Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng

Chương 110: Hồi Kết

Chương 110


“Chúc mừng ký chủ chinh phục thành công.”


Tiếng nhắc nhở của hệ thống ngay bên tai dần biến mất, Lý Nhược Thủy chậm rãi mở mắt, đập vào mắt cô là một mảng trắng chói lòa. Nắng hè chiếu vào từ bậu cửa sổ, đến cả mùi thuốc sát trùng thoang thoảng cũng bị hun đến mức trở nên ngột ngạt. Xung quanh vọng lại những tiếng người mơ hồ xen lẫn tiếng nức nở, nghe có vẻ rất đau lòng.


Lý Nhược Thủy chớp mắt, tầm nhìn chuyển từ ống truyền trên đỉnh đầu xuống phía trước mình. Ba cô đang ôm lấy mẹ cô, không biết đang thì thầm điều gì. Cả hai trông rất mệt mỏi, ánh mắt cũng u tối đi nhiều. Cô muốn gọi họ một tiếng, nhưng toàn thân chẳng có tý sức lực nào nên đành phải chờ họ tự phát hiện ra.


“Yên tâm đi, dù con bé có phải nằm cả đời thì tôi cũng không bỏ cuộc. Huống hồ mới có bảy ngày thôi, phải vững tinh thần lên chứ! Bác sĩ nói nó khỏe mạnh cơ mà, biết đâu sẽ chóng tỉnh lại.”


Mẹ trợn mắt lườm ba rồi lau nước mắt, định đi xoa bóp cơ cho cô. Nhưng bà vừa quay người thì chợt chạm ngay phải ánh mắt của con gái.


Lý Nhược Thủy vừa định nở nụ cười nhưng lại thấy mẹ trừng lớn mắt, cuống cuồng ấn chuông gọi bác sĩ.


Nhìn vẻ mặt vừa mừng vừa hoảng của hai người họ, lòng cô chợt chua xót. Cô chỉ có thể chậm rãi đưa tay đặt lên mu bàn tay mẹ. Mẹ cô khựng lại, giọt nước mắt lớn như hạt đậu liên tục rơi xuống tay cô, tiếng nức nở nghẹn ngào bật ra từ cổ họng bà.


Đây là lần đầu tiên cô thấy mẹ mình khóc.


Bác sĩ nghe tiếng chuông thì vội chạy đến. Khi thấy Lý Nhược Thủy tỉnh lại, ông thoáng sững người rồi lập tức bắt đầu kiểm tra.



Mọi thứ đều quen thuộc đến lạ, tiếng còi xe ngoài cửa sổ vọng vào, Lý Nhược Thủy nhìn những đốm sáng trên trần nhà thì bất giác nhớ đến Lộ Chi Dao. Chuyện y đã đồng ý thì sẽ không thất hứa, vả lại y vẫn luôn muốn những bức thư của cô. Mà cô đã viết nhiều như thế, vậy cho dù có làm gì thì y cũng phải tìm người để lấy thư… nhỉ?


“Có đó không hệ thống? Ta muốn dùng phần thưởng đặc quyền.”


“Đang đối chiếu dữ liệu, bận. Ký chủ vui lòng đợi sau.”


Lý Nhược Thủy đành chờ, đồng thời bắt đầu tính toán cách dùng ba món quà đặc quyền kia. Một món để liên lạc với Lộ Chi Dao trước khi quay lại; một món để mở đường thông giữa trong sách và ngoài sách; mòn một món… hình như chẳng còn tác dụng gì nữa.


“Dấu hiệu sinh tồn của con gái anh chị đều bình thường, cơ bắp cũng không có vấn đề gì. Giờ có thể về nhà để tiếp tục theo dõi.”


Ba cô nắm tay bác sĩ cảm ơn liên tục. Lý Nhược Thủy nhìn họ bằng ánh mắt dịu dàng, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay mẹ mình. Mặc dù đã nằm trên giường gần bảy ngày, nhưng nhờ mẹ ngày nào cũng giúp cô xoa bóp nên giờ cô đã có thể đi được vài bước.


Cả nhà thu dọn đồ để về, mẹ dìu cô song suốt dọc đường chẳng nói lời nào. Thi thoảng hai người lớn lại ngoảnh sang nhìn cô, mắt hoe đỏ cả lên.


Vì họ đã báo trước với người nhà, nên khi cả gia đình về đến nơi thì họ hàng đã chuẩn bị cơm nước tinh tơm.


Trong bữa cơm, mọi người cứ chốc chốc lại hỏi Lý Nhược Thủy xem cô có khó chịu ở đâu không, vẻ mặt ai nấy cũng mang theo nỗi ám ảnh đọng lại.


“Đối chiếu dữ liệu thành công, lưu trữ thất bại, đang kiểm tra…”


Lý Nhược Thủy đặt đũa xuống, nghe thấy tiếng hệ thống thì khẽ nhíu mày. Cô lấy cớ muốn nghỉ ngơi, vịn tường quay về phòng. Mẹ cô lập tức quay đầu nhìn: “Con đừng đóng cửa nhé, để mẹ còn nhìn thấy con. Không thì nhỡ con ngất mẹ cũng không biết đâu.”



“Vâng.” Lý Nhược Thủy gật đầu rồi thu mình trên chiếc sô pha trong phòng, đảm bảo mọi người đều có thể nhìn thấy tình trạng của mình.


“Lưu trữ thất bại nghĩa là gì? Lộ Chi Dao không sao chứ?”


“Ký chủ yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu, chỉ là hệ thống đột nhiên phát hiện lỗi thôi.”


“Đang mở rộng lại phạm vi kiểm tra độ thiện cảm của đối tượng nhiệm vụ. Mở rộng thất bại, phát hiện tiêu chuẩn đánh giá có sai lệch. Độ thiện cảm của đối tượng nhiệm vụ đã đạt 100, nhưng chưa đạt 100%.”


Chưa đạt? Nghĩa là sao?


“Nghĩa là ký chủ vẫn chưa chinh phục xong, nhiệm vụ sẽ tiếp tục.”


“Hoàn tất khôi phục dữ liệu, Lộ Chi Dao đã phục hồi. Hiện độ thiện cảm là 120 nhưng chưa đạt 100%, mong ký chủ tiếp tục cố gắng.”


Lý Nhược Thủy ngẩn người một lúc, cố tiêu hóa thông tin hệ thống đưa ra. Thế nghĩa là, mức thiện cảm tối đa của y vốn không phải 100 ư? Có lẽ… có lẽ chẳng bao giờ có ngày đạt tối đa.


“Hiện tốc độ thời gian giữa trong sách và ngoài sách hơi hỗn loạn. Chờ hệ thống ổn định lại rồi kết nối vào thế giới trong sách thì chinh phục sẽ được kích hoạt lại. Ký chủ hãy chuẩn bị.”


“Thế còn phần thưởng hệ thống trước đó có dùng được không?”


“Có thể. Lỗi tổng kết là vấn đề của hệ thống, không liên quan đến ký chủ.”



Thế là cô được hời ba món quà đặc quyền hả? Cô có thể ước mở đường thông giữa hai thế giới, vậy thì chinh phục có vẻ hơi dư thừa nhỉ?


“Về nguyên tắc thì không được. Nhưng trên thực tế, sau mỗi lần hoàn thành chinh phục thì hệ thống HE đều tặng quà đặc quyền. Món quà này có mức ưu tiên cao hơn quy tắc, vốn được dùng để giúp ký chủ qua lại giữa hai bên. Nhưng vì thực tế thì chưa hoàn thành chinh phục nên dù có thể mở đường thông, vậy cũng không thể duy trì mọi lúc. Mỗi tháng chỉ có thể qua lại một lần.”


… Nghe giải thích xong, hình như cô vẫn là người được lợi.


“Bao lâu nữa mới ổn định để mở chinh phục lại?”


“Tối nay.”


Lý Nhược Thủy gật đầu. Nghĩ đến dáng vẻ của y trước khi mình rời đi thì cô lại không nhịn được mà hỏi: “Chàng ấy thật sự không sao chứ?”


“Ký chủ yên tâm, hắn không sao.”


Lý Nhược Thủy trầm ngâm một lúc rồi nhìn về phía mọi người đang ăn uống trong phòng khách, thỉnh thoảng ba mẹ lại ngoảnh đầu sang nhìn cô một cái.


“Có thể nói chuyện này với ba mẹ ta không?”


“Do hệ thống đo lường xảy ra lỗi nên hiện tạm mặc định là trạng thái nhiệm vụ đã hoàn thành, bây giờ có thể nói.”



Cô lập tức chống người đứng dậy đi ra ngoài, định nhân lúc này giải thích với họ chuyện họ sắp có một chàng rể.


*


Đang là mùa độ giữa hạ, vậy mà trong hoàng thành lại bắt đầu có mưa bụi lất phất. Cơn mưa ấy đến quá bất ngờ, mấy người bán hàng rong trên phố vội vã thu dọn. Song mới thu dọn được nửa chừng thì họ lại dừng lại, ánh mắt hướng về phía người thanh niên trước quầy.


Người đàn ông có dáng người cao ráo, chống một chiếc ô giấy dầu, trên lưng đeo hai thanh trường kiếm một đen một trắng, trên mỗi thanh đều có treo một con rối gỗ nhỏ. Y che mắt bằng dải lụa vàng nhạt và còn đeo một chuỗi chuông bạc trên cổ tay.


Vốn mang khí chất ôn hòa như gió xuân, vậy mà dải lụa mang sắc màu tươi sáng che trên đôi mắt ấy lại tựa mầm non bật lên giữa ngày xuân, tô điểm lên khiến y nom hệt có thêm sức sống rạng ngời.


“Cho tôi một cái bánh nướng.” Đọc Full Tại Truyenfull.vision


Y đặt mấy đồng tiền đồng lên bàn rồi nở nụ cười, trông vô cùng hiền hòa. Lúc này người bán mới hoàn hồn, gật gù liên tục, rồi chọn một chiếc bánh chưa bị mưa tạt để gói lại đưa cho y.


“Công tử, e rằng cơn mưa này sẽ nặng hạt đấy. Mắt công tử lại bất tiện, mau mau về nhà thì hơn.”


Lộ Chi Dao nhận bánh, khẽ gật đầu: “Đa tạ đã nhắc nhở, nhưng tôi còn phải đến quán trà nghe kể chuyện.”


Y cầm bánh quay đi. Hai con rối nhỏ một nam một nữ treo trên chuôi kiếm va vào nhau, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.


Lộ Chi Dao vừa ăn bánh vừa tính toán thời gian trong lòng, thấy vẫn còn dư dả nên bước chân cũng chẳng vội vàng.


Khá nhiều thị vệ mang đao đứng quanh bảng cáo thị, phía sau còn có nhiều dân chúng che ô tụ lại. Sắp dán cáo thị mới nên đương nhiên mọi người hứng thú với những tin đồn vừa ra lò hơn cả rồi.


“Đám buôn người tàn ác năm kia cuối cùng cũng bị tóm hết. Cứ tóm hết như thế mới phải!”


“Không biết là vị anh hùng nào lại có thể một mình phá được Ngự Phong sơn trang, quét sạch cả sào huyệt của bọn buôn người!”


“Báo ứng chẳng sai, không phải cứ làm chút việc thiện là có thể che lấp tội ác được đâu. Bọn chúng đáng chết.”



Mới ăn được nửa cái bánh nướng, vốn Lộ Chi Dao thấy như vậy là đủ rồi, nhưng nhớ đến những lời Lý Nhược Thủy viết trong thư thì y lại khẽ thở dài, rồi vẫn ăn hết cả cái bánh.


Cô nói nếu lúc quay lại mà phát hiện y không điều dưỡng dạ dày theo phương pháp cô viết thì sau này mỗi ngày cô sẽ đọc một trăm lần câu “ăn nhiều lên” bên tai y. Nghĩ đến đây là Lộ Chi Dao lại bất giác cong khóe môi, nở nụ cười bước vào quán trà.


Ông lão để râu dài trong quán trà vẫn đang kể chuyện. Hứng thú cả đời của ông chính là việc này, đến già cũng chẳng chịu lui nghỉ. Lộ Chi Dao tới đây chẳng biết bao nhiêu lần, đâm ra thuộc lòng cả thời gian kể chuyện của ông lão. Khi y bước vào thì vừa đúng lúc buổi kể chuyện sắp mở màn.


Ông lão kể chuyện như thể cố ý vậy. Vốn ông chỉ ngồi trên đài cười híp cả mắt chứ chẳng nói gì, thong thả uống trà. Thế nhưng khi trông thấy bóng dáng Lộ Chi Dao đi vào là ông liền vuốt chòm râu, gõ kinh đường mộc, mở màn sớm hơn thường lệ.


“Lần trước nói đến đoạn Thuỷ cô nương kia đưa vị công tử áo trắng đi bơi, lần này chúng ta tiếp tục câu chuyện ấy. Chúng ta đều biết nàng vẫn luôn muốn chiếm được trái tim công tử. Sóng nước, mỹ nhân, nắng vàng, mấy thứ này phối lại thì ai thấy mà chẳng động lòng? Tưởng rằng dù chàng không nhìn thấy thì cũng phải gợn lên chút rung động nào đó, nhưng nào ngờ, người bị sóng nước, mỹ nhân và nắng vàng sưởi ấm đánh gục lại là chính nàng. Bấy lâu nay nàng chưa từng nói với ai rằng, khoảnh khắc trông thấy công tử áo trắng ấy mở mắt trong làn nước, thì tim nàng đã run lên.”


Rất nhiều thiếu nữ trong quán trà che miệng cười trộm, nhỏ giọng bàn luận vị công tử nọ rốt cuộc đẹp đến mức nào.



Lộ Chi Dao hơi cong khóe môi, vẻ mặt dịu dàng, dường như cũng đang nhớ đến cảnh tượng ngày đó. Và cũng khi ấy y mới biết, bản thân dù không được động vật yêu thích, nhưng lại được hoa cỏ ưu ái.


“… Mà chuyện lại càng vượt ngoài dự liệu là, vốn Thuỷ cô nương đã hơi rung động, song ai ngờ công tử áo trắng lại bảo nàng cõng mình về phủ. Trời đất, đó là cả một mỏm núi đấy! Công tử áo trắng vừa nói xong thì chút rung động còn lại trong lòng nàng bay sạch, thấy mỗi nắm đấm tự dưng ngứa ngứa.”


Một cô gái dưới khán đài khẽ hét lên: “Cả mỏm núi nhỏ đó! Không lẽ nàng thực sự cõng chàng ta? Một cô nương thì làm sao cõng nổi…”


Ông lão uống một ngụm trà, cười híp mắt, chính ông cũng còn phải tặc lưỡi khen thật ly kỳ.


“Ta cũng nghĩ thế, nhưng nàng cõng thật. Không chỉ cõng xuống núi, mà nàng còn cõng cả vào thành. Cõng suốt một ngày trời, đến khi trời tối mới vào được cổng thành. Đời lão phu nghe bao nhiêu chuyện cảm động như vậy, mà chuyện này đúng là độc nhất vô nhị.”


Quần chúng nghe phía dưới có người bật cười, có người chê nàng thiếu khí phách, nhưng phần lớn đều chỉ đang cảm thán.


Ông lão nhìn sang Lộ Chi Dao, vuốt râu cười nói: “Lúc ấy Thuỷ cô nương cũng tức giận, trong lòng mắng chàng cả trăm tám mươi lần, nhưng vẫn nghiến răng cõng chàng về. Nàng còn nói lúc đó chỉ ước có thể treo chàng lên diều rồi thả cho bay về luôn.”


Người nghe trong quán trà không nhịn được bật cười.


Lộ Chi Dao thoáng sững lại rồi khẽ vuốt con rối gỗ trong tay, khóe môi nhếch lên nở nụ cười.


Đúng thật là phong cách của cô.


Lúc trước người kể chuyện này từng tìm họ xin chuyện để kể, nhưng khi ấy Lý Nhược Thủy còn phòng bị nên chỉ thuật lại vài chuyện nhỏ cắt đầu cắt đuôi. Thế mà không lâu trước đây, ông lão lại đột nhiên nhờ Lục Phi Nguyệt và Giang Niên chuyển lời cho y, bảo y nhất định phải đến nghe câu chuyện mới.


Y đã đến, nhưng không ngờ lại nghe được chuyện về chính mình và Lý Nhược Thủy.


Câu chuyện này là Lý Nhược Thủy viết thư kể cho ông lão, nó hoàn toàn được thuật lại từ góc nhìn của cô. Góc nhìn khác thì chuyện cũng thành khác, góc nhìn của cô và của y vốn chẳng giống nhau. Lộ Chi Dao thậm chí không ngờ ở trong lòng Lý Nhược Thủy, bản thân mình lại dính đến từ “nũng nịu” ấy.


Ông lão kể chuyện này bảy ngày kể một lần, mỗi lần cũng không kể nhiều. Ông rất giỏi nắm kỹ thuật ngắt chương, lần nào cũng dừng đúng lúc hồi hộp nhất. Câu chuyện này lan truyền khắp hoàng thành, nhưng trong lòng Lộ Chi Dao hiểu rõ, e rằng đây lại là một thứ Lý Nhược Thủy cố ý để lại.


Quả là, ngày nào cũng có bất ngờ.


“… Chuyện đến đây thôi, bảy ngày sau mọi người lại đến nhé.”


Không màng lời níu kéo của mọi người, ông lão xách theo ấm trà rời khỏi đài, rồi nhân lúc không ai chú ý thì bước đến cạnh Lộ Chi Dao.


“Có ơn phải nể, tôi đã nhận bạc của cô nương ấy thì cũng phải làm việc. Hôm nay cậu đến nghe chuyện, thứ tôi cần giao cho cậu chính là cái này.”


Ông lão lấy một mảnh giấy từ tay áo ra. Đó là đồ Lý Nhược Thủy đưa cho ông.


“Dù không rõ rốt cuộc cô nương ấy đã đi đâu, nhưng chuyện của hai người còn chưa kết thúc. Lão phu đây rất mong đợi phần tiếp theo.”


Ông lão quay người bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Than ôi đôi lứa tình si, nỗi lòng muốn tỏ muốn trình muốn trao…”


*



Trong mắt y lúc này chỉ có tờ giấy ấy.


… Hôm nay tâm trạng chàng có tốt không? Em đã chôn khá nhiều rượu dưới gốc cây trong sân nhà. Không phải rượu gạo đâu. Nếu tâm trạng chàng không tốt thì có thể uống chút xíu. (Đào hố vất vả lắm đó)


Từ cách dùng từ cho đến các ký hiệu trên mảnh giấy đều mang phong cách độc đáo của Lý Nhược Thủy. Chỉ cần nhìn những dòng chữ ấy thì hình bóng cô dường như lại lập tức hiện lên trên trang giấy.


Lộ Chi Dao nhìn tờ giấy vài giây như đang hồi tưởng điều gì, rồi khẽ cong môi cười.


“Thì ra hôm đó em ấy nói mình ngã xuống hố là thật. Không biết là thật sự ngã, hay là cố ý để giấu rượu nữa.”


Y cong mắt mỉm cười, cẩn thận cất tờ giấy vào túi gấm rồi kéo dải lụa che đôi mắt trở lại, sau đó thong thả rời khỏi quán trà. Giờ y còn phải đến Tuần Án Ti tìm Lục Phi Nguyệt để lấy thư.


Lộ Chi Dao vẫn nhớ hồi trước đi gửi thư cùng Lý Nhược Thủy, thư nào cũng dày, cứ liên tục gửi trong mấy tháng, đến tận trước khi cô rời đi cũng không ngừng lại. Mỗi ba ngày lại đọc một bức, gần hai năm rồi mà thư vẫn còn. Có lẽ đợi y đọc hết thì Lý Nhược Thủy sẽ trở về thôi.


Người gác cổng của Tuần Án Ti trông thấy bóng dáng y từ xa liền quay vào thông báo, không bao lâu sau là Giang Niên xuất hiện trước cửa. Anh ta cầm một phong thư, bước đến đón Lộ Chi Dao.


“Hôm nay Phi Nguyệt có án gấp nên tôi thay mặt đưa thư cho anh!”


Giang Niên hào hứng đưa thư cho Lộ Chi Dao. Anh ta cực kỳ tò mò muốn biết trong thư viết gì, nhưng lại không tiện lén xem, đâm ra đành phải trừng mắt với “Lý Nhược Thủy” treo trên chuôi kiếm.


Lộ Chi Dao kéo dải lụa, nhẹ nhàng mở thư ra.


Một cánh hoa quỳnh trắng được ép khô rơi xuống, y lại nhặt lên và đặt vào trong. Trong sân nhà họ có nhiều hoa như vậy, chắc rất nhiều trong số đó bị cô hái mang đi ép khô rồi kẹp vào thư.


Lộ Chi Dao khựng lại chốc lát, không mở tiếp mà cất thư lại vào phong bì, định mang về nhà rồi đọc. Giang Niên thấy y cất thư thì thở dài khá thất vọng, “Tưởng lần này có thể nhìn được vài dòng để còn học mà viết cho Phi Nguyệt. Đáng tiếc thật.”


Lộ Chi Dao không nhìn anh ta, hơi cúi đầu kéo dải lụa che mắt rồi mới mỉm cười ngẩng lên.


“Vậy nhé, cáo từ.”


Giang Niên nhìn theo dáng vẻ của y thì lẩm bẩm, “Đúng là cái tính chẳng buồn để tâm chuyện khác như mọi khi.”


*


Vì phải đọc thư và nghe kể chuyện nên Lộ Chi Dao dứt khoát thuê một căn nhà nhỏ trong hoàng thành, bố cục cũng na ná ngôi nhà ở Tô Châu.


Đúng là càng ngày càng mưa nặng hạt thật. Không hiểu sao, y bỗng muốn đi đường tắt để về nhà.


Cầm ô trong tay, những con rối gỗ phía sau y va vào nhau phát ra tiếng. Lộ Chi Dao hơi nghiêng ô về phía sau để chúng không bị dính mưa.


Trong ngõ cũng có những ngã rẽ nhỏ. Y chậm rãi bước đi, và khi đi ngang qua một trong những ngã rẽ nọ, y nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên.


“Có gì từ từ nói!”


Khoảnh khắc ấy, ngay cả tiếng mưa cũng dường như nhỏ bớt. Lộ Chi Dao dừng bước, hàng mi dưới dải lụa khẽ run. Giọng điệu này quá đỗi quen thuộc đến độ trong những đêm giật mình tỉnh giấc, từng thanh âm từng tiếng nói đều thuộc về riêng cô.


Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Truyện Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng Story Chương 110: Hồi Kết
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...