Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai

Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu

Sau khi hôn nhau hồi lâu, cảm xúc của Bùi Việt cuối cùng cũng dần lắng xuống. Úy Sở Lăng đang định chống tay ngồi dậy để xử lý vết thương trên ngực chàng, đã bị người nọ vòng tay ôm chặt.

Hơi thở nam nhân yếu ớt, khẽ thì thầm bên tai nàng: “Nàng là món quà trời cao ban cho ta. Trên đời này, không ai mong nàng bình an vô sự hơn ta. Chẳng sợ tương lai ta có đi trước nàng, ta cũng mong nàng sống thật tốt giữa nhân gian này, không ưu phiền lo lắng, không bệnh tật đau đớn. Chưa được nàng đồng ý đã dùng thân thể của mình nuôi cổ vì nàng, quả thực là ta sai. Nhưng nàng có thể nể tình ta gian nan nuôi nó lớn lên, dùng nó một lần được không?”

Trong khoảnh khắc, Úy Sở Lăng thật sự không biết nói gì.

Nàng kiên nhẫn trấn an chàng: “Dưỡng thân cổ đối với ta trăm lợi không hại, vì sao ta lại không dùng?” – Chỉ thấy Bùi Việt thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn.

“Bùi Việt!” – Úy Sở Lăng giật mình run rẩy.

Nàng vội vàng kiểm tra một hồi, mới phát hiện chàng chỉ là quá mệt nên ngất đi.

Úy Sở Lăng lập tức cầm máu, làm sạch vết thương cho chàng, động tác gọn gàng thuần thục. Chỉ là trong đầu nàng chợt nảy lên một ý nghĩ kỳ lạ, dường như nàng đã từng làm việc này cho chàng rất nhiều lần. Nghĩ đến đó, trong lòng nàng càng thêm xót xa và yêu thương Thái tử điện hạ.

Sau khi băng bó cho Bùi Việt, nàng mới quay lại tìm dưỡng thân cổ. Con trùng thịt vàng óng kia từ khi rời khỏi cơ thể người thì cuộn tròn trên đất, không nhúc nhích. Nàng dễ dàng bắt lấy nó, bỏ vào một chiếc hũ sứ có đục lỗ thông khí đặt trên án thư.

Cho đến khi được nàng bế lên giường, Bùi Việt vẫn chưa tỉnh.

Úy Sở Lăng thậm chí còn đưa tay kiểm tra hơi thở của chàng, xác nhận chàng vẫn bình an vô sự, rồi mới cầm lấy hũ sứ trên án, rời khỏi thư phòng.

Dùng xong cổ ti, toàn thân Úy Sở Lăng thoải mái, bèn tới phủ Công chúa bái kiến Bùi Lâm. Từ miệng công chúa biết được Hoàng thượng đã chấp thuận thỉnh cầu của Phó Quân Từ, cho phép ông tiếp xúc với Muộn Tư Hồi, chỉ dặn dò hai người khi trò chuyện phải cách nhau một đạo lục khúc bình phong, một khi Phó Quân Từ vượt quá quy củ, cả phái Thiên Sơn sẽ cùng chịu tai họa.

Minh Hoa công chúa có phần khó hiểu: “Muộn Tư Hồi dù có tài hoa đến đâu cũng chỉ là một người giang hồ nho nhỏ, vì sao phụ hoàng lại che chở hắn đến mức này?”

Úy Sở Lăng trầm ngâm đáp: “Nếu Muộn Tư Hồi chính là kẻ thần bí đã cắt cổ Mộ Dung Bạch trong Loạn tinh chi biến năm ấy, thì võ công của hắn còn vượt qua cả vi thần, chỉ sợ đã đạt tới Địa Tiên Cảnh. Hắn rất có thể là đệ nhất cao thủ đại nội thực sự bên cạnh Hoàng thượng. Nhân tài như vậy đã quy phục triều đình, trung thành hộ giá, Hoàng thượng tôn trọng ý nguyện của hắn, không muốn cưỡng ép cũng hợp lý.”

“Phân tích như vậy cũng không trái với lẽ thường.” – Bùi Lâm đi vài bước, quay lại nhìn nàng, khẽ thở dài: “Tam ca vất vả rồi. Nếu không phải mấy đêm liền huynh ấy ở Dưỡng Tâm Điện hầu bệnh, cảm động được phụ hoàng, e rằng chẳng cầu nổi ân điển này. Bản cung thiếu tam ca một ân tình, tích lũy ngày càng nhiều, thật không biết sau này lấy gì mà trả…”

Úy Sở Lăng chỉ mỉm cười: “Công chúa điện hạ lấy đại nghiệp làm trọng, đặt giang sơn xã tắc và lợi ích của bá tánh trong lòng, đó đã là báo đáp tốt nhất dành cho Thái tử điện hạ rồi.”

Bùi Lâm trịnh trọng gật đầu, rồi đổi giọng: “Nghe phò mã nói, gần đây Lục Hàn dường như có ý nâng đỡ hắn, không biết tam ca có biết chuyện này không?”

“Vi thần chưa từng nghe Thái tử điện hạ nhắc đến. Có lẽ Lục Hàn muốn lôi kéo phủ công chúa, chuẩn bị cho Lục hoàng tử đoạt vị?”

“Có vẻ không phải.” – Bùi Lâm lắc đầu: “Chuyện Lục Hàn muốn dìu dắt phò mã, cô thay ta hỏi tam ca xem nên ứng đối thế nào. Gần đây, Thị lang Hộ bộ Lư Cẩn Du chủ động mật đàm với phò mã về muối sắt, vận tải đường sông và đúc tiền; Mạnh gia, Từ gia cũng liên tiếp lấy lòng Tri Luật, gián tiếp quy phục phủ công chúa. Bản cung đoán tam ca đã sớm vì ta trải đường đoạt quyền sau này. Nếu đã vậy, bản cung càng phải nắm rõ nội tình, tránh làm loạn thế cờ của tam ca, uổng phí tâm huyết của huynh ấy.”

“Vâng, điện hạ. Thái tử điện hạ suy nghĩ chu toàn nhưng tâm lực có hạn, nên mới chậm trễ trong việc dặn dò, tuyệt không phải cố ý.”

“Bản cung đương nhiên hiểu.” – Trong đôi mắt phượng của Bùi Lâm gợn sóng nhẹ: “Mỗi lần tam ca ngã bệnh, bản cung lại chẳng gặp được huynh ấy. Thân thể huynh ấy không còn như xưa, không nên lao lực quá độ. Cô phải quản huynh ấy cho chặt vào.”

Úy Sở Lăng ngẩn người, hai má ửng hồng: “Thái tử điện hạ đâu phải vi thần muốn quản là quản được…”

“Đây là nói thật hay là nói dối?” – Bùi Lâm liếc nàng đầy vẻ nghi ngờ rồi bật cười: “Úy đại tướng quân chẳng phải đã sớm biết rồi sao? Trong thiên hạ này, tam hoàng huynh của bản cung chỉ chịu để một mình cô quản thúc, sao mới nói hai câu đã ngượng ngùng đến thế?” – Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên, công chúa bỗng nghẹn lời: “…Cô… bản cung đâu có ý đó?”

Công chúa cố gắng giữ phong nghi, phất tay tiễn khách: “Haiz! Dù sao lòng cô cũng hướng về nhà rồi, mau về đi!”

Úy Sở Lăng nhe hàm răng trắng sáng, cười rạng rỡ: “Tuân mệnh!”

Bên này, Minh Hoa công chúa rốt cuộc cũng được lĩnh giáo vẻ ngang tàng bá đạo của Úy Sở Lăng sau nhiều năm lăn lộn trong quân doanh; còn bên kia, lục khúc bình phong vẫn không ngăn nổi tưởng tượng của chưởng môn phái Thiên Sơn Phó Quân Từ về phong thái như phong sương tái tuyết của tiểu sư thúc Muộn Tư Hồi.

Cho dù đôi tay vị cố nhân này từng vấy máu đồng môn của ông, thậm chí là máu tươi của mấy chục môn phái trong giang hồ.

Người này chẳng qua chỉ nói khẽ một câu: “Sư điệt, lâu rồi không gặp” đã khiến trong đầu Phó Quân Từ ong lên một tiếng, như lập tức bị gió tuyết đóng đinh khắp thân thể.

Là hắn!

Tuyết sương chiếu mặt, thiên nhất kiếm. Hàn đảm tam xích, lạc cửu u. Hào mang tứ tán, thu hồn phách. Quỷ y kiếm tiên Muộn Tư Hồi.

Quả nhiên, hắn vẫn lạnh lùng vô tình: “Tình nghĩa năm xưa là giả, nằm gai nếm mật mới là thật. Cút đi, lần sau gặp lại, ngươi sẽ là vong hồn dưới kiếm ta.”

“Lần cuối ta gọi ngươi là tiểu sư thúc.” – Phó Quân Từ nói: “Ta đến chỉ để nói cho ngươi biết, trước khi lâm chung, sư tôn đã nằm vào lăng mộ mà ngươi từng chuẩn bị cho mình. Từ nay về sau, phái Thiên Sơn không còn chỗ cho ngươi nữa. Mười một năm tuyết bay đã ngừng, ân nghĩa giữa ngươi và ta cũng đoạn tuyệt. Sau này, bất luận ai chết trước, thiên đường hay địa ngục, ta tránh ngươi còn không kịp.”

Nói xong, ông xoay người rời đi.

Chưởng môn phái Thiên Sơn vốn dĩ giỏi nhẫn nhịn hơn người. Khi Bùi Lâm đợi được vị sư phụ kiệm lời của mình, cũng chỉ thấy sắc mặt ông nhạt đi một phần so với mọi ngày.

Ông nghiêm túc nói lời cảm tạ với nàng. Nàng cũng hiểu ý, không hỏi thêm điều gì.

Nhưng Úy Sở Lăng thì hoàn toàn khác.

Nàng cố chấp muốn biết rõ trong vô số đêm dài khi cổ trùng gặm nhấm trái tim, khi Trường Mệnh Quyết thiêu đốt khắp tứ chi xương cốt, Bùi Việt làm sao có thể chịu đựng, nhẫn nhịn từng cơn đau đớn kịch liệt nối tiếp nhau cho đến rạng sáng; lại làm sao kìm nén được những uất ức khi nàng vung roi quất mạnh lên người chàng mà vẫn im lặng không nói một lời.

Tất cả những nỗi đau chàng chủ động gánh lấy hay bị động chịu đựng, từng chi tiết nhỏ nhặt không đáng kể, nàng đều không định bỏ qua. Ngay cả khi những giọt nước mắt câm lặng của chàng chỉ còn vết tích tan chảy, nàng cũng không thể để chúng trôi qua không dấu vết.

Nếu Bùi Việt còn có cách nào khác để chống lại nỗi thống khổ trào dâng từ tận đáy lòng, chàng đã không đối xử thô bạo và tùy tiện với chính thân thể mình như thế.

Nàng lo sợ theo quá trình dung hợp với Huyền Triệt, Bùi Việt sẽ tự tay b*p ch*t nỗi sợ hãi đối với tử vong trong lòng mình.

Vì thế, mỗi lần như vậy, chỉ khi nàng ép ra nỗi uất ức vụn vỡ trong mắt chàng mới có thể dừng lại.

Chỉ khi thần linh mất đi nhân tính mới có thể hoàn mỹ. Còn chàng chỉ là kẻ tự buộc mình bước lên thần đàn.

Có lẽ tất cả những gì chàng chuẩn bị cũng chỉ để lưu lại một thân xác máu thịt tanh tưởi trên thần đàn, đổi lấy linh hồn được bình yên bước xuống thang mây.

Nhận ra điều này, Úy Sở Lăng dứt khoát vứt bỏ cách thức cũ từng dùng để k*ch th*ch Bùi Việt.

Với tính cách cao khiết như chàng lại thiếu thốn tình thương, chỉ cần nàng đối xử thật lòng và dịu dàng với chàng, cũng đủ khiến chàng báo đáp nàng bằng cả mạng sống mình.

Huống chi, mỗi lần hành hạ chàng, kỳ thực nàng cũng rất đau.

Úy Sở Lăng không nhịn được khẽ thở dài trong lòng, nắm lấy những ngón tay đẹp đẽ của chàng, từng ngón từng ngón, lặp đi lặp lại v**t v*…

Bùi Việt nhìn nàng ngồi bên mép giường, có phần khó hiểu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Mộng An, nàng đang nghĩ gì vậy?”

“Ta muốn biết vì sao chàng khổ sở.”

“Ta không khổ sở.”

“Vậy vì sao chàng khóc?”

“Ta… ta cũng không biết…”

Úy Sở Lăng nhìn chàng một lát, chợt nhẹ nhàng xoay người leo lên giường, một tay khẽ đặt lên lớp băng trước ngực chàng: “Đau thấu tim gan có phải là cảm giác đang sống không?”

Rất lâu sau, Bùi Việt mới khẽ đáp một tiếng: “Phải.”

“Bùi Việt.” – Úy Sở Lăng tránh đi những vết thương, vòng tay ôm lấy chàng, vùi đầu vào hõm cổ chàng: “Ta sẽ cùng chàng sống. Từ nay về sau, có ta ở đây, chàng sẽ không còn đau như vậy nữa.”

“Ta bảo đảm sẽ khiến trái tim chàng sống lại.” – Nàng hôn lên cằm chàng: “Tin tưởng ta.”

“Ta tin.” – Bùi Việt nghiêng người đối diện nàng, thành kính mà say mê hôn lên đôi môi ấy.

Như có một con trùng chui qua trái tim, cắn xé một miếng máu thịt; vạn đạo tia chớp xuyên qua thân thể, khiến cơ bắp run rẩy. Cơn đau nhẹ đến mức gần như có thể bỏ qua, nhưng những đóa hoa trắng lại nở rộ trên đỉnh đầu, tráng lệ đến hoang tàn. Ác mộng tan biến, chim bay vút trời.

Gió thổi qua, chuông gió ngân vang.

Không biết qua bao lâu, cơn gió ấy dừng lại. Trong cung truyền đến tin: Dao Quý Phi uống rượu quá chén, lỡ bước rơi xuống hồ sen, hương tiêu ngọc vẫn.

Một mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành như thế, Úy Sở Lăng còn chưa từng gặp mặt, nhất thời chỉ thấy hoảng hốt, trống rỗng.

Ánh mắt trong trẻo của Bùi Việt tối sầm lại, chàng ôm chặt nàng, giọng nói trầm khàn: “Ta hơi lạnh.”

Dưới cái nóng, thân thể chàng nóng rực đến bỏng người. Lúc này Úy Sở Lăng mới nhận ra sắc mặt chàng chẳng biết từ bao giờ trở nên tái nhợt, hai má ửng hồng dị thường.

Chàng kéo tay nàng, ấn lên bụng mình, nói: “Dạ dày cũng hơi đau.”

Đâu chỉ là hơi đau, rõ ràng là đau đến tột cùng. Úy Sở Lăng cảm nhận được cơ thịt dưới tay mình đang co giật.

Thân thể chàng vô thức ôm chặt cánh tay nàng, bụng không ngừng cọ xát vào lòng bàn tay nàng, như thể khát khao bàn tay ấy xuyên thấu thân thể, chàng mím môi, không rên một tiếng.

Nàng theo bản năng truyền chân khí, muốn giảm bớt đau đớn cho chàng.

“Đừng…” – Bùi Việt thở gấp một cái, khẽ nói: “Đừng chạm vào ta.”

Úy Sở Lăng do dự trong chớp mắt, rồi rút tay về, ngồi bên giường nhìn chàng: “Được, ta mặc kệ chàng. Chàng thích đau thì cứ đau đi.”

Toàn thân Bùi Việt toát mồ hôi lạnh, thấp giọng cảm ơn, ý thức dần dần mơ hồ.

Úy Sở Lăng lần lượt bấm lên huyệt Phong Trì, Bách Hội, Thần Đình của chàng.

Lông mi Bùi Việt khẽ động, môi run rẩy, hơi thở trở nên nặng nề, các ngón tay khi mở khi nắm, vò nát ga giường.

Đầu ngón tay bấm huyệt chợt cứng đờ. Một lúc sau, nàng khẽ co tay, lau mồ hôi trên lông mi và chân mày chàng.

“Nói cho ta, đau như thế nào, điện hạ?”

Bùi Việt không nói nên lời.

Úy Sở Lăng đưa đầu ngón tay vào miệng l**m nhẹ, rồi cắn vỡ đầu ngón: “Ừm, điện hạ, ta dạy chàng nhé. Cắn rách đầu ngón tay là cơn đau nhói khiến trái tim run lên.”

“Ư…” – Bùi Việt bật ra một tiếng rên rất mỏng manh: “Giống như… mấy lưỡi dao cùn đan chéo đâm xuyên qua, có người nắm chuôi đao mà khuấy loạn…”

“Thế mới đúng.” – Nàng nâng cằm chàng lên: “Bức tử một vị quý phi, ít nhất cũng phải tự trừng phạt đến mức này mới xứng đáng.”


Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Truyện Phù Dung Minh Nguyệt - Đông Chí Hội Lai Story Chương 44: Lục khúc che mặt, Quý phi say rượu
10.0/10 từ 26 lượt.
loading...