Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Chương 45: Oan hồn quấn quanh, nghiệp chướng khó thoát
“Không phải là tự trừng phạt…”
“Dạ dày nối liền với tim.” – Úy Sở Lăng thản nhiên nói: “Bùi Việt, đã làm thì đừng hối hận.”
Đôi mắt chàng vốn trong trẻo như hai viên ngọc quý, giờ lại bị mồ hôi lạnh thấm ướt, hơi nước mịt mờ dâng lên, khiến ánh mắt trở nên mông lung mờ ảo.
Nàng nâng gương mặt chàng như nâng một báu vật ướt sũng: “Đừng tự hành hạ bản thân nữa. Nếu chàng biết yêu chính mình thì tam sơn ngũ nhạc, minh nguyệt thanh phong đều thuộc về chàng. Ta cũng thuộc về chàng. Còn nếu chàng không yêu bản thân thì mọi thứ chàng trân trọng sẽ như cát trôi qua kẽ tay, sớm muộn cũng chẳng giữ được.”
Đôi mắt lưu ly của Úy Sở Lăng nhìn thẳng chàng: “Úy Mộng An ta có yêu cầu đối với người mình yêu. Nói đến cùng, ta không thể chịu nổi việc chàng ngày ngày sống trong đau khổ dày vò, chìm đắm trong việc tự hại. Bùi Việt, trước kia ta không nên vì nhận ra chàng mê luyến đau đớn mà vọng tưởng dùng trừng phạt giúp chàng tìm được kh*** c*m. Lấy đau ngăn đau khác gì uống rượu độc để giải khát? Điều ta mong muốn là chàng có thể vượt qua nỗi đau, đạt được hạnh phúc chân chính, chàng hiểu không?”
Sau khi nói xong, nàng rút tay khỏi gương mặt ẩm ướt như ngọc ấy, đặt lên bụng chàng, lặng lẽ truyền chân khí.
Ánh mắt đen láy, trong veo như nước của Bùi Việt lặng lẽ dõi theo nàng, cảm xúc mãnh liệt lắng xuống, chỉ còn sự bình tĩnh và rung động tột cùng.
Chàng nói chậm rãi và rõ ràng từng chữ một: “Ta hiểu. Ta sẽ làm được.”
“Ta tin chàng.” – Úy Sở Lăng nói: “Có thể chịu đựng bao đau đớn mà kiên trì đến giờ phút này đủ thấy tâm tính chàng cứng cỏi. Nhưng ta vẫn phải nhắc lại, chàng vô cùng quan trọng đối với ta, ta không nỡ để chàng chịu dù chỉ một chút tổn thương.”
Trong con ngươi Bùi Việt ánh lên tia sáng: “Mộng An, ta tuyệt không phụ nàng.”
Úy Mộng An nhìn chàng: “Điện hạ, một lời đáng giá ngàn vàng.”
Thời gian trôi như tên bắn. Tang lễ của Dao Quý phi long trọng mà gấp gáp, nghe nói vì Thánh thượng không muốn chậm trễ đại điển tế thiên nên đã giản lược nghi thức.
Trong tang lễ, Lục Hàn giấu kín nỗi đau, chỉ có Lục hoàng tử Bùi Ngọc đau lòng khôn xiết, gục bên linh cữu của mẫu phi gào khóc thảm thiết, tiếng khóc vọng ra ngoài điện, bay lên tận mây xanh.
Thọ mệnh đã tận, chẳng đợi được thần tiên hiển linh.
Chớp mắt, đại điển tế thiên diễn ra theo đúng kế hoạch.
Nghi lễ đã quá nửa, mặt trời chiếu sáng rực rỡ, Hoàng đế lệnh cho tân nhiệm Quốc sư Trì Trạc xem lại mệnh số cho các hoàng tử và công chúa.
Giọng Trì Trạc từ bốn phía khe hở của chiếc mặt nạ đỏ viền vàng truyền ra, vang vọng khắp tế đàn:
“Nghi sương nghi lộ, khô mộc phùng xuân; giang sơn cẩm tú, thu nguyệt vô biên.”
Úy Sở Lăng bị mười sáu chữ ấy khắc mạnh vào lòng; toàn thân nàng nhẹ bẫng như bay lên, ánh nắng trên da thịt thấm vào trái tim, rực rỡ và ấm áp.
Sau vài nhịp thở, lệ ý bỗng dâng trào, sống mũi chua xót không kìm được.
Mệnh phê của Bùi Việt đã đổi! Nàng vốn tưởng vở kịch “tẩy nghiệp tại tế đàn” này, Bùi Việt tuyệt đối sẽ không sửa.
Chỉ vỏn vẹn mấy ngày, chàng đã có thể xoay chuyển càn khôn, đảo ngược kế hoạch trước đó, viết lại kịch bản ư?
Trong đám đông, kẻ chấn động không kém đó là chưởng môn phái Thiên Sơn Phó Quân Từ, ông nhận ra giọng nói vang vọng trên đàn tế chính là của Muộn Tư Hồi.
Giờ khắc này, Phó Quân Từ mới hiểu vị “tiểu sư thúc” mà ông tìm khắp nơi không thấy, chỉ sợ từ khi rời Thiên Sơn đã luôn ẩn núp trong hoàng cung, không chỉ vào Tư Thiên Giám mà còn được trọng dụng, nay lại lắc mình hóa thân thành Quốc sư đương triều, hô phong hoán vũ.
Trong lúc ông còn đang thất thần, lời phê mệnh của Lục hoàng tử và Tứ công chúa liên tiếp được xướng to:
“Tử Vi phủ bụi trần, Huỳnh Hoặc Thủ Tâm; tiềm long chớ dùng, thiên mệnh khó kham.”
“Nhật chủ chống trời, quan sát hóa quyền; ấn trấn tứ phương, quý cực nhân gian.”
Bốn phía tĩnh lặng trang nghiêm. Quan lại quyền quý quỳ phục dưới chân thiên tử, mặc lễ phục ba tầng trong ngoài long trọng nhất; dù trán đã rịn mồ hôi, trong lòng dậy sóng, vẫn chẳng dám nhúc nhích nửa phân, không dám nghiêng eo, sờ mũi, chỉ sợ bị nghi quan ghi lại, chụp cho tội bất kính với trời.
“Khụ khụ—” – Có vị đại thần thật sự không chịu nổi, ho sặc sụa mấy tiếng.
Trong cơn hoảng sợ lúng túng, người nọ vội giơ tay áo che miệng, lưng cúi thấp thêm một đoạn.
Nhưng chung quanh càng thêm yên tĩnh, ai nấy như hóa thành tượng đá, khiến chút động tĩnh của hắn càng trở nên chói tai.
Hai mắt hắn mờ lệ, khó khăn lắm mới dứt cơn ho, như bị quỷ thần xui khiến, hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên bậc thiên giai rũ xuống hai vạt áo choàng dài, mây lành cuộn sóng, từng sợi kim tuyến thêu rồng phượng đậu trên đó, tinh diệu thần kỳ, sống động như thật.
Mão miện của Đế Hậu cũng tinh xảo tuyệt luân, giá trị liên thành.
Bọn họ không ngoái đầu nhìn hắn một lần.
Ngay sau đó, hắn bị hai thị vệ lôi kéo đứng dậy.
Hai chân hắn mềm nhũn, sắc mặt tái nhợt, sợi dây căng chặt trong đầu cuối cùng cũng đứt phựt, hắn điên cuồng cười lớn: “Ha ha ha ha! Thế nào là thiên mệnh! Thiên mệnh ở ta!”
Thị vệ bên cạnh vội bịt chặt miệng hắn, hai mắt hắn đỏ ngầu, vùng vẫy không thôi, chỉ phát ra tiếng “ư ư” nghẹn ngào.
“Phụ hoàng!” – Lục hoàng tử Bùi Ngọc đột ngột gào to: “Người này đã bị thần linh nhập thể, chính là kẻ được trời chọn thật sự!”
Nói nhảm cái gì vậy! Úy Sở Lăng nghiến răng thầm mắng. Nàng liếc mắt đã nhận ra kẻ ấy chính là Binh bộ Lang trung Vương Tĩnh Nham, chó săn dưới trướng Lục hoàng tử, là kẻ đê tiện vô sỉ từng dõng dạc vu khống quân Úy gia thông địch phản quốc trước điện!
Hắn lấy tư cách gì làm kẻ thay trời thưởng phạt “thiên tuyển chi nhân”?! Rõ ràng là thấy phê mệnh của Lục hoàng tử đại hung nên giả thần giả quỷ muốn thay Bùi Ngọc sửa mệnh!
“Đem người lại đây.” – Hoàng đế chậm rãi xoay người, thần sắc uy nghi lạnh nhạt, không gợn sóng.
Kế hậu Tịch Thuần cũng theo đó nghiêng mình, dung nhan đoan trang tú lệ không lộ cảm xúc.
Đợi Vương Tĩnh Nham quỳ trước mặt, Bùi Vũ từ trên cao nhìn xuống hỏi: “Thế nào gọi là thiên mệnh ở ngươi?”
“Thần biết thiên mệnh chân chính.” – Vương Tĩnh Nham nhìn thẳng long nhan: “Những gì bệ hạ cầu nguyện quốc vận hưng thịnh, tộc vận phồn vinh, nhân vận kéo dài, đều sẽ không thành hiện thực. Chỉ vì tấm lòng tế thiên của bệ hạ chưa đủ thành kính.”
“Hoang đường!” – Bùi Vũ nổi giận đùng đùng: “Đại điển tế thiên lần này có nghi thức tế lễ long trọng trang nghiêm, xưa nay chưa từng có. Từ việc lớn đến việc nhỏ đều do trẫm đích thân hỏi han, sao lại không đủ thành tâm?!”
“Chỉ vì trong đại điển tế thiên lần này thiếu một tế phẩm quý giá nhất!”
“Tế phẩm gì?”
“Máu tươi của bệ hạ.”
“Máu của trẫm?” – Ánh mắt Bùi Vũ lập tức lạnh như băng.
“Đúng vậy, máu tươi của bệ hạ. Hiện nay, quốc vận của Yến Xích gian nan, tiền đồ khó lường, chỉ có máu tươi của bệ hạ mới có thể đổi vận cho Yến Xích, đổi lấy cát tinh vĩnh trú.” – Vương Tĩnh Nham nói: “Thần có địa vị thấp hèn, lời nói không có trọng lượng, nếu bệ hạ không tin, cứ việc hỏi tân nhiệm Quốc sư, xem lấy máu của Nhân Hoàng làm tế phẩm, có thể thay đổi tinh bàn quốc vận của Yến Xích hay không!”
Hoàng đế chậm rãi đảo mắt nhìn đám đông đen nghịt đang phủ phục dưới đất, hai má căng chặt. Sau một lúc lâu, ông mới xoay người, đưa mắt về kẻ tóc tai rối bời, dáng vẻ tiên phong đạo cốt đang đứng sừng sững trên đàn tế kia.
“Xin bệ hạ thứ tội, trước đây thần không dám nói rõ.” – Trì Trạc không kiêu ngạo không nhún nhường nói: “Nhiều đêm thần xem tinh tượng, tinh bàn hiển quẻ quả đúng như lời Vương đại nhân: Nhân Hoàng gánh tội nghiệt, oan hồn quấn thân, nghiệp chướng khó thoát, nếu không lấy máu tiêu nghiệp, ắt chẳng có ngày yên ổn, quốc gia tất sụp đổ.”
“Quốc sư chớ buông lời hồ đồ!”- Dưới thềm Lục Hàn bác bỏ: “Thánh thượng là minh quân thiên cổ, có tội gì chứ?!”
“Quốc cữu gia.” – Giọng Trì Trạc vẫn bình thản: “Hoàng quý phi vừa hoăng thệ, gần đây ngài mộng mị triền miên, phải không? Ngài dám nói rằng Hoàng quý phi chưa từng thác mộng cho ngài, bảo rằng hôm nay trên tế đàn U Nghiệp, quân chủ Yến Xích phải chịu lăng trì chín trăm bảy mươi chín đao mới khiến trời xanh dung xá tội ác, xoay chuyển thế suy của Yến Xích ư?!”
“Này—” – Sắc mặt Lục Hàn tái nhợt, rất lâu sau mới hoàn hồn, vội vàng phủ nhận liên hồi như muốn che giấu: “Không, không, không, ta chưa từng nằm mộng ấy!”
“Chín trăm bảy mươi chín đao?” – Khóe môi Bùi Vũ nhếch lên một nụ cười lạnh: “Quốc sư, quốc cữu, Vương ái khanh, hóa ra các ngươi kết bè diễn tuồng này là để lật lại bản án cho Mặc thị! Mặc Viêm bị tru diệt đến nay đã hơn mười năm rồi nhỉ? Cỏ mộ cao mấy thước, mị lực không giảm mà còn tăng, những kẻ kêu oan muốn báo thù cho hắn, trẫm tiễn đi hết lượt này đến lượt khác! Nhìn thế trận này, nói năm xưa hắn chưa từng mưu đồ giang sơn của trẫm, ai tin?! Việc trẫm làm rõ ràng là chính nghĩa, thay trời hành đạo mà thôi! Cực hình lăng trì? Kẻ thực sự phải chịu lăng trì chính là các ngươi! Cố Trạch Diễn, mau mau bắt lấy ba tên loạn thần tặc tử này!”
“Bệ hạ!” – Cố Trạch Diễn gào thảm, dập đầu xuống đất, lâu không đứng dậy.
Trái tim Bùi Vũ rơi thẳng xuống hầm băng.
Long Nha Cấm quân đã rơi vào tay kẻ khác!
Lòng bàn tay ông túa mồ hôi lạnh, vạn không thể ngờ tế đàn này lại thành pháp trường của chính mình.
Vì sao ông không hề hay biết một chút điềm báo nào?
Là Bùi Việt ư?
Ánh mắt lạnh lẽo tàn độc của ông như mũi tên bắn thẳng về người đang ngồi trên xe lăn phía dưới—chẳng lẽ chút ấm áp bên giường bệnh trước kia đều là giả dối của con sao?
Bùi Việt gần như nháy mắt bị ánh mắt ấy đâm trúng, trong mắt vỡ vụn rách nát.
Chứng kiến hết thảy, trong lòng Úy Sở Lăng lập tức bùng lên một cơn xao động và phẫn nộ muốn chọc thủng trời xanh.
Nàng chưa bao giờ rõ ràng như lúc này, vì sao mình phẫn nộ.
Thử hỏi, chẳng lẽ nàng trừng phạt Bùi Việt thật chỉ vì giải phóng nỗi đau cho chàng mà không có một phần vì để xả hận?
Vì sao gián điệp Lệ Thịnh có thể dễ dàng tụ họp, lẻn sâu vào nội địa Yến Xích?
Vì sao khi Bùi Việt hấp hối, phải đến Tứ Hải Cơ Quát Đường thay nàng bị bắt đi?
Vì sao khi quân Úy gia giao chiến với quân Hắc Ưng, nàng đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi?
Vì sao Diệp Lẫm và Khương Thiện Dư, tức Mặc Hồi và Mặc Đàn, rõ ràng gánh mối phục thù, lại song song vội vàng chịu chết?
Vì sao Đại hoàng tử đền tội dứt khoát như vậy?
Vì sao từng sợi tơ liên kết phía sau tất cả những việc này đều như có như không liên quan đến Úy gia?
Vì sao Bùi Việt luôn tự hổ thẹn với nàng?
Đó là vì các thế lực tranh đoạt thiên hạ, ngay cả phụ thân nàng cũng từng tính nhân loạn mà chiếm trọn giang sơn Yến Xích làm của riêng. Là chính Bùi Việt đã liều chết giữ cho giang sơn mang họ Bùi, để nó vẫn nằm trong tay Bùi Vũ!
Thế nhưng vị hoàng đế chí tôn vô thượng kia, ngay tại khoảnh khắc này, lại suy bụng ta ra bụng người, dùng ánh mắt giẫm đạp một tấm chân tâm trung hiếu đến tận cùng.
Thật vậy, trong nhận thức của nam nhân, thiên hạ là con mồi, nam nhân khác là đối thủ, còn nữ nhân không chỉ bị gạt ra ngoài trò chơi quyền lực, mà còn phải nghe họ bịa đặt lòng lang dạ sói thành lời ngon tiếng ngọt.
Nếu trung hiếu trong mắt nam nhân đã thành trò cười, vậy với nữ nhân, hai chữ ấy còn có nghĩa gì?
Huống chi, trên lưng nữ nhân so với hơn nam nhân còn gánh thêm một chữ “trinh” nặng tựa núi cao!
Nàng phẫn nộ vì trung hiếu bị biến thành trò cười;
Nàng phẫn nộ vì chân tâm bị giẫm đạp;
Nàng phẫn nộ vì nhân tín lễ nghĩa không được thế nhân giữ gìn, thậm chí vứt bỏ như giẻ rách;
Nàng phẫn nộ vì bất công muôn đời luôn do nữ tử gánh chịu;
Nàng phẫn nộ vì chế độ thống trị này tước đoạt tôn nghiêm và tự do của con người!
Minh Hoa công chúa, Thái tử điện hạ và nàng đều cam nguyện dốc hết thảy, chỉ cầu mang đến một sự thay đổi!
Editor: cảnh báo chương sau siêu ngược :(((
Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
