha khá. Nhưng đúng lúc này, Lộ Chi Dao lại khẽ động ngón tay, y tỉnh lại. Cô ôm theo chút hy vọng yếu ớt nhìn vào mắt y, ngay cả hơi thở cũng nín lại.
Thời gian không cố định, có lẽ phải đến ngày hôm sau, nhưng cũng có thể là ngay bây giờ. Hàng mi y khẽ run, rồi y chậm rãi mở mắt. Nhưng ánh nhìn Lộ Chi Dao hướng về phía cô vẫn chẳng hề có tiêu điểm.
Lý Nhược Thủy đưa tay lên trước mắt y, khẽ vẫy hỏi: “Chàng có nhìn thấy tay em không?”
Lộ Chi Dao mỉm cười, sau đó nâng tay lên nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
“Nhìn không thấy… nhưng ta cảm nhận được.” Y thoáng dừng lại rồi mới hỏi tiếp, “Em sao thế?”
Con thuyền vẫn chòng chành trên nước, Lý Nhược Thủy nhìn ra cửa sổ. Ráng chiều đã bùng lên, mặt sông “cháy” đỏ cả mảng.
Ráng chiều ấy nhuộm khắp bầu trời, nhưng nó sẽ không tồn tại lâu.
“Thật ra em đã… dùng cách đó để giúp chàng khôi phục thị lực. Nhưng hình như bây giờ vẫn chưa có hiệu quả, chàng không ngắm được hoàng hôn rồi.”
Giọng Lý Nhược Thủy hiếm khi thấp xuống như vậy.
“Vậy à. Thế thì chúng ta cứ chờ thêm chút, rồi sẽ có ngày ta có thể nhìn thấy thôi.”
Hai người cùng ra boong thuyền hóng gió và ăn tối dưới ánh hoàng hôn. Nhưng Lý Nhược Thủy vẫn không cam tâm, thỉnh thoảng lại đưa tay vẫy trước mặt y.
Có vẻ cô còn sốt ruột hơn cả Lộ Chi Dao.
Lý Nhược Thủy dồn hết sức bình sinh miêu tả vẻ đẹp của chạng vạng, mô tả hoa cỏ ven bờ cho y hình dung, kể y nghe chuyện đứa trẻ trên boong khóc đến mức nào.
Cảnh vật trong lời tả của cô thì yên bình, tươi đẹp và đầy sức sống đến thế, nhưng cảm xúc của cô lại hoàn toàn trái ngược. Cô càng nói càng giận, rồi còn rút quạt gấp cài ở eo Lộ Chi Dao ra quạt, bực đến độ chỉ ăn được có ba cái bánh bao.
Rõ là cô giận thật rồi.
Nhưng Lộ Chi Dao chỉ muốn cười. Đó là một nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng, nó mang theo cái ấm áp lan khắp cơ thể hơi se lạnh của y.
“Tức chết đi được!”
Dù gió trên boong hơi lớn, song Lý Nhược Thủy vẫn quạt mạnh phát ra cả tiếng. Cứ tưởng hôm nay Lộ Chi Dao có thể nhìn thấy nên cô còn cố ý thay một chiếc váy thêu họa tiết chìm bằng chỉ trắng, tốn công búi tóc gọn gàng, còn thoa cả son môi. Thậm chí cô đã nghĩ sẵn cả chuyện sau khi y mở mắt thì mình nên biểu hiện ra sao, nói câu gì mới hợp luôn rồi.
Nếu Lộ Chi Dao nhìn thấy, thế cô sẽ ngồi thẳng rồi mỉm cười vừa chuyên nghiệp vừa dịu dàng, sau đó nắm lấy tay y và nói câu đó.
“Là em đây, em là Lý Nhược Thủy đây, chàng nhìn thấy được rồi này!”
… Và trong ánh mắt ngạc nhiên của Lộ Chi Dao, cô sẽ kề sát hôn y.
Lý Nhược Thủy hoàn toàn không thấy kế hoạch của mình có vấn đề gì cả, cô còn luyện cả biểu cảm trước vì sợ lúc đó xúc động quá sẽ làm ra dáng mặt kỳ quặc. Cô muốn “lần gặp mặt đầu tiên” của họ thật đẹp, có gió nhẹ, có ráng chiều, có nhịp sống ồn ào náo nhiệt.
Nhưng bây giờ, tất cả đều tan thành mây khói.
Lý Nhược Thủy hiếm khi giữ tâm trạng buồn đến tận trước khi đi ngủ, cô nằm úp lên gối, chán nản thở dài. Lộ Chi Dao vẫn mỉm cười, y nghiêng người đưa tay v**t v* từ đỉnh đầu đến ngọn tóc Lý Nhược Thủy, dịu dàng quấn quýt hệt mọi khi.
“Nâng đầu lên đi, đừng giữ mãi trong lòng như thế.”
Thực ra Lộ Chi Dao hiểu rõ, dù cô nói thật lòng, nhưng một phép màu như vậy đâu dễ xảy ra.
Có lẽ là ai đó đang lừa cô.
Nghĩ đến đấy thì nụ cười của Lộ Chi Dao càng sâu hơn, y cúi sát bên tai Lý Nhược Thủy rồi thì thầm, giọng điệu dịu dàng mà dẫn dắt.
“Nếu em không thể chủ động nói với ta, thế ta có thể tự đi tìm câu trả lời được không?”
Lý Nhược Thủy nghiêng đầu thở, rồi gật nhẹ: “Nếu chàng có cách biết được thì chứng tỏ chàng giỏi.”
Lộ Chi Dao mỉm cười, sau đó mở quạt ra quạt liên tục cho cô.
“Đây là chuyện em đã đồng ý mà.”
Để chuyển hướng sự chú ý của Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao lại nhắc đến chuyện vui mang tên “phòng tối giam cầm cấm cửa”.
Trong mắt y, mức độ vui mừng của phòng tối chẳng kém ngày họ thành thân.
“Trước giờ ta chỉ ở một phòng nên dinh thự khá trống. Khi về đó, chúng ta có thể mua thêm vài thứ để bày trí, em muốn làm kiểu gì cũng được.”
Lý Nhược Thủy cũng khá hứng thú với chủ đề này, cô quay sang hỏi y.
“Có giếng không? Mùa hè treo dưa hấu xuống nước cho mát để lúc nóng ăn mới thật là thú vui mùa hè đấy.”
Lộ Chi Dao khẽ cười rồi gật đầu.
“Có.”
Lý Nhược Thủy cuối cùng cũng quay người nằm xuống, tâm trạng dễ chịu hơn hẳn.
“Thế thì tốt, khi về chũng ta sẽ dựng giàn nho trong sân, ngồi dưới ăn dưa hấu, rồi chúng ta sẽ nuôi thêm một con mèo nữa. Quá tuyệt vời luôn ấy chứ.”
Trước đề nghị của Lý Nhược Thủy, Lộ Chi Dao tất nhiên chỉ có một câu trả lời.
“Nghe em.”
Sóng đánh vào thân thuyền chẳng ngơi, khiến con thuyền nom hệt như một cái nôi tự nhiên. Lý Nhược Thủy nhìn vầng trăng phản chiếu trên mặt nước rồi từ từ nhắm mắt lại.
Lộ Chi Dao nghe thấy tiếng thở đều đều của cô thì hạ quạt xuống, trong khoang thuyền vang lên vài tiếng cười.
Y ôm Lý Nhược Thủy, mỉm cười rồi ngủ thiếp đi.
…
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, vầng trăng rọi mình trên mặt nước dần mờ nhạt, sót lại mỗi chiếc bóng nhập nhòe. Bầu trời chỉ còn màu xám xanh ở đó, chút ánh bình minh dần ló rạng phía chân trời. Hiện tại đang là thời khắc giao giữa đêm và ngày.
Lộ Chi Dao ôm tay Lý Nhược Thủy rồi khẽ động, cau mày, cảm thấy cơ thể hơi lạ. Y ngừng lại một lúc xong mới nhẹ nhàng ngẩng đầu lên từ hõm cổ cô.
Y không có thói quen mở mắt lúc thức dậy, nhưng lần này khi ngẩng đầu lên thì y lại thấy trước mắt có điều gì đó khác thường. So với khoảng trống mênh mông trước đây, dường như đã có gì đó xuất hiện.
Lộ Chi Dao không biết đó là sắc đỏ ấy chính của tia sáng rọi qua mí mắt mình.
Cảm nhận được điều gì đó, y cứng đờ cả người, nắm chặt cổ tay Lý Nhược Thủy. Thậm chí y còn vô thức hơi ngả người ra sau như là còn chống cự trước ánh sáng lạ lùng vừa thấy đó.
Hàng mi y run nhẹ hệt như cánh bướm cuối cùng cũng vỗ cánh bay đi. Lộ Chi Dao mở mắt.
Giữa những dãy núi xa xa, tia sáng bình minh dần lan rộng, vầng dương mang theo hơi ấm nhè nhẹ nhô lên từ phía sau núi, treo lơ lửng nơi chân trời. Đôi đồng tử sáng trong của y hướng về nơi ấy, ánh bình minh đỏ rực chiếu vào mắt y và lần này lại hội tụ đúng vào đó.
Nhưng tức khắc sau, đồng tử đen láy như đá vỏ chai ấy chuyển động, y đột ngột hạ ánh nhìn rồi dừng lại trên gương mặt đang say giấc nồng của Lý Nhược Thủy.
Ánh mắt y dừng lại nơi đó, mãi lâu vẫn chẳng thể rời đi.
Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Story
Chương 99: Ba Ngày Mộng Sáng
10.0/10 từ 22 lượt.
